Trích đoạn: vũkimThanh
Mừng Cóc thoát nạn về đây
Làm ly rượu đế xum vầy bạn thơ
Cóc sùi như nụ đào tơ
Nghiến răng kèn kẹt mộng mơ đủ trò
Chúng tớ nơi này rất lo
Cóc ho vài tiếng Trời cho bão về
Dân tình di tản ê chề
Núi non ,cây cối dập mề tả tơi
Hồn thơ chết đuối chơi vơi
Cóc về chan chứa nắng ngời bình yên
Các bạn nhậu đâu góp tiền
Mua gà ,mua rượu làm liền tiệc vui
Mừng cho thi sĩ Cóc sùi
Nghiến răng lỡ trớn tạo giông.
Trời rằng cậu cóc chơi ngông nữa mà.
Cóc tui thành thật xin thưa.
Một lần đã tởn xin chừa tối đa.
Trốn giông chạy bão oan gia.
Bão đâu không thấy te tua dọc đường.
Những ai chung một đoạn trường.
Bấy giờ mới tỏ nên thương lấy người.
Trăm nghìn cực khổ rã rời.
Ngút ngàn tầm mắt triệu người xôn xao.
Xe lăn từng tấc lao đao.
400 cây số gian lao từng giờ.
Bão ơi ! Bão vẫn mịt mờ.
Tưởng như trong một giấc mơ lạ lùng.
Bão giông xa cách ngàn trùng.
Xa 700 cây số mà lòng đã run.
Giờ đây lòng lại càng “ run “
Không vì bão tố mà “ run “ vì người.
Triệu người kinh khiếp rụng rời.
Chạy sao cho thoát số trời khổ chưa.
Bão chưa tới khổ sao vừa.
Xăng cạn, nước hết, dư thừa thương đau.
Trời oi nắng cháy da đầu.
Trên 700 ngàn xe nghẹn ngào nối đuôi
Đoạn trường cùng cực là đây,
Hơn hai triệu bảy con người xanh xao
Bão ơi còn ở nảo nao.
Cám ơn bác Thanh và các bạn trong mục thơ vui đã an ủi trong cơn tai bayvạ bão