THƯƠNG NHỚ SÀIGÒN
SÀIGÒN hỡi !vì sao Em biến sắc ?
Môi run run căm lặng hãi hùng
Trong không gian mùi gì ghê rợn
Ngước mắt nhìn chợt thấy máu rơi
Từng hạt mưa bay… bay khắp phố
Liễu u buồn ủ rủ đong đưa
Bóng chiều rơi vội vàng lặng lẽ
Gió thở dài nhớ bóng người xưa
Bé thơ ơi ! bơ vơ phố lạ
Người ơi người , đói khát tang thương
Tiếng kêu la ,bàng hòang hỏang sợ
Phố điêu tàn ,hòa lẫn máu xương
Từng ngôi nhà , niêm phong_ khép kín
Mây chập chùng bay vội ra khơi
Chung quanh tôi hoang tàn đổ nát
Bao linh hồn vất vưỡng muôn nơi
Quê tôi đó , cảnh đời tan tác
Thành phố hiền tràn ngập đau thương
Hồn chùn xuống lòng tôi quặn thắt
Phố không người ,quấn lấy khăn tang !
Tháng tư buồn 1975
MẶC KHÁCH