Bé Biết Ghen Rồi
Mới đó tháng ngày đã trôi mau
Bao năm đèn sách cặm cụi đầu
Tuấn cũng ra trường như các bạn
Mở tiệc ăn mừng xúm với nhau
Thanh Thảo dáng xinh tính nhu mì
Thương thầm Trần Tuấn chẳng nói chi
Ba bốn năm ròng chung trung học
Thấy Tuấn cười chào cuối mặt đi
Hôm nay vui vẻ đà lở trớn
Luôn miệng hỏi hoài em đẹp hôn
Níu tay đầu tựa vời hương tóc
Chun chút trong lòng Tuấn cũng nôn
Bổng đâu xuất hiện ra cô bé
Hét lên một tiếng mọi người kinh
Lôi nhau ra khỏi phòng đông khách
Anh giải thích đi chuyện chúng mình
Ơ ..ơ ..
Bé muốn anh nói vấn đề nào
Anh mà không biết thiệt hay sao!
Cô kia là gì của anh đó
Nói ..nói .. anh nói mau
Ừ, thì là bạn học thôi mà
Bạn bè sao dính kéo không ra
Liên hồi bé đánh anh như trống
Rồi vở khóc ào ôm anh đau ...
Thì ra tóc bé thiệt là thơm
Thút thít lâm râm tiếng dổi hờn
Vòng tay ấm chặt êm nồng qúa
Hình như ...là ..bé đáng yêu hơn
BrianNguyen
Em Vẫn Là.....Trong mắt Anh.
Vô duyên viết thơ ngồi mơ mộng
Hỏi đá, hỏi cây... nên gửi không
Đá , cây, lơi nhẹ ngỡ đồng ý
Bỗng má sao trông thấy hồng hồng.
Rồi đó hộc bàn thơ đã để
Sao bỗng nhịp tim đập lạ lùng
Hai tay đưa chéo ôm lồng ngực
Thì thầm tự hỏi, nhận được không ?
Một ngày cũng chẳng thấy anh qua
Hai ngày cũng chẳng thấy ở nhà
Ba ngày niềm vui dường ngưng lại
Bốn ngày ve sầu hát ngân nga
Vô duyên nhớ anh, chi nhớ lạ
Mi cong không đở nổi giọt ngà
Mắc mớ cớ chi bước vội vã
Đâu biết sương rơi ướt nhành hoa.
Kìa thấy anh rồi, anh của ta
Nhưng sao lại có một gót ngà
Tựa vai đứng lặng , đằng xa đó
Thất vọng tràn trề, nghe xót xa
Vô duyên ôm anh để mà chi
Rồi cũng buông tay, chẳng còn gì
Anh cũng về bên kia ngả mới
Để lại dòng sông , buồn lâm ly.
Thôi anh hãy bước lại vào nhà
Đừng để ai kia, mong ngóng ra
Đừng để giọt châu rơi rớt nữa
Đừng để người ta giống em mà.
Trong mắt anh tôi em vẫn là...
Cô bé đỏng đành, hay hét la
Tính khí ngang ngang ai chịu nổi
Trong mắt anh tôi em vẫn là.....
Bé Lười 9.12.2011