- Chuyện về T3
- Năm đệ tứ tức là lớp 9 bây giờ, chỉ có mười lăm tuổi thôi, nhưng lúc đó cứ tưởng là mình lớn lắm. Tôi có hai người bạn trùng tên đứng đầu bằng chữ T, thế là gọi nhau là T tam thừa. Tôi không còn nhớ lúc đó chúng tôi nói với nhau chuyện gì, nhưng hình như nói hòai không hết chuyện. Cứ vừa hết giờ học lại tụm đầu nhau lại hí hí, hố hố. . thậm chí gặp tiết học mà thầy dạy không khó khăn lắm thế là chúng tôi trao tay nhau những mãnh giấy đề thơ, hết họa tới đối văn chương đâu mà lênh láng, rất tiếc là bây giờ tôi không còn giữ để xem coi văn thơ của bọn tôi lúc đó thuộc lọai gì, cốc nhái hay ểnh ương . .
Tuổi mười lăm là tuổi bắt đầu suy nghĩ vu vơ, nhưng chúng tôi học rất ngoan, rất trật tự. Trong giờ học lớp lúc nào cũng im phăng phắt, và với sự im lặng đó chúng tôi học tập kết quả rất đồng đều, rất tốt. Tôi luôn thầm cảm ơn vị linh mục ngày xưa làm giám thị trường tôi. Ngài đã chịu cực chịu khó theo sát chúng tôi, tạo không khí học tập tốt cho chúng tôi. Bây giờ Ngài vẫn còn, vẫn là con người đơn sơ, nhiệt tình và luôn quan tâm đến mọi người, nhất là những người nghèo khổ.
Trở lại với mấy người bạn, chúng tôi rất vui, cha giám thị cấm không cho đem thức ăn vào lớp, nhưng không đem thức ăn vào lớp thì không phải học trò. Chẳng những thức ăn mà còn thức ăn độc đáo nữa, đó là xòai tượng chấm mằm ruốt, củ sẳn lột võ bỏ vô bao, còn mang theo một con dao để gọt xòai nữa. Chẳng may trời bất dung gian đảng, cha đi khám tủ xem có đứa nào đem thức ăn hay sách báo ngòai sách học không? Thế là bịt củ sắn bỏ xuống đất đá từ từ ra đàng sau, rồi đá lên đàng trước, những tà áo dài dễ thương bây giờ còn dễ thương hơn trong việc bao che. Con dao gói trong bịt mắm ruốt thì để dưới đùi. Cha giám thị đi rồi cả bọn khóai trá cười ngặt nghẻo, thế là giờ chơi hôm đó không mất món ăn khóai khẩu là xòai tượng chấm mấm ruốt. Mắm ruốt này lại đặc biệt hơn là đã được kẹp dưới đùi. Ôi kể sao cho hết những kỷ niệm...
Những tưởng là học cùng nhau đến cuối cấp. Nhưng đến cuối năm đó, chúng tôi đã phải chia tay, TT thì phải nghĩ học vì cha mất, mẹ không đủ sức nuôi hết các con ăn học, TT phải nghỉ học đi làm để phụ mẹ nuôi hai em còn nhỏ. BT thì nhà cũng ở xa, tiền học phí không nhiều, nhưng tiền xe thì lại không ít. Thế là hai người bạn ấy đã chia tay cùng tôi vào cuối năm.
Khung cảnh sân trường vào ngày cuối năm đó tôi còn nhớ, thật ảm đạm, thật buồn tẻ. Mỗi nhóm đứng một góc. Chúng tôi bùi ngùi đứng lặng nhìn nhau hàng giờ và tiếc nuối những ngày tháng đã qua. Cây phượng vĩ sân trường hôm đó mang nặng ý nghĩa chia xa, không phải là ba tháng mà là mãi mãi xa nhau. . .Tôi nghĩ, hôm đó không phải chỉ có chúng tôi, mà chắc cũng có nhiều bạn nữa vì gia cảnh phải rời bỏ mái trường.
Huyền Băng