THU HIU HẮT
(ChiếnTranh_NgụcTù)
U Minh buồn _ một chiều Thu phai nắng
Bước chân Em thoăn thoắt giữ đồng hoang
Anh nghe như ai dẫm nát linh hồn
Em run sợ bóng chiều buông hoang vắng
Nhanh lên Em , hòang hôn đang tắt nắng
Rừng chuyển mình , gió lộng _ cảnh đìu hiu
Em về mau kẻo lỡ chuyến đò chiều
Anh lo ngại đường xa đầy bất trắc
Nhìn theo Em… vòng kẽm gai, se thắt
Xót xa lòng nhớ mãi dáng Em thơ
Em trở về cô lạnh nét bơ phờ
Anh đứng lặng ...cõi lòng nghe tan nát
Trăng Thu lạnh ,nhạt nhòa đêm ngơ ngác
Muôn hồn ma tức tưởi khóc âm thầm
Lá vàng rơi phủ kín kiếp tù nhân
Em đã hiểu !_ Thu về sao HIU HẮT ?!
MẶCKHÁCH
(Gữi Em N_người tình yêu dấu)
Rừng U Minh 1980
BÓNG DÁNG TỤYỆT VỜI
Xin chuyển đến em TRẦN KIM TIẾN _ với lòng ngưỡng mộ.
MK
Em xuất hiện khi Trời Quê tang tóc
Giữa phố buồn, chấp nhận cảnh cùm gông
Thân nữ nhi dám đọ với núi sông
Là Em đó Tổ Quốc ơi ! chứng giám
Kìa Em bước , dáng uy nghi qủa cảm
Nét thanh cao ôi nhan sắc tuyệt vời
Lòng yêu nước vang vọng khắp muôn nơi
Em xứng đáng cho bao người ngưỡng mộ
Mắt xanh biếc, ánh sắc màu ngạo nghễ
Áo trắng trong , gói trọn tấm thân ngà
Sống oai hùng không thẹn với non sông
Có phải Em là hiện thân Trưng Triệu
Ba bị chết bởi lũ người tàn bạo
Chỉ vì yêu nước, chống giặc ngọai xâm
Thù nhà , em phong kín lại trong tâm
Cùng tuổi trẻ xuống đường đi tranh đấu
Kìa Nam nhi sao chịu làm nô lệ ?
Sống vô tư , hưởng thụ , chẳng tình thương
Hãy nhìn xem tuổi trẻ đang lên đường
Hiến máu xương quyết làm nên lịch sử
Cao cả thay bao anh hùng đơn độc
Đang chịu tù đày địa ngục trần gian
Nằm cô đơn đợi thân xác héo tàn
Chết im lặng nào có ai hay biết !
Đêm sâu lắng nhìn không gian hiu quạnh
Tháng ngày trôi , năm tháng cũng tàn phai
Nhớ Quê hương giấu trong tiếng thở dài
Hồn xúc động nghe lòng dân oán thán !
MẶC KHÁCH
GỮI GIÓ MÂY BAY
Em buồn anh cũng chẳng vui
Bên ngòai gió lạnh sao vùi nhớ thương?
Ngủ đi em… thôi hãy ngủ say
Ta( ru) em ngủ quên tình vấn vương
Bạc tiền danh vọng , lòng nhân thế
Trong ta còn lại nỗi chán chường
Đêm vắng lặng em sầu cô quạnh
Vẳng lời buồn tận bãi tha ma
Em có thấy đôi hồn nghiêng ngả
Dìu dắt nhau bịm rịn chia xa
Đêm sắp tàn hồn ma ngơ ngác
Ta âm thầm chứng kiến ly tan
Em có thấy lẫn trong nước mắt
Mắt hững hờ , nước mắt khóc than
Ngủ đi em …ta ru em ngủ
Trái tim khô cằn cỗi vết đau
Mỗi lời ru là lòng đang siết
Cả lời thơ tuôn chảy úa màu
Rồi mai đây đường đời vạn nẽo
Để lại gì ? tưởng nhớ đến nhau
Một chút “ bâng khuâng” là quá đủ
Xin đừng lay động_ Ánh Trăng Sao !
MẶC KHÁCH
“ …..
Hồn đi hoang ở góc nhỏ Thiên đường
Nơi tội lỗi ta với người vừa quen biết “
…… Nữ Thi sĩ Bích Hà
GÓC NHỎ THIÊN ĐƯỜNG
Cánh cửa nhỏ vì sao Em khép vội ?
Thôi then cài Em nhé chỉ vầng Trăng
Ánh Trăng lạnh muôn đời Trăng câm nín
Em giữ giùm_ ta ước một lần thăm !
Đêm hò hẹn có Trăng vàng đưa lối
Lòng bâng khuâng ước hẹn ngỏ đôi lời
Đời mong manh ngại ngùng ngày chia cách
Có lần nào Em thẹn ,trách buông lơi ?
Cánh cửa nhỏ xin em đừng khép vội
Mây trên Trời háo hức hạt sương sa
Hồn thơ thẩn tìm về nơi vụng dại
Có lần nào _Em khóc phút chia xa?
Một GÓC NHỎ THIÊN ĐỪỜNG_sao tội lỗi ?
Ánh Trăng tàn sao vội trách thời gian?
Ta tìm Em từng nẻo đường vô vọng
Tiếc một đời ta chẳng gặp Giai nhân !
MẶC KHÁCH
CUNG SẦU
TÌNH THƠ (2)
Sao lại trách ? hồn tôi bỏ ngỏ
Níu thời gian , diễu cợt Giai nhân
Này ,Vàng son , Uy quyền, Danh vọng
Cùng với ta ngự trị cõi trần !
Sao lại trách , sắc đời mộng mị ?
Vươn cánh tay em vẽ đắm say
Đôi môi kia đợi chờ , trau chuốt
Ngỡ yêu thương mời gọi đâu đây
Sao lại trách ,hồn tôi ray rức ?
Nhớ thương ai thơ thẩn … sao Trời
Tiếc cho em , tình đời gian dối
Ngỏ Em về hoang vắng mưa rơi….
Sao lại trách_,Cung sầu phím lạc ?
Vì cuộc đời chẳng phải thương đau ?
Em nghe chăng , trần ai thống khổ
Phố đông người , sao mãi “tìm nhau “ ?
Sao lại bảo ,giòng Thơ bất chợt ?
Ý trong tim đan dệt hồn Thơ
Tình thơ ơi …. Xin đừng vội bảo :
“Có xá gì , một chút Tình Thơ “!!!
MẶC KHÁCH
chào bạn lamvan,
dv đã chuyển các bài đăng của bạn chung lại một.
để làm quen với trang thơ, dv xin bạn vui lòngvào đây để tìm hiểu thêm nhé !
chúc bạn vui và sáng tác nhiều.
mến!