Đánh máy: welcome1985
Từ trang 448-487
CHƯƠNG SÁU
MẢNH ĐẤT SẦU THẢM MÊNH MANG
1
Gió xuân lại thổi xanh cánh đồng hai bên bờ suối.
Liên tiếp mấy ngày nắng mang lại sự ấm áp cho mùa này, nhưng đối với Chủ tịch Vương Bình Thuận mà nói, ông ta vẫn thấy lạnh lẽo như cái lạnh mùa đông. Người mà ông ta muốn trừ khử lại trốn thoát một cách kỳ bí, điều này đã trở thành tâm bệnh của ông ta. Ông ta vốn đã tính sau hôm mưa đó sẽ có thể kê cao gối mà nằm không phải thấp thỏm lo âu, sẽ có thể vô ưu vô lo làm chức chủ tịch của mình. Không ngờ ông ta vẫn phải sống trong những ngày tháng không yên ổn và luôn hoảng hốt. Chỉ khi vào phòng ngủ của Lý Mị Nương mỗi đêm, ông ta mới có thể cao ngạo với tư cách của kẻ thắng cuộc cưỡi lên người Lý Mị Nương. Cùng lúc giày vò xác thịt mụ ta, ông ta cũng giày vò tinh thần của chính mình, ông ta lo sợ không hiểu vào lúc nào người lẻn vào phòng mụ Lý Mị Nương mà ma không biết quỷ không hay sẽ chĩa dao nhọn hay súng vào ngực ông ta. Ông ta đã nghĩ tới việc rời xa Lý Mị Nương, thế nhưng mụ ta lại như là nhãi phiến, khiến ông ta đắm đuối, nghiện ngập, khiến ông ta muốn bỏ nhưng không được, thôi thì cho dù có phải chết trên người mụ ta, ông ta cũng không tiếc.
Đây là số mệnh của Vương Bình Thuận.
Kể từ sau đêm mưa đó, trong phòng Xuân Hương không còn xuất hiện những tiếng kêu xé ruột xé gan nữa. Trong lòng mụ Lý Mị Nương hiểu rất rõ rằng, tiếng kêu thảm thiết đó vẫn sẽ tiếp tục cất lên, chỉ có điều không xác định được cụ thể lúc nào mà thôi. Bây giờ nhìn bề ngoài trông mụ ta có vẻ rất phục tùng Vương Bình Thuận, nhưng thực lòng mụ ta chờ đợi tiếng kêu thảm thiết của Xuân Hương xuất hiện. Việc đó có thể sẽ làm thay đổi rất nhiều thứ, bao gồm cả vận mệnh của mụ ta, thậm chí cả vận mệnh của ông Vương Bình Thuận nữa. Mụ Lý Mị Nương vẫn đang nhẫn nhục chờ đợi ngày ấy. Dường như ngày nào Vương Bình Thuận cũng ép mụ Mị Nương kể cho ông ta về những gì đã nói với Du Vũ Cường, mụ lúc nào cũng chỉ cắn răng bảo mụ chẳng nói gì.
Đương nhiên, Vương Bình Thuận không tin những gì mụ ta nói, nhưng lại chẳng có cách nào cả.
Du Vũ Cường là nguồn cơn nỗi sợ hãi của Vương Bình Thuận.
Trong tiết xuân ấm áp này, còn có một người nữa cũng bị giày vò về mặt tinh thần, đó chính là đội trưởng đội bảo vệ Trư Cốc. Kể từ sau cái chết đột ngột của Cục trưởng Cảnh sát Triệu Hữu Sơn ở phố huyện, thị trấn Đường đã nhanh chóng xuất hiện một tin đồn. Đó là, những người có liên quan tới cái chết của Lăng Sơ Bát chỉ còn có Trư Cốc và Tam Lại Tử. Mọi người đều tin rằng hồn ma của Lăng Sơ Bát sẽ không bỏ qua cho Trư Cốc và Tam Lại Tử.
Tin đồn này cuối cùng cũng tới tai Trư Cốc, đương nhiên trong lòng hắn cũng nảy sinh nỗi sợ hãi. Hắn vốn định nhanh chóng kết hôn với Phùng Như Nguyệt, nhưng sau khi Triệu Hữu Sơn chết, hắn lo lắng không yên, lo sợ rằng đêm khuya nào đó hồn ma của Lăng Sơ Bát sẽ quấn lấy hắn, khiến hắn chết tức tưởi. Hắn không tìm được cách nào để giải quyết vấn đề này. Bố hắn - ông Vương Bình Ích thì cứ ngây ngây ngô ngô, trên mặt lúc nào cũng thường trực nụ cười kỳ quái, ngày nào cũng giục hắn:
“Con mau thành thân với Phùng Như Nguyệt đi!”
Ngoài câu này ra, ông Vương Bình Ích chẳng nói câu gì với Trư Cốc nữa.
Anh trai của Trư Cốc - Vương Văn Thanh - nghe được tin đồn, một hôm giấu vợ, hẹn em trai ở quán rượu Hồng Phúc. Anh ta thuê hẳn một phòng, gọi hai món nhậu và một chai rượu, vừa uống vừa nói chuyện. Mặc dù vợ anh ta không muốn chồng mình hỏi han chuyện của Trư Cốc, nhưng dù gì Trư Cốc vẫn là em trai của anh ta, anh ta không thể giương mắt nhìn em trai mình gặp chuyện bất trắc được. Vương Văn Thanh đề xuất một ý kiến rằng em trai nên từ bỏ chức đội trưởng, sau đó đem người con gái mình thích là Phùng Như Nguyệt cao chạy xa bay, còn với ông bố Vương Bình ích, sau khi Trư Cốc rời khỏi thị trấn Đường, anh ta sẽ đón bố về ở cùng với vợ chồng anh. Tới lúc đó, chắc vợ anh ta cũng chẳng thể nói được gì, bởi việc con trai nuôi dưỡng, lo chuyện ma chay cho bố là chuyện đạo nghĩa muôn đời nay vẫn vậy. Trư Cốc không chấp nhận lời đề nghị của anh trai bởi hắn không biết nếu rời bỏ thị trấn Đường hắn còn có thể đi đâu, hiện giờ bên ngoài chiến sự liên miên, không biết chừng bỏ đi cũng khó tránh được mất mạng. Chi bằng cứ ở lại thị trấn Đường, cũng có khả năng hồn ma của Lăng Sơ Bát bỏ qua hắn, bởi hắn cũng chỉ vâng lệnh của Du Trường Thủy ra phố huyện báo quan thôi mà, đó là chuyện bất đắc dĩ Vương Văn Thanh thực sự chẳng biết khuyên em trai thế nào nữa.
Một đêm khuya, Trư Cốc uống rượu xong bền về phòng ngủ.
Sau khi uống rượu, Trư Cốc bạo dạn hơn một chút.
Hắn nằm trên giường, dúi khẩu súng moze dưới gối, thổi tắt đèn xong, vẫn mở to mắt trong bóng tối. Hắn thầm nói một mình: “Lăng Sơ Bát à, đến đây đi! Chó má thật! Ông mày không sợ mày đâu, người sống sao lại có thể sợ ma quỷ chứ, đúng là vớ vẩn thật. Lăng Sơ Bát, đến đây đi!”.
Sau khi uống rượu xong, Trư Cốc nói những lời này là vì trong lòng vẫn thấp thỏm.
Mấy đêm sau, sau khi uống rượu cùng Phùng Như Nguyệt, hắn lại muốn ôm cô vào phòng giao hoan. Phùng Như Nguyệt biết trong lòng hắn đang nghĩ gì. Cô lại dịu dàng nhắc nhở hắn rằng cô và hắn sắp sửa kết hôn, mà chưa kết hôn làm sao động phòng chứ. Mặc dù cô là con hát, nhưng vẫn là con gái nhà lành, không phải là bọn gái điếm trong quán Tiêu Dao, để ai cũng có thể làm chồng, không có chút liêm sỉ nào như vậy. Nghe những lời Phùng Như Nguyệt nói, hắn cố gắng kìm nén lòng ham muốn hừng hực sau khi uống rượu, một mình trở về phòng ngủ.
Hiện tại, Trư Cốc lại nhớ tới khuôn mặt xinh đẹp như hoa mẫu đơn của Phùng Như Nguyệt, từng bộ phận trên người hắn lại khó chịu.
Hắn tạm gác nỗi sợ hãi đối với hồn ma Lăng Sơ Bát, trong lòng chỉ có mỗi một tâm nguyện là làm sao sớm kết hôn với Phùng Như Nguyệt. Cho dù là ngày thứ hai sau khi cưới, Phùng Như Nguyệt phải làm quá phụ thì hắn cũng phải cưới. Hắn thực sự không chịu nổi sự giày vò này. Trư Cốc khác với Chung Thất, hắn không háo sắc như Chung Thất, hắn chỉ muốn cưới người con gái mình thích rồi cùng nhau sống những ngày tháng hạnh phúc.
Nếu như kết hôn với Phùng Như Nguyệt trong đêm tân hôn, hắn sẽ mở chiếc khăn đỏ phủ trên đầu, cởi hết quần áo của cô... Trư Cốc cảm thấy như được đắm mình trong nước ấm hạnh phúc, không thể rời ra được. Lúc này, hắn hoàn toàn quên mất Lăng Sơ Bát, quên hết những cái chết đáng sợ của những người có liên quan tới cái chết của cô ta.
Đúng lúc này, một cơn gió thổi nhẹ vào phòng Trư Cốc.
Đến chiếc màn cũng bị cơn gió lạnh thổi tung.
Cái đầu nóng rực của Trư Cốc dần dần nguội đi trong gió lạnh.
Hắn vẫn ngửi thấy mùi thối khó chịu, mùi thối này sao lại quen thuộc như vậy chứ, dường như hắn đã ngửi thấy ở đâu rồi.
Trư Cốc cảnh giác hẳn lên, giơ tay rút khẩu súng moze đặt dưới gối ra, mở cò, tay của hắn hơi run, bởi đúng lúc rút súng ra, hắn nhớ ra mình đã ngửi thấy mùi thối này trong linh đường của Du Trường Thủy. Đó là mùi xác chết.
Trư Cốc sợ hết hồn.
Tại sao lại có gió trong phòng hắn, tại sao lại xuất hiện mùi xác chết? Lẽ nào là Lăng Sơ Bát... Trư Cốc ngồi dậy, hắn khom xuống mà co lại ở một góc giường, trong bóng tối đen như mực hắn cảm nhận được một bóng người đang đứng trước màn. Chính bóng đen đó đã thổi gió lạnh vào màn. Trư Cốc run rẩy nói:
“Lăng Sơ Bát à, tôi với cô không thù không oán, cô tha cho tôi đi! Chỉ cần cô tha cho tôi, tôi nhất định sẽ tậu một miếng đất tôi xây cho cô một cái miếu oan, mỗi năm cứ vào dịp Tết Thanh Minh tôi sẽ tới đó thắp hương, đốt tiền vàng cho cô...”
Gió lạnh vẫn tiếp tục thổi vào màn, mùi xác chết càng lúi càng nồng, lan tỏa khắp gian phòng. Toàn thân Trư Cốc nổi da gà, lông tóc dựng đứng.
Lẽ nào đêm nay khó qua được kiếp nạn này?
Trong lúc hoảng loạn, Trư Cốc nhớ tới khẩu súng moze trong tay, hắn không nghĩ ngợi nhiều liền chĩa súng vào chỗ bóng đen trong tưởng tượng đang đứng rồi kéo cò. Nhưng điều khiến hắn càng thêm hoảng hốt là súng lại tịt lửa, đạn không bắn ra được, Trư Cốc than thầm một câu: “Chó thật, tiêu rồi!”.
Trong bóng tối bỗng dưng vọng tới một giọng nói vừa thấp khàn vừa phập phù: “Trư Cốc à, mày phải nhanh chóng cưới Phùng Như Nguyệt đi, nếu không tao sẽ không tha cho mày đâu”.
Sau khi giọng nói đó biến mất, gió lạnh cũng bị thổi ra phía ngoài cửa.
Cả người Trư Cốc ướt đẫm mồ hôi, rốt cuộc đây là con ma gì mà cứ xuất hiện vào lúc
đêm hôm khuya khoắt ép hắn và Phùng Như Nguyệt kết hôn? Mãi một hồi lâu sau, Trư Cốc mới run rẩy bò xuống giường, thắp đèn dầu. Hắn nhìn thấy cửa phòng mở toang, lúc này một ngọn gió cũng chẳng có, không khí như bị cô đặc, mùi xác chết cũng đọng lại trong phòng. Trư Cốc muốn tới đóng cửa, nhưng lại trượt chân một cái, tại sao trên thềm nhà lại có nước? Hắn liền cầm đèn dầu, cúi người nhìn xuống dưới, phát hiện thấy một vệt nước nhơn nhớt ra tận cửa phòng...
2
Hôm nay là ngày nắng đẹp nhưng rừng rậm vẫn âm u như trước, một vài chỗ sâu còn bốc lên những chướng khí đen. Đống lửa trong hang núi vẫn chưa tắt, những thanh củi vẫn đang cháy đều. Đống lửa đỏ rực khiến hang động vẫn còn chút ánh sáng. Nếu ai đó đi vào động thì có thể nhìn thấy Thượng Quan Ngọc Châu không mảnh vải che thân đang nằm trên giường tre.
Thân thể trắng như sứ của Thượng Quan Ngọc Châu đang uốn éo, lăn lộn như rắn trên giường.
Miệng cô lầm bầm: “Tôi rất sợ, rất sợ”.
Thượng Quan Ngọc Châu đang ở trạng thái hôn mê, dường như cô cũng đang trải qua một cơn ác mộng, kỳ thực cô luôn bị ác mộng đeo bám.
Đó là một lão già với gương mặt dữ tợn, tay cầm những cành dây leo đã ngâm qua nước, đi về phía cô. Lão giơ cao những cành dây leo rồi đâm vào người Thượng Quan Ngọc Châu. Làn da mỏng manh của cô bị rách toạc, phát ra những tiếng đau đớn và thương cảm, thậm chí là tuyệt vọng. Những cành dây leo không ngừng đâm chọc vào người cô, trông cô như một bông hoa tươi bị đâm nát không thương tiếc, những giọt máu nhỏ ra từ trên da thịt Thượng Quan Ngọc Châu cũng chính là dịch nước tiết ra từ bông hoa bị chà đạp.
Lúc lão già độc ác kia dùng những cành dây leo ướt liên tục đánh lên người Thượng Quan Ngọc Châu, bên cạnh lão ta còn có một thằng dở người mồm miệng chảy đầy dãi nhớt hớn hở vỗ tay. Thượng Quan Ngọc Châu nhắm chặt mắt lại, không muốn nhìn thấy thằng dở người kia. Thằng dở người kia chính là số mệnh tàn khốc của cô. Nếu như không vì nó thì cô sẽ không bị lão già độc ác kia đánh, và cô cũng sẽ không phải sống cả đời ở cái nơi hẻo lánh, heo hút này. Thằng dở người đó chính là chồng cô, còn lão già độc ác thường xuyên đánh cô chính là bố nó.
Từ lúc mới chào đời, Thượng Quan Ngọc Châu đã bị giam giữ trong ngôi nhà này để làm vợ thằng dở người đó. Cùng với sự trưởng thành từng ngày của cô, vận đen cũng càng ngày càng gần. Năm Thượng Quan Ngọc Châu mười lăm tuổi, cô trở thành một tiên nữ xinh xắn, và cũng chính trong năm này, cô đã phải bái đường thành thân với thằng dở người kia. Thượng Quan Ngọc Châu vừa làm vợ vừa làm bảo mẫu của nó, nếu cô sơ sót không trông coi cẩn thận thằng dở người, lão già độc ác liền dùng những cành dây leo đánh cô.
Sự phản kháng của cô là sự chịu đựng âm thầm, lúc bị lão già độc ác đánh, cô chỉ biết cắn răng, nhắm mắt, không hé răng nói dù chỉ một câu, nhẫn nhục chịu đựng sự ngược đãi ấy. Lúc đó, trái tìm cô giống như một con chim đang mặc sức cao chạy xa bay. Cô thầm nghĩ, sớm muộn gì cũng có một ngày, cô sẽ rời khỏi ngôi nhà này, rời xa cuộc sống đen tối này...
Cảm giác bị đánh bằng dây leo vừa đau đớn vừa khó chịu... Thân thể của Thượng Quan Ngọc Châu không còn lăn lộn nữa, cô ngồi bật dậy, vồ lấy bộ quần áo che vùng ngực của mình, miệng vẫn không ngừng lầm bầm: “Tôi rất sợ, rất sợ”.
Hang núi vắng lặng vô cùng, đống lửa không còn thấy tiếng nổ lép bép của củi khô nữa. Mỗi lần trở về hang núi này, Thượng Quan Ngọc Châu lại ngủ lịm đi mất mấy ngày, những cơn ác mộng lại tới, giày vò cô một cách tàn khốc, cứ như thể muốn cô phải chết đi.
Miệng cô khô cháy.
Thượng Quan Ngọc Châu mặc xong quần áo, xuống giường, múc một gàu nước từ vại đổ vào miệng. Uống nước xong, Thượng Quan Ngọc Châu đi tới bên đống lửa rồi ngồi thần trên chiếc ghế nhỏ ngắm đốm lửa hồng. Hai hàng nước mắt ứa ra, cô thè lưỡi liếm giọt nước mắt vương bên khóe miệng, nó vừa đắng vừa chát.
Mặt Thượng Quan Ngọc Châu bị đốm lửa phản chiếu đỏ bừng.
Trước mắt cô lại xuất hiện khuôn mặt dài dài như mặt ngựa, trên khuôn mặt đó là đôi mắt sáng, có thần, cũng đầy vẻ sát khí.
Thượng Quan Ngọc Châu khẽ nói: “Du Vũ Cường à, sao mãi anh chưa tới?”.
Du Vũ Cường lại một lần nữa bị con rắn xanh dẫn tới hang núi trong khu rừng rậm.
Thượng Quan Ngọc Châu ngồi bên cạnh đống lửa, mặt không có bất kỳ một biểu lộ cảm xúc nào. Lúc nhìn thấy Du Vũ Cường xuất hiện trước mặt, cô mới chậm rãi đứng dậy, khẽ cười, run run hỏi: “Vũ Cường à, anh tới rồi, cuối cùng anh đã tới rồi, em sợ quá....”
Cô muốn sà vào lòng Du Vũ Cường, nhưng cuối cùng lại đứng như trời trồng tại chỗ, trong đôi mắt đỏ của cô ẩn chứa nỗi khao khát cháy bỏng.
Du Vũ Cường dần tỉnh lại, khuôn mặt ngựa như được giăng một lớp sương, hắn khàn khàn cất tiếng hỏi: “Rốt cuộc cô là người hay là ma? Tại sao cử hết lần này tới lần kia dẫn dụ tôi tới đây hả?”
Thượng Quan Ngọc Châu buồn bã đáp: “Em tên là Thượng Quan Ngọc Châu, em rất sợ... Du Vũ Cường à, lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã yêu anh rồi, em muốn có người đàn ông như anh, vì chỉ có người đàn ông như anh mới có thể bảo vệ em, mới có thể khiến em không phải sợ hãi nữa....”
Ánh mắt của Du Vũ Cường giống như tia chớp lướt qua khuôn mặt buồn bã của cô.
« Thượng Quan Ngọc Châu à? Từ trước tới giờ tôi chưa từng nghe thấy tên nào như vậy cả, tôi cũng không biết cô là ai. Tôi không bảo vệ được cô đâu, đến cả người con gái tôi yêu tôi còn không bảo vệ được thì sao tôi có thể bảo vệ được cô chứ. Mẹ kiếp. »
Đôi mắt đỏ của Thượng Quan Ngọc Châu ngân ngấn nước mắt: “Anh có thể bảo vệ em, chỉ cần anh ở bên em, em sẽ không phải sợ hãi nữa, chỉ cần anh ở bên em....”
Du Vũ Cường thở dài, hắn không về biết gì về cô gái thần bí, xinh đẹp đang đứng trước mặt này hắn. Lúc này, hắn chỉ muốn rời khỏi nơi này, để làm một chuyện quan trọng, trước mắt không có chuyện gì có thể quan trọng hơn chuyện này. Du Vũ Cường nói:
“Tôi không thể sống ở bên cô, tôi còn có chuyện quan trọng phải làm, mẹ kiếp, cô hãy để tôi rời khỏi nơi quỷ quái này đi!”
Nước mắt Thượng Quan Ngọc Châu lại tuôn rơi.
Cô chẳng nói gì, chỉ ngây người nhìn hắn.
Du Vũ Cường sợ nhất nhìn thấy nước mắt đàn bà, chỉ cần có ai rơi lệ trước mặt hắn, trái tim hắn sẽ trở nên yếu mềm. Hắn vội khuyên: “Cô đừng khóc nữa, đừng khóc nữa!”
Thượng Quan Ngọc Châu vừa khóc vừa nói: “Nếu anh không nhận lời lưu lại đây, em sẽ khóc mãi luôn, khóc tới chết thì thôi....”
Trái tim Du Vũ Cường như bị thứ gì đánh trúng, có chút gì đó xót xa, lại có chút gì đó đau đớn. Lúc này, Thượng Quan Ngọc Châu khẽ di chuyển về phía hắn, hắn đứng ở đó, không biết phải làm gì. Tiến cũng không được, lùi cũng không xong. Cô đi tới trước mặt Du Vũ Cường, cô đã ở rất gần, chỉ cần dang tay là có thể chạm vào khuôn mặt màu đồng của hắn, gần tới mức có thể nghe thấy cả nhịp tim của hắn.
Trên người Du Vũ Cường có mùi đàn ông đặc thù, không phải là thứ mùi tanh thối giống như Tống Kha. Chỉ có sư phụ cô - Lăng Sơ Bát - mới thích mùi tanh thối trên người họa sĩ Tống. Thượng Quan Ngọc Châu không thích Tống Kha, cô không mạnh mẽ bằng Lăng Sơ Bát, cô muốn có người đàn ông như Du Vũ Cường bảo vệ mình. Nếu Lăng Sơ Bát không chết, cô đã không phải sợ hãi như vậy, cả ngày luôn thấp thỏm như đang sống trên bụi đất vậy.
Thượng Quan Ngọc Châu không nói rõ được rốt cuộc mùi trên người Du Vũ Cường là mùi gì, nhưng cô bị thu hút bởi mùi này. Cô thực sự hy vọng Du Vũ Cường sẽ dùng đôi bàn tay thô ráp của mình gạt nước mắt trên mặt cô, sau đó ôm cô vào lòng, ôm chặt cô, dùng thân thể nóng ấm của đàn ông sưởi ấm cho cô.
“Vũ Cường!”
Thượng Quan Ngọc Châu cảm thấy mình đã say, giọng nói của cô chưa khi nào ngọt ngào đến thế, cô nấp người vào Du Vũ Cường. Trong giây lát, toàn thân Du Vũ Cường rung động như bị điện giật, hắn nhanh chóng đẩy Thượng Quan Ngọc Châu ra. Hắn lùi về sau hai bước, trợn mắt nhìn cô, cất tiếng hỏi cảnh giác:
“Cô, cô muốn làm gì vậy?”
Thượng Quan Ngọc Châu lúc này mới như tỉnh lại từ cơn mê, cô nhận ra người đàn ông này không thuộc về cô, ít nhất là bây giờ. Trong lòng anh ta lúc này chắc chắc vẫn đang đầy ắp hình ảnh về người đàn bà tên Thẩm Văn Tú kia. Cô không lý giải nổi Thẩm Văn Tú đã bỏ bùa chú gì lên người Du Vũ Cường mà có thể độc chiếm được con tim hắn như vậy. Mặc dù cô ta đã chết nhưng anh ta vẫn nặng tình nặng nghĩa với cô ta. Lòng Thượng Quan Ngọc Châu ai oán vô cùng, lẽ nào chỉ có lũ đàn ông hạ tiện mới yêu mình, còn bản thân mình lại vô duyên với người anh hùng trong tâm tư. Đột nhiên, cô nhớ tới sư phụ Lăng Sơ Bát của mình, sư phụ có thể dùng đúng thủ đoạn như thế để dẫn dụ Tống Kha tới khu rừng rậm này. Nhưng khi sư phụ cô có được anh ta, cuối cùng cả hai đã quấn quít bên nhau. Trong lòng anh chàng thư sinh Tống Kha cũng có bóng hình người con gái khác, nhưng rồi không hiểu sao anh ta vẫn chấp nhận Lăng Sơ Bát? Có lẽ anh chàng trôi dạt như đám bèo ấy đã bị chinh phục bởi ham muốn xác thịt của sư phụ chăng?
Thượng Quan Ngọc Châu cho rằng, xác thịt của mình nhất định còn quyến rũ hơn rất nhiều so với sư phụ... Nghĩ tới đây, khuôn mặt Thượng Quan Ngọc Châu đỏ lên vì ngượng. Nhưng để có được Du Vũ Cường, cô bất chấp tất cả. Anh mắt cô dán chặt vào Du Vũ Cường, dường như tóe lửa. Cô chậm rãi cởi bỏ quần áo, đứng trước mặt Du Vũ Cường không mảnh vải che thân.
Du Vũ Cường có cảm giác mắt mình bị chói bởi thứ gì trắng xóa, từ trước tới giờ hắn chưa từng nhìn thấy cơ thể phụ nữ nào lại trắng trẻo, mềm mại như vậy, không những thế lại tuyệt mỹ. Hắn lắp bắp: “Cô, cô, cô muốn làm gì vậy?”.
Khuôn mặt Thượng Quan Ngọc Châu xuất hiện nụ cười quyến rũ: “Vũ Cường à, anh, chắc anh cũng muốn em, đúng không? Em sẽ đối tốt với anh cả đời cả kiếp này, cho dù có phải chết vì anh...”
Thượng Quan Ngọc Châu giống như mỹ nhân xà, uốn éo tiến về phía Du Vũ Cường.
Trong lòng Du Vũ Cường bất giác nguội lạnh, hắn quay về phía Thượng Quan Ngọc Châu lớn tiếng mắng: “Mẹ kiếp! Mày đúng là đồ đê tiện, mau mặc quần áo lên đi, mày coi ông là hạng người nào hả? Mày cho rằng ông là chó đực hay sao mà có thể giao cấu với bất kỳ ai hả? Đúng là đồ vô liêm sĩ”.
Thượng Quan Ngọc Châu nghe xong những lời Du Vũ Cường nói, liền ngây người đừng ở đó. Hai tay vội vã che phần kín của mình, nụ cười quyến rũ ban nãy vụt tắt. Toàn thân cô run bắn, nước mắt trào ra. Hàm răng trắng như ngọc của cô cũng va vào nhau lập cập, một lát sau, cô mới lạnh lùng lên tiếng:
“Du Vũ Cường à, tôi đê tiện cũng là vì anh mà đê tiện, lẽ nào anh chỉ chấp nhận mỗi sự đê tiện của Thẩm Văn Tú thôi ư, còn của tôi thì không đúng không? Du Vũ Cường, anh nên biết rằng, tôi có thể để anh sống, cũng có thể khiến anh chết, cũng có thể khiến anh sống không bằng chết. Anh nên chấp nhận đi, Du Vũ Cường à, từ nay trở đi anh đừng hòng rời khỏi hang núi này, tôi muốn anh có chết cũng phải ở bên tôi”.
Thượng Quan Ngọc Châu vừa nói xong, hai mắt phóng ra luồng sáng màu đỏ. Miệng cô lẩm nhẩm đọc gì đó.
Du Vũ Cường cảm thấy có thứ gì đó nhanh chóng chui tọt vào mắt, chẳng kịp nghĩ được gì, toàn thân hắn mềm oặt ra rồi bất tỉnh nhân sự.
Trong hang núi vang lên tiếng cười nhạt của đàn bà...
3
Bề ngoài thị trấn Đường thật yên tĩnh, vắng vẻ. Đây không phải là mùa làm ăn, mà là mùa nông vụ bộn rộn. Đồ tể Trịnh Mã Thúy ở hàng thịt biết lúc này sẽ không có nhiều tới mua, nên dăm ngày ba bữa hắn mới mổ một con lợn, rồi dọn hàng ra bán. Những lúc không bán thịt, hắn lại cùng người nhà ra ruộng trồng mạ, hoặc lén lút chuồn ra ruộng nhà mụ Dư Hoa Khố, giúp mụ làm một số việc, rồi thậm thụt với nhau. Một số ít người dân trong thị trấn không có ruộng thì chỉ biết trông coi hàng quán của mình mong mỏi có ai đó ghé tới mua chút đồ.
Tam Lại Tử là người không có ruộng, hắn cũng không thể đi thuê ruộng của địa chủ. Hôm đó là một ngày nắng đẹp, cửa hàng truyền thần mở toang, Tam Lại Tử mặc chiếc áo dài xám ngồi trước cửa. Mắt nhìn chằm chằm vào cửa nhà mụ Hồ Nhị Tẩu. Mụ ta bị hắn khóa chặt trong nhà. Lúc này, chắc chắn mụ ta đang ngủ say hoặc đang ngồi thừ ra chờ Tam Lại Tử tới nấu cơm cho mình. Gần như cả buổi sáng Tam Lại Tử ở cửa hiệu truyền thần, hiện giờ hắn là họa sĩ đường đường chính chính của thị trấn Đường. Nếu nhà ai có người chết, thì đều có thể tới cửa hiệu truyền thần tìm hắn. Tối đến, hắn lại tới nhà mụ Hồ Nhị Tẩu rồi ngủ cùng mụ ta, hắn không dám ngủ lại trong cửa hiệu truyền thần giống như Tống Kha. Những hồn ma đó khiến hắn sợ hãi, vào buổi tối, lũ hồn ma đó thường nói chuyện với Tống Kha nhưng trời vừa sáng anh đã quên tiệt. Tam Lại Tử khác hẳn, cho dù là trời sáng, hắn cũng không thể quên nổi việc những hồn ma đó xuất hiện trong bóng tối. Mặc dù Tam Lại Tử đã làm họa sĩ nhưng về bản chất thì hắn vẫn khác hẳn Tống Kha.
Có một thứ được giấu trong túi áo dài của Tam Lại Tử.
Thứ đồ đó, Tam Lại Tử quý vô cùng. Những ngày gần đây, hắn luôn cất giữ nó trong lòng, chốc chốc lại vuốt ve, cứ như thể vật đó sẽ không cánh mà bay vậy. Đó là gói thuốc bột hắn xin từ chỗ người đàn bà áo trắng.
Đôi khi, Tam Lại Tử lại đóng hết các cửa, thắp đèn dầu, rồi móc gói giấy trong lòng đặt trên bàn, cẩn thận giở ra, thuốc bột màu vàng kia bày ra trước mắt. Mắt Tam Lại Tử sáng quắc, các thớ thịt trên khuôn mặt đen đúa xấu xí giật giật, hắn thực sự muốn tự mình uống gói thuốc này, sau đó rời xa thị trấn Đường, rồi sinh sống ở một nơi mà người đàn bà áo trắng kia không tìm được. Thế nhưng trước mắt hắn lại hiện lên tình cảnh mụ Hồ Nhị Tẩu lúc lên cơn điên... Trong lòng Tam Lại Tử mâu thuẫn vô cùng, hắn phải đấu tranh tinh thần giữa việc để mình uống gói thuốc giải hay để mụ Hồ Nhị Tẩu uống. Việc này đối với hắn mà nói, đúng là một quyết định khó khăn. Hắn vốn định sau khi tìm thấy Hồ Nhị Tẩu sẽ cho mụ ta uống gói thuốc bột này, để mụ ta có thể được giải phóng khỏi sự điên loạn, nhưng hắn đã không làm vậy. Buổi sáng hôm đó, hắn chỉ cõng mụ Hồ Nhị Tẩu đang còn thoi thóp thở về nhà, tắm rửa, thay quần áo, làm cơm cho mụ ta... Trong quá trình làm những việc này, Tam Lại Tứ cũng nghĩ tới bản thân mình, bởi việc lấy được gói thuốc này cũng không đơn giản chút nào, hắn đã phải đánh cược cả tính mạng.
Thực ra, cả hắn và mụ Hồ Nhị Tẩu đều là những kẻ đáng thương, cho nên sự chần chừ của hắn cũng có lý của nó.
Tam Lại Tử lại vuốt ve gói thuốc bột trong lòng, ánh mắt vẫn dừng ở cửa nhà mụ Hồ Nhị Tẩu. Đầu óc hắn mụ mẫm. Hắn không biết người đàn bà áo trắng sẽ còn giết bao nhiêu người nữa, người cuối cũng phải chết cũng có thể sẽ là hắn. Nếu như hắn chết rồi, trên thế giới này sẽ không còn ai quan tâm tới mụ Hồ Nhị Tẩu nữa, mụ sẽ đáng thương biết bao! Tam Lại Tử không dám nghĩ tiếp nữa, mặc dù hắn đã muốn suy nghĩ kĩ càng, mình hay là mụ Hồ Nhị Tẩu là người uống gói thuốc giải này.
Bỗng Tam Lại Tử nghe thấy một tiếng động kỳ quái.
Tam Lại Tử ngồi bật dậy, tiếng động đó khiến hắn không thể nghĩ được chuyện gì khác.
Hắn rảo bước tới cửa nhà mụ Hồ Nhị Tẩu, mở khóa, đi vào trong. Mụ ta đang nằm ngủ li bì trên giường, khóe miệng còn chảy dãi, trông mụ ta thật thanh thản. Lúc này, trông mụ ta giống như một người bình thường, trái tim Tam Lại Tử run lên khó hiểu.
Hắn cho rằng tiếng động kỳ quặc ban nãy là do mụ Hồ Nhị Tẩu tạo nên, nhưng không phải như vậy. Tiếng động kỳ quái vẫn không ngừng đập vào tai Tam Lại Tử, lẽ nào nó phát ra từ trong bụng mụ Hồ Nhị Tẩu? Tam Lại Tử cúi người, ghé tai vào cái bụng trướng to của mụ ta, hắn chỉ nghe thấy tiếng tiêu hóa thức ăn, không phải tiếng động kỳ quái kia.
Tam Lại Tử ra khỏi cửa nhà Hồ Nhị Tẩu rồi khóa cửa lại.
Đường phố vắng lặng vô cùng, đến một con chó cũng không có. Tam Lại Tử nghĩ, những người vẫn thường đi qua đi lại trên phố biến đâu mất cả rồi? Tam Lại Tử đem theo cái thắc mắc này, bắt đầu sục sạo trên đường phố giống như một con chó tìm kiếm tiếng động kỳ quặc kia.
Hắn đi vào ngõ Hoàng Đế, cói ngõ ngày thường vẫn được coi là ngõ sầm uất nhất thị trấn Đường, vậy mà lúc này cũng vắng lặng như tờ. Chính vì vắng lặng nên tiếng động kỳ quái kia lại càng trở nên rõ ràng, cuối cùng Tam Lại Tử đã tìm thấy được nơi xuất phát của tiếng động đó. Hắn đi men theo ngõ Hoàng Đế vắng tanh, tìm kiếm từng nhà từng hộ, cuối cùng dừng bước trước cửa quán Tiêu Dao.
Đúng rồi, tiếng động kỳ quái đó đang vọng ra từ trong quán Tiêu Dao.
Cửa quán Tiêu Dao vẫn đóng im ỉm, Tam Lại Tử nép sát người vào cửa, dán mắt vào khe cửa nhìn trộm vào trong.
4
Không khí trong quán Tiêu Dao rất căng thẳng, Xuân Hương mặt nhạt nhạt đang nôn thốc nôn tháo dưới gốc cây quế trong sân, vừa nôn vừa kêu rất thảm thiết. Tiếng kêu rất giống tiếng mèo, nghe rất thương tâm. Lý Mị Nương và Vương Bình Thuận đứng dưới mái hiên, lo lắng nhìn Xuân Hương. Một vài cô gái khác thập thò ở các nơi khác nhau quan sát Xuân Hương dưới cây quế thái độ của họ vừa lạnh nhạt vừa sợ hãi.
Vương Bình Thuận nói: “Có phải Xuân Hương mắc bệnh gì không vậy?”.
Mụ Lý Mị Nương lắc đầu đáp: “Em không biết. Theo em thì chúng ta nên tống nó đi, nó còn ở đây ngày nào thì lòng em lại thấp thỏm, lo âu ngày đó”.
Vương Bình Thuận nhận thấy sự chống đối trong lòng mụ Lý Mị Nương qua lời nói yếu ớt của mụ. Ông ta lạnh lùng nói: “Xuân Hương không thể đi được”.
Mụ Lý Mị Nương ngạc nhiên hỏi lại: “Tại sao? Lẽ nào để nó tiếp tục ảnh hưởng tới việc làm ăn của quán Tiêu Dao? Điều đó thì chẳng có lợi cho cả anh và em”.
Vương Bình Thuận kiên định: “Cho dù quán Tiêu Dao không kiếm được cắc nào, thì Xuân Hương cũng không thể đi được. Còn lý do tại sao, em không cần phải hỏi nhiều”.
Mụ Lý Mị Nương giương cặp mắt hồ nghi nhìn Vương Bình Thuận.
Mấy tối gần đây, Vương Bình Thuận đều qua đêm với Lý Mị Nương ở quán Tiêu Dao. Những đêm ông ta không tới, trong phòng Xuân Hương lại phát ra tiếng kêu thảm thiết khiến người khác hoảng hốt bất an. Bọn đàn bà trong quán Tiêu Dao không ai dám bước ra khỏi của, chỉ biết trốn trong phòng, lo sợ vận đen của Xuân Hương sẽ giáng vào đầu mình. Lý Mị Nương đã nói chuyện này với Vương Bình Thuận, nhưng ông ta gần như không có phản ứng gì, dường như không lưu tâm tới chuyện này.
Mụ Lý Mị Nương không nói gì.
Xuân Hương vẫn đang tiếp tục nôn ọc dưới gốc cây quế, vừa nôn vừa kêu lên như mèo. Tiếng kêu của cô vang xa mãi trong thị trấn Đường.
Vương Bình Thuận ngửng đầu nhìn lên trời, bầu trời trong vắt, ánh mặt trời nhợt nhạt lay động như sóng nước.
Ông ta lạnh lùng nói với mụ Lý Mị Nương: “Em bảo người đi mời Trịnh Vũ Sơn tới khám bệnh cho Xuân Hương, xem rốt cuộc cô ta mắc bệnh gì, nếu như có bệnh, phải nhanh chóng chữa trị, không được tiếc tiền”.
Nói rồi ông ta đi ra khỏi cửa.
Ông ta mở cửa lớn quán Tiêu Dao liền nhìn thấy bóng Tam Lại Tử đang bỏ đi.
Ông ta chột dạ không biết hắn mò tới đây làm gì?
Vương Bình Thuận nhanh chóng bình tĩnh trở lại, ông ta muốn gọi Tam Lại Tử lại, nhưng cuối cùng lại không mở miệng được. Hắn nhanh chóng biến mất ở cuối ngõ Hoàng Đế.
Ông ta thở dài một tiếng, chuẩn bị trở về ủy ban thị trấn.
Lúc này, một bầy cú bay ngang qua bầu trời trong vắt, làm ông ta lại hốt hoảng, hốt hoảng tới mức nhất thời không biết làm gì nữa.
Trong mắt ông ta, thị trấn Đường u ám hẳn lên.
Ông ta cảm thấy tính mạng của mình cũng đang trở nên đen tối, rất nhiều chuyện chẳng qua là một thoáng nghĩ sai tai hại muôn phần. Ông ta cảm thấy mình đang dần mất đi những tháng ngày tự do tự tại.
Đột nhiên, ông ta nhớ tới Trư Cốc.
5
Nghe nói ngày mùng 2 tháng Hai âm lịch năm Dân Quốc thứ ba mươi sáu là ngày lành tháng tốt.
Theo dân gian thì ngày mùng 2 tháng Hai là ngày rồng ngóc đầu. Người xưa gọi ngày này là Tết Xuân long, còn gọi là Tết Long đầu hay Tết Thanh long. Người dân trong thị trấn Đường vẫn giữ lại tập tục đón Tết Thanh long xưa. Hôm nay, thị trấn Đường sau một khoảng thời gian yên tĩnh lại náo nhiệt trở lại. Người dân trong thị trấn mới sáng sớm đã tỉnh giấc, họ mang bánh gạo chiên sẵn tới miếu Thổ Địa cúng, hy vọng ông Thổ Địa phù hộ cho người dân bình an. Theo truyền thuyết, ngày mùng 2 tháng Hai cũng là ngày sinh của ông Thổ Địa. Người dân trong thị trấn Đường tới bên khe suối thắp hương cúng tế thần sông, cầu mong một năm mưa thuận gió hòa, ngũ cốc bội thu. Vào ngày này, họ vừa mới gieo mạ xong, ngoài ruộng đang cần nước, lúc này nếu trời đổ mưa, tự nhiên sẽ đại cát đại lợi.
Đối với Trư Cốc mà nói, đây là ngày quan trọng nhất trong đời hắn.
Cuối cùng hắn cũng thành thân với Phùng Như Nguyệt.
Trời vẫn chưa sáng, Phùng Như Nguyệt đã dậy sớm, cô ta hun ngải cứu trong phòng hai bố con, sau đó lại hun ở phòng khách, sân vườn. Sau khi ngủ dậy, Trư Cốc liền ngửi thấy mùi ngải cứu hun nồng nồng. Hắn cảm thấy khó chịu, tại sao Phùng Như Nguyệt lại hun ngải cứu vào ngày quan trọng này chứ? Chưa kịp hỏi Phùng Như Nguyệt câu hỏi này thì cô ta đã cười nói với hắn rằng: “Hôm nay là mùng 2 tháng Hai, hun ngải cứu thì trong một năm sẽ không có muỗi, côn trùng vào nhà”. Nghe xong, Trư Cốc cũng không nói gì nữa.
Trời sáng, những người họ hang và bạn bè thân cận của Trư Cốc sau khi đã cúng bái Thổ Địa và thần sông liền lũ lượt kéo tới nhà Trư Cốc, giúp Trư Cốc treo đèn kết hoa làm hỷ sự.
Trư Cốc mặc chiếc áo dài, đeo dải bông đỏ trên người. Cứ gặp ai hắn lại tươi cười đón tiếp, mặc dù trong lòng vẫn lo lắng vì chuyện báo thù của Lăng Sơ Bát, nhưng hôm nay, bất luận thế nào hắn cũng phải tươi cười, hoạt bát. Phùng Như Nguyệt mặc chiếc ái dài bằng lụa đỏ, tóc được búi cao như chiếc mào gà, vừa đẹp đẽ vừa đoan chính. Khuôn mặt xinh đẹp như hoa của cô ta luôn thường trực nụ cười hạnh phúc, nhưng đôi mắt trong sáng như nước mùa thu kia vẫn ẩn giấu sự u uất không dễ nhận thấy được.
Vì Phùng Như Nguyệt không có nhà cửa, bố con cô ta lại ở trong nhà Trư Cốc, nên rất nhiều lễ nghi cưới hỏi đều được đơn giản hóa, ví như đón đâu... Trư Cốc chỉ cần đón Phùng Như Nguyệt ở phòng bố con cô ta tới phòng khách là xong nghi lễ. Khi khách khứa dần dần tới đông đủ, Phùng Như Nguyệt liền đi vào phòng của mình, phủ khăn đỏ lên đầu, chờ đợi Trư Cốc tới đón cô ra.
Anh trai của Trư Cốc - anh Vương văn Thanh - đương nhiên cũng vui mừng ra mặt, vừa vào nhà đã tất bật giúp em trai. Vợ của Vương Văn Thanh trái ngược hẳn với chồng, cô ta giống như một con chó cứ chun mũi hít ngửi khắp nơi, cứ như thể căn nhà này có mùi kỳ quặc gì vậy.
Bố của Trư Cốc - ông Vương Bình Ích - mặc quần áo mới đi ra khỏi phòng, niềm vui lộ rõ trên khuôn mặt già nua, miệng ông ta lầm bầm một mình: “Cuối cùng cũng kết hôn rồi, cuối cùng cũng kết hôn rồi”.
Ông Vương Bình Ích ngồi trên chiếc ghế thái sư bên trong phòng khách, ngắm nhìn căn nhà nhộn nhịp vô cùng, mắt nhòa lệ.
Vợ của Vương Văn Thanh bước tới trước mặt bố chồng khác với mọi lần, Vương Bình Ích lại ngây ngô cười với con dâu.
Cô ta hỏi bố chồng: “Ông già, hôm nay ông vui lắm nhỉ?”.
Râu của ông Vương Bình Ích rung lên: “Cuối cùng cũng kết hôn rồi, cuối cùng cũng kết hôn rồi”.
Dường như ông Vương Bình Ích đang muốn nói với con dâu rằng, hôm nay ông vui mừng vô cùng. Điều này khiến lòng cô ta hậm hực vô cùng, cô ta chửi thầm trong lòng:
“Đồ sống dai như đĩa, lúc tôi là một cô gái nhà lành được gã tới nhà họ Vương các ông, ông chẳng vui mừng thế này, thế mà giờ đây lại vớ đâu một con hát về làm dâu ông lại đắc ý thế. Đúng là đồ sống dai như đĩa! Sau này ông liệu mà sống cho tốt với con hát kia đi.”
Một lát sau, vợ Vương Văn Thanh lại chun mũi ngửi rồi khẽ thắc mắc: “Tại sao lại có mùi lạ thế nhỉ?”.
Vừa đúng lúc Trư Cốc đi ngang qua nghe thấy chị dâu nói vậy liền cười giải thích rằng: “Đó là mùi ngải cứu hun đấy. Hôm nay là ngày mùng 2 tháng Hai, hun ngải cứu vào ngày này thì cả một năm sẽ không có muỗi, côn trùng vào nhà”.
Vợ của Vương Văn Thanh lườm Trư Cốc một cái, cô nàng cảm thấy Trư Cốc như biến thành một người khác, sao mặt hắn lại vàng ươm thế chứ?
Đối với việc hôn nhân của Trư Cốc, ông Vương Bình Thuận luôn giữ thái độ phản đối. Nhưng việc đã tới nước này thì cũng đành phải đi thôi. Để chứng minh vị trí là tộc trưởng nhà họ Vương đồng thời là chủ tịch thị trấn Đường, ông ta không những nhận lời với Trư Cốc sẽ làm chủ hôn mà còn đặt mười mấy bàn tiệc ở quán rượu Hồng Phúc đối diện ủy ban thị trấn tặng cho Trư Cốc. Điều này khiến người dân trong thị trấn Đường hết lời khen ngợi.
Nghi thức cưới được bắt đầu vào giữa trưa. Trư Cốc đã mời thầy xem, đây là giờ lành.
Trong phòng khách xuất hiện nhiều người tới xem, không khí rất náo nhiệt.
Trư Cốc ăn mặc tề chỉnh, tới trước cửa phòng bố con Phùng Như Nguyệt.
Người điều khiển buổi lễ mỉm cười rồi nói vọng vào cánh cửa phòng đang đóng chặt: “Giờ lành đã tới, đón tân nương”.
Trong phòng vang lên tiếng khóc của Phùng Như Nguyệt tiếng khóc càng lúc càng to, cuối cùng biến thành tiếng gào. Những người tới xem náo nhiệt đều cười toáng lên, có người nói Phùng Như Nguyệt khóc to như vậy, cảm động như vậy, chứng tỏ cô ta là người có lương tâm. Ở thị trấn Đường, người ta gọi đây là khóc khi lấy chồng, đàn bà con gái khi gã cho người ta nhất định phải khóc.
Trư Cốc đứng trước cửa, chần chừ giơ tay rồi gõ ba cái vào cửa. Lúc này, Trư Cốc lại nghĩ tới một người khác cũng ở trong giam phòng này, đó chính là ông mù Phùng. Từ khi ông ta bước vào nhà Trư Cốc thì chưa từng đi ra ngoài bao giờ, Trư Cốc gần như đã quên mất hình dáng của ông ta. Trư Cốc không biết chốc nữa nhìn thấy ông ta tâm trạng hắn sẽ thế nào?
Tiếng khóc của Phùng Như Nguyệt lắng xuống sau khi Trư Cốc gõ cửa, từ bên trong vọng ra tiếng của một ông già: “Trư Cốc à, con lấy Phùng Như Nguyệt xong thì liệu có yêu thương nó cả đời cả kiếp không?”.
Trư Cốc biết, đây là tiếng của ông mù Phùng, nghe thấy giọng của ông ta, toàn thân Trư Cốc rùng mình một cái rất khó hiểu, hắn liền đáp lại: “Con sẽ đối xử tốt với Phùng Như Nguyệt, trọn đòi trọn kiếp yêu thương cô ấy”.
Giọng nói già nua kia tiếp tục hỏi: “Trư Cốc à, nếu con nghèo khổ, chỉ còn mỗi một miếng cơm, con sẽ nhường cho Như Nguyệt chứ?”.
Trư Cốc đáp: “Vâng ạ, cho dù chỉ còn một hạt cơm, con cũng sẽ nhường cho cô ấy”.
“Nếu như gặp phải tai họa gì, con sẽ quên thân mình cứu Như Nguyệt chứ?”
“Vâng ạ, con còn cô ấy còn, con chết cô ấy vẫn còn”.
Giọng nói già nua lại tiếp tục hỏi: “Trư Cốc à, nếu con gặp được người phụ nữ khác còn tốt đẹp hơn Như Nguyệt, liệu con có vứt bỏ nó rồi đi theo người phụ nữ kia không vậy?”.
Trư Cốc vội vàng đáp: “Không đâu ạ, cả đời này con chỉ lấy một mình Như Nguyệt làm vợ mà thôi, sẽ đồng cam cộng khổ với cô ấy”.
Trư Cốc không nhớ nổi hắn đã trả lời bao nhiêu câu hỏi, chỉ cảm thấy càng ngày cơ thể mình càng lạnh. Nếu cứ tiếp tục trả lời, không hiểu hắn có bị chết cóng không nữa. Bây giờ là mùa xuân ấm áp hoa nổ khắp nơi; tại sao lại lạnh như vậy chứ? Mặt Trư Cốc vàng ệch, giọng nói bắt đầu run lên, trong lòng hắn chửi thầm: “Chó thật!”.
Mãi một lúc sau, ông mù Phùng mới hỏi hết.
“Trư Cốc à, con phải nhớ những lời ta nói với con, không được nói rồi để đó. Thôi con vào mang Như Nguyệt đi đi. Ta giao nó cho con, từ giờ phút này nó sống là người của con, chết là ma của con, ta cũng có thể yên tâm được rồi”.
Trư Cốc mở cửa, bước vào trong. Trong phòng thắp nến đỏ nhưng âm khí nồng nặc, mí mắt Trư Cốc nặng trình trịch. Hắn nhìn thấy cô dâu đầu trùm khăn đỏ đang ngồi trên ghế còn ông mù Phùng vẫn nằm trên giường. Ông cụ đắp chăn lên mặt, Trư Cốc hầu như không nhìn thấy biểu lộ cảm xúc trên mặt ông ta. Trong gian phòng ngoài mùi ngải cứu hun nồng nặc ra, dường như còn có mùi gì đó rất cổ quái. Trư Cốc quỳ trên thềm nhà trước giường,
Rồi khấu đầu ba cái về phía ông mù Phùng. Lúc khấu đầu, hắn cảm thấy trên mặt thềm có dịch nhớt, hắn cũng chẳng còn sức để suy xét nữa, đầu óc hắn đã bị những câu hỏi của ông mù Phùng làm cho mụ mẫm rồi. Lúc này, hắn chỉ muốn cõng ngay Phùng Như Nguyệt ra khỏi căn phòng này. Khấu đầu xong, Trư Cốc đứng dậy, cõng Phùng Như Nguyệt vẫn đang khóc thút thít ra ngoài. Lúc đó, hắn nghe thấy đằng sau mình vọng tới tiếng thở dài vừa lạnh lùng vừa não nuột, hắn nhanh chóng đi ra khỏi căn phòng quái dị đó.
Sau khi Trư Cốc cõng Phùng Như Nguyệt ra khỏi phòng, “sầm” một tiếng, cửa phòng liền đóng sập lại. Điều này khiến rất nhiều người có mặt tại đó cảm thấy kỳ lạ vô cùng, may mà các nghi thức cưới hỏi được tiến hành rất nhanh, thêm vào tiếng kèn thổi vui tai khiến mọi người nhanh chóng quên sự việc trên.
6
Hai ngày trước, Trư Cốc đã gửi thiếp mời cho mọi người. Ngoài họ hàng nhà Trư Cốc ra, những người có máu mặt ở thị trấn Đường cũng đều đã nhận được thiếp mời, đến cả đồ tể Trịnh Mã Thủy và ông chủ hiệu bán quan tài Trương Thiếu Băng cũng không ngoại lệ. Tiệc cưới tổ chức vào trưa, địa điểm tại quán rượu Hồng Phúc. Vốn ngày mùng 2 tháng Hai là ngày lễ, thêm vào đó là hôn lễ của đội trưởng đội bảo vệ Trư Cốc nên lại càng náo nhiệt hơn.
Vì đám cưới của Trư Cốc mà hôm nay cửa hiệu quan tài của Trương Thiếu Băng không mở cửa buôn bán. Chỉ cần trong thị trấn Đường có đám cưới, anh ta lại đóng cửa hiệu quan tài. Đó là nguyên tắc làm người của anh ta. Hơn nữa, trước giờ anh ta chưa từng huênh hoang và gây chuyện bao giờ, cho dù có ai đó tới mời đi ăn tiệc, anh ta cũng tỏ ra nhún nhường, khẽ khàng đi, ngồi ở những chỗ không có người quan trọng, không nói một câu, ăn hết tiệc rồi nhẹ nhàng rời đi. Ngày hôm nay cũng vậy, lúc trưa anh ta đi cùng đoàn người tới chúc mừng bước vào quán rượu Hồng Phúc, mừng quà xong, liềm im lặng tìm một chỗ vắng vẻ ngồi xuống. Có điều khác với thường lệ là hôm nay khi đi ra khỏi cửa Trương Thiếu Băng cảm thấy bộ phận nào đó trong cơ thể khó chịu khác thường, ngồi trong bữa tiệc, nhìn đám người ầm ĩ, cột sống của anh ta lạnh toát, cứ như thể sắp có chuyện gì xảy ra vậy. Thậm chí trong đầu Trương Thiếu Băng còn xuất hiện một ý nghĩ rất kỳ quặc: “Cũng nên chuẩn bị một cổ quan tài rồi”. Ý nghĩ này khiến anh ta hoảng loạn, tại sao trong ngày vui của người ta lại nghĩ tới chuyện không hay như vậy, đúng là bất kính với chủ nhà. Trong lòng trường Thiên Băng thấp thỏm không yên, anh ta cứ lo sợ có ai đó sẽ biết ý nghĩ trong lòng mình, như vậy sẽ khó ăn nói. Thế là anh ta cố gượng cười, để che giấu sự hoảng loạn trong lòng. Nhưng cho dù cố che giấu thế nào, thì trong lòng anh ta vẫn lặp đi lặp lại câu nói đó: “Cũng nên chuẩn bị một cổ quan tài”.
Trương Thiếu Băng giống như đang ngồi trên thảm chông, chỉ muốn bữa tiệc nhanh chóng kết thúc để còn rời khỏi nơi này.
Tập tục của thị trấn Đường là cô dâu không được tham gia bữa tiệc cưới, chỉ được chờ chồng vào động phòng.
Trong bữa tiệc cưới của mình, Trư Cốc quên hết mọi nỗi sợ hãi, hắn tìm lại chính bản thân mình trong cốc rượu. Nhưng khi bắt đầu đi chúc rượu từng bàn, có người đi vào nói với hắn rằng, trên bầu trời thị trấn Đường phát hiện thấy rất nhiều cú mèo. Trư Cốc cũng chẳng thèm quan tâm, hắn vẫn tiếp tục cầm ly rượu đi chúc khách.
Vẫn rất ít người rời khỏi quán rượu Hồng Phúc, trong số đó phần lớn là những đội viên đội bảo vệ. Họ ra khỏi quán rượu Hồng Phúc, quả nhiên thấy từng bầy cú mèo đông như châu chấu lượn vòng cất tiếng kêu quái dị, không những thế càng ngày càng nhiều, dường như tất cả cú mèo trong vùng núi không hẹn mà tập họp ở thị trấn Đường. Những con cú đen sì tựa hồ che lấp hết ánh mặt trời. Mặt người nào người này tối sầm, lẽ nào những con cú mèo này lại báo hiệu tai họa nào sắp giáng tới ư? Đây là ngày vui nhất trọng đại của đội trưởng, cũng là ngày Tết của thị trấn Đường, tại sao lại có lũ cú mèo xui xẻo tới che hết bầu trời thế này?
Một đội viên lên tiếng: “Nên đuổi lũ cú mèo này đi!”.
Vừa uống rượu xong, đầu vẫn đang nóng, hắn không do dự rút súng chĩa vào lũ cú mèo đang bay lượn trên không.
Tiếng súng của hắn vừa nổ, những đội viên đội bảo vệ khác cũng bắt chước bắn lên trời, tiếng súng nổ liên tục như tiếng pháo, những viên đạn được bắn vèo qua bầy cú mèo. Rất nhiều người không tham dự buổi tiệc mừng nhìn thấy đàn cú mèo bay rợp trời đã sự hết hồn, hiện tượng lạ khiến họ sợ hãi, họ không biết tình cảnh xuất hiện trong ngày mùng 2 tháng Hai này sẽ mang tới điều gì vào năm tới. Nghe thấy tiếng súng nổ vang trời, họ đổ ra ngõ Hoàng Đế xem xem rốt cuộc là thế nào.
Từ trên bầu trời rơi lả tả xuống những chiếc lông chim đen xì.
Một vài con chim cú bị bắn trúng, rơi độp xuống đất và mái nhà.
Khách khứa tới ăn tiệc cưới trong quán rượu Hồng Phúc nghe thấy tiếng súng liền lũ lượt chạy ra xem, mượn hơi rượu, họ lớn tiếng gầm gào bầy cú mèo đang bay hỗn độn kia.
Chủ tịch Vương Bình Thuận cũng chạy ra quán rượu Hồng Phúc, nhìn thấy đàn cú mèo kia, mi mắt phải của ông ta cứ giật liên hồi. Vương Bình Thuận đã sống mấy chục năm nay, trải qua biết bao biến cố, nhưng từ trước tới giờ ông ta chưa gặp tình cảnh nào như vậy. Một đống lông chim rơi là tả trước mặt, giống như những thnnh kiếm rơi từ trên trời xuống, khiến ông ta lo sợ lẽ nào vận đen của ông bắt đầu từ đây? Vương Bình Thuận thấy những người đang huyên náo xung quanh ông ta như không tồn tại, ông ta chỉ thấy một mình mình cô độc, tiếng súng nổ liên tiếp dường như cũng không tồn tại nữa. Lúc này, ông ta cảm thấy tĩnh lặng vô cùng, trong buổi chiều dưới ánh nắng rực rỡ này, ông ta cảm thấy dường như mình rơi vào trong bóng tối của vạn kiếp nạn vậy. Vương Bình Thuận vừa hoảng hốt vừa bàng hoàng đi về ủy ban thị trấn, ông ta có cảm giác mình đang đi qua con đường chết chóc dài hun hút...
Sau khi rời khỏi bữa tiệc cưới của Trư Cốc thì Vương Bình Thuận không còn xuất hiện ở quán rượu Hồng Phúc nữa.
Còn có một người nữa cũng trốn chạy khỏi bữa tiệc cưới của Trư Cốc, đó là ông chủ cửa hiệu quan tài Trương Thiếu Băng. Trong đầu Trương Thiếu Băng không ngừng lặp lại câu nói đó: “Phải chuẩn bị một cổ quan tài”. Sau khi nghe thấy tiếng súng nổ bên ngoài, cảm giác trong đầu anh ta lại càng mãnh liệt hơn. Anh ta biết sắc mặt mình rất khó coi, cho dù anh ta đã dùng các kiểu cười để che đậy nhưng đều không có tác dụng.
Trương Thiếu Băng tranh thủ lúc hỗn loạn liền nhập vào đoàn người đi ra khỏi quán rượu Hồng Phúc. Ngẩng đầu nhìn thấy lũ cú mèo đen sì, anh ta có cảm giác mắt mình bị bịt bằng miếng vải đen, cũng không biết mình đã chen lấn thế nào qua dòng người để về nhà nữa.
Xuân Hương trong quán Tiêu Dao cũng nghe thấy tiếng súng bắn xối xả.
Mặt cô tái xám, trong dạ dày cô có thứ gì đó đang cuộn lên cuộn xuống. Xuân Hương chạy xuống sân thì nhìn thấy mụ Lý Mị Nương tây cầm ống điếu đứng giữa sân, ngẩng đầu nhìn đàn cú mèo trên bầu trời. Toàn thân mụ ta run lẩy bẩy. Xuân Hương cũng biết hôm nay là vui của Trư Cốc, cô đã từng mơ mộng tới ngày này. Cái ngày cô và Trư Cốc thành thân, nhưng từ sau hôm thổ phỉ Trần Lan Đầu xông vào phòng cô, mộng mơ đó đã tan thành mây khói. Ở thị trấn Đường, nhà ai có tổ chức cưới đều không mời người trong quán Tiêu Dao tới dự tiệc, Trư Cốc cũng như vậy. Xuân Hương đau khổ còn chưa kịp ngẩng đầu lên nhìn lũ cú mèo đang che phủ cả bầu trời kia, thì đã vội vàng chạy tới gốc cây quế trong sân nôn thốc nôn tháo. Cô vừa nôn vừa phát ra những tiếng như mèo kêu rất thê thảm.
Nhưng tiếng người ồn ào và tiếng súng vang rền đã nuốt chửng âm thanh khi nôn như tiếng mèo kêu thê thảm của Xuân Hương.
Anh mắt mụ Lý Mị Nương quay ngoắt về phía cô.
Mụ thở dài một tiếng, nốt ruồi ồ khóe miệng run run: “Cô bé đáng thương, đều là do ta hại cả. Nếu như ta không mua người về quán Tiêu Dao thì người đã không phải chịu cảnh này rồi”.
Nhưng trong lòng mụ ta hiểu rõ tại sao Xuân Hương nôn ọe, hôm đó mụ sai người mời Trịnh Vũ Sơn tới. Trịnh Vũ Sơn khám bệnh cho Xuân Hương xong, liền khẽ nói kết quả cho mụ nghe. Tới tận lúc này mụ vẫn chưa nói kết quả khám bệnh cho cô biết, mụ ta không có cách nào, cũng không biết phải làm sao, trong lòng mụ dâng đầy nỗi khiếp đảm.
Trư Cốc mời rượu một bàn xong, nhìn thấy rất nhiều khách lũ lượt đi ra quán rượu Hồng Phúc, hắn cũng hiếu kỳ đi theo.
Nghe thấy tiếng lũ cú mèo kêu, hắn đâm lo, lớn tiếng gào lên: “Chó thật! Đến cả lũ cú mèo cũng tới chúc mừng cho ông mày. Đã thật đây! Đã chết đi được!”.
Mọi người ngơ ngác đưa mắt nhìn nhau, không hiểu tại sao Trư Cốc lại nói ra những lời như vậy. Trong mắt mọi người, sắc mặt hắn vàng ệch, trông chẳng có vẻ hân hoan chút nào.
Sau khi lũ cú mèo bay mất, bầu trời lại xuất hiện ánh mặt trời rực rỡ.
Tiếng súng đã dừng hẳn, tiếng gào thét của mọi người cũng ngừng hẳn, ngõ Hoàng Đế trong giây lát lại im ắng trở lại.
Lúc này đây, tiếng nôn ọe như tiếng mèo kêu thảm thiết của Xuân Hương lại vọng ra từ hai cánh cửa đóng chặt của quán Tiêu Dao, lòng mọi người lại nhói đau, họ vốn dĩ không thể hiểu nổi cô kỷ nữ nhỏ tuổi trong quán Tiêu Dao ấy rốt cuộc bị làm sao.
Trư Cốc cũng nghe thấy tiếng của Xuân Hương, hắn bỗng khẽ nói: “Chó thật! Đúng là số mệnh cả!”.
Tiếp theo, giọng của Trư Cốc dõng dạc hẳn lên: “Mọi người không nên đứng ở bên ngoài, quay lại uống rượu, uống rượu thôi! Chó thật! Mọi người phải uống cho đã vào, Trư Cốc tôi đã cưới rồi, có vợ rồi đây, tôi vui quá đi mất, vui quá thôi!”.
7
Du Vũ Cường cũng nghe thấy tiếng súng nổ loạn xạ nhưng rất dày từ thị trấn Đường vọng tới.
Hắn đứng ở nơi cao nhất trên Ô Thạch Đông nhìn về phía thị trấn Đường. Thị trấn Đường lại xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa đây? Du Vũ Cường cũng không nhớ nổi tại sao hắn ra được khu rừng rậm đó nữa. Hắn cũng chẳng còn tâm trí quan tâm tới vấn đề này, có thể đó vốn chỉ là một giấc mơ. Cái hang núi đó căn bản không có thật, còn người đàn bà áo trắng tên Thượng Quan Ngọc Châu kia căn bản cũng không tồn tại. Lúc này, hắn chì muốn tìm một người, duy nhất một người thôi để báo thù cho ông chú ruột Du Trường Thủy của mình.
Mắt Du Vũ Cường tóe lửa.
Trong đầu hắn lúc này vang lên lời mụ Lý Mị Nương nói với hắn trong đêm đó: “Tôi và chú cậu nghe thấy tiếng thở, tiếng thở rất nặng nề, trong phòng không biết tự lúc lào xuất hiện thêm một người nữa. Người này là ai? Tôi ôm chặt chú cậu, toàn thân run bắn lên. Chú cậu nói khẽ bên tai tôi: “Lẽ nào là Lăng Sơ Bát?”, tôi không trả lời chú cậu, tôi đã sợ tới mức không nói được gì nữa. Trong giọng nói của chú cậu, tôi cũng nhận ra ông ấy đang hoảng sợ. Cả hai chúng tôi đều biết người thần bí hay là ma đó đang đứng trước giường. Chú cậu cố can đảm nói một câu: “Mày là người hay là ma thì cũng mau nói cho ta”. Chú cậu vừa nói xong, tôi liền nghe thấy một tiếng cười gằn, đó tuyệt đối không phải là tiếng cười của Lăng Sơ Bát, tôi nhận ra đó là tiếng đàn ông. Đột nhiên, tôi nhớ tới tiếng kêu thảm thiết vọng ra từ phòng Xuân Hương, người đàn ông này không hiểu có phải là đã làm nhục Xuân Hương? Cũng có thể hắn nhớ nhầm chỗ, mò tới phòng của tôi cũng nên. Tôi vốn định nói đây không phải là phòng của Xuân Hương, nhưng tôi vẫn chưa kịp nói thì tên đó đã túm được chân của chú cậu. Hắn kéo chú cậu xuống giường, tôi còn nghe thấy tiếng chú cậu rơi bịch xuống đất, tôi vừa đau lòng vừa sợ hãi. Tôi không biết phải làm gì nữa. Một lát sau tôi nghe thấy tiếng rên rỉ của chú cậu, còn nghe thấy tiếng chân tay giãy đạp nữa. Tôi co rúm ở đó, không nói gì, tôi không cứu được chú cậu, lúc đó tôi chẳng còn chút sức lực nào, đến cả sức để hét lên một tiếng cũng không có... Chú cậu đã bị tên đàn ông đó bóp cổ chết. Người bóp cổ chết chú cậu chính là tên thổ phỉ Trần Lan Đầu. Sau khi bóp cổ chú cậu đến chết, hắn thắp đèn, còn vén màn ghé sát vào trước mặt tôi nói: “Con điếm già, mày nhìn rõ cái bản mặt ông mày đi nhé. Tao là thổ phỉ Trần Lan Đầu, chính tao đã giết thằng già Du Trường Thủy này. Từ lâu tao đã muốn lấy mạng nó. Từ trước tới giờ tao chưa từng sợ nó”. Trên trán hắn có một vết sẹo do dao chém nổi hằn lên như một con giun. Tôi sợ quá đái cả ra quần, sau đó ngất xỉu…”
Du Vũ Cường thể sẽ tìm được tên thổ phỉ Trần Lan Đầu kia. Tên thổ phỉ có tiếng độc ác xuất quỷ nhập thần một mình như cơn gió vùng núi mấy trăm dặm này trở thành kẻ thù quan trọng nhất của Du Vũ Cường. Cho dù hắn có ba đầu sáu tay thì ta cũng phải bắt được hắn, ta sẽ dùng con dao nhọn cắt cổ hắn rồi đặt trước mộ chú Du Trường Thủy, nếu không chú ấy sẽ chết không nhắm mắt mất. Tại sao tên Trần Lan Đầu này lại giết Du Trường Thủy chứ? Lẽ nào chỉ là do Du Vũ Phi dẫn quân đi tiêu diệt hắn ư? Theo lời Lý Mị Nương, Du Vũ Cường còn biết được một số chuyện có liên quan tới Vương Bình Thuận, có lẽ nào có liên quan tới Vương Bình Thuận... Hắn nhất định phải bắt được Trần Lan Đầu, chỉ có như thế, sự thật mới được phơi bày trước ánh sáng.
Nếu Thượng Quan Ngọc Châu không phát con rắn xanh dẫn dụ hắn vào hang núi trong rừng rậm kín thì có lẽ hắn đã tìm được Trần Lan Đầu. Hắn không có cách nào oán hận Thượng Quan Ngọc Châu, hắn đối với cô không thể xảy ra tình cảm nam nữ được, nhưng hắn vẫn cảm thấy dường như bản thân mình bị cô điều khiển. Con rắn xanh bất cứ lúc nào có khả năng xuất hiện trước mặt hắn để dẫn hắn tới hang núi trong khu rừng rậm.
Thượng Quan Ngọc Châu đã dùng ma thuật gì không chế hắn vậy? Du Vũ Cường không tự giải đáp được.
Chỉ cần giết được Trần Lan Đầu, thì cho dù cô ta có giết mình cũng chẳng sao. Thù nhà không thể không báo!
Chắc chắn tên thổ phỉ Trần Lan Đầu đang náu mình ở một góc nào đó trong vùng núi trăm dặm này, Du Vũ Cường phải tìm thấy mùi của Trần Lan Đầu. Mỗi người có một mùi riêng, Du Vũ Cường chỉ cần tìm được mùi của Trần Lan Đầu, thì sẽ có thể đào hắn lên từ hốc sâu nhất trong rừng. Trần Lan Đầu chắc chắn không chỉ có một nơi ẩn náu, thỏ khôn cũng có ba hốc, huống hồ hắn lại là con sói hoang xảo quyệt hung ác.
Một đàn cú mèo lướt qua từ hướng thị trấn Đường.
Du Vũ Cường bỗng nhớ tới một người khác, một người đàn bà, cũng có thể bắt được Trấn Lan Đầu qua cô ta.
8
Tam Lại Tử không ra khỏi cửa vào ngày mùng 2 tháng Hai này, vì thế cả ngày hắn không ra ngoài. Hắn cũng không đi cúng ông bà Thổ Địa, cũng không đi cúng thần sông, từ khi hắn sinh ra tới giờ, chưa từng làm những việc như vậy. Cả ngày hắn ở bên mụ Hồ Nhị Tẩu. Lúc trưa này mụ ta lại lên cơn điên. Tam Lại Tử dùng dây thừng trói mụ ta lại rồi đặt lên giường. Hắn ngồi thần ra bên giường, đau đớn nhìn Hồ Nhị Tẩu lên cơn điên trợn mắt thè lưỡi. Lúc này mụ ta không phải là người nữa, thậm chí còn không bằng chó lợn.
Tay Tam Lại Tử hết lần này tới lần khác giơ về phía ngực. Đây là mâu thuẫn lớn nhất đối với hắn từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ, có nên đưa cho mụ Hồ Nhị Tẩu uống thuốc giải không đây?
Đây là một ngày dài dằng dặc, cũng giống như cuộc đời khốn khổ của hắn.
Sau khi trói Hồ Nhị Tẩu lại, hắn nghe thấy tiếng pháo vui lại phát ra từ nhà Trư Cốc ở ngõ Đôi Mễ. Hắn biết hôm nay Trư Cốc kết hôn, hắn cũng biết nhà họ Vương mở tiệc ở quán rượu Hồng Phúc vào buổi trưa. Chắc chắn Trư Cốc không gửi thiệp mời cho hắn, từ trước tới giờ chưa có ai trong thị trấn Đường gửi thiệp mời cho hắn cả. Chỉ khi nào có người chết thì người dân trong thị trấn Đường mới nhớ tới hắn.
Nghe tiếng pháo nổ, Tam Lại Tử chẳng vui chút nào. Hắn không thể hòa nhập vào không khí vui tươi của thị trấn Đường, từ khi chào đời, hắn đã là người tách biệt hẳn với nơi này. Trái ngược với mọi người, hắn luôn cảm thấy lạnh lẽo trong tiếng pháo nổ, hắn lại nghĩ tới tiếng trống tang.
Hắn giơ tay vuốt khuôn mặt méo mó, trắng bệch của mụ Hồ Nhị Tẩu, lầm bầm nói một mình: “Nếu như chị tôi sẽ thế nào đây? Hỡi ông bà Thổ Địa!”.
Hồ Nhị Tẩu sẽ không trả lời câu hỏi kỳ quái này của hắn.
Tuy Tam Lại Tử ngồi trong căn phòng tối tăm trông coi mụ Hồ Nhị Tẩu, nhưng hắn vẫn cảm thấy ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài, cũng cảm nhận được lũ cú mèo che lấp bầu trời kia. Hắn chun chun cái mũi thính như mũi chó của mình, hắn ngửi thấy mùi xác chết.
Hắn khẽ nói với mụ Hồ Nhị Tẩu: “Thị trấn Đường lại có người chết rồi, Hồ Nhị Tẩu à, tôi lại có tiền mua thịt cho chị ăn rồi”.
Không lâu sau đó, bên ngoài vọng tới tiếng súng nổ.
Còn có tiếng kêu hoảng loạn của lũ cú mèo.
Khuôn mặt xấu xí của Tam Lại Tử xuất hiện nụ cười hiểm ác, thế nhưng nó nhanh chóng biến mất. Tam Lại Tử nhắm mắt. Vừa mới nhắm mắt, trong đầu hắn lại hiện ra cảnh tượng mụ Hồ Nhị Tẩu nằm trên sườn núi Ngũ Công Lĩnh với những ngôi mộ nhấp nhô kia, mặt hướng lên trời. Lũ cú mèo bay lượn vòng quanh, vừa bay vừa kêu tán loạn, chúng xà xuống người mụ Hồ Nhị Tẩu. Một lát sau, trên người mụ ta chi chít những cú mèo, những con cú mèo dùng mỏ sắc nhọn của mình cắn xé thịt mụ. Tam Lại Tử đứng ở bên, giương mắt nhìn chúng cắn nát người Hồ Nhị Tẩu. Mụ ta kêu hét xé ruột xé gan nhưng toàn thân Tam Lại Tử cứng đờ, không động đậy được. Tiếng mụ Hồ Nhị Tẩu càng ngày càng yếu ớt, mãi tới lúc chết. Đám chim cú mèo, từng con từng con một bay lên từ trên người mụ ta, dưới ánh mặt trời, hiện ra trước mắt Tam Lại Tử lúc này là bộ xương máu me be bét, trên mặt đất còn rơi vãi những vụn thịt nhỏ... Tam Lại Tử kinh hoàng mở mắt ra, mụ Hồ Nhị Tẩu vẫn nằm trên giường, thỉnh thoảng mụ lại giãy đạp.
Tam Lại Tử lại một lần nữa giơ tay về phía ngực.
Buổi đêm hôm đó, trong tiếng huyên náo của thị trấn Đường, Tam Lại Tử mở dây trói trên người Hồ Nhị Tẩu. Lúc này mụ ta đã bình tĩnh hơn, ngồi ngay trên giường, hai mắt lờ đờ nhìn Tam Lại Tử. Tam Lại Tử ngồi ở đây cả ngày nhưng tới giờ vẫn chưa thấy ai tới gõ cửa mời hắn đi đào huyệt hay vẽ truyền thần cho người chết. Hắn nghĩ, mình sẽ không đi đào huyệt cho người chết nữa, mình chỉ đi vẽ truyền thần thôi.
Đột nhiên, Hồ Nhị Tẩu giơ cánh tay như cành cây khô vuốt mặt Tam Lại Tử một cái, bàn tay lạnh cóng của mụ ta làm xước khuôn mặt thô ráp của hắn.
Hồ Nhị Tẩu ấp úng nói: “Tôi, tôi muốn ăn thịt”.
Trái tim Tam Lại Tử bỗng chốc yếu mềm, mắt hắn cay cay, nước mắt tự nhiên trào ra.
Hắn nghĩ thầm, nếu như không có mình, thì ai sẽ cho Hồ Nhị Tẩu ăn thịt đây?
Tam Lại Tử lau mắt nói: “Chị à, hôm nay không có thịt ăn rồi, phải chờ tới ngày mai thôi. Nếu như ngày mai vẫn không có ai tới mời tôi vẽ truyền thần cho người chết thì cho dù có phải nợ tôi cũng sẽ mua thịt cho chị ăn”.
Hồ Nhị Tẩu méo xệch miệng rồi khóc to như trẻ con.
Tiếng khóc của mụ ta giống như hàng ngàn hàng vạn mũi tên xuyên qua tim Tam Lại Tử vậy.
Tam Lại Tử lại giơ tay về phía ngực, run rẩy móc ra một gói giấy nhỏ, thở dài một tiếng rồi nói: “Hầy, Hồ Nhị Tẩu à, chắc kiếp trước tôi đã nợ bà chị rồi nên kiếp này phải trả thôi. Gói thuốc giải này nhường cho bà chị vậy, chỉ cần bà chị khỏe mạnh, có thể sống như người bình thường, tôi cũng yên lòng rồi”.
Lúc Tam Lại Tử cho Hồ Nhị Tẩu uống thuốc giải, nhà Trư Cốc đang chuẩn bị cho động phòng.
Hồ Nhị Tẩu uống xong gói thuốc đó, cả người nghiêng vẹo, nằm trên giường không nhúc nhích giống như người chết vậy. Tam Lại Tử ngỡ ngàng mở to mắt nhìn, lòng thầm nghĩ lẽ nào gói thuốc đỏ không phải là thuốc giải mà giải mà là thuốc độc. Lẽ nào người đàn bà áo trắng kia lại lừa dối hắn? Nhưng tại sao cô ta phải lừa hắn chứ? Hắn giơ bàn tay run rẩy đặt dưới mũi Hồ Nhị Tẩu, mụ ta đã ngừng thở, đã trở thành người chết hoàn toàn rồi.
Tam Lại Tử vô cùng tuyệt vọng.
Hắn gào lên: “Tại sao? Thế này là thế nào?”.
Tam Lại Tử không ngờ rằng người hôm nay chết lại chính là mụ Hồ Nhị Tẩu, nhưng hắn ngửi thế nào cũng không thấy mùi xác chết tỏa ra từ người mụ ta, cho dù chỉ là một chút. Hắn túm lấy tóc mình, giật mạnh, rên rỉ, hắn không còn cảm thấy đau đớn nữa, hắn có cảm giác nước triều chết chóc đen dúa đang dần nhấn chìm hắn.
Bỗng nhiên, cơ thể mụ Hồ Nhị Tẩu động đậy.
Đúng vậy, cơ thể mụ ta đã co duỗi một chút. Tiếp theo, toàn thân mụ ta co giật mạnh, Tam Lại Tử đứng ngây ra ở đó, đầu óc trống rỗng. Hắn hoàn toàn không biết đang xảy ra chuyện gì với mụ ta. Mụ Hồ Nhị Tẩu tiếp tục co giật, bụng dần trướng lên, càng ngày càng to, giống như một quả bóng sắp sửa nổ tung. Từ trong người mụ ta vọng ra những âm thanh sắc nhọn.
Am thanh sắc nhọn đó cứ như thể muốn xuyên thủng màng nhĩ của Tam Lại Tử.
Hồ Nhị Tẩu ngồi bật dậy, thở phì phò. Mặt mụ ta lúc đó lúc tái lúc xanh...
Mụ đau đớn ôm chặt bụng bằng hai tay, đầu gục về phía trước, chất dịch nhớt màu xanh chảy ra từ cái miệng đang há to của mụ ta, tiếp đó từng vốc từng vốc dịch nhớt màu xanh bị nôn thốc tháo lên giường. Thứ dịch nhớt màu xanh kia bốc mùi tanh thối nồng nặc. Tam Lại Tử ngây người đứng nhìn mụ Hồ Nhị Tẩu đang đau đớn nôn ọe, khuôn mặt xấu xí méo mó giống như quả mướp đắng.
Cuối cùng, mụ Hồ Nhị Tẩu nằm sấp trên giường, miệng mở to, một con rắn xanh trườn ra từ miệng mụ ta, nó trườn xuống đất ( rồi nhanh chóng đi mất... Hồ Nhị Tẩu với khóe miệng vẫn còn dính dịch nhớt màu xanh ngồi bật dậy, hai mắt linh lợi đảo vòng quanh, thần thái tỉnh táo nhìn Tam Lại Tử. Mụ ta nhíu mày, lớn tiếng quát Tam Lại Tử đang ngây người ra:
“Cái thằng Tam Lại Tử này, cái đồ bần tiện, sao mày lại ở trong phòng tao thế này?”
9
Lý Mị Nương khóc. Đêm nay khiến mụ ta cảm thấy bất an và đau lòng, còn pha chút khiếp đảm khó hiểu. Mỗi lần có người kết hôn, trong lòng mụ ta lại nảy sinh tâm trạng phức tạp đó. Trước đây, Du Trường Thủy hứa là sẽ cưới mụ ta, lại còn sẽ tổ chức một đám cưới rầm rộ, nhưng đó chỉ là lời nói dối mà thôi, Du Trường Thủy chết rồi vẫn chưa thực hiện. Mụ Lý Mị Nương đành phải chỗ kiếp sau mới có thể biến mong ước đó thành hiện thực. Mụ ta thực sự khao khát bản thân mình một lần được làm cô đâu, được ngồi một lần kiệu hoa, rồi e ấp bước vào động phòng... Mụ ta nghẹn ngào lầm bầm một mình:
“Du Trường Thủy ơi là Du Trường Thủy, anh đúng là đồ dối trá, tại sao anh lại không lấy em chứ? Anh đúng là đồ già nua, anh và em giống như một giấc mơ vậy, một giấc mơ tàn không có đầu cũng chẳng có cuối. Du Trường Thủy à, anh cứ thong thả chờ em dưới âm phủ nhé, ông già à, đừng có mà dính vào lũ ma gái đấy, chờ để mà cưới em nhé, để em được mặc áo cô dâu đỏ, được đi giầy thêu hoa, được ngồi kiệu tám người khiêng..”
Trong cái đêm thê lương đó, Du Trường Thủy cũng không có ở bên, đến cả Vương Bình Thuận cũng chẳng thấy tăm hơi đâu. Đêm đã rất khuya rồi, chắc chắn Vương Bình Thuận sẽ không tới. Hắn có tới cũng chỉ càng làm tăng nỗi thù hận trong lòng mụ ta, thế nhưng nếu hắn ôm mụ, thì mụ sẽ không phải cô độc và sợ hãi như lúc này.
Lý Mị Nương đang tủi thân khóc nức nở, đột nhiên có một bóng người xuất hiện trước giường mụ ta.
Qua lớp màn mỏng, dưới ánh đèn mờ mờ tỏ tỏ, Lý Mị Nương nhận ra người này.
Mụ run rẩy lên tiếng: “Du, Du Vũ Cường, sao cậu, cậu lại tới đây? Cậu, cậu, lẽ nào cậu không sợ....”
Du Vũ Cường lạnh lùng đáp: “Tôi sợ cái gì chứ?”
Mụ Lý Mị Nương nói tiếp: “Cậu làm vậy chẳng khác nào đưa thịt lên thớt sao? Nếu như để tụi nó biết được cậu trở về, nhất định chúng sẽ tới bắt cậu. Lúc này, cậu là cái gai trong mắt chúng, nếu chúng bắt được cậu, chắc chắn sẽ lấy mạng cậu đấy. Vận may của cậu sẽ không tốt mãi vậy đâu, tốt nhất cậu nên đi đi”.
Du Vũ Cường lạnh lùng nói: “Tôi biết tối này hắn nhất định sẽ tới. Tôi muốn giết hắn. Chỉ cần giết được hắn thì cái chết còn có nghĩa lý gì chứ? Mẹ kiếp!”
Du Vũ Cường thổi tắt đèn, trong bóng tối hắn khẽ nói: “Lý Mị Nương à, hắn sẽ tới, chắc chắn sẽ tới. Tôi sẽ chờ hắn ở đây, bà không phải sợ đâu, tôi sẽ xử lý hắn”.
Tối hôm nay, Vương Bình Thuận không tới nhà Trư Cốc náo động đêm động phòng, không tới ủy ban thị trấn, cũng không tới chỗ mụ Lý Mị Nương. Buổi trưa, ông ta nhìn thấy bọn cú mèo bay rợp trời thì đã có dự cảm không tốt rằng thị trấn Đường chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì đó, hoặc cũng có thể là sẽ có chuyện gì đó xảy ra với ông ta. Ông ta về nhà, trốn biệt trong mật thất. Mặt ông ta nặng trịch, một tay cầm ống điếu, tay kia cầm đóm đã châm lửa sẵn. Ông ta nhét đầy thuốc lào vào ống điếu, nhưng lại không châm lửa. Mỗi một lúc lâu sau, ông ta mới rít một hơi dài vào cái đóm, trên chiết đóm tập lòe ngọn lửa xanh. Lúc thuốc bắt lửa. Ông ta rít mạnh một hơi rồi nhả ra một làn khói đặc.
Bỗng nhiên, ông ta nghe thấy tiếng bộp bộp trên bức tường mật thất.
Vương Bình Thuận biết rõ đó là tiếng gõ của vợ, ý là có người quan trọng tới tìm ông ta. Ông ta mở cửa mật thất, một người đội nón mang theo cả luồng gió xông vào trong. Vương Bình Thuận nhanh chóng đóng cửa mật thất lại, xoay người nói với người đội nón kia: “Này, sao lại tới đây hả?”
Người kia lạnh lùng đáp lại: “Lẽ nào tao không thể tới?”
Vương Bình Thuận cũng lạnh lùng nói tiếp: “Trần Lan Đầu, đây không phải là lúc ông tới thị trấn Đường”.
Trần Lan Đầu bỏ nón xuống, vết sẹo trên trán lộ rõ trước mặt Vương Bình Thuận. Tay thổ phỉ giơ tay giật lấy chiếc ống điếu trong tay Vương Bình Thuận, rít mạnh một hơi, vì rít quá nhanh và gấp nên gã bị sặc, ho liên tục. Gã liền đưa ống điếu cho Vuông mình Thuận:
Thứ vớ vẩn gì không biết, khiến ông sặc chết đi được. Nếu hôm nay tao không tới thì lúc nào mới tới đây? Mười mấy khẩu súng của đội bảo vệ đều tập trung trong tiệc cưới của Trư Cốc rồi, tao còn phải sợ gì nữa hả?
Vương Bình Thuận vẫn lạnh lùng nói: “Hì hì, người loại nào thì dùng các cách đối phó loại đấy chứ, thứ đồ chơi đó đâu phải để dành cho ông. Nếu súng của đội bảo vệ không tập trung ở tiệc cưới thì cũng chẳng thể bắn được ông. Thế nhưng, ông có nghĩ tới một người có thể lấy mạng ông không vậy? Người đó chắc đã bám theo ông rồi, cũng có thể đang chờ ông bên ngoài cửa nhà tôi. Điều khiến tôi lo lắng nhất chính là người đó, tôi suýt đã bị nó lấy mạng, tiếc là lại để xổng mất. Nó còn sống ngày nào thì còn uy hiếp chúng ta ngày đó, thằng đó giống như con dao nhọn cắm trong tim tôi vậy”.
Hai tay Trần Lan Đầu nắm lấy hai bằng súng giắt hai bên hông, hắn nhíu mày thấp giọng thắc mắc: “Vương Bình Thuận, người mày nói là ai vậy?”.
Vương Bình Thuận nói rít qua kẻ răng: “Du Vũ Cường”.
Trần Lan Đầu cười phá lên: “Là cái thá gì chứ? Chỉ là thằng vô danh tiểu tốt!”.
Vương Bình Thuận rít một hơi thuốc nói: “Ông cũng không nên coi thường thằng này, nó đã từng đi lính, đã từng giết bọn Nhật Bản bằng dao thật, súng thật, nó là người đã trèo ra từ đống xác chết, chẳng có chuyện gì mà nó chưa làm cả. Tôi nghĩ, con điếm Lý Mị Nương kia đã nói hết sự thật với nó rồi. Trước đây tôi chưa nghĩ tới việc nó sẽ trở về, tôi luôn cho rằng cho dù thằng chú nó - gã Du Trường Thủy có bị giết chết trên đường phố trước mặt mọi người thì nó cũng khoanh tay đứng nhìn bởi nó hận Du Trường Thủy mà. Bây giờ, tôi không cho là như vậy nữa. Nó trở về, mục đích là để ra mặt trả thù cho Du Trường Thủy. Ông nghĩ xem, nếu như không có thằng đó, nhà họ Du không còn thế lực gì nữa, căn bản không còn tiếng nói nữa rồi, nếu tôi có để ông là đội trưởng đội bảo vệ cũng chẳng có thằng nào dám đánh cái rắm phản đối. Nhưng thằng Du Vũ Cường này đã trở về, nó đã nhúng tay vào chuyện này, chắc chắn thằng này đã biết ông giết Du Trường Thủy. Tôi nghĩ, bây giờ nó đang ở thị trấn Đường”.
Trần Lan Đầu cười nhạt một tiếng: “Hì hì. Thế thì cứ làm đi, nó là cái thá gì chứ. Ông đây giết chết một người đơn giản như thể đập chết một con ruồi. Vương Bình Thuận, mày biết tối này tao tới tìm mày về việc gì không?”.
Vương Bình Thuận lại rít một hơi thuốc: “Ông tới chẳng qua là để lấy tiền đúng không, còn có thể vì chuyện nào khác được nữa. Ông là người tham tối mắt tối mũi. Tôi dính vào ông, cũng coi là xui xẻo tám đời. Chỉ vì một phút sai lầm mà tôi đã bỏ qua cuộc sống tự do tự tại, lại chuốc vào mình cái cục ức này làm gì không biết? Đúng là quả báo! bây giờ ngày nào tôi cũng nơm nớp lo sợ, như sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, thật chẳng đáng chút nào!”.
Trần Lan Đầu hạ giọng nói tiếp: “Vương Bình Thuận, mày đúng là con chó già. Ông mày lấy tiền của người là để trừ họa cho người, là chuyện nghĩa từ bao đời này. Thằng chó già Vương! ông nói thật cho mày nghe, ông mày cũng muốn rửa tay gác kiếm rồi. Tối nay là lần cuối ông tìm tới mày, sau này đường ai nấy đi, từ giờ ẩn cư trong rừng, sẽ không tái hiện giang hồ nữa. Mày cũng phải biết rằng, tao thích con điếm nhỏ kia, tao thực lòng thích nó, huống hồ nó lại đang mang giọt máu của tao, tao muốn tối nay mang nó đi, tìm một nơi nào đó sống nốt quãng đời còn lại”.
Vương Bình Thuận bỏ ống điếu trên bàn, nhìn soi mói vào Trần Lan Đầu rồi hỏi lại: “Từ giờ, ông sẽ rút khỏi giang hồ ư?”.
Trần Lan Đầu gật đầu kiên định.
Vương Bình Thuận đứng dậy, đi tới chiếc tủ trước mặt, giơ bàn tay run run mở tủ ra, sau đó lấy ra một túi nhỏ màu đỏ. Ông ta xoay người tiến tới trước mặt Trần Lan Đầu, đưa túi nhỏ màu đỏ đó cho hắn: “Chỗ này là của ông hết, ông đi đi!”.
Trần Lan Đầu nhận túi nhỏ màu đỏ, vội vã đặt lên chiếc bàn đặt sau lưng mở ra. Mắt hắn bị chói bởi màu vàng của những đồng tiền.
Vương Bình Thuận cắn răng, mắt long lanh.
Trần Lan Đầu thấp giọng nói: “Chó già Vương, mày cũng được lắm! Ông mày từ nay trở đi sẽ không đặt chân vào thị trấn Đường nữa, mày cứ yên tâm mà làm chức chủ tịch của mày đi!”.
Thị trấn Đường yên tĩnh trở lại, người nhà Trư Cốc tới náo động động phòng đã về hết. Từ phía bầu trời xa xa vọng tới tiếng sấm ầm ầm. Sau khi nghe thấy tiếng sấm, trong lòng Du Vu Cường lại xuất hiện sự thôi thúc khó hiểu. Hắn cảm thấy như có con côn trùng nằm sâu trong lớp bùn đất tránh mùa đông đột nhiên thức tỉnh.
Hắn cứ ngồi trên chiếc ghế trong phòng mụ Lý Mị Nương.
Lý Mị Nương thì ngồi trên giường. Trong bóng tối, mụ không nhìn rõ mặt Du Vũ Cường có biểu lộ cảm xúc gì. Mụ ta cũng nghe thấy tiếng sấm ầm ĩ, nhưng trong lòng mụ không có sự thôi thúc khó hiểu như Du Vũ Cường. Cả người mụ lạnh cóng, cứ mải mê theo đuổi một suy nghĩ, nếu như vào lúc này gã Vương Bình Thuận xộc vào phòng mụ, không hiểu Du Vũ Cường có dùng con dao sắc nhọn của hắn đâm chết Vương Bình Thuận không? Nếu hắn đâm chết Vương Bình Thuận, mụ ta sẽ thế nào? Trong lòng mụ cũng hy vọng Du Vũ Cường đâm chết tên súc sinh Vương Bình Thuận kia, nhưng mụ ta lại hoàn toàn không muốn ông ta chết. Mụ bị giày vò bởi ý nghĩ cổ quái đó, nỗi sợ hãi trong lòng càng lúc càng lớn.
Đột nhiên Du Vũ Cường đứng dậy trong bóng tối, thấp giọng nói: “Hắn đến rồi!”.
Mụ Lý Mị Nương vẫn chưa kịp phản ứng gì thì Du Vũ Cường đã lẻn đi.
Hắn khẽ khàng tới cửa phòng Xuân Hương, tay cầm chắc con dao sắc nhọn. Hắn muốn dùng con dao này giết chết, sau đó cắt đầu của Trần Lan Đầu. Đèn trong phòng Xuân Hương vẫn sáng, Du Vũ Cường nín thở, hắn đang chờ đợi sự xuất hiện của một tiếng động. Sau khi tiếng động giao cấu giữa đàn ông và đàn bà xuất hiện, hắn sẽ nhẹ nhàng lẻn vào phòng Xuân Hương. Then cửa phòng Xuân Hương căn bản không ngăn nổi hắn.
Dường như không khí đông đặc lại.
Du Vũ Cường cảm thấy tim mình đập mạnh.
Mãi một lúc lâu sau, trong phòng vẫn không thấy có bất kỳ tiếng nhỏ nào. Du Vũ Cường không kiên nhẫn được nữa, hắn
★
★
★
★
★
0