<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-27 20:19:53dang son>
.....
NỰC
_______________________________
Chuyện xảy ra như vầy :
Thương ai đó.Yêu ai đó là đau khổ.Không đau ít thì cũng đau nhiều.Mỗi lần yêu là mỗi lần đau. Bởi vậy mơí có những bài hát rên rỉ kiểu thất tình.
Biết là như thế nhưng ở đời này mấy ai mà không yêu.Yêu là chuyện kỳ bí từ thời xưa.Thời xưa khi yêu ai,người ta dễ thương lắm.Thụt ra ,thụt vào ,dáo dác,hồi hộp,thẫn thờ.Đi ngang nhà buổi chiều tối,mơ mơ thầm thầm muốn thấy bóng dáng người ta cho đỡ nhớ.Thấy được chút nào hay chút nấy.Miễn là thấy.Thấy vài giây vài phút cũng được.Miễn là...
Về đến nhà,nhớ quá chịu không thấu,lấy giấy mực ra viết thư làm quen.Viết thư tình nhiều khi khó viết.Viết đại thì kỳ cục.Thà là không viết.
Viết xong rồi đọc lại,thấy chướng,thấy vô duyên.Rồi xé,rồi viết.Hì hục cả đêm như thằng ăn trộm.Lỡ người ta không trả lời thì sao ?
Đó là chuyện thời xưa.Xưa rồi ! Thời đó,chưa có Internet và ba cái message texto vớ vẩn từ Mail ,từ điện thoại di động.
Thời bây giờ thì kinh khủng hơn.
Tình đến,tình đi như gió bão. Nếu nhát gan thì bấm vào mấy cái địa chỉ mục kết bạn,kết tình rồi đăng ký.Nhập bọn,nhập bầy vơí một cái nick nào đó,tỷ như : " NgươiYêuCôĐơn " hoặc là cái tên " KeNhatGan " chẳng hạn.
Hắn thuộc loại người nhát gan nên bị ế chổng cheo.Mỗi lần thấy ai đường được ,hắn nghía nghía rồi lắc đầu bỏ cuộc.Người đẹp gái thì không ngó ngàng đến hắn.Người xâu xấu cũng chẳng thèm hắn.Xét cho cùng,hắn thấy mình không đến nỗi tệ cho lắm : Cao ráo,có ăn,có học đủ xài.
Vậy mà.Muà đông nào cũng như mùa đông nấy.Ra đường lạnh run,thấy cô đơn hơn.Về nhà ngồi cạnh lò sưởi thấy cũng vò või cô đơn.
Nực dễ sợ ! Phải làm sao ?
Phải làm sao ?
đăng sơn.fr
.
NỰC
_______________________________
Chuyện xảy ra như vầy :
Thương ai đó.Yêu ai đó là đau khổ.Không đau ít thì cũng đau nhiều.Mỗi lần yêu là mỗi lần đau. Bởi vậy mơí có những bài hát rên rỉ kiểu thất tình.
Biết là như thế nhưng ở đời này mấy ai mà không yêu.Yêu là chuyện kỳ bí từ thời xưa.Thời xưa khi yêu ai,người ta dễ thương lắm.Thụt ra ,thụt vào ,dáo dác,hồi hộp,thẫn thờ.Đi ngang nhà buổi chiều tối,mơ mơ thầm thầm muốn thấy bóng dáng người ta cho đỡ nhớ.Thấy được chút nào hay chút nấy.Miễn là thấy.Thấy vài giây vài phút cũng được.Miễn là...
Về đến nhà,nhớ quá chịu không thấu,lấy giấy mực ra viết thư làm quen.Viết thư tình nhiều khi khó viết.Viết đại thì kỳ cục.Thà là không viết.
Viết xong rồi đọc lại,thấy chướng,thấy vô duyên.Rồi xé,rồi viết.Hì hục cả đêm như thằng ăn trộm.Lỡ người ta không trả lời thì sao ?
Đó là chuyện thời xưa.Xưa rồi ! Thời đó,chưa có Internet và ba cái message texto vớ vẩn từ Mail ,từ điện thoại di động.
Thời bây giờ thì kinh khủng hơn.
Tình đến,tình đi như gió bão. Nếu nhát gan thì bấm vào mấy cái địa chỉ mục kết bạn,kết tình rồi đăng ký.Nhập bọn,nhập bầy vơí một cái nick nào đó,tỷ như : " NgươiYêuCôĐơn " hoặc là cái tên " KeNhatGan " chẳng hạn.
Hắn thuộc loại người nhát gan nên bị ế chổng cheo.Mỗi lần thấy ai đường được ,hắn nghía nghía rồi lắc đầu bỏ cuộc.Người đẹp gái thì không ngó ngàng đến hắn.Người xâu xấu cũng chẳng thèm hắn.Xét cho cùng,hắn thấy mình không đến nỗi tệ cho lắm : Cao ráo,có ăn,có học đủ xài.
Vậy mà.Muà đông nào cũng như mùa đông nấy.Ra đường lạnh run,thấy cô đơn hơn.Về nhà ngồi cạnh lò sưởi thấy cũng vò või cô đơn.
Nực dễ sợ ! Phải làm sao ?
Phải làm sao ?
đăng sơn.fr
.


