NHỮNG NGỌN ĐỒI Ở OREGON
Thứ sáu, 16 giờ 19
Con đường đất vòng vèo trên những ngọn đồi cao ở Oregon. Scully nắm chặt tay lái. Cô không biết mình đi đâu, nhưng bằng mọi giá phải tới một bệnh viện nào đó, càng sớm càng tốt.
Trên băng sau, Vador rên rỉ. Nó có vẻ lo sợ. Mõm và lông của nó hãy còn đầy máu. Scully tự nhủ, lẽ ra phải tắm rửa cho con vật trước khi để nó leo lên xe với Jody.
Con chó ngồi im lìm bên cạnh cậu chủ hấp hối. Scully đã kiểm soát mạch của đứa bé trước khi nổ máy. Mạch yếu và không đều, nhưng chứng tỏ rằng thằng bé – không hiểu do phép lạ nào – vẫn bán víu lấy cuộc sống.
Một con chó săn lớn chợt xuất hiện trước xe và băng qua đường. Cô vội xoay tay lái để tránh nó. Chiếc xe bị chệch hướng chồm lên. Cô vội quay lại để xem Jody có sao không.
Đúng vào lúc cô quay lại, cơ thể đứa bé co giật. Xương sống nó ưỡn cong, mặt nó thay đổi. Cô dừng xe lại để xem xét nó gần hơn. Cô e rằng cái điều không thể tránh được đang diễn ra: thần chết đang đến!
Trán Jody nóng bỏng và đẫm mồ hôi, mắt nhắm nghiền. Scully dù là thầy thuốc, cũng đành chịu.
Sự co thắt ngừng lại, và thằng bé lại ngã người trên ghế. Nó thở dễ dàng hơn trước. Cô tự nhủ tình trạng của nó đã ổn định. Chẳng cần biết do cách nào hoặc tại sao. Nàng leo lên xe và nổ máy.
Jody chợt ho và đứng dậy. Scully nhìn thấy nó trong kính chiếu hậu, suýt nữa không kiểm soát được tay lái. Vador lại gần đứa bé, liếm mặt cậu chủ rồi vẫy đuôi như điên.
Scully thắng xe lại.
- Jody, cháu khỏe chứ?
Đó là tiếng kêu kinh ngạc chứ không còn là câu hỏi nữa.
Đứa bé dụi mắt và khẽ nói:
- Cháu đói…
Vết thương trên ngực nó vẫn đầy máu nhưng đã kín miệng.
Scully xuống xe để mở cửa sau. Cô nắm vai Jody.
- Hãy ngồi cho thoải mái. Cháu cảm thấy khỏe chứ?
Cô sờ má nó. Cơn sốt đã giảm. Nơi trước đây vài phút hãy còn là một vết thương, nay nhẵn nhụi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
- Không sao tin được – Cô nói thầm.
- Có gì ăn không cô. Đứa bé nài nỉ.
Scully chợt nhớ có một gói bánh bích qui để trong hộp đựng bao tay. Cô đưa cho Jody và nó ăn không kịp nuốt. Con Vador đứng chầu mồm, vẫy đuôi lia lịa, nhưng cậu chủ mải ăn quên luôn cả nó. Ăn hết bánh, thằng bé với tay để lượm một mẩu bánh rơi trên ghế.
Scully nghe thấy một tiếng động kim loại. Một viên đạn súng lục vừa rơi xuống sàn.
Cô nhìn vào lưng Jody khi chiếc sơ mi của nó bị hất lên. Chỉ còn một vết đỏ ở xương bả vai.
Nàng ngắm nhìn viên đạn giây lát.
- Jody, cháu có biết chuyện gì xảy ra không?
Thằng bé mỉm cười. Mặt nó lấm lem những muối và bánh vụn. Con Labrador hếch mõm lên đùi cậu chủ.
- Tất nhiên cháu biết chứ – nó hãnh diện đáp. Chính ba cháu đã phát minh ra chúng đấy: những vi sinh vật. Đó là những cảnh sát tí hon ở trong cơ thể cháu, để chữa bệnh bạch cầu của cháu.
Trước khi Scully định hỏi thêm một vài câu, đứa bé đã ngáp dài. “Cháu mệt lắm!” Nó chớp mắt nhiều lần và thở mạnh, rồi ngả người trên ghế dài. Nó ngủ liền – một giấc ngủ không giống với cơn hôn mê trước đó.
Scully lùi lại mấy bước để nhìn rõ hơn đứa trẻ của phép màu khoa học. Về phần mình, cô không bao giờ tin một chuyện như vầy, nhưng lại cũng không thể phủ nhận được thực tế: Cô đã chứng kiến sự hồi sinh cùa Jody Kennessy. Cô cũng hiểu tại sao thằng bé không còn gầy guộc xanh xao nữa, như trên tấm hình, khi nó còn mang chứng bệnh bạch cầu bị coi như vô phương cứu chữa.
Scully leo lên xe, cài thắt lưng và nổ máy.
Kennessy đã thực hiện một khám phá phi thường và ông đã tự tiện thực nghiệm cho đứa con trai ông mà không tuân theo thủ tục thông thường: thí nghiệm trên súc vật, những kiểm soát của các phòng thí nghiệm độc lập…
Với tư cách thầy thuốc, Scully không thể không bực dọc. Người cha của Jody đã coi thường đạo đức. Nhưng với tư cách con người, ngược lại, nàng hiểu rằng người đàn ông khốn khổ ấy sẵn sàng làm bất cứ cái gì để cứu đứa con của ông.
Thứ sáu, 16 giờ 19
Con đường đất vòng vèo trên những ngọn đồi cao ở Oregon. Scully nắm chặt tay lái. Cô không biết mình đi đâu, nhưng bằng mọi giá phải tới một bệnh viện nào đó, càng sớm càng tốt.
Trên băng sau, Vador rên rỉ. Nó có vẻ lo sợ. Mõm và lông của nó hãy còn đầy máu. Scully tự nhủ, lẽ ra phải tắm rửa cho con vật trước khi để nó leo lên xe với Jody.
Con chó ngồi im lìm bên cạnh cậu chủ hấp hối. Scully đã kiểm soát mạch của đứa bé trước khi nổ máy. Mạch yếu và không đều, nhưng chứng tỏ rằng thằng bé – không hiểu do phép lạ nào – vẫn bán víu lấy cuộc sống.
Một con chó săn lớn chợt xuất hiện trước xe và băng qua đường. Cô vội xoay tay lái để tránh nó. Chiếc xe bị chệch hướng chồm lên. Cô vội quay lại để xem Jody có sao không.
Đúng vào lúc cô quay lại, cơ thể đứa bé co giật. Xương sống nó ưỡn cong, mặt nó thay đổi. Cô dừng xe lại để xem xét nó gần hơn. Cô e rằng cái điều không thể tránh được đang diễn ra: thần chết đang đến!
Trán Jody nóng bỏng và đẫm mồ hôi, mắt nhắm nghiền. Scully dù là thầy thuốc, cũng đành chịu.
Sự co thắt ngừng lại, và thằng bé lại ngã người trên ghế. Nó thở dễ dàng hơn trước. Cô tự nhủ tình trạng của nó đã ổn định. Chẳng cần biết do cách nào hoặc tại sao. Nàng leo lên xe và nổ máy.
Jody chợt ho và đứng dậy. Scully nhìn thấy nó trong kính chiếu hậu, suýt nữa không kiểm soát được tay lái. Vador lại gần đứa bé, liếm mặt cậu chủ rồi vẫy đuôi như điên.
Scully thắng xe lại.
- Jody, cháu khỏe chứ?
Đó là tiếng kêu kinh ngạc chứ không còn là câu hỏi nữa.
Đứa bé dụi mắt và khẽ nói:
- Cháu đói…
Vết thương trên ngực nó vẫn đầy máu nhưng đã kín miệng.
Scully xuống xe để mở cửa sau. Cô nắm vai Jody.
- Hãy ngồi cho thoải mái. Cháu cảm thấy khỏe chứ?
Cô sờ má nó. Cơn sốt đã giảm. Nơi trước đây vài phút hãy còn là một vết thương, nay nhẵn nhụi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
- Không sao tin được – Cô nói thầm.
- Có gì ăn không cô. Đứa bé nài nỉ.
Scully chợt nhớ có một gói bánh bích qui để trong hộp đựng bao tay. Cô đưa cho Jody và nó ăn không kịp nuốt. Con Vador đứng chầu mồm, vẫy đuôi lia lịa, nhưng cậu chủ mải ăn quên luôn cả nó. Ăn hết bánh, thằng bé với tay để lượm một mẩu bánh rơi trên ghế.
Scully nghe thấy một tiếng động kim loại. Một viên đạn súng lục vừa rơi xuống sàn.
Cô nhìn vào lưng Jody khi chiếc sơ mi của nó bị hất lên. Chỉ còn một vết đỏ ở xương bả vai.
Nàng ngắm nhìn viên đạn giây lát.
- Jody, cháu có biết chuyện gì xảy ra không?
Thằng bé mỉm cười. Mặt nó lấm lem những muối và bánh vụn. Con Labrador hếch mõm lên đùi cậu chủ.
- Tất nhiên cháu biết chứ – nó hãnh diện đáp. Chính ba cháu đã phát minh ra chúng đấy: những vi sinh vật. Đó là những cảnh sát tí hon ở trong cơ thể cháu, để chữa bệnh bạch cầu của cháu.
Trước khi Scully định hỏi thêm một vài câu, đứa bé đã ngáp dài. “Cháu mệt lắm!” Nó chớp mắt nhiều lần và thở mạnh, rồi ngả người trên ghế dài. Nó ngủ liền – một giấc ngủ không giống với cơn hôn mê trước đó.
Scully lùi lại mấy bước để nhìn rõ hơn đứa trẻ của phép màu khoa học. Về phần mình, cô không bao giờ tin một chuyện như vầy, nhưng lại cũng không thể phủ nhận được thực tế: Cô đã chứng kiến sự hồi sinh cùa Jody Kennessy. Cô cũng hiểu tại sao thằng bé không còn gầy guộc xanh xao nữa, như trên tấm hình, khi nó còn mang chứng bệnh bạch cầu bị coi như vô phương cứu chữa.
Scully leo lên xe, cài thắt lưng và nổ máy.
Kennessy đã thực hiện một khám phá phi thường và ông đã tự tiện thực nghiệm cho đứa con trai ông mà không tuân theo thủ tục thông thường: thí nghiệm trên súc vật, những kiểm soát của các phòng thí nghiệm độc lập…
Với tư cách thầy thuốc, Scully không thể không bực dọc. Người cha của Jody đã coi thường đạo đức. Nhưng với tư cách con người, ngược lại, nàng hiểu rằng người đàn ông khốn khổ ấy sẵn sàng làm bất cứ cái gì để cứu đứa con của ông.
