Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Cuộc phiêu lưu của Bút chì và Khéo tay - duy_anh_02 scan 🔒

26 trả lời, 4.915 lượt xem — Trang 1 / 1
Chương I
là chương có thể ăn một chiếc kẹo vẽ và bay trên một quả dưa chuột lười

Trên một đường phố rất đẹp gọi là phố của những chiếc chuông vui, tại một đô thị nọ, có một cửa hàng đồ chơi vô cùng - vô cùng lớn. Một hôm, bỗng có tiếng ai nhảy mũi ngay trong cửa hàng. Nếu kẻ hắt xì là người bán hàng thường giới thiệu các loại hàng đồ chơi cho trẻ nhỏ thì chẳng có gì đáng phải ngạc nhiên. Nếu người nhảy mũi là một cậu bé mua hàng nào đó thì cũng chẳng hề làm cho ai sửng sốt. Nhưng đây lại chẳng có điều gì liên quan đến người bán hàng cũng như một cậu bé con nào hết. Tôi rất biết, người nhảy mũi đó là ai! Thoạt đầu, chẳng có ai tin tôi đâu, nhưng dù sao, tôi vẫn cứ nói.
Chiếc hộp nhỏ vừa mới hắt xì đó! Phải! Phải! Một chiếc hộp đựng bút chì màu. Chiếc hộp ở ngay trong kho chứa đồ chơi, nằm giữa các loại hộp nhỏ, to khác. Trên nắp hộp đó có in một dòng chữ màu rực rỡ:
BÚT CHÌ MÀU NHÃN HIỆU << VỊ THẦN TÍ HON >>
Nhưng nào đã hết. Bên cạnh đó còn có một hộp khác. Hộp này gọi là:
NHÀ CHẾ TẠO MÁY MÓC << THỢ KHÉO TAY >>
Khi chiếc hộp thứ nhất vừa nhảy mũi xong thì chiếc hộp thứ hai bèn nói:
- Trăm tuổi!
Tiếp đó cái nắp lộng lẫy của hộp thứ nhất hé mở. Từ trong hộp xuất hiện một chiếc bút chì độc nhất bé tí xíu. Chiếc bút chì thật lạ! Không phải bút chì thường, không phải bút chì màu, mà là một chiếc bút chì vô cùng kỳ lạ! Xin hãy nhìn xem. Quả là kỳ cục có phải không?
Chiếc bút chì tiến lại gần << nhà chế tạo >> máy móc, gõ lên chiếc nắp hộp gõ và hỏi to:
- Ai ở trong đó?
- Tôi đây! Tôi là thợ khéo tay - có tiếng trả lời - Giúp cho tôi ra khỏi đây với! Tôi không sao ra được! - Lập tức ở trong hộp có tiếng gì lục cục vang ra.
Búc Chì liền nâng nắp hộp lên, ngó qua khe hở. Trong đó có một hình người bằng sắt kỳ quặc đang ngồi giữa đám óc, vít, giũa, lò xo, bánh xe và những lá thép mỏng. Anh ta bật nhảy ra tựa chiếc lò xo, rồi lắc lư trên đôi chân mảnh thật tức cười, giương mắt nhìn Bút Chì và ngạc nhiên hỏi:
- Bạn là ai?
- Tôi hả?...Tôi là một hoạ sĩ thần kỳ. Tên tôi là Bút Chì. Tôi biết vẽ những bức tranh động đậy.
- Tranh động đậy là ra làm sao?
- Chẳng hạn nếu bạn muốn, tôi sẽ vẽ một con chim. Con chim lập tức cử động ngay và bay đi mất. Tôi còn vẽ được cả kẹo nữa. Kẹo ăn được hẳn hoi...
- Xạo! - Khéo Tay liền kêu lên - Không bao giờ có chuyện đó - Anh ta phá lên cười - Không có được!
Bút Chì bực mình nói:
- Các vị thần không bao giờ nói dối.
- Vậy hãy thử vẽ chiếc máy bay đi! Để coi cậu là vị thần gì, nếu như cậu nói thật.
- Vẽ máy bay hả? Tôi đâu biết máy bay là cái gì - Bút Chì nói - Có lẽ để tôi vẽ củ cà rốt hay hơn. Được không?
- Tôi đâu cần cà rốt! Cậu chưa bao giờ trông thấy máy bay thiệt sao? Nực cười quá hà!
Bút Chì lại lên cơn tức:
- Thôi đừng có cười nữa. Nếu cái gì cậu cũng trông thấy cả rồi, hãy nói cho tôi biết, máy bay ra làm sao đi! Hình dáng nó thế nào, nó giống như cái gì chớ? Rồi tôi sẽ vẽ cho coi. Trong hộp của tôi có cả một quyển tranh tô màu. Ở đó có in hình nhà, chim, dưa chuột, kẹo, ngựa, gà con, gà mái, chó, mèo. Ngoài ra chẳng có gì hết! Cũng chẳng có cái máy bay nào!
Khéo Tay nhảy tưng tưng khiến cho những chiếc chân của mình reo lên:
- Ôi, trong quyển tranh của cậu toàn những hình ngán ngẩm! Thôi được rồi. Tôi sẽ nói về cái máy bay cho cậu hay. Nó giống như một quả dưa chuộc thật là to và có đôi cánh nho nhỏ. Tôi sẽ lấy các thứ ở trong hộp ra lắp mô hình máy bay.
Khéo Tay lập tức nhảy vào hộp.
Chú ta lục tìm các ốc vít cần thiết rồi chú ta lắp, vặn  sao cho đúng chỗ, sử dụng tuốc-nơ-vít thật khéo léo và gõ búa cách cách - Cách! Miệng lúc nào cũng ca hát:
Tự tay ta làm ra tất cả,
Ta không tin vào những thần kỳ
Tài ghê! Tài ghê! Tài ghê!
[align=left]Còn Bút Chì thì thò tay vào túi lấy ra những cây bút chì màu, nghĩ tới nghĩ lui để vẽ quả dưa chuột. Một quả dưa xanh, tươi, da hơi sần sùi. Sau đó chú vẽ thêm đôi cánh.
- Này, Khéo Tay ơi! - Bút Chì gọi - Lại đây mà coi! Tôi vẽ máy bay nè!
- Chút xíu nữa, - Anh bạn thơ trả lời - để tôi gắn nốt cái cánh quạt  cho xong cái máy bay đã. Ta lấy ốc vít, ta vặn cánh quạt vào...Ta nện một hai...Thế là xong! Coi đây, máy bay như vầy đó!
Kéo Tay nhảy ra khỏi hộp, tay cầm theo chiếc máy bay. Máy bay giống in như thật! Tôi khỏi cần phải nói đến loại máy bay nào. Bởi vì trẻ em ai mà chẳng trông thấy máy bay. Chỉ có một mình Bút Chì là chưa trông thấy máy bay bao giờ. Chú ta nói:
- Ôi, anh bạn vẽ giỏi quá!
- Anh bạn lầm rồi - Khéo Tay mỉm cười - Tôi đâu có biết vẽ. Tôi dùng bộ xếp lắp thành máy bay đấy.
Khéo Tay chợt trông thấy quả dưa chuột, quả dưa chuột tươi, xanh.
- Anh bạn lấy dưa chuột ở đâu ra đó? - chú ta ngạc nhiên.
- Đấy là...đấy là máy bay của tôi.
Anh thợ Khéo Tay rung cả đôi chân bằng lò xo của mình lên mà reo, mà cười to thiệt là to. Ra cái anh chàng Khéo Tay hay cười là như vậy đó! Anh ta cứ cười phá lên tựa như bị ai thọc léc không còn cách nào ngưng lại được nữa.
Bút Chì rất bực mình. Chú ta liền vẽ lên trên tường một đám mây đen. Đám mây biến thành một trận mưa thực sự. Trận mưa làm cho Khéo Tay bị ước từ đầu đến chân và lập tức bặt cười.
- Hừ..ừ..- Chú ta nói - Trận mưa khốn khiếp ấy ở đâu ra vậy? Tôi đến bị gỉ sét mất thôi!
Bút Chì liền la lên:
- Ai bảo anh bạn cứ cười hoài? Chính anh bạn nói là nó giống quả dưa chuột!
- Ôi, chịu hết nổi rồi! Anh bạn đừng chọc cười nữa kẻo tôi long ra hết trơn bây giờ. Máy bay ơi là máy bay! Sao anh bạn lại cắm hai cái lông gà vào quả dưa chuột như vậy? Khà - khà - khà! Máy bay như thế này thì bay làm sao được!
- Vậy mà bay được đấy! Đôi cánh sẽ cất lên và máy bay sẽ bay lên cho coi!
- Nhưng động cơ trong máy bay của anh ở đâu? Tay lái nữa? Không có tay lái, không có động cơ thì không có máy bay nào bay được hết.
- Cứ ngồi thử lên máy bay của tôi coi! Tôi sẽ cho anh bạn biết là bay được hay không bay được - Bút Chì nói xong liền cưỡi lên quả dưa chuột.
Khéo Tay cười ngặt nghẽo đến nỗi ngã bổ nhà vào quả dưa chuột, ngay lúc đó có ngọn gió bất ngờ ùa vào ô cửa sổ con, làm vung đôi cánh, quả dưa chuột rập rình và bay vút lên như máy bay thật.
- Ái dà! - Bút Chì và Khéo Tay cùng kêu lên.
<< Bốp!....Chát!....>>
Đó là quả dưa chuột tươi, đúng là quả dưa chuột xanh như thật bay vọt lên cửa sổ và rơi xuống đất.
Thực vậy. Máy bay không hề có tay lái nào hết. Mà đã không có tay lái thì bay làm sao được? Tất nhiên là không được rồi! Do vậy máy bay mới vỡ tan ra. Hai cánh bị bay đi hai phía và bị gió cuốn hất ngược lên tận mái nhà.

[/align]
0
Chương 2:
kể chuyện về hai con ngựa.

Khéo Tay kêu loảng xoảng chẳng khác gì cái lon sắt rỗng. Nhưng chú ta không hề bị đau. Vì người chú bằng sắt mà! Chú chỉ hơi sợ một chút. Chú có bao giờ bay đâu.
- Cậu đúng là một vị thần thật sự! - Khéo Tay thốt lên - Tôi thì không biết làm ra những bức tranh cử động như thật.
Bút Chì xoa xoa cái trán bị vêu và thở dài:
- Chúng ta làm thế nào trở về hộp bây giờ đây?
- Khỏi cần! - Khéo Tay khoát tay - Ở đó chật lắm! Tối lắm! Tôi muốn được chạy, nhảy, trượt, bay! Hãy vẽ cái máy bay khác đi! Chúng ta sẽ cùng nhau du lịch! Chúng ta sẽ được thấy những máy bay thật sự! Chúng ta sẽ trông thấy mọi thứ trên đời!
Nhưng không hiểu sao Bút Chì không muốn bay nữa.
- Để tôi vẽ con ngựa còn hơn.
Bút Chì liền vẽ lên tường trắng hai con ngựa giống nhau như đúc. Trên lưng chúng có hai bộ yên cương mềm mại có đính những ngôi sao vàng rực rỡ.
Thoạt đầu hai con ngựa ve vẫy đuôi. Sau đó chúng hí lên vui vẻ và thản nhiên bước ra khỏi bờ tường. Khéo Tay há hốc miệng ra và ngồi phệt xuống đất. Khi quá đổi ngạc nhiên vì một lẽ gì đó, người ta thường hay làm như vậy.
- Cậu đúng là một vị thần vĩ đại! - Khéo Tay kêu lên - Tôi không sao làm được như vậy!
Bút Chì sung sướng vì được khen, khiêm tốn nói:
- Đã đến giờ lên đường. Hãy chọn ngựa và leo lên!
Khéo Tay thích con ngựa bạch hơn. Hoạ sĩ nhận con ngựa hồng.
Cả hai lên ngựa và lên đường đi du lịch.

0
Chương 3:
là chương đôi ngựa phi trong thành phố.

Trên quảng trường tên là Sáng Sủa, một quảng trường đẹp nhất của thành phố, có một người cảnh sát. Ô tô, xe cộ tấp nập lại qua trước mặt ông. Xe ô tô buýt to, ô tô điện dài, còn xe du lịch thì bé nhỏ. Những chiếc mô tô hăm hở rồ máy tìm mọi cách vượt tất cả loại xe để phóng lên phía trước.
Bỗng nhiên người cảnh sát kêu thốt lên:
- Ai mà tin được!
Có hai con ngựa xinh xắn dễ thương đang phi trên đường phố chật ních những loại xe lớn, nhỏ. Con ngựa hồng pha chen khoang trắng, còn con ngựa bạch mã thì lại có đốm hồng. Lại có hai người lạ mặt bé tí xíu cưỡi trên hai con ngựa đang vừa phi vừa nhìn bốn phía, vui vẻ hát câu:
<< Ôi, ta như tay kỵ mã
Cho ngựa ăn sô-cô-la thật đã
Ngựa ơi, phi đại lên đi
Đi bộ thường hay mệt lả! >>
[align=left]Tất nhiên đó là Bút Chì và Khéo Tay rồi.
Cả hai hết nhìn sang trái, lại nhìn sang phải. Đôi ngựa cũng lúc rẽ trái, lúc rẽ phải, lúc phi, lúc dừng lại ngay trước mũi ô tô.
Trên đường phố thật lắm chuyện kỳ lạ. Nào nhà cửa, đèn hiệu, xe ô tô, giếng phun, cây cối, chim bồ câu, hoa cỏ, người đi đường, biển đề, đèn đường - cái gì nhìn cũng thích mắt!
Phía bên trái đường có một chiếc xe rất lạ. Bên dưới bụng xe có gắn một cái bàn chải tròn to tướng đang quét rác bụi trên đường. Đó là ô tô quét rác.
Phía bên phải đường có một cái ô tô. Trên thùng xe có một cái chòi cao, trên chòi đó có mấy người mặc quần áo bảo hộ lao động đang đứng. Họ đang chăng những sợi dây điện mỏng manh ở trên cao.
- Đó là thợ điện đấy! - Khéo Tay bảo Bút Chì.
Người cảnh sát đưa còi lên môi, thổi rất to. Những người lái xe bất ngờ dừng lại nhìn về phía người cảnh sát. Chỉ có Khéo Tay và Bút Chì là coi như không có chuyện gì xảy ra. Cả hai đều không hiểu người cảnh sát thổi còi để làm gì.
[align=center]<< Ngựa ơi, phi đại lên đi
Đi bộ thường hay mệt lả! >>
[align=left]Khéo Tay ngồi trên yên ngựa hát rống lên. Còn Bút Chì hát tiếp theo, giọng nhỏ nhẹ:
[align=center]<< Đi bộ thường hay mệt lả..>>
[align=left]- Mất trật tự quá! - Người cảnh sát nghĩ vậy - Phá rối luật giao thông. Thế này đến bị xe chẹt mất!...
Một chiếc ô tô màu đỏ rất to đỗ ngay bên cạnh người cảnh sát. Người cảnh sát mở máy, lái ngay xe ra giữa phố Hạt Dẻ. Đèn hiệu màu đỏ bật lên.
Dòng xe cộ dừng lại. Ô tô buýt, ô tô điện, ô tô vận tải, xe du lịch, mô tô, xe đạp đều dừng ngay lại.
Tất cả đều dừng lại. Chỉ riêng Khéo Tay và Bút Chì vẫn bình thản đi tiếp. Có ai giảng giải cho họ biết về đèn hiệu đâu.
Người cảnh sát nghiêm nghị nói:
- Đề nghị đừng dừng lại!
- Ôi!....- Bút Chì khẽ thốt lên - hình như chúng ta không gặp may rồi....
Một đám người lập tức vây quanh người cảnh sát và hai kẻ phá rối luật giao thông.
Một chú bé nào đó nhận xét:
- Đây chắc là những diễn viên ở rạp xiếc!
- Sao vậy, hai anh bạn? Tại sao các bạn phá rối luật lệ giao thông? Nhà các bạn ở đâu?
- Chúng tôi ư?...Chúng tôi sống ở trong hộp...-Khéo Tay sợ hãi trả lời.
- Sao lại hộp? Chắc đó là tên làng của các bạn à?
- Không, chúng tôi ở trong những cái hộp thực sự ấy...
Người cảnh sát đưa khăn tay lên lau trán:
- Chẳng còn hiểu ra sao nữa! Này hai anh bạn, tôi không có thời giờ đùa với các bạn đâu. Phải biết tuân theo luật lệ giao thông!
<< Luật lệ giao thông là gi? >> - Bút Chì vốn ham hiểu biết định hỏi, nhưng Khéo Tay đã kéo tay áo chú. Ai lại đi hỏi cảnh sát những câu thế bao giờ.
Đèn hiệu xanh bật lên. Xe ô tô, xe buýt, xe điện, xe vận tải, mô tô, xe đạp tiếp tục chạy.
Đến lúc đó Khéo Tay mới nói:
- Đó là lỗi ở các con ngựa này. Đi trong thành phố phải dùng ô tô.
[/align][/align][/align][/align] [/align]
0
Chương 4:
ở đây có chuyện trượt trên những chiếc gối mềm.

- Ta vẽ ô tô vậy..- Bút Chì nói.
- Cậu cho vẽ ô tô dễ lắm hả? Cậu không vẽ nổi đâu. Có << phụ tùng >> thật tốt thì may ra mới có thể lắp được ô tô. Tôi có thể làm được xe trượt tự hành, nhưng tìm đâu ra bánh xe bây giờ?...
- Tại sao tôi lại không vẽ được? - Bút Chì cắt lời - Tôi đã trông thấy ô tô rồi mà!
- Thôi được, cậu vẽ ô tô đi. - Khéo Tay bằng lòng - Nhưng cậu phải nhớ vẽ bánh xe ô tô có lốp đấy. Không có lốp, xe ô tô đi xốc lắm. Tôi không chịu được va chạm mạnh đâu, tôi sẽ bị long ngay. Còn lốp xe mà mềm như gối, đi rất êm.
- Yên chí! - Bút Chì vừa mải mê làm việc vừa đáp - Đừng lo! Sẽ rất êm.
Trong lúc hoạ sĩ tí hon vẽ chiếc ô tô lên tường trắng thì Khéo Tay dẫn hai con ngựa vẽ sang một phố bên cạnh buộc chúng vào một hàng rào găng không lấy gì làm cao lắm.
Khéo Tay quay trở lại và nhìn thấy bức vẽ. Chú định góp ý với Bút Chì đôi câu thì thấy Bút Chì đã hoàn thành bức vẽ rồi.
<< Xong! >>
Chiếc ô tô giống như thật đỗ ngay bên cạnh.
Khéo Tay ngạc nhiên:
- Cậu vẽ cái gì thế này?! Sao cậu vẽ thùng gối vào lốp xe vậy?
Quả thực, chiếc ô tô mới này có bốn bánh xe có lắp thêm gối vào! Những chiếc gối hoàn toàn thật. Áo gối màu hồng có dây buộc màu trắng. Bút Chì vẽ gối thật là đẹp.
Bút Chì đáp:
- Chính cậu đã nói về những chiếc gối đó thật!
- Tôi không hề nói đến gối nào hết!
- Không, cậu đã nói! Có nói!
- Cậu lầm quá đi! Bây giờ xe của cậu không chạy được đâu.
- Chạy được! - Bút Chì bực bội nói.
- Không chạy được! Tôi biết rõ hơn cậu!
- Chạy được quá đi chớ!
- Cậu cứ thử ngồi lên xe xem!
- Ngồi thì ngồi! Chạy làm sao  được mày chạy!
Khéo Tay ngồi lên xe bên cạnh Bút Chì. Ô tô nổ máy rồi lao đi.
Bút Chì reo lên:
- Chạy rồi! Chạy được rồi!
Khéo Tay kinh ngạc đưa cả hai tay ra nắm chặt lấy tay lái. Chú ta rất sợ bị bật ra ngoài xe. Chú không có thì giờ để ngó nghiêng sang hai bên đường nữa. Nhưng dù sao chú cũng vẫn nhận thấy những người đi trên đường đang nhìn và chỉ ta về phía các chú.
- Xe ô tô thật nực cười - những người đi đường nói với nhua - Xe chạy trên gối! Lạ quá!
0
Chương 5:
ở đây cuộc hành trình vẫn tiếp diễn.

Các nhà du lịch tý hon của chúng ta đi dạo trong thành phố không được bao lâu.
Xin lắng nghe, tiếp sau đây chuyện gì sẽ xảy ra như thế nào.
Bút Chì thấy một chiếc xe ô tô rất lạ trông y như cái trống cái đang chạy trên phố. Chiếc xe từ từ lăn trên đường nhựa, nhưng mặt đường chỗ xe chạy qua sao mà đen xì xì và phẳng lì không như những nơi khác. Đã thế lại còn bốc khói sặc cả mùi lên. Tất cả các xe khác đều cố tránh chiếc xe này và cả cái quãng đường ngay sau nó nữa.
Vậy mà Khéo Tay khi trông thấy chiếc xe lạ này lại reo lên sung sướng:
- Chúng ta cần phải phóng vượt xe này mới được. Bằng không các xe khác sẽ vượt chúng ta, mà chúng ta thì chẳng vượt được ai hết.
Thế là lập tức chú lái ngay chiếc xe của mình vào quãng đường ngựa đen bóng.
<< Hừ- đừ - đừ..>>
Những chiếc gối màu hồng dính vào mặt đường nhựa đen xì và rách toang ra.
Bông gạo nhồi gối bay tung toé dưới bánh xe. Gió thổi đám bông bốc lên  cao và rắc xuống các xe cộ, mái nhà, cây cối.
Có một cụ già bé nhỏ đang đi đường bỗng thốt lên:
- Rồi đó! Bông cây bay rồi. Vậy là mùa hè năm nay sẽ đẹp lắm.
Chiếc xe của Bút Chì và Khéo Tay vẫn cứ phóng tiếp, để lại trên mặt đường nhựa những mảnh giẻ hồng mềm mại.
Xe chạy đến cuối phố thì gặp một quảng trường rộng rãi. Quảng trường không rải nhựa mà lại lát bằng loại đá bộc.
Những bánh xe ô tô nhỏ bé kêu ầm ào nghe dễ sợ. Xe cứ thế nảy lên - lúc qua bên, lúc giật lùi, khi chồm về phía trước.
Mũi Khéo Tay bị đập vào tay lái. Bút Chì ngồi trên ghế mềm nảy lên như quả bóng.
Khéo Tay lắp bắp:
- Tôi hi-sa-sáp-bít-lo-lo-rô-ra-rồi.
Ý chú ta muốn nói là: << Tôi hình như sắp bị long ra rồi >> Khốn nỗi xe lắc quá mạnh nên anh tài xế tội nghiệp không sao nói ra lời.
Bút Chì nói:
- Tôi -cú-bi-hêu-ca-nóc-ca-ri.
Đó là chú ta định nói: << Tôi cũng bị lắc, không hiểu cậu nói cái gì!>>
Khéo Tay trả lời:
- Cơ-phơ-dơ-lơ-lơ-lơ-cá-sù.
Chú ta muốn nói:
- Cậu phải dừng lại ngay để làm lốp cao su thôi!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-16 07:10:44babeboo0316>
Chương 6:
nói về cậu bé Vê-nhi-a Ca-sơ-kin và những tên cướp vẽ.

Vừa lúc đó, có mấy chú bé rất hung hăng xuất hiện ngay trên quảng trường. Chúng vừa chạy, vừa hét, tay vừa vung cao những thanh kiếm gỗ thật sự và những khẩu súng lục đồ chơi thật sự. Trông chúng, ta có thể nghĩ là hình như có một bọn kẻ cướp tàn bạo nào đó đang tràn vào thành phố.
Đám con trai hò reo:
- Hoan hô! Hoan hô! Đánh!....Pang! Ùng! Oàng!
Các nhà du lịch tí xíu của chúng ta rất lấy làm sợ sệt. Họ tìm cách lái xe tránh đi một nơi nào đó, nhưng chiếc xe lại lao ngay về phía bọn trẻ.
Một chú bé tóc màu hùng hổ xông lên. Mắt cậu ta có đeo chiếc mặt nạ kẻ cưới đen xì, một thứ mặt nạ thật sự làm bằng giấy đen. Loại mặt nạ này ta thường thấy trên phim ảnh và trong các ngày hội hóa trang.
- Theo tôi! - chú ta hét lên - Lên ngựa mau!
Nói vậy chớ chú ta chẳng có con ngựa nào cả. Rõ ràng là chú bé này thích làm chỉ huy.
Chiếc mặt nạ bị tuột sang một bên vì chú ta chạy quá nhanh nên che lấp cả mắt. Có lẽ vì thế mà chú bé tóc màu đã lao vào ô tô của Khéo Tay và ngã nhào xuống mặt đường.
Ô tô bị vỡ toang ra từng mảnh kêu loảng xoảng. Bánh xe lăn đi mỗi nơi một chiếc.
- Tai nạn xe hơi! - chú bé ngồi bệt trên mặt đất nói.
Bọn trẻ dừng lại, thở hổn hển.
Khéo Tay giận dỗi:
- Chiếc xe đẹp như thế này, tốt như thế này mà do cậu làm hỏng hết mất rồi!
Câu này chú đã có thể nói được hoàn toàn đúng, chứ không còn bị lắc nữa rồi mà.
Bọn trẻ kêu lên:
- Chúng tôi không hề làm hỏng. Đó là thủ lĩnh Vê-nhi-a của chúng tôi không may ngã phải xe thôi.
- Không làm hỏng...- Khéo Tay đay lại - Vậy sao cậu vừa chạy về phía chúng tôi, vừa vung gậy gộc mà hét thế để làm gì? Rõ ràng là các cậu cố ý làm hỏng xe!
- Đây không phải là gậy! - Bất giác bọn trẻ nổi giận - Đây là kiếm. Những thanh kiếm chính cống. Chúng tôi chơi trò kẻ cướp và gián điệp. Còn Vê-nhi-a là thủ lĩnh của chúng tôi....
Bút Chì nghe thấy những câu nói lạ tai vội cảnh giác. Cái anh chàng Bút Chì vốn ưa tò mò này thậm chí quên hẵng cả chuyện ô tô bị hỏng.
Chú ta hỏi:
- Các cậu nói là kẻ cướp và gián điệp hả?
- Đúng rồi! Ở khu nhà chúng tôi, tất cả trẻ con đều chơi trò kẻ cướp và gián điệp.
- Kẻ cướp và gián điệp là thế nào? - Bút Chì ngây ngô hỏi.
- Tu-huýt! - Vê-nhi-a huýt sáo - Chuyện vặt thế mà không biết! Cần phải đọc sách...
- Cậu hãy vẽ những tên kẻ cướp và gián điệp ấy ra đây cho tôi xem ra làm sao - Họa sĩ tí hon nói. Không hiểu sao chú ta cứ tin rằng ở trên đời này ai cũng cần phải biết vẽ cả - Chắc là sẽ thú vị lắm - Bút Chì nói:
- Vậy mà tôi chẳng hề biết gì hết. Tôi đã từng trông thấy ô tô, nhưng không hề trông thấy kẻ cướp và gián điệp bao giờ. Tôi cần phải biết mọi thứ. Xin cậu hãy vẽ giùm!
Vê-nhi-a lẩm bẩm:
- Cứ làm như tôi vẽ ngay cho mà coi ấy! Tôi bận lắm!
Bọn trẻ nài nỉ:
- Vẽ đi, Vê-nhi-a! Cậu hãy vẽ tên cướp biển và một thằng gián điệp ấy.
- Cậu lấy bút lông và mực màu của tôi mà vẽ.
Bút Chì đề nghị và thò tay vào túi lấy ra hộp màu, giấy trắng và một chiếc tẩy mềm.
Ve-nhi-a bằng lòng:
- Thôi được. Nếu tất cả đều muốn thì tôi vẽ.
Cậu ta quệt màu, tháo mặt nạ mắt ra và bắt đầu vẽ.
Thoạt đầu, trên mặt giấy trắng xuất hiện một vết mực đen to tướng trông như con chó dữ xù lông. Đó là giọt mực ở bút vẽ tình cờ nhỏ xuống. Sau đó chú bé vẽ những hình thù rất lạ kỳ và dữ tợn!
Một người nom dữ tươ1ng có bộ râu xồm màu đỏ hung, mặc chiếc áo may ô kẻ sọc, áo hải quân, tay cầm lá cờ kẻ cướp màu đen. Trên cờ có vẽ hình đầu lâu và hai xương chéo...Người đó dắt ở bên hông một con dao găm song lưỡi thật to với hai khẩu súng lục kiểu cổ. Đứng bênh cạnh là một người khác mặc áo khoác màu xám, cổ áo bẻ cao. Hắn đeo mặt nạ đen và có cái mũi dài thật đáng ghét.
Tên cướp biển râu xồm vung lá cờ đen. Còn tên kia, tất nhiên là tên gián điệp, thì đảo mắt nhìn khắp phía qua hai lỗ thủng ở mặt nạ.
Vê-nhi-a giảng giải:
- Đây là tên cướp biển. Còn tên kia là gián điệp!
Bọn trẻ khen ngợi:
- Tuyệt quá! Vẽ y như thật vậy!
Khéo Tay thì thầm:
- Thật dễ sợ!
Bút Chì nói run run:
- Ôi, thật là kinh khủng! Tôi sẽ không bao giờ vẽ những bức tranh khủng khiếp như thế này.
Vê-nhi-a cười nhạo:
- Hà-hà! Chẳng qua là không vẽ được như tôi mà thôi.
- Tôi mà không vẽ được hả?! - Bút Chì giận sôi lên (hoạ sĩ vốn là người hay tự ái).
- Bút Chì mà không biết vẽ sao?! - Khéo Tay tức run cả hai chân bằng lò xo lên.
Các bạn hẳn biết là ngay lúc đó họa sĩ tí xíu bắt tay ngay vào việc vẽ. Cần cho Vê-nhi-a biết rằng, những hoạ sĩ thực sự vẽ như thế nào!
Vê-nhi-a nhìn bức vẽ và nói:
- Ê, cái này mình biết rồi! Chấm, chấm, hai cái móc, cái mũi, cái mồm....
Hoạ sĩ phản đối:
- Làm gì ra cái móc nào! Tôi vẽ một chú bé đó chớ!
Vê-nhi-a cáu kỉnh ra lệnh:
- Ta đi thôi, các cậu. Mình đâu có nhiều thì giờ để nói chuyện với bọn họ. Tất cả theo tôi!
Bọn trẻ lập tức vung kiếm chạy theo.
Thực ra, trên mặt đường vẫn còn lại một chú bé con. Chắc các bạn muốn hỏi chú bé này là ai phải không? Thì đấy chính là chú bé mà họa sĩ Bút Chì thần kỳ đã vẽ nên.
Chu cha! Bút Chì quả là dại! Sao lại có thể làm một công việc nhẹ dạ như vậy được? Ai lại đi vẽ một chú bé thực sự như thế này? Ai sẽ dạy dỗ chú bé? Ai là người lo ăn lo mặc cho chú bé bây giờ? Gay go quá đi thôi!
Chú bé ngồi im, chớp chớp đôi mắt tròn.
0
Chương 7:
nói về chuyện người ta xây nhà ra sao.

- Tên em là gì? - Bút Chì hỏi chú bé người vẽ.
Chú bé không trả lời.
- Em họ gì?
Chú bé vẫn không trả lời. Chú giơ tay bật bật vào môi. Chú bật theo kiểu từ trên xuống...Tiếng kêu phát ra nghe rất buồn cười, tực như tiếng "phựt, phựt". Chú bé có vẻ khoái chí. Chú lại bật môi lần nữa: "Phựt! Phựt! Phựt!"
- Em là ai? - Khéo Tay chạm vào người chú bé hỏi.
- Phựt! Phựt! Phựt! - chú bé vẫn giỡn.
- Chú ta là Phất! - Bút Chì reo lên. Cậu không nghe thấy à? Chú ấy bảo: "Em là Phất".
- À ra tên em là Phất! - Khéo Tay mừng rỡ. - Phất! Bé Phất! Cái tên ngộ đấy!....Bé Phất có đi du lịch với các anh không?
Chắc bé Phất không hiểu du lịch là thế nào. Nếu không, hẳn chú ta đã bằng lòng ngay. Chú bé không trả lời Khéo Tay, nhưng chú lại nắm chân Khéo Tay. Chỉ một chút nữa là Khéo Tay bị ngã. Khéo Tay tức tối quát:
- Thôi, đừng nghịch đi!
Chú bé lại bật bật môi: "Phựt! Phựt! Phựt!"
- Thằng bé chả biết nói gì cả! Chúng ta làm sao rời nó bây giờ? - Chú người sắt kêu lên.
Bỗng nhiên có một giọt mưa rơi bộp vào trán  Khéo Tay. Đó là một giọt mưa bình thường.
Khéo Tay rú lên:
- Hừ-hừ, trời mưa rồi!
Một đám mây đen ùa vào bầu trời thành phố. Những người đi đường lo lắng nhìn đám mây, bẻ cao cổ áo, người thì đứng dưới mái hiên, người chạy vào cửa hàng, người lêo lên xe ô tô điện. Chỉ có đồng chí cảnh sát là không chạy đi đâu cả. Người đó vẫn thản nhiên đứng ở giữa quảng trường. Cảnh sát vốn không sợ trời mưa.
- Mưa rồi! Mưa rồi! - Bọn trẻ con trai reo lên - Mưa rồi! Mưa rồi!
Sấm rền một hồi và mưa lập tức lốp đốp rơi. Trận mưa ấm áp, không to lắm, nhưng cũng đủ làm ướt người.
- Chú bé có thể ốm mất! Ướt hết! Đến bị cảm lạnh mất thôi! - Khéo Tay thốt lên.
Bút Chì và Khéo Tay nắm lấy taya chú bé chạy nấp vào dưới một lùm cây. Những giọt mưa rơi xuống những tàu lá xanh to mở rộng tựa như những chiếc dù. Nước chảy trược theo các mép lá mà không hề nhỏ vào giữa lùm cây. Ở đấy vẫn khô ráo. Ấy thế mà mưa đã làm ướt hết cả mặt đường, ghế băng và các bồn hoa.
"Lách-tách! Bong! Lách-tách! Bong!"
Mưa trút những bông gối trên nóc phố xuống mặt đất khiến chúng chờn vờn trên các vũng nước đọng tròn chẳng khác nào những đám băng đang tan. Lát rồi đám mây đen đong đưa và bay về nơi xa xôi nào đó. Mặt trời lại đã ló ra và mưa tạnh hẳn.
Khéo Tay ngẩng nhìn lên:
- Không biết cái trận mưa đáng ghét đã tạnh hẳn chưa?
- Tạnh rồi! Tạnh rồi! Ta ra thôi!
- Không mưa nữa đâu.
- Tôi sợ mưa lắm. Cậu hãy vẽ một cái nhà nho nhỏ nào đó có mái hẳn hoi đi. Ôi! - Khéo Tay kêu lên, còn Bút chì thì lại cười vang.
Một giọt mưa to long lanh treo trên cành cây rơi trúng mũi anh chàng Khéo Tay vốn hay lơ đãng.
Chú ta lập tức núp trở lại:
- Chừng nào cậu không vẽ xong một căn nhà thì tôi dứt khoát không ra khỏi đây đâu.
Bút Chì vẽ ngôi nhà nhỏ trên đám cát vàng rắc quanh gốc cây.
Đúng là vẽ nhà, chớ không phải xây nhà đâu. Điều này chẳng có vẻ gì đáng phải ngạc nhiên: nhà nào lúc đầu chẳng phải vẽ trên giấy rồi sau đó mới xây.
- Xong! - Bút Chì lên tiếng sau khi đã vẽ xong hòn ngói cuối  cùng trên mái nhà.
Khéo Tay chui ra khỏi nơi ẩn náu.
Tất cả mọi chuyện cứ y như trong cổ tích vậy. Trước mặt chú là một ngôi nhà mới có mái cao.
- Tuyệt quá! - chú khen ngợi - nhưng cậu lại vẽ cái giếng nước này để làm gì? Cần phải vẽ ống dẫn nước....
Quả vậy, ngay bên cạnh nhà có một cái giếng nước thật sự. Trên đó có cả một chiếc gầu nước treo lửng lơ. Tuy Bút Chì không biết vẽ ống dẫn nước, nhưng giếng nước quả là đẹp vô cùng.
Bút Chì thở dài:
- Tôi không biết ống dẫn nước là  cái gì. Trong đó tôi đã biết vẽ gì nhiều đâu...
Khéo Tay an ủi:
- Cũng chẳng sao. Dần dà tôi sẽ dạy cho. Trước hết chúng ta cần lau cho bé Phất khô người đi đã. Bé bị ướt hết rồi...Ôi, chú ta đâu rồi? Bé Phất ơi! Lại đây đi!
Khéo Tay rẽ đám cành lá, lần tìm dưới lùm cây, nhưng không thấy bé Phất đâu cả. Chú ta bỏ chạy mất rồi.
Bút Chì hốt hoảng bảo:
- Tôi đã biết mà! Không nên giao trẻ con cho cậu! Phải đi tìm bé Phất. Bé có thể bị chẹt xe. Bé còn nhỏ quá!
0
Chương 8:
là chương có những con tàu biển chạy.

Bạn đã thấy thành phố trở nên kỳ diệu đến độ nào sau trận mưa chưa? Những dòng nước chảy róc rách dọc theo các phố nếu ta đi chân không mà lội thì quả là thú vị vô cùng. Nước sẽ bắn lên tung toé. Những chiếc xe hơi chạy qua cũng làm cho nước xối lên ào ào thật vui mắt. Mặt trời chiều rọi xuống vũng nước làm cho những tia sáng hắt lên cao tựa hồ như đang nhảy múa khắp các phố phường. Đám trẻ con trai thường rủ nhau ra nghịch nước. Mưa đã tạnh! Mưa ơi!...
Bé Phất đã chạy ra chơi cùng với đám trẻ con trai đó. Bé cười. Bé lội bì bõm theo dòng nước để đuổi theo chiếc dép mới của bé đang trôi bập bềnh trông chẳng khác một con tàu tự tạo.
Những con tàu xinh xinh trôi trên khắp các phố. Đủ loại tàu thuyền bằng giấy, bằng gỗ, có cả buồm hoặc dây cốt vặn, thậm chí còn có cả những mảnh gỗ mỏng thô sơ được cắm cột buồm bé nhỏ mỏng manh. Hàng trăm tàu thuyền như vậy được các em bé thả đang bơi vào những chuyến đi xa.
- Tàu thủy ơi! Vượt sóng đi! - bọn con trai reo ầm lên.
Bỗng bé Phất cũng bật tiếng rít:
- Tàu thủy ơi!
Không rõ, ở nơi các bạn ra sao, chớ tại thành phố chúng tôi sau mỗi trận mưa bao giờ cũng có những con tàu như vậy bơi dọc theo các phố. Riêng hôm nay những chiếc tàu đó lại càng nhiều.
- Sao hôm nay nhiều tàu thế nhỉ? - những người đi đường nói chuyện với nhau.
- Chẳng lẽ các vị lại không biết sao? Ngày mai thành phố chúng ta sẽ có các cuộc thi tàu rất lớn!
- Làm ơn cho biết là sẽ thi ở chỗ nào?
- Tại hồ Thiên Nga, trong vườn bách thú! Con trai tôi là một nhà kỹ thuật trẻ tuổi. Cháu sẽ tham gia vào các cuộc thi này.
Những người đi đường vừa nhìn những tàu thủy đang trôi, vừa chuyện trò với nhau như vậy. Xe cộ đều phải nhường đường cho tàu thủy. Cảnh sát phải ra hiệu cho xe cộ dừng lại ở các ngã tư để nhường đường cho đám tàu thủy trôi băng băng.
Chú bé Phất rất vui. Chú ta nhảy: "Bi-bo, bì-bõm".
Vê-nhi-a chạy sát bên. Vê-nhi-a cũng cười. Nhưng Vê-nhi-a không làm chiếc tàu thủy riêng. Cậu ta chạy theo và lấy sỏi ném vào dép của bé Phất.
Vê-nhi-a ra lệnh:
- Hạm đội nổ súng! Bắn!
"Pang! Pang!" - Sỏi bay rào rào.
Và thế là có một "quả đạn" rơi trúng chiếc dép tàu chiến. Sóng trào vào tàu, chiếc tàu chìm  xuống đáy nước.
- Tõm! Tõm! - Vê-nhi-a kêu lên như cố tình chọc tức và chuyển qua bám sát một chiếc thuyền giấy của ai đó. Vừa lúc ấy, Bút Chì và Khéo Tay xuất hiện ở phố. Cả hai đều trông thấy bé Phất, liền vẫy tay gọi to và đuổi theo chú ta.
- Bé Phất ơi!
- Thằng bé tệ hại quá!
- Về nhà ngay lập tức!
Nhưng bé Phất không nghe lời.
- Tàu thủy ơi! Tàu thủy ơi! - chú bé cất cao lời hát vui nhộn của trẻ con.
- Em sẽ bị lạnh buốt chân! Đến bị ốm mất thôi!
Khéo Tay giậm giậm đôi chân bằng lò xo lên mặt hè phố và dọa.
Tất nhiên, Khéo Tay thừa sức đuổi kịp bé Phất, nhưng vì chú không dám lao vào dòng nước, cho nên không tóm được cậu ta đấy thôi!
- Anh bảo vậy mà em cũng không nghe lời hả?!
- Tàu thủy ơi! Tàu thuỷ ơi! - Bé Phất hát the thé lên.
- Kìa, dừng lại ngay, Phất! Đứng lại! Về nhà anh kể chuyện cổ tích cho nghe nhé? Nhưng lại đây đã! Ôi, anh biết một chuyện cổ tích thật hay!...Nghe này...."Ngày xưa...có một...chiếc...đầu máy..không biết nghe lời..." Đừng chạy vào vùng nước nữa Phất!
Nhưng ngoài những cái tàu thủy, bé Phất có để ý gì đâu.
- Ờ, anh sẽ còn làm cho em một chiếc tàu thủy đẹp vô cùng! Một chiếc tàu đẹp nhất! Y như tàu thật đấy!
Chú bé lập tức dừng ngay lại. Thế là Khéo Tay đang thở hổn hển vì vừa phải đuổi theo chú ta, vội túm ngay lấy áo chú.
- Tàu thủy! Em muốn có tàu thủy! - bé Phất kêu lên.
- Được, em sẽ có tàu thủy!....Chao ôi, mệt quá! Đi về nhà thôi! Trước hết em phải lau cho khô người, thay giày ấm, sau đó chúng mình sẽ làm tàu thủy. Này Bút Chì, cậu vẽ cho chúng tôi một đôi giày mới đi. Riêng đối với tôi, cậu hãy vẽ những dụng cụ cần thiết: hai mảnh gỗ thông và các loại ốc vít khác nhau. Không có cách nào khác. Chúng mình cần phải chế tạo một chiếc tàu thủy.
Cả ba đi về nhà, cởi quần áo của bé Phất ra, bằng chiếc khăn bông cũ do Bút Chì vẽ lau khô cho bé và đặt bé vào giường nằm.
Nhà họa sĩ thần kỳ lại lập tức bắt tay vào làm việc.
Giường nệm, chăn bông, ghế, bàn tròn, những chiếc bánh mì vàng óng, cốc sữa nóng, chiếc bếp lò thật to (đề phòng khi cần thiết) - Tất cả đều do Bút Chì vẽ ra.
Chỉ có chiếc đồng hồ quả lắc là Bút Chì không vẽ. Không hiểu từ đâu ra mà đã được treo sẵn ở trên tường rồi. Các bạn biết không, trước kia có một loại đồng hồ treo tường rất cỏ. Phía dưới đồng hồ có một quả lắc suốt ngày kêu "cà-tích, cà-tắc mà không tắt"...Tại sao chiếc đồng hồ ấy lại xuất hiện trong nhà này thì không ai biết được. Nhưng đối với các vị thần, thì bao giờ cũng vậy: bao giờ cũng có một chuyện gì đó thật là thần thông.
Khéo Tay đã biết, không còn ngạc nhiên về những phép thần thông đó. Tình thật, chú còn đang mải lo lắng làm sao cho bé Phất khỏi bị cảm lạnh.
Thằng bé nhất quyết không chịu đắp chăn, không chịu uống sữa nóng, nên buộc lòng Khéo Tay phải lựa lời dỗ dành nó...
Khéo Tay bảo bé:
- Nếu em không biết nghe lời anh thì anh không làm tàu thủy cho đâu.
Tất nhiên là bé Phất vội vàng uống hết cốc sữa.
Ở ngoài đường trời đã tối.
Bút Chì ăn xong chiếc bánh mì vàng rộm và uống xong cốc sữa nóng ( có phép thần thông cũng phải uống sữa ) liền thở dài nói :
- Trời, bữa nay tôi mệt quá! Tôi buồn ngủ quá!
Và chú ngáp dài (các vị thần thỉnh thoảng cũng ngáp như ai).
Khéo Tay bảo:
- Lẽ dĩ nhiên! Đã đến giờ  thằng bé phải ngủ, giờ này tất cả trẻ nhỏ đều đã ngủ rồi. Bé Phất, đừng chớp mắt nữa! Ngủ ngay đi! Rồi anh sẽ kể chuyện này cho nghe....
- Cậu không biết dạy trẻ - Bút Chì nhận xét - Cần phải làm gương cho nó mới được.
Thế là họa sĩ tí hon bèn ngáp một cái thật to, cởi quần áo ngoài ra, vẽ một cái đinh trên tường sát bên cạnh giường để treo quần áo vào rồi leo lên chiếc đệm trắng tinh, trùm chăn kín đầu và ngủ thật say.
- Ngủ đi! - Khéo Tay nói nhanh và bắt đầu kể chuyện - Ngày xưa có một chiếc đầu máy không biết nghe lời....
Bên ngoài khuôn cửa sổ mở rộng, cây lá rì rào. Đêm đó, phía xa có tiếng chân bọn trẻ chạy rậm rịch. Nhưng rồi bọn trẻ cũng bỏ đi. Trong công viên thật yên tĩnh. Đêm đã xuống và không một ai nhận ra ngôi nhà kỳ lạ núp dưới lùm cây rậm rạp ở một nơi thật yên tĩnh trong công viên được mang cái tên: Công viên tươi mát.
0
Chương 9:
kể về chuyện Chuột và Mèo.

Trong giấc mơ, Khéo Tay trông thấy những chiếc đầu máy màu xanh da trời, xanh lá cây, trắng, đỏ, đen và có vằn.
Những chiếc đầu máy chạy trên đường tàu, kéo những hồi còi lảnh lót "Tu-tu-tu-tu! Tu-tu-tu-u-u!"...
Bỗng đâu có một chiếc đầu máy cót két kêu lên như bị quên bôi dầu vậy: "Cót-két! Cót-két!"...
Đầu máy kêu cót két vừa to vừa não nề, đến nước Khéo Tay phải dừng máy lại và tất nhiên phải tra ngay dầu mỡ vào tất cả mười hai bánh xe. Đời nào một loại người như Khéo Tay lại có thể để mặc một chiếc đầu máy kêu cót két, dù cho đấy là chiếc đầu máy trong mơ, mà kỳ thực chẳng hề có chiếc nào trắng, đỏ, đen, hoặc có vằn hết. Khéo Tay đã bôi dầu mỡ kỹ rồi mà đầu máy lại càng kêu "Cót-két! Cót-két" to hơn.
- Không còn hiểu nổi ra làm sao nữa! - chú thợ Khéo Tay lẩm bẩm trong mơ và tỉnh dậy.
Trong phòng vẫn yên tĩnh. Mặt trăng chiếu qua cửa sổ và những cành lá lay động trên mái nhà. Chiếc đồng hồ quả lắc vẫn kêu đều đều câu "Cà-tích, cà-tắc mà không tắt" phía góc phòng. Khéo Tay nhắm mắt lại và lập tức trong phòng lại vang lên tiếng "cót-két"
Ra đấy là con chuột gặm cót két.
Khéo Tay muốn ngủ nhưng tiếng chuột gặm càng to hơn. Tay liền gõ gõ vào tường để đuổi con chuột tệ hại đi, nhưng chuột vẫn thản nhiên gặm nhấm đến nỗi Bút Chì và bé Phất cũng phải thức giấc.
Bút Chì hỏi:
- Ai đấy? Ai?
Khéo Tay phàn nàn:
- Sao cậu lại đi vẽ con chuột làm cái gì?
Bút Chì trả lời:
- Tôi có vẽ chuột đâu! Thú thật là tôi không có vẽ!
- Cũng thật là hay, thật là tài, không vẽ chuột mà lại có chuột gặm! Hay là tôi đã vẽ ra con chuột ấy? - Khéo Tay nói.
Tiếng chuột gặm càng lúc càng to. Bút Chì không chịu nổi bèn vờ lấy chiếc giày của mình ném vào góc phòng tối. Trong phút giây, tiếng chuột gặm im bặt, nhưng sau đó....
- Cót-két! Cót-két! - bé Phất vui vẻ nói.
- Cót-két! Cót-két! - tiếng chuột đáp liền.
- Thằng bé cũng không ngủ! - Khéo Tay bực bội.
- Không, tôi không thể chịu đựng hơn được nữa! - Bút Chì la lên.
Anh ta bật người dậy. Các bạn có biết Bút Chì làm gì không? Chú ta vẽ luôn một con mèo. Một con mèo xám lông và rất dễ thương.
Trong phòng tức thì trở nên yên tĩnh. Con chuột bỗng thôi không gặm cót két nữa. Khéo Tay trở mình nằm nghiêng, thiu thiu mắt. Bút Chì thu mình trong chăn và....
Con mèo vẽ đi đi lại lại khắp phòng. Sau đó nó nghe tiếng đồng hồ kêu tích-tắc. Rồi nó trông thấy cái qủa lắc đung đưa. Nó giương đôi mắt màu xanh lên nhìn và kêu meo meo. Nó tưởng rằng đó là một con chuột tròn xeo có cái đuôi dài.
Mèo ta rón rén bước lại và nhảy lên. Cả quả lắc đồng hồ, cả đồng hồ và con mèo vẽ cùng với tiếng kêu meo meo rơi loảng xoảng xuống sàn nhà.
Khéo Tay kêu lên:
- Tôi không thể chịu được nữa!
- Suỵt! - Bút Chì ném chiếc giày thứ hai vào con mèo.
Còn bé Phất thì vỗ tay và cười vang. Chú ta không sao nhịn cười cho được.
Cả ba chồm dậy đuổi mèo. Tiếng hò hét, tiếng mèo kêu meo meo. Con mèo chạy khắp phòng. Ghế đổ, chén vỡ, cho mãi tới khi con mèo nhảy vọt ra ngoài cửa sổ.
Khéo Tay trách:
- Chẳng hiểu cậu vẽ con mèo để làm gì?
Bút Chì bảo:
- Thằng bé đến bây giờ vẫn chưa chịu ngủ. Không còn ra làm sao nữa!!
- Cần phải ngủ thôi! - Khéo  Tay nghiêm nghị nói.
Chú đắp chăn cho bé Phất và đi nằm. Ngay sau đó, chú lại mơ thấy những chiếc đầu máy trắng, đen và có vằn.
0
Chương 10:
kể về chuyện bé Phất bay lên mặt trăng.

Sáng sớm tinh mơ, Khéo Tay bật dậy như một chiếc lò xo và nhìn sang giường của bé Phất ngủ tối hôm qua. Chú kêu lên:
- Bé Phất mất tích rồi! Dậy đi, Bút Chì ơi! Không thấy Phất đâu cả!
Quả tình, giường của bé Phất đã trống trơn.
Bút Chì và Khéo Tay mở toang cửa chạy ra ngoài. Đang không biết chạy đi đâu thì cả hai bỗng nhìn thấy bé Phất.
Theo các bạn thì bé Phất lúc đó đang làm gì? Không đoán nổi đâu! Chú ta đang treo mình lơ lửng trên cây vì bị vướng cả áo lẫn ống quần mà vẫn còn cười nữa! Đầu và mắt chú bé có trùm một cái túi trong suốt. Đó là loại túi thường dùng để đựng bánh mì cho bánh khỏi bị khô.
Ở dưới cành cây ấy còn thấy một đám trẻ cũng trùm những cái túi như vậy. Một cậu con trai quan sát một hồi rồi ra lệnh:
- Chuẩn bị bay! Tất cả sẵn sàng chưa?
- Sẵn sàng! - tất cả đồng thanh đáp.
- Sẵn sàng! - giọng bé Phất the thé.
- Cho tên lửa hoạt động.
Đám trẻ vội vịt cái cành cây có bé Phất ngồi và lấy hết sức kéo cong xuống...
Đúng vào lúc đó, Bút Chì và Khéo Tay hớt hải khoa tay lia lịa, xông thẳng vào lũ trẻ. Nhưng các "lính tên lửa" đã buông tay và ngã xuống mỗi đứa mỗi nơi.
Cành cây hất lên đưa bé Phất vọt theo.
- Hoan hô! - bọn trẻ đứng từ xa reo lên thán phục - Bay lên quỹ đạo rồi! Lên rồi! Lên rồi!
Muốn cho bé Phất xuống đất phải vẽ một cái thang. Bút Chì hồi hộp quá nên vẽ thang không được thẳng. Khéo Tay gỡ bé Phất ra khỏi cành cây, nhìn bé giận dữ lắc đầu:
- Thật là tai hoạ với những đứa trẻ như thế này. Chỉ cần chút nữa thôi là tôi sẽ bị long ra vì hồi hộp.
- Ái chà chà! - Bút Chì nghiêm giọng bảo bé Phất.
- Chẳng hiểu sao cậu lại đi vẽ một đứa trẻ không biết nghe lời như vậy?! - Khéo Tay vừa dắt bé Phất về nhà vừa trách móc - Này Phất, sao lại dám tự tiện bỏ nhà đi như vậy?
- Đừng hỏi thằng bé làm gì. - Bút Chì bảo - nó có biết nói và có hiểu biết gì đâu.
Bé Phất bất ngờ bắt vào chuyện:
- Biết chớ! Em biết...mặt trăng...tên lửa...quỹ đạo...mũ sắt...bóng đá....
Bút Chì ngạc nhiên kêu lên:
- Ôi! Toàn những tiếng không đâu. Chắc hẳn nó là người ngoại quốc rồi!
Nhưng không hiểu sao Khéo Tay lại tỏ ra rất vui mừng. Thậm chí đôi chân bằng lò xo của chú ta cứ rung lên mãi:
- Thằng bé nói đúng. Cứ thật đấy! Bây giờ tôi mới nhận thấy là bé Phất của chúng ta rất có năng khiếu! Cần phải mau mau dạy cho nó tập nói. Tự tôi sẽ dạy. Hãy nói theo anh, bé Phất! Ba! Nào, nói đi!
- Ba...- bé Phất nói.
- Một cậu bé hết sức giỏi! - Khéo Tay reo lên.
- Một cậu bé hết sức giỏi! - Bé Phất nhắc lại.
- Trước hết cần phải tắm rửa cho nó đã, - Bút Chì bực bội nói - phải cho ăn rồi mới đến việc dạy nói. Nào bé Phất, hãy xem anh làm như thế nào nha!
Họa sĩ tí xíu lấy khăn mặt hồng, thả gầu xuống giếng múc nước, rồi khoái chí dội nước tung toé (các vị thần cũng thường phải tắm như vậy).
- Hừ-ừ!....Khéo Tay co rúm người lại - Tắm quả là một tập quán đáng sợ làm sao!
Các bạn hẳn còn nhớ chú thợ Khéo Tay vốn sợ nước.
- Một tập quán đáng sợ! - bé Phất nhắc lại, làm cho Bút Chì thêm nổi cáu.
- Cậu đến làm hư thằng bé mất thôi! Cậu dạy nó để làm gì?
Khéo Tay cằn nhằn:
- Gớm thật!...chẳng còn biết nói gì nữa!...

0
Chương 11:
nói về cây kem sữa, ngày đẹp trời và tuyết rơi thật sự.

Thoạt đầu bé Phất không muốn tắm rửa, sau đó lại không muốn uống sữa. Khéo Tay thấy thế mới bảo:
- Nếu mỗi sáng em không chịu rửa ráy và uống sữa thì anh không làm tàu thủy cho đâu.
Bé Phất vội uống cạn cốc sữa và ăn hết ngay miếng bánh mì vàng óng.
Bút Chì vẽ cho Khéo Tay tất cả mọi thứ cần thiết. Và trong lúc Bút Chì còn đang vẽ thì Khéo Tay vẫn kiên nhẫn dạy bé Phất tập nói:
- Nói đi! Cái động cơ.
- Cái động cơ - chú bé nhắc lại.
- Nói đi! Cái đèn.
- Cái đèn!
Khéo Tay khen:
- Em là một đứa trẻ rất có năng khiếu.
- Em là một đứa trẻ rất có năng khiếu.
- Bây giờ nói: cái trực thăng.
- Cái trực thăng.
"Thầy giáo" mừng rỡ:
- Quả là tuyệt vời! Hôm nay chúng ta đã học được những từ hay ho nhất!
Nhưng ít phút  sau, bé Phất thấy  chán. Đáng lẽ phải nói "quạt máy" thì chú bé nói "gạt máy"; đáng lẽ phải nói "cái xẻng" thì bé lại nói là "cái kẻng"
Bút Chì xen vào:
- Cậu quần đảo nó dữ quá. Không nên dạy tất cả mọi thứ trong một ngày. Thằng bé bị lẫn lung tung hết.
"Thầy giáo" bực mình:
- Đấy, đấy, cậu trách tôi, còn cậu thì đang làm gì đấy? Cậu làm cản trở công  việc giáo dục! Tôi khuyên câu....
Bút Chì cắt lời:
- Cậu hãy vẽ được thằng bé ấy đi đã rồi hãy khuyên. Tôi nghĩ chắc thằng bé đã bị nhức óc rồi đó!
- Nhức óc rồi! - thằng bé vui vẻ nhắc lại.
Thấy vậy Bút Chì và Khéo Tay vội chạy lại rờ trán bé Phất, thở dài. Khéo Tay bảo:
- Nó nóng đấy thôi!
- Nóng - chú bé nhắc lại.
Khéo Tay lo lắng:
- Cần phải nghĩ cách làm ra một cái gì khác ngay đi!
- Tôi sẽ vẽ tuyết. Lúc đó thằng bé sẽ mát - họa sĩ quyết định.
Thực ra khi đó trời đang oi bức thật. Hoa ở công viên không còn thơm nữa. Mặt trời mùa hè hun nóng đường phố, nhà cửa đến nỗi các cửa sổ trong thành phố sáng lên như lửa. Ô tô phun nước đi khắp thành phố tưới các mặt đường, cây cối và cả các cậu con trai nữa. Còn người lớn thì chỉ nhìn chúng và không hiểu sao lại cứ thở dài hoài.
Khéo Tay cũng bị bỏng người lên. Vì chú ta vốn bằng sắt mà.
- Cậu nóng như cái bàn ủi ấy - Bút Chì vừa nói vừa vẽ một đám tuyết trắng trên bãi cỏ xanh.
Bỗng nhiên bọn con trai đang chơi trong công viên la lên ầm ĩ.
- Tuyệt quá! Tuyệt quá! Tuyết kìa! Tuyết thật kìa!
- Không thể tin được - những người đi đường nhận xét - Đúng là tuyết! Thật là diệu kỳ!
Tuyết trắng tinh và rất lạnh! Bên cạnh đó những chiếc lá xanh vẫn xào xạc, trong các bồn hoa, hoa nở màu sắc rực rỡ như lửa, mọi người thở dài thườn thượt vì nóng. Họ lấy khăn tay và báo ra phe phẩy. Kem của người bán kem để trong thù gỗ bị chảy ra. Vậy mà một đám tuyết nhỏ bé trắng xốp lại nhởn nhơ dưới nắng. Một đám tuyết thật sự! Mọi người sờ tay vào đám tuyết vừa vuốt ve vừa mỉm cười. Ông thợ ảnh nghiệp dư chụp một tấm hình màu. Ông họa sĩ nghiệp dư bèn vẽ một bức tranh với tên gọi "Tuyết mùa hè". Mọi người đều sung sướng. Ai cũng cảm thấy mát mẻ hơn.
Một bà đội chiếc khăn trắng, mặc áo khoác trắng, đeo chiếc hộp gỗ màu trắng bên hông bước tới. Bà ta nhìn đám tuyết, rồi nhìn Bút Chì và thốt lên:
- Em kiếm được niềm vui này ở đâu vậy? Kem của tôi bị chảy hết rồi! Đá làm lạnh đã hết. Tôi cứ nghĩ thôi thế là hết, kem chảy hết rồi, thì  bỗng nhiên nghe tiếng kêu "Tuyết! Có tuyết"
Bà ta đặt thùng kem vào giữa đám tuyết trắng tinh. Sau đó bà ta lấy kem ra đưa cho Bút Chì, Khéo Tay và bé Phất.
- Cầm lấy mà ăn, các cậu ơi. Đừng ngại!
Đó là người bán hàng kem.
Giá như có một người nào đó ngăn bà ta lại mà bảo rằng kem có hại đối với Bút Chì và Khéo Tay, hẳn bà bán hàng vui vẻ sẽ chẳng bao giờ cho Bút Chì ăn kem.
Tiếc rằng không có ai bảo cả. Vì vậy chỉ trong nháy mắt, Bút Chì đã ăn hết chiếc kem và lại còn liếm luôn cả tờ giấy gói nữa.
0
Chương 12:
là chương Vê-nhi-a làm vỡ kính cửa sổ.

Vê-nhi-a cũng tới vườn hoa. Theo sau cậu ta là đám trẻ cầm súng, đồ chơi và kiếm gỗ. Lập tức, người ta thấy những đám tuyết thật bay rào rào trên không trung. Đó chính là bọn con trai trong nhóm Vê-nhi-a chơi trò ném tuyết.
- Lũ kẻ cướp! - một bà cụ già qua đường kêu lên khi có một đám tuyết của đứa nào đó liệng trúng lưng bà - Thế này là ra làm sao?
"Chẳng lẽ bọn chúng lại là kẻ cướp sao?" - Bút Chì toan hỏi nhưng bị một nắm tuyết ném trúng mồm.
Những người đi đường kêu lên bực tức:
- Thật tồi tệ! Cần phải chặn đứng ngay cái cuộc chiến tranh này!
- Rời khỏi đây thôi! - Bút Chì vừa nói, vừa lấy khăn tay lau cổ, vì chú bị tuyết rơi vào cổ áo rồi.
Nhưng bé Phất đâu có chịu đi. Bé cũng bốc tuyết lên nặn và chạy lại phía bọn trẻ. May sao Khéo Tay kịp túm lấy áo bé. Bé kêu lên:
- Không thích về nhà đâu!
Chú ta giãy giụa, bần bật nảy người lên vì nóng ruột. Chú giương đôi mắt nhìn lũ trẻ kia hăng say chiến đấu, nhưng bị Khéo Tay giữ rất chặt.
Khéo Tay dỗ dành:
- Đừng đến với bọn chúng nữa. Bọn chúng chẳng đem lại được cho em điều gì tốt lành đâu. Đã đến lúc mình cần làm tàu thủy.
Tất nhiên khi nghe nói đến "tàu thủy" bé Phất lập tức thôi không giãy giụa nữa, mặc dầu lúc ấy trận ném tuyết đang sôi nổi.
Vê-nhi-a vung tay ném một nắm tuyết mới. "Pang! Oàng! Chíu!"
Nắm tuyết bất ngờ rơi trúng vào cửa sổ ngôi nhà hàng xóm. "Chíu...Oàng!"
Đó là tiếng những mảnh kính cửa sổ rơi xuống hè đường. Một giọng nói bực tức từ trong khuôn cửa sổ vọng ra.
- Tôi đã biết mà! Một thằng bé hư hỏng! Tôi đã báo trước rồi! Con của người ta đâu có làm sao, còn cái thằng này thì chỉ đọc toàn những chuyện chiến tranh, chuyện cầm súng ngắn chạy như một tên ăn cướp, ngày nào cũng chỉ thấy đánh nhau, không có học hành gì hết trơn! Không làm được một tích sự gì hết. Nó đúng là một thằng lười!
Cánh cửa sổ tức giận đóng sập vào. Chỉ còn tấm kính nguyên vẹn là kêu lên một tiếng "Oàng!"
0
Chương 13:
kể về chuyện bé Phất bị lạc.

Khéo Tay dẫn bé Phất về nhà, lấy các phụ tùng do Bút Chì vẽ ra và lắp lại thành con tàu.
Chú vừa bào gỗ bằng cái bào thật, cưa gỗ bằng cái cưa thật, cắt khoan nện; vừa hát một khúc hát thân quen:
Tự tay ta làm ra tất cả
Ta không tin vào những thần kỳ
Tài ghê! Tài ghê! Tài ghê!
[align=left]- Tài ghê! Tài ghê! Tài ghê! - bé Phất nhắc lại.
Trong khi đó, chú thợ Khéo Tay bày ra nào ốc, nào vít, nào các loại bánh xe khác nhau và những lò xo cần thiết: chú đang lắp động cơ cho tàu thủy.
- Kỳ diệu thật! - Bút Chì vừa xem chiếc tàu thành hình, vừa tấm tắc khen.
Khéo Tay lắp động cơ vào tàu thủy, đặt boong tàu, dựng cột buồm, vặn chặt các ốc-vít và nói:
- Xong!
Chiếc tàu thủy thật đẹp. Tàu có hai cột buồm cân đối với những thang dây, tay lái, phao bơi, xuồng cứu đuối, phòng tàu với những ô cửa sổ hình tròn, bệ thuyền trưởng....Trên sợi dây xinh xắn có lấp lánh một chiếc mỏ neo to bằng cái lưỡi câu.
Bút Chì khen:
- Cậu đúng là một vị thần! Tôi không tài nào làm nổi đâu!
Chú bé Phất vừa nhảy vòng quanh Khéo Tay vừa nhắc lại:
- Một vị thần! Một vị thần! Cho em tàu thủy! Em muốn thả cho nó chạy.
Chú thợ Khéo Tay nhăn mặt:
- Rồi em lại chạy ra vũng nước chứ gì?! Hừ-ừ-ừ...Đừng có chạy ra nghịch ở vũng nước.
Bút Chì bảo:
- Tôi sẽ đi cùng với bé. Tôi không sợ nước!
Khéo Tay tinh ranh nghĩ: "Cứ đi đi! Đi đi! Làm gì còn nước nữa. Khô từ lâu rôi!"
Bút Chì và bé Phất đem tàu đi, vừa đi vừa hát;
[align=center]Tôi không tin vào những diệu kỳ
Tài ghê! Tài ghê! Tài ghê!
[align=left]Có mấy cô gái mặc áo khoác trắng rao hàng trên phố.
- Kem đây! Kem sữa đây! Một hào một chiếc. Hào rưỡi hai chiếc! Kem ngon, kem ngọt hơn cả bánh đây!
Nghe thấy tiếng rao kem đây, "họa sĩ tí xíu" rùng mình đi chậm lại. Chú thở dài và tự bảo: "Đúng cô ta là cô tiên. Bà tiên hiền hậu đã cho mình ăn kem. Trên đời này không có gì ngon hơn kem...."
Bút Chì không nghe thấy rằng ở ngay bên cạnh âm nhạc đang cất lên ầm ĩ và loa truyền thanh nói ồm ồm:
- Chú ý! Chú ý! Quá ba mươi phút nữa trên hồ Thiên Nga ở vườn bách thú sẽ có cuộc thi các mô hình tàu thủy. Xin mời những người tham gia cuộc thi đến ngay bên hồ.
- Chao ôi, bà tiên diệu kỳ! - Bút Chì lẩm bẩm và không nhận ra rằng bé Phất đã tụt lại phía sau.
Bọn trẻ con mang tàu thủy đang đi ở trên phố. Chúng trông thấy bé Phất.
- Nhìn tàu thủy của nó kìa. Này, đi cùng với chúng tớ đi!
Bé Phất và bọn trẻ chạy sang bên kia đường phố, nơi có một chiếc cổng sắt cao và hai con sư tử đá lớn. Trên cổng có mấy dòng chữ sáng rực dưới ánh mặt trời:
VƯỜN BÁCH THÚ
VOI SỐNG
CÁ SẤU ĐẦY RĂNG
LŨ HỔ HUNG HĂNG
SƯ TỬ HOANG DÃ
RẮC ĐỘC ĐẾN LẠ
MỜI TẤT CẢ CÁC EM
GIÁ VÉ: MỘT HÀO
Những em bé có tàu thủy không phải trả tiền.
Bé Phất tung tăng bước qua chiếc cổng vui tươi. Không hiểu sao tất cả bọn con trai khi bước vào chiếc cổng này đều nhãy cỡn lên như vậy.
[/align][/align] [/align]
0
Chương 14:
là chương không sao tìm thấy bé Phất.

- Ôi! - Bút Chì hốt hoảng - Bé Phất đâu rồi? Chẳng lẽ lại bị lạc rồi sao?
Bút Chì vừa chạy khắp các phố, vừa hỏi những người đi đường "Các bác có thấy bé Phất đâu không?" Tất cả đều nhún vai lắc đầu. Không một ai trông thấy. Có một cô bé con vội đưa cho Bút Chì cái que bằng bạch dương của mình. Họa sĩ tí xíu hoàn toàn thất vọng, quay về nhà.
- Bé Phất chưa về hả? - vừa bước tới ngưỡng cửa, chú đã vội hỏi.
Khéo Tay giận sôi người lên:
- Cậu chẳng ra sao hết, thấy chưa? Phất đâu rồi? Không bao giờ tôi giao trẻ con cho cậu!
Cả hai chạy ra phố. Nhưng đoán làm sao được là bé Phất ở đâu?!
Các em bé mang tàu thủy tiến lại họ. Các em tiến về phía cổng sắt náo nhiệt có hai con sư tử đá.
- Các em có trông thấy một chú bé nho nhỏ cầm chiếc tàu thủy không?
Bọn trẻ trả lời:
- Tất cả trẻ em có tàu thủy hôm nay đều đi thi. Cuộc thi sắp bắt đầu rồi đó!
Khéo Tay và Bút Chì suy nghĩ "Hay là thằng bé cũng đến đó dự thi".
Nhưng đi qua được cái cổng sắt ồn áo náo nhiệt này không phải là chuyện dễ.
Người soát vé rậm râu đứng ở cổng hỏi:
- Các anh không có tàu thủy hả? Cả vé cũng không có à? Xin mời đến phòng bán vé mua vé.
Khéo Tay định trả lời: "Chúng tôi không có gì để mua vé" nhưng lại thôi. Chú nhìn vào khung cửa sổ nhỏ có đề "Phòng bán vé" ở phía trên. Phía bên trong cửa sổ có một bà lạ mặt đang ngồi lấy kéo cắt những chiếc vé màu xanh. Bà có vẻ nóng bức lắm.
- Ôi, nóng quá! - bà ta thở dài.
Khéo Tay xoa xoa đỉnh đầu. Những người đang nghĩ ngợi gì đó đôi khi vẫn hay làm như vậy.
- Tôi nghĩ ra rồi! - chú bảo Bút Chì đang buồn bã - Cậu vẽ ngay chiếc kem đi.
Bút Chì vẽ kem rất nhanh. Nhưng không hiểu vì sao chú ta lại nhầm lẫn vẽ những ba chiếc chứ không phải là hai. Thật tình Khéo Tay không nhận ra điều đó. Chú đón lấy hai chiếc kem trong tay Bút Chì, trong lúc anh chàng kia khoan khoái ăn hết chiếc kem của mình. Khéo Tay đi đến bên ô cửa sổ nhỏ.
- Cô ơi, cô nóng bức lắm hả? Cháu mang kem đến cho cô đây này!
- Ái chà, thật là thông minh! - bà nọ tỉnh táo hẳn lên. Thật là một người tốt bụng. Này, hai vé của chú đây. Ôi, tuyệt quá!...
Cánh cửa sổ đóng sầm lại, và phía trên đó hiện lên dòng chữ: Đóng cửa! Nghỉ năm phút.
Bút Chì và Khéo Tay phóng đi tìm bé Phất. Vừa lúc đó, cậu Vê-nhi-a đầy vẻ cáu kỉnh bực bội đang bò vào cổng bách thú.
Cậu ta không có tiền mua vé. Hẳn các bạn còn nhớ vụ Vê-nhi-a đánh vỡ kính cửa sổ. Không hiểu sao bao giờ cũng vậy, một khi mình đã đánh vỡ cửa kính rồi thì đừng hòng được ai cho một xu nào mua kem, mua vé xem phim hay vào vườn bách thú. Vê-nhi-a mong muốn, một cách khủng khiếp làm sao qua được cái cổng vui nhộn này vào xem cuộc thi. Nhưng Vê-nhi-a làm gì có tàu thủy. Gay go thật! Vé không có, tàu thủy cũng không!
Vê-nhi-a nhăn nhó nhìn đám trẻ, và bắt đầu nhận ra được đứa bạn quen là cậu Chi-nua bé nhỏ. Chi-nua ôm chiếc tàu thủy tự tạo trên tay.
- Này, Chim-ca! - Vê-nhi-a gọi giật - Đưa cái tàu của mày đây cho tao. Mau! Mày là cái then cửa, không cần vé cũng vào được.
- Đừng hòng! - Chi-nua mạnh bạo trả lời.
- Cái....gì? - Vê-nhi-a hùng hổ - Tao nện chết bây giờ đó!
- Tôi sẽ kêu ba! - Chi-nua hét lên - Ba tôi đang mua vé kia kìa, thấy không?
Ông bố của Chi-nua bước tới chỗ hai đứa.
- Thằng bé ưa gây gổ này cần gì vậy?
Vê-nhi-a vội làm ra bộ hiền lành và nói bằng cái giọng đáng ghét:
- Cháu đùa đó mà..hề...hề...Vậy mà nó lại tưởng là thật..hì..hì..Đùa một chút thôi!
Ông bố của Chi-nua nhìn Vê-nhi-a chăm chú và cảm thấy vẫn có điều gì khó hiểu.
- Tôi không ngờ một thằng bé như thế này lại có hai giọng nói...Có lẽ đúng là nó định cướp tàu thủy của ai đó! - Thôi tốt nhất là nên để cho nó đi cùng với nhóm mình - Ông nói với người  soát vé - Xin hãy cho chúng tôi vào. Vé đây!
0
Chương  15:
nói về chuyện con voi, con hổ, con sư tử và về những chiếc thuyền buồm.

Bé Phất ở đâu hả? - hai người bạn của chúng ta vừa lo lắng, vừa chạy khắp vườn bách thú - Không chừng cái thằng bé bướng bỉnh này chui vào một chuồng thú nào đó cũng nên.
Không có chuồng thú, không có cửa nào là Khéo Tay và Bút Chì không dừng lại.
Đằng kia trên bãi cỏ xanh, có một con voi to đang ve vẩy cái vòi xám "Xin chào! - nó muốn nói: Tôi thật to lớn. Những con vật to lớn không hề bắt nạt ai bao giờ" Nhưng ngay cả ở đây cũng không  có bé Phất.
Một đám khỉ con hét lên inh ỏi "Mấy đứa con trai thật đáng buồn cười không! - Khỉ thấy Bút Chì và Khéo Tay, chúng toan nói vậy. - Buồn cười hơn cả khỉ con! Như vậy có nghĩa là chúng ta không đáng buồn cười! Không có gì là buồn cười hết! không có gì hết!" Chà, lũ khỉ mới ồn ào làm sao.
Riêng chú hổ vằn là không nhận ra hai anh bạn nhỏ. Nó đi đi lại lại ở trong chuồng và nghĩ: "Người ta hả...tôi với mèo giống nhau. Nhưng không đúng! Không đúng! Tôi đâu có bắt chuột bao giờ!"
Có một con sư tử to tướng bị người ta bắt được ở sa mạc đang buồn rầu nằm gối đầu lên chân, cô độc trong chiếc chuồng trống trải.
Khéo Tay nói:
- Tội nghiệp! Nó buồn quá! Mình muốn vuốt ve nó một chút!
Bút Chì cũng thương con sư tử cô đơn. Chú ta nghĩ đi nghĩ lại và rồi vẽ một con sư tử con. Con sư tử con bé bỏng như một chú mèo.
Nếu ta rút hết chỉ ra khỏi một cái lõi rồi cuốn quanh lõi đó mảnh giấy kẹo, đem ra dứ dứ, nhất định chú sư tử con ấy sẽ đuổi theo mảnh giấy. Bởi vậy tất cả các học giả vẫn thường nói rằng sư tử con giống mèo.
Sư tử con chui qua chấn song vào chuồng. Sư tử lớn rất mừng. Trẻ con vốn bao giờ cũng đem lại niềm vui cho những người cô độc.
Sau đó, Khéo Tay và Bút Chì đi tới chỗ đàn gấu, hà mã, cá sấu, hưu cao cổ, vẹt. Không hiểu sao Bút Chì lại đi nhìn vào cả thùng bán kem, làm như bé Phất chui vào xe kem không bằng! Cái anh chàng Bút Chì kỳ quặc là như vậy đó!
Tiếng loa trên lễ đài vang lên:
- Chú ý chú ý! Cuộc thi tàu thủy trên hồ Thiên Nga lớn bắt đầu. Xin các tay thợ trẻ hãy nhanh chân!
Vê-nhi-a và hai cha con cậu bé Chi-nua xuất hiện trên con đường nhỏ trong vườn bách thú. Người bố nói:
- Chúng ta đến muộn mất rồi!
Chi-nua cầm trên tay một chiếc tàu bằng gỗ làm đúng theo quy cách của những người thợ đóng tàu.
Khéo Tay đã từng làm thợ nên không thể không chú ý đến chiếc tàu bằng gỗ thông tuyệt đẹp "Đúng là bằng gỗ thông! Thân tàu đúng là bằng những tấm gỗ thông bình thường. Trên thân tàu có cột buồm. Cột buồm căng buồm bằng giấy trắng kẻ ly".
Trên thành tàu có một dòng chữ viết bằng bút chì màu xanh: "Chi-nua".
Khéo Tay lịch sự hỏi:
- Em bé ơi, ai làm cho em chiếc tàu đẹp như vậy?
- Không ai làm cho cả. Tự em dùng dao gọt lấy.
- Thế  sao tàu lại mang tên là "Chi-nua"?
- Chi-nua, đó là em. - cậu bé nói với đầy vẻ quan trọng.
Khéo Tay muốn khen tàu, nhưng tất cả đều đã đi đến một cái hồ rộng hình tròn.
Mọi người tụ tập xung quanh hồ. Trẻ em ở khắp nơi đều đến đấy. Phía trên đầu các em, cờ hàng hải bay phất phới và âm nhạc hành khúc cất lên. Đứng trên chiếc cầu bắc sát mép nước là một thuyền trưởng chính cống, mặc áo cổ dựng trắng tinh. Ông ta nhìn qua chiếc ống nhòm thật sự xuống hồ nước, tựa như ở trong hồ có những con tàu thật sự và những lượn sóng thật sự mà thuyền trưởng không hề sợ hãi bao giờ.
Nhưng Khéo Tay và Chi-nua đứng đằng sau một người nên không trông thấy cả tàu lẫn sóng.
Có một người đứng gần đấy chỉ tay về phía Chi-nua và bảo:
- Chú bé này cũng có tàu thủy! Đề nghị các em tránh ra cho chú đi. Chú bé đi thi tàu thủy tự làm đấy.
Chi-nua mang tàu đến, theo sau là ông bố, rồi đến Khéo Tay và Vê-nhi-a. Tất cả đều đến sát mép nước.
Trên mặt nước màu xanh có những con tàu thật oai phong. Tàu thủy có ống khói, tàu ngầm, cả một hạm đội tàu buồm. Gió lay động những cánh buồm, nhưng tàu vẫn đứng nguyên một chỗ vì bị neo chặt vào bờ.
Tất cả bọn con trai đều say sưa nhìn những chiếc tàu buồm. Các vị thuyền trưởng dũng cảm xuất hiện và dõng dạc hô to bằng giọng trầm trầm:
- Nhổ neo!
Gió thổi căng buồm, tàu ra khơi xa. Nơi đó có đàn hải âu trắng đang bay trên mặt biển, sóng ấp đến phía những hòn đảo hoang xa xa. Tàu biển tất nhiên cũng bơi trên mặt biển, trườn trên những lớp sóng, chở hành khách đến những thành phố khác nhau. Nhưng không hiểu sao tàu biển không bao giờ cập vào những đảo hoang. Riêng tàu buồm thì bơi đi đâu đó thật xa xôi! Ở những nơi đó, mỗi em trai đều sẽ tìm được cho mình một hòn đảo hoang. Thế nhưng không bao giờ có một chiếc tàu buồm nào đi tới đó cả. Chính vì thế mà đám con trai dũng cảm ở trên đời này đều thích cánh buồm trắng....
- Nhổ neo! - thuyền trưởng đứng trên cầu tàu lớn tiếng ra lệnh. Đúng là một vị thuyền trưởng lớn tuổi chân chính nhất.
Những người lớn cũng thích loại tàu  có buồm.
0
Chương 16:
là chương mọi người đều khen ngợi Khéo Tay.

Thuyền trưởng ra lệnh và lập tức đám trẻ nhỏ trên bờ vội cởi dây neo tàu.
Tàu thủy rúc còi. Tàu biển chuyển mình bơi trên mặt hồ phẳng lặng, sang bờ bên. Ở đó có các chú lớn tuổi, tay áo đeo băng đỏ đang đón chờ. Họ nhìn đồng hồ tính xem tàu nào cập bến nhanh nhất. Vê-nhi-a thở dài:
- Hừm, mai mốt tôi mà có phép thần, tôi sẽ hoá phép cho một chiếc tàu buồm phình to ra và tôi sẽ điều khiển nó bơi ra đại dương...Tôi sẽ ra lệnh "Qua trái! Qua phải!"
Ông bố của Chi-nua khen:
- Bơi ra đại dương thú vị biết chừng nào! Nhưng muốn thế trước hết cần phải là một con người dũng cảm, rất can đảm và thật nhân từ.
Vê-nhi-a nói:
- Cháu là người dũng cảm.
- Chà-chà! - ông bố vui vẻ nhận xét - Xem ra cháu là một tay ba hoa tệ! Trước hết hãy tự làm một con tàu như thế kia đi đã.
Vê-nhi-a trả lời:
- Dễ ợt! Loại tàu đó có thể mua được ở cửa hàng. Nhưng cháu thích là thích tàu thật kia!
Ông bố nói:
- Ra vậy đó! Cháu không muốn làm gì hết, chắc hẳn cháu là thằng lười?
- Ai lười? - một người đàn ông đứng gần đó vội hỏi.
- Tên lười đâu? - mọi người đều hỏi và nhìn về phía Vê-nhi-a - Chỉ cho chúng tôi biết tên lười đi! Ở thành phố chúng ta làm gì có người lười. Đã lâu rồi làm gì có ai lười nữa đâu?
Ông bố Chi-nua vội nói cho mọi người yên lặng:
- Ôi quý vị ơi! các vị nghe lầm đó. Cháu bé này hoàn toàn không lười. Chắc hẳn là cháu nó có đọc sách. Cháu đọc những sách gì nhỉ? - ông hỏi Vê-nhi-a.
Vê-nhi-a huênh hoang:
- Đọc truyện chiến đấu, truyện gián điệp và truyện về bọn cướp biển.
- Thế cũng đã là tốt rồi. - không hiểu sao ông bố chi-nua lại thở dài.
- Nhìn kìa! Nhìn kìa! - Chi-nua reo lên - Con tàu của ai đang vượt hết cả rồi kìa.
- Đó là tàu của tôi đấy! - Khéo Tay kêu lên - Như vậy là bé Phất ở đây.
- Tàu của chú hả? - người đàn ông đứng gần đó hỏi.
- Của tôi! Của tôi đó! - chú người sắt trả lời khiến mọi người xung quanh đều nhìn chú với vẻ kính trọng.
- Chú đúng là tay thợ lành nghề chân chính! Xin phép cho tôi được bắt tay chú. - ông bố Chi-nua nói.
Tàu của Khéo Tay lao nhanh tới chốn bờ xa. Tàu vượt hết các tàu chạy bằng hơi nước, tàu ngầm và tàu phá băng. Nó sắp vượt cả những tàu loại lướt sóng. Nhưng những cỗ tàu chiến giăng buồm, thuyền buồm làm vướng đường bơi của nó. Lập tức tàu đổi hướng, tựa như ở trong tàu có những thủy thủ tí xíu, thuyền trưởng và người lái vậy. Nó bơi vòng bên hạm đội tàu buồm, tròng trành trên sông và lao lên vượt đuổi những chiếc tàu phản lực chạy nhanh như gió.
Tàu càng lúc càng gần tới đích. Chẳng mấy chốc cả hạm đội đã bị tụt lại phía sau. Chiếc tàu của Khéo Tay cặp bến trước tiên. Nó giảm dần tốc độc, tự thả neo và dừng lại hẳn. Trên cột buồm của tàu có một lá cờ nhỏ được kéo lên.
0
Chương 17:
nói về bé Phất trở nên nổi tiếng như thế nào.

- Tàu của ai về trước tiên đó? - ông thuyền trưởng Hải quân cất tiếng hỏi vang vang.
- Tàu của ai? Của ai? Các vị có biết ai làm ra cái tàu này không? - tất cả những người đứng ở chỗ cách xa Khéo Tay hỏi nhau.
Tiếng loa vang lên:
- Chú ý! Xin mời người nào làm ra chiếc tàu số 1 lên cầu thuyền trưởng. Người thắng cuộc sẽ được tặng bằng danh dự và được nhận những món quà quý giá.
Vê-nhi-a làu bàu:
- Họ thật gặp may.
- Xin chúc mừng chú. Cha con tôi rất vui mừng được quen biết chú. - ông bố Chi-nua một lần nữa bắt tay Khéo Tay - Xin mời chú lên cầu thuyền trưởng gấp. Người ta gọi đấy!
Một người đứng gần đó nói:
- Nhường đường cho thợ giỏi! Kìa, tránh ra cho người thợ giỏi đi!
Chưa bao giờ Khéo Tay thấy vui như vậy. Chú người sắt nhỏ bé sáng lên vì sung sướng. Mọi người nhường đường cho chú.
Bỗng có tiếng ai đó lanh lảnh vang lên:
- Đấy là tàu của em! Của em!
Bé Phất, chú bé người vẽ trèo lên cầu thuyền trưởng. Khéo Tay sung sướng reo lên:
- Tìm thấy bé Phất rồi!
- Đây là tàu của em! - chú bé đứng trên cầu thuyền trưởng nói - Đưa tặng phẩm cho em!
Mọi thứ đều đặt sát bên nhau. Một hộp to, đẹp đựng đồ chơi, kẹo bánh và sô-cô-la.
- Tên em là gì? - thuyền trưởng hỏi - Em họ gì?
- Em tên là Phất, con ông Bút Chì!
- Cấp một hay mẫu giáo? Em là ai?
- Em là một thằng bé có năng khiếu! - bé Phất trả lời.
- Có phải em đã tự tay mình làm lấy tàu không? Chỉ những ai tự tay mình làm lấy tàu mới được gọi là người thắng cuộc. Hiểu không? Tự tay đó!
Thằng bé nhìn tặng phẩm đẹp chưa từng thấy, rồi lại nhìn thuyền trưởng và nói:
- Tự tay! Tự tay em đã làm tàu này!
Thuyền trưởng viễn dương chính cống trịnh trọng tuyên bố:
- Do chiếc tàu này mà em xứng đáng là một nhà kỹ thuật trẻ tuổi. Xin chào và chúc mừng em!
Ông thuyền trưởng bắt tay chú bé và giơ tay chào.
Âm nhạc cất lên hùng tráng. Đám trẻ con reo "hoan hô" và vỗ tay. Ông bố của Chi-nua nhìn Khéo Tay và lắc đầu ngán ngẩm.
- Ngượng quá anh bạn ạ, - một người đứng gần đó nói giọng đầy khinh bỉ. - Anh bạn toàn tranh công của người khác!
- Không tốt! - mọi người đứng xung quanh đều nói.
Khéo Tay rầu rĩ rung rung đôi chân bằng lò xo.
- Đồ ăn cắp! - Vê-nhi-a nói - Cần cho hắn một  cái bộp tai.
Những nhà nhiếp ảnh, nhà báo, nhà hoạt động xã hội vây quanh cầu thuyền trưởng. Tất cả đều muốn nói chuyện với người thắng cuộc. Người đó được thưởng vé đi xem các buổi chiếu phim hay nhất vào các buổi sáng dành riêng cho thiếu nhi. Câu lạc bộ nhà kỹ thuật trẻ tuổi cử đại diện đặc mệnh toàn quyền đến để mời người thắng cuộc đến làm khách quý suốt hai tuần liền.
Bên trên cầu thuyền trưởng có một chiếc máy bay lên thẳng lơ lửng với dòng chữ viết trên thân:
CHÚC MỪNG NGƯỜI THẮNG CUỘC!
[align=left]Tiếng loa trên máy bay lên thẳng vang dội:
- Xin mời bạn Phất, con ông Bút Chì lên bay một vòng quanh thành phố!
Những người trên máy bay thả thang dây xuống. Ông thuyền trưởng viễn dương chính cống nâng chú bé may mắn lên tay và trao cho những người lái.
Khéo Tay buồn rầu kêu lên:
- Phất! Phất ơi! Bọn anh tìm em mãi.
Nhưng bé Phất không trông thấy chú người  sắt. Máy bay đưa bé lên tít trời xanh.
- Trời, Bút Chì! Bút Chì ơi! Cậu vẽ cái thằng bé này làm gì cơ chứ! - Khéo Tay thở dài và và bỗng hốt hoảng hệt như chúng ta. - Ôi, Bút Chì đâu rồi?
Bút Chì đâu rồi? Chúng ta hoàn toàn quên mất chú rồi!
- Đây, Bút Chì đây! - cậu bé Chi-nua tốt bụng rút chiếc bút chì màu tận ở trong túi ra.
- Không phải Bút Chì này! Bút Chì biến mất rồi....
Khéo Tay hốt hoảng len ra khỏi đám đông, hết chạy sang trái lại chạy sang phải.
- Bút Chì ơi! Bút Chì ơi! - chú gọi - Bút Chì thân yêu ơi!
- Hì...hì...hì... - Khéo Tay nghe thấy đâu đấy tiếng ai cười tội nghiệp. Chú trông thấy Bút Chì đang ngồi sau chiếc ghế dài.
- Hì...hì...- Bút Chì cười vẻ biết lỗi. Đó là chú ta định bảo "toi đây!'.
Phía trước mặt chú ta có một đống que kem.
- Cậu thật đáng ghét! - Khéo Tay kêu lên thất vọng - Cậu đến bị cảm lạnh mất thôi! Cậu ăn nhiều kem quá. Cậu Bút Chì ngốc nghếch quá! Ai cho cậu lắm kem thế?
- Hi-ha-hu - Bút Chì nói thì thào.
Chú ta muốn nói: "Tôi vẽ. Tôi trót lỡ. Tôi sẽ không thế nữa" Nhưng cuống họng chú ta đã bị sưng và giọng nói khàn đặc rồi.
Có một ông lão đi ngang qua khuyên:
- Cậu ấy cần phải uống sữa nóng. Bị nhiễm lạnh uống sữa nóng rất tốt.
Khéo Tay nổi nóng, vừa giậm chân vừa quát:
- Đi về nhà nhanh lên! Cậu Bút Chì bướng bỉnh, đáng ghét, đáng đánh đòn này!
Bút Chì vừa thở dài vừa đi về nhà.
Lũ khỉ con cười chú. Con voi thì lắc đầu "ôi! ôi! ôi!"
Con sư tử không có nhận xé gì. Nó đang chơi mèo đuổi chuột với sư tử con.
Về con sư tử con thì ngày hôm sau trên báo có đăng tin thế này:
[align=center]"MỘT SỰ KIỆN XẢY RA TRONG VƯỜN BÁCH THÚ
[align=center]Hôm qua trong chuồng sư tử xuất hiện một con sư tử con.
Con sư tử con uống sữa và nặng một kilogam.
Các nhà bác học đang theo dõi con vật mới sinh này."
[/align][/align] [/align]
0
Chương 18:
là chương Khéo Tay suýt khóc.

Khéo Tay đưa Bút Chì về nhà và đặt chú ta nằm lên giường.
Cần phải quay điện thoại gọi xe cấp cứu, nhưng trong nhà làm gì có cái máy điện thoại nào đâu.
Tình trạng sức khoẻ của anh chàng Bút Chì tội nghiệp thì mỗi lúc mỗi sút kém. Vị thần tí xíu bị ốm. Nhiệt độ trong người chú rất cao, mà chú lại cảm thấy trong nhà rất lạnh. Chú rét run lên, răng đánh vào nhau lập cập.
Khéo Tay kéo rèm cửa sổ, đắp tất cả chăn và cả gối cho Bút Chì, nhưng nào có ăn thua gì đâu.
Ngoài phố trời đã tối rồi, tiếp đó là đêm. Trong nhà vừa tối vừa vắng vẻ. Chỉ nghe thấy tiếng hai hàm răng Bút Chì va vào nhau.
Khéo Tay quyết định nhặt lá khô đốt lò. Chú ra khỏi nhà và đi nhặt lá rơi.
Trong công viên không một bóng người. Tất cả đều đã về ngủ từ lâu.
Khéo Tay vừa chạy trên mặt đường vừa lẩm bẩm:
- Cái anh chàng Bút Chì ngốc nghếch. Chẳng biết vẽ lấy cái bếp điện! Bút Chì quả là ngốc nghếch!
Khéo Tay cứ lẩm bẩm mãi. Chú rất buồn, nhưng cố để không rơi nước mắt, chú làm ra vẻ tức giận.
Bút Chì thì nằm trong phòng tối và nói mê sảng. Khi người ốm nói mê, bao giờ cũng nói lung tung và nói sai.
- Hai lần hai là bảy. - Bút Chì lắp bắp - Ba lần ba là năm, bảy lần bảy là chín.
Bút Chì bị sốt mê man. Khi người ốm bị sốt mê man thường có thể bật dậy làm việc gì đó, nhưng đều làm sai.
Bút Chì chui ra khỏi đống chăn gối, chuệnh choạng bước tới gần bờ tường. Chú bắt đầu vẽ mà không hiểu là mình vẽ gì.
- Bảy lần bảy là năm - Bút Chì vừa vẽ vừa nói lầm bầm.
Ôi, Khéo Tay ôi, anh bạn ở đâu? Hãy về nhà ngay! Đừng để cho người ốm vẽ bậy.
Nhưng Khéo Tay đã vơ một ôm lá thật to và đang cố công bế về nhà. Ôm bó lá to thế này thì chạy làm sao được.
Bút Chì vẽ lên tường một tên cướp biển khủng khiếp với một con dao găm to, hai khẩu súng lục dắt ngang hông và một lá cờ kẻ cướp màu đen. Tên cướp biển này Bút Chì trông thấy một lần trong bức vẽ của chú bé Vê-nhi-a hiếu chiến.
Tên cướp vẽ ở trên tường nháy mắt với Bút Chì, quấn lá cờ đen lại và giấu vào trong túi quần.
Nhưng họa sĩ đang bị ốm nên không nhận thấy gì cả. Chú vẽ thằng gián điệp mặc áo khoác màu xám, cổ áo bẻ cao và đeo mặt nạ đen.
Sau đó Bút Chì bôi vết mực giống hình con chó. Tất cả đều giống như trên bức vẽ của Vê-nhi-a.
Khéo Tay khệ nệ ôm bó lá vào cửa. Chú quẳng lá xuống đất và đặt Bút Chì nằm trở lại giường.
Người ốm huơ tay, quát:
- Hai lần hai là năm! Đưa kem cho Vê-nhi-a! Đưa kem!...
Bút Chì tội nghiệp quá!....
Khéo Tay thậm chí không còn nhận ra hai bóng người hắc ám bước ra khỏi mặt tường và lặng lẽ lướt ra lối cửa đi ra công viên giữa đêm đen. Theo sau chúng là cái bóng thứ ba nhỏ tẹo trông giống con chó.
Cây cối trong công viên đung đưa không thành tiếng. Khéo Tay đóng cửa và nhóm bếp. Ngọn lửa ấm áp chiếu sáng căn phòng. Lá khô trong bếp nổ lách tách, ngọn lửa chập chờn, ánh lửa nhảy mú trên tường.
Bút Chì thiếp ngủ.
Khéo Tay ngồi bên bếp thở dài cay đắng:
- Bút Chì tội nghiệp quá!...

0
Chương 19:
ở đây có những tên cướp đêm xuất hiện.

Không hiểu sao đêm hôm đó trong thành phố đèn đường bị tắt hết. Trời tối đen như mực. Vào những đêm đen như thế này bao giờ cũng xảy ra những chuyện không hay.
Dân phố đã ngủ từ lâu. Không còn một cửa sổ nào sáng ánh đèn. Khi ngủ thì con người cần đèn làm gì?!
Vào cái đêm đen ấy, có hai bóng người nhỏ bé lạ mặt và một con chó kỳ  quặc chạy trên đường phố. Chúng nhìn khắp mọi phía, chọn vỉa hè tối nhất và rẽ vào ngõ hẻm tối nhất.
"Boong! Boong! Bo-ong!" - tiếng chuông đồng hồ trên tháp vang lên.
"Ẳng-ẳng" - con chó lạ lên tiếng.
- Xuỵt! - tên lạ mặt với bộ râu xồm màu hung, có con dao găm to tướng và hai khẩu súng lục dắt bên hông quát con chó.
- Ối ông bạn ơi! chu-úng to-a chạy đi đờ-đơ-âu đây? - tên mặc áo khoác xám hỏi. Hắn không sao chạy nổi nữa vì đứt hơi rồi.
- Chắc bọn họ đang đuổi theo ta! - tên râu xồm trả lời bằng cái giọng chói tai.
- Tôi nghĩ rằng không có ai đuổi theo chúng ta đâu.
Tên mặc áo khoác dừng lại. Tên có râu xồm cũng dừng lại. Cả hai nhìn xung quanh nghe ngóng. Không hề có một bóng ai.
Tên râu xồm rên rỉ:
- Lạ thật! Không có ai đuổi thật. Chúng ta là kẻ cướp mà không hề có ai săn đuổi chúng ta. Trong sách vở không hề có chuyện như vậy bao giờ!
Tên mặc áo khoát bất bình:
- Tao không phải là kẻ cướp. Tao là gián điệp chính cống! Tên tao là Lỗ Thủng...
Thằng râu xồm huýt sáo:
- Xì, kẻ cướp và gián điệp hoàn toàn như nhau. Có điều, mày là tên cướp bình thường, còn tao là tên cướp không bình thường. Tao là cướp biển. Tao là thuyền trưởng Bun-bun lừng danh. Tao là cơn dông của biển!
- Rất hân hạnh được làm quen với kẻ cướp biển đáng sợ! - tên gián điệp Lỗ Thủng sợ hãi nhìn kẻ đồng hành hung hãn.
Nếu có ai đó nghe được câu chuyện của chúng hẳn sẽ nghĩ rằng đó là một người nói chuyện, chứ không phải hai. Kẻ cướp và gián điệp có giọng nói giống nhau. Chúng nói theo cái giọng của Vê-nhi-a.
Thực ra thì giọng chúng không hoàn toàn giống nhau đâu. Tên kẻ cướp nói bằng thứ giọng mà Vê-nhi-a thường nói với bọn trẻ. Còn tên gián điệp thì lại nói bằng thứ giọng mà Vê-nhi-a vẫn dùng khi nó nịnh hót mẹ nó để chứng minh rằng chính chuột chứ không phải là nó đã ăn vụng kẹo ở trong lọ. Thường cũng có loại người sống bằng hai thứ giọng như vậy đó.
"Gừ-gừ!" - đó là con chó xù gầm  gừ. Nó muốn nói "Các người quên tôi rồi!".
Tên kẻ cướp bảo:
- Khà khà, đây là con chó trung thành với biệt hiệu "Nhem Nhuốc" của bọn ta! Lại đây Xù! vậy là toàn bọn chúng ta, quên, toàn đội ta đã đủ mặt. Tao tự phong tao là thủ lĩnh thuyền trưởng. Tao sẽ chỉ huy! Ai không đồng ý với tao?
Tất nhiên tất cả đều đồng ý.
Tên cướp nói:
- Tuyệt! Rất tuyệt! Tao đoán trước là sẽ phải như vậy. Còn bây giờ chúng ta sẽ đi cướp của một nhà nào đó, không có tao buồn lắm rồi!
Tên gián điệp Lỗ Thủng ngại ngùng hỏi:
- Sao lại ăn cướp?
- Một câu hỏi ngu ngốc. Mày thấy ở đâu có những tên cướp mà lại không ăn cướp? Hả? Trong sách vở không hề có chuyện đó bao giờ!
- Lỡ người ta đánh chúng ta thì  sao?
- Tao không sợ! Tao dũng cảm! Theo tớ, bạn ơi! Một hai! Một hai! một hai!
Bọn kẻ cướp đi ra con đường lớn.

0
Chương 20:
nói về chuyện Khéo Tay muốn kiếm sữa nóng cho chú Bút Chì ốm như thế nào.

Khéo Tay chất lá khô vào đầy bếp rồi khẽ khàng đi đến bên người ốm.
Bút Chì ngủ không ngon giấc.
Chú người sắt nghĩ bụng "Bút Chì cần phải uống sữa nóng thì mới khoẻ được. Mình lại không biết vẽ sữa. Nhưng mình sẽ nghĩ ra cách nào đó".
Chú sửa chăn cho Bút Chì và buồn rầu đi ra phố.
Trong thành phố, trời đã sáng. Ban đêm cây cối có màu đen, còn bây giờ là màu xanh xám. Cây cối mỗi lúc một xanh hơn. Cửa kính trong các căn nhà đã bắt đầu lấp lánh. Trong công viên đã thấy có mặt bác công nhân vệ sinh khoác tạp đề xanh, tay cầm chỏi quét đường.
Bác công nhân vệ sinh tự nói với mình:
- Hay thiệt đó! Ban đêm cây cối rụng không biết bao nhiêu là lá, vậy mà bây giờ đường phố lại sạch trơn.
Làm sao bác công nhân vệ sinh biết việc Khéo Tay đã thu nhặt tất cả lá để đun bếp!
Còn Khéo Tay thì đứng ở quảng trường phân vân không biết đi đâu. Chú vẫn chưa nghĩ ra được điều gì.
Trên quảng trường, trên những đường phố gần đấy, trong không khí tươi mát của buổi  sáng, phảng phất mùi bánh mì nướng nóng. Ai mà chẳng biết rằng mùi bánh mì nóng vốn thơm lạ thường!
Hai tên cướp đêm xuất hiện ở góc quảng trường đằng kia. Khéo Tay không trông thấy chúng. Bọn chúng cũng không trông thấy Khéo Tay.
Hai tên cướp dừng lại sửng sốt. Tên cướp biển hít hít không khí. Tên gián điệp cũng hít hít không khí. Nó rên rỉ:
- Thơm quá!
- Mùi ngon ghê. - tên cướp biển tiếp lời, bụng nó sôi lên sùng sục. - Tao bây giờ có thể ăn được cả một con cá mập rán - ăn tuốt cả xương! Chao ôi, tao đói quá!
"Boong! Boong! Boong!" - tiếng chuông đồng hồ trên tháp vang lên. Cây cối trở nên xanh tươi. Chim bồ câu tỉnh dậy vỗ cánh bay trên ban công, dưới mái hiên, trên các nóc nhà. Đàn chim như một đám mây xanh sà xuống quảng trường, làm cho quảng trường có màu xanh.
Có một chiếc ô tô dài như một toa tàu hỏa chạy đến quảng trường. Ô tô chạy đến đó và dừng lại. Đàn chim bồ câu không hề để ý gì cả. Chúng đậu choán mặt đường và không hề nghĩ đến chuyện phải bay đi.
Ô tô rù máy bực bội. Nhưng lũ chim bồ câu vẫn đứng y nguyên trước mũi xe không tỏ ra vội vã gì cả.
Lúc ấy, từ trong buồng lái có một người mặc áo choàng trắng bực bội bước ra, xua xua tay:
- Xùy! Xùy!
Lũ chim bồ câu hờ hững bay lên. Người mặc áo khoác trắng đi trước xua xua tay. Ô tô từ từ đi sau ra khỏi quảng trường.
Ô tô dừng lại bên cạnh một cửa hàng bánh kẹo lớn. Cửa hàng này suốt ngày đêm không bao giờ đóng cửa. Ban đêm người ta mang đến cho cửa hàng các loại  bánh kẹo. Ban ngày từ sáng đến tối, những người khách vui vẻ mua bánh kẹo mang ra khỏi cửa hàng.
Những người khách hàng buồn bã không hiểu sao lại không vào cửa hàng này.
Mùi bánh, mùi va ni trong xe bốc lên thơm phức. Những người công nhân từ trong cửa hàng bước ra mở cửa thùng xe, bắt đầu khiêng những chiếc thùng bánh vào nhà.
Hai tên cướp thận trọng bám theo chân những người công nhân. Một tên đi đằng trước, một tên đi đằng sau. Con chó "Nhem Nhuốc" đi rỏn rẻn bên cạnh. Một tên bảo:
- Mày hãy hô họ "giơ tay lên" còn tao sẽ đứng đây. Khi bọn họ hốt hảong, tao sẽ nhảy ra cướp. Nào, đi đi!
Tên kia van nài:
- Tao chịu thôi! Tao yếu lắm! Bọn họ không gnhe tao đâu. Mày bảo họ "giơ tay lên!" còn tao thì đứng đây.
- Mày nói trước. - tên thứ nhất rít lên.
- Tao sau! - tên thứ hai thì thầm giọng đầy nước mắt.
- Đừng quẩn chân, lũ nhóc này! - một người công nhân trông thấy bọn cướp biển liền bảo. Người này chắc không nhận ra chúng là bọn cướp. - Đừng quẩn chân, lũ nhóc! Giờ này  các cậu vẫn còn phải ngủ đấy! Cút về nhà, mau!
- Giơ tay lên! - tên cướp thứ nhất xông đến bên chân người công nhân, quát rống lên.
- Bảo giơ tay lên mà! - tên cướp thứ hai đứng ớ đầu nhà cũng rít lên.
- Bọn nhóc ạ, tao không có thì giờ đùa với chúng mày. - người công nhân không quay lại, cười bảo chúng.
Anh ta kéo ở trong thùng xe ra một hòm kẹo thơm lừng.
- Giơ tay lên!!! - tên cướp thứ nhất lại hét.
"Gừ-ừ gâu!" - chó "Nhem Nhuốc" sủa lên.
Người công nhân quay lại vô tình va hòm kẹo vào tên cướp. Tên cướp bị bắn sang một bên, bộ râu xồm quét xuống hè phố như cái chổi.
Người công nhân ngạc nhiên nhìn quanh và không thấy ai cả.
Tên cướp thảm hại ngồi bệt trên hè phố sau ngôi nhà gần đấy. Tên cướp thứ hai và con chó xù không hiểu sao lại chui ngay vào thùng rác và ngồi đó ngó ra vừa run sợ, vừa rên ư ử.
Người công nhân mang hòm kẹo vào trong cửa hàng, quay ra lấy hòm khác thì thấy Khéo Tay đang đứng bên cạnh xe ô tô.
- Em vừa la hét đấy à? - người công nhân hỏi.
- Không, em không hét. Để em mang các hòm bánh kẹo giúp anh. - Khéo Tay nói chững chạc như người lớn.
Người công nhân mỉm cười:
- Thôi, cảm ơn em. Đây, thưởng cho em một chiếc kẹo. Một mình anh làm cũng được rồi. Những chiếc hòm này nặng đối với em đấy.
0
Chương 21:
nói về những con bồ câu không biết nghe lời người cảnh sát.

Người công nhân không hiểu sao chú bé Khéo Tay lại buồn bã đi chơi phố sớm thế. Người đó cũng không hiểu rằng đối với  chú Bút Chì đang bị ốm thì một cái kẹo là quá ít. Cần phải có sữa nóng và bánh mì nóng. Khéo Tay định nói với người công nhân, nhưng ngay lúc đó những chiếc ô tô tải dài như các toa tàu sơn màu khác nhau từ mọi phía đổ về quảng trường. Những người mặc áo choàng trắng từ trong các buồng lái bực bội bước ra giơ tay đuổi chim.
- Xuỵt! Hút! Xuỵt! - họ kêu lên.
Đàn chim bồ câu đậu kín quảng trường liền bay vụt lên. Nhưng khi một người nào đó ngừng đuổi, chúng lại sà xuống đậu chắn mặt đường. Lúc đó có một người nói:
- Tôi là thợ làm bánh. Tôi chuyên chở bánh mì, các cửa hàng sắp mở cửa bán hàng đến nơi rồi. Dân phố sắp đi mua bánh. Còn tôi thì không kịp chở bánh mì nóng đến.
Một người khác nói:
- Tôi  chở sữa. Các trẻ em sắp ngủ dậy rồi. Không có ai mang sữa cho chúng. Mẹ chúng không kịp quấy xoong bột sữa ngon lành. Tôi không mang kịp sữa đến các cửa hàng.
Người thứ ba than phiền:
- Tôi là người bán  cá. Tôi chở cá. Ngày nào cũng mất bao nhiêu thì giờ để đuổi chim. Thành thử cửa hàng không mấy khi có cá tươi.
- Tôi là người bán giò. Tôi chở giò. - người thứ tư nói, giọng khàn khàn, nho nhỏ - Giọng tôi khàn khàn là vì ngày nào tôi cũng phải rát cổ đuổi chim. Tôi mỏi cả tay vì đuổi chim. Cái lũ chim bồ câu này chả nghe ai, mà cũng chả sợ ai. Thậm chí cả cảnh sát chúng cũng không sợ. Chim bồ câu không để ý đến tín hiệu đèn.
Những người khác kêu lên:
- Không thể nào để tình trạng này mãi được. Cần phải nghĩ một cách gì đó! Tờ báo nào cũng viết về chuyện này. Các nhà bác học cũng nghĩ đến chuyện này mà chả giải quyết được gì. Làm thế nào bây giờ?
- Không đúng! - Khéo Tay thốt lên - Tôi giải quyết được.
- Đây là ai vậy? - mọi người hỏi nhau.
Người làm bánh nói:
- Chắc hẳn đây là một nhà phát minh nào đó. Tôi đã trông thấy người này từ lâu. Người này cứ đứng nghĩ ngợi gì mãi.
- Tôi giải quyết được! - Khéo Tay nói - Các bác không cần phải hò hét và giơ tay đuổi chim nữa. Các bác hãy đưa dây thép, que sào, cưa, búc, ốc vít, kẽm, giẻ rách cho tôi. Tôi sẽ hướng dẫn cách làm.
Người thợ một nói:
- Tôi sẽ đem những thanh gỗ mỏng đến. Bao nhiêu cũng có. Tôi sẽ làm giúp chú một tay.
Người thợ nguội nói:
- Tôi sẽ đem các dụng cụ đến. Hãy ghi tên tôi vào làm việc.
Người thợ điện bảo:
- Tôi sẽ cung cấp dây thép.
Người thợ dệt tham gia:
- Tôi sẽ đem đến những mảnh vải.
Những người khác cởi áo khoác ra bảo:
- Chúng tôi sẽ cùng làm.
Ngày hôm sau trên báo chí có in:
MỘT PHÁT MINH PHI THƯỜNG!
[align=left]"Sáng sớm hôm qua có một nhà lắp ráp khuyết danh đầy tài năng đã sáng chế ra một thứ mà lâu nay các lái xe và cảnh sát đều mơ ước. Người dân nào cũng có thể phóng xe trong thành phố mà kh6ong sợ cán phải chim bồ câu. Đây chính là cái mà khắp thành phố đều nói đến. Cần đuổi chim chính là một thanh gỗ mỏng gắn vào mũi xe ô tô. Ở đầu chiếc cần buộc một nắm giẻ. Có hai sợi dây thép buộc chiếc cần nối với hai chiếc que gạt trên mặt kính buồng lái. Khi động cơ chuyển động, que gạt sẽ kéo sợi dây thép lúc sang bên trái, lúc sang bên phải và chiếc cần sẽ phất phất nắm giẻ. Các nhà kỹ thuật phải kinh ngạc về sự giản tiện của cơ cấu này!...
Đáng tiếc là trong lúc bận rộn, không người nào biết tên nhà phát minh ấy. Thật là một sai lầm không thể tha thứ".
Nhưng đó là tất cả những chuyện đăng trên báo chí ngày hôm sau.
Còn bây giờ Khéo Tay đi từ xe này đến xe khác hướng dẫn, vừa tham gia làm trực tiếp. Nửa giờ sau, mọi việc kết thúc. Mọi người cảm ơn, bắt tay Khéo Tay và mời chú đến chơi.
Người thợ làm bánh mang bánh nóng ra. Bác ta cười sung sướng và bảo:
- Đây là phần anh.
Người chở sữa đem đến hai bi-đông đầy sữa, một miếng bơ vàng thơm và một hộp váng sữa. Người cở cá mang cá đến. Người chở giò đem giò và xúc xích đến.
- Đây là quà của tôi - bác ta nói giọng khàn khàn - Anh đúng là một người thợ diệu kỳ.
Người bán hoa quả đem quả tươi đến. Người bán kẹo đem bánh ngọt và kẹo. Người thợ nguội tặng Khéo Tay một chiếc xe để chở các tặng phẩm. Khéo Tay cảm ơn từng người một. Nhưng chú nhất định không nhận kem. Thành thử người bán kem hơi mếch lòng.
Tên kẻ cướp nuốt nước bọt, nói:
- Thấy chưa? Bao nhiêu là thức ăn! Người ta may thật! Còn tao và mày lại bị hẩm hiu....
Thằng gián điệp Lỗ Thủng rên rỉ:
- Giá họ cho chúng mình lấy một miếng nhỉ!
Trong lúc mọi người và thằng kẻ cướp không để ý, hắn đã đánh cắp luôn mấy chiếc bánh và giấu vào trong áo khoác. Nhưng bây giờ hắn rên rỉ như vậy là để giả vờ và khỏi phải chia bánh với ai thôi. Bánh nóng làm tên gián điệp bị bỏng người, nhưng hắn cố chịu đựng. Những chiếc xe được trang bị cần đuổi chim bồ câu thanh thản chuyển bánh, tỏa đi khắp nơi. Người thợ làm bánh đi sau cùng. Bác ta cứ tìm mãi chiếc áo choàng trắng, nhưng không thấy. Chiếc áo khoác bị thằng Lỗ Thủng ăn cắp rồi. Nó ăn cắp để dùng khi cần thiết.
Hình như những tên gián điệp vốn có thói quen như vậy....
[/align]
0
Chương 22:
có những nỗi khủng khiếp được bắt đầu.

Khéo Tay chất quà tặng lên xe và chậm chạp kéo về nhà.
Chiếc xe rất nặng. Khéo Tay rán sức kéo xe, chú bấm chân xuống mặt đường nhựa mà kéo. Chú thở hổn hển mà chiếc xe cũng chỉ nhích nhích đi.
Lão thuyền trưởng Bun-bun rống lên:
- Đồ khốn! Nó đi rồi mà tao không sao ăn cướp được! Những tay kẻ cướp dũng cảm đàn anh không bao giờ ăn cướp giữa ban ngày. Trong sách không bao giờ có chuyện như vậy.
Lỗ Thủng nhìn Khéo Tay và nảy ra một ý nghĩ bất ngờ. Nó tái mặt thì thầm, đảo mắt nhìn quanh:
- Tao...hình như đã nghĩ ra....một ý gì đó.
- Sao? Sao? - tên kẻ cướp cũng chuyển sang giọng thì thầm - Nói đi, nhanh lên!
- Chúng ta cần phải bắt cóc tên Bút Chì và buộc nó....- thằng gián điệp nhìn quanh -...và buộc nó phải vẽ cho chúng ta những gì chúng ta muốn. Chúng ta không phải làm cần đuổi chim, không phải khuân vác các hòm bánh! Chúng ta không phải làm gì cả! Chúng ta sẽ có tất cả mọi thứ! Bút Chì sẽ vẽ cho chúng ta tất cả, tất cả!!!
- Hoan hô!....- lão thuyền trưởng Bun-bun hét lên nhưng lập tức đưa hai tay lên bịt miệng.
- Hoan hô! - tên cướp thì thầm - Tao sẽ bắt nó vẽ một chiếc tàu! Không thể có chuyện cướp biển mà lại không có tàu được! Tao sẽ có một chiếc tàu với những khẩu đại bác thật to.  Tao sẽ lái tàu thủy ra đại dương! Trong hầm tàu của tao sẽ có thức ăn khô gọi là dồi sấy và những két sữa...phi! Những két bia! Và....và sau đó! - lão thuyền trưởng lặng đi vì khoái trá - Sau đó nó sẽ vẽ thật nhiều tàu, còn tao sẽ đi cướp những tàu ấy! Ô-ô-ô!....và sẽ đốt! và đánh đấm! Nó sẽ vẽ tàu, còn tao thì cướp! Nó sẽ vẽ tàu, còn tao thì cướp! Hết cái nọ đến cái kia! Hết cái này sang cái khác!
"Gừ-gâu!" - con chó Nhem Nhuốc sủa. Nó muốn nói "còn tôi, tôi sẽ bắt nó vẽ những khúc xương. Vẽ hết khúc nọ đến khúc kia".
- Mày sẽ là tên cướp vĩ đại nhất, sau tao! - lão thuyền trưởng Bun-bun thốt lên và ôm lấy tên gián điệp ra vẻ thân mật.
Những chiếc bánh mì nóng áp chặt vào người tên gián điệp.
- Ái! - nó rống lên.
Bánh mì rơi xuống mặt đường. Con chó Nhem Nhuốc vội đớp lấy một chiếc.
- Thế này là thế nào? - lão cướp biển cất giọng đe dọa, mắt sôi nhìn những chiếc bánh mì và bộ mặt thảm hại của thằng bạn - Giấu à?! Giấu tao à?! - lão rút súng lúc, nhắm vào cái mũi dài của thằng bạn - Nếu mày còn giấu tao một lần nữa, tao sẽ bắn chết. Thế rồi vĩnh biệt. Nhưng bây giờ mày hãy đi vào căn nhà nhỏ của mấy thằng bé lêu lỏng kia và thăm dò xem làm cách nào bắt có được thằng Bút Chì.
Thằng gián điệp than thở:
- Tao sợ lắm! Tao yếu lắm.
- Không nói nữa! - tên thủ lĩnh gầm lên - Đi ngay, trong lúc thằng người sắt Khéo Tay còn đang ì ệch kéo xe ở trên đường.
0
Chương 23:
nói về chuyện thầy thuốc uyên  bác muốn chữa bệnh cho Bút Chì.

Viên thầy thuốc đi đến căn nhà nhỏ núp dưới lùm cây trong công viên màu xanh dịu. Ai cử viên thầy thuốc đến đây, và ai nói cho ông ta biết là Bút Chì đang ốm?! Điều đó chúng ta không biết.
Thầy thuốc mặc chiếc áo khoác trắng. Không hiểu sao áo không có mùi thuốc, mà lại là mùi dầu phết vào bánh. Có lẽ thầy thuốc chữa bệnh bằng loại dầu này?
Thầy thuốc có chiếc mũi dài nhợt nhạt và một bộ mặt ủ ê. Thầy thuốc đảo mắt nhìn tứ phía và lắng tay nghe ngóng. Ông ta chui vào trong lùm cây và nhìn quanh. Ông ta đi vòng quanh nhà, nhỏm vào cửa sổ rồi mở cửa.
Bút Chì đang ngủ say.
Viên thầy thuốc xoa tay cười:
- Khề-khề! Ra là chú Bút Chì tội nghiệp ở đây! Trong khi cậu  bạn của chú còn ì ạch kéo xe, tôi sẽ chữa cho chú! Khề-khề! Tôi  sẽ đưa chú ra ngoài trời và sẽ giấu....Khề-khề!....
Viên thầy thuốc tỏ ra thật hài lòng. Ông ta lấy chiếc khăn mặt buộc chặt miệng chú Bút Chì đang ngủ. Sau đó ông ta nhanh chóng trói tay chân Bút Chì.
Viên thầy thuốc lôi Bút Chì ra khỏi giường.
Nhưng cửa bỗng xịch mở và Khéo Tay bước vào. Có một người đi đường giúp chú đẩy xe về công viên nên chú mới về được nhà nhanh chóng đến như vậy.
Thầy thuốc lặng đi vì bất ngờ.
Khéo Tay ngạc nhiên hỏi:
- Ông là ai?
- Tôi...tôi....tôi là thầy thuốc...- lão thầy thuốc trả lời thì thầm và đưa mắt nhìn quanh tìm cách lủi - Tôi là thầy thuốc uyên bác!
- Sao ông lại biết là Bút Chì bị ốm?
- Tôi...tôi...tôi biết hết...
- Ông làm gì cậu ấy đấy?
Lão thầy thuốc mạnh bạo hẳn lên:
- Chú bé ngốc nghếch ơi, tôi chữa cho cậu ta đấy!
- Tôi đứng xem được không?
- Không được! - lão thấy thuốc hoàn toàn trở nên bạo dạn - Thôi, chú đi chơi đi. Láu sau tôi sẽ gọi.....Khì-khì...
- Tôi không làm phiền ông đâu. Tôi sẽ ngồi im.
- Cái chú người sắt này thật là đần độn! - lão thầy thuốc nói rin rít.
- Sao lại trói cậu ấy như vậy? - Khéo Tay hỏi.
- Dốt quá! - lão thầy thuốc bực bội - Người ốm không được nói chuyện và không được động đậy! Chẳng lẽ chú không biết điều đó sao? Đừng có làm phiền tôi bằng những câu hỏi ngu ngốc ấy. Tốt nhất là chú hãy đi ra hiệu thuốc mua thuốc đi. Nếu không thì chú Bút Chì nhỏ bé tội nghiệp đáng yêu sẽ bị chết và không bao giờ được ném món bánh ngọt chú mang về đâu...
Tất cả các lò xo trên thân Khéo Tay run lên:
- Xin ông cho biết ngay cần phải mua thuốc gì để tôi đi mua!
- Ừ-hừ... - lão thầy thuốc nói - Hãy mua...hãy mua thuốc "bu-ra-mu-ra-đu-ra-purr". Đấy, mua thuốc ấy!
"Cái tên thuốc thật khó hiểu. Thế này thì chắc là khó kiếm thuốc lắm đây. - Khéo Tay nghĩ - Chỉ có các thầy thuốc uyên bác mới biết tên loại thuốc này".
- Buramura-durapurr - Khéo Tay nhẩm lại tên loại thuốc và chạy ra phố.
Đang lúc rẽ qua phố khác vì quá mải chạy nên chú đã va phải một người lạ mặt có bộ râu xồm màu hung, mặc chiếc áo kẻ ngang. Chiếc bánh mì của lão ta bị văng ra. Lão kêu lên:
- Đồ khốn khiếp! Mày dám va phải những người đáng kính trọng như vậy sao?
- Xin thứ lỗi. Tôi vô tình...
Khéo Tay có cảm giác lão râu xồm nháy mắt với chú. "Hình như mình đã trông thấy ông ta ở đâu đó rồi?!" - Khéo Tay nghĩ ngợi, bỗng chốc quên mất tên thuốc.
- Ôi! - chú nói - Mình quên mất rồi! mình quên mất tên thuốc rồi!...Cu-ra...nu-ra... - Khéo Tay cố nhớ - Này, ông có biết tên thuốc ấy ra sao không? - Chú hỏi lão râu xồm.
- Lại còn thuốc với men gì nữa? - lão râu xồm hỏi lại - Tao không muốn biết tên cái thuốc lơ mơ ấy của mày.
Khéo Tay quay lại, chạy về nhà. Các bạn nghĩ rằng chú ta đã đoán ra rồi phải không? Không phải đâu! Chú ta chỉ muốn hỏi lại thầy thuốc tên loại thuốc ấy thôi.
Lão râu xồm bỗng hốt hoảng:
- Này, đứng lại! Mày cần thuốc gì?
Nhưng Khéo Tay vẫn chạy không ngoái cổ lại:
- Tao bảo mày dừng lại kia mà! Đừng về nhà! Đứng lại! Tao đoán ra câu hỏi của mày rồi! Đứng lại! Tao sẽ kể chuyện cổ tích cho mà nghe! Kể chuyện này, câu chuyện rất khủng khiếp!....- lão râu xồm gào lên, cố ghìm chân Khéo Tay lại.
Một tiếng còi ngắn vang lên:
- Này ông kia, - người cảnh sát ngăn đường lão râu xồm - phá rối luật lệ giao thông trên đường phố rồi. Đây không phải là chỗ qua đường.
- Tôi là người ở nơi khác đến đây. - Khéo Tay nghe thấy giọng nói lão râu xồm - Tôi sẽ không thế nữa! Tôi thật thà hứa từ nay sẽ không thế nữa!...
Khéo Tay chạy lên thềm nhà, khẽ mở cửa. Chú rất xấu hổ vì đã quên mất tên thuốc. Chú muốn hỏi lại thầy thuốc.
Nhưng thầy thuốc không nhận ra là Khéo Tay đã vào, cứ vừa thở hổn hển vừa cố vác chú Bút Chì đang bị trói chặt chân tay lên vai.
Khéo Tay hiểu ra tất cả. Chú hét lên, nhảy  đại tới bệ cái bếp lò bằng sắt ném vào cái đầu uyên bác của lão thầy thuốc.
Lão thầy thuốc kêu thật lớn, quẳng Bút Chì xuống. Và lão chạy mới nhanh làm sao!...Lão chạy vượt hơn cả ô tô điện, hai cái mô tô, sáu cái xe đạp, một cái tắc xi và bốn ô tô vận tải.
- Cừ chưa! Cừ chưa! - bọn con trai reo lên - Ôi, cừ thiệt đó!
Người râu xồm nọ trông thấy viên thầy thuốc đang chạy, lẩm bẩm nói thật khó hiểu "Quả tang rồi!" - Và lão cũng chạy theo tên thầy thuốc. Ra đến ngoại ô thành phố, hai kẻ đó mới gặp nhau.
Lúc này Khéo Tay mới sực nhớ ra là chú đã trông thấy bộ mặt của lão râu xồmg và lão thầy thuốc ở đâu rồi.
Ở trong bức vẽ của Vê-nhi-a.
0
Chương 24:
kể về chuyện Khéo Tay và Bút Chì đi tìm bé Phất.

Khéo Tay cởi trói cho bạn và nhận thấy Bút Chì mở được một mắt, rồi một mắt nữa, và chớp chớp như muốn hỏi "Sao cậu trói mình?" ---"Cậu không được nói, - Khéo Tay ra hiệu cho bạn. - Cậu không được nói chuyện. Cậu phải hứa là không nói chuyện thì tôi mới cởi trói cho cậu".
- Ừ-ứa...- Bút Chì đáp lại.
Đó là anh ta muốn nói rằng: "Tôi hứa là sẽ không nói chuyện".
Khéo Tay cởi trói cho Bút Chì xong, nhóm bếp hăm ấm sữa, rót cho Bút Chì một cốc, hai cốc rồi ba cốc bắt uống hết.
- Nào bây giờ cậu nói đi: à-a-a...
- À-a-a-a!
- Nói đi: u-u-u-u.
- U-u-u-u!
- Nói đi: ê-ê-ê.
- Ê-ê-ê-ê! - Bút Chì nói lại và thè lưỡi ra cho Khéo Tay - Ê-ê-ê-ê!...Thôi xin cậu đi! Tôi khoẻ lắm. Có ốm đau gì đâu. Tôi còn nằm mơ thấy tôi và cậu bay trên máy bay, sau đó bị vỡ ra thành từng mảnh. Thật là nhộn.
- Cậu khoẻ rồi chứ?
- Khoẻ rồi!
Khéo Tay kéo bạn ra khỏi giường. Cả hai sung sướng nhảy múa khắp phòng.
Chúng ta không cần thầy thuốc
Cậu khoẻ mạnh và tôi cũng khoẻ mạnh!
Sau đó họ tổ chức một bữa tiệc linh đình, vừa ăn vừa vứt vỏ bánh ngọt cho chim.
Bút Chì bỗng nói:
- Thằng bé con đâu rồi? Chắc cậu cho nó đi chơi với bọn trẻ con phải không? Phải gọi nó về cho ăn bánh ngọt!
Khéo Tay buồn rầu. Chú không cười nữa. Chú chỉ đau khổ rung rung đôi chân bằng lò xo.
Bút Chì rất ngạc nhiên:
- Cậu ốm sao?
- Không, tôi vẫn khoẻ. Tôi chỉ buồn thôi.
Thế rồi chú kể cho Bút Chì nghe câu chuyện đáng buồn về việc bé Phất đã trở thành nhà kỹ thuật trẻ tuổi như thế nào.
Họa sĩ thần kỳ đứng lên.
- Chúng ta sẽ tìm ra bé Phất! Chú bé sẽ không còn là đứa trẻ nói dối nữa! Ta đi thôi, Khéo Tay.
0
Chương 25:
kể chuyện hai tên kẻ cướp cưỡi ngựa ra sao.

Lão thuyền trưởng Bun-bun, tên cướp biển, tóm được áo khoác của lão thầy thuốc. Mãi đến lúc đó tên thầy thuốc xảo quyệt mới dừng lại. Trên trán lão ta nổi lên một cục to tướng. Lão cởi áo khoác ra và thế là không còn phải là ông thầy thuốc uyên bác nữa. Lão xé áo khoát ra làm từng dải vải dài như băng và quấn vào đầu để không ai thấy cục nhục nhã ấy!
- Đẹp mặt anh hùng gớm! - tên cướp biển nói khảy - Có mấy cái thằng vớ va vớ vẩn mà chọi cũng không xong!
- Thì mày hãy cứ thử "chơi nhau" với cái thằng người sắt ấy xem. Nó đánh hung lắm!
- Tưởng bở! Tao cũng thích đánh hung lắm chớ bộ! Cần cho luôn một cái bạt tai.
- Tao biết mày mạnh bạo ra làm sao rồi! - thằng gián điệp đáp lại.
- Cái gì? Cái gì? - tên cướp biển cau có.
- Tôi nói là ông anh dũng cảm lắm...Ôi, đau qua! Cái thằng người sắt trời đánh! - tên gián điệp Lỗ Thủng rên rỉ.
- Đừng có kêu rên! - thằng cướp biển vỗ vai bạn - Chúng ta sẽ bắt bọn nó! Bút Chì bút chỏng gì cũng đừng hòng chạy thoát! Tao thề đấy!
- Ôi, tao sẽ tháo tung cái thằng người sắt ấy ra! Tao sẽ tháo lò xo, vẽ vứt đi, sẽ giẫm nát! Tao sẽ cưa nó ra thành từng mảnh! Tao sẽ....tao sẽ...Ôi, đau quá!
- Thôi, không nên mất thời giờ nữa! Này, mày cầm lấy một khẩu súng của tao. Sẽ có lúc mày cần đến. Nhanh lên! - thằng cướp biển nói xong, đưa cho thằng Lỗ Thủng khẩu súng.
- Chúng ta sẽ tìm đường ra làm sao đây? - thằng Lỗ Thủng than vãn - Bây giờ tao không còn nhớ gì nữa.
- Tiến lên phía trước! - lão thuyền trưởng Bun-bun chỉ huy - Đi tìm! Bắt lấy! Tháo tung ra! Nhem Nhuốc dẫn đường cho chúng ta! Tao ngứa ngáy chân tay lắm rồi...
Tên cướp biển định nói rằng nó sẽ băm vằm ai, nhưng nó bỗng trông thấy hai con ngựa xinh xắn buộc vào hàng rào ở mặt khu vườn nhỏ. Hai con ngựa đang ngoan ngoãn gặm cỏ non. Một con ngựa màu hồng có đốm trắng, một con màu trắng có đốm hồng.
Lão thuyền trưởng Bun-bun quát tháo bằng thứ giọng của Vê-nhi-a:
- Lên ngựa! Lên....ngựa!
Hai tên cướp cưỡi lên hai con ngựa và lao đi.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-18 00:22:30saomai1268>
Cám ơn bạn đã đánh máy. truyện đã được sao mai làm nốt phần còn lại và đưa lên trang web rồi, đây nè "Cuộc phiêu lưu của Bút chì và Khéo tay" với đầy đủ hình minh hoạ nhé. bạn không cần đánh máy tiếp truyện này nữa mà tập trung vào "truyện cổ đông phương" nhé. [:)]

Chúc vui.



Có gì đâu và có gì đâu chứ!
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.01.2014 23:50:19 bởi Ct.Ly>
Ok, thanks bạn!!
0