Trời bắt đầu lạnh rồi, năm nay mùa thu lại mưa nên trời lại càng lạnh thêm. Tiếc thật do trời mưa nhiều nên chẳng có times để ngửi mùi hoa sữa. Mình rất thích mùi hoa sữa ở phố Nguyễn Du, vì ở đó cây già cao lớn nên hoa ở trên cao thi thoảng nhờ gió đưa xuống thơm hơn. Phải nói thật hoa sữa ngửi nhiều thì mùi rất nồng và hắc nhưng thoang thoảng thì mê dịu lòng. Giống như cảm xúc của con người vậy, khi cảm xúc dạt dào thì muốn xua đuổi nó đi. Nhưng khi đi rồi lại nhớ đến nghẹn lòng.
Phải chăng mình cũng vậy nhưng khác có điều mình ko bao giờ xua đuổi hay ném những cái gì của mình đi. Có ai biết được 1 điều: cái gì không phải là của mình thì sẽ mãi mãi ko bao giờ là của mình! Mình ko những biết điều đó mà còn quá hiểu điều đó. Chỉ có điều là mình ko biết phải thực hiện nó như thế nào thôi. Thật vô lý đúng ko? Những vết sẹo thì dù có cố xoá đi thì ko bao giờ lành lại được như cũ......
Tâm trạng mình cứ liên miên như vậy đó, cuối cùng cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì. Chỉ ước trời tạnh mưa mình thoải mái ngửi mùi hoa cho dịu lòng thôi. Nhớ.......
Phải chăng mình cũng vậy nhưng khác có điều mình ko bao giờ xua đuổi hay ném những cái gì của mình đi. Có ai biết được 1 điều: cái gì không phải là của mình thì sẽ mãi mãi ko bao giờ là của mình! Mình ko những biết điều đó mà còn quá hiểu điều đó. Chỉ có điều là mình ko biết phải thực hiện nó như thế nào thôi. Thật vô lý đúng ko? Những vết sẹo thì dù có cố xoá đi thì ko bao giờ lành lại được như cũ......
Tâm trạng mình cứ liên miên như vậy đó, cuối cùng cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì. Chỉ ước trời tạnh mưa mình thoải mái ngửi mùi hoa cho dịu lòng thôi. Nhớ.......
"Hạnh phúc là khi có 1 công việc để làm, 1 điều để hy vọng và 1 người để yêu thương"