Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

VỤ ÁN TỪ PHÒNG THÍ NGHIỆM (Hết) - Phóng tác từ "Hồ sơ X" - 🔒

43 trả lời, 9.621 lượt xem — Trang 2 / 2
NHỮNG NGỌN ĐỒI Ở OREGON
Thứ sáu, 16 giờ 19
 


Con đường đất vòng vèo trên những ngọn đồi cao ở Oregon. Scully nắm chặt tay lái. Cô không biết mình đi đâu, nhưng bằng mọi giá phải tới một bệnh viện nào đó, càng sớm càng tốt.
Trên băng sau, Vador rên rỉ. Nó có vẻ lo sợ. Mõm và lông của nó hãy còn đầy máu. Scully tự nhủ, lẽ ra phải tắm rửa cho con vật trước khi để nó leo lên xe với Jody.
Con chó ngồi im lìm bên cạnh cậu chủ hấp hối. Scully đã kiểm soát mạch của đứa bé trước khi nổ máy. Mạch yếu và không đều, nhưng chứng tỏ rằng thằng bé – không hiểu do phép lạ nào – vẫn bán víu lấy cuộc sống.
Một con chó săn lớn chợt xuất hiện trước xe và băng qua đường. Cô vội xoay tay lái để tránh nó. Chiếc xe bị chệch hướng chồm lên. Cô vội quay lại để xem Jody có sao không.
Đúng vào lúc cô quay lại, cơ thể đứa bé co giật. Xương sống nó ưỡn cong, mặt nó thay đổi. Cô dừng xe lại để xem xét nó gần hơn. Cô e rằng cái điều không thể tránh được đang diễn ra: thần chết đang đến!
Trán Jody nóng bỏng và đẫm mồ hôi, mắt nhắm nghiền. Scully dù là thầy thuốc, cũng đành chịu.
Sự co thắt ngừng lại, và thằng bé lại ngã người trên ghế. Nó thở dễ dàng hơn trước. Cô tự nhủ tình trạng của nó đã ổn định. Chẳng cần biết do cách nào hoặc tại sao. Nàng leo lên xe và nổ máy.
Jody chợt ho và đứng dậy. Scully nhìn thấy nó trong kính chiếu hậu, suýt nữa không kiểm soát được tay lái. Vador lại gần đứa bé, liếm mặt cậu chủ rồi vẫy đuôi như điên.
Scully thắng xe lại.
-          Jody, cháu khỏe chứ?
Đó là tiếng kêu kinh ngạc chứ không còn là câu hỏi nữa.
Đứa bé dụi mắt và khẽ nói:
-          Cháu đói…
Vết thương trên ngực nó vẫn đầy máu nhưng đã kín miệng.
Scully xuống xe để mở cửa sau. Cô nắm vai Jody.
-          Hãy ngồi cho thoải mái. Cháu cảm thấy khỏe chứ?
Cô sờ má nó. Cơn sốt đã giảm. Nơi trước đây vài phút hãy còn là một vết thương, nay nhẵn nhụi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
-          Không sao tin được – Cô nói thầm.
-          Có gì ăn không cô. Đứa bé nài nỉ.
Scully chợt nhớ có một gói bánh bích qui để trong hộp đựng bao tay. Cô đưa cho Jody và nó ăn không kịp nuốt. Con Vador đứng chầu mồm, vẫy đuôi lia lịa, nhưng cậu chủ mải ăn quên luôn cả nó. Ăn hết bánh, thằng bé với tay để lượm một mẩu bánh rơi trên ghế.
Scully nghe thấy một tiếng động kim loại. Một viên đạn súng lục vừa rơi xuống sàn.
Cô nhìn vào lưng Jody khi chiếc sơ mi của nó bị hất lên. Chỉ còn một vết đỏ ở xương bả vai.
Nàng ngắm nhìn viên đạn giây lát.
-          Jody, cháu có biết chuyện gì xảy ra không?
Thằng bé mỉm cười. Mặt nó lấm lem những muối và bánh vụn. Con Labrador hếch mõm lên đùi cậu chủ.
-          Tất nhiên cháu biết chứ – nó hãnh diện đáp. Chính ba cháu đã phát minh ra chúng đấy: những vi sinh vật. Đó là những cảnh sát tí hon ở trong cơ thể cháu, để chữa bệnh bạch cầu của cháu.
Trước khi Scully định hỏi thêm một vài câu, đứa bé đã ngáp dài. “Cháu mệt lắm!” Nó chớp mắt nhiều lần và thở mạnh, rồi ngả người trên ghế dài. Nó ngủ liền – một giấc ngủ không giống với cơn hôn mê trước đó.
Scully lùi lại mấy bước để nhìn rõ hơn đứa trẻ của phép màu khoa học. Về phần mình, cô không bao giờ tin một chuyện như vầy, nhưng lại cũng không thể phủ nhận được thực tế: Cô đã chứng kiến sự hồi sinh cùa Jody Kennessy. Cô cũng hiểu tại sao thằng bé không còn gầy guộc xanh xao nữa, như trên tấm hình, khi nó còn mang chứng bệnh bạch cầu bị coi như vô phương cứu chữa.
Scully leo lên xe, cài thắt lưng và nổ máy.
Kennessy đã thực hiện một khám phá phi thường và ông đã tự tiện thực nghiệm cho đứa con trai ông mà không tuân theo thủ tục thông thường: thí nghiệm trên súc vật, những kiểm soát của các phòng thí nghiệm độc lập…
Với tư cách thầy thuốc, Scully không thể không bực dọc. Người cha của Jody đã coi thường đạo đức. Nhưng với tư cách con người, ngược lại, nàng hiểu rằng người đàn ông khốn khổ ấy sẵn sàng làm bất cứ cái gì để cứu đứa con của ông.
 
0
NHỮNG NGỌN ĐỒI CỦA OREGON
Thứ sáu, 17 giờ 7
 


Đường đồi có nhiều quãng vòng vèo, Mulder không dám cho xe chạy nhanh. Vậy mà thỉnh thoảng xe vẫn chồm lên như con Kangourou nhảy từ mô đất này sang mô đất khác.
Ngồi trên ghế hành khách, Jeremy luôn quan sát những cử chỉ của Mulder với vẻ nghi hoặc.
Mulder thốt nghĩ đến thân hình biến dạng khủng khiếp của người lái xe tải. Anh ta cũng bị lây nhiễm trong lúc ngồi ở tay lái trong cùng một hoàn cảnh như anh. Như vậy phải chăng là căn bệnh đã lan truyền bởi không khí? Và rồi anh cũng sẽ khuỵu xuông?
Da của Jeremy gợn sóng từng chặp.
-          Mulder, tôi đoán được ý nghĩ của anh. Anh sẽ không bị rủi ro gì cả nếu anh không đụng vào tôi.
Chiếc xe hơi nghiêng khi đi vào một con đường vòng. Jereymy ngồi nín lặng. Hắn chỉ muốn tìm ra Scully và đứa bé. Còn Mulder thì có ý định kéo dài thời gian càng lâu càng tốt.
-          Hăm dọa cảnh sát liên bang với vũ khí là một tội nặng, ông có biết không? Mulder hỏi hắn. Rồi ông sẽ bị trừng phạt đấy!
-          Trừng phạt cái gì? Dorman cười khẩy. Cơ thể tôi đang tự phá hủy. Nếu tôi không mau chóng tìm thấy Jody, tôi sẽ chết. Nhà nước có thể sẽ cử những nhân viên trang bị một cái xô và một cái chổi để thu nhặt những gì còn lại ở nơi tôi. Tôi tự hỏi làm sao người ta nhốt tôi vào tù một khi tôi sẽ chỉ còn là một đống thịt bầy nhầy.
Chiếc xe vẫn lao đi trên con đường đất bụi mù. Dorman bất chợt hỏi:
-          Tại sao ông tham dự vào âm mưu ấy? Ông đã thiêu hủy DyMar, giết Kennessy. Bây giờ ông lại săn đuổi tôi và cố sức tìm ra đứa bé.
Mulder lắc đầu ngao ngán.
-          Như tôi đã nói với ông, ông đã lầm người rồi. Tôi không phải là một kẻ đồng mưu. Tôi chỉ điều tra về cái chết của người gác dan của DyMar. Nạn nhân đã bị hành hạ bởi một dạng ung thư gợi cho người ta nghĩ tới bệnh dịch.
Mulder xoáy một cái nhìn vào Dorman và tiếp lời:
-          Có phải ông đã giết anh ta không?
-          Tôi đã báo thằng ngốc ấy đừng đụng vào tôi. Nhưng mọi người đã chống tôi. Chính phủ muốn thủ tiêu tất cả dấu vết sự khám phá của chúng tôi và loại trừ tất cả những cái máy tí hon… ngoại trừ những cái mà các ông đã tồn trữ ở Lầu Năm góc, có đúng không?
-          Tôi xin nhắc lại, tôi không phải là kẻ thù của ông. Nhưng tôi biết một vài người có thể tham dự vào những hoạt động mà ông vừa mô tả.
Bất chợt Dorman kêu thét lên, gập người làm đôi, tay ôm lấy bụng. Qua những chỗ rách trên áo của hắ, Mulder nhìn thấy thân hình hắn quằn quại, như có một con rắn đang rong chơi dưới biểu bì của hắn.
Jeremy kêu lên với sức mạnh của một con thú.
-          Không!
Hắn thở mau hơn. Chất lỏng đặc hơn trước chạy ra từ những lỗ chân lông của hắn… Rồi tất cả trở lại bình thường, và hắn bớt căng thẳng được một chút.
Hắn chĩa súng vào Mulder.
-          Hãy nhìn thẳng và tiếp tục lại – hắn thầm thì vời một giọng khàn khàn. Chúng ta phải mau chóng tìm cho ra cô bạn của ông. Tôi không biết tôi có thể kiểm soát được cơ thể tôi trong bao lâu nữa.
Mắt hắn long lên bởi cơn sốt hay bởi cơn giận, Mulder không đoán ra được.
Dorman dựa vào thành ghế, tiếp lời:
-          Nếu tôi không kiểm soát được, tôi sẽ không chịu trách nhiệm về những hậu quả!
 
0
TỔNG HÀNH DINH LƯU ĐỘNG – OREGON
Thứ sáu, 18 giờ 10
 


Adam Lenz và những người của hắn đều là những tay chuyên nghiệp. Với họ, tìm dấu vết của những kẻ chạy trốn cũng dễ dàng như săn đuổi một con vật trên tuyết trắng tinh. Hắn không biết tên những người trong ê-kíp của hắn đã tham gia cuộc hành binh này. Nhưng hắn biết tài năng của họ. Những người ấy thường được sử dụng trong những sứ mạng tương tự.
Hắn bí mật tới Portland bằng máy bay, như một thương gia. Hắn không biết các thành viên khác trong ê-kíp của hắn từ đâu đến, nhưng hắn đã gặp họ ở điểm hẹn số 1, con đường nhỏ ở đó có thi hài một người lái xe đường trường bị một chứng bệnh mà họ quan tâm.
Xe của cơ quan y tế đã đậu ở hiện trường khi hắn tới nơi. Cũng có nhiều xe khác màu đen. Những người đàn ông mặc complet, cravate, đeo kính râm, hoạt động tíu tít.
Một cảnh sát địa phương tên là Jared tiếp xúc với họ. Đi theo Jared là Dominic. Hai người hình như rất lo lắng.
Cửa sau của một chiếc xe khử nhiễm mở ra, và những người đàn ông mặc y phục giống như các phi hành gia không gian bước xuống, mang những dụng cụ diệt trùng và những tấm vải nhựa. Một người đàn ông đi theo họ về phía chiếc xe tải chở gỗ. Anh ta cầm một khẩu súng phun lửa.
-          Chuyện gì đã xảy ra ở đây? Jared tiến lại phía Adam, hỏi.
Người này không thèm xuất trình huy hiệu của mình, điềm đạm nói:
-          Chúng tôi thuộc ê-kíp khử nhiễm. Chúng tôi xin cám ơn các bạn về những điều mà các bạn sẽ giúp chúng tôi.
Hắn thận trọng lùi lại trong khi những người mặc y phục phi hành gia không gian mở ngăn lái của chiếc xe chở gỗ và keo thi hài của người tài xế ra ngoài. Họ tưới vào xác chết nhiều sản phẩm khác nhau rồi bọc nó vào trong một tấm vải nhựa đặc biệt.
Jared hốt hoảng kêu lên:
-          Hê, chờ một chút, các ông không thể…
Adam chặn hắn lại bằng một cử chỉ.
-          Chúng tôi cần phải bảo vệ an ninh quốc gia. Anh hoặc người đi theo anh, đã sờ hoặc tới gần cái xác này?
-          Không, nhưng một nhân viên F.B.I. đã tới đây và mở cabin. Ông ta tên là Mulder. Một người trong ê-kíp của ông?
Adam không trả lời. Jared nói tiếp:
-          Ông ta đã trưng dụng chiếc pick-up của anh chàng Dominic này và bảo rằng đi tìm cô bạn đồng nghiệp.
Adam cúi đầu có vẻ đăm chiêu trong lúc đó người đàn ông cầm súng phun lửa bóp cò. Lửa bắt đầu thiêu hủy chiếc xe.
Một làn sóng hơi nóng ùa về phía họ. Lửa ngày càng bốc lên dữ dội.
-          Mọi người lùi lại, Adam hét lên, bình xăng sẽ nổ trong vài giây.
Tất cả ê-kíp lùi về phía những cái xe. Xác chết đã được đặt trong chiếc xe khử nhiễm. Những người mặc bộ đồ phi hành gia cởi bộ y phục bảo vệ và vứt vào lửa.
Chiếc xe 15 tấn nổ tung. Jared và Dominic quì xuống, tay ôm lấy đầu vì sợ bị thương bởi những mảnh kim loại bắn tứ tung.
Adam vẫn bám sát cuộc đối thoại với Jared.
-          Anh bảo rằng Mulder đã đi… Nhưng hắn đi đâu?
-          Tôi… tôi biết ông ta đã đi đâu.
Hắn chỉ cho Adam biết ngôi nhà của Jeremy ở đâu và đi tới bằng những lối nào. Adam không ghi chép – trong nghề của hắn, cần phải có trí nhớ và không để lại một dấu vết viết tay nào.
Ê-kíp khử nhiễm đã ra đi. Cửa của chiếc xe màu đen sập lại. Dominic chạy lại gần Adam và hỏi:
-          Thế còn chiếc pick-up của tôi? Ai sẽ trả lại cho tôi?
-          Đừng lo về chiếc pick-up nữa, thưa ông. Chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm tất cả.
Adam leo lên xe rồi cho xe chạy về hướng ngôi nhà.
Hóa ra ngôi nhà của Dorman, kẻ đã giúp hắn chuẩn bị tấn công DyMar, lại chỉ cách đây có vài cây số… Adam không bao giờ tưởng tượng được rằng Patricia lại có thể ẩn nấp ở đó, tại nhà của một kẻ đã gây ra cái chết cho chồng bà. Khi tới nơi, những người của hắn tản vào khu rừng thưa. Lần này, họ trang bị lựu đạn và súng bán tự động. Trong nghề của họ, cần phải thích ứng với mọi hoàn cảnh.
Họ chờ đợi. Trong nhà vẫn êm ru. Adam ném một cái nhìn về phía các thuộc hạ. Họ hoàn toàn bất động như những người lính chì. “Tiến lên!” hắn khẽ ra lệnh.
Mọi người thay đổi vị trí, chạy theo hình chữ “chi”. Một người chặn ở cửa sau ngôi nhà. Trong lúc đó, người chỉ huy quan sát mặt đất. Có những dấu chân – dấu giày của đàn ông và đàn bà – cũng như những vết bánh xe. Mulder và Scully đã tới đây, cùng một lúc hay kẻ trước người sau.
Một trong những tên mặc đồ đen phất tay ra hiệu. Người ta đổ xô lại. Hắn đã thấy Patricia nằm chết trên cỏ. Adam hiểu ngay: chứng bệnh ghê gớm ấy cũng có mặt ở đây. Bà ta đã bị lây nhiễm. Bởi cái gì? Càng có nhiều nạn nhân, những rủi ro về bệnh dịch càng lớn. Chiến dịch càn quét trở nên khó khắn. Hắn thở dài, lại thêm một trường hợp mới.
May mắn thay, lần này, họ đã tới trước khi những cái máy tí hon làm hồi sinh một cách nhân tạo một vài bộ phận tự trị của cơ thể, như chúng đã từng làm trong trường hợp người gác dan.
-          Thủ tiêu tất cả, lẹ lên!
Ê-kíp tìm những dụng cụ cần thiết. Adam đảo mắt nhìn chung quanh trong giây phút rồi ra lệnh:
-          Thiêu hủy hoàn toàn ngôi nhà và cái xác này.
Một người đàn ông mặc bộ đồ đặc biệt đặt thi hài Patricia vào trong một cái túi nhựa lớn. Sau đó, xác người đàn bà bất hạnh được đưa vào trong nhà. Adam quay mặt đi trong lúc ê-kíp tưới xăng vào ngôi nhà. Rồi hắn đi ra chỗ đậu xe, nối máy kiểm soát vào kênh giám sát những điện thoại di động.
Khỏi phải mất công: Mulder hoặc Scully sẽ dẫn họ tới đích.
 


0
CON ĐƯỜNG PHỤ – OREGON
Thứ sáu, 18 giờ 17
 


Jody ngáp dài, duỗi chân ra và ngồi dậy. Nó đã ngủ ngon và cảm thấy thoải mái, dễ chịu.
-          Thưa cô, cô là ai? Nó hỏi.
Scully giật mình quay lại. Vador đặt mõm lên đùi đứa bé và trìu mến nhìn cậu chủ.
-          Tôi là nhân viên đặc biệt Dana Scully.
Chợt nghĩ ra nó chỉ là một đứa bé, cô nói tiếp:
-          Cháu có thể gọi cô là Dana. Cô là cảnh sát liên bang. Cô đã đi tìm cháu khắp nơi để đưa cháu tới nhà thương trước khi bị ung thư nữa.
-          Ồ không cần đâu, cô ạ. Jody đáp lại như thể đó là một điều tự nhiên nhất trên đời.
Hơn một giờ qua, Dana quyết định đưa thằng bé đi cứu chữa khẩn cấp. Nàng cho xe chạy thẳng theo con đường trước mặt,không biết làm như thế nào và cũng chẳng biết đi đâu. Nàng sẽ cho bất cứ cái gì để có được Mulder ở bên cạnh. Chiếc máy di động vẫn không vận hành. Không có cách nào để gọi Mulder tới hỗ trợ.
-          Tại sao cháu không cần tới nhà thương? Cô hỏi với thái độ dửng dưng. Cô đã xem hồ sơ y tế của cháu. Cháu bị ung thư, một bệnh rất trầm trọng.
Thằng bé nhắm mắt để tập trung, như thể người ta vừa bảo nó đọc bản cửu chương.
-          Vâng, ung thư, một bệnh bạch cầu dạng Lymphocy cấp tính, một L.L.A. Ba cháu nói rằng bệnh của cháu có nhiều tên gọi, nhưng tựu chung chỉ là bệnh ung thư máu. Nhưng bây giờ hết rồi. Cháu hầu như đã khỏi hẳn.
-          Thế mẹ cháu đâu? Khi chú Jeremy tới, mẹ cháu bảo cháu chạy trốn. Jody hỏi.
-          Chú Jeremy? Scully lặp lại, và cố trì hoãn tối đa cái giây phút mà nàng sẽ phải nói ra sự thật. Người đàn ông cháu vừa nói tên thật là gì?
Jody nhún vai.
-          Là Jeremy Dorman, chú của cháu mà. Người ta nghĩ rằng ông ấy đã chết cùng với ba cháu trong cuộc hỏa hoạn, nhưng ông ấy vẫn còn sống. Cháu thấy ông ấy bệnh nặng. Ông ấy bảo rất cần máu của cháu.
Đứa bé vuốt ve con chó rồi bất chợt hỏi:
-          Ông ấy đã làm hại mẹ cháu, phải không?
-          Mẹ cháu đã cố gắng bảo vệ cháu. Nhưng cái ông Dorman ấy bị bệnh – bệnh dễ lây… Cũng may là cháu không bị ông ta đụng vào người.
-          Mẹ cháu đã mắc phải bệnh của ông ta?
Dana tiếp tục nhìn con đường trước mặt.
-          Phải. Nhưng bà ấy không đau đớn.
-          Cháu cho rằng Jeremy cũng có những vi sinh vật ở trong máu, Jody khóc và giải thích. Ông ấy đã ăn cắp tại phòng thí nghiệm của bố cháu, nhưng những vi sinh vật trong người ông ta lại không làm việc như những con của cháu. Chúng phá hủy. Cháu đã thấy chúng làm hại ông ta như thế nào. Ông ấy có những cái bướu và mụn mủ khắp nơi.
-          Jeremy đuổi theo cháu là vì những “vi sinh vật” của cháu ư?
Scully nhìn đứa bé trong kính chiếu hậu. Tội nghiệp Jody.
-          Cô Dana, nó chợt hỏi, có phải cháu là mối nguy hiểm cho những người chung quanh cháu không? Có phải cháu cũng có thể truyền bệnh không?
Nàng thành thật đáp:
-          Cô không nghĩ thế. Cô đã sờ vào cháu nhiều lần, đã sờ vào cả máu của cháu, vậy mà có sao đâu, phải không?
-          Đúng thế.
-          Hãy kể cho cô nghe những con vật tí hon ấy đã vận hành như thế nào. Ba cháu có cho cháu biết ông ấy chế tạo chúng ra sao không?
-          Ba cháu bảo rằng đó là những cảnh sát sinh học bé nhỏ, chúng sẽ săn bắt những tế bào ung thư ở trong người cháu và hạ sát từng cái một. Và chúng “tu sửa” nếu có gì trục trặc.
-          Thí dụ như người ta bắn cháu?
-          Vâng.
Scully bắt đầu hiểu. Nếu những cái máy tí hon có khả năng nhận dạng, phá hủy và thay thế các tế bào ung thư, chúng sẽ chẳng khó khăn gì để làm lành một vết thương bởi đạn.
Nhưng chữa khỏi bệnh bạch cầu thì lại tốn công hơn. Chúng phải “tu sửa” hàng ngàn những khối u-mini, và nhất là phải tìm ra chúng ở giữa hàng tỉ tế bào tạo nên cơ thể của Jody. Đó là một nhiệm vụ cực kỳ, rất phức tạp và rất lâu dài.
-          Cô không đưa cháu đi bệnh viện chứ? Đứa bé lo lắng hỏi. Không nên để cho người ta thấy cháu. Không nên để cho tên cháu xuất hiện. Mẹ cháu đã giải thích cho cháu biết điều đó.
Scully suy nghĩ rất nhanh, cần phải gặp Mulder cho bằng được. Đứa bé và con Vador là những chứng cứ duy nhất của sự hiện hữu của những cái máy tí hon. Chúng là những nguyên mẫu cuối cùng. Những người của bóng tối bắt đầu giám thị các bệnh viện… Không thể tới đó, Scully tự nhủ. Chúng đã phá hủy DyMar và giết Kennessy.
Nàng liếc nhìn đứa bé. Nếu bị bắt, hoặc nó sẽ bị sát hại hoặc nó sẽ bị dẫn tới một trung tâm nghiên cứu khoa học bí mật, ở đó người ta dùng nó như một vật thí nghiệm.
-          Đừng lo cháu ạ. Cô sẽ đưa cháu đi trốn.
 


0
CON ĐƯỜNG PHỤ – OREGON
Thứ sáu, 18 giờ 24
 
Màn đêm buông xuống. Trong xe tối thui. Như thế đỡ cho Mulder khỏi nhìn thấy cái thân hình ghê tởm của Jeremy luôn ngồi bên cạnh anh. Hắn thiu thiu ngủ.
Bất chợt, hắn nhìn thấy anten của cái máy điện thoại di động thòi ra ngoài túi quần của Mulder. lập tức hắn tỉnh như sáo sậu.
-          Ông có một cái máy xách tay? Hắn kêu lên.
-          Vâng, thế thì sao?
-          Hãy sử dụng nó ngay, để gọi cô bạn đồng nghiệp của ông. Báo cô ấy tới gặp chúng ta.
Không thể để tên mắc dịch này tới gần Dana hoặc đứa bé. Nhưng ác một nỗi Dorman lại có súng.
-          Lấy máy ra và gọi cô ấy ngay, hắn nhấn mạnh.
Không có mạng lưới.
Anh dùng răng răng  kéo cái anten ra, nhưng vẫn vô ích.
-          Ông coi đấy, Mulder giải thích. Không thể tiếp xúc với Scully. Chúng ta đang ở ngoài vùng.
Dorman rên rỉ. Hắn không đe dọa nữa, mà van nài.
-          Cần phải tìm ra họ. Chỉ có ông mới có thể giúp được tôi.
-          Tại sao tôi lại giúp ông? Để ông có thể giết Jody và cô bạn tôi, như ông đã giết người gác dan, người lái xe tải, rồi Patricia. Và tôi, có phải ông cũng định thêm tên tôi vào danh sách các nạn nhân của ông?
-          Tôi không phải là tên sát nhân. Jeremy gào lên. Nếu tôi có được một vài giọt máu của đứa bé, tôi sẽ có thể khỏi bệnh và không còn lây cho ai nữa.
Mulder cau mày.
-          Nhưng tại sao ông lại muốn có một mẫu máu của đứa bé. Tôi không hiểu.
-          David Kennessy và tôi đã thực hiện những “test” đầu tiên trên con Labrador. Kết quả đầy hứa hẹn nên ông ta quyết định lấy một mẫu gốc của những vi sinh vật để chích cho con trai ông ta. Thằng bé đã hấp hối, bệnh bạch cầu của nó đã ở giai đoạn chót. Ông ta chẳng mất mát gì. Tôi nhớ lại phản ứng của Patricia khi biết chuyện: bà ấy điên lên vì giận dữ. Nhưng thái độ của Patricia đã thay đổi vào những ngày kế tiếp. Bà ấy đã chứng kiến với chúng tôi, sự khỏi bệnh kỳ diệu của Jody.
-          Vậy tại sao đám đông lại biểu tình trước DyMar? Ai đã thiêu hủy phòng thí nghiệm?
-          Những kết quả đạt được thật phi thường. Một số người nhận định rằng không nên để cho kỹ thuật ấy tiết lộ cho công chúng. Vi kỹ thuật có thể làm cho một sinh vật gần như bất tử và không bị tổn thương. Họ muốn chỉ riêng mình họ là chủ nhân ông của kỹ thuật ấy. Họ muốn… đóng cửa DyMar và tiếp tục những nghiên cứu trong một trung tâm tối mật.
Mulder nhăn mặt.
-          Tôi hiểu. Nhưng tại sao những vi sinh vật lại cứu được Jody trong khi cũng chính chúng nó lại đang giết ông?
-          David nghi ngờ tất cả mọi người… ngoại trừ những kẻ thù đích thực của ông ta. Những mẫu gốc được ông ta cất giữ tại một nơi bí mật. Khi người ta tấn công DyMar, tôi đã… tôi đã lấy… cái gì mà tôi tìm thấy.
Dorman cúi đầu một cách thiểu não. Còn Mulder thì khiếp hãi.
-          Ông đã chích một mẫu gốc khác với cái được sử dụng cho Jody? Lạy Chúa! Ông muốn nói rằng ông đã dùng cái thứ đã được dùng cho con chó?
-          Phải. Tôi đã lấy những vi sinh vật trong mẫu của máu con Vador, chúng chỉ thích ứng với A.D.N. của nó. Tôi không có thì giờ để suy xét. Tất cả nổ tung chung quanh tôi. Người ta cố tình giết tôi. Tôi không hiểu tại sao chúng lại không vận hành đúng đắn…
Mulder lắc đầu, sững sờ. Người ngồi kế bên anh đã mang trong mình những sinh vật tí hon được lập trình cho A.D.N. của chó. Những bộ phận nhân tạo ấy ở trong cơ thể ông ta, đã cố gắng để thích ứng, để cải biến lập trình nguyên lai. Nhưng vô phương. Những vi sinh vật đã bị chệch đường sống như một máy vi tính nhận được những chỉ thị mâu thuẫn và không dung hòa được.
-          Theo như tôi hiểu, những cái máy tí hon ấy đã lúng túng khi chúng ngập ngừng giữa hai mẫu A.D.N. Nhưng nếu ông sờ vào người khác thì chúng trở nên điên loạn. Do vậy tất cả những ai bị ông đụng vào đã phải chịu đựng một dạng ung thư khủng  khiếp và chết trong vài phút.
-          Có lẽ ông có lý, nhà khoa học lẩm bẩm. Tôi không có thì giờ để làm “test” trên các nạn nhân của tôi.
-          Nhưng có một điều chắc chắn. Những vi sinh vật trong cơ thể Jody và con chó thì vô hại. Chúng đã đụng người ta mà không gây một hậu quả độc hại nào. Tuy nhiên, tôi vẫn không hiểu tại sao ông lại cần một mẫu máu của Jody.
-          Mulder, anh thật là ngốc nghếch. Dorman kêu lên. Máu của thằng bé sẽ cứu tôi vì những vi sinh vật của nó vận hành tốt. Nếu tôi chích chúng, chúng sẽ loại trừ những vi sinh vật ở trong tôi và tu sửa tất cả những tổn hại mà những con đầu tiên đã gây ra trong cơ thể tôi.
Ông ta thở dài trước khi nói tiếp:
-          Xin ông làm ơn giúp tôi. Hãy cố thử liên lạc với cô bạn ông.
Mulder cầm máy và quay số gội Scully. Anh ngạc nhiên khi thấy tiếng chuông reo.
-          Mulder hả, cám ơn Chúa, mấy tiếng đồng hồ bây giờ mới liên lạc được với anh! Bé Jody đang ở chỗ em. Nó khỏi hẳn bệnh bạch cầu rồi…
-          Anh biết, Scully, đó là kết quả của những thử nghiệm vi kỹ thuật của ba nó. Kẻ nhiễm bệnh dịch trong vụ này, không phải là Jody, mà là Jeremy Dorman. Sở dĩ anh biết cũng là vì ông ấy đang ngồi bên cạnh anh!
-          Mulder, em đã thấy con Vador cắn nát cổ họng lão ấy. Làm sao lão có thể…
Bất chợt nàng cảm thấy mình ngốc: nếu những vi sinh vật làm lành được vết đạn trên ngực Jody, thì chúng cũng có thể dễ dàng bít được những lỗ thủng trên cổ Jeremy.
Đứa bé nhô người lên, hỏi:
-          Cô Dana, chuyện gì vậy? Có phải chú Jeremy đang đuổi theo chúng ta không?
Mulder tiếp tục nói:
-          Những vi sinh vật của Kennessy công hiệu phi thường, cho nên có một số người muốn chiếm được chúng.
-          Em hiểu. Em đã đoán ra được những chuyển xảy ra ở DyMar. Và cũng chính những kẻ lạ mặt ấy đã đến tịch thu tất cả những chứng cứ ở bệnh viện Portland. Không đời nào em để cho chúng đụng tới một sợi tóc của Jody, hoặc một sợi lông với Vador.
-          Dorman không muốn làm hại đứa bé, nhưng ông ta khẩn nài được gặp nó.
-          Mulder, anh không sao chứ?
Trong chiếc pick-up, Dorman nhấp nhỏm đứng lên ngồi xuống. Hắn đoạt máy điện thoại của Mulder để liên lạc thẳng với Scully.
-          Allo! Scully! Tôi là Jeremy Dorman. Tôi thật ân hận đã bắn Jody, nhưng tôi biết rõ rằng những cái máy tí hon sẽ chữa cho nó khỏi. Tôi không muốn làm hại ai cả. Đứa bé ra sao? Tôi muốn nói với nó. Cô Scully làm ơn đưa máy cho nó. Allo Jody! Chú Jeremy đây.
-          Mẹ cháu mất, Jody, nhưng không phải do lỗi tại chú, đó là một tai nạn. Bà ấy cố bảo vệ cháu nên đã nhảy bổ vào chú. Bà ấy đâu có biết một khi đụng vào chú là sẽ chết. Chú van cháu, hãy nghe đây: những vi sinh vật trong cơ thể chú tạo ra nhiều sự cố. Nhưng những vi sinh vật của cháu thì vận hành hoàn hảo và sẽ có thể tu sửa những tổn hại. Vì vậy chú cần có máu của cháu.
Thình lình hắn nghiến răng. Hắn rùng mình và rên rỉ vì đau đớn. Mulder phải giữ tư thế phòng ngừa. Anh sợ rằng trong lúc bị co giật, tay hắn sẽ đụng vào cò súng.
-          Jody, cháu còn nhớ không, chúng ta đã từng chơi trò điện tử với nhau, chúng ta là bạn mà…
Người bệnh thốt lên mừng rỡ.
-          Jody, cám ơn! Hãy trao máy cho cô Scully. Chú cần nhất trí với cô ấy về cái nơi chúng ta sẽ gặp nhau. Cô Scully, Jody và tôi đã thỏa thuận với nhau. Cô biết tôi là một cái xác chết biết đi, cho nên tôi sẵn sàng tất cả. Tôi có súng, hẳn cô cũng biết. Hãy gặp tôi tại DyMar, nếu không tôi sẽ giết anh bạn của cô.
 


0
TỔNG HÀNH DINH LƯU ĐỘNG, OREGON – PHÂN KHU TÂY BẮC
Thứ sáu, 18 giờ 43
 


Những anten parabol trên nóc xe tải, nhưng được ngụy trang bằng cành lá. Chiếc xe đậu tại một nơi hoang vu. Không có ai rỗi hơi để tới đây vào giờ này. Bên trong xe tải, Adam Lenz quan sát những hoạt động của kỹ thuật viên. Đã 10 phút qua, ê-kíp rình rập, tìm một dấu vết, một giọng nói, trên tất cả các tần số. Cho tới lúc này, họ chưa phát hiện được gì cả, nhưng họ vẫn kiên trì làm việc.
-          Vậy thì Mulder ở đâu?
Bất chợt, người phụ trách kỹ thuật đứng dậy:
-          Thưa sếp, có truyền tin trên máy di động. Đó là Fox Mulder.
Adam bật dậy và cầm lấy một cái mũ để nghe cuộc đối thoại.
Tốt rồi, hai đứa đã bắt liên lạc được với nhau. Thằng bé và con chó ở với Scully. Đứa bé đã khỏi một vết thương chí tử…
Ngay khi Dorman cúp máy, Adam mở cửa sau xe tải và loan báo cho viên phụ tá số một của hắn:
-          Quay lại DyMar, vận tốc tối đa.
Tất cả những thành viên của ê-kíp đã thuộc lòng cái chốn tan hoang ấy. Chính họ đã tấn công DyMar và hỏa thiêu nó.
 
0
PHẾ TÍCH DYMAR
Thứ sáu, 20 giờ 45
 
“Trở lại nơi của tội ác”, Scully thầm nhủ trong lúc dừng xe ở đoạn đường dốc kế cận DyMar. Trên trời, mây che một nửa mặt trăng. Ánh sáng mờ nhạt của nó tạo ra những cái bóng mơ hồ trên mặt đất.
-          Ngồi yên trong xe. Cô bảo đứa bé.
Cố xuống xe và đi bộ tới chỗ cái dây xích ngăn lối vào bãi đậu xe của trung tâm. Không có một ai. Dưới đồi, ánh sáng của Portland lấp lánh. Đây là một nơi lý tưởng để người ta giăng bẫy. Scully bước qua dây xích. Cũng trong lúc đó, cô nghe thấy tiếng cánh cửa sập ở đằng sau.
Đó là Jody. Nó không thể chờ đợi lâu hơn. Con chó trung thành nhảy nhót chung quanh Jody như muốn đòi cậu chủ chơi với nó.
-          Hãy thận trong! Dana bảo thằng bé.
-          Cháu đi với cô!
Mùi gỗ và mùi nhựa cháy phảng phất trong không khí. Những bức tường đổ sụp. Đất lổn nhổn những mảnh vỡ. Tất cả đều ám khói. Những xe ủi xếp hàng ở mé đầu bãi đậu xe giống như quái vật nằm ngủ. Chúng chuẩn bị vào cuộc để làm sạch dấu vết của trung tâm nghiên cứu. Tự nhiên cô có linh cảm có chuyện không hay. Tiếng động cơ trên đường ở phía dưới… những ngọn đèn pha lại gần. “Nấp vào sau lưng cô”, Dana ra lệnh cho thằng bé.
Chiếc pick-up xuất hiện ở đoạn đường dốc. Từ khi làm việc chung với Mulder, Dana chưa bao giờ thấy một cảnh tượng như thế. Mulder mặ áo sơ mi cộc tay, từ trên chiếc xe cũ kỹ bước xuống. Một hình thù động đậy trên ghế của hành khách. Rồi một người đàn ông đứng dậy một cách khó nhọc. Người ta thấy rõ hắn bị bệnh. Trông lão ta – Jeremy – bây giờ còn suy sụp hơn là khi Dana thấy lão lần cuối cùng, lúc bị Vador cắn cổ.
-          Khỏe chứ, Mulder? Cô hỏi nhưng mắt vẫn phải canh chừng lão quái.
Jeremy tiến lên với khẩu súng trong tay.
Scully cũng rút ra khẩu súng Sig Sauer 9mm.
-          Dorman! Thả Mulder ra!
Người bạn của cô tiến lên vài bước. Jeremy không phản ứng.
Đứa bé nghiêng người để xem chuyện gì xảy ra.
-          Jeremy, tại sao ông lại làm vậy? Nó hỏi. Ông cũng dữ dằn như những kẻ đã làm mẹ cháu hoảng sợ!
Lưng Dorman còng xuống. Mặt dúm dó. Hắn chìa tay về đứa bé.
-          Chú rất ân hận, Jody. Và tuyệt vọng nữa. Cháu đã thấy những vi sinh vật ấy hành hạ chú như thế nào! Cháu là nguồn hy vọng duy nhất của chú.
-          Làm sao tôi có thể giúp ông! Bố tôi đã chết, mẹ tôi đã chết. Tôi chỉ còn lại có con chó!
-          Có những kẻ đang truy lùng chúng ta. Dorman vẫn tiến bước, khẽ nói. Chính phủ có âm mưu. Họ muốn loại bỏ tất cả những vết tích của công trình của bố cháu! Họ chỉ muốn giữ những bộ máy tí hon cho riêng họ thôi.
Trong lúc Dorman nói những câu ấy, trong bóng tối những cái bóng xuất hiện chung quanh họ: những người đàn ông mặc y phục đen. Họ nhan nhản khắp nơi, đằng sau các thân cây và những phế tích. Một nhóm khác đang lên dốc, trang bị đèn pin.
-          Chúng tôi đã hội đủ chứng cớ rằng ông nói dối, Jeremy! Một người mới tới kêu lên.
Dorman quay lại phía Mulder, giận dữ.
-          Anh đã phản bội tôi!
Mulder không trả lời Dorman và bảo người lạ mặt:
-          Chúng tôi là cảnh sát liên bang! Còn các ông là ai?
-          Chúng tôi tới để đổi phiên. Anh và Scully có thể trở về nhà. Chúng tôi đảm trách vụ này và sẽ tường trình lên thượng cấp.
-          Tại sao anh biết tên chúng tôi?
Dana kéo sát đứa bé vào người.
-          Chúng tôi sẽ khong giao thằng bé cho bất cứ ai. Cô kêu lên.
-          Tôi e rằng các người không có sự lựa chọn nào khác. Tôi cam đoan với các người rằng chúng tôi có tất cả những giấy tờ chính thức cần thiết. Chúng tôi ngưng công tác của các người trong vụ này.
Tên cầm đầu nhìn Jody cười gằn.
-          Nè, chú bé, cái ông Dorman này không kể hết các chi tiết cho cháu nghe đâu! Jeremy, tại sao ông lại nói dối cậu bé này? Jody, chính chú Jeremy đã giết bố cháu. Hắn đã bắn bốn viên sát gần vào bố cháu. Chí ít cũng là số vỏ đạn mà chúng tôi tìm thấy…
-          Nói láo! Dorman gào lên.
Nhưng người kia phớt tỉnh, nói tiếp:
-          Chú bé đáng yêu của tôi, câu chuyện cũng đơn giản thôi. Bố cháu đem một khẩu súng lục vào phòng thí nghiệm. Ông ấy muốn sử dụng con chó để phối kiểm xem bộ máy tí hon có làm nó sống lại được không. Cháu vẫn lắng nghe đấy chứ? Bố cháu đã đưa con Vador vào trong phòng thí nghiệm, và Jeremy đã bắn vào nó! Những vi sinh vật đã chữa khỏi cho con chó.
Hắn mỉm cười với vẻ bề trên trước khi kết luận:
-          Đau khổ thay, khi chú Jeremy của cháu bắn vào cha cháu thì ông ấy đã chết. David Kennessy không thể “tự tu sửa” được.
Nhà bác học lắc đầu lia lịa:
-          Đồ cặn bã! Dối trá!
Hắn chĩa súng vào Adam Lenz. Nhưng những người mặc y phục đen đông hơn. Họ là những người nhả đạn trước tiên.
 
0
PHẾ TÍCH DYMAR
Thứ sáu, 21 giờ 03
 


 Những viên đạn cỡ lớn bắn vào cánh tay Dorman đã tước ngay vũ khí của hắn. Dorman hét lên đau đớn, thân hình hắn quằn quại. Mulder ra lệnh cho những kẻ lạ ngừng bắn. Vô ích. Dorman là cái bia duy nhất của các xạ thủ.
Adam và tổ chức của hắn đã lừa dối. Họ hứa với Jeremy sẽ dành cho hắn một phòng thí nghiệm để hắn có thể theo dõi cuộc nghiên cứu về vi kỹ thuật. Nhưng thay vì lời hứa, họ muốn thanh toán hắn.
Jeremy lĩnh hai viên đạn cùng một lúc: một ở cánh tay, một ở ngực. Hắn nhăn mặt vì đau đớn. Chất Adrenaline được đổ vào trong những tĩnh mạch của hắn và hắn hiểu rằng hắn đã mất sự kiểm soát. Da hắn căng như mặt trống. Những vi sinh vật không còn tìm được những thông tin mà chúng có trong trí nhớ để tái cấu trúc cơ thể của hắn. Lưng hắn còng xuống, những cơ hai đầu phồng lên. Da mặt hắn bây giờ giống như nhựa đang chảy ra. Những người mặc y phục đen tiếp tục trút đạn lên người hắn không chỉ vì họ đã được lệnh nổ súng, mà còn vì khiếp hãi trước cảnh tượng ấy.
Dorman trả đũa lại những kẻ thù của hắn, tập trung vào xạ thủ gần nhất. Những xúc tu mọc ra từ cơ thể hắn có tác dụng như những cánh tay để tóm gọn kẻ thù. Nạn nhân vừa kịp kêu lên một tiếng thì đã bị những xúc tu của Dorman nghiền ra như một mảnh bấc. Một viên đạn trúng vào xương đùi Jeremy. Trước khi mất thăng bằng, những bộ máy tí hon trong người hắn xúm vào “dệt lại” một khớp mới. Chất nhảy phủ đầy trên cơ thể hắn chỉ đòi hỏi sinh sản. Để giết kẻ thù, hắn chỉ cần sờ vào họ. Nhưng hắn sẽ thích thú hơn khi bẻ gãy cổ họ, chọc thủng lồng ngực họ… Hắn đã nổi điên!
 
0
PHẾ TÍCH CỦA DYMAR – OREGON
Thứ sáu, 21 giờ 19
 


Mulder dò dẫm từng bước. Anh nẩy ra một ý nghĩ trốn vào phế tích, rồi chạy sang phía bên kia bãi đậu xe để gặp Scully và thằng bé hãy còn ở phía ngoài, gần các xe ủi đất.
Dorman lại tấn công hai nạn nhân mới bằng những xúc tu của hắn. Họ chết trước khi bị lây nhiễm bởi các vi sinh vật.
Tiếng súng gia tăng. Từ xa nghe như bắp rang. Mulder nhìn về phía sau và thấy những kẻ âm mưu tản ra. Dorman đã bị bao vây. Hắn chỉ còn một khả năng: lùi về phía những ngôi nhà.
Từ chỗ mình nấp, Mulder có thể nhìn thấy Scully và đứa bé. Mây trên trời tản mát và ánh trăng lộ ra. Scully ôm chặt lấy Jody, nhưng thằng bé cố sức vùng vẫy, gọi con chó. Cô phải ép sát nó vào một cánh cửa của chiếc xe xúc. Mulder không còn trông thấy họ nữa.
-          Pằng!
Một viên đạn vút qua đầu anh. Bất chợt anh nhận ra rằng đó không phải là những viên đạn lạc. Bọn họ đã nhắm bắn vào anh. Họ đã có phương án: thủ tiêu tất cả.
0
PHẾ TÍCH DYMAR
Thứ sáu, 21 giờ 38
 


Thuộc hạ của Lenz đều là những chuyên viên “càn quét” mau lẹ. Súng vẫn nổ đinh tai. Adam rất ngạc nhiên về sức đề kháng của Jeremy. Người hắn găm đầy đạn, nhưng hắn vẫn di động và chiến đấu như một con quỷ dữ. Những tiếng kêu trong đống phế tích rồi một tiếng nổ!
Thấy rằng đã tới lúc thuận tiện, Adam đi tới chiếc xe được dùng làm Tổng hành dinh. Hắn và các thuộc hạ của hắn đã tới trước Scully 20 phút. Họ đã chuẩn bị tất cả và thận trọng không để lộ mục tiêu trước giây phút quyết định. Họ đã sử dụng các chất nổ chứa trong một container của hãng thầu có trách nhiệm san bằng phế tích này. Họ còn dùng cả những sản phẩm đốt cháy trong kho dự trữ của họ. Adam đã hứa với cấp trên là phải “làm sạch” khu vực này.
Giây phút quyết định đã tới.
-          Tất cả sẵn sàng rồi chứ? Adam hỏi.
-          Thưa sếp, vâng.
Adam nhìn lần cuối những phế tích của DyMar.
Và bấm nút kích nổ.
 
0
PHẾ TÍCH CỦA DYMAR
Thứ sáu, 21 giờ 47
 


Sức mạnh của chất nổ làm đổ sập bức tường bê tông và một phần lớn những cột kèo mà vụ phá hoại lần trước hãy còn nguyên vẹn. Những ngọn lửa cuồn cuộn bốc lên trời. Một tiếng rú kinh hoàng khiến Mulder – đang nấp dưới cái bàn giấy kim loại giật nảy người. Trong đám khói mịt mù, anh nhận thấy một người đàn ông mặc sắc phục đen cố sức chạy ra khỏi cái lò lửa. Quần áo của hắn bốc cháy. Những tiếng nổ vang lên tứ phía, xen lẫn những tiếng kêu và tiếng chó sủa. Con Labrador thình lình nhảy vào bên trong phòng thí nghiệm. Một tiếng nổ hất nó vào một trong những bức tường hiếm hoi còn lại. Bộ lông của con vật có một vài nơi bị bén lửa, nhưng Vador đang tìm kiếm một cái gì đó nên nó không chịu bỏ cuộc.
Nhìn thấy con chó, Mulder gân cổ lên gọi:
-          Hê, Vador! Quay trở lại! Mày sẽ bị chết cháy!
Scully cố giữ đứa bé trong vòng tay, nhưng nó vùng vằng và cái áo của nó rách toạc. Thoát khỏi đôi tay bảo vệ của cô, nó cắm cổ chạy vào trong vùng khói lửa.
-          Jody, không! Cháu chết mất thôi!
Đứa bé không nghe cô. Nó muốn đi tìm anh bạn bốn chân của nó. Con Vador đã tiến sâu vào phía trong tòa nhà. Jody chạy, chạy miết không cần biết những viên đạn lạc réo chung quanh nó. Nó ứng xử như thế vì nó nghĩ hoàn toàn không thể bị tổn thương nhờ sự bảo vệ của cảnh sát sinh học trong cơ thể nó.
Scully gào tên anh bạn đồng nghiệp. Cô không biết anh ta ở đâu, và cũng chẳng biết anh ta còn sống hay không. Cô nghe thấy Jody gọi con chó:
-          Vador mày ở đâu? Lại đây, Vador!
Quên cả thận trọng, Scully đuổi theo đứa bé. Khó lòng tìm thấy nó trong cái địa ngục này: khói và những làn hơi nóng quạt vào mặt, cô lại nghe thấy tiếng đứa bé gào lên: “Vador!”
Sau giây phút tưởng như bất tận, cô nhìn thấy Jody và vẫy tay để lôi kéo sự chú ý của nó.
-          Jody! Cần phải ra khỏi đây ngay, tòa nhà sắp sụp đổ!
-          Scully!
Giọng nói khản đăc… Chính là Scully. Anh xuất hiện ở cuối gian phòng, áo bốc khói, bước đi không vững. Cô phất tay chỉ cho anh lối ra, nhưng chính ngay lúc ấy bức tường ở gần đó sập xuống. Một bóng dáng quái đản hiện ra trên nền của những ngọn lửa.
-          Jody! Thế là chúng ta đã tìm thấy nhau! Jeremy reo lên.
Lão quái trước mặt họ hình như trơ trơ với ngọ lửa bén vào quần áo của lão. Cơ thể biến dạng của lão chảy ra như sáp, và da lão, đôi chỗ bị vôi hóa, giần giật những chuyển động ghê khiếp. Cùng lúc ấy, những vết thương của lão khép lại như có ma thuật.
Những xúc tu thõng xuống, lão chắn ngang lối ra.
Hoảng sợ, đứa bé nhào vào vòng tay của Scully. Cô nhìn thấy những vết xước trên da nó hình như không lên sẹo, trái với vết thương của nó do đạn bắn trước đây. Bộ những vi sinh vật trong người nó bỏ cuộc rồi sao?
Một tiếng gầm chợt vang lên. Một mũi tên đen vọt ra từ vùng lửa khói. Con Vador đã tới cứu cậu chủ. Nó xông tới Dorman. Con vật nóng lòng cứu chủ đã vận hành toàn lực đẩy lão quái về những ngọn lửa đang bốc cao. Nơi đó, sàn có nhiều lỗ thủng và, từ dưới tầng hầm lại bùng lên một lò lửa khác. Dần dần con chó, không còn cảm giác với những ngọn lửa bén vào lông nó, đã đẩy lùi Dorman xa hơn nữa, xa hơn nữa…
Tiếng sủa chiến thắng và tiếng rú khiếp hãi hòa lẫn vào nhau, khi hai đối thủ rớt xuống một trong những kẽ nứt lớn nhất.
Tất cả chấm dứt!
Jody nức nở cố giằng ra khỏi Scully để đuổi theo con Vador. Nhưng lần này cô không cho nó cục cựa. Cô dẫn đứa bé về phía lối ra, về nơi an toàn. Mulder đi theo cô, bước thấp bước cao, ho sù sụ.
Sau đó, toàn bộ khu DyMar sập xuống trong cái mới hỗn độn những cột kèo, bê tông và gạch đá.
Không còn một vết tích nào về DyMar nữa.
Hổn hển, ngơ ngác, ba kẻ sống sót nhìn nhau: họ đã thoát khỏi địa ngục. Họ hít thở không khí tươi mát, trong lành của ban đêm.
 
0
BỆNH VIỆN PITIE – PORTLAND, OREGON
Thứ bảy, 12 giờ 16
 


Scully đã xem xét lại những kết quả ghi trong hồ sơ bệnh án của bé Jody, nhưng cô chẳng hiều gì cả. Cô có trong tay những biều đồ chỉ ra những tham số khác nhau nói về tình trạng sức khỏe của Jody. Không sao hiểu được! Cô xếp tất cả vào trong một hồ sơ và đến gặp Mulder đang đứng gác bên giường bệnh của Jody.
Scully trao tập hồ sơ cho Mulder.
-          Em chưa xác định được điều gì khiến em ngạc nhiên nhất: những dấu hiệu chứng tỏ những bộ máy tí hon đã hoàn thành nhiệm vụ hay là sự biến mất của chúng.
Mulder lật nhanh mấy trang.
-          Em chờ đợi một cái gì khác?
Scully nhún vai.
-          Vâng, anh hãy coi những kết quả phòng thí nghiệm. Không có một chút dấu vết nào của những vi sinh vật trong máu của Jody.
Mulder gãi cằm.
-          Làm sao có thể như thế được?  Em đã thấy thằng bé bị một viên đạn vào ngực rồi lại hồi sinh.
-          Em không biết. Có thể em đã nhầm. Có lẽ viên đạn không trúng vào chỗ phạm và…
-          Scully, đừng nói lăng nhăng nữa! Bệnh bạch cầu của thằng bé đã bước sang thời kỳ trầm trọng và bây giờ nó khỏe lại! Những vi sinh vật của David Kennessy đã chữa cho nó khỏi bệnh!
Scully bắt đầu có những nghi vấn sau vụ hỏa hoạn ở DyMar lần thứ hai. Những vết xước trên da Jody do những thủy tinh gây ra đã không lên sẹo ngay… mà mãi sau đó mới lành lặn một cách bình thường. Jody là một đứa trẻ như những đứa trẻ khác. Cô mỉm cười nhìn Jody vừa tỉnh giấc. Nó đáp lại bằng cái nháy mắt.
Vài phút sau nhà ung bướu học tiến vào với một xấp giấy tờ trong tay. Scully và Mulder theo ông ta ra ngoài hành lang.
-          Tôi đã có những kết quả – ông ta loan báo. Không hề có dấu vết của bệnh bạch cầu. Tôi đã chọc dò tủy sống của thằng bé.
Người thầy thuốc ngập ngừng rồi tiếp:
-          Theo hồ sơ thì bệnh bạch cầu của nó ở trong giai đoạn cuối. Nhưng nó lại hoàn toàn khỏe mạnh. Tôi đã chứng kiến biết bao nhiêu đứa trẻ bệnh hoạn, nhưng thằng bé này là một trường hợp đặc biệt: bệnh bạch cầu của nó đã biến mất. Không phải là thuyên giảm mà hoàn toàn khỏi hẳn.
Scully không bao giờ dám hy vọng một tin vui như thế.
Ông ta suy nghĩ trong giây lát rồi tiếp:
-          Như các vị đã biết, những phép lạ đã từng diễn ra. Chúng hiếm có, nhưng chúng hiện hữu… Chứng cớ thật khó mà giải thích được.
Họ quay trở lại căn phòng. Nhà ung bướu học loan báo cho đứa bé:
-          Chú bé Kennessy, chú đã khỏi hẳn. Ngoại trừ một vài vết xước trên da và một vài vết bầm, mọi sự đều tốt đẹp.
Scully này người lên:
-          Mọi sự tốt đẹp sao được? Đứa bé này đã mất cả cha lẫn mẹ! Nó lại đã từng kế cận với cái chết, người đàn ông mà nó coi như chú đã phản bội nó, chính phủ còn phái các sát thủ tới để loại trừ nó, và con chó của nó đã chết!
Ông đốc tờ nhún vai:
-          Tôi không có những thứ thuốc để chữa các loại bệnh ấy, rất lấy làm tiếc.
-          Cám ơn, chúng tôi sẽ tiếp xúc với bác sĩ nếu chúng tôi có vấn đề.
Dana mời khéo ông ta ra khỏi cửa. Mulder ngồi xuống phía chân giường Jody.
-          Cháu đã nghe thấy chưa? Cháu khỏi bệnh rồi. Những vi sinh vật mà ba cháu phát minh ra đã cứu được cháu. Chúng đã chữa cho cháu khỏi bệnh ung thư cũng như đã làm lành vết thương bởi viên đạn. Nhưng chúng đã biến mất.
Jody có vẻ như coi đó là chuyện hết sức bình thường.
-          Ba cháu bảo những cảnh sát sinh học sẽ tiêu tan một khi chúng hoàn thành công việc của chúng. Ba cháu bảo những bộ máy tí xíu ấy đã chữa lành cho cháu từng tế bào một, và chuyện đó mất nhiều thì giờ lắm, nhưng cháu mỗi ngày một khỏe hơn. Thế rồi, cho tới khi nào cháu khỏi bệnh, chúng sẽ biến mất đi hết.
Mulder quay về phía Scully.
-          Như vậy bác sĩ Kennessy đã biết được sự nguy hiểm khi sử dụng vi kỹ thuật. Ông ấy đã trang bị cho những vi sinh vật một hệ thống tự hủy.
Scully nắm tay đứa bé.
-          Jody, chúng ta sẽ thu xếp để cho mọi người biết rằng cháu sẽ không còn những vi sinh vật ở trong người nữa. Khi hiểu ra sự việc đó, những người trong bóng tối sẽ không còn đuổi theo cháu.
Về Jody, Scully sẽ tìm cho nó một nơi trú ẩn an toàn. Còn Mulder, anh sẽ thu thập các chi tiết để làm báo cáo lên cấp trên.
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-02 07:03:24khachxa>
CỘNG ĐỘNG TỰ TRỊ – MỘT NƠI NÀO ĐÓ THUỘC OREGON
Một tháng sau
 


Những người sống ở đây thật lạ lùng, Jody thầm nhủ, nhưng ít ra nó cũng cảm thấy được an toàn. Sau những thử thách đã vượt qua, nó có thể đề kháng bất cứ cái gì. Nó đã thấy cái thế giới nhỏ bé của nó sụp đổ dần dần: trước hết người ta cho nó biết nó bị bệnh bạch cầu và nó đã trải qua nhiều tháng phấn đấu chống lại cái bệnh khủng khiếp ấy. Rồi ba nó mất trong cuộc hỏa hoạn tại DyMar. Sau đó, nó lại phải theo mẹ chạy trốn, và cuối cùng là cái chết bi thảm của mẹ nó…
May mắn thay, trong đời nó còn có cô Dana. Cô đã đưa nó tới đây ẩn náu trong vòng tay che chở của các thành viên trong cộng đồng, Jody Kennessy đã trở thành một biểu tượng đem lại phước lành cho họ, vì mới tám tuổi đầu, nó đã là cái đích của những thế lực đen tối nhất của guồng máy, và nó đã tồn tại.
Câu chuyện của đứa bé ấy đã tăng cường sự quyết tâm của cộng đồng nhỏ bé. Từ nay, hơn bao giờ hết, họ dứt kkhoát lánh xa một xã hội mà chính phủ bao gồm những kẻ sát nhân và những phường âm mưu.
Jody đã hoàn toàn khỏi hẳn. Nỗi buồn và nỗi sợ của nó rồi cũng sẽ nguôi ngoai dần. Nó dành nhiều thời gian đi lang thang trong khuôn viên của cộng đồng, đôi khi nó tham gia vào việc trồng rau. Ở đây, người ta đi săn và trồng trọt để tự lực cánh sinh. Có thể nói rằng đó là một bộ tộc xuất hiện từ một thế kỷ khác.
Sương mù trôi nổi trên những hàng cây giống như một dải lụa trắng trong lúc một ngày mới bắt đầu. Trên vùng trời, mây xám nặng nề che phủ vầng thái dương. Jdy vừa đi vừa dò dẫm. Jacob, vị trưởng lão của “bộ tộc” đã cam đoan với nó rằng không còn những bãi mìn nữa. Nhưng dù sao nó vẫn hơi sợ, Jacob bảo rằng cần phải duy trì một không khí hoảng sợ chung quanh trại. Mục đích chính là để ngăn ngừa những kẻ lạ mặt của thế giới bên ngoài.
Jody nghe thấy tiếng chó sủa ở phía xa.
Cộng đồng nuôi nhiều loại chó, nhưng tiếng sủa của con chó này nghe rất quen thuộc. Đứa bé ngước mắt nhìn.
Con vật lại sủa. Jody không nhầm, chính là nó.
-          Lại đây, Vador!
Có tiếng sột soạt trong bụi cây, và con Labrador đen xuất hiện. Con vật nhảy lại phía đứa bé, vẫy đuôi tíu tít và gâu gâu mừng rỡ.
-          Vador, chính là mày, người bạn thân thương của ta!
Rồi Jody xem xét con Vador.
Con chó khỏe mạnh, chẳng sao cả. Tuy nhiên, Jody đã thấy nó biến mất trong hỏa ngục của DyMar. Khi ngọn lửa được dập tắt, chỉ còn lại những tro than và cột kèo vặn vẹo. Không một thứ gì tồn tại… ngoại trừ Vador.
Jody biết rằng con chó ấy cũng như nó: không giống ai. Nó lại trở thành một đứa trẻ bình thường như những đứa khác, khi những vi sinh vật trong cơ thể nó đã chết hết, sau khi chúng hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng con Labrador không có những thiết bị an toàn như của Jody. Nó nghiễm nhiên là một “supertoutou” – một “siêu khuyển”.
Con vật nhảy cỡn chung quanh Jody, gần như lật ngửa thằng bé ra, liếm vào mặt cậu chủ. Vador không mang cổ dề, không có một chút căn cước nào về nó. Càng tốt! Tất nhiên, Jody sẽ không thể nói cho các thành viên khác trong cộng đồng biết sự thật về con vật. Ngoại trừ cô chú Dana và Mulder, sẽ không có một ai biết về câu chuyện về Vador.
Jody ép sát con Labrador vào ngực, vuốt ve bộ lông đen mượt của nó. Jody luôn tin tưởng người bạn bốn chân ấy. Mẹ nó đã từng bảo nó: con Vador trung thành không bao giờ bỏ rơi nó cả.
-          Cục cưng của mẹ, đừng lo ngại, Vador sẽ trở về. Nó luôn trở về với con, con biết rõ nó mà.
Và quả nhiên, nó đã trở về.
 
HẾT
 
1
Vụ Án Phòng Thí Nghiệm - Kenvin Anderson

Đã mang vào thư viện

Cảm ơn khachxa đã góp sức cho thư viện

Chúc vui

📎 thankyou
0
«« « 1 2 » »»