Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

TRUYỆN NGẮN - @nguyênhạ - đăng sơn.fr

152 trả lời, 30.746 lượt xem — Trang 3 / 6
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-27 20:19:53dang son>
.....





NỰC






_______________________________





Chuyện xảy ra như vầy :



Thương ai đó.Yêu ai đó là đau khổ.Không đau ít thì cũng đau nhiều.Mỗi lần yêu là mỗi lần đau. Bởi vậy mơí có những bài hát rên rỉ kiểu thất tình.

Biết là như thế nhưng ở đời này mấy ai mà không yêu.Yêu là chuyện kỳ bí từ thời xưa.Thời xưa khi yêu ai,người ta dễ thương lắm.Thụt ra ,thụt vào ,dáo dác,hồi hộp,thẫn thờ.Đi ngang nhà buổi chiều tối,mơ mơ thầm thầm muốn thấy bóng dáng người ta cho đỡ nhớ.Thấy được chút nào hay chút nấy.Miễn là thấy.Thấy vài giây vài phút cũng được.Miễn là...


Về đến nhà,nhớ quá chịu không thấu,lấy giấy mực ra viết thư làm quen.Viết thư tình nhiều khi khó viết.Viết đại thì kỳ cục.Thà là không viết.
Viết xong rồi đọc lại,thấy chướng,thấy vô duyên.Rồi xé,rồi viết.Hì hục cả đêm như thằng ăn trộm.Lỡ người ta không trả lời thì sao ?


Đó là chuyện thời xưa.Xưa rồi ! Thời đó,chưa có Internet và ba cái message texto vớ vẩn từ Mail ,từ điện thoại di động.



Thời bây giờ thì kinh khủng hơn.

Tình đến,tình đi như gió bão. Nếu nhát gan thì bấm vào mấy cái địa chỉ mục kết bạn,kết tình rồi đăng ký.Nhập bọn,nhập bầy vơí một cái nick nào đó,tỷ như : " NgươiYêuCôĐơn " hoặc là cái tên " KeNhatGan " chẳng hạn.



Hắn thuộc loại người nhát gan nên bị ế chổng cheo.Mỗi lần thấy ai đường được ,hắn nghía nghía rồi lắc đầu bỏ cuộc.Người đẹp gái thì không ngó ngàng đến hắn.Người xâu xấu cũng chẳng thèm hắn.Xét cho cùng,hắn thấy mình không đến nỗi tệ cho lắm : Cao ráo,có ăn,có học đủ xài.


Vậy mà.Muà đông nào cũng như mùa đông nấy.Ra đường lạnh run,thấy cô đơn hơn.Về nhà ngồi cạnh lò sưởi thấy cũng vò või cô đơn.


Nực dễ sợ ! Phải làm sao ?
Phải làm sao ?








đăng sơn.fr

.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.





ÚT.



( Tình yêu có khi cũng là một tai nạn ) *


____________________________




Chuyện đơn giản mà thôi.

Út thề là Út không còn yêu ai được nữa sau một lần đổ vỡ.Út thấy chán tất cả bọn đàn ông.Chúng như những dụng cụ mòn nhẵn kiểu phế thải.Chúng hễ thấy đàn bà,con gái là him híp như những con dê xồm.

Chán !

Út có kinh nghiệm từ cái hôn nhân đầu.Lấy phải cái anh mặt mũi coi được nhưng càng ở càng thấy khờ và chậm chạp.Sai đâu đánh đó lại hay bị người khác ảnh hưởng nhất là về phía gia mình mẹ và mấy bà chị.Làm như họ xúm nhau liếc ngang,liếc dọc sợ thằng con mình bị ăn hiếp.

Út hiền mà.Út chả bao giờ làm điều thất đức vơí tính tình khá thẳng thắn.Út đi làm về,lo nhà lo cửa và tiện tay sai anh chồng khờ.Không sai anh ta,anh ta ù lì.Hồi còn nhỏ,Út ao ước có người chồng hiền lành thật thà.Ai ngờ ước gì được đó : Lấy ngay anh quá hiền.Hiền như cục bột.

Cái gì mơí mơí thì thấy thích.Dần rồi thì nhàm.Út không có ý ví cái đức lang quân ấy là chiếc xe hơi.Sống như thế,rù rù như thế thì đâm chán nhau và lục đục.Út khăn gói về má của Út .Hai mẹ con hủ hỉ tối lửa tắt đèn có nhau.Vậy mà Út thấy khoẻ.



Khoẻ không được bao lâu thì Út thấy buồn buồn.Út thấy mình lâu lâu cũng trống vắng kỳ lạ.Út còn quá trẻ để sống như vị tu hành.Út không bao giờ muốn đi tu vì biết mình còn ham đi mua sắm,thích vui nhộn cười nói khi gặp bạn bè.Đời còn nhiều cái đẹp.Đẹp như những buổi Party vơí bạn.Đẹp như những lần đi ngoạn cảnh,picnic ở xa.

Bạn Út xúi : Ngươi còn trẻ mà.Kiếm ai sống chung đi.Lỡ già chát lại chổng mông gào.

Út cười mà không biết mình nên vui hay buồn nữa.Bộ ai sống một mình cũng héo hon hết hay sao ? Sống một mình thì dễ sống,chẳng hầu hạ giặt vớ,giặt khăn cho ai.Mình sống cho mình.Muốn đi đâu thì đi.Tự do như cánh chim trời bạt gió.


Út nghĩ như thế và thấy ngày qua ngày.


Ngày kia,sau buổi dạ tiệc đãi nhau trong hãng.Út đang đứng hóng mát ngoài hành lang,tay cầm ly sâm banh có những hạt lăn tăn sóng dươí ánh đèn vườn đang thơm phức mùi hoa đêm.Quay lại Út bắt gặp một đôi mắt thoáng nhìn mình.Út không để ý,rão bước dạo quanh bãi cỏ nhiều lùm cây.Thấy vài cặp đang ghì nhau vơí những nụ hôn môi,Út lãng đi cho họ tự nhiên.Khi bước lên những bậc thang đá dẫn vào phòng tiếp tân,Út lại chạm phải ánh mắt lạ ấy.Dáng người đàn ông cao,mặt xương,tóc ngắn gọn ghẽ.Anh ta nâng ly ngang tầm mắt như muốn cụng ly vơí Út.

- Cô đi dạo ngoài vườn thì hãy cẩn thận rắn rít.Người ta nói ở đây có vài loại rắn.

Út hoảng hồn dòm tới,dòm lui.Kẻ lạ cười .Giọng tự nhiên :

- Tôi nói xạo hù cô đó mà.Đừng sợ.

- Này ông nè ! Tôi ghét người hay nói xạo nhất đời.

- Xin lỗi.Đây là lần đầu tôi nói xạo cô.


Út xém cười nhưng làm nghiêm ngó kỹ khuôn mặt kẻ lạ.Ánh mắt hắn có những điểm sáng lung linh từ những ánh đèn treo ngoài vườn.Hắn cũng ngó cô và khen cô mặc cái áo đầm đen rất hợp .

- Có phải là ông đang nói xạo lần thứ hai ?

- Cô Út ! Cô làm tôi nhớ lại chuyện của Juda phản chúa ngày xưa.

Út tròn xoe con mắt.Sao hắn biết tên mình ? Hay là hắn quen vơí các bạn mình ? Làm như hắn đoán được sự ngạc nhiên trên mặt Út, hắn nói,chậm rãi :

- Tôi nghe nhiều người ở đây gọi tên Út.Ở nhà,tôi cũng là con Út nên có tên là Út Xì Trum.


- Chèm ! Cái tên Xì Trum thấy ngộ.

- Cô có thể gọi tạm tôi là Xì Trum thì tôi cám ơn cô lắm.

- Mắc gì anh cám ơn tôi ? Người dưng mà.


Út hay có cái tật sang sảng như thế.Muốn nói gì là nói,Út chẳng nể vì ai.Chuyện qua,chuyện lại một lúc rồi ra về.
Lúc ra bãi đậu xe,mở cửa xe,Út gặp lại Xì Trum.Anh ta vẫy tay chào,nói nhỏ " Lái xe cẩn thận nha cô ".Nụ cười đàn ông biến mất trong lòng xe ra cổng.


Về nhà,loay hoay thay quần áo,gỡ bỏ son phấn,nhìn thoáng ra màn đêm ngoài vườn,tụ dưng Út thấy buồn cười vơí cái tên ngồ ngộ ấy.




2.


Bẵng đi một thời gian,tình cờ gặp lại Xì Trum trong một buổi tiệc khác.Anh ta hay bỏ đám đông đi dạo ngoài vườn.Cô thấy anh ở góc ngõ sáng đèn.Cô nói như đùa : Anh đang đi tìm những con rắn ? Ở đây không có rắn.

- Cũng chẳng sao,cô.Thấy cô là đủ vui rồi.

- Ơ ơ.... Mắc gì mà anh vui ?

- Ờ há ! Người dưng mà ,phải vậy không cô Út ?

- Ủa ! Anh còn nhớ tên tôi ?

- Vì trí nhớ của cô và tôi tốt giống y nhau cho dù mình là người dưng.Cô Út nè.Cho tui làm quen.Cái tên dưng dưng nghe lạ tai và kỳ lắm.


Út không biết mình nên gật hay lắc đầu.Út nhớ là trong nhũng cuốn truyện tranh vẽ hình Xì Trum ấy,những danh từ,những động từ hay có chữ Xì Trum.Tui xì trum anh ( tui cám ơn anh ) Ta xì trum vơí nhau ( ta hẹn vơí nhau )....

Tự nhiên Út thấy vui vui.Khi vui thì Út gật đầu để nghe anh chàng reo lên : Vậy là cô xì trum rồi a ?


- Trời ! Là cái gì vậy anh ?

- Nói vậy có nghĩa là cô Út chịu hết làm người dưng.


Lần này thì Út hiểu.Út gật.



...



3.


Út ngạc nhiên vô cùng khi mở máy vi tính.Máy báo ở box có cái thư .

Mở ra đọc :

" Út đừng ngạc nhiên khi anh có địa chỉ mail của Út.Các bạn Út đã " xì trum " địa chỉ này cho anh để hỏi thăm Út.Vậy thôi.Út khoẻ lắm không ? Khi nào buồn buồn thì Út có thể viết rủ rĩ tâm tình cho vui.Anh biết đọc vì hồi nhỏ anh có đi học đàng hoàng "


Trả lời thư anh :

" Nè anh Xìtrum - Chỉ làm bạn thôi nha " Ký tên Út.



4.



Bạn thì có nhiều cách làm bạn.Út thích cách làm bạn của anh.Anh đàng hoàng ,vui vẻ và anh không khờ khạo.Anh thông minh khi nào anh muốn,và anh hay đoán đúng các ý thích của Út.


Ngày kia,ngồi vơí anh ở quán,anh nhìn Út rất lâu và anh im lặng cũng rất lâu.Út tò mò :

- Sao im ?

- Anh đang đoán ý nghĩ của Út.


Út gật đầu để anh đoán - ( Và anh đã đoán đúng gần như 97 % - - 3 phần trăm còn lại là cái lắc đầu có thể rất tệ hại của Út )


Không chờ Út trả lời,anh cầm cây bút viết hàng chữ nhỏ và rất thẳng hàng :

" Anh không nghĩ là em lắc đầu ,há Út ơi ! "


Út nhìn anh dịu dàng rồi quay mặt nhìn ra dãy phố.Út quên bẵng là bàn tay của Út đang nằm gọn trong bàn tay anh.






đăng sơn.fr




CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-03 21:50:26dang son>
..




ÚT ( hai )



____________________________

@nguyênhạ & đăng sơn.fr





Nhiều gia đình không muốn có đông con,chừng 2,ba đứa là nhiều , và vì thế họ hay đặt số thứ tự theo cách sắp hàng : nhà kia có Út 1,Út 2 rồi lỡ chút đỉnh ham vui quá nên lòi ra Út lần thứ 3.Cái chuyện 1,2,3 chẳng mắc mớ gì tơí Út.Ở trong nhà Út chiếm một ngôi vị độc tôn không thể nào lung lay nên lắm lúc Út hơi quá đáng ( nhưng Út không hư )

Lúc bé,khi không được chiều,Út lăn ra đất ăn vạ và hét tướng lên nên bị đòn xưng đít cũng hơi nhiều.Lớn lên,ra đời đi làm,Út cũng hay có thói muốn người ta nghe lời mình.Lắm lúc gặp kẻ lì lợm cưỡng lại thì Út xụ mặt trong vòng mấy giờ.Biết như thế là xấu nhưng chứng nào tật nấy.


Bây giờ,gặp anh,Út thử bắt nạt anh.Bắt nạt một cách có kỷ thuật hoà âm cao cấp.Út thử giận hờn,Út thích được chiều mỗi lần theo anh ra phố.Anh không thích đi ngắm cửa hàng.Út ngoe nguẩy kiếm chuyện :

- Vậy mà nói thương tui,chiều tui chỗ nào ?

- Thì em cứ lạng,anh ngồi quán đọc báo chờ em.

- Sao hông đi chung ?


Anh nhìn Út ,cười cười,mỗi lần Út bỏ chữ " K " ở chữ Không thành tiếng " Hông " là anh biết cô đang dở chứng khùng.Anh kéo vai cô,xoa vai nhè nhẹ như dỗ trẻ nít .Anh biết nói tiếng Không có chữ K rất rõ ràng ( trong đời anh,anh đã gặp những đứa trẻ khó trị,cứng đầu,anh cho chúng đâu vào đấy ) anh im ỉm gật và lắc.Thế là Út đi mua hàng một mình.Về khoe anh,anh nói " Út đừng xài phí "

- Sao anh không khen cái này,cái kia đẹp,anh ? Hà tiện lời khen á.

Út trề môi trông rất xấu. Út nhắc lại câu khen cái áo đầm đen dạ tiệc có hở tí ngực mà đêm nào anh đã khen như kiểu làm quen.Anh gật gù,khen tàm tạm cho cô vui lòng :

- Đàn bà lạ ! Họ chỉ cần khen họ đẹp,ăn mặc đẹp.Ừ,thì Út xinh khi Út diện ra đường

- Bộ ở nhà tui không đẹp sao?

- Khi em hiền thì em đẹp.Khi nào hung dữ thì em xấu


Út vùng vằng,cấu những ngón tay nhọn ngoắc vào cánh tay anh.Chẳng thấy anh tỏ phản ứng gì. Út cũng chẳng lấy gì làm lạ vì Út đã đến nhà anh,nhìn trên kệ sách thấy cuốn sách nói về tâm lý :
" La grammaire des gestes pour tout savoir sur les autres của Joseph Messinger - " Trong sách cái ông Messinger ấy nói về cách nhận xét về cử chỉ và thái độ của đối tượng và của mình.Út đọc xong,kín đáo quan sát cách khoanh tay,cách cầm điện thoại và cách nắm hai bàn tay lại vơí nhau của anh,Út biết là anh chàng này thuộc loại cứng đầu thích biểu diễn quyền uy và thuộc type người nội hướng giống mình.Điệu này,thế nào cũng gãy đổ nữa cho coi.


Út hay kín đáo rình cách lái xe,rình cách nói chuyện của anh vơí người ngoài, anh thích biện luận dẫn chứng.Có hôm Út tò mò hỏi thăm chừng :

- Xì Trum nè. Mắc cái gì mà anh đeo em ?


Anh kéo ghế,ngồi xích lại,cầm bàn tay Út,xăm soi một hồi lâu rồi nói :

- Út ơi ! Coi đây : Trên những đường chỉ tay của em có địa chỉ nhà anh


Út tròn hai con mắt ( như thế,anh thích,anh nói Út dễ thương ) :

- Anh xạo quá,anh ! Biết là em ghét kẻ đặt điều


Anh ngó cái đầu mũi,cái mặt không trang điểm dươí ánh nắng sáng nhà Út,anh nhâm nhi ly cà phê nguội ngắt,anh lảng chuyện :

- Hôm kia,đọc thư tình của anh sao không trả lời thư há ?.


Út gừ gừ,quay mặt đi hướng khác,nói xạo ,thử sức chịu đựng của anh :

- Anh làm như nhà văn viết thư tình.Bóng bẩy và anh làm em ớn. Em nghĩ anh có nhiều kinh nghiệm khi viết thư tán tỉnh ai....Em nghi ngờ mấy thằng cha gặp ai cũng nói nhớ nhung lắm.Khai hết cho em nghe đi : Anh đã yêu bao nhiêu lần rồi.Ai bỏ ai trước?


Anh nghiêm mặt,giả bộ giận.Đứng phắt lên,anh nắm tay Út dắt ra ngoài khu vườn đang có gió lùa đùa trên những đỉnh cây ,anh chỉ cho Út thấy một bầu trời xanh,ở góc xa kia bên hướng bắc là một bầu mây đen nặng trĩu.Đi chậm bên nhau,anh ghé tai Út. Mùi tóc đàn bà ngây ngây...Anh thấy mình bềnh bồng lạ kỳ.

Anh bóp bàn tay người đàn bà khó nuốt,anh nói :

- Út nè. Út đừng hư,đừng quậy anh vơí những câu hỏi về quá khứ. Nhìn bầu trời xanh trên đầu chúng mình đi,em. Nhìn để thưởng thức màu nắng đang xanh. Nếu em cứ ngó dãi mây đen kia thì em mất vui. Không có tình yêu nào giống tình yêu nào. Hiểu vậy không ?


Út nhìn anh,nhón chân lên để có thể cao gần bằng anh. Út lắc đầu rồi gật đầu khi nhớ lại một lời nói : Hãy tận hưởng những phút giây của hiện tại.Ngày mai là ngày mai.

Cùng bước chân ra đầu con đường vắng ngó sang dãy công viên,Út kiễng chân hôn nhanh trên má anh.Ấm ấm,nhè nhe.Tự dưng Út muốn hỏi anh thêm một câu ó đâm nữa mà sợ.Nếu anh không la Út,Út sẽ hỏi rằng :

" Có khi nào,anh trở chứng để yêu thêm một người nữa tên là Út hai không anh? "

Út bụm miệng kịp.Không hỏi thế nữa.Út ghét thấy anh phải nhăn nhó bên Út.Tội nghiệp anh.
..






...........
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..






ÚT & ÚT =....



______________________________________________








Anh thích những sự ngạc nhiên.Thí dụ,hôm đi phố,anh nói Út chờ chút,anh ghé vào quầy bán vé số,mua một tờ vé,anh mở bóp Út,nhét vào.Cặp mắt ranh mãnh lạ thường.Hỏi anh,anh nói ở hàng hiên lúc hai đứa đứng đụt mưa ( trời gì kỳ ! Mưa haòi gần cả mấy tháng ) .Anh ngó mưa rơi trên khung cửa nhà kia,anh nói :

- Anh cầu cho Út trúng độc đắc,chừng đó Út có thể bỏ anh,Út ra đi....Út giàu có....

- Trời ! Anh ngộ há Xì Trum.Ấm đầu há anh ?



Thấy anh gật đầu nhẹ lắm.Sao thấy mắt anh buồn hiu ? Út ngó tơí,ngó lui,chẳng hi)ểu anh đang diễn cái tuồng gì ? Người ta nói không sai : Mấy đứa tên Út hay giở trò khùng !



Út muốn đi ăn kem không,em ?





Anh hỏi trong lòng xe,xe đang chạy ngang cây cầu,gió táp như táp gấu quần người đi bộ trên caâu,ngó mấy người co ro che dù tránh mưa gió thấy tội.Bài hát trong xe đang có giọng Duy Quang hát " thà như giọt mưa " rồi hát qua bài " em hiền như ma soeur " Anh ngó Út.Út quay qua ngó anh .Chẳng ai nói gì,để nhạc nói kiểu mình ên.


Xe chạy vào bãi đậu của cái rạp hát,anh nắm bàn tay Út,chỉ lên tấm bảng quảng cáo phim mơí.Trời lành lạnh,Út không dám ăn kem,chỉ muốn điitheo anh vào chỗ nào ấm cúng.Út gật đwầu sau cái chỉ ngón tay của anh.Hai đứa che dù ghé cửa rạp hát.Út thấy tức cười.Anh ngộ ghê nơi ! Hình như anh sợ mình già nên rủ đi coi phim con nít.

Rạp hát vắng teo,phim con nít chỉ đông vào ngày thứ tư hoặc ngày cuối tuần.Ngó hai đứa xà nẹo nắm tay nhau mua vé như hai đứa trẻ cúp cua trốn học ngày nào. Cuốn phim rất dở nhưng Út lại thấy có ý nghĩa vì là phim của Xì Trum vừa hoạt hình vừa có người đóng.Lão tài tử đóng vai phù thủy nhìn tướng là thấy ghét liền ( trông lão có duyên hơn khi đọc truyện hình - mấy anh lùn xìtrum cũng thấy xấu xí không hay như xem truyện tranh ) May mà bàn tay có những ngón dài của anh còn có duyên.Anh biết vẽ hình trên gò má Út khi anh hôn Út.


- Phim dở quá,há em ? May mà còn em...
- Xời ! Dzậy mà dắt tui đi coi phinh.Ghét !

- Coi cho hết đi,lỡ tốn tiền rồi.

Út lắc đầu.Mặt lì :

- Thôi anh,chở em đi biển nha.


Anh lèo nhèo,nói con nhỏ đang điên.Trời ầm ì này mà ra biển ? Anh chiều ý,kéo Út ra rạp.Xe phóng chạy,vượt đường ra thành phố biển.Cây quạt nước rồn rột làm át tiếng hát Duy Quang vơí " hai năm tình lận đận "

- Anh nè.

Út thắc mắc : Sao nguời ta hay viết nhạc buồn vậy anh ?

Anh im lặng rồi kiếm đường trả lời đại :

- Thì... thì tình yêu buồn mơí có cái để kể chứ .Hỏi chi mà khó trả lời.


Út giữ lặng thinh,ngoái mắt ngó hàng mưa rào rạt trên xa lộ.Chợt dưng Út nhớ lại những ngày rơi nước mắt xưa kia của mình.Trong tình yêu hay có những trắc trở,người viết truyện thì hay thích viết về những điều mất mát- Út quay sang nhìn anh lái xe.Đôi mắt này,vầng trán ấy,cái cằm vuông vuông đó sẽ đến khi nào rời ta ?


Hai đưá ghé biển thì trời tạnh mưa.Hàng quán vắng đìu hiu.Có đoạn nắng yếu ớt vừa he hé ở một góc trời có những khách sạn nhìn ra bãi sóng.Đi ngang một cửa thương xá.Thấy một ông lão khất thực đang ngồi chùm mền co ro.Út nói anh chờ Út.Út bước vội qua đường mua cái bánh,gói lại,Út mở ví,móc ra tờ vé số mà anh mua cho lúc sáng,đưa hết cho ông già ăn xin.

Ông ngạc nhiên,trố mắt :
- Cô nè,cô ! Cô cho bánh thì tôi nhận.Còn tờ vé số..Sao cô không giữ cho cô há , Biết đâu cô trúng.... ? !



Út cay mắt,chỉ cho ông thấy chàng trai đứng bên kia đường,Út nói nhỏ :

- Tui trúng rồi,ông ơi ! Tôi không cần vé số.


Út te te chạy qua lề đường,nắm chặt lấy tay anh sát ngực Út.Trong đôi mắt Út có câu nói : "Em không cần trúng số.Lỡ giàu quá,em khùng lên làm mất anh.Thôi mà.Không điên đâu ,anh...... "



đăng sơn.fr






CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..





nắng Ấm
______________________________________
nguyễnthịLoanPhiên & đăng sơn.fr








Trên mọi lãnh vực,lừa dối người khác là một cái tội.Người ta có muôn ngàn cách để tự biện hộ.Tên trộm lừa người đi khỏi nhà,vào trộm,gã biện minh là tôi đói,tôi trộm. Thằng bác sĩ ký toa giả cho thuốc,nó bị túm,nó tự biện : Học sói đầu,ra trường,phải gỡ vốn !


Nàng đọc đến đoạn này thì ném quyển sách xuống mặt bàn.Chán chường.Mùa đông bên ngoài đang thả dãy sương.Cây cối ỉu xìu trơ trọi.Mùa đông làm người bộ hành co ro.Sáng sớm,lười ra đường,nàng điện thoại vào hãng cáo bệnh vơí cái giọng mệt mỏi nhừa nhựa.Điện thoại cúp,thấy lòng mình dấy lên một thứ mặc cảm phạm tội nói dối.

Úp mặt và tóc đầy vào chiếc gối,thu mình lại như con mèo nhỏ lười biếng nàng nghĩ đến mối tình thằng kép hờ. Hắn đẹp trai,dáng cao to vạm vỡ vơí cặp mắt thích nhìn gái.Đẹp xấu không cần biết,miễn thứ nhúc nhích là giống cái.

Nàng khó chịu khi bắt gặp những tia mắt đàn ông háu đói,lột trần nữ phái.Gã kép nàng biết ba hoa chích choè.Chuyện không thì nói thành có.Con bạn dân tâm lý học của nàng đã cảnh cáo lắm lần :

- Này.Cẩn thận thằng bồ mày.Nó thuộc loại không chung tình...

- Là sao ?

- Cái cặp mắt lấm lét,soi mói.Nó hay nhìn vào ngực tao....



Để được vui đuà ở những chỗ ăn chơi khi có dịp,nàng hay bỏ ngoài tai những lời xì xầm.Thằng bồ của nàng hát hay,chơi nhạc tình và có cái feeling trên sân khấu.Chỉ cần ngó hắn solo chạy ngón đàn vơí cái dáng phong trần nghệ sĩ tính thì khối cô mê mệt.Như một kẻ có chiếc xe đẹp,hình dáng đẹp sang trọng,nàng hãnh diện sánh vai hắn trước những đôi mắt thèm thuồng chạy theo tận chiếc xe loại bỏ mui của hắn.Đôi lúc,nàng phân vân tự hỏi là nàng yêu hắn ở chỗ nào ? Vì ngón đàn,vì dáng vẻ phong trần,vì nụ cười có dính câu ăn nói hay là vì cách chểm chệ sau tay lái của chiếc xe đỏ choé giữa phố phường ?



Càng ngày,nàng càng thấy một khoảng trống đến xâm nhập giữa hai người.Nghe đầy tai những câu chuyện hằng đêm hắn cặp kè vài em đến vũ trường hoặc ở các hộp đêm thay đổi vợ chồng trong thành phố.....Hắn dai sức,khoẻ người đang thích nướng cháy tuổi trẻ của hắn.

Cháy ở mùi khen khét của loại canabis trong góc bếp của hắn khi nàng đến vào ngày hôm nào.Sững sờ,nàng nhìn cái mặt đờ đẫn ngờ nghệch của hắn.Nàng dang tay,tát thật mạnh vào bản mặt dân chơi .


- Chuyện của mình chấm dứt từ hôm nay.

Hắn quỵ xuống ,gừ gừ một câu gì đó không nghe được.Nàng ù chạy ra cửa,chui tụt vào lòng chiếc xe nhỏ.Nước mắt dàn dụa,nàng phóng xe như bay trên các nẽo đường.Mắt nhoè đi.




Khi mở mắt thì thấy mình nằm trên chiếc giường nệm trắng toát.Đầu óc quay cuồng.


- Cô tỉnh lại rồi.May cho cô.Chỉ gãy bã vai thôi.


Người mặc áo blouse trắng nói là nàng bị tai nạn xe.Chiếc xe của nàng nát bấy.
Bầu trời đục ngầu ở ngoài cửa phòng toát màu sữa và nhoà đi theo những cơn thổn thức.Ta còn sống đó ư ?


_


Ngày tháng trôi.Dứt khoát là trôi.Rồi những ngày đông giá cũng sẽ đi qua.Hình ảnh mối tình tạm bợ ấy cũng đã nhạt nhoà.Nàng gọi điện thoại lại chỗ làm việc.
Giọng nhẹ đi :

- Allo.Tôi đỡ rồi.Khoẻ rồi.Tôi sẽ đến làm việc.


Nàng nhanh nhẹn thay quần áo,sửa soạn xuống bãi đậu xe.Một buổi sáng mơí của nắng ấm đang trải dài trên những bước chân.Một cảnh sống,một cách suy nghĩ mơí được hình thành.Sống mơí,sống thật vơí lòng mình giống như một ngày mơí.

...
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
.






  Những
  NGÀY ẤY

______________________________________




Đứng ở cửa trường đợi nhỏ tan học để luôn luôn có cái cảm giác bồn chồn kỳ lạ.Lỡ người ta không đi học hôm nay ? Lỡ ba của nhỏ hoặc ông anh đến đón nhỏ ? Lỡ..lỡ....
   Cứ cả chục chữ " Lỡ " kỳ khôi như thế thì có lẽ chả ai dám nhớ nhau và thương nhau.Mà nhớ kỹ lại thì nhớ ai đó thì dễ mà thương được hay không là chuyện khác nhau.

   Nhỏ à ! Anh đã bước được qua cái đoạn " nhớ "  khi chiều hôm ấy có chun chút mưa phùn,anh rượt kịp nhỏ ở chuyến xe buýt,đưa cho nhỏ tờ giấy vẽ có đầy những dấu chấm và chữ N to tướng để thấy nhỏ mắt tròn vo " Chi dzậy ? Vẽ cái gì kỳ !  ? "

  Tại tui nhớ đại em,tui phóng tác -  Nhỏ hứ tiếng dài rồi ngo nguẩy quay đi,con mắt dài có đuôi.Chừng xe chuyển bánh,thấy nhỏ quay lại vẫy vẫy tay ra cái điều....

   Điều gì thì là điều,miễn là anh dính nhỏ,anh nhét chữ thương ké và chữ nhớ trong cặp em,anh hối lộ bịch ô mai,xí muội,anh hì hục chép bản ' Đưa Em Về dưới Mưa  ' tặng em....

Đủng đỉnh như thế đến năm em học lớp 12 thi anh mất em.

Mất ở buổi chiều nhá nhem tối,khi có con nhỏ hàng xóm của em chạy lại gõ cửa, đưa cho anh mẫu giấy trong bì thư .Thư em nói " em phải lập tức theo gia dình ' đi xa  ' từ hai hôm truớc.. Dưới thư em ký tên " Nhỏ "


Anh chạy ù té đến cổng nhà em - Nghe im lìm,thấy trống vắng kín mít.Dàn hoa giấy run run gió,mưa sao thấy mằn mặn.Trên con đường về nhà,anh nghe tiếng anh gọi Nhỏ ơi ! Nhỏ ơi !



đăng sơn.fr
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..
 
( Những
  NGÀY ẤY )
______________________________________

   2.

   TRÔI VỀ NƠI ĐÂU ?  




Ngày tháng qua như gió thổi trên những cánh đồng trơ trọi,buồn vui  lẫn lộn vào nhau như trời nắng trộn rối bời những trận mưa rào.Nhỏ bỏ đi mất.Cả cái thành phố đông người mà thấy trống rỗng nơi anh.





Có khi thả lại bước trên con đường đưa đón.Góc đường có hàng me già run gió,chỗ cái quán kem ấy vẫn có những áo trắng,những tóc thề mà chẳng ai là Nhỏ nữa.Những thằng bạn thân còn xót lại vẫn tụ nhau ngồi ở mấy cái quán nhạc.Nhạc hát bài gì ,kệ nhạc,ngồi giữa bạn bè anh chỉ biết lắng nghe nỗi thinh lặng như những lần khuya khoắc đã đi qua,đi lại ngang căn nhà nay đã không còn người cũ.Người mới đã đến thay cho người cũ.Người đàn bà chủ nhà ấy hay ra cửa quét nhà.Có lúc bà đưa mắt nhìn anh.



Hỏi như tò mò,như thăm chừng :
- Cậu kiếm ai ? Sao tôi hay thấy cậu đi ngang ?

Anh lắc đầu,chẳng biết nói năng gì .Chẳng lẽ nói như van nài là mình xin thấy được một phép lạ : Thấy lại nhỏ ? Nhỏ đi mất rồi.Đi ở tận một phương trời mới đầy hứa hẹn. Trong túi anh vẫn giữ khư khư tờ thư cuối của nhỏ đã viết ở dòng cuối :
  " Biết đâu,có ngày mình gặp lại nhau ? "

Viết như thế rồi nhỏ ký tên.
Làm sao ta biết được cuộc đời trôi ta về đâu ?



đăng sơn.fr
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2013 10:12:58 bởi dang son>
.
 
 
HỌ LÀM SAO ĐỂ YÊU NHAU ?
 
--------------------------------------
 
 
     Có những câu hỏi được đặt ra - Và dĩ nhiên thì sẽ có câu trả lời -
 
    Người ta có nhiều cách để yêu nhau và tuỳ trường hợp để yêu.Yêu ít hay yêu nhiều cũng là yêu.Không yêu thì đời héo khô như cái xứ chỉ có duy nhất một mùa đông. Cái kẻ ngồi trước mặt tôi đang yêu đắm đuối,yêu theo cách thức kỳ lạ.
 
    Tôi gọi thêm cho hắn và mình thêm chai bia để lắng nghe và có điều thêm để viết,vì thú thật là tôi đang bí chữ và cần đề tài để viết - Hắn kể :
 
 
   "   Tôi là  một người viết.Viết ba thứ về ái tình,tiểu thuyết.Truyện viết của tôi đã được dựng kịch và chuyển  sang phiên bản để quay phim.Dĩ nhiên là có sự thất bại chua cay khi phim được quay từ bản viết.Khi đọc truyện,người đọc sống bằng ý nghĩ và tâm trạng được khêu gợi từ cái cảm giác của tâm hồn.  Làm sao ta có thể chuyển tải được ý nghĩ của các nhân vật bằng những thước phim có hình hài cơ thể?  Chữ   nghĩa có hình ảnh riêng biêt.

     Tôi thất vọng,từ chối những lời đề nghị dựng phim từ bản thảo của mình.Và sau đó,tôi gặp nàng.Chuyện của chúng tôi là chuyện của hai kẻ viết văn đã yêu nhau bằng chữ.... Có dịp thì tôi sẽ kể thêm  cho bạn nghe chuyện tình kỳ lạ giữa chúng tôi...  Đây là bản thảo kể chuyện tình,bạn cứ nhẩn nha mà đọc "
 
  
     Bẳng đi một thoáng vì những bận bịu thường nhật,chúng tôi ( Gã nhà văn và tôi,chẳng ai gặp lại nhau ) và tôi nhận được cái tin buồn từ một nhà văn nữ  ( đã có gia đình ) từ điện thư  -  Trong bức thư ấy có kèm một đoạn văn từ bản thảo mà gã nhà văn đó viết ( y hệt như tập bản thảo mà tôi đã đọc ) và gã đã lià đời ...
 
 
      Từ đó - Tôi hiểu là người ta có thể yêu nhau từ một khoảng cách mà không bao giờ có thể đến với nhau
 
 
 
    đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2013 09:45:31 bởi dang son>
..
 
 
 
  PHÍA SAU của Nỗi Cô Đơn
 ____________________________
    .  @nguyênhạ  & đăng sơn.fr
  
 
     "  Đừng đọc tiểu thuyết diễm lê.Đọc đã rồi  sẽ lây cái ủy mị buồn bã. Nó bám vào người không tốt ".
 
       Đó là mấy chữ viết trên mẫu giấy kẹp vào giữa trang sách.Trang để số 123. Lật sau mẫu giấy thì cô thấy dòng viết khác : " Em có biết tại sao là trang 123 không? Cứ thủng thỉnh mà đọc rồi em sẽ hiểu  "
 
      Cô gấp quyển sách lại,không đọc nữa dù trong lòng cứ tò mò muốn biết sẽ là thế nào,ra sao. Cô biết anh ấy có cái kiểu lạ lùng như thế : Cứ  tại sao  - tại sao để người khác đoán.Làm như anh muốn viết kịch,dựng bản phim.Cô rời chỗ đọc sách,lững thững ra vuờn nhìn bầu trời đang xanh,đang đẹp với cái tên gọi buổi chiều.Mấy ngày hôm kia đã mưa nhiều lắm,trông hàng hoa xanh tím ngả nghiêng ẩm nước thấy mà tội nghiệp. Chiều nay,trời  thương hại ngừng mưa để hiu hiu nắng ấm.
 
    Bước gần đến một cụm hồng đang phơi gió nhẹ,cô nghĩ đến anh ,người có giọng nói nhẹ nhàng.   Chẳng bao giờ anh nói nhanh,hấp tập.Làm như anh chẳng khi nào vội vàng.
 
   Có lần,cô trêu anh  :
   - Khi nào thì anh vội?
   - Tại sao lại vội?
 
    - Anh thấy ghét.  Lại trả lời bằng câu hỏi lật ngược như thế  .Ghét thật !
   - Ghét giả là sao,em ?
 
    Cô quay đi,cố gắng làm cái mặt sưng sưng để   thay thế câu trả lời. Nếu ở đời này , người ta cứ loay hoay đi tìm những câu định nghĩa  ,có lẽ sẽ phải tốn nhiều thời gian và nhức đầu lắm.Lắm lúc cô nghĩ là hãy cứ đơn giản mà sống kể cả lúc yêu nhau.
 
    Chuyện của cô và anh không phải là chuyện tình ( cho dù có đôi lúc cô cũng muốn như thế,cái ý muốn thì có mà có làm được hay không thì không phải dễ ) 
   Biết là như vậy kể từ lúc quen anh ở một thư viện của thành phố. Hôm ấy ,cô đang ngồi đọc sách,ngón tay cầm viết đang ghi chép những dòng chữ thì anh đi ngang. Chẳng biết anh làm gì mà lại đánh rơi chồng sách xuống đất,cô nghe tiếng động giật mình quay lại.
 
   Anh cuời ngượng ngập và xin lỗi :
   - Tôi biết mình là kẻ rất vụng về.
 
   - Cứ tự nhiên,chẳng mắc gì đến tôi.
 
    Cô lạnh lùng  quay mắt trở lại trang sách ,cô đang quýnh quáng với ngày thi sắp đến và biết những đề thi sẽ rất hóc búa.
 
 
    Sau những ngày thi cử , thỉnh thoảng cô thấy anh ở thư viện.Vẫn cái chỗ ngồi quay lưng ra khung cửa sổ loá ánh sáng.Khi cô đi ngang,anh ngừng đọc,gật nhẹ đầu như tiếng chào không có lời nói.Chỗ cô hay ngồi cách  ba dãy bàn sau lưng anh.Có lúc  cô ngừng đọc để nhìn bờ lưng rộng phản của anh,mái tóc hơi để dài phủ gáy nhắc cô về một hình ảnh của một nguời nghệ sĩ chơi dương cầm.
 
    Và cứ như thế , tình cờ để không còn gì là tình cờ nữa.Gặp mặt hoài đâm quen. Một lần kia,đi  uống nước với anh,nhìn ngón tay áp út có đeo nhẫn cưới,cô hỏi anh :
 
     - Anh có mấy cháu rồi?
 
     Đọc được thoáng buồn bã trong mắt anh ,anh lắc đầu :
     - Vợ tôi không đẻ được.Cô ấy ngồi xe lăn
 
      Anh nhỏm người ,móc ví chià cho cô xem tấm ảnh người đàn bà có khuôn mặt bầu bĩnh xinh xắn. Cô để ý đến đôi mắt đẹp rất trong sáng ấy.
 
      - Nàng bị tai nạn xe hơi,phải cưa chân và tôi thành đôi chân của vợ mình....
 
    Anh chẳng nói gì thêm nhưng cô biết là anh rất yêu vợ,cô hình dung đến hình ảnh dịu dàng của người chồng đẩy xe lăn cho vợ mỗi chiều đi dạo quanh mặt hồ êm ả nắng.Hai người cười nói khi nhìn nhau tha thiết...
 
 
       - Có khi nào anh biết cô đơn không anh?
 
     Anh nhìn cô ,cười hiền lành như tàng lá lao xao gió đang che khuất cánh cửa thư viện bên kia đường. Bên này là quán nước,chỗ cô hay  chờ anh nhâm nhi ly cà phê pha rất ngon,cô chờ câu trả lời của anh khi cô tò mò hỏi thăm và cô đoán là anh sẽ hỏi lại mình về chữ " cô đơn ".
 
Chẳng lẽ cô kể về một bóng tối có góc tường của ngọn đèn đêm ,trên vách tường thấy có in một cái bóng.Bóng của mình (? )
 
   Đọc  ở đâu đó trên trang sách,có kẻ viết : ' Đi đâu,ta cũng một mình '
 
 
                                         * * *
 
       Rời khu vườn,trở vào nhà sửa soạn bữa ăn tối,cô ngồi vào bàn,mắt  thoáng nhìn vào quyển sách đang đọc dở dang có mẫu giấy kẹp vào trang 123,cô mở lại trang sách.Sách kể một chuyện tình có lòng thủy chung của một người chồng mất vợ. Đọc xong,cô đứng dậy,tựa  cửa nhìn ra khoảng tối đang ngập đầy khu vườn rì rào gió.Cô nghĩ là ngày mai cô sẽ không đến thư viện nữa. Cô muốn chuyện của cô và anh ấy không phải là một câu chuyện tình cho dù trong lòng cô muốn giết đi một khoảng tối cô đơn.
 
     (   Khi mình mất đi sự cô quạnh của mình thì kẻ thứ ba kia sẽ trở thành đơn côi )
 
 
 
 
 
      ___________________ 
  
  
  
  
  
  

   
   
   

    
    
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2013 11:03:28 bởi dang son>

  
  
 
   hiền như bb 
_______________________________________________________________________
 
 
 
 
 
    Bạn bè ngồi kế bên,náo nhiệt vô cùng.  Đứa nào cũng giỡn cợt cười nói huyên thuyên. Cái hành lang quán nước chỉ toàn con gái giữa xế chiều.
 
    Con nhỏ kia khều,khều.Hai con mắt nó nheo nheo :
 
   - Ê ! Ê.Bé BiBi. Sao mày im ru bà rù ?
 
   Nhỏ khác đập lên vai tóc dài :
 
  - Bộ thất chí? Thất tình há cô nương? Thằng nào làm nàng giận dỗi?
 
  Bibi cười hiền khô. Mắt cô ngó lên đám lá rung rinh đốm nắng và thấy gió lay nhẹ.Có những lúc như thế này,cô bỗng muốn đi dạo một mình,cô muốn rời bạn bè đang nhốn nháo.  Lũ trẻ gặp nhau bao giờ cũng ồn ào như cái tổ ong.
 
    Họ không để cô yên :
 
  - Nhỏ ơi ! Nhỏ hè..... Sao không nói gì? Sao đình công?
 
   Bibi nổi khùng,nổi cáu :
 
  - Tụi bây im bớt cái miệng dùm.Tao không phải là  Nhỏ của tụi bây.
 
   Từng tiếng phá rộ lên um tùm. Tụi nó diễn trò nham nhở.Đứa nói cô mang bầu bị thằng sở khanh truất ngựa truy phong,đứa nói cô bị quỵt nợ. Bữa nay,Bibi thấy mình hiền hơn mọi bữa,thường thì cô hay vớ chai nước suối tuơí lên tóc tụi nó. Bibi ngang lắm,chẳng bao giờ chịu thua ai.
 
    Bibi giả vờ nhìn vào đồng hồ tay,nói phải đi về vì có hẹn với mẹ. Cô thấy hơi đỏ mặt khi phải nói dối ai.Bạn bè ngồi lại đấu hót khi Bibi đi ra bờ hồ ,vừa ngó ngẩn ngơ mấy vệt nắng ở vuờn hoa nở rộ,bỗng chợt cô muốn khóc một chốc lát,khóc cho nguôi giận hờn.Cô thấy làm người lớn nhức đầu quá !  Thấy thế mà không như thế.
 
 
   Hôm nọ,bạn trai của cô nói :
 
   - Em chỉ có cái tài hay diễn đạt.  Nghe nói một đường lại nghĩ cong quẹo ra nẽo khác.
 
   Cô trả đũa ngay lập tức :
 
  - Còn anh? Anh cong  hay anh thẳng hả ?
 
   Anh ấy nắm tay cô ,nhìn chòng chọc vào mắt cô.Khi phụng phịu giận ai,cô thấy họ xấu xí. Anh cũng đang xấu vô cùng tận.
 
 - Anh nghĩ gì trong câu nói ngầm như thế chứ ?
 
 - Thì anh nghĩ điều em đang nghĩ bậy....
 
 
  Cô biết mình đang yêu anh nhưng cô ghét  kiểu nói năng cà rỡn như thế. Hình như trong cái đầu bọn đàn ông con trai họ hay có sự trục trặc nham nhở.Anh nói tại cô hay nghĩ tầm bậy,cong quẹo lòng vòng.Anh nói là cô phức tạp lắm ở cái bộ óc của con chim sẻ. Thế là Bibi đùng đùng giận anh,cô quay phắt đi bỏ anh  đứng lại bên lề đường. Đây là lần thứ cả hơn 100 lần cô giận anh.
 
   Khi giận một ai thì mình có cả ngàn lý lẽ để sưng mặt,giận hờn và thù oán.Cô bực mình,khoá cửa phòng,lôi đống thư tình của anh ra đốt tàn lụi.Vừa nhìn ngọn lửa thiêu giấy,lòng như lửa than. Cô nghĩ rất xấu về anh. Cô nguyền rủa chữ nghĩa của anh. Anh làm như anh ngon lắm.Có tí tẹo chữ nghĩa,đứng trên bục gỗ giảng bài rồi làm tàng,làm phách.Cô ghét cái loại đàn ông làm chảnh,có vẻ kiêu ngạo dạy đời.
 
   Anh cứ hay nói :
 
   - Em mà là học trò của anh,anh đục em bể sọ dừa
 
   Cô hét lên :
 
   - Ai thèm.Cám ơn.Ông mà thầy tui,tui đốt bàn giấy ông.
 
 
    Mấy lần thấy cô nổi tam bành như vậy,anh quay đi,lẩm bẩm đủ cho cô nghe thấy : " Con gái gì dữ như chằn.Cỡ này  bưng về nhà chỉ có nước.... "
 
    Cô đã dậm chân ngó anh từ đầu đến chân. Cô hình dung đến một cặp vợ chồng hay sắn tay áo chí choé nhau ( Mày cà chua,tao gõ mày bể gáo ) Cô rùng mình,nổi da gà thấy hãi. Tính anh ít chiều ai,anh hay lải nhải câu không thích qụy lụy đàn bà. Có lần bên nhau ,anh nâng cằm cô,nhìn sâu rất sâu vào đôi mắt màu nâu ,anh nài nỉ :
 
   - Nè,em. Hãy thuần tính.Dịu dàng hơn để anh yên lành yêu em. Anh lấy em mà không sợ hãi.
 
   Ánh mắt cô có màu đỏ ( cho dù cô cũng đang muốn pha màu hồng nhạt trong mắt để  hiền  hơn ) Màu đỏ trả lời :
 
- Tui chỉ hiền khi anh  dịu ngọt với tui. Lỗi tại anh làm tui hay cạu á !
 
Anh bông thõng cánh tay,xụi lơ.Về nhà,anh viết thư : 
 
 "'   Em !
 
      Có phải là chúng mình đến bên nhau và không thể nào hiểu nhau? Cứ xung khắc kiểu nói gà,nói vịt như thế thì tình cảm sẽ ra sao?   "
 
 
    Bibi không trả lời thư.Thư như thế giống như cơm nguội thiu. Cô thèm đọc thư tình tứ mà sao anh không chịu học cách viết thư tình mềm. Bỏ cái lớp áo nghiêm túc đạo mạo của thầy giáo đi anh. Hãy biết cách làm em mềm dịu với anh. Để chiếm trọn trái tim của phụ nữ,anh phải học thêm nhiều lắm...
 
 ...
 
 
 
    Buổi chiều ngang hồ xuống nhanh ,tấm áo mỏng của cô đang bị gió lùa làm lạnh.Cô  bước nhanh hơn qua phía bên kia đường ,cô lẩn tránh hình ảnh cặp đôi lứa kia đang đứng hôn nhau ở gốc cây hiu hiu gió ,bàn tay họ trong bàn tay khép kín.Cô bỗng nhơ nhớ anh. Phải chi gi này có anh đi bên cạnh,cô sẽ nắm tay anh rù rì,cô thêm màu xanh long lanh trong ngụm mắt đẹp. Môi hồng cho anh nụ cười nhỏ ,nhỏ.
 
    Cô thèm nói bên tai anh :
 
   - Anh ơi anh ! Bé hiền rồi nè.Bé dịu ngọt nè anh.Anh ngọt đi.Khi anh hôn em....
 
 
   Cô nghĩ thế và cay cay mắt.
 
 
 
 
 
 
 
     đăng sơn. fr
 
   
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..
 
 
 
 
 DỮ như Con Mèo
_____________________________________
    đăng sơn.fr  & nguyễnthịLoanPhiên -
 
 
 
 
 
 
   Biết rồi ,ông !
 
   Tui biết là ông hay trù ẻo tui khi ông có  chuyện bực mình. Ông có cái tài hay châm chích và hình như hồi nhỏ có lần ông bị té giếng.
 
    Tui biết ông có vài lần yêu và bị hụt vợ . Tui nói thiệt tình ,ông đừng giận  : Cỡ như ông,ai xui lắm mới chìa chân,chìa tay cho ông vác về. Ông cũng như bao kẻ đàn ông khác mà thôi. Ông đừng đưa ông lên cao quá,té thì đau lắm nha ông.
 
   Tui rành sáu câu vọng cổ của mấy ông lắm. Trò đưa đón,trò hẹn hò,trò đòi nghe  " dạ - dạ " thủ thỉ bên tai  hay làm mấy ông ngớ ngẩn và say thuốc lào.  Trời !
 
  Nói ông nghe : Má tui ngày xưa cũng dạ dạ đùng đùng như thế. Bây giờ bà không Dạ nữa đâu.Bà chỉ ừa ừa thôi.
 
   Nói ông nghe.Hồi đầu,để làm vui lòng ông vì ông có lòng hay ghé,dắt tui đi ăn chè,bát phố ,ăn kem,tui giả bộ dạ dạ vài phát xem ông ra sao... Thấy mặt ông có vẻ phê như con thằng lằn ngửi mùi thuốc phiện ( tui cũng thấy đã lắm ! Tui mắc cười..... )
 
 
  Ông nè !
 
   Nói thiệt ông nghe. Đừng bao giờ có cái ý nghĩ là đàn bà phải phục tòng đàn ông nha ông.Xưa rồi,tám ơi. Cái kiểu chồng gọi vợ dạ ở thời này hiếm lắm ! Chúng tôi đã làm những cuộc cách mạng đòi bình đẳng thì sẽ không bao giờ tụt lùi lại. Các ông ăn nhậu thì chúng tôi cũng không kém đâu.Cái vụ vợ lớn vợ bé của mấy ông cũng không thể nào chấp nhận ở cái xã hội tân  thời này nữa.... Xin đừng mơ ngủ nữa ... "
 
 
 
  *
 
       Đọc đến đoạn ấy,anh cáu kỉnh lắm. Anh vác điện thoại rủa nàng một trận kinh hồn.
 
      Nàng chống chế : Em giỡn,em giỡn mà.Coi anh ra sao?
 
 
    Chàng lằn nhằn như đàn bà đau bụng đẻ,chàng cúp máy. Lặng lẽ đêm ngày qua đi. Thời gian là một liều thuốc ,vết đau thành thẹo.
 
     Bữa nay,trời trở gió ,trở chứng thấy thiêu thiếu ,nhớ nàng,anh gọi nàng ,mời nàng đi  quán.
 
   - Dụ dỗ há?   Tưởng ngon lành  ,còn giận,còn sưng chớ?
 
 
   Anh  quành xe đến  rước nàng ,thấy nàng ngộ ngộ như con mèo nhỏ thấy ham ,anh nắm bàn tay ,anh hôn nhẹ lên lòng bàn tay búp măng ,nhỏ nhẹ :
 
 - Bữa nay hiền nha. Làm hoà tí xíu nha.Khỉ con?
 
  Nàng chúm chi,tủm tỉm.Nàng mất trí nhớ ;quên khuấy lá thư cách mạng đã làm anh nổi điên lên. Nàng nhón chân với lấy  cổ anh.
 
 Làm hoà là sao hở ông kẹ đáng ghét?
 
 Anh không phải là ông kẹ nào ráo trọi . Anh cũng chẳng cần  nàng phải Dạ Dạ kiểu xưa nữa.Những con mèo tân thời chẳng cần học nói chữ Dạ Thưa.Cứ dịu mềm  bên anh để anh được yêu ....
 
 
 
 
 
  .....
  
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 

  *  photo by NguyễnNamPhi - france 










   LÀM SAO
   để nhau VUI -



  _____________________________________________________


   Làm sao để nhau vui  ? *


   Chuyện dễ như khi mình lấy đồ trong túi thôi mà...

   Lấy cái  gì há ? Lấy đi một nỗi buồn phiền nào đó ra ánh sáng,thử xoay xoay nó một vòng,nhìn cho rõ những khía cạnh rồi quyết định để giữ lại hay  vứt bỏ ( Khi vứt đi thì đừng nuối tiếc nữa )

   Cũng có khi những nỗi buồn cũng cần giữ lại 10 % để lấy đó làm kỷ niệm - ( Mở cái ngoặc nhỏ để giải thích : - Nếu tất cả kỷ niệm nào cũng vui hết thảy,thì cái vui cũng  lắm khi thường đến độ nhàm chán - Khi vui quá độ,ta sẽ bớt được vui như ăn no quá mất ngon )




   Cô làm nghiêm,quay sang hướng khác,để mắt đi dạo trên cánh đồng cỏ có lấm tấm những cánh hoa dại,cô đang dỗi hờn,giận lẫy anh trong lúc này thì những lời lý sự của anh trở thành vô nghĩa .
   Anh chẳng hiểu gì về tâm lý phụ nữ .Anh hay lý sự cùn .Anh không lấy sự phàn nàn,kêu rêu của cô làm sự quan trọng .


   Sao lạ kỳ ! Ngày hôm nọ,cô rên :

   - Anh ! Em hay bị chóng mặt ...

   - Vì em ngủ quá ít,ăn ít vì sợ mập cái thây .


   Ngày nọ,cô réo ở điện thoại :

   - Anh ! Em bị nhức đầu ... Mỏi cái gáy và hay đau một bên đầu .... Chắc sắp hui nhị tì !

   - Tại em làm việc,ngồi trước màn ảnh nhiều quá .Tại... Tại ...


Nghe những lời giải thích - cứ Tại,cứ Bởi như thế,cô đâm ra bực mình nhói tim . Khi người yêu than thở điều gì đó là để được hỏi han ,được  an ủi dỗ dành ,nàng không cần chữ Bởi,chữ Tại và những cái giải thích tìm giải pháp từ nguyên nhân .Lời âu yếm ngọt ngào là những viên thuốc an thần .


   Cô làu nhàu,phàn nàn thì nghe anh nói :


   - Em nè . Đúng ra, em phải cặp bồ với một thằng chuyên gia tâm lý .Hắn có cách trị những lời ta thán của em .


   Cô ấm ức,trừng con mắt trông rất dữ :

   - Còn anh ?  Anh làm gì với câu " đáng lẽ  " và "  đúng ra " ấy ?


   - Anh nhường em cho hắn,anh chạy .



   Nghe không lọt tai chút nào .Cô nguây nguẩy đẩy vai anh,tống anh ra cửa .Cô hét lên,giọng cô vùng vằng còn hơn mưa gió :

   - Vậy thì anh  hãy đi luôn đi .Đừng bao giờ quay lại nữa .



Anh  thở dài ,quay lại nhìn sâu trong ánh mắt cô và anh biết là cô đang nói dối .Cô vẫn còn cần anh.Cần có một người yêu kiên nhẫn để nghe cô ri ri rỉ rả rên xiết . Khi rên xong cho hả cơn thì cô sẽ trưởng thành hơn để biết ngừng rên mà yêu .



  đăng sơn.fr
 
 
 
           
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 
 

NGẮN _





1.

NGẮN LẮM .







Anh biết là như thế, em yêu anh chỉ vì em biết đọc và em đã tìm thấy một nỗi cô đơn .

Ở ngọn đèn  đêm ,khi đọc những gì anh viết,em có thể nhìn thấy em .


Trong một chuyện tình,không hẳn là phải ở kề bên mới gọi là yêu .









2.


   Lặng Thinh .




Đâu cần phải viết nhiều mới gọi là viết .


Viết gì ?


   Viết truyện ngắn mãi cũng chán . Chuyện đời thật thì buồn lắm . Buồn ở hạt mưa màu hạ . Mùa hạ ở đây hay mưa . Em rồi cũng giống  cơn mưa bất chợt - Đến rồi tan biến .



   Tôi  ở lại với cảm giác ngỡ ngàng .


  Ừ - Em biến đi em .





3. 
 
 
  CHỈ LÀ MƯA THÔI .



  Dường như tôi thích mưa .

  Chiều nay,gặp lại người cũ . Bàng hoàng,thảng hoặc . Hình như không còn gì để nói với nhau nữa . Hai đứa như hai tượng đá dưới mưa .


   Đâu đó,có lời thơ của NguyễnTấtNhiên trở lại :


   " Thà là giọt mưa,vỡ trên tựợng đá ..... "


   Tôi nói với nàng - Ừ ,thôi . Đi đi em .






  đăng sơn .fr
 
 
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2013 10:20:01 bởi dang son>
   
   
   
 


. MỘT NỬA BÓNG ĐÊM CỦA MÌNH


_____________________________________________


đăng sơn. fr & nguyễnthịLoanPhiên









Cô không thể nào hiểu đựợc người yêu của mình mỗi lần đi xem phim với anh. Từ lúc quen anh,cô chỉ biết là anh yêu thích phim ảnh nghệ thuật cho dù cái nghề anh đang làm chẳng dính dáng gì đến nghệ thuật .


Mỗi lần đi cà phê,anh rủ cô mua vé, chọn phim tình cảm để xem và khi dứt phim,anh cứ ngồi thẩn thờ xem cho đến đoạn đưa các dòng chữ tên tuổi hiện lên .



Tối nay . Cũng như thế . Cô chú tâm trên màn ảnh và liếc anh . Rồi quay mắt trở lại dòng chữ đang vùn vụt hiện rõ . Cô để ý thấy đăng tên một người mang họ Nguyễn ( tên đàn bà ) là tay chụp ảnh cho đoàn phim .


Khi anh thở dài,lấy tay dụi mắt,cô chợt hiểu một điều là : Tên của người chụp ảnh mà cô hay thấy mỗi lần theo anh đi xem phim là người yêu cũ của anh một thời .


Hai người ra khỏi rạp hát .


Trời khuya đổ lạnh . Anh im lìm nhìn cô ,thấy cô dịu dàng choàng vòng tay vỗ nhẹ lấy bờ vai anh .


Cô ghé tai anh - thầm thì :


- Rồi anh sẽ quên khi có em bên cạnh .



Anh gật đầu . Tìm nụ hôn trên mái tóc cô .








CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2013 09:49:29 bởi dang son>
.......................
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 




   Made in China






   ________________________________





   Chuyện dễ hiểu mà thôi . Khi xài một món đồ dỏm ,dễ hư thì  ta  gọi là đồ dỏm ,đồ Chợ Lớn - made in China !



    Hôm nay Út quạu dữ dội . Út sắp hàng ,chờ lâu  để trả lại món hàng dỏm và đòi tiền lại . Út nhăn quá cỡ . Út thề là không bao giờ mua hàng hiệu  Tàu nữa . Mà nhìn quanh chỉ thấy hàng hóa chế bên Tàu .
Út kỳ thị , Út ghét Tàu !



      Về nhà ,hai bà chị kia xúm lại :

   - Út 3 nè . Sao  em ?



    Kể ra ba má của Út cũng kỳ cục . Ông bà đẻ 10 đứa con ,tính thôi ở đứa thứ 6 ,ai dè đứa gái khác  lòi ra, liền phang cho cái tên là Út ( có nghĩa là thôi . Ngừng )


   Năm sau ,thêm một Út nữa ra đời,đành đặt tên là Út 2 .

    Hai năm sau? Út này nữa lòi  ra . Đành đặt tên là Út 3 . Và tịt ngòi .




    Út thứ 10 trong nhà ,tên cúng cơm là Út 3 . Cái tên nghe  là thấy kỳ khôi . Út 3 xấu nhất nhà , ỏn ẻn,tròn tròn không đẹp bằng hai Út kia .



    Thật là tội cho Út 3 , cái gì đẹp, bảnh tỏn ,hai Út kia dành hết . Út 3 lủi thủi mình ên .



    Vừa rồi ,  ba chị em Út ra đường lạng phố ,gặp anh chàng kia cao ráo ,dễ nhìn  . Anh chàng tròn mắt ngó ba nàng ,cười mím chi thấy ngồ ngộ .

   Chị Út 1 chơm chớp hai con mắt . Út 2 cũng cười duyên . Út  3 im ru vì mặc cảm như mọi khi .



     Vậy mà ngày kia,mở cổng thấy lại anh chàng ấy ,anh bấm chuông hỏi thăm đường . Nói qua,nói lại một hồi,anh khen Út 3 có duyên . Trời,trời !



   - Thiệt không ? Mắc gì anh khen tui  ?


   - Nè ! Bữa nào tôi giả vờ lạc đường , hỏi thăm và mời em đi cà phê nha . Chịu không ?



   Úi trời . Khi khổng khi không .



    Vậy là Út 3 quen anh . Hỏi ra mới biết  là anh  lai tàu ( Made in Ba Tàu )


   Đúng ra là Út ghét  Tàu . Mà thấy anh hiền ,anh dễ thương nên Út hay đi chơi với anh.


   Hai Út kia ghen lắm. Liếc tới liếc lui ,xì xầm .




   Út tủi thân , đi phố với anh , hỏi anh :


  - Nhà em có ba chị em sát nhau, hai bà kia đẹp hơn em . Mắc gì anh nói anh thương em ?


- Nhỏ nà !   Em đúng là suy nghĩ kiểu dỏm . Anh thấy em hiền, chất phác,anh  thương


Út chớp mắt, để  bàn tay  nằm gọn trong tay anh . Anh cũng chớp mắt rồi chẳng biết  nhúc nhích ra sao,cái ghế gãy chân,anh bật ngửa ra sau . Út nhào tới đỡ anh , mắt nhìn  dưới đít cái ghế có  bảng chữ : " made in china "




    Chời !






   đăng sơn.fr
 
 
   
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.09.2013 10:05:02 bởi dang son>
.
 
 
 
 
 
     BÓNG TỐI GIỮA HAI NGƯỜI VIẾT
 
 
     _______________________________________________
          *  @nguyênhạ  &  đăng sơn fr 
 
 
 



  "   Khi viết là trải lòng ra khỏi hai luồng tối và sáng như người chụp ảnh mỹ thuật "


Cô ngừng viết,loay hoay một lúc vì không nhớ rõ câu  viết ấy của ai ở một trang sách .  

Vì thích văn chương, để có  ý tưởng để viết,cô hay tìm đọc nhiều sách báo ở các vấn đề tâm lý  xã hội . Cách viết của cô rất nhẹ nhàng và đơn giản ,cô không thích làm điệu,làm dáng trên chữ nghĩa . Cô rất ghét những bài thơ kiểu sáo ngữ với một cung cách văn chương vay  mựơn
và hoa lá cành .


Khi thương hay ghét,mình cứ diễn đạt thẳng thừng . Đừng lạng qua lạng lại rồi mắc kẹt để tắt nghẹn khi bí chữ .



Ngày kia,kia đọc một bài viết mang cái tên lạ lùng :



    UI and UI .


"  ... Tôi có một người yêu . Tôi đặt tên nàng là Ui ( Nguyễn thị Ui Ui ) . Có lẽ bạn thấy kỳ ,phải vậy không ?


  Thấy dị hợm hay kỳ quái là chuyện của bạn,chẳng dính gì đến tôi . Nàng của tôi không quá đẹp như mấy cô người mẫu đỏm dáng của photoshop sửa hình trên mặt báo thời trang . Nàng không sơn xanh sơn đỏ móng tay,không nhuộm tóc và cũng không sexy .


Nàng dịu như một cơn gió hè có mùi vị nào đó thơm thơm đồng quê . Nàng không viết văn, không làm thơ,không mê phim ảnh .


Đọc đến đây, có lẽ bạn sẽ hỏi thầm : - Vậy thì có cái  chi để mà mê đắm chứ ?


Nàng không nói quá nhiều ,chỉ có ánh mắt nàng là biết nói mà thôi . Nàng nói bằng nụ cười hồn nhiên
ở tia mắt khi tôi dắt nàng dạo phố .


Tôi muốn làm nàng vui lòng ,đứng trước gian hàng quần áo đủ sắc màu, tôi hỏi nàng :

- Em thích kiểu áo  nào ? Chọn đi,anh mua cho em .


Nàng nghiêng đầu ngắm nghía ,rồi nói nhỏ :

   - Thui anh . Em có nhiều quần áo rồi mà . Tốn tiền làm chi ?


   Tôi không ỉ ôi . Dắt nàng qua hàng giầy dép . Hỏi nàng bằng mắt .


   Nàng hiểu ý , lại lắc đầu .


   Rồi qua hàng mỹ phẩm,nữ trang,nàng nắm tay tôi, lại lúc lắc mái tóc dài ngang vai .  Đi mỏi chân,ngồi với nhau  ở quán nhìn ra biển gờn gợn sóng ,nhìn nàng cong môi với cái ống hút . Môi nàng hồng hồng .


Tò mò , hỏi thăm chừng :

   - Em tên là Lắc . Phải không ?

Nàng lắc đầu .  Em  chơi với anh  chứ đâu phải chơi với cái bóp tiền của anh đâu nà . Miễn có anh là em đủ rồi .


Ui Ui !



Từ đó,tôi thấy và biết thế nào là đủ . Bởi thế,tôi đặt tên nàng là Ui Ui . Ui tình, UI hiền và Ui mặn mà như những gì đơn giản nhất thế gian .

Ui !  "




   ....





   Đọc xong  bài viết quá đơn giản như thế, cô tinh nghịch viết vài dòng vào hàng góp ý .


Và từ đó,cô trở thành cái bóng tối của chàng .


Ngộ  ! Như chuyện của Ui and Ui





...........
 
                                
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 




   ___________________________________________





    RỤNG RƠI .




         Mùa thu về làm cô thấy uể oải . Ai thích mùa thu  thì cứ thích,cô không thích vì sự ảm đạm khi lá rụng rơi và mưa nhiều . Mùa thu chỉ thích hợp cho những kẻ dư thì giờ , dư dả lãng mạn để vẽ vời làm thơ tả tình,tả cảnh và rên siết .



            Con bạn đang ngồi trước mặt cô cũng đang rên hừ hừ khi tròng bàn tay ôm cái bụng thè lè :


        - Số tao vất vả ,mày ạ


       - ...


      Con mụ bụng chần dần không thấy cô hó hé gì,rên tiếp .Mặt nhăn :


     - Thằng nào  cũng sở khanh như trong truyện Kiều . Cho cái bầu rồi biến .


     - Ai bảo mày tham ăn chi ?


     - Ăn cái gì hả mày ? Con cà chớn kia ?


     - Thì ăn tình chứ ăn gì . Con Nởm kia !


     Hai cô bạn há hốc mồm ,ngó nhau . Tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường như đuổi theo ý nghĩ riêng tư của từng người.


    Ngày ấy,đi học chung mấy năm . Con nhỏ  này khoái quậy vì tính tình bạo dạn,nó thay bồ như thay áo . Bạn bè đặt tên nó là con Dê Chân Dài . Dê thì háu đá,háu húc . Dê  triết lý : ' Tuổi trẻ qua nhanh,không chơi thì uổng '. Rồi dê bỏ lớp,bỏ trường chạy quanh .


   Bây giờ,sau hai đứa con  cùng bụng khác cha là cái bầu thứ ba .


    Thấy bạn buồn bã,cô tội nghiệp dò chừng,chỉ vào cái bụng bầu sắp sinh :


   - Còn cái này,tác giả của nó ra sao ?


   Cô chân dài khóc :


   - Cha nó đã có vợ rồi .


   - Trời !


  - Mày trời cái gì ?



  - Mày  ngu như con bò cái . Mày chỉ biết dạng chân cho sữa .



     Đàn bà có chửa nổi quạu :


   - Ê ! Ê ! Nè mày,tao đến chơi ,tâm tình chứ không để nghe mày chọc  quê nhạo tao nha mày .  Vậy mà tao vẫn có kinh nghiệm ái tình hơn mày á con nhóc ! Bằng tuổi mày ,tao biết rên và tao đã có hai đứa con xinh đẹp kháu khỉnh .




   Cô nắm  lấy bàn tay bạn,cảm thông . Cô im bặt,không thố lộ cho bạn cô biết là cô cũng đang yêu một người đã có gia đình . Và có thể cô cũng rụng để rơi .







    đăng sơn.fr
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 



   TÌNH CỦA ÚT ÍT .




  ______________________________________________




     Đây không phải là cái tựa viết theo  style của Nguyễn Ngọc Tư ( Nhỏ ấy  ở nhà quê phía Cà Mau,chân chất thật thà nên hay viết văn có tiếng vịt  kêu cạp cạp và văn  cô bé hay có mùi sông, mùi nắng ... Và dĩ nhiên là  những dòng chữ của NNT Cà Mau không có  một tí ti sexy nào như chuyện dưới đây  -  )





   ***




   Trưa cuối hè,gió mơn man rười rượi trên bờ sông ngập bóng cây .Hai cô bạn đi cạnh nhau vì không muốn ngồi lại ăn trong văn phòng .


    Cô  kia nhìn Út , thăm chừng :


   - Mặt mi thấy không vui như mọi bữa . Cái mặt chầm dầm thấy ghê . Bộ mi có bầu hả ? Chà ! Mấy tháng rồi há con gái ?


     Nó nghịch  ngợm,thò tay sờ bụng Út làm cô dẫy nẩy lúc lắc thân mình sợ nhột :


   - Con quỷ . Mày nói cái gì kỳ ?


   - Sao kỳ ? Có người thương mình,tặng mình cái bụng thì có gì kỳ .Hay là mày  lừa chả,mày cặp với thằng tây đen nào ,nhỏ ?!



   Đang khó ở trong người,nghe cái giọng hỏi cung vậy mà làm Út bật cười .

    - Tao phát sợ cái ý nghĩ tầm bậy của mày,con khốn ơi !


   - Chứ sao ? Khai đi ,tao muốn nghe ,tao thề là kín miệng .


    Út ngần ngừ :


    - Tao nghi chả có mèo,chả bay lạng .



    Đúng là đàn bà, nghe thế,hai con mắt kia sáng như hai  đèn ô tô . Môi nó mím lại làm như chàng của nó đang vụng trộm đâu đó . Con bạn  hỏi tới,hỏi lui cho ra lẽ để bày chuyện cố vấn đánh ghen ,bắt quả tang trận .


   -Mày có dò số trên phone,dò messages , lục túi áo,túi quần hắn không ,mày ?  Tao thấy cái mặt chả gian lắm nha ...



   - Hèn !


   Con  bạn ngớ mặt :

  - Mày nói ai hèn hả ? Hắn hay tao ?


  - Tao nói là tao hèn nếu tao rình mò,lục lạo quần áo , bóp ví .


   - Chứ sao mày  nói là nghi hắn loạng quạng ? Có tật giật mình đa .




    Tự dưng Út thấy ghét con bạn có vẻ ký giả nhiều chuyện . Biết vậy ,mình im thin thít . Đúng là lắm thầy nhiều ma .


   Út ngừng nhai bánh,khều con bạn đáng ghét : Nè mày ! Nếu mà kép mày cà chớn,đào hoa,mày làm sao ?


   Con quỷ mím chặt môi phát ra tiếng gừ gừ như chó đói . Nó lên đạn ,mắt long lanh :

  - Tao bỏ nó cái rụp . Tao cặp ngay  thằng khác ,đi nghêu ngao truớc mặt nó cho  nó tức chơi . Mày  dám vậy hông ?



   Út lắc đầu,nhìn lên đám lá trên đầu . Buổi trưa ngã nắng ,chếch ánh sáng về phía bên kia sông . Hình như có tiếng gà  o o đâu đó xa xa .





   Út yêu anh quá nhiều .Làm sao Út bỏ anh cái rụp được kia chứ . Út chỉ thấy ngứa mắt khi thấy  mấy con nhóc học viên xúm xít cười cười nhả nhớt  chung quanh anh . Nhiều buổi tối,Út không thấy yên dạ,lái xe đến lớp anh dạy , ngồi yên trong lòng xe chờ giờ tan lớp . Thấy anh vẫy tay chào mấy học viên . Thỉnh thoảng có đám xúm lại nói  cái  chi  chi đó rồi tan hàng . Út chờ xe anh rời bãi đậu,lái theo anh từ xa .



    Có lần, ở một ngã tư,thấy xe anh biến mất ,Út loay hoay ngó tới,ngó lui ,chẳng biết làm gì ?

     Khi cô lái xe về nhà thì thấy có ánh đèn xe chớp tắt ngay đằng sau đít xe . Là anh .


   Anh mở cửa xe cho Út . Cười kiểu tinh quái . Út  ngán nụ cười nửa miệng của anh .

   - Nhỏ nà . Nhỏ bị bể mánh rình rồi . Nhìn vào kính chiếu hậu,anh đã thấy em theo xe  anh từ ngã tư đèn đỏ . Hơ Hơ . Nhỏ làm thám tử tư từ lúc nào ?



   Út quê !  Định chối biến mà không thể nào dấu sự lúng túng trong đôi mắt . Anh dịu dàng choàng vai Út, dắt vào  nhà .Anh ấn ngón tay vào máy,vặn nhạc rất nhỏ . Tất cả đều yên tĩnh trong căn phòng khách  có hai ngọn đèn màu  hồng sát tường .  


    Thấy cô ngồi im ru ,bẽn lẽn như con  trẻ bị bắt quả tang đang ăn vụng,anh bẹo má cô , phì cười :


    - Mẹ bé ngày xưa có hay ghen không bé ?

    - Ba của em  làm công chức bàn giấy, không đứng trước  các  học trò trẻ như kiểu anh .


   -   Út lạ  quá ! Anh hỏi về mẹ
em, em quàng qua chuyện nghề ngỗng của cha .


- Thì  là em trả lời theo kiểu gián tiếp ấy mà . Cha em  không bị nhiều cám dỗ thì mẹ không mất sức để ghen . Dzị mà cũng không hiểu .



- Bé nè . Bé biết tại sao mình  ghen tương không ?


   Anh lại rất gần Út, nhìn sâu vào  trong mắt . Hai đầu mũi chạm nhau  :


   - Tại vì mình thiếu sự tự tin ở mình .

   - Dạy em đi . Làm sao ?


   - Tại sao em  không tin tưởng anh ?


    Câu hỏi làm Út ngơ ngác . Không lẽ hắn nổi giận  ?  Trông cái mặt  hay đóng kịch, Út thử đoán ý nghĩ của hắn (  Trong giờ phút này,Út đang cố gắng tìm thử một vài điểm đáng ghét của người yêu nên  gọi hắn trong đầu là hắn - Không là chàng cái khỉ khô gì !   )



   - Uh ! Uh ! Người ta nói là chớ cả tin vào  đàn ông mà . Đúng không ?


    Anh  tắt ngọn đèn  bên tay trái của góc tường ,anh nắm tay Út  ,đi  chậm rãi ra cửa vườn . Hai đứa ngồi cạnh nhau,sát nhau . Ngửi một thoáng mùi hương đêm dịu dàng  ,anh kể cho  Út nghe  chuyện trăng hoa ngày xưa của cha anh .


   Anh là thằng bé nép sau khe cửa,nghe tiếng mẹ tra khảo,tiếng mẹ khóc,tiếng cha gầm gừ . Những chữ hận, những chữ chán nản ...Tiếng ly tách đổ vỡ trong căn phòng khách,tiếng đòi bỏ nhau .


   Thằng bé 8 tuổi đã rời khe cửa,chạy ù té trong bóng đêm đặc quánh ngoài vườn . Nó ngồi nhìn ánh trăng trên mặt  hồ . Nghe tiếng ểnh ương gọi réo rưng rưng . Thằng bé khóc . Âm thầm .



    Út gục môi vào  gáy tóc anh,nghe giọng anh trầm trầm . Nắm chặt bàn tay anh rất lâu ,cô sờ ngón tay  vào má anh .


   - Tha lỗi cho em khi em ghen bậy bạ, khi em  hay nghi ngờ anh nha anh . Con trai có nhiều khi lỡ giống cha mình .



    - Bộ muốn xin lỗi là cứ tỉnh bơ mà xin hay sao ? Mình làm người khác tự ái,bị thương rồi lại xin lỗi này nọ .



    - Thôi mà . Hiểu mà .



    Cô quàng  lấy vai anh,lúc lắc bờ vai rộng . Cô ngoạm lấy vành tai anh :

    - Anh mà bỏ tui . Tui giết anh chết,tui chết theo .



    Anh le lưỡi . Rùng mình . Ai bỏ ai,ai ở lại ,làm sao biết .






   Ánh trăng đã khuất sau quãng mây  đen kéo đến . Hình như đêm nay sẽ có một cơn mưa đổ  xuống như đài khí tượng nói . Cô nàng  run run vì ngấm lạnh .


    Út đứng dậy,thì thầm ,thì thầm. Giọng nhung :


   - Tui lạnh nè mình . Mình biết cách làm tui ấm không ? Tui  hết ghen rồi nè .


   Anh gật đầu,cúi lưng,bế cô vào nhà .







   đăng sơn.fr
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 


-

TRANG VIẾT
của @nguyênhạ





1. ĐẸP -



Trời tháng 10 đang đẹp . Nắng rừng rực trải khắp ngả phố . Dưới
tàng cây không có nắng nhưng vẫn là một quang cảnh đẹp trên quán nước và trên những khuôn mặt biết cười nói ...


Trời đẹp dễ làm mọi ngư*ời vui vẻ trên phố xá . Và nếu như có tình yêu thì người ta sẽ đẹp hơn nữa : từ môi,từ mắt.


Vậy sao không yêu nhau đi ?





2. KHÔNG PHẢI TÌNH YÊU NÀO CŨNG NHƯ NHAU -



Không cần thiết phải là người chụp ảnh . Không cần phải là nhà văn .

Chỉ cần thong thả đưa ánh mắt nhìn chung quanh,tìm cho bằng được những ánh mắt có nụ cười .





3. CHỈ CẦN MỘT TIẾNG NÓI -



Nhẹ thôi nhưng ân cần

Dịu thôi nhưng từ tốn.


Cuộc đời giữa quãng sống có lẽ tươi hơn .

 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
-------
 
 
 


dangson
















MỘT NGÀY
MỘT ĐỜI .





Họ đi cạnh nhau giữ lặng thinh . Họ thấy có lúc hai cái bóng của họ chập lại ở một khúc đường .

Chiều nhẹ xuống ở Paris và trời đang lặng gió . Trời ấm. Đi dạo một lúc,gần khuôn viên nhà thờ ,nàng quay sang bên cạnh :


- Sao anh không nói gì ? Ở sân khấu,em thấy anh quậy lắm mà ?!


- Em muốn anh nói gì ? Đàn ông mà nói nhiều quá,có tốt lắm không ?



Họ không còn trẻ trung nữa . Đời sống này dạy cho họ biết cách dùng thời gian khi nhìn ngắm cảnh vật chung quanh và đừng mất thì giờ để cãi nhau. Họ quen biết nhau từ những buổi trình diễn âm nhạc .



Tuy có lối chơi đàn rất bén và ngọt . Khi cần rock thì rất rock, khi nhạc cần khóc thì tiếng đàn biết ướt ở những ngón tay trên phím . Thảo chuyên hát nhạc pop và R'n'B .


Đáng lý ra,họ không bao giờ gặp nhau . Đơn giản thôi ,ban nhạc của Tuy thiếu ca sĩ nữ trong một chuyến đi trình diễn xa . Bạn bè giới thiệu Thảo đến . Thảo không thích khuôn mặt lạnh lùng của Tuy khi tập dợt . Chàng ít nói ,chỉ lẳng lặng chơi nhạc .



Ngày mai,Thảo rời Paris về nhà . Thấy trong một lúc Tuy đang cười vui với bạn bè sau đêm ca nhạc,nàng nói như đùa :


- Tôi không biết nhiều về Paris . Ngày mai anh có thể giúp tôi không ?


- Giúp cô cái gì ? Cô đừng làm tôi hồi hộp .


- Thì anh đưa hộ tôi đi mua vài món ở phố và ngắm cảnh . Có thì giờ không ?


Tuy gật đầu cười hiền lành như lúc chơi blues . Để tôi xin phép bà nhà .








đs .


đang viết một chuyện tình .
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
______________________________________________________________________




ĐÈN KHUYA ...............................







   Đêm về khuya .


   Thời gian như cái bóng ma lập loè ( nhất là khi ngồi đợi một cái gì đó - Ngồi một mình ,nhìn cái bóng mình trên vách )



   Hắn đang ngồi nghe nhạc kiểu sến ,sến đến tận cùng . Nhìn trên màn ảnh ,thấy anh ca sĩ loại bèo nhèo đang rỉ ran  "   Bỏ anh rồi,em đi với ai,đi về đâu, hỡi em ? "


   Bấm qua bài số 2 . Đại loại cũng rên và khóc như thế .... " Nếu mai anh chết,em có buồn không ? "




  Hắn lắc đầu,chộp chai rượu ,rót thêm vào ly khề khà nhớ lại có ông nhà văn tên là Cao Nguyên đã có lần viết kiểu bênh vực cho loại nhạc rên này : Đại loại,sến hay không sến là do người nghe phân loại . Sáng tác và hát bằng trái tim và thành thật với tâm hồn thì ta nên gọi là nhạc tình cảm ... "



Là kẻ rất ít nói, hắn không cần bàn cãi chi nhiều về cái " sến " hay không " sến " ,hắn đang thèm nghe  nhạc mùi,càng buồn,càng xìu càng tốt vì một lẽ rất dễ hiểu là hắn đang buồn cho mối tình như khói mây của mình .




Hắn gọi người ấy là Ma ( bóng ma ) vì chưa bao giờ thấy mặt mày .


  Chuyện của hắn dễ hiểu mà thôi vì ngày ấy,hắn lò dò tìm các diễn đàn văn học trên mạng, hắn rớt vào một chủ đề văn thơ và ca nhạc . Gặp cái tên rất tình,rất xinh cộng thêm giọng hát mềm mại ru lòng người ấy ,hắn viết vài câu cám ơn và góp ý .


   Cứ vậy mà quen . Vì thư qua,thư lại .




   Bây giờ ,giả tỷ bạn đang ngồi trước mặt hắn,cùng cụng ly và nghe nhạc sến. Nghe đến  đoạn hắn nói : " Cứ vậy mà quen . Vì thư qua,thư lại " .....  Bạn sẽ nghĩ đến điều gì ? Câu chuyện sẽ ra sao giữa hắn và người ấy ?




Có lẽ bạn sẽ nghĩ :


*   Lại thêm một chuyện tình ảo từ khoảng cách ?


* Thế giới ảo đó mà . Có gì quan trọng đâu ?!


*  Dẫu gì ,cũng chỉ là một trò chơi ...




   Bạn nghĩ gì,nói gì là quyền của bạn .  Hắn không phải là bạn ( một trong những người đọc và tìm ý tưởng và một đề tài để có thể bịa truyện mà viết .... )


Hắn không nói thêm gì nữa . Hắn ít nói .




   Đêm nay . Khuya rồi . Bản nhạc đổi tông,đổi điệu qua điệu nhạc khác với bài hát mang tên " Người bạn thân tên Buồn "



... Tôi có người bạn thân
Người ấy tên là Buồn
Hai đứa quen nhau từ ngày mới lớn
Ngày đó,Buồn còn xa lạ,không hay đến thăm tôi .....


  ( đứcHuy - 1983- 1990 ).....




   Nếu ai thích bài hát buồn như thế,đã có lần nghe ,thì sẽ đoán được tại sao người ta buồn khi mất người yêu .



Đêm nay,nhìn bóng mình trên vách,hắn nốc cạn ly rượu . Mở máy,tìm cái tên bóng ma mềm mại ấy để bấm vào nút  Xóa .


   Dẫu biết rõ ràng là  : Dù cái tên và địa chỉ có bị xóa nhưng cái bóng ấy vẫn lưng lững mỗi khi đêm về .


   Bóng lênh đênh,chập chờn trên vách tường khuya .









   đăng sơn.fr







   ....   Je deviens ton ombre
Tu t ' en vas - mais.... 
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 
 

MỘT NGÀY 
MỘT ĐỜI . 






Họ đi cạnh nhau giữ lặng thinh . Họ thấy có lúc hai cái bóng của họ chập lại ở một khúc đường . 

Chiều nhẹ xuống ở Paris và trời đang lặng gió . Trời ấm. Đi dạo một lúc,gần khuôn viên nhà thờ ,nàng quay sang bên cạnh : 


- Sao anh không nói gì ? Ở sân khấu,em thấy anh quậy lắm mà ?! 


- Em muốn anh nói gì ? Đàn ông mà nói nhiều quá,có tốt lắm không ? 



Họ không còn trẻ trung nữa . Đời sống này dạy cho họ biết cách dùng thời gian khi nhìn ngắm cảnh vật chung quanh và đừng mất thì giờ để cãi nhau. Họ quen biết nhau từ những buổi trình diễn âm nhạc . 



Tuy có lối chơi đàn rất bén và ngọt . Khi cần rock thì rất rock, khi nhạc cần khóc thì tiếng đàn biết ướt ở những ngón tay trên phím . Thảo chuyên hát nhạc pop và R'n'B . 


Đáng lý ra,họ không bao giờ gặp nhau . Đơn giản thôi ,ban nhạc của Tuy thiếu ca sĩ nữ trong một chuyến đi trình diễn xa . Bạn bè giới thiệu Thảo đến . Thảo không thích khuôn mặt lạnh lùng của Tuy khi tập dợt . Chàng ít nói ,chỉ lẳng lặng chơi nhạc . 



Ngày mai,Thảo rời Paris về nhà . Thấy trong một lúc Tuy đang cười vui với bạn bè sau đêm ca nhạc,nàng nói như đùa : 


- Tôi không biết nhiều về Paris . Ngày mai anh có thể giúp tôi không ? 


- Giúp cô cái gì ? Cô đừng làm tôi hồi hộp . 


- Thì anh đưa hộ tôi đi mua vài món ở phố và ngắm cảnh . Có thì giờ không ? 


Tuy gật đầu cười hiền lành như lúc chơi blues . Để tôi xin phép bà nhà . 






  Khi đến một thành phố lạ nào đó,lúc nào  Thảo cũng có  cảm giác háo hức như một đứa trẻ chờ quà giáng sinh , đôi mắt tha hồ nhìn ngắm quang cảnh nhộn nhịp .


Tuy chỉ cho cô thấy những chiếc tàu chở hành khách  du lịch trên sông :

- Có khi nào,tình cờ cô thấy một người giống y hệt cô không  ?


Nàng hơi nhăn mặt với chữ " Cô " lạnh lẽo như thế nhưng vẫn trả lời :

- Có thể chứ . Nếu anh gặp cái người giống y  hệt ấy,anh sẽ nói gì ?


Im lặng một vài giây,Tuy nói :


- Tôi sẽ khen cô ấy duyên dáng và đẹp .


Thảo giả vờ :

- Ủa ! Anh ! Duyên dáng và đẹp khác nhau chỗ nào ?



Tuy lúng túng,than mỏi chân,kéo cô vào quán nước . Paris có những quán nước tình tứ theo cung cách cổ điển . Nhạc trong quán từ hai cặp loa treo tường đang nhả bản Feelings . Thảo chờ Tuy gọi cà phê kiểu Ý đại Lợi,nàng nho nhỏ hát theo . Thấy anh chàng nhắm mắt .Nàng ngừng hát,bật cười :


- Anh thích bài này há ?



   Không nghe trả lời,thấy trong ánh mắt Tuy lộ vẻ gì đó ,buồn ,buồn . Thảo im lìm  nhìn ngắm những đôi trai gái đi bên nhau ,trông họ tình tứ đẹp như một bức tranh ở ngày nào đó mà nàng có dịp nhìn ngắm khi đọc một quyển truyện nói về tình yêu .




Mùi cà phê thơm phức .

Nhạc tình,tình.


   Bất chợt,nàng hỏi và hy vọng tìm được câu trả lời :


  - Anh này ! Tình yêu là  gì ,anh ?


- Tôi  hay ghét những câu hỏi quá khó khăn . Em có câu hỏi nào dễ hơn không ?



Tự dưng Thảo bật cười . Ngón tay quấn lấy lọn tóc . Nàng quên đi tình cảnh riêng của mình và kẻ đối diện . Nhịp trái tim có cái gì đó thoáng vui,thoáng buồn .



   Nhạc khi không nhả bài Because I love You .


   Nghe thấy vô duyên . Ngồi với nhau,đi với nhau nguyên một ngày . Lỡ ra .......









   đăng sơn.fr 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 



BÀ CỤ NON .







__________________________________________________ _





.chuyện 1 .



Cái số tôi không may trên đường duyên phận . Gặp ai thua đấy . Chẳng có ai yêu tôi lâu dài . Chỉ là bóng bẩy đường mật chốc lát mà thôi .

Ngó qua,ngó lại thấy bạn bè trang lứa,ai cũng nên vợ nên chồng . Chỉ còn mình tôi cứ mãi lang thang . Cha mẹ tôi thấy nóng mặt,nóng lòng .


Bữa nọ, mẹ tôi kéo tôi ra bờ ao, níu áo . Giọng mẹ khẩn trương :

- Nói thiệt ta nghe coi . Mày có bệnh gì không ?



Tôi trố mắt :

- Sao má hỏi kỳ ? Bệnh gì hả má ? !



Mẹ lắc đầu, ngửa mặt nhìn trời cao :


- Ở cái phố này,tao biết tụi nó yêu cùng phái nhiều lắm . Còn mày thì sao ? Láng cháng,tao đuổi mày ra khỏi nhà nha con . Đừng có bày đặt theo trào lưu của mấy xứ da trắng . Hối không kịp đa,con .



Quả là má nghi ngờ oan cho tôi . Đẻ ra thằng con,lẽ nào má không hiểu tính nết nó ?


Ra đường ,đi chợ búa với con trai thì má rõ rồi mà : Hễ có nhỏ nào ngồ ngộ là thằng con liếc tới , liếc lui . Gái ngộ thì nó hay làm chảnh,gái không ngộ thì lại có khi học giỏi quá,con hay mặc cảm,con sợ lấy vợ cao hơn con .



Thằng con xụ mặt, ngồi ở bờ ao,suy nghĩ lung tung rồi chợt nhớ về con nhỏ kia :


Nó không sắc nước hưong trời, nó đeo kiếng cận ngó cái mặt khá dễ thương. Thương nhất là cái miệng có hình quai sếch , hai con mắt to như mắt bồ câu, cái đầu mũi to to theo kiểu nhân hậu theo sách tướng số . Mông đít nó bầu bầu,sàng sàng như con vịt cồ . Đặc biệt là nó cái hai bàn tay rất dài, xinh đẹp . Chữ nó viết lại quá đẹp .


Hỏi thăm thì nghe bạn bè nói là nhỏ này siêng năng,chịu khó . Ở nhà thì có hiếu, hay phụ đỡ cha mẹ già nua .

Hỏi ra thì biết là cũng đang học cùng trường . Bạn bè xúm lại mách nước giới thiệu tôi với Nhỏ . Thấy cô ta đàng hoàng thì mình khoai khoái . Chỉ có điều là nó hay lên giọng dạy đời ,làm bộ làm tịch .



Bữa kia,thò tay nắm tay nó . Nó hất ra, mặt càu quạu :

- Nè . Đừng nhả nhớt ha . Đừng để thiên hạ xì xầm



- Tôi thương em mà . Nắm tay chứ bộ nắm cái khác sao mà la ?



- Tui ghét mất thằng con trai nham nhở đó nha .



Nó đi xích xa xa .

Nó ngoe nguẩy .



Tôi nản thần,thối chí . Tôi đạp xe tới nhà chiều hôm ấy . Nói thẳng vào mặt nó :


- Tôi không muốn tiếp tục với em nữa . Em giống bà cụ non . Ở vậy đến già luôn đi . Tôi cầu cho chả ai lấy em .




Rồi quay đi . Mãi bây giờ là hai năm trôi qua, Nhỏ ấy học ra trường . Vẫn độc thân . Nghe bạn bè nói lại là Nhỏ vẫn âm thầm thương tôi .


Lỡ rồi . Thương sao hồi đó cứ chập chờn, cứ tiếc một cái nắm tay . Phải chi em đừng là bà cụ non hay dạy đời tôi, biết đâu chừng là ta đã lấy nhau .


Đành thôi . Tôi sợ bà cụ non lấy mình về để chỉ huy mình .









BÀ CỤ NON .






CHUYỆN 2





Nói cho ngay, thời gian là liều thuốc bổ để quên . Quên cho phức bà cụ non kia . 


Nói thật thì ai đó nói đúng chóc : Tránh vỏ dưa,gặp vỏ dừa .



Con nhỏ thứ 2 này không tên là Dừa . Nhỏ tên là Dứa . Giọng người nam nghe ngọt như chè,ngọt hơn tiếng hát của Hương Lan . Trời hè đang nực gần chết mà hễ nghe giọng no là mình thấy mát dạ .


Nhỏ này lười học vì học dốt . Nó thiệt thà khai báo : Cứ hễ vô lớp là em buồn ngủ . Em sợ chữ,sợ sách . Má em nói là con gái học cao vô ích . Học cao quá khó lấy chồng ......



Nghe có lý . Tôi thích vợ học ít hơn mình . Nó bằng cấp chữ nghĩa nhiều quá thì cưới về chỉ thích leo lên đầu, lên cổ mình thôi .



Nhưng . Sau một thời gian chèo qua,chèo lại , tôi phát hiện ra con nhỏ này là người yêu cả hai phái . Nó ngọt ngào lý luận cùn :


- Anh nà . Em thích sự mềm mại dịu dàng nữ tính của phụ nữ . Thích sự quyết liệt cứng rắn của nam nhi .


Im ỉm nghe xong lời thuyết giáo của bà cụ non kiểu tân thời như thế, tôi quyết liệt xách dép bỏ chạy .





Nghĩ lại thấy buồn . Má tôi đã nói oan ,nghi oan cho tôi .


Số mạng mà .







đăng sơn.fr




 
 
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 

















ĐI VỀ MỘT PHÍA KHÔNG CÒN NHAU .
        ở miền biểnxanh

...









. Phần đông, khi đọc báo ,những cái cột titre in đậm nhất, chữ lớn nhất sẽ ( và đã ) là những đề tài bắt mắt, hấp dẫn,sôi động . Chuyện dĩ nhiên và dễ hiểu trong ngành quảng cáo. Quảng cáo, khơi động mà không có kết quả thì sẽ dẹp nghề, xập tiệm . Chuyện dễ hiểu .






. Phần đông, ở những kẻ yêu nhau,cho dù họ có kín đáo,thầm lặng đến cỡ nào,chỉ cần nhìn vào đôi mắt long lanh, lúng lính của họ thì sẽ rõ là họ đang yêu, hồ hỡi, sung sướng mà yêu . Những chuyện tình tay đôi,tay ba, tay tư chẳng cần ai quảng cáo,chẳng cần ai khoe khoang ( chỉ có tiếng xầm xì của những kẻ ngoài cuộc là tiếng u u vi vu của gió , những cái ngoại vi, ngoại cuộc cũng có thể là những cơn gió mạnh mẽ để tạo giông bão , những người yêu nhau được ví như kẻ cầm lái cho con thuyền tình của mình,thuyền vượt qua sóng gió hay chìm lĩm là chuyện của kẻ cầm lái ..)





Sau những chuyện phần đông ấy là chuyện phần riêng .


Chuyện giữa hai khoảng cách vời vợi mà chỉ có những dòng chữ có thể đưa người ta đến gần nhau .


Gần từ những dấu chấm, dấu phẩy .


Cô đọc xong, lưởng lự rồi ấn con chuột vào ô chữ Góp Ý .

Cô viết nhẹ nhàng ( và không nghĩ là mình làm quen ) :


".... Tôi tên là ( .... ) Cứ gọi tạm tôi là Biển , vì tôi ở vùng biển và rất yêu biển . Tôi thích nhìn mưa rơi khi đi dạo ngoài biển cho dù có những lúc biển không còn là màu xanh dưới những hạt mưa lành lạnh .


Tình cờ, đọc anh trên những dòng chữ mềm,tôi thấy mình mềm đi . Có phải là vì đời này đã có những lúc quá khô, quá cứng nên ta cần một thoáng chốc nào đó để lòng thư thái . Vì thế, văn chương có thể làm chúng ta mềm mại hơn để yêu đời hơn chút nữa ....


Cám ơn những dòng chữ của anh . "



Sau đó, cô nhận được sự trả lời, họ trả lời thư từ và làm bạn với nhau để tâm tình . Tâm và tình là mở rộng tâm hồn, gió và nắng có thể quyện vào nhau . Mỗi lần vui buồn là những dòng chữ chạy trên thư .


Chữ có thể làm câu văn ngọt, dịu hơn . Người ta có thể sai khiến chữ thành cọ vẽ , trên bảng vẽ : có hình trái táo ngon - Táo biểu hiện cho hình tượng của sự quyến rũ thời Adam & Eva .



Tình yêu khó lòng mà nằm yên trong khu vườn địa đàng . Họ có cái cảm giác họ yêu thương nhau qua khoảng cách cho dù hai cuộc đời của họ đã có bến bờ .



Rồi họ không thể nào vượt qua bến bờ đã định - Và họ giữ sự yên lặng .



Vậy thôi .




Chiều nay, biển lặng sóng khi nhìn từ bờ cát óng ánh vàng . Cô lững thửng thả bước chân dọc theo bãi biển . Bài hát nào đó trở lại như một thôi thúc của kỷ niệm . Bài hát ấy tên là " Đi về một phía không còn nhau "



Biển xanh vẫn xanh . Có khi biển rất buồn dưới mưa màu xám . Mà thôi . Biển vẫn muôn đời cho con người cái cảm giác trơ trọi mỗi khi đứng một mình nghe gió cuốn .






đăng sơn.fr

 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 
 


Ở CẠNH NHAU .





  Cô có nhiều điều muốn nói, muốn hỏi anh . Hỏi thế này, thế nọ mà mỗi lần như mỗi lần, đến gặp anh, cô lại lúng túng rồi thinh lặng .



Cô biết rõ tính anh không bao giờ thích mẫu phụ nữ láu táu , lõi đời và nói nhiều ra cái vẻ như điều gì mình cũng biết . Bọn cô có 3 người là ba tính nết . Anh  trầm tính , lặng lẽ hay giúp đỡ bạn bè, cô thì hay ba phải và hơi nhạy cảm ( có khi cũng hơi quá độ để làm chuyện ruồi bu như  anh hay bảo thế )
Con bạn kia tên Na , tính tình liếng tháu  linh hoạt , không lúc nào yên nghỉ ở cái miệng . Nó thích làm trò cười, trò hề để chọc cười thiên hạ và tai họa theo cái kiểu vạ mồm, vạ miệng cũng hay xảy đến .



   Là bạn thân thiết, đôi lúc ,cô thấy ghét bạn .

Cô bảo thẳng vào mặt nó :


- Nếu tao là đàn ông, con trai, tao sẽ không bao giờ yêu mày .


Na nhún vai, hất mái tóc kiểu con trai . Mắt Na cười ngạo nghễ :


  - Kệ mày . Vậy mà tao có đến  ba bốn gã đang si mê chạy theo tao .



Cô bán tín, bán  nghi để mắt theo dõi bạn . Mà thật , Na nhan sắc đậm đà, ăn mặc đẹp , ăn nói lịch thiệp nếu không muốn nói là lão  luyện duyên dáng nên có nhiều người ghé mắt . Thấy nó cứ đi ăn, đi chơi nay chỗ này, mai chỗ kia, chẳng bao giờ thấy nó nói về tình yêu kia nọ . Lý luận của Na là chủ nghĩa độc thân cho khỏe tay chân .


   Có lần cô thấy Na nhí nha, nhí nhảnh bên anh , cô khều bạn, hỏi thầm thầm bên tai :

- Mày đang có tình ý  gì với anh Danh , phải vậy hôn ?


- Nói ngộ ! Tao coi ảnh như anh trai . Mà cớ gì mi hỏi . Bộ .... bộ .... Mày mắc  gió , mắc chứng canh chừng ảnh hay sao ? Tính cha này khó, không dễ yêu đâu . Nghe  nói  chả đang để tang cho mối tình nào đó, xưa xưa .



Cô không thích chữ xưa ,xưa . Kỷ niệm của quá khứ không thể nào làm đời sống ngừng trôi . Ai cũng có lần yêu, có lần chia  lià đổ vỡ . Cô định bụng sẽ an ủi anh như thế rồi quên khuấy với bao tất bật chung quanh .


  Không biết câu Ghét của nào, trời trao của nấy có đúng hay không nhưng có vài lần, sau khi đi chơi, ăn uống chung với nhóm cả 3 người, trong bữa ăn, cô thấy anh rất vui với sự đùa nghịch của Na . Hai người có vể thân mật hơn bình thường . Cô giữ yên lặng để  tìm thấy sự hụt hững hơi nhoi nhói trong lòng mình .


  Mỗi lần đi chơi chung vơí nhau như thế, cô kín đáo dò xét ánh mắt và cử chỉ của anh với Na . Có cái gì đó nửa vui, nửa buồn bã ở tia mắt anh .



Chiều hôm nay , bắt chiếc ghế nhỏ ngồi xuống trước mặt anh . Cả hai giữ một khoảng im lặng . Cô thoáng thấy sự lo nghĩ nào đó trong ánh mắt Danh .


Một lúc, cô phá vỡ nỗi thinh lặng :


   - Anh có điều gì buồn phải không ? Nói đi nếu có thể nói, em có thể giúp gì được ?


- Anh đã phạm  phải một lỗi lầm .... Anh ...


- Anh vừa giết người xong, phải vậy không ?



  Đốt điếu thuốc, rít vài hơi rồi  anh  dụi tắt ngúm, dáng bần thần :


- Chiều hôm nọ, Na buồn chuyện gia đình, tìm anh, rủ nhau đi lang thang ngoài phố biển . Đi dạo cả buổi và ăn tối ở nhà hàng, hai đứa uống hơi nhiều và ngã vào vòng tay của nhau . Sau đó, cô ấy thú nhận là cô yêu anh .



- Còn anh thì sao ?


  - Anh không biết . Anh không xác định được tình cảm của mình .


Anh vòng tay bó gối . Cô cũng vòng tay bó gối , yên lặng  nghe anh tâm sự về những mối tình ngày xưa, chính về sự do dự mà bao lần anh để vuột . Ai cũng ra đi   .



   Đêm  xuống , lạnh đầy sương, anh tiễn cô ra  tận cửa xe, cô quay  vội đi để anh không thấy cô  cay ở mắt .





  ...




- Hạnh này . Tao không nghĩ là  tao và anh ấy hạp nhau để mang  lại hạnh phúc cho nhau .


Na nói như thế khi sắp xếp quần áo vào những cái valise hành lý . Na có tính quả quyết . Nghĩ điều gì xong là làm lập tức . Nó có ý định đi xa với cái giao kèo với một công ty lớn bên Canada.


Na thay quần áo trước mặt bạn  rồi ôm lấy bờ vai bạn như hai chị em . Giọng nhỏ nhẹ , dỗ dành :


-   Tao hiểu mày hơn ai hết . Cái ngu dại của mày là quá âm thầm khi yêu ai . Mình không tỏ ý thì ai mà biết mình yêu họ chứ . Ở đời này có nhiều kẻ vô tình .



  Cô nhìn trừng trừng vào mắt bạn, giọng gay gắt :


- Mày đang đuà bỡn với tình cảm của anh  ấy hay sao ?



Giọng Na nhẹ đi như có hơi nước :


   - Tao nghĩ là tao đã say và lầm tưởng . Sự qúy mến trong tình bạn không phải là yêu . Làm sao tao có thể xây dựng hạnh phúc tình yêu với cái tính hoang tàn bạt mạng như ngựa chứng  ?  Rồi sẽ tan vỡ mà thôi  . Đừng làm  người khác khổ vì minh . An ủi và chia sẻ với anh ấy dùm tao ,nghe .




Tiễn bạn  ra phi trường, cô đứng lặng thinh với bàn tay vẫy vẫy. Thẩn thờ bước ra bãi đậu xe, ngồi  một chập lâu , cô mở điện thoại gọi cho Danh .



- Anh . Em muốn gặp anh tối nay . Em ....




Anh  nhận lời sau tiếng im bặt đứt khúc  của cô . Tối nay, ngồi bó gối trước mặt anh, cô không biết mình sẽ nên kể gì, nói gì . Chẳng lẽ cứ im lìm khi bên cạnh nhau ?











đăng sơn.fr





 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 
.


Bài Viết Cho Người Dễ Thương








   CHỈ CẦN -





Để thấy cái đẹp tự nhiên . Ta chỉ cần một cái nhìn đẹp và đơn giản  thôi .


Để ngắm một buổi sáng đẹp, em cần gì - em ?


Khi mở toang cánh cửa, em nhìn mưa rơi sáng sớm


Em đừng nhìn khoảng bầu trời âm u xám xịt,


Ngắm hộ anh những  giọt mưa đang long lanh mềm dịu trên cành lá


Thả em trôi nhè nhẹ theo dòng nước tượng trưng  của thời gian .


Không thích cà phê thì đừng uống cà phê, uống thứ gì mà em thích khi nhìn ngắm buổi sáng .


Có thể khi  mưa ngừng rơi thì trời sẽ xanh để trời đẹp .


Đẹp từ ánh mắt em vừa chọn màu áo  trắng khi ra đường với nụ cười .


Không cần nhìn mình vào gương kính nhưng em biết là em đang đẹp .


Vì  một lẽ dễ hiểu mà thôi . Với ý nghĩ đẹp thoát ra từ cửa mắt : Em sẽ có một ngày rất đẹp và êm .


..


Chỉ cần như thế thôi .








   XÍXỌN



.

Anh thích chữ " xí - xọn " . Còn em thì không ?


Em định nghĩa kiểu của em :


- Xí xọn là hay chen vào chuyện của người khác .. Là lắm chuyện .





Anh  thấy kỳ và anh bị quê lắm !


Anh muốn đơn giản và ngây thơ hơn mọi ngày với chữ Xí Xọn ấy .


Chẳng lẽ anh cãi cọ với em, em sẽ mất vui . Ở cạnh em, tất cả mọi sự đêu nên  nhẹ nhàng, dễ dàng, thanh nhàn . Anh  tặng em chữ XíXọn của anh theo  cái  nghĩa dễ thương như thời nào chúng mình áo trắng .


   Ai trễ hẹn ai, ai sưng mặt giận hờn quay đi mà con mắt vẫn hi hí chớp chớp nhìn lén kẻ kia để dò phản ứng ( ! )


   Ai muốn làm lành  lắm nhưng vẫn vùng vằng treo giá ( ! ) Những cái  " Ai  - Ai " như thế nằm trong nghĩa xí xọn . Xí ở  bờ môi chu  ra, ở  cái đuôi mắt nai , ở một góc ấm của trái tim biết nói chữ Nhớ .





..  ... Ai muốn nghĩ  chữ Xí Xọn ra  sao  thì kệ họ . Anh  tặng em và cả cho anh chữ X-X ấy để thấy mình có điều mà dễ thương .


......


*   XíXọn = DễThương .









CỎ NHUNG .







Em ngồi cạnh anh . Nói và không nói . Những ngón tay đang vẽ hình - Trên đầu những ngón tay của em là ý nghĩ của anh . Anh muốn gom chúng lạì , cho chúng chạy nhảy trên bãi cỏ nhung vì  thích sự ấm áp .Ấm để  em quên đi  câu chuyện  về tuyết và những ngày mùa đông khi  em nhìn thấy những - 15 độ . Em  kể chuyện em trượt tuyết . Em làm anh sợ .


Chẳng lẽ  anh thú thật với em là anh ghét trượt tuyết, anh sợ bão tuyết và chết lạnh vùi thân dưới tuyết trắng ? Anh có nhiều thứ để sợ hãi trên đời này . Sợ những đợt sóng dữ trên biển . Sợ chết đuối . Sợ đủ thứ ( nhất là sợ phải xa em ... )



  Khi em ngồi cạnh anh , anh nhìn ngắm nụ cười của đôi mắt, anh ngắm  những  ngón tay, ngón chân em để biết xóa tan đi bao điều sợ hãi  vớ vẩn .


Em nghe anh thú thật những điều anh ghét, những điều anh sợ và cả những gì anh yêu thích nơi em .


Em giả giọng người lớn để " Hứ " lên một tiếng lạ lùng . Và anh chưng hửng để thấy lạ . 




Lạ chứ sao không ? Lạ để ngồi  nhớ lại và  có thế viết một câu  ngắn , gọn - Không Xí xọn - : Viết để giữ lại điều hạnh phúc ( và anh tặng em điều hạnh phúc ấy )


..


Giản dị như vậy mà thôi - em !





đăng sơn.fr 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 



   BẢN TIN MỚI .






Ngày  nào cũng đọc báo - Đọc chuyện trời đất, chuyện  loại xe cán chó, cán người đâm ra bực cái mình .


   Nàng quăng tờ báo, không đọc nữa để tìm cái gì uống hoặc nhậu nhẹt lai rai một mình .


Dạo này , tự nhiên thấy buồn buồn . Có thể  tại muà đông tím lịm , có lẽ tại  đang ghét cái một mình .


  Tự dưng, thấy thèm ngồi với một ai đó . Để nói, để nghe .


Nàng bốc điện thoại, la inh trong máy :


- Ông ơi ! Ông đang làm gì ?



Bên kia hoảng vía, e dè trả lời :


- Ngài làm  gì mà la inh ỏi như thế chứ ?


Bên này bí xị :


Tui đang buồn, đang thèm cắn ai . Ông có rảnh xíu nào không há ông ơi !


- Hơ ... Nghe chữ " cắn " của ngài là tui thấy hoảng rồi . Ngài đang mọc răng sữa  để thèm ngoạm ai  thì cứ ngoạm . Trừ tui, tui vô tội .


..


   Nàng xuống nước :


   - Tôi đang buồn, ông chạy lại thăm tôi đi, tôi pha trà, pha cà phê đãi ông ...



-   ..... !

  - Tôi có bánh ngọt nữa, mới làm  , ngon ác luôn . Tôi để dành cho ông nè .


Bên kia ngờ ngợ lưỡng lự , giọng e  ngại :


- Cô ơi !  Tôi đến thăm cô, chơi với cô hoài, tôi sợ xảy ra chuyện chẳng lành   đó cô .


- Chuyện gì ? Tôi hiền  mà, ông ?


- Ai biết được ? Lỡ có chuyện gì ....


  ..


Bên kia  cúp máy, chỉ chừng nửa giờ sau, bên kia đến , gõ cửa .


Cửa mở ra,  nghe tiếng cười hihihi mát dạ, mát lòng rồi cửa đóng lại .


Đứng ỏ bên ngoài mà săn tin thì có lẽ còn lâu lắm ký giả mới có bản tin mới .


Đã nói rồi mà . Lửa cứ gần rơm thì cháy là cái chắc .


..






đăng sơn.fr 
 
 
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2014 23:31:19 bởi dang son>
..
 
 
 
 
 
   Gái Quê .
 
  _______________________________    
@nguyênhạ & đăng sơn.fr



Truyện Ngắn " Gái Quê " sẽ đuợc tải đăng nay mai như một clip vidéo ở MTV .


   ( Trong phim này  sẽ có những bản nhạc nền như :


  -   Tiếng hát chim Đa Đa

- Tình bé làm sao nhớ ?

- Xin đừng khóc chim đa đa ...

- Theo em  về đâu ?





   Những top hit  năm 2014 này sẽ được trình bày bởi tác giả . &lt;   Có thể bạn sẽ rất  mềm trái tim  của bạn .






CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.01.2014 11:09:34 bởi dang son>
.
 
 
 
 







* Gái Quê - @nguyênhạ & đăng sơn.fr



.




GÁI QUÊ

















----




Hai tháng hè, cô về quê phụ tía má . Thấy tiá má già rồi, thấy thương . Hai ông bà không chịu rời cái mương, cái nhà nhỏ xíu xíu ở bờ ao để lên thành sống như đã bao lần cô mời .



Tía phì phà ,nhả khói xanh um, bó gối, tía nói :


- Lên trể mần chi ? Để hít ba cái khói bụi hả con gái tao ?




Má dòm dòm tía, má trả treo, má nguýt dài :


- Ông chướng . Tui thích gần con gái tui . Ông cà chớn quá . Bữa nào tui bỏ ông, tui theo nó .



Cô lui cui dọn dẹp xó bếp, dòm chừng mà đoán thế nào hai ông bà cũng sừng sừng cãi nhau chí chóe .



Má nắm tay con gái cưng , hỏi nhỏ :


- Nhỏ nè . Có thằng nào ở trển để ý con chưa ?


- Má kỳ á !


- Sao kỳ hả mày . Lớn rồi . Chả lẻ ở dị hoài làm mắm sao ?



Cô lãng chuyện, cắp thúng, đội nón ra bờ ao . Gió miền quê hiu hiu thơm . Ngó mấy bóng dừa phơi gió trên con đê, cô thấy lòng nao nao .



Chưa kịp thả trôi những ý nghĩ của mình theo đàn vịt trắng cạp cạp thì cô nghe một tiếng nói sau lưng :


- Cô ! Cô này ! Cho tôi hỏi thăm nhé ?




Quay lại, thấy gã đàn ông cao, dáng thư sinh . Cô có tính hay kỳ dị, ghét dân bắc kỳ - Người ta nói đàn ông người Bắc hay đểu với cái lịch sự . Cô ngó châm bẩm gã từ đầu tới chân và biết ngay là dân thành thị : Áo sơ mi dài tay bỏ trong quần, đi giầy tây láng bóng , cái đầu chải thẳng, nước da trắng hồng như con gái .



Cô sẳng giọng : Ông hỏi cái chi ? Hỏi lẹ lên, tui có công chuyện .




Gã bắc kỳ hỏi thăm nhà chú Tám ở đâu ? Cô dợm bước chỉ ngón tay qua ngã mặt trời lặn . Đó ! Đó ! Rồi cô bỏ đi một nước .



Gió ngược chiều thổi lại bên tai cho cô nghe tiếng lầm bầm :

- Thật là đáng ghét . Người đâu mà cấm cẳn, chua lè .



Cô làm dáng hung hăng, quay lại :


- Ông nói ai chua ,ông kia ?



Gã hết hồn , chối quanh :


- Tôi .... tôi không nói cô . Mà cô này . Tôi chỉ hỏi thăm đường chứ có gì mà cô dữ vậy cô hai ?



- Sao ông biết là tôi thứ hai mà kêu ?




- Tôi kêu đại theo miền dưới này mà . Thôi, tôi chào cô . Chúc cô vui và hiền .





Gã xách cặp bỏ đi . Cô tiếp tục chân bước trên đê .











2.


Chiều mém đổ mưa, Tía gọi con :


- Gái nè ! Con chạy qua chú Tám, nói chú qua nhậu với tía ha . Bữa nay má mày có món ngon . Lẹ nha Gái .



Cô do dự, cô không thích cảnh đàn ông nhậu nhẹt ,mặt mày đỏ ửng . Cô ghét cái tật chú Tám nói oang oang , bể thành, bể vách .


Má cười hiền, kêu cô đi đi , để má làm đồ nhậu cho tía . Cô lầm bầm : " Dị mà má cứ hù đòi bỏ tía . Má mê tía thấy bà nội . "



Má vớ cây chổi chà dựng ở góc bếp, bá dí dí :

- Tổ cha mày . Kệ tao nha . Tao không thương ổng thì sao có mày ? Đi lẹ đi, tao quất cho mấy cây là ế chồng nha con quỷ !



Xuống con dốc nhỏ là cô thấy nhà chú Tám . Cô khựng chân lại khi thấy Gã Bắc Kỳ đang ngồi cạnh chú và nói năng cái gì đó. Gã mặc cái áo thun lủng lỗ , râu ria , gã gật đầu chào cô .


Chú Tám nghe cô mời, gật đầu vỗ vai gã :


- Nè . Đây là con gái ông bạn của chú . Mày theo tao qua bển nhậu với ổng há . Tía nó dễ thương, vui tánh lắm đa con .


Gã quay nhìn cô, gật đầu chào cái nữa . Cô nghĩ thầm " Coi bộ cha này đang gờm gờm ơn ớn mình " Đàn ông coi vậy mà nhát gan . Mới hù cho một phát đã sợ co chân . 





Gã thay cái áo màu xám ngắn tay, im lìm sánh bước với chú Tám, đi xa xa cô . Cô giữ im lặng khi nghe chú Tám kể chuyện trên trời dưới đất . Chú nói cái thằng này là cháu cưng của chú, nó là con của anh hai chú . Năm nào, nó cũng xách gói về thăm chú . Nhà cửa hiu quạnh, có nó về chơi cũng đỡ buồn .




- Bữa nào dắt nó đi bắt cá nha con .



Cô lặng thinh, nghĩ trong đầu ( Cái ngữ này mà biết bắt cái chi . Chỉ vừa leo lên thuyền là đã qyúnh quáng ) . Vừa rảo bước vừa nghĩ thầm thầm vậy thôi, chứ cô thấy mình cũng quá vô lý . Người ta có chọc ghẹo, có làm gì mình đâu mà mình không ưa .




Trong giờ ăn, coi bộ Tía rất thích gã bắc kỳ, tía đon đả hỏi thăm nghề ngỗng , dự tính tương lai của gã . Chú Tám nâng ly đế ép gã uống, gã lắc đầu .


- Đàn ông mà không biết uống chút đỉnh, bết lắm con ơi . Mai mốt dià đây, mở phòng mạch , chắc gái quê chả con nào lấy mày há thằng nhỏ gà mái .



Tía má của cô bật cười ha hả . 


Má cô dòm gã gà mái :


- Nè . Tâm ! Sao chú con ghẹo con, con không trả lời ?



- Thưa thím , con biết là chú hay đùa thế mà .




Tự dưng, cô bật cười , đỡ thấy ghét gã .



Chú Tám mét :


- Hổm , nó tìm được nhà tui là nhờ con gái anh chị đó . Có điều là nó nói gặp cái cô kia dữ như bà chằn .



Cô nhìn gã, gã ngó cô . Ân hận , cô mở lời :


- Xin lỗi anh há anh . Tại hổm, trời nóng nực làm tui dễ quạu .




Gã gật đầu , hiền khô .








3.



Mùa này, năm nào cũng chơm chớp rỉ rả mưa buổi sáng . Cô chạy xe máy lên thị xã đi chợ . Tình cờ, cô lại gặp Gã đang bước ra khỏi cái tiệm sách duy nhất . Mưa vừa kịp rơi, cô xách giỏ bước vội qua nhà sách núp mưa . Hai người chào nhau .



Chả nhẽ không nói gì, Gã bắt chuyện :



- Cô Hớ nè . Cô hay đi chợ đầu tuần há cô ?



- Úi chà ! Bữa nay ông biết nói giọng miền tây hả ông ?


- Cô Hớ kêu tôi bằng tên hoặc bằng anh cũng được mà . Tiếng Ông thấy xa lạ quá .



Cô ngó mưa ngập trên lề đường bên kia, gật đầu :


- Cũng được . Mà nè anh , lỡ gặp ai, anh đừng kêu tui bằng cái tên Hớ nữa nha . Tui ghét tía tui đặt cho cái tên thấy kỳ . Xấu !



- Tôi thấy tên cô không xấu . Tên nghe dễ chịu , dễ thương mà . Nghe hiền .




Đứng mỏi chân chờ mưa tạnh, Tâm cúi xuống xách dùm cô hai cái giỏ đầy ấp, rủ cô ngồi uống nước chờ tạnh rồi về .



Cô gật đầu .



Gọi ly cà phê đen cho gã, cô uống nước dừa . Tâm nhìn cô , dáng như thăm chừng :


- Cô nè . Bữa nay tôi thấy cô hiền hơn bữa nọ


- Hớ ! Bữa nay tui cũng thấy anh đỡ đáng ghét như bửa đó .



- Tôi có làm gì cô đâu ? Coi bộ cô khó tính ?




Nhìn mặt Tâm, cô cười hihihi . Hình như nước dừa làm cô cười êm và ngọt . Hay tại vì trời đang mưa . Cách nói chuyện chậm rãi từ tốn của Tâm làm cô thấy dần dà dễ chịu .



Cô tò mò hỏi Tâm tại sao ra trường mà lại mò về cái nhà quê thị xã chỉ có mấy ngàn dân này để mở phòng mạch . Tâm nói là Tâm thích chốn này, ở thành phố lớn quá, anh thấy ngộp .




Cô giật mình khi nghe Gã xưng là anh . Cô bắt lỗi :


- Ai cho phép anh xưng là anh mí tui dậy ,anh ?


- Thì tại cô kêu tôi bằng anh . 




Ưà, thì là vậy. Cô thấy mình lại vô lý thêm một lần nữa .









còntiếp .... 

 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»