Những ngày đầu tiên
Ngày đầu tiên con đến trường, mẹ đưa con đến tận cửa lớp, và ngồi đợi... con tan học. Vì nếu không thấy mẹ đâu, con lại khóc oà. Rồi những ngày mưa, mẹ cõng con đi qua con đường trơn trượt.
Con ngủ ngoan trên lưng mẹ. Trong giấc mơ, con thấy ba về. Mà nhà mình quen với sự thiếu vắng này đã lâu rồi.
Ngày đầu tiên đưa con vào phố học, mẹ dắt con qua đường. Tìm cho con chỗ trọ, mẹ nắm tay con căn dặn thật nhiều. Đôi tay mẹ gầy và thô ráp, con vẫn cảm nhận được tất cả những yêu thương. Con đi học. Mẹ một mình về lại với ruộng đồng. Tóc mẹ bạc nhiều rồi. Mà đường về thì thật xa. Con cắn chặt môi, dỗ lòng mình thôi đừng khóc. Con đã không còn bé như ngày nào để mãi được ở bên cạnh mẹ. Bây giờ, con phải tự lo cho mình. Sài Gòn ồn ã và hối hả quá, không như quê mình...
Ngày đầu tiên đi làm, đạp xe qua các con đường, khói, bụi và gió làm mắt con cay xè, như khóc. Con đã không nghe lời mẹ dặn, “đừng đi làm rồi sinh bệânh nghe con”. Nhưng con biết, để có tiền gửi vào phố cho con, bữa cơm của mẹ sẽ chỉ là rau luộc và bát tép rang. Con đường con đi còn dài và nhiều chông gai lắm, đâu thể nào ngủ ngoan như ngày xưa và mơ về những điều không có thật. Như giấc mơ về ba, mà ký ức đã cố lãng quên...
Ngày nhận được tháng lương đầu tiên, con mừng rơi nước mắt. Mới biết, kiếm đồng tiền chẳng dễ dàng gì. Nhận ra đã vô tình lắm, có hiểu được đâu những nhọc nhằn của mẹ.
Ngày đầu tiên... Có những ngày đầu tiên đi qua, cho ta hiểu hơn về cuộc đời này...
Ngày đầu tiên con đến trường, mẹ đưa con đến tận cửa lớp, và ngồi đợi... con tan học. Vì nếu không thấy mẹ đâu, con lại khóc oà. Rồi những ngày mưa, mẹ cõng con đi qua con đường trơn trượt.
Con ngủ ngoan trên lưng mẹ. Trong giấc mơ, con thấy ba về. Mà nhà mình quen với sự thiếu vắng này đã lâu rồi.
Ngày đầu tiên đưa con vào phố học, mẹ dắt con qua đường. Tìm cho con chỗ trọ, mẹ nắm tay con căn dặn thật nhiều. Đôi tay mẹ gầy và thô ráp, con vẫn cảm nhận được tất cả những yêu thương. Con đi học. Mẹ một mình về lại với ruộng đồng. Tóc mẹ bạc nhiều rồi. Mà đường về thì thật xa. Con cắn chặt môi, dỗ lòng mình thôi đừng khóc. Con đã không còn bé như ngày nào để mãi được ở bên cạnh mẹ. Bây giờ, con phải tự lo cho mình. Sài Gòn ồn ã và hối hả quá, không như quê mình...
Ngày đầu tiên đi làm, đạp xe qua các con đường, khói, bụi và gió làm mắt con cay xè, như khóc. Con đã không nghe lời mẹ dặn, “đừng đi làm rồi sinh bệânh nghe con”. Nhưng con biết, để có tiền gửi vào phố cho con, bữa cơm của mẹ sẽ chỉ là rau luộc và bát tép rang. Con đường con đi còn dài và nhiều chông gai lắm, đâu thể nào ngủ ngoan như ngày xưa và mơ về những điều không có thật. Như giấc mơ về ba, mà ký ức đã cố lãng quên...
Ngày nhận được tháng lương đầu tiên, con mừng rơi nước mắt. Mới biết, kiếm đồng tiền chẳng dễ dàng gì. Nhận ra đã vô tình lắm, có hiểu được đâu những nhọc nhằn của mẹ.
Ngày đầu tiên... Có những ngày đầu tiên đi qua, cho ta hiểu hơn về cuộc đời này...