Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Tiểu thuyết kinh dị KIẾP NẠN TRỜI ĐỊNH - Thượng Quan Ngọ Dạ - HẾT

30 trả lời, 58.526 lượt xem — Trang 2 / 2
80

Hôm chôn cất dì Phấn, bầu trời âm u nặng nề, mưa lất phất, những giọt mưa lộn xộn đó hình như cũng đang mặc niệm cho cuộc ly biệt của chốn nhân gian.
Mặc dù lúc sinh thời, dì Phấn đã gây ra bao chuyện có lỗi với Lôi Cận Nam, thậm chí thuê người sát hại ông, nhưng Lôi Cận Nam vẫn tổ chức buổi tang lễ thật long trọng cho dì. Tôi từng hỏi ông có hận dì Phấn không? Ông nói: “Không hận! Đời người ngắn ngủi, nếu thực sự cần phải hận, thì bác chỉ hận mình không kịp phát hiện ra con trai mình vẫn còn sống, thì có thể đã tranh được bi kịch này rồi. Á Phấn lấy bác đã gần ba mươi năm, nỗi khổ trong lòng cô ấy, bác cũng có thể hiểu được. Thực ra cô ấy không hề biết, Hiểu Hiểu không phải là người thừa kế duy nhất của bác. Trong di chúc của bác, có một nửa tài sản đã đứng tên cô ấy. Ôi…”
Tôi không tham gia tang lễ của dì Phấn, bởi nếu tôi và Lôi Hiểu cùng xuất hiện, thì việc hai “cô Lôi” giống y hệt nhau chắc chắn sẽ gây chấn động cho toàn thành phố. Cho nên, tôi chỉ có thể đứng ở dưới gốc cây to gần đó, lặng lẽ dõi theo họ.
Tôi nhìn thấy Lôi Hiểu dựa sát vào lòng Lôi Cận Nam, khóc nấc nghẹn.
Tôi cũng không kìm nổi, nước mắt tuôn rơi, mặc dù dì Phấn đã cùng vú Ngũ tạo dựng nên những sự việc hãi hùng để dọa tôi, nhưng tôi vẫn thấy tiếc cho bà. Chính bà đã làm cho tôi cảm nhận được sự ấm áp của tình mẫu tử. Tôi thầm cầu nguyện với Thượng đế, hy vọng dì Phấn được bình an trong thế giới khác, sẽ không còn đau khổ, không còn oán hặn, không còn cô độc…
Đợi đến khi Lôi Cận Nam và mọi người đều đi khỏi, tôi mới từ từ bước đến trước mộ dì Phấn, đặt bó hoa xuống trước bia mộ.
Mua bắt đầu rơi nặng hạt hơn, từng hạt từng hạt mưa rơi lộp độp vào người tôi, tôi buồn bã nói: “Dì Phấn, dì yên nghỉ nhé”.
Đúng lúc đó, có một chiếc ô che trên đầu tôi, tôi ngước mắt, nhìn thấy La Thiên, anh nói: “Cô cũng đừng quá đau buồn”.
Tôi cười đau khổ, nhìn vào bia mộ nói: “Có thể đến tận lúc chết dì Phấn cũng không biết tôi không phải là Lôi Hiểu thật”.
La Thiên không nói gì, trầm mặc hồi lâu, anh mới hỏi: “Cô có dự định gì không?”
Tôi cúi đầu, nói đầy cảm thán: “Tôi cũng không biết, hiện giờ tôi bị dính khuôn mặt của Lôi Hiểu, liệu có thể có dự định gì được đây?” Vừa nói, nước mắt tôi lại tuôn rơi, hòa lẫn với nước mưa chảy vào miệng tôi, mằn mặn, chan chát, “Anh không hiểu được thứ cảm giác này đâu, La Thiên, giống như thể anh là người thừa thãi duy nhất trên thế giới này, tôi đã được định sẵn là một cái bóng, là một người thừa…”
La Thiên lắc đầu, nói: “Đừng như vậy, Tiểu Yên, ai cũng không phải là cái bóng, là người thừa, cô càng không phải!”
Tôi cảm thấy tim đập loạn xạ, lời của anh hình như đã chạm tới nơi yếu mềm nhất trong cõi lòng tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, tôi muốn hỏi anh, có phải là sau này dù có xảy ra chuyện gì, anh đều luôn ở bên cạnh tôi. Nhưng tôi cân nhắc đắn đo hồi lâu, lại nói thành: “Cảm ơn anh!”
Vừa dứt lời, tôi đã lén véo cánh tay mình, Cổ Tiểu Yên, mày thật là vô dụng, rõ ràng là thích người ta, lại không dám nói.
81

Sau khi rời khỏi nghĩa trang, tôi gọi điện thoại cho bà nội, bởi tôi biết bà chắc chắn đã giấu tôi một số việc liên quan đến Đỗ Xảo Nguyệt. Nhà tôi vốn không mắc điện thoại, cho nên tôi gọi điện đến nhà trưởng thôn. Trưởng thôn vừa nghe nói là tôi thì vui mừng lắm, sau khi nói mấy câu xã giao, ông bèn sai người mau đi gọi bà nội tôi tới nghe điện thoại.
Khi tôi vừa nghe thấy giọng bà, tôi đã không kìm được và bật khóc. Tôi nhớ bà lắm!
Thật không ngờ, tiếng khóc của tôi lại làm cho bà ở đầu dây bên kia hoảng sợ, bà nói đầy nghi ngờ: “Cô là…”
Tôi vội nói: “Bà nội, cháu là Tiểu Yên đây…”
Bà nội nói: “Tiểu Yên? Sao giọng cháu lại không giống giọng Tiểu Yên vậy?” Nói rồi, bà bắt đầu ho, ho dữ dội.
Tôi cuống lên, vội nói: “Bà ơi, cháu đúng là Tiểu Yên thật, cháu nhớ bà, nhớ nhiều lắm! Bà có khỏe không? Có phải bà đang bị ốm không? Bà đã đi khám bệnh chưa ạ?” Tôi không biết phải nói với bà nội như thế nào, dây thanh quản của tôi đã bị biến thành của một người khác mất rồi.
Bà nội cũng khóc: “Cháu thực sự là Tiểu Yên của bà sao? Bà nhớ cháu lắm, bao giờ cháu mới về để bà ngắm cháu thật kỹ?”
Nói chuyện một lúc khá lâu với bà, tôi mới khéo léo chuyển đề tài sang Đỗ Xảo Nguyệt, tôi khẽ nói: “Bà ơi, bà có thể kể cho cháu nghe lần nữa chuyện về Đỗ Xảo Nguyệt không ạ? Bác gái thực sự do cô ấy giết phải không? Còn cả ông nội nữa, thực sự là do hồn ma của Đỗ Xảo Nguyệt báo thù sao ạ?”
Bà nội im lặng hồi lâu, sau đó thở dài rồi chậm rãi nói ra tất cả chân tướng sự thực: “Con bé là do bà giết. Bà đã sớm cảm nhận được giữa Xảo Nguyệt và ông nội cháu có vấn đề, bà không thể mất ông cháu được, bà càng không thể để cô ta hủy hoại cái nhà này được, cho nên, bà chỉ có thể hy sinh con bé… Nhưng ông nội cháu đã hoàn toàn bị Xảo Nguyệt mê hoặc. Sau đó, bà đã vì sự ích kỷ của mình mà gả Xảo Nguyệt đi, thật không ngờ ngay đêm hôm tổ chức đám cưới, cô ta lại quay trở về, còn thề non hẹn biển với ông cháu. Lúc đó, cái kéo quả thực là do Xảo Nguyệt tự đâm vào, ông cháu căm hận bà đến tận xương tủy, thường thượng cẳng chân hạ cẳng tay với bà. Cho đến tận khi bố cháu ra đời, ông ấy vẫn không quên được Đỗ Xảo Nguyệt. Bà không thể chịu đựng được nữa, bèn đánh gẫy chân ông ấy, giấu ông ấy vào hầm, giấu suốt ba năm ròng. Cuối cùng, ông ấy tự sát, thế là bà bèn vứt xác ông xuống giếng… Bà vốn định đem theo bí mật này vài tận quan tài… Tiểu Yên, cháu có hận bà nội không? Bà nội là một người độc ác không thể tha thứ được…”
Nghe xong lời bà nói, tôi vô cùng sửng sốt, cảm giác trời đất quay cuồng, người bà mà tôi kính yêu nhất tại sao lại là người gây ra mọi chuyện tày trời thế chứ? Tại sao lại có sự thực này chứ?
Bàn tay cầm do động khẽ run rẩy, cuối cùng tôi là người ngồi xuống ghế, có lúc, tôi cảm thấy rất khó thở. Tôi có hận bà nội không? Tôi không biết, tôi thực sự không biết…
Giọng bà nội lại lần nữa vang lên ngắt quãng trong điện thoại: “Bà nội… yêu một đời, hận một đời, cũng hối hận cả một đời cả đời chẳng có gì cả… bây giờ, đã nói ra tất cả mọi việc, được rồi, đều kết thúc cả rồi…”
Tôi đã quên mất nội dung cuộc nói chuyện sau đó giữa tôi và bà nội, chỉ nhớ được đầu mình luôn mơ màng nặng trịch, tinh thần vô cùng mệt mỏi uể oải.
Những ngày sau đó, Lôi Hiểu dạy tôi học lái xe, trong những ngày chung sống cùng cô ấy và Lôi Cận Nam, tôi dần quên đi tất cả những nỗi xót xa bi thương đau khổ trước đây.
82

Nửa tháng sau, vào một buổi trưa, tôi và Lôi Hiểu ngồi đối diện nhau trong quán nhạc dương cầm.
Chúng tôi mặc quần áo giống nhau, di tất giống nhau, để tóc giống nhau, ngay cả son môi cũng cố tình chọn tông màu giống hệt nhau. Lôi Hiểu là cô gái xinh đẹp, cho nên tôi cũng xinh đẹp. Hai người đẹp giống y hệt nhau như vậy đã thu hút ánh mắt hiếu kỳ của tất cả mọi người trong quán.
Thậm chí loại trà chúng tôi uống cũng giống nhau – bởi vì Lôi Hiểu bị bệnh tiểu đường bẩm sinh, không được uống đồ ngọt, cho nên tôi uống trà cùng cô.
Lôi Hiểu nói: “Cậu có nhìn thấy không, Tiểu Yên, ai cũng nhìn chúng ta tới vài lần đấy!” Cô cười rất vui sướng, nụ cười giống như một giọt thuốc màu rơi xuống nước, nụ cười từ khóe miệng cô lan đến tận đuôi lông mày.
Tôi cũng cười, nói: “Đúng vậy, không chừng lát nữa còn có người đến xin chụp ảnh cùng chúng ta cũng nên”.
Cô xua xua tay: “Xì! Chúng ta có phải minh tinh đâu!”
Tôi hỏi cô: “Hiểu Hiểu, con bướm trên cánh tay cậu được xăm từ khi nào vậy?”
Cô xoa xoa cánh tay, nói: “Cái lần mình và anh trai chơi trò trốn tìm, mặc dù mình không bị ngã lăn xuống, nhưng lại bị rách tọa tay, phải khâu mấy mũi, để lại sẹo. Mùa hè mặ áo ngắn tay trông rất xấu, cho nên về sâu mình bên xăm hình con bướm lên đó”. Cô nhìn cánh tay tôi, nói tiếp: “Thật không ngờ bọn họ xăm hình con bướm này cũng giống y hệt haha”.
Thảo nào lúc trước khi tôi hỏi về hình xăm con bướm trên cánh tay tôi, dì Phấn lại đột ngột trở mặt, thì ra con bướm này khiến bà nhớ lại sự cố năm đó.
“Cậu biết không? Từ khi mình rất nhỏ đã nằm mơ thấy cậu, à… mơ thấy con bướm này, cậu nói xem, có phải là rất thần kỳ hay không?”
Tôi tưởng cô sẽ rất ngạc nhiên, không ngờ cô lại nói: “Mình thấy giấc mơ đôi khi thực ra là một kiểu ám thị. Trước hôm mình xảy ra chuyện, mình đã từng mơ thấy mình lao chạy trong rừng, như thể đang có thứ gì đang đuổi theo mình vậy, hơn nữa, mình phát hiện ra mình không có bóng, đáng sợ lắm!” Nói xong, cô khẽ thè lưỡi ra.
Tôi đang định nói, chợt nhìn thấy La Thiên đang đẩy cửa bước vào, tôi lập tức hạ giọng nói với Lôi Hiểu: “La Thiên đến rồi”.
Cô hiểu ý gật đầu, làm bộ mặt quỷ.
Đợi đến khi La Thiên đã bước vào, tôi và Lôi Hiểu cùng đứng dậy, đứng thẳng hàng, cùng mỉm cười. Trước khi đến đây, tôi đã nhắn tin cho La Thiên, bảo anh nhận ra tôi là người nào giữa tôi và Lôi Hiểu, cho nên hôm nay tôi mới ăn mặc trang điểm giống y hệt như Lôi Hiểu.
La Thiên nhìn tôi, rồi lại nhìn Lôi Hiểu, nhìn Lôi Hiểu rồi lại nhìn tôi, lẩm bẩm: “Đúng là không đơn giản chút nào, nhưng… anh biết là em”. Cùng lúc dứt câu nói, anh nắm lấy tay tôi.
Lôi Hiểu lập tức kêu lên: “Oa! Sao anh nhận ra được? Ngay cả bố em cũng không nhận ra nổi đấy!”
La Thiên nheo mắt, nói: “Cảm giác, cảm giác của anh chưa bao giờ sai. Được rồi, không đùa với bọn em nữa, anh còn có việc, anh đi trước đây!”
Tôi ngẩn người đứng nguyên tại chỗ, vẫn chưa kịp định thần lại trong nỗi bàng hoàng. Trước khi đến đây, tôi đã tự thề với lòng mình, chỉ cần La Thiên nhận được ra tôi giữa tôi và Lôi Hiểu thì sau này bất luận anh đi đến đâu, tôi cũng sẽ đi theo anh, yêu anh, không bao giờ rời bỏ. Nhưng khi anh thực sự nhận ra tôi, tôi lại không biết nên làm thế nào cho phải, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn anh bước ra khỏi quán.
Lôi Hiểu lắc vai tôi: “Còn ngẩn người ra đó làm gì? Đuổi theo đi!”
Tôi lẩm bẩm: “Ngộ nhỡ…”
Lôi Hiểu cuống lên, nói: “Cái gì mà ngộ nhỡ chứ, không thử sao biết có được hay không chứ? Rất nhiều cơ hội đều chỉ là hơi nới lỏng tay sẽ mất ngay đấy, La Thiên là một người cảnh sát tốt, quan trọng hơn là một người đàn ông tốt, mình ủng hộ cậu, đi đi!”
Tôi gật mạnh đầu, đuổi theo ra khỏi quán, Lôi Hiểu nói đúng, rất nhiều cơ hội đều chỉ là hơi nới lỏng tay sẽ biến mất.
Tôi nhanh chóng đuổi kịp La Thiên.
Đúng trong khoảnh khắc đó, dũng khí của tôi bị xua tan, tôi lắp bắp: “Việc đó… em…”
La Thiên hình như hiểu được ý tôi, anh mỉm cười, khẽ nói: “Tiểu Yên, anh biết em là một cô gái tốt, nhưng anh là một người cảnh sát, chính anh cũng không biết lúc nào sẽ có nguy hiểm xảy đến với mình. Tiểu Yên, em hãy nhớ, trên thế giới này không có ma quỷ, tất cả mọi điều tà ác đều đến từ chính sự tham lam của con người. Bất luận sau này có xảy ra chuyện gì, chỉ cần em có lòng tin với chính mình, cho mình dũng khí, vậy thì em có thể khắc phục được nỗi sợ hãi… Anh sẽ mãi mãi là bạn tốt của em, mãi mãi đứng cạnh em, lúc nào cũng dõi theo em, bảo vệ em. Ừm, được rồi, trong Sở có việc, anh phải về ngay, tạm biệt em!”
Nói xong, anh quay người bước đi.
Nhìn anh bước nhanh về phía trước, nước mắt tôi lần nữa lại không chịu nghe lời, vẫn cứ trào ra khỏi khoang mắt. Lần đầu tiên tôi động lòng trước một người con trai, lẽ nào lại từ bỏ như vậy sao? Không! Không thể nào từ bỏ! Không thể từ bỏ như vậy! Là anh ấy sợ liên lụy tôi phải không? Nếu theo cách nói của anh, vậy thì mỗi người cảnh sát đều không thể được yêu đương và kết hôn sao? Từ khi bước chân đến thành phố S cho tới lúc này, tôi đã sớm trải qua biết bao chuyện đáng sợ, còn có việc gì đáng sợ hơn việc mất La Thiên chứ?
Không có! Đã không có nữa rồi! Cho nên, tôi không thể từ bỏ như vậy, cần phải cố gắng vì tình yêu của mình, cần kiên định.
Nghĩ đến đây, tôi bước nhau đuổi theo anh, tôi đã nghĩ kỹ rồi, nếu như sau khi đuổi theo kịp anh, tôi vẫn không đủ dũng khí để thổ lộ cùng anh, vậy thì tôi có thể yêu cầu anh đi cùng tôi về quê một chuyến, bởi vì chắc chắn bà nội vẫn còn giấu tôi câu chuyện về Đỗ Xảo Nguyệt.
Vừa đi vừa nghĩ, khi sắp đuổi kịp La Thiên, đột nhiên có một người đàn ông ở góc phố lao ra đâm thẳng vào người tôi, anh ta luôn miệng nói lời xin lỗi. Tôi lắc đầu, nói không sao, nhìn anh ta với vẻ hơi kỳ lạ, ơ, sao người này trông quen thế?
Tôi đang chuẩn bị tiếp tục đuổi theo La Thiên, tôi chợt nhận ra điều gì đó, đầu óc như tê dại – vừa rồi, người đàn ông đâm vào tôi chính là La Thiên!
Tôi ngẩn người đứng nguyên vị trí, nhìn La Thiên đang đi phía trước, rồi lại quay đầu nhìn La Thiên đã đâm vào tôi. Hai người bọn họ có chiều cao như nhau, dáng người như nhau, quần áo cũng như nhau… rốt cuộc, người nào mới là La Thiên thật?
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc tôi nặng trình trịch, trước mắt cũng trở nên mơ hồ, như thể bầu trời đột nhiên âm u, lan tỏa khắp đất trời. Tôi mơ màng nhìn những người đang qua lại bên cạnh mình, họ thực sự là chính họ hay là bản sao?

HẾT


Cuốn sách này đã kết thúc, nhưng câu chuyện của La Thiên, Cổ Tiểu Yên mới bắt đầu…
Sức mạnh tình yêu của họ sẽ diễn biến như thế nào? Liệu họ có được hạnh phúc không? Con đường phía trước còn có những đối thủ như thế nào đang chờ đợi họ?
Câu chuyện của họ, vẫn còn được tiếp diễn…
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»