<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-22 12:28:35Tiền Giang>
Giặc muốn tính kế lâu dài nên chia quân giữ các chỗ hiểm yếu và đóng đồn kiên cố để phòng thủ.Tại Thanh Trì,chúng lập đại đồn Ngọc Hồi,trang bị hỏa lực cực mạnh để bảo vệ kinh thành Thăng Long.Ngoài ra,Tôn Sĩ Nghị còn lập các đồn vệ tinh để làm thế ỷ giốc.Tại Thường Tín có đồn Hà Hồi,Duy Tiên có Nhật Tảo,Thanh Liêm thì có đồn Nguyệt Quyết.Nghe tin quân Thanh kéo vào,bọn Việt gian hai đầu đất nước vô cùng mừng rỡ.Trong Nam,Nguyễn Ánh sai Phan Văn Trọng và Lâm Đồ mang năm mươi vạn cân gạo ra giúp quân Thanh.Nhưng Thiên bất dung gian,bão biển đã nhấn chìm cả gạo lẫn người.Còn phía Bắc thì Lê Duy Kỳ ra sức giết hại những người có liên hệ với Tây Sơn trước đây.Giặc Thanh thì tụ tập đám Hoa kiều chừng một vạn người,tổ chức đi cướp phá khắp nơi.Thế nước chẳng khác ngàn cân treo sợi tóc.
Trong lịch sử các triều đại phong kiến Việt Nam,Lê Chiêu Thống có lẽ là ông vua thảm hại nhất.Hàng ngày,vua phải lội sang nơi đóng quân của giặc để thỉnh thị ý kiến những việc cần làm.Văn thư chiếu chỉ thì dùng niên hiệu Càn Long.Vua một nước mà chẳng khác gì một tên tay sai mạc hạng.Đối với giặc thì khép nép sợ hãi,nhưng đối với dân chúng Đại Việt,Chiêu Thống luôn muốn thể hiện quyền uy.Việc làm đầu tiên của tên vua bán nước này là tìm giết hại những người có dây mơ rễ má với Tây Sơn.Nạn nhân đầu tiên là Phan Như Tụy.Vị quan trấn thủ Tuyên Quang này từng bắt hoàng đệ Duy Lưu nộp cho quân Đàng Trong.Kế đến là phò mã Dương Bình bị khép vào tội chết vì đã dẫn quân Tây Sơn truy bức ngự giá.Ngoài ra,Chiêu Thống còn bãi miễn và giáng chức một loạt quan lại như Ngô Thì Nhậm,Phan Huy Ích,Phan Lê Phiên hay Mai Thế Uông.Cũng chính Lê Chiêu Thống ra lệnh chặt chân ba vị hoàng thúc quăng ra giữ chợ,mổ ruột một tòng nữ lấy thai nhi ra vì người này trót có con với một tướng lãnh Tây Sơn.
Chứng kiến việc làm tàn ác của Lê Chiêu Thống,một trọng thần lên tiếng can ngăn:
-Tình hình dân chúng chưa ổn định,bệ hạ làm như thế là kết oán sâu sắc với người Đàng Trong.Thần rất lấy làm lo…
Ông vua cõng rắn cắn gà nhà không ngần ngại nói lên quan điểm của mình:
-Vô độc bất trượng phu!Làm như thế khi giặc Biện Nhạc kéo ra đây,chẳng ai còn dám theo chúng nữa!
-Nhưng theo thần thấy quân Tây Sơn đâu có ý đối địch với bệ hạ?Chính Nguyễn Huệ trong lần Bắc tiến diệt họ Trịnh đã chọn bệ hạ nối ngôi nhà Lê kia mà?
-Hắn làm như thế đâu phải vì lòng tốt!Chẳng qua do áp lực của hoàng thất và vì thấy lòng dân không theo nên phải tùy cơ ứng biến đó thôi!
-Thần còn nhớ lần quân Tây giết Nguyễn Hữu Chỉnh cũng đâu có đụng đến bệ hạ?Chúng còn mời bệ hạ ngự giá trở về!
Duy Kỳ quắt mắt nhìn tên quan hầu cận đầy sự nghi ngờ:
-Sao ngươi cứ nói tốt cho bọn chúng hoài vậy?Chẳng lẽ ngươi là nội gián của Tây Sơn?
-Thần nào dám vậy!Xin bệ hạ lượng thứ!Chỉ là vì thần lo nếu lỡ Thiên Triều rút quân về nước mà giặc Tây kéo ra đây thì chúng ta phải làm sao?Uy mãnh như chúa Trịnh,bao nhiêu năm lấn át chúng ta,mà còn chết không kịp ngáp!
Nét mặt Chiêu Thống dãn ra,bớt vẻ căng thẳng:
-Niệm tình ngươi dày công hạn mã theo ta tòng vong sang Tàu nên không truy cứu.Nhưng ta nói cho ngươi biết,người Mãn Thanh đã vào đây thì không dễ gì chịu tay không trở về!Nếu giặc Tây còn đó thì có ngày chúng ta sẽ mất tất cả.Hiện giờ tuy có khổ nhục một chút nhưng ta giữ được hương khói cho họ Lê,giữ được chế độ mà Thái Tổ đã dày công xây dựng.Họ Lê còn,chế độ còn thì ta có thể hy sinh tất cả!?
Quan điểm của Chiêu Thống rõ như ban ngày chẳng còn gì để bàn cãi!Thà hy sinh tất cả miễn sao giữ được ngai vàng,giữ được đặc quyền đặc lợi của dòng họ,của giai cấp thống trị.Tổ Quốc chỉ là khái niệm rất mờ nhạt.Ai đụng đến quyền lợi của ta,đó chính là kẻ thù.Lãnh thổ mất nhưng cái ngai vàng còn,dù đó là cái ghế của một ông vua bù nhìn,thì nước Đại Việt vẫn còn!?Quan điểm của những kẻ bán nước luôn đồng nhất và không hề có sai số.
Cùng lúc,tại Đàng Trong,mất thành Gia Định,Nguyễn Nhạc tự nhận không đủ tài đức nên nhường ngôi Hoàng Đế và trao binh quyền lại cho Nguyễn Huệ,còn mình chỉ xưng là Tây Sơn vương.Để cứu thành Gia Định,Nguyễn Huệ tổng động binh và ra sức tập luyện quân sĩ.Sau khi cân nhắc nặng nhẹ,Bắc Bình Vương cho rằng Nguyễn Ánh chỉ là bệnh ghẻ ngoài da còn giặc Thanh mới là cái họa tâm phúc nên quay mũi giáo Bắc tiến,quyết lòng quét sạch bọn ngoại xâm.
Nguyễn Huệ đăng quang ngôi Hoàng Đế tại phú Xuân,xưng vương hiệu là Quang Trung,tổ chức tế lễ trời đất,bố cáo cùng thiên hạ,động viên tinh thần tướng sĩ và ra lệnh xuất quân.Theo truyền thuyết,để vượt quãng đường khá xa mà vẫn giữ được sinh lực để chiến đấu,vua Quang Trung đã sáng tạo phương pháp hành quân hai người khiêng một bằng võng và luân phiên thay đổi nhau.Nhà vua dừng chân tại Nghệ An để sĩ tốt nghỉ ngơi và nhân dịp tuyển thêm quân.Đoàn quân áo vải đạt con số mười vạn và một trăm thớt voi.
Hay tin quân ta Bắc tiến,giặc lo củng cố đồn bót,tập dượt chuẩn bị tác chiến.Tôn Sĩ Nghị một mặt đốc thúc hậu cần tiếp viện lương thảo,mặt khác sai các mãnh tướng Hứa Thế Hanh,Sầm Nghi Đống trấn giữ phía Nam.Chung quanh đại đồn Ngọc Hồi,giặc chôn nhiều địa lôi và cắm chông sắt dày đặc để chống tượng binh.Tôn Sĩ Nghị cũng cho thành lập đội quân thám báo để theo dõi động tĩnh của quân Tây Sơn.

LÊ CHIÊU THỐNG VÀO "CHẦU"TÔN SĨ NGHỊ

SÚNG THẦN CÔNG THỜI TÂY SƠN
Trong lịch sử các triều đại phong kiến Việt Nam,Lê Chiêu Thống có lẽ là ông vua thảm hại nhất.Hàng ngày,vua phải lội sang nơi đóng quân của giặc để thỉnh thị ý kiến những việc cần làm.Văn thư chiếu chỉ thì dùng niên hiệu Càn Long.Vua một nước mà chẳng khác gì một tên tay sai mạc hạng.Đối với giặc thì khép nép sợ hãi,nhưng đối với dân chúng Đại Việt,Chiêu Thống luôn muốn thể hiện quyền uy.Việc làm đầu tiên của tên vua bán nước này là tìm giết hại những người có dây mơ rễ má với Tây Sơn.Nạn nhân đầu tiên là Phan Như Tụy.Vị quan trấn thủ Tuyên Quang này từng bắt hoàng đệ Duy Lưu nộp cho quân Đàng Trong.Kế đến là phò mã Dương Bình bị khép vào tội chết vì đã dẫn quân Tây Sơn truy bức ngự giá.Ngoài ra,Chiêu Thống còn bãi miễn và giáng chức một loạt quan lại như Ngô Thì Nhậm,Phan Huy Ích,Phan Lê Phiên hay Mai Thế Uông.Cũng chính Lê Chiêu Thống ra lệnh chặt chân ba vị hoàng thúc quăng ra giữ chợ,mổ ruột một tòng nữ lấy thai nhi ra vì người này trót có con với một tướng lãnh Tây Sơn.
Chứng kiến việc làm tàn ác của Lê Chiêu Thống,một trọng thần lên tiếng can ngăn:
-Tình hình dân chúng chưa ổn định,bệ hạ làm như thế là kết oán sâu sắc với người Đàng Trong.Thần rất lấy làm lo…
Ông vua cõng rắn cắn gà nhà không ngần ngại nói lên quan điểm của mình:
-Vô độc bất trượng phu!Làm như thế khi giặc Biện Nhạc kéo ra đây,chẳng ai còn dám theo chúng nữa!
-Nhưng theo thần thấy quân Tây Sơn đâu có ý đối địch với bệ hạ?Chính Nguyễn Huệ trong lần Bắc tiến diệt họ Trịnh đã chọn bệ hạ nối ngôi nhà Lê kia mà?
-Hắn làm như thế đâu phải vì lòng tốt!Chẳng qua do áp lực của hoàng thất và vì thấy lòng dân không theo nên phải tùy cơ ứng biến đó thôi!
-Thần còn nhớ lần quân Tây giết Nguyễn Hữu Chỉnh cũng đâu có đụng đến bệ hạ?Chúng còn mời bệ hạ ngự giá trở về!
Duy Kỳ quắt mắt nhìn tên quan hầu cận đầy sự nghi ngờ:
-Sao ngươi cứ nói tốt cho bọn chúng hoài vậy?Chẳng lẽ ngươi là nội gián của Tây Sơn?
-Thần nào dám vậy!Xin bệ hạ lượng thứ!Chỉ là vì thần lo nếu lỡ Thiên Triều rút quân về nước mà giặc Tây kéo ra đây thì chúng ta phải làm sao?Uy mãnh như chúa Trịnh,bao nhiêu năm lấn át chúng ta,mà còn chết không kịp ngáp!
Nét mặt Chiêu Thống dãn ra,bớt vẻ căng thẳng:
-Niệm tình ngươi dày công hạn mã theo ta tòng vong sang Tàu nên không truy cứu.Nhưng ta nói cho ngươi biết,người Mãn Thanh đã vào đây thì không dễ gì chịu tay không trở về!Nếu giặc Tây còn đó thì có ngày chúng ta sẽ mất tất cả.Hiện giờ tuy có khổ nhục một chút nhưng ta giữ được hương khói cho họ Lê,giữ được chế độ mà Thái Tổ đã dày công xây dựng.Họ Lê còn,chế độ còn thì ta có thể hy sinh tất cả!?
Quan điểm của Chiêu Thống rõ như ban ngày chẳng còn gì để bàn cãi!Thà hy sinh tất cả miễn sao giữ được ngai vàng,giữ được đặc quyền đặc lợi của dòng họ,của giai cấp thống trị.Tổ Quốc chỉ là khái niệm rất mờ nhạt.Ai đụng đến quyền lợi của ta,đó chính là kẻ thù.Lãnh thổ mất nhưng cái ngai vàng còn,dù đó là cái ghế của một ông vua bù nhìn,thì nước Đại Việt vẫn còn!?Quan điểm của những kẻ bán nước luôn đồng nhất và không hề có sai số.
Cùng lúc,tại Đàng Trong,mất thành Gia Định,Nguyễn Nhạc tự nhận không đủ tài đức nên nhường ngôi Hoàng Đế và trao binh quyền lại cho Nguyễn Huệ,còn mình chỉ xưng là Tây Sơn vương.Để cứu thành Gia Định,Nguyễn Huệ tổng động binh và ra sức tập luyện quân sĩ.Sau khi cân nhắc nặng nhẹ,Bắc Bình Vương cho rằng Nguyễn Ánh chỉ là bệnh ghẻ ngoài da còn giặc Thanh mới là cái họa tâm phúc nên quay mũi giáo Bắc tiến,quyết lòng quét sạch bọn ngoại xâm.
Nguyễn Huệ đăng quang ngôi Hoàng Đế tại phú Xuân,xưng vương hiệu là Quang Trung,tổ chức tế lễ trời đất,bố cáo cùng thiên hạ,động viên tinh thần tướng sĩ và ra lệnh xuất quân.Theo truyền thuyết,để vượt quãng đường khá xa mà vẫn giữ được sinh lực để chiến đấu,vua Quang Trung đã sáng tạo phương pháp hành quân hai người khiêng một bằng võng và luân phiên thay đổi nhau.Nhà vua dừng chân tại Nghệ An để sĩ tốt nghỉ ngơi và nhân dịp tuyển thêm quân.Đoàn quân áo vải đạt con số mười vạn và một trăm thớt voi.
Hay tin quân ta Bắc tiến,giặc lo củng cố đồn bót,tập dượt chuẩn bị tác chiến.Tôn Sĩ Nghị một mặt đốc thúc hậu cần tiếp viện lương thảo,mặt khác sai các mãnh tướng Hứa Thế Hanh,Sầm Nghi Đống trấn giữ phía Nam.Chung quanh đại đồn Ngọc Hồi,giặc chôn nhiều địa lôi và cắm chông sắt dày đặc để chống tượng binh.Tôn Sĩ Nghị cũng cho thành lập đội quân thám báo để theo dõi động tĩnh của quân Tây Sơn.

LÊ CHIÊU THỐNG VÀO "CHẦU"TÔN SĨ NGHỊ

SÚNG THẦN CÔNG THỜI TÂY SƠN
Tiền Giang
































