Diễn Đàn » Chúc Mừng - Cảm Tạ

Ngày của hoa

0 trả lời, 353 lượt xem — Trang 1 / 1
Ngày của hoa
Hoa tràn xuống phố. Hoa cao cấp chen lẫn với bông nhà nghèo. Đóa được ướp lạnh trong tủ kính, nụ nằm phơi nắng trong gánh chợ chồm hổm. Hoa nào, bông nào cũng vậy. Hể nằm trên bàn thầy đều thơm như nhau. Hể đặt trong cài giỏ xe đạp của cô đều thắm sắc màu rực rỡ.
Hoa ùa vào sân trường. Những cánh hoa ngỡ ngàng vì được đem vào chổ lạ. Bàn của thầy, giỏ xách của cô. Những nơi hiếm khi thấy hoa nhất. Những hương thơm kiêu sa quyến rũ quyện với những mùi cỏ tranh đồng nội. Những mùi hương xa lạ đối với cái nơi đã quen thuộc với mùi tường vôi và phấn trắng. Chỉ một ngày trong năm. Không ngỡ ngàng sao được. Thầy ngượng ngùng với đóa hồng trên ngực áo trắng. Cô cay mắt vì màu sắc của bó cẩm chướng trên tay.
Một ngày trong năm. Ngày thầy thấy mình là thầy nhất, ngày cô biết cô là cô nhất. Ngày nầy học trò mới chính là học trò. Với đúng ý nghĩa nhất của từ nầy. Chỉ một ngày trong năm. Một ngày không để nói, chỉ bày tỏ. Bằng hoa, bằng ánh mắt, bằng nụ cười, bằng câu hát. Một ngày rất muốn nói nhưng không thể nói. Chỉ một câu thôi nhưng rất khó nói: ' Con thương cô lắm! Con ơn thầy lắm!" Không ai dám nói. Chỉ dám hát, chỉ tặng hoa. Ngày của hoa.
Cái phòng học hôm nay cũng khác. Cái hộp dế ngày thường làm ướt mồ hôi chúng con lúc luyện tập, làm rơi nước mắt cô khi trần nhà bị dột. Cái chổ ít nghệ thuật nhất được dùng làm lò luyện những mầm non nghệ thuật. cái nơi chứng kiến những lần cô quát nạt thịnh nộ với cái đám học trò khó dại. Những nghệ sĩ chĩ lớn xác mà non nghề. Cái nơi cô giáo khóc thật nhất mà không cần dùng đến kỷ thuật nghề nghiệp. Cái nơi mà cô giáo xinh đẹp nhất mà không cần phải hóa trang. Cái nơi tối om ấy được sáng lên vì cái ngày hôm nay. Chỉ một ngày, nhờ có hoa, và cả những nụ cười nữa.
Ngày đẹp nhất trong năm. Ngày hoa nhất trong những ngày ít hoa. Chỉ một ngày, rồi không hoa nữa. Những ngày còn lại trong năm. Chỉ còn mồ hôi, nước mắt và không hoa. Nhưng ngày nhiều hoa nhất lại không thể "hoa" bằng những ngày không hoa. Vì nước mắt của cô là hoa, nụ cười của trò mới là hoa. Những giọt mồ hôi trên áo thầy mới chính là hoa. Những đóa hoa ấy không tàn. Không tươi vẫn không tàn. Vẫn đẹp dù không hương sắc. vẫn sống mãi trong ký ức của đám học trò chúng con...
 
Đăng nhập để trả lời
0