Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Chị dâu

0 trả lời, 708 lượt xem — Trang 1 / 1
                                     Chị dâu

  Chị về làm dâu gia đình tôi năm chị 24 tuổi. Sau lễ cưới được một tuần thì anh về lại cơ quan công tác. Làm dâu  trong gia đình bố mẹ chồng đều già yếu, lại đông em nên chị lúc nào cũng tất bật. Cũng may bố mẹ và anh chị em tôi rất thương chị nên tình cảm gia đình lúc nào cũng ấm áp, vui vẻ.
  Chị có dáng người to cao, nước da nâu và mái tóc dài quá lưng. Tôi chưa bao giờ thấy chị kêu mệt mỏi hay đau ốm. Mọi việc dù nặng nhọc đến mấy cũng thấy chị làm nhoắng  cái là xong. Tất cả già trẻ, gái trai,  làng trên xóm dưới ai cũng quý mến chị.
   Thế rồi, các anh chị tôi lần lượt gia nhập quân đội  cùng thanh niên cả nước xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước. Mọi việc lớn bé trong nhà đều do một tay chị dâu tôi làm. Hồi đó quê tôi nghèo lắm. Bữa ăn chủ yếu là khoai sắn độn. Mỗi lần đến bữa ăn, chị ngồi đầu nồi chọn xới từng hạt cơm cho bố mẹ và em, còn mình thì ăn khoai, ăn sắn. Mẹ tôi cứ nhìn chị mà nước mắt lưng tròng.
Bố mẹ tôi không được khỏe, chị vừa lo thuốc thang , rau cháo vừa lo việc đồng áng. Tôi là con út, vừa nhỏ vừa yếu nên chẳng giúp gì cho chị được. Đã thế, chị không bao giờ cho tôi đụng tay vào bất cứ việc gì. Chị bảo: “ Công việc của em là học tập. Hãy học em ạ. Không học là không làm được gì hết!”
   Là một đảng viên trẻ, ngoài việc gia đình, chị còn gánh vác công tác Đoàn thanh niên của làng. Chiến tranh phá họai miền Bắc của Mỹ ngày càng khốc liệt. Quê tôi trở thành túi đựng bom đạn của chúng. Chị dâu tôi luôn có mặt ở những nơi bom Mỹ vừa trút xuống. Chị là người đầu tiên lao vào cứu người, cứu tài sản bị bom vùi. Thương chị vất vả, tôi dành lấy việc cày bừa, việc nhà cửa giúp chị nhưng chị kiên quyết không chịu. Anh trai tôi bận công tác lại ở xa nên mỗi năm chỉ có mấy ngày phép về thăm chị, thăm nhà nên cũng chẳng giúp được gì.
  Chín năm sau ngày cưới chị mới sinh em bé đầu lòng. Chị sinh cháu được một tháng thì tôi cũng từ biệt gia đình để vào bộ đội. Ngày tôi nhập ngũ, chị không ngủ. Chị thương tôi còn quá trẻ. Mới ba giờ sáng, chị dậy bắt gà làm thịt, nấu cơm nếp để cả nhà liên hoan cho tôi lên đường. Chị gói một gói cơm to và một đùi gà để tôi mang theo. Chị tiễn tôi lên tận huyện, nơi làm lễ giao quân cách nhà cả chục cây số. Dọc đường đi, chị động viên, khuyên nhủ tôi đủ điều. Chị bảo: “ Em cứ yên tâm huấn luyện và lên đường chiến đấu. Đừng lo nghĩ gì về gia đình. Ở nhà đã có chị lo.”
  Vì ban tổ chức giao nhận quân sợ tập trung đông người, máy bay Mỹ phát hiện bắn phá nên lễ giao quân phải chờ đến tối. Chị quyết chờ cho tôi nhận đơn vị xong mới về mặc dù tôi giục thế nào chị cũng không nghe. Tôi sợ cháu ở nhà khát sữa.  Thỉnh thoảng tôi thấy chị nhăn mặt đau đớn vì căng sữa. Chị nhìn tôi cười và bảo: không sao đâu. Tự nhiên tôi cảm thấy thương và quý mến chị vô cùng. Nhiều khi tôi coi chị như người mẹ của  mình vậy. Chị chính là người đầu tiên mà tôi kể về người bạn gái của mình và nhờ chị luôn bên cạnh cô ấy để động viên an ủi. Và sau này tôi được biết chị đã khóc vì chị quá thương tôi khi cô gái ấy lên xe hoa về nhà chồng mà không thể chờ đợi tôi trở về từ chiến trường.
  Những ngày huấn luyện vất vả, tôi luôn nhận được thư động viên của chị. Và tôi cũng hứa với chị sẽ trở thành một chiến sĩ trung kiên.
  Chiến trường ác liệt,  tôi không còn nhận được thư chị và tin tức quê nhà, nhưng lúc nào tôi cũng vững tin về chị.
   Ngày miền Nam giải phóng, tôi rời quân ngũ về quê với một  lá phổi trong lồng ngực còn một lá đã vứt lại chiến trường. Nhìn tôi xanh xao yếu ớt, chị đã khóc. Chị bảo: “ Hãy để cho chị khóc. Khi em còn ở mặt trận chị không dám khóc vì sợ bố mẹ buồn và lo lắng.” Chị lại bắt tôi học ngày học đêm để thi vào đại học. Chị bảo: “Em phải học và kiếm lấy cái nghề mà làm chứ công việc nhà nông vất vả, em không trụ nổi đâu!”
  Tôi vào đại học, việc đồng áng, việc chăm sóc bố mẹ lại trút hết lên vai chị. Thỉnh thoảng có ai ra Hà nội, chị không quên gửi tôi cân đậu , cân lạc để thêm vào làm thức ăn.
  Ra trường, tôi trở lại miền nam nhận công tác. Vì mãi  lo  mưu sinh,  lo cho vợ cho con, lo cho gia đình nhỏ bé của mình, có lúc tôi quên đi người chị dâu vất vả nơi quê nhà.
  Đã mấy lần anh trai tôi định về quê đón chị ra Hà Nội ở với anh để chị đỡ cực nhưng chị không nỡ bỏ bố mẹ ở quê một mình. Năm tháng dần trôi, bố mẹ tôi lần lượt ra đi trong vòng tay của chị. Đến ngày anh đón chị ra Hà nội để đoàn tụ gia đình cũng là lúc mái tóc chị đã bạc trắng và  nếp những nhăn đã phủ đầy khuôn mặt khắc khổ của chị.
  Hôm ấy, đang trên đường đi công tác vào Nha Trang, tôi nhận được điện thoại  của cháu.  Cháu bảo:  “Mẹ cháu muốn gặp chú”. Tiếng nấc của chị trong điện thoại làm lòng tôi co thắt lại. Chị gọi: “ Mão ơi, chị nhớ em lắm. Chị bị ung thư phổi rồi em ạ. Nhưng em đừng lo, chị không sao đâu. Chị không đau bằng em đâu vì phổi chị vẫn còn nguyên còn em thì chỉ còn một nửa. Chị muốn gặp em một lần. Em ra nhanh nhé, chị chờ!”. Tôi vội vàng điện thoại xin phép giám đốc bỏ lỡ chuyến công tác để quay ra Hà Nội.
   Chuyến tàu tốc hành hôm ấy lại bị trễ vì mưa lớn làm cho tuyến đường sắt Bắc – Nam bị sạt lỡ. Hai ngày sau tôi mới về đến Hà Nội. Tôi từng bước nặng nề leo lên gác 4 nhà chung cư. Căn hộ anh trai tôi vắng lặng. Bức di ảnh chị dâu trên bàn thờ nhìn tôi. Tôi bùi ngùi thắp nén nhang và quỳ xuống trước anh linh chị để xin chị thứ lỗi vì đã có lúc lãng quên công lao chăm lo và dạy bảo của chị.
  Đã hơn mười năm chị dâu đi xa, cứ mỗi mùa Vu Lan về, tôi lại thắp lên bàn thờ ba nén nhang để cầu mong cho bố, mẹ và chị dâu tôi luôn bình yên nơi cõi vĩnh hằng và tự hứa với lòng mình không bao giờ quên công ơn sinh thành và dưỡng dục của bố, mẹ, anh ,chị để có mình  như ngày hôm nay./.

Meoden
Đăng nhập để trả lời
0