Diễn Đàn » Nhật Ký online

THẾ GIỚI ẢO VÀ TÌNH THẬT

214 trả lời, 52.902 lượt xem — Trang 1 / 8




THẾ GIỚI ẢO VÀ TÌNH THẬT….





_______________________________________________________





Ngồi sau màn ảnh. Đọc và đọc rồi lại lên cơn thèm viết .

Viết gì đây ? Viết về những gì thật nhất trong lòng hay lại đeo một cái mặt nạ cho ra vẻ mình đạo mạo,trí thức ?

Viết để người đọc khen mình vài câu : ‘’ Ấy chà,cái tên này coi có vẻ lịch sự ? ? !! "
Có ai thấy mình tròn ,méo ra sao đâu nhỉ ?
Ở trang member,lý lịch cá nhân, mình có thể tha hồ vẽ ra điều mình muốn :
- Độc thân – cao ráo,cao 1m75.Nặng 70 ký.Cao học.Duyên dáng…………

Nhiều,và nhiều thứ như một trang điểm cần thiết phủ hào quang.Như một tài tử,diễn viên cần được mọi người chú ý…….


Ha ha ha ha ! Rồi đến một lúc,rất thật.Ngồi nhìn mình thảm não.Cái ta của mình hiện lên’’ nguyên vẹn ’’ với cái thật nhất của mình……


Một ngày khác,mình vẫn có thể chán chính mình vì những điều phô trương huyền hoặc.Rồi mình biến mất.Rồi mình hiện hình làm một kẻ khác.Lạ hơn.Mới hơn với cái tên gọi lạ lùng ,dễ yêu hơn…….

Vậy mà…..Vẫn là những ảo tưởng làm duyên để thoát khỏi cuộc đời thường.

Tại sao ta không hẳn chỉ là ta.Thật thà nguyên vẹn với nhưng khiếm khuyết phải có ?
Tại sao ta lại mơ ước ta không còn là ta nữa trong một ảo vọng phù du ?


Thôi mà.Hỏi nhiều chỉ tổ sinh chuyện.Ta đừng hạch họe và tự HÚC ta nữa là xong.

Ta nhìn ta, trở về với trí óc và bản năng thật sự để chỉ là một chân tình rất thực.
Thế có hay hơn không ?


Ảo hay thực.Ta tự biết mà thôi.







GIẢ TỶ.....



__________________



Lấy một vài thí dụ cho dễ hiểu đi :

- Giả tỉ như trên trái đất này,ai cũng hiếu hoà và hiền lành đi.
Nhân loại hiếu hòa hết cỡ và hết sức biết điều với nhau…Chẳng nơi nào có chiến tranh và chẳng ma nào thèm húc ma nào…!

- Giả tỉ như những hạt cát và những viên sỏi trên đường mình đi ngang toàn là đá quý và kim cương óng ánh.
- Giả dụ như ngày nào mình cũng được mặc đẹp,sang trọng và bữa cơm nào cũng thịnh soạn,sơn hào mỹ vị…
- Giả dụ như những người yêu nhau không bao giờ phụ bạc và bỏ nhau ra đi……

Trái đất này sẽ ra sao bạn nhỉ ? :

Ngưòi ta sẽ không gây chiến ( hòa bình ) đánh nhau sống chết.
Người ta không còn thèm muốn kim cương,hột soàn,các bà sẽ không thèm muốn đi shopping nữa…
Người ta sẽ không còn biết món nào ngon ,món nào dở để thi nhau chế biến xào nấu……( = tiến bộ )
Những người yêu nhau sẽ yêu và đẻ con cái ào ào đầy đường để trái đất không còn chỗ để ở và tồn tại vì nạn nhân mãn…..

Sẽ không ai còn phân biệt giữa cái thiện và ác,tốt và xấu vì có lẽ mọi người sẽ giống nhau như khuôn đúc,như người máy….

Ngày đó; tôi còn gì đề tài để viết nếu còn sống sót.Hi hi,ha ha.
Vì những lẽ đơn giản như đã kể trên.

Hình như con người chỉ biết quý sự sống sau khi đã gần chết hoặc thoát chết.
Miếng ăn sẽ ngon ngọt hơn nếu phải đổ mồ hôi,trí óc đi kiếm tìm….
Tình yêu nam nữ sẽ đậm đà,thú vị hơn một khi đã nếm trái đắng và qua bao thử thách……Những nỗi đau,nỗi buồn và mất mát dễ làm người ta chin chắn và biết suy tưởng ,nghiền ngẫm.

Gặp kẻ ác tâm và người tồi tệ,ta sẽ biết quý những người thành tâm,tính tốt…
Ngày và đêm.Nước và lửa. Âm và Dương.

Tôi không dám nghĩ xa hơn.

Tôi cũng như bạn - cảm nhận,suy ngẫm so đo để sống còn và sung sướng để sống.
Sống có ý nghĩa hay không.Sống thật và sống mơ ảo khác nhau rất nhiều điều.Và thiết nghĩ,những điều đó,ta – con người thật – có nhiều lý do để sống thật với chính mình.

Tạm ngừng ở những dòng rất thật ở đây.
Chúc các bạn vui trong thế giới thật và có khi ảo này.





đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0




GIẢ TỶ LẦN NỮA XEM SAO ?


_____________________________________________




....Đúng ra thì đã tắt máy sau khi đọc vài đoạn ở dây đó.
Lại thấy có chút thì giờ và thèm viết vài hàng dù hơi mệt mỏi sau một ngày làm việc....

Cứ giả tỷ mình đang sảng khoái và chẳng mệt nhọc gì.Cứ giả bộ đang sung sướng và yêu đời ra rít đi.

Cứ giả vờ như cuộc đời này toàn là những điều không đáng để tâm và tất cả đều xảy ra như ý mình muốn...

Vậy là ta đang lừa ta rồi đấy.Ta đang buồn vì thế này,thế nọ,ta đang lo nghĩ thế nọ ,thế kia..vậy mà ta giả bộ vui như pháo tết.Ta cười hề hà như bất chấp và xem thường việc tranh chấp,ghen ghét của thế gian...

Có phải là ta đang tạo ra một ảo giác hạnh phúc,nhẹ nhàng hóa mọi điều để vui sống không ?

Cứ tà tà mỗi ngày giả vờ,giả vịt như thế,hóa ra ta tập được một thói quen vui vẻ,lạc quan lúc nào không hay....

Ảo hay thật cứ thế tuần tự kéo nhau chạy qua cửa ngõ tâm hồn.Giả mà hóa ra thật.Lạ quá há ?

Thử giả vờ,giả tỷ như vậy xem có chết ông tây nào không ?





đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0





VIẾT CHO NHỮNG TIẾNG CƯỜI
(để tưởng như là thật …)


___________________________________________




Ha ha haha….

Cũng vì những tiếng cười mà ngoài đời thật,tôi xém bị ‘’ăn đòn’’ mấy lần.
Người mình,cái gì cũng cười được.
Vui : cười.Buồn quá cũng… cười ( Gọi là buồn cười )
Lắm khi gặp chuyện trớ trêu cũng đành cưòi ( cười ruồi )
Gặp chuyện bất bình cũng ráng nín để cười ( cưòi châm biếm,mỉa mai ? )
Đó là chưa kể đến cái kiểu cười cầu tài,lấy lòng … vân vân và v.v….

Số tôi có cây đào và vườn hoa,( tạm dịch theo ngôn ngữ của Tử Vi là ‘’đào hoa’’ ! ) nên chẳng may có nhiều cô bạn gái…có cô thật lòng,có cô lông bông,ba trợn hết cỡ nói….và các cô khoái cái trò tâm sự và gỡ rối tơ lòng….vì khoái trò chuyện,tỉ tê nên tôi trở thành một nạn nhân bất đắc dĩ ( nghĩa đen và nghĩa bóng ).Gặp chuyện lòng khó giải quyết và đưa ra một vài nhận định,lắm lúc đành ngồi cười….ruồi,kiểu cưòi này dễ làm người ta nổi cáu !

- Tại sao anh cười,mỉa mai,chọc quê ư ?

- Hi hi hi hi.Không dám đâu ?

-Vậy thì nói đi ?

Cười thì dễ mà nói thì….
Nói làm sao cho cô vui lòng ? Có nhiều cái chướng tai,gai mắt ở cô,có thể những chuyện cô kể là ảo.Cái ảo mông lung chủ quan mà cô cho là thật.
Còn tôi ? Kẻ đứng bên lề nhìn những cái ảo và mơ hồ tưởng là thật.
Làm sao tôi biết và nói ?
Tôi nghe,chăm chú hoặc giả vờ nghe và đành cười…..


Trong khoảng thời gian ngắn vừa qua,tôi bị vài cô giận,và tôi,tôi cũng giận !
Giận hờn là một trong những cảm tính bình thường của con người.
Giận điều làm mình không hài lòng.
Giận điều ngộ nhận.

Ở thế giới thật,tôi ghét sự ngộ nhận.Thích hoặc không thích nên minh bạch.
Và tôi ghét luôn danh từ ‘’ ngụy biện ‘’

Vậy mà,chẳng dám giận ai lâu ( khi mặt sưng lên,thấy khó coi lắm )khi ngó cái mặt mình trong gương.Gương kính là hình ảo phản chiếu hình ảnh thật.Thấy vậy,giống y hệt,nhưng khi đưa tay sờ vào lại không đuợc.

Ha ha hi hi ! Đành cười - lần này,cười với chính mình.Cái mặt trong gương ảo kia cũng cười theo.Thấy ngộ nghĩnh ,vui vui và quên điều giận dỗi trong lòng.

Thôi kệ. Ảo hay thật,ta cũng nên cười hê hê he he vài tiếng cho ra vẻ yêu đời.
Cố gắng vậy.




đăng sơn.fr






EM VÀ TÔI.
THẬT HAY ẢO ?



________________________



Một cô bé ở Net hỏi tôi khi có dịp họa với nhau những bài thơ tình ướt át :
- Anh ơi ! Những vần thơ anh viết với em là thật hay ảo vậy ? Còn anh ? Anh ảo hay thật trên những dòng chữ ?*


Ấy dà dà !
Có khó trả lời lắm không ?

Văn chương và thế giới chữ nghĩa có cái rắc rối riêng của nó.Nhiều khi đang ảo mà thành… thật !
Tùy theo một chủ đề,một câu chuyện,người viết thể hiện điều hắn suy nghĩ.

Lấy một vài giả dụ cho dễ hiểu :

1. Về văn xuôi :

- Khi viết về một chuyện tình,nếu hắn là kẻ bị tình phụ liên miên,có lẽ hắn sẽ cay cú lấy nhân vật chính ( Nữ ) ra để cay đắng và nhân tiện ‘’ trả thù ‘’ kiểu gỡ gạc.
Còn nếu là kẻ được Yêu và hạnh phúc vì yêu thì hắn sẽ viết tưng bừng ca tụng nhân vật nữ ấy ra sao ?

Cứ từ từ như thế,qua một vài truyện ngắn,truyện dài của hắn,nếu tinh ý người đọc sẽ đoán được ít nhiều tâm trạng ( quá khứ ) của người viết …. ( ? )

2. Thơ tình :

- Trong lãnh vực thơ tình theo nhiều thể loại,người làm thơ và đọc thơ theo một chiều hướng rung cảm riêng.

Người ta có thể mở lớp dạy viết văn nhưng rất khó lòng học và dạy làm thơ…
Thơ phải được hiểu theo những góc cạnh đặc thù của cảm súc.

Người làm thơ đưa tay dụng chạm vào thực tế bằng cái nhìn và nỗi rung động riêng ( tâm hồn ) để diễn tả lòng mình.
Hắn ( chàng hay nàng ) có lắm lúc phải xóa bỏ thực tại để ném mình vào trũng sâu của từng tế bào cảm súc và biến thân để chơi một trò chơi chữ nghĩa….

Viết không xong một đoạn văn,người ta có thể ngừng lại - để đợi ,tìm và chờ cảm hứng để tiếp tục viết.
Còn cảm đề cho một bài thơ ? Cảm hứng mất đi,thơ hẳn sẽ mất ý nghĩa của nó…

Không tin ư ? Bạn cứ thử nếu thực sự chịu khó đối diện với chính mình.



Tại sao tôi phải dài dòng như đã viết ở trên ?
Vì một lẽ : Để trả lời cho một câu hỏi ngắn của cô bé.Ngắn và khó trả lời kiểu ngắn gọn.
Cái cảm giác Ảo hay Thật lắm lúc mù mờ vô hạn trong tâm khảm tôi.
Với cái thật.Thật sững sờ của đời sống thực tế : tôi đã rất thật;sống sượng,phũ phàng và đôi khi tàn nhẫn….
Với văn chương và niềm đam mê,tôi quên đi cái tôi của đời trần tục,tôi trần truồng hoàn toàn với cảm súc để viết, để biết tìm thấy mình ở một thế giới khác theo nghĩa : who is…Me ? Who am I ? Qui suis – je ?

Và như thế,tôi muốn hỏi ngược lại :
- Em là ai và Ai có thể là Em trong thơ,văn ?


đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




CHUYỆN ĐỜI Ở NET.



______________________________




….Môt cô bé khác viết cho tôi ở mail,lời lẽ và cách hành văn chững chạc. Đại khái :

‘’ ….Em hy vọng anh hiểu cái lý do mà em phải đổi tên nick và thay đổi luôn phần lý lịch cũ. Điều quan trọng là em không phải vào Net để tìm tình yêu, để biết Em ( Anh) là và Ai sẽ là Em ( Anh )…. ‘’



Và tôi được biết tên ( thật ) ngoài đời của cô bé.Từ đó,cô viết bài trên Net với một cái tên khác.
Đơn giản như ‘’ đang giỡn’’ thôi.Vui vẻ với mình một thoáng,tôi bật cười để có điều để..Viết.

Tôi khoái cái vẻ thành thật của cô bé đã đổi tên mà không đổi cách viết,từ cách đẫn đề,chấm câu xuống hàng trong những bài thơ đã họa với tôi.Dịu dàng, đằm thắm !


**
… Một cô bé khác ( lính mới ) ở diễn đàn với cái tên rất mơ mơ,rất tình ,đã vào một topic thơ tôi và nhẹ lờì ‘’ sỉ vả ‘’ tôi khi nói rằng : ‘’ Có cái gì rất ủy mị,rất sáo và Không THẬT ở cách làm thơ của tôi và cô đặt câu hỏi – Có phải đăng sơn và nhân vật ký tên M là một ? Và tại sao tôi không phải là Thành Viên ?

Cha mẹ tôi ơi ! Tôi lại khoái cách sỉ vả và cách đặt câu hỏi của cô thành viên mới tinh này mới chết chứ !

Vậy là cái thế giới Net này lại đông đúc với quá nhiều câu hỏi và chủ đề….

Tất cả những lời lẽ,cách viết trên diễn đàn cho tôi thấy rõ cách xử trí và quang cảnh của đời Thật Trần Gian… :
Gã ăn mày ở góc đường ngày nào,hôm nay mặc bộ quần áo chỉnh tề trông đẹp trai,bảnh dáng !
Cô nàng kiều diễm của hôm trước,hôm nay sập sệ,dàn dụa vì mộng ảo không thành đứng khóc trước cổng nhà tôi..


Ngay cả trên các Diễn đàn ở đây đó,tôi gặp những bài viết rất ‘’ tạo dáng ‘’- vẻ trí thức- thiên về logique,lý luận để sau đó đón nhận sự góp ý,nhưng…..một khi có người vào trả lời,chủ Trang Viết lại quay gót,bỏ rơi ngay điều mình đã đặt vấn đề với tất cả sự hờ hững và quên đi cái tác phong Viết và phong cách trả lời !!!!!
(Tôi đang nghĩ đến hình ảnh một người mẹ thai nghén, đẻ con ra và vứt con ở lề đường ! )

Ở thế giới Net này,tôi học thêm được bài học khác : ‘’ Phớt tỉnh ăng lê ‘’ trước vài sự việc. (The capacity for recognizing our own feelings and those of others, for motivating ourselves, for managing emotions well in ourselves and in our relationships). Emotion Intelligence, theo Hoangvienxu. **NCD.com

Tôi nghĩ : Với ánh sáng rọi chiếu lên hình vật,chúng ta cứ việc nhìn theo góc cạnh riêng lúc muốn nhìn để cho là đẹp hay xấu ( như cách nhìn vào Nghệ Thuật ) còn Ảo tính của sự kiện cũng như cảm tình mình đặt để lên nó chỉ là một việc nhất thời mà thôi !

Tạm ngừng ở đây để đi cày trả nợ áo cơm ở đời thường.Có dịp,có lẽ tôi sẽ trở lại vấn đề sau khi lạng vài vòng trên mạng.
Có lẽ sẽ gâu gâu thêm vài phát và sẽ nhận được thêm vài lời ‘’ sỉ vả ‘’ thân tình nữa.




đăng sơn.Fr
Đăng nhập để trả lời
0





** KHÔNG ĐỀ -NGOẠI MỤC

________________________________________



Người ta kể :

''
...Ngày xưa,thời còn chiến tranh,anh lính gác tiền đồn đêm đêm lắng nghe đài phát thanh.Cô xướng ngôn viên có giọng nói dịu,êm làm anh say đắm.Cứ thế,hàng đêm anh dành cho mình nỗi êm ả riêng biệt để nghe lời cô giới thiệu và những tình khúc...Cứ như thế - không thấy mặt người nói,chỉ nghe giọng người và anh yêu.

Khi có dịp trở về thành phố,anh đến đài phát thanh tìm cho được nàng và anh thất vọng.Nàng không đẹp như giọng nói và nhân dáng như anh hằng tưởng và anh thất vọng " .


Tôi chỉ nghe kể như thế.Chẳng biết tình anh lính còn nguyên vẹn khi thấy mặt người hay không ?

Mà biết để làm gì ?

Hình ảnh do sự tưởng tượng.
Tiếng nói làm rung động cảm súc....
Lời văn làm say đắm
Những câu thơ làm hồn say khướt....

Ta có cần lắm những thứ đó giữa cuộc đời trần trụi này không ?




____________________________________________________




THẬT HAY GIẢ ?




* Một :


Đêm khuya khoắc.Bà chị bạn hỏi tôi,vẻ tò mò :
- Chị thấy em giao thiệp rộng ! Có nhiều bạn lắm hả ? Mà bạn thân nhất là ai ?
- Bạn thân theo nghĩa nào,chị ?
- Chẳng hạn…bạn tri kỷ…

Tôi ngẩn người và bắt đầu đếm.Không đếm bằng đầu ngón tay mà bằng trí nhớ,tôi nhớ rõ rằng mình đã có nhiều bạn : bạn học thời thơ ấu,bạn thời tuổi trẻ và bạn…bè.

Bà chị vẫn không dể tôi yên khi tôi nói về điều đó.Chị lập lại câu hỏi về bạn Tri Kỷ .
Tôi ngần ngại :
- Chắc là không,chị ạ .
- Có lẽ em không xem chị là bạn ?.Hay tại em thích sự cô độc và khó tính ?

Tôi ít khi thích những câu hỏi dồn dập và khó trả lời nên lái câu trả lời theo kiểu ‘’ Đi Dạo mát ‘’ :
- Người ta có ‘’ bè ‘’ nhiều hơn là bạn theo từng lãnh vực.Chị có nghĩ Tri Kỷ nên là người phối ngẫu của mình cho tiện việc sổ sách không ?

Chị bạn nhất định ‘’ chiến đấu ‘’ với câu hỏi từ ban đầu :
- Ngoài ngưòi bạn đời,em chắc chắn không có tri kỷ thật sao ?

Tôi gật đầu,cố giữ sự yên lặng khi nghĩ về những điều chung quanh việc Xã Giao thuờng thức và những sự đồng tình trong tình thân hữu ở đời, ở những bàn tiệc họp mặt, ở chỗ công ăn việc làm….

Ngày xưa,tôi có vài bạn rất thân ở thời trung học,hoàn cảnh dời dã đẩy chúng tôi tung tán,xa nhau và biến mất ( dù đã mỏi mắt đi tìm ).Sau đó,tôi có duy nhất một tên bạn thân người việt,thân hơn anh em để chia sẻ những buồn vui và cả những cảm nghĩ thầm kín nhất. Ở một đêm rất khuya,hai đứa bạn đã rủ rỉ gọi nhau là : ‘’ Tri Kỷ ‘’ và Tri Âm.

Ngày qua ngày.Tri Kỷ đã chỉ là một danh từ làm dáng,một tiếng gọi.
Bây giờ thì………..



** Hai :


Thường thì mỗi khi có dịp họp mặt và ăn uống,các gia đình hay sắp chỗ cho tôi ngồi cạnh hai ông bạn già ở đầu bàn. Ông Thường,vị bác sĩ hưu trí trẻ,tuổi mới độ ngoài 70,tính tình cởi mở và rất hào hoa,vui tính, ông thích ngồi đầu bàn bên trái tôi và luôn luôn cạnh ông Mạnh,nghề gõ đầu trẻ,môn Triết thời Đà Lạt.Tôi là kẻ trẻ tuổi nhất giữa nhóm bạn lớn tuổi nhưng có nhiều nghệ sĩ tính để cho phép tôi gọi là anh chị để ‘’ tạo phép lạ ‘’ trong tình thân hữu dù họ đáng tuổi cha mẹ của tôi.


Buổi tối nay, đặc biệt hơn, ông Thường nhường chỗ cho một ông tây - cựu hiệu trưởng một trường trung học ở Lyon - ngồi cạnh tôi bên trái ,và bên phải tôi là một bà cũng thùộc loại Cựu giáo sư trung học, dạy pháp văn thời Sàigòn.Tôi nghĩ bụng,tối nay chắc những câu chuyện chỉ vòng quanh những vấn đề giáo dục và chính trị như bao lần……

Vừa kịp cụng ly sau bài ‘’ diễn văn ‘’ họp mặt,bà cựu Gs tên Phương ghé tai tôi :

- Này em ! Đừng lên internet trao đổi,viết qua,viết lại ba cái làm nhàm.Cẩn thận.Toàn là Ảo không đó em.

Tôi cười cười,lãng câu chuyện và quay sang đấu hót với ông tây tóc vàng.

Sau món ăn đầu,bà Phương lại khều tôi :

-Này cậu.Chúi đầu viết lăng nhăng,chít chát ở Net chỉ tổ mất thì giờ. Để thì giờ đó mà lo việc làm ăn,việc gia đình .Có ích lợi hơn.Vả lại mấy cái đứa làm thơ khóc mây thương gió toàn nói xạo không à ……

Và bà giáo tiện việc ,vui miệng tặng tôi một tràng dài khi kể về những cạm bẫy trên Net với đầy đủ chi tiết và kinh nghiệm đã thâu thập được từ đây, đó….

Lần này thì tôi dấu nhẹm nụ cưòi cầu hòa và cầu tài của mình vào đáy ly vang,tôi lấy can đảm nốc cạn nó và lên đạn - nổi cáu – tôi nhìn sâu vào mắt nàng,hai cặp kính của nàng và tôi có dịp được gần nhau .

Tôi rủ rỉ với nàng rằng :

- Chị có vẻ mang nặng thành kiến với cái Thế Giới Ảo và lên án những cái nhì nhằng có thể có và xảy ra ở nó.Em nghĩ ,với sự hiểu biết sẵn có của chị,chị có thể chọn một vài Diễn Đàn và một vài Chủ Đề để viết và xây dựng.

Thấy bà giáo có vẻ chăm chú nghe và có vẻ gật gù,tôi đổi tông cho bản nhạc và
‘’ HÚC ‘’ nàng vài cái nhè nhẹ :
- Chị cũng có thể giữ ý nghĩ là người ta vào net chỉ để tán gẫu và tán tỉnh nhau thì đó là quyền của chị.Nhưng chỉ mới gặp em một vài lần với nhóm bạn mà chị đã có lòng nhắn nhủ em rồi.Chị chưa vào đọc thử một vài điều em lảm nhảm,nhăng nhít ở net ,phải không ? Khi thử đọc xong ,xin chị cho biết vài ý kiến,có lẽ cũng chưa muộn.Chị nhỉ ?

Đôi mắt đẹp dịu đi,tỏ ý thông cảm.Nàng lại gật gù :
- Ừ há.Chị đã có phần quá đáng với em và Net.Chị sẽ có dịp ghé vào chủ đề để đọc cậu.Cho chị xin tên mấy cái site đó đi.Sẽ vào đọc.

- Em mong thế.Và có dịp,em sẽ húc chị vài lần.Thật đấy.


Nói vậy cho ra vẻ là mình biết trả đũa thôi.Tính tôi hiền lành.Người ta đọc mình,cảm thông thì cám ơn.Húc như dê húc để làm gì ? Được gì ? Mà có chắc gì mình thấy rõ và biết ai là ai để mà ’’ húc ‘’ ? Không khéo lại tai bay họa gởi !




đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0





KHÔNG EM & KHÔNG TA...



__________________________________________



Em kể cho tôi nghe về một buổi sáng
…Mùa đông sắp hết với cơn nắng
…Những chiều thứ bảy ,phố đông người
Và bất chợt,trên môi ai đó những nụ cười

Em kể chuyện về một bài hát,
Người ca sĩ da đen quyến rũ,nồng nàn
đứng trên bục gỗ thả tiếng nhạc .

Và nàng hát :

‘’ ….There’s no me without you
There’s no meaning to life without You
When I can’t stop the thinking about You

….You told me everything would be fine
Why am I losing my mind
How come I fell like a fool
Why do I keep losing you,when you’e not there
There’s no me without you….. “” ****




Dù cho em có kể chuyện cho hết đêm
Dù cho em có giọng nói rất gần gũi
Tôi vẫn không sao ở gần được em
Đã thử ngừng những ý nghĩ về em

Để có thêm ngày chủ nhật đầy nắng ấm
Để biết đôi mắt mình thiếu ngủ, đỏ ngầu
Vì đã nghĩ đủ cách để có nhau
Làm cách nào thay nỗi nhớ bằng hình ảnh nhau ?!

…When I can’t stop the thingking about you
There’s no moon without you
There’s no Saturday nights without you ****



Ôi! Ánh trăng đêm ! Kệ ánh trăng !
Ôi ! Mặc kệ luôn cả những đêm thứ bẩy
Tôi chỉ cần biết mình không mộng du
Tôi chỉ cần có em,là tôi vui….



đăng sơn.fr



* There’s no me without you…..
Lyric and music by Baby Face.
Album : Tony Braxton.”.Secret







TỪ MỘT BUổI SÁNG


_________________________________




Anh thich nói về những buổi sáng
khi đã rời giấc ngủ từ chăn ấm
bật ngọn đèn,thức dậy , đón một ngày
chẳng biết sẽ mưa ngọt lịm hay sẽ nắng ?

Mà nắng hay mưa,chỉ là chuyện nhỏ
chỉ cần biết em vẫn thế là anh vui
vẫn tròn trịa dịu dàng trong nỗi nhớ
vẫn ánh mắt trong veo tựa giọng cười

…Bữa ăn sáng và tiếng nhạc từ máy
giọng hát quen của ca khúc ngày nào
Em đã gọi anh – ánh mắt mềm từ nhau
Em đã tựa vai và nho nhỏ cùng hát :

“ Hello,it’s me,you ‘re looking for
I can see it in your smile
…tell me how I can win your heart ?
…let me …………………………. “
*



đăng sơn.fr

* Hello - Richie L.




--------------




Cám ơn Thảo Lam đã ghé thăm.

Chúc vui nhé !

nđs.
Đăng nhập để trả lời
0







** Để Trả lời cho vài câu hỏi ở NET.



______________________________





Vừa nhận được thư ,cô bé hỏi và phàn nàn về một vài sự việc ở thế giới Net. Ảo và Thật….

Cô bé thắc mắc,hoang mang về một số nhân vật đã lấy cùng lúc đến 4,5 cái Nick và ‘’ chơi trò Ảo Thuật ‘’ để đùa bỡn,nhảy múa với tình cảm và ái tình…. Có lúc ,họ là người này,có lúc biến thành người kia – Trai gái,nam nữ lẫn lộn.
Sự đùa giỡn, ảo hình này dược phát giác bằng một sự tình cờ trên thư từ qua lại giữa những đối tượng chung và riêng.Cô bé nhạy cảm và nhanh trí phát hiện.Rồi buồn,rồi hoang mang….

Cô hỏi : ‘’ Tại sao thế ? Tại sao thế này,thế kia để bỡn cợt và gây nên những mối dây tình cảm ? Để thõa mãn điều gì ?!

Thật tình,tôi hiểu đại khái và cùng lúc thây cũng chẳng nên tìm hiểu.

Các nhà Ảo Thuật đại tài chẳng khi nào muốn bị ‘’ lật tẩy ‘’,và lắm khi khán giả ( dù tò mò ) cũng không nên biết những chiêu thức Bí Mật nhà nghề để cứ hồ hõi vỗ tay và mơ.Màn magic tuyệt duyệt là ở chỗ : Biết là ảo mà vẫn cứ như thật !


Như tôi đã có lần đề cập ở chủ đề Thế Giới Ảo và…Tình Thật
( NCD .com ),tôi đã lấy vài thí dụ tượng trưng cho người Viết và người Đọc trên các diễn đàn…

< Thử nghĩ đến một Nhân Vật,tạm gọi là HẮN cho tiện ( Hắn là Nam hoặc Nữ hoặc…). Hắn tậu cái computer,gắn Internet,trả tiền lên lạng ở mạng.Ban đầu,hắn lạng vì vèo theo một nhu cầu riêng,vì tò mò,vì muốn khám phá hoặc học hỏi……
Hắn đọc tin tức thời sự lai rai ở đây đó….Đọc mục văn nghệ,văn gừng hoặc có khi hắn nghiêng nặng về sex,tình dục,cờ bạc vui chơi,hăn biết cách click đúng chỗ, đúng nơi….

Nhưng đọc mãi,chơi mãi cũng phải chán,một hôm,hắn phát hiện vài ‘’ trò chơi ‘’ mới.Trò chơi của những người ‘’Cô Đơn ‘’chẳng hạn…
Thế là hắn nhảy vào các forum với những mục Kết Bạn Bốn Phương hoặc các forum chuyên về Tám ( 8 )….Hắn thấy thích thú,vui vẻ vì có những cai tên rất lạ,rất tếu và cũng rất bí hiểm gây sự tò mò……Hắn chạy ra,chạy vào ,nhảy vào các bài viết và từ đó hắn có những sự quen biết,trao đổi…..

Ngày qua ngày,chứng nghiện Net bắt đầu thành hình,ngồi châu đầu, đối diện với cái màn hình vô tri,vô giác,hắn cảm thấy có lúc bị ‘’ Cô Đơn ‘’ nên nảy ra cái ý định ‘’ Biến Dạng ‘’.Máu Ảo Thuật xui khiến và phát họa cho hắn cái ý định ‘’ sáng tác’’ ra một loạt nhân vật nhiều tên ,trẻ tuổi để được SỐNG nhiều đời sống khác nhau và hắn sung sướng THOÁT ra khỏi cái đời sống bình thường đến tẻ nhạt,vô vị của Hắn….

Từ đó,hắn tà tà xách mấy cái ‘’ bảng hiệu’’ đi tìm Mồi.Mồi ở đây là những tâm hồn có đại khái tí đỉnh máu văn thơ, hương hoa lãng mạn…….Hắn tinh ý,làm quen và tìm đường nhảy vào các hộp thơ để lả lướt vài đường thương nhớ…..
Khi tắt máy,trở về với cái đời sống quá thật,quá tẻ nhạt,hắn mơ màng mỉm cười nằm rung đùi bấm đốt ngón tay xem đã Tán được và dính đuợc bao nhiêu con mồi……

Thử hỏi HẮN một câu :
- Để làm gì ? Để đi Đến đâu ?


Cái Trò Chơi sương mù giữa Ảo và Thật này sẽ đến một lúc phải chấm dứt,hạ màn vì một lẽ đơn giản : Làm sao có thể mãi đóng dược nhiều màn kịch trong cùng một lúc ? Nhà diễn kịch đại tài thế nào cũng bị phát hiện và lòi cái đuôi……( ! )

Có một lúc đùa với lửa với dao thì sẽ …..
(Khi bị lộ tẩy,hắn len lẻn khoát áo rời đi nơi khác làm ăn………)



Nghĩ cho cùng,tại sao Ta không chỉ hẳn là Ta của mọi ngày ?
Ta lên Net,nếu cần viết,cần diễn đạt một điều gì thì sao không suy nghĩ và viết với điều chân thành để chia sẻ ?
Tại sao Có lại không nói, mà nói Không ?
Tại sao Ta không nhất thiết chỉ là Ta với những đặc tính ( tốt và xấu ) riêng biệt của mình ?

***


Tôi đành viết chung chung như vậy như một sự trả lời cho thắc mắc của cô bé.Tôi muốn nói thêm một điều ; ‘’ Biết đâu,giữa những cái Ảo, ít ra ta cũng tìm được một cái Thật ?! ‘’




đăng sơn.fr






THIÊN ĐƯờNG CỦA HOÀI VỌNG.



________________________________________


Chạy lên cây cầu treo từ hướng Paris vào trung tâm phố ,nhìn xuống những vùng đèn giăng như sao mắc cửi,người ta thấy ngay cái Sòng Bạc thắp sáng trưng đèn.
Đầy xe trong bãi đậu, đầy người ra vào.

Cái thế giới mộng và Ảo này đã thu hút biết bao người thích căng thẳng và hy vọng,trong đó có nhiều gia đình và bạn hữu của tôi….

Khu sòng bạc này không thể nào so sánh với Las Vegas ở Usa.Nhưng dù sao có vẫn còn hơn không cho giới thích đen đỏ và chờ dịp may.

Từ cửa vào dưới hàng dừa xanh um và cách bài trí lộng lẫy,ta thấy ngay cái quán nước và nhà hàng ăn có sàn nhảy và vài ban nhạc đến chơi mỗi tối thứ năm.Tay trái là khu máy kéo leng keng đủ sắc màu quanh quày bán nước.
Tất cả bàn ghế đều màu đỏ và những chiếc loa lúc nào cũng nhả những bản nhạc có tính cách gợi dục và kích thích…..Thỉnh thoảng các dàn đèn được bật sáng lên và spot ánh sáng chiếu thẳng vào cái máy đang nhả jackpot .

Mê càng mê,hăng càng hăng.Thua thì nổi cáu và càng đánh gỡ gạc để hy vọng gỡ “”vốn “”.Được thì nhảy cỡn và săn tay áo đánh tiếp với cái hy vọng là thời vận may đang tới với mình.

Tôi ghé vào đôi lần vì đi theo một vài người bạn .Không chơi,chỉ để ngồi nghe nhạc , ăn uống ở phía ngoài.

Ngồi nhìn ra khung kính lung linh đèn và sao trời .Ném cái nhìn ra bờ hồ vòng quanh các khách sạn….tai nghe ban nhạc chơi jazz rất du dương cũng là một cái thú.

Thú vị hơn là được ngắm những khuôn mặt hí hửng khi họ thắng,cũng không quên dõi mắt nhìn những cái phản lưng và bờ vai rụt cổ khi họ thua,nụ cười và niềm hy vọng đã bị những cái máy và các sòng roulette,poker nuốt chững…..

Ngồi một chốc lát, đứng dậy ra về.Bãi đậu xe vẫn đầy ấp sự chuyển động.Vài tiếng cười hoặc tiếng cãi vả đâu đó của những cặp vợ chồng cáu kỉnh vì cháy túi vang lại…..


Đêm hình như lúc nào cũng co dãn được ở sòng bài. Đời sống thì có hạn định ở những bước chân trên đường thực tế.

Lái xe rời bãi đậu,tự dưng thấy buồn buồn khi nhớ lại những người bạn đã ‘’ anh dũng ‘’ bỏ mình, đốt cháy hết tài sản vì hoài vọng và cơn ảo giác làm giàu trong lúc đến ‘’ giải trí ‘’.Bao nhiêu người mất của và ly tan ?.Bao nhiêu tình yêu và gia đình bị chôn vùi ở ngưỡng cửa ngập ánh đèn và mùi vị náo nức của tiền ?

Tự dưng nổi cơn du đãng,tự nhiên muốn giở trò ‘’ khủng bố ‘’.
Phải chi mình có vài trái bom và…. ‘’ Đùng ‘’ !

Đúng là mình khùng và lo bò trắng răng.


đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0






...



CẮN.




Có người đã viết :


« Anh thuộc loại dữ và cáo! Anh không cắn ai, nhưng ít ai dám chạm anh.... vì anh viết ít sai chính tả... hi hi hi! ‘’




Vậy ư ? Ở ngoài đời,có những ‘’ con cáo ‘’ hơi hiền hiền,cáo chỉ nhe nanh gầm gừ và cắn khi chạm đến nó.
Ở ngoài đời cũng có những con mèo,trông dễ thuơng ,hiền lành nhưng cũng rất im ỉm,tính tình khó chịu, hở cái là chìa móng vuốt.


Nếu không nói về các loại người,ta có thể nói về các món hàng thật và giả.Hàng giả được được cấu tạo giống hệt như hàng thật ,nhưng trong một thời gian ngắn sẽ lòi ra cái phẩm chất rất xấu….

Trở lại về Người và cá tính riêng biệt.Tôi thích người
‘’ thật ‘’.Thật với tính tình và cách nhận thức và trực diện những vấn đề một cách thẳng thắn.Có - hoặc- Không rõ ràng.Nếu ta thuộc loại cáo và dữ,ta nói thẳng cho đối tượng rõ để tránh đừng để ta ‘cắn’’.

Có nhiều cách để Húc và Cắn.Nhẹ hay mạnh tùy theo mức độ….

Tôi,kẻ ngồi truớc màn ảnh của thế giới net đã từng bị cắn ẩu và được cắn. ( dù không biết rõ mình thuộc loại nào…)
Nhưng có điều..mỗi lần có dịp ‘’ Cắn ‘’ ai xong,nếu họ chịu đau không đáp miếng trả miếng tôi lại ra điều ân hận cho có vẻ nhân đạo.

Hahaha….Tôi đọc câu : « Anh thuộc lọai dữ và cáo ! Anh không cắn ai, nhưng ít ai dám chạm anh.... vì anh viết ít sai chính tả... hi hi hi! ‘’ *Lại thấy khoai khoái ! Và thấy rất Thật Tình !

Thử một mình ao ước rằng : ‘’ ở thế giới vừa Ảo vừa Thật này ‘’ ta hãy hết sức đề phòng việc ăn nói, đi đứng.Lách được thì lách - cứ khoan thai,nhẹ nhàng,lịch sự và hy vọng đừng để ai ‘’ cắn’’ và đừng nên ‘’cắn ‘’ ai.

Đau lắm.Tội thay !.



______________________________________




ẢO GIÁC Ở LÒNG NGƯờI




Sự đối nghịch giữa tốt và xấu rất rõ ràng.Khi nói đến cái Thật,mình nghĩ dến sự Ảo.Ngày đối đêm.Dương đối Âm.

Mấy hôm nay,báo chí đang nhắc đến một sự xấu rất tồi bại…
Chuyện kể cảnh thê lương khó có thể tưởng tượng được đã xảy ra ở Autriche (Áo quốc ),chuyện cái hầm vỏn vẹn 60 thước vuông đã giam giữ ngưòi con gái đến 24 năm dưới sự cưỡng bức của cha ruột mình.Bảy đứa con ra đời trong căn hầm ô nhục.Ba đứa trẻ được đưa lên ánh sáng và được nuôi dưỡng mà bà vợ của hung thủ chẳng mảy may nghi ngờ suốt bao năm trời.

Dư luận đã bàng hoàng và dặt ra nhiều câu hỏi.
Đại loại : Tại sao đứa con gái đã không cầu cứu và tiết lộ chuyện bị cưỡng bức từ lúc mình mới 11 tuổi với mẹ mình để đến lúc 18 tuổi bị đưa xuống hầm và hạ sinh 7 đứa
con ?!.
Ngưòi mẹ đã đóng vai gì trong gia đình để nuôi 3 đứa con rơi của con gái ( sau khi tin lời chồng là mẹ chúng đã bỏ rơi trước cửa nhà và mất tích theo một tà phái ) ?

Bà ta bị bùa mê hay vì quá khiếp nhược để hoàn toàn tin vào cái thế giới Ảo toàn bịa đặt từ cửa miệng gã tồi bại ?

Ta có thể sống trong một thế giới ảo huyền của mình trong một thời gian ngắn,nhưng sống và bơi lội trong nó cả hơn hai muơi năm thì ta đã sống quá Thật,quá phủ phàng và không thể tưởng tượng chế biến hơn được.
Thế giới Ảo có cho phép một người cha đánh mất lương tâm của mình để thành quỷ dữ ?
Thế giới Ảo có cho phép đứa con mang tên nạn nhân tiếp tục sống trong khổ nhục khép kín ?

Càng nghĩ càng bực bội trong một trạng thái bất ổn.Càng đọc những bản tin không rõ ràng như thế càng thấy tội nghiệp cho danh từ Lương Tâm.Chữ lương tâm không sờ mó được giữa ảo và thật.

Phải chăng lương tâm cũng là một thứ Ảo Giác trong lòng người ?




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




...



BÊN NGOÀI VÀ BÊN TRONG.


_________________________________________




Mưa rỉ rả.Ngoài cửa,trời cuối đông ngầy ngật lành lạnh.
Tôi định bụng sẽ thưởng cho mình một chuơng trình khá thú vị cho buổi
tối : Nằm dài,gác chân đọc sách hoặc xem một cuốn phim gì đó sau bữa ăn tối…

Phần tin tức thời sự đang nóng bỏng với những cái tít : Vật giá vùn vụt leo thang,việc làm, đình công,hãng xưởng sa thải hàng loạt…
Để tâm trí được thảnh thơi và có được bữa ăn ngon,vớí tay tắt TV,lại để ý đến tờ Nội San Y Giới mà người bạn vừa mang lại tối qua.Mắt lại rơi vào một bài văn ngắn của một nhà văn nữ.

Bài viết có một cái tên đẹp : ‘’ Diễm Phúc ‘’ ( của Trần thị Diệu Tâm ).

Nhà văn viết theo thể loại tâm tình có đoạn như sau làm tôi chú
ý :
….’’ Cái tâm xúc ngoại vật chứ không phải ngoại vật xúc động tâm
hồn – ( Cách thức sáng tạo một câu chuyện của người cầm bút để viết cái Giả thành cái Thực ).

Người viết nhân tiện kể về một buổi chiều trong công viên, đã gặp gỡ một thiếu nữ mắc bệnh tâm thần;nàng yêu đắm đuối một người đàn ông và đã quên bẵng hiện tại để sống hoàn toàn với một quá khứ và mong chờ người yêu đến mang nàng đi dự dạ hội.Cô đã mặc một bộ áo đầm xưa xũ và tưởng mình đang chờ đợi chàng trong một buổi chiều ngày giáng sinh……

Cảm thông mối tình của nàng,tác giả về nhà viết lại câu chuyện và đặt cho thiếu nữ tóc nâu khác chủng tộc một cái tên đẹp : Diễm Phúc !
Vì theo bà : đời sống thực tại phủ phàng co khả năng xóa bỏ mọi ước mơ và chỉ có cô gái điên kia là người hạnh phúc trong cái thế giới ảo tưởng không cần thời gian và không gian….

….. < Ước gì mình được trở thành ngưòi đàn bà điên để sống vơi cảm giác thương yêu dịu dàng tràn ngập lòng <
…Xin chúc cô mãi mãi còn nghe được những lời ngọt ngào bên tai…Nếu có còn nước mắt trong lòng,lần này tôi không khóc cho cô,tôi sẽ nhỏ xưống hai giọt nước mắt trên cuộc đời khô khốc của những kẻ được gọi là Bình Thường không điên ….< ( T.T.D.T )



Với cái nhìn và sự nhạy cảm của riêng mình ,tôi xúc động trươc tâm tình của người viêt.Từ chỗ đứng THẬT - thực tại - đẫn đến sự cảm thông và hiểu được cái diễm phúc ‘’ ẢO ‘’ của người thiếu nữ điên.

Vậy sao ?! Người được mệnh danh là “ bình thường “ ở cái thế giới quá thực phải làm mọi cách để chấp nhận,trực diện với mọi vấn đề rất thực tế,còn người tình điên kia,nàng quên đi không gian và thời gian để chỉ tin vào điều mình đang mong chờ và sung sướng !

Sau bữa ăn tối,xem xong cuốn phim vui vui,tôi ngồi vào bàn viết ,vẫn còn nếm được cái trạng thái ngầy ngật của trang giấy ghi lại những điều xuất phát từ trái tim.
Tâm hồn là sự thể không làm sao sờ mó được.

Cảm nhận và rung động là một cách mở cửa tâm hồn.
Không có chìa khoá mở thì ghi lại một vài điều để cám ơn.
Cám ơn văn chương đã có khả năng đánh động ta vừa tỉnh thức,vừa lãng đãng ở cái thế giới thực tại khá trần truồng này.




đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0




...



MUÔN VẺ MUôN HÌNH CỦA ĐỜI SỐNG ẢO




_____________________________________



‘’ Để thu hút được những kẻ thích sống với tham vọng,quyền lợi ,phải lấy Ảo Tưởng để tặng họ ‘’


Đó là một câu nói trong đoạn Hồi Ký của một tên bịp bợm quốc tế.Cuốn sách được ra đời trong những năm tháng tù tội của hắn. **
Một đứa bé rất thông minh đã lớn lên với một người mẹ hành nghề mãi dâm,người cha là một võ sĩ quyền anh hết thời,chỉ thích giang hồ và uống rượu.Thằng bé bị bỏ rơi khi ngưòi mẹ bỏ nhà theo tình nhân có tiền bạc.Cha không nuôi nổi , vứt nó vào viện mồ côi !

Lớn dần trong sự cô đơn, đói khát tình thương,nó bỏ trốn viện mồ côi,ra đời lang thang với lời nguyền ‘’ Sẽ trả thù dĩ vãng nghèo khó .

Nhờ những dịp may đưa đẩy và có một trí nhớ tuyệt vời,thằng bé lăn lộn,quen biết với vài nhân vật ở cấp thượng lưu để học cách ăn nói,tập tục và cách suy nghĩ của họ…
Thế là từ những lời gian dối lừa bịp,nó trưởng thành qua những buổi tiệc sang trọng bậc nhất từ Paris đến Los Angeles.


Christophe Rocancourt nắm rõ và hiểu biết tận tường cái tâm lý ảo của giới ăn chơi và kinh doanh.Hắn dùng miệng lưỡi và cách thức giao thiệp để móc nối làm ăn mà không cần có vốn riêng.Rất có nhiều người trong giới nghệ sĩ ca nhạc , điện ảnh …bị hắn lừa vì cái vỏ hào nhoáng bề ngoài.Người ta hết mực tin tưởng vào những cái địa chỉ khách sạn lớn nhất nhì mà hắn mời đến để ký hợp đồng,chỉ cần nhìn thấy những chiếc xe thể thao loại đắt tiền ,bộ quần áo được cắt may đúng kiểu thời trang và những vệ sĩ,thư ký đi bên cạnh cũng như cách xài tiền rộng rãi là đủ để tin tưởng.Làm ăn càng ngày càng phát đạt ,hắn nhảy vào ngành địa ốc và hốt bạc….

Sau vài lần trục trặc, bị lòi tẩy,cái thế giới Ảo của Christophe bị vỡ toang và hắn bị truy nã khắp nơi.

Ngồi tù,hắn hãnh diện ,vênh váo khi đài Tv,báo chí xúm lại xin thẩm vấn ,hắn luôn cho mình là một diễn viên lý tưởng để tận hưởng và đã trả thù những màn tuồng đời xảo trá.
Vài hãng phim của Hồ Ly Vọng đã thương lượng với gã Bịp dể viết lại thành truyện phim,hắn cười cười đòi giá rất cao với điều kiện là vai chính trong phim phải do hắn thủ diễn.

Cuốn sách kể chuyện Bịp và thế giới ảo của hắn không gây đuợc nhiều tiếng vang đáng kể ( Vì có chắc gì những chuyện hắn kể là thật ?! )

Nhưng câu đầu ở tựa cuốn sách của hắn đáng để ta suy ngẫm : ‘’ Cuốn sách này ra đời dể tặng hai con của cha. Để các con biết vươn lên và thay đổi được đệnh mệnh của mình ‘’ _Ký tên : Cha của các con – Cám ơn Trời đất.


Hay thật ! Các con hắn sẽ sống rất ‘’ Ảo ‘’ hay rất Thật ?



đăng sơn.fr.

** Moi,Christophe Rocancourt,orphelin,playboy et taulard.
*Edition Michel Lafon. Oct.2002.
Đăng nhập để trả lời
0



...




NGẪM LẠI MỘT VÀI NĂM ĐÃ QUA ĐI .

_____________________________




Vậy mà tháng năm trôi vùn vụt ! Mới đó mà đã…
Lục lọi lại trí nhớ thì thấy và nghe :


* Act 1
TRỞ CHỨNG .


Thời ấy, để có tí tiền phụ tiền học, tôi đến giúp việc chạy bàn cho nhà hàng của tên bạn trong ban văn nghệ khá thân thiết.
Tối thứ bảy. Trời mùa hạ. Nóng ! Nhà hàng vừa mở cửa đã có hai bà khách vào ngồi ở sát cửa sổ đang mở toang. Họ kéo ghế ngồi vào cái bàn có tấm carte Réservé.

Người đàn bà to béo nhăn mặt gọi bồi bàn :
- Cậu tắt nhạc đi. Nhạc làm tôi khó chịu.

Bồi không tắt nhạc, bản nhạc tên Nuit (Đêm) đang có đoạn solo guitar chậm và buồn của Jean Jacques Goldman quá hay. Tắt làm sao được ? Vặn nhỏ thì có thể.

Khách lại gọi :

- Này cậu kia ! Đóng cửa sổ lại, chỗ này nhiều gió, tôi không thích.
- Vậy thì tôi dời bàn cho bà nhé. Ở góc kia có một chỗ rất ấm cúng.
Bà khách hất mặt, hách dịch :
- Tôi là khách quen, chỉ thích ngồi chỗ này. Vả lại Jean là ông chủ của cậu biết rất rõ những thói quen của tôi. Này ! Mang cho tôi hai ly Whisky lớn và hai viên thuốc Aspérine.

Tôi cản bà :
- Không được đâu bà ạ. Uống thuốc chung với rượu mạnh sẽ nguy hiểm cho bà.

Người khách to con nổi cáu, tay khều sâu chìa khóa có cái nhãn hiệu xe Mercedes đặt trên bàn ăn và trợn mắt :
- Cậu lì quá há. Tôi sẽ bảo ông chủ cậu đuổi cậu. Cậu biết tôi là ai không ?
- Thưa bà. Bà cũng như bao nhiều người khách khác mà thôi. Nếu bà không ưng thuận và điềm đạm, tôi mời bà ra cửa. Jean không phải là chủ của tôi. Bà muốn gặp hắn không ? Tôi gọi hắn.


Bà khách khó tính nếm xong cái lì của tôi, dịu giọng :
- Tôi hiểu rồi. Làm ơn cho tôi hai viên thuốc Aspérine. Tôi đang nhức đầu.

Tôi khều hai cái loa cho bản nhạc pop hát lớn hơn một tí, gọi thằng bạn để nhăn hết cỡ :
- Ê bạn. Con mẹ ấy làm tớ muốn nổi khùng. Tớ muốn tống cổ mụ ra khỏi tiệm và tớ cấm cậu buồn vì mất khách.

Thằng bạn chủ nhà kiêm nhạc sĩ đánh trống hiểu ý, ve vuốt tôi :
- Con mẹ này là chủ cái tiệm kim hoàn ở đầu đường. Cứ hai tuần mụ dắt bạn bè lại ăn uống. Mụ đớp nhiều lắm. Thôi cậu cứ để tớ chiều Mụ và servir cái bàn ấy. Người ta có đầy tiền nên thích được hành hạ người khác và muốn được chiều chuộng mà.

Tôi nghe lời bạn.



* Act 2 .
HƠI ẤM TÌNH NGƯỜI.


Nhà hàng đề bảng đóng cửa vào 11 giờ đêm. 10 giờ 30 có hai người khách cuối bước vào.

- Thưa Ông, chúng tôi có thể ăn cái gì được không ?

Jean và tôi đồng ý. Lấy commande xong, Jean dặn nhỏ tôi :
- Toi đừng tính tiền họ nhé. Hai người này là dân không nhà cửa hay ngồi ở đầu đường xin tiền, thỉnh thoảng tớ có cho họ đồ ăn.

Hai ông khách nghe bạn tôi nói thế cùng từ chối, dẩy nẩy từ khước :
- Nè, nè. Bữa nay chúng tôi có tiền, ăn uống cái gì trả tiền cái đó sòng phẳng. Rất cám ơn lòng tốt của ông chủ.

Ăn uống no nê chỉnh tề xong. Khi đứng dậy ra cửa, họ để lại pourboire hơn 10 françe thời đó. Cái bắt tay niềm nở để cám ơn kiểu thân mật làm tôi ấm lòng .

Lúc lái xe trên đường về khuya khoắt, tôi nghĩ đến cái Trở Chứng của mụ đàn bà kiểu cách ảo dạng và cách cư xử đầy trung trực của hai ông ăn mày mà phì cười. Cười xong, thấy mắt mình hơi cay cay.


Đời có nhiều cái phải chấp nhận. Lâu rồi thì cái Ảo dạng, Ảo hình vẫn thua sự trần trụi ấm áp có thật của những người biết định phân giữa ảo và thật.

Ôi đời !



đăng sơn.fr
- à toi.Jean.

*(Viết xong bài này, tôi lại nhớ da diết đến người bạn nhạc sĩ nhân hậu ấy đã khuất bóng. Thế giới bên kia có lẽ thật hơn cái thế giới này)
Đăng nhập để trả lời
0



..


VÀI CÂU CHUYỆN QUANH THẾ GIỚI ẢO


_____________________________________




Trong một tiệm ăn,cậu em khuyên ông anh :

- Anh cứ lấy vài cái tên rồi tán lung tung,tán ráo riết đi.Nếu các cô bám quá thì mình lập tức đổi tên nick chạy kiếm mối khác.Đừng cho số điện thoại.



Trong một cái phòng khách đầy ấp tiếng nhạc,bà nọ lên giọng
oán trách :

- Ôi cứ thơ,cứ văn,cứ tán láo,cứ bồng bềnh
trong cái phố ảo.Các ông chỉ mơ mơ bồng bềnh.Mất thì giờ...


Trên một Topic về thơ,cô làm thơ cứ tưởng là cái anh chàng làm thơ ấy làm thơ tình cho mình,thế là cô bềnh bồng mơ tưởng để đêm ngày làm thơ họa kiểu ướt át...


Cứ vậy.Cứ vậy..Thời gian trôi.Trôi.


...


Tôi ngồi nghe những mẫu chuyện và thầm nghĩ : Có lẽ cái đời sống này khô khan quá nên ngưòi ta phải mượn thơ văn,mượn cả những cái tên giả trên thế giới ảo để thấy mình còn sống sót...

Sống sót trên những dòng chữ như thế.
Để đi đến đâu ?


Chuyện còn dài.Còn dài ....





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-24 23:58:53Vách Cũ>
Trên một Topic về thơ,cô làm thơ cứ tưởng là cái anh chàng làm thơ ấy làm thơ tình cho mình,thế là cô bềnh bồng mơ tưởng để đêm ngày làm thơ họa kiểu ướt át...


Sao ai lại nỡ nói ra SỰ THẬT PHŨ PHÀNG thế nhỉ ?

Tuy là mơ, nhưng đó có thể là nhiều ngày sống thêm với nụ cười tủm tỉm thi vị đấy . [;)]

Có người đang muốn mơ quơ đại mà thấy viết thế này lại hết dám . [:&#39;(]

Ác thật chứ !
Đăng nhập để trả lời
0





..



THÊM MỘT
CHUYỆN CỔ TÍCH THỜI NET.
Cô Công Chúa và Gã Du Đãng.


_______________________________




Il était une fois...
Ngày xửa,ngày xưa... Có một Cô Công Chúa nhỏ buồn bã với đời sống tẻ nhạt của mình.Cô vào Net của Thế Giới Ảo để lạng vi vu vài vòng...

Thế Giới chữ và hình ảnh,âm thanh có nhiều cái hay của nó.Công Chúa nhỏ học hỏi được nhiều thứ ,từ những lời mách bảo kinh nghiệm đời sống đến ba cái chuyện lẩm cẩm linh tinh..Muốn đọc hoặc truy cập cái là có ngay cái đó...

Đọc mãi cũng chán và mỏi mắt,cô chuyển sang chuyện viết văn,cô không thích thi ca nên ít làm thơ.

Bỗng một ngày kia,Công Chúa đọc được một loạt bài hợp với cô.Cô bé đổi nick name nhảy vào góp ý như một cách làm quen ( Công Chúa nhỏ có cái tật đổi tên như ngày mưa gió bão.... Cái Nick nào của Cô cũng lạ,hay hay....)

Gã Viết Lách ngồi sau màn ảnh cũng thấy vui vì có Bạn giao lưu và góp ý.Gã thấy có hứng để viết.Mỏi lưng,mỏi cổ cũng viết.Không biết Gã viết cái gì mà chỉ có mấy cô bạn giao lưu,còn phía Nam thì họa hoằn lắm mới có vài lời thăm hỏi.....

Quen quá hóa ra thân.
Viết qua viết lại,từ trên Diễn Đàn cho đến lúc viết mail riêng để tâm sự.

Đời sống thực tế ở ngoài có nhiều nỗi phủ phàng.Chỉ có thế giới im lặng của chữ nghĩa và tiếng gõ phím mới làm hai tâm hồn dễ gần nhau.

Xích lại gần nhau để làm gì ?

Người viết và người đọc có một mẫu số chung để có thể lại gần nhau,tìm hiểu và dùng chữ viết như một cách bộc lộ,giải phóng nội tâm.

Thế giới của nội tâm có sự rung động riêng mà chỉ có người viết và người đọc hiểu qua mức độ nhạy cảm và chiều sâu.

Khi hiểu được nhau,người ta dễ đi đến việc thương mến và yêu nhau từ khoảng cách.

Yêu có nhiều cách để Yêu.Cho dù " Tiếng Sét Ái Tình " ở ngoài đời chỉ xảy đến gìữa hai dòng điện từ ánh mắt. Còn ở Thế Giới Ảo ? Làm gì có hơi ấm của bàn tay trong bàn tay ? Nụ hôn ngọt lim cũng chỉ nằm gọn trong dòng chữ. Kể cả việc vuốt ve mơn trớn nhau cũng chỉ trên màn ảnh đầy chữ.

Thế thì họ yêu nhau để làm gì ?

Cô Công Chúa bé nhỏ mong mỏi gặp chàng ở ngoài đời,để thấy và nhìn ngắm chàng thật sự trong vòng tay với.Dù Cô biết Chàng đã có gia đình.Kẻ đã có gia dinh mà còn đèo bồng trên văn thơ chữ nghĩa ở thường bị coi là ngoại tình tư tưởng - Một thứ Du Đãng ngoại hôn -

Cô bé Công Chúa biết vậy mà vẫn yêu.Yêu để thất vọng và Cô cảm thấy mất thì giờ.Cô gửi lời nhắn trên máy phone của Gã Du Đãng.Gã đâm ra sợ.Sợ gì ?!

Nếu đã sợ thì sao còn dây dưa gây thêm phiền toái ? Chỉ còn một cách hay nhất và lẹ làng nhất là thay tên đổi họ để viết điều Gã muốn viết.

Tội cho Cô bé Công Chúa ! Gã Du đãng cũng thấy tội nghiệp cho loại tình yêu ở Net và gã vấn lương tâm ,tự hứa sẽ không là Du Đãng nữa.Gã hoàn lương,gác kiếm để không phụ tình người.Một khi đã Phụ Tình thì có nghĩa là ta cũng đã tự dối lòng Ta.



đăng sơn.fr

( Viết cho những Tình Yêu ở Thế giới Ảo )






--------------------------------------


@ - Cám ơn Vách Cũ đã ghé thăm.

Viết hiền hiền vậy thôi - Không dám ác đâu.

Tình thân.

nđs.
Đăng nhập để trả lời
0


..




THẬT.THẬT TÌNH.

_____________________


Nỗi vui là điều có thật.
Có thật từ khi gặp lại nhau.
Ở thế giới Net có nhiều điều kỳ lạ.
Đã gọi là thế giới thì cái nghĩa lung linh ảo giác hay ''cảm giác '' có cái nhiệm mầu kỳ diệu.Riêng rất riêng và chung rất chung...

Riêng khi cảm thấy thiếu vắng đi một người bạn đã chia xẻ với mình một phần nào cảm nghĩ vui buồn.

Bẵng đi,nguời đó biến mất !
Đi xa,thay đổi hoàn cảnh sống hay đã chán một cuộc vui ?.

Bẵng đi..Và người trở lại.

Mừng rỡ vô cùng,như tìm lại được điều mình đã đánh mất .

Cứ cầu nguyện được như vậy.
Đừng đánh mất nhau nữa .
Ở lại đi.Ở lại chia với nhau những vui buồn trong đời sống.
Nói với nhau điều ta có thể nói với nhau ( Không bằng cách này thì bằng cách khác )

Nỗi im lặng có khi được cho là cùng nghĩa với sự Cô Đơn.
Cô đơn có bộ mặt ảo và thật cùng lúc.Không đụng chạm sờ mó được,nhưng nó hiện diện trong lòng rất thật.






TÌNH YÊU Ở NET.




______________________________________




Tình yêu ở Net ? Nhẹ nhàng ? Rực lửa ?!

Ai mà biết !
Biết thì có nhiều thứ để biết và để …không biết.

Chẳng hạn….
Tờ báo của Pháp vừa đăng bản tin về chuyện tình trên Net giữa một Nàng thầy giáo và Chàng đốc tờ của Hiệp Hội Bác Sĩ Không Biên Giới.

Nàng quen Chàng trên Net,thư từ qua lại và chàng có cái tài mần thơ tình ( poème d’Amour ) làm nàng rêm mình,nhức mẩy và mê mẩn..Thế là Yêu.

Chàng cần tiền để giúp cho Hiệp Hôi săn sóc và chữa trị cho dân ở các nước nghèo….Nàng gửi giúp.
Ít lâu sau,chàng gửi mail từ Phi luật Tân nói chàng và hội đang kẹt tiền cho một chương trình nhân đạo và xây Cô nhi viện trong khi chàng chờ hưởng gia tài của ngưòi nhà để cống hiến hết vào Quỹ….

Nàng thầy giáo bắt đầu tỉnh táo – không đọc thơ tình mùi mẫn nữa – và xét lại các hành động của chàng ,cùng lúc cho chàng cái hẹn ở cổng phi trường của Pháp để trao tiền và trao thân.Cảnh sát túm chàng và cho nàng biết chàng là Đốc Tờ giả…

&lt;&lt; Vài chuyện tình ảo mộng tương tự như thế xảy ra nhan nhản trên mặt báo chí…Từ mục Kết Bạn tâm tình bốn phương đến công việc làm ăn trên mạng !


Đâu phải chỉ Net mới có chuyện ‘’ nẹt’’ lửa.

Ở cuốn truyện tiểu thuyết diễm tình của Quỳnh Giao với các bản dịch việt ngữ,người đọc cũng được dẫn vào một thế giới ảo của tình yêu lung linh,huyền bí.Càng ướt át, đẫm lệ,càng éo le trái ngang càng ăn tiền.

Ở thể cách của văn chương ,khi ngưòi đọc thấy chữ ‘’Tôi’.Tôi một cách tài tình ,tinh tế,người đọc sẽ bị và rất hài lòng thả rơi mình vào câu chuyện để tạm quên đi cái thực tế sờ sờ trước mắt.

Chức năng của văn chương có sức mạnh lôi cuốn ngưòi đọc vào cái thế giới Ảo đầy hư cấu pha lẫn hiện thực của các nhân vật và tình tiết bao quanh……

Trở lại cái vấn đề của Net.Khi tâm tình với nhau,người viết và người đọc cần điều gì ? Thú thật với nhau điều gì ?

Có nên thả lỏng tâm hồn mình và tin tất cả vào đối tượng ?

Và tình cảm nảy nở….
Đến một mức độ nào và ngừng ở đâu để có thể đứng vững trên một căn bản Thật rất Thật và theo chiều hướng tốt để xây dựng ?


Nhiều câu hỏi được đặt ra và sẽ có nhiều câu trả lời trái ngược nhau như một sự mâu thuẩn cần phải có trong tâm hồn người.


Thế giới Ảo hay Thế giới Thật cần phải có thời gian và một cái tâm rất tịnh để….


Để làm gì ?





đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0
..








.. WARNING /

TIN CẤM TRẺ EM TRÊN 89 tuổi :





" Tin giờ chót nóng hổi :


Cô bạn viết gửi cho tôi,cái mail đại để :


" Anh nè. Em rất sợ chiến tranh,thích hoà bình.Anh viết thẳng quá.Không khéo lại bị gài mìn,đặt bom " Sự thật mích lòng ,anh ơi ! "


Tôi suy nghĩ tí xíu rồi trả lời :

" Nhỏ nà ! Anh hiền hoà,nhút nhát.Anh biết câu " sinh sự,sự sinh "


Anh hiểu mà.Anh có điệp viên thuộc loại CIA - FBI đã báo cho anh biết lắm kẻ đeo mặt nạ ẩn trên các mạng từ bao năm.Hắn ( họ ) có khi đổi hệ nhanh như cái click của con chuột pc ,nhanh hơn tài rút súng của truyện Lucky Luke. Có những kẻ ẩn hình rất lâu năm dươí chữ và cái nick tên phụ nữ và lẩn như những con chuột nhắt.

Đừng lo cho anh.Nhà anh có nhiều đạn dược- Nhưng thứ vũ khí hỏa lực mà anh luôn dự trữ là luồng ánh sáng của sự thật.Đứng lâu dươí ánh sáng chói chan của mặt trời thì bị nóng ".



Chủ đề "Thế Giới Ảo và Tình Thật " này chỉ dành riêng cho những người chịu vận não và thích nói thẳng . Có nhiều chuyện cấm trẻ nít và nhiều chuyện cấm cả các vị bô lão.


Có thể gây chứng kích não,kích tim ( ! )




đăng sơn.fr

( Ngụy Húc )
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-14 20:37:38dang son>


CHUYỆN KỂ -














______________________________________






Chuyện vui buồn ở đời này xảy ra như cơm bữa. No quá thì buồn ngủ,Vui quá thì cũng có khi phát khùng. Đọc báo thấy kể chuyện :


" Có gã bán thịt đang buồn đời,chán đời,chán tình đâm ra trời thương cho trúng số.Trúng một cách lạ kỳ của cái gọi là độc đắc.Gã bán quách cái tiệm thịt đang ế ẩm nơi góc đường để sống một cuộc đời bá vương.Gã trở thành bảnh tỏn vơí số tuổi mem mém 40 ( ở tuổi này,chưa lấy vợ thì trở thành bẳn tính hay cạu cọ cho dù là được sống kiểu tự do,muốn đi đâu,về lúc nào thì về,chẳng có con mụ vợ chằng lửa nào kiểm soát ).


Gã bán thịt nay đã có tiền thì thành bảnh bao.Rủng rỉnh như thế thì mặc sức mà chơi và hưởng.Tội gì phải lấy vợ,lỡ chẳng may xảy ra cái ly dị phải chia của thì đâm phiền.Gã Bảnh mua hai chiếc xe thể thao,loại đắt tiền nhất để chiều chiều lạng phố biển lấy le.Cứ tà tà đậu chiếc xe bỏ mui ngay cửa những hàng quán sang trọng nhất phố,ngó ngang ngó dọc là thấy mấy em váy ngắn,váy dài liếc theo để thèm thuồng được trèo lên xe,ngồi cạnh gã đảo vài vòng phố. Thế là thiên hạ tha hồ lác mắt đổ ghèn....


Gả Bảnh biết như thế nên chẳng dại gì để em nào đeo cứng lâu .Có tiền mua tiên cũng được.Gã lấy câu niệm chú ấy làm đầu nên cứ hai tối,gã đổi em để đưa em vào sòng bạc. Trò cờ bạc có cái thú căng thẳng,gã học được cách thức không biểu lộ sự vui mừng khi thắng cũng như nỗi buồn bực khi thua như từ một cuốn phim có tay tài tử hách xì sằng ngày nào đã xem.


Gã thích sự thán phục trầm trồ của những người đẹp vây quanh gã bên sòng bạc và trong các tiệm rượu.Ở cạnh những người đẹp hấp dẫn,gã luôn thích sự tâng tiu,chiều chuộng và ngọt ngào nữ tính của họ.Họ làm gã quên đi mấy thằng quản lý của hai cái nhà hàng ăn mà gã đã tậu đang đến đà thua lỗ vì kiểu cách làm ăn lùm xùm cộng thêm kiểu ăn chận đầu chận đuôi của chúng.


Cạnh người đẹp thơm phức,khề khà ở các quán rượu sau những đêm khuya,gã thích phóng xe rất nhanh theo kiểu phấn chấn hứng khởi và nhiều lần gã bị rút bằng lái nhưng vẫn cứ lái ( Khi nào say quá thì người đẹp lái hộ,chẳng chết con ma nào )




Chuyện gì đến phải đến....


Bài báo viết đến đoạn ấy thì ngừng ( để hẹn đến ngày hôm sau sẽ kể tiếp ) _ Tôi để cho bạn đoán phần đời thật phần hai của gã..... Bạn cứ đoán theo ý bạn.Sao cũng được.




Bây giờ cái bao tử đang xuống đường réo gọi tôi phải ngừng viết.Chuyện của bao tử là một chuyện thật - Rất thật.





đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






NHỮNG CÁI TÊN
để gọi.






Sinh ra đời thì được đặt cho một cái tên ( Tên trên giấy tờ và hoặc có khi có tên riêng để gọi ở nhà theo kiểu thân thuộc )

Khi nối mạng trên net - cái thế giới '' Ảo '' rộng mênh mông .... .Thênh thang từ những sợi sóng vô hình. Và người ta tự chọn cho mình một hay vài cái tên gọi là NICK.

Tên đẹp hay xấu là tùy ở cái mình thích.Có những cái tên rắc rối và cũng có những cái tên gọi rất thơ,rất đẹp.( --------------- ) .


Thế nhưng -

Ở những cái tên đó là một bộ óc,là một chiều sâu ( nông hay cạn ? ) là cả một tâm hồn được định hướng theo cung cách suy nghĩ.

Ta suy nghĩ gì để vào một hay những diễn đàn ? Ta đóng góp điều gì ? Ta nhìn nhận hoặc đả kích điều gì ?

Những câu hỏi đại loại như thế được đặt ra hàng ngày trên mặt báo chí có những bản tin về những dối gian,lừa đảo nhau.Và từ đó,đã có những lời cảnh cáo để ta nên thận trọng ( Thận trọng như một trong những cách để bảo vệ mình )



Những chuyện nhiễu nhương còn dài như truyện phim tập mà người xem truyền hình hay chờ đón.

Là một người viết,tôi nhìn thấy những cung cách,những điều có thể làm người viết có lòng và người đọc cũng lắm khi rất buồn lòng.


Đó là mặt trái và mặt phải của chuyện đời.Và ta chọn lựa ra sao ?





đăng sơn.fr

CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






KHI KHÔNG CÒN NHỮNG GIẤC MƠ.



---------------------------------------------------------------



Một ngày kia,em đã nói :

" Em không có giấc mơ " - - -


Làm sao tôi có thể tin
Ở một câu nói đơn giản mà có chứa bao điều thất vọng và buồn bã.

Tôi đã đi qua rất nhiều con đường
Đã gặp biết bao người dưng- rất dưng
Đã chạm đến biết bao nhiêu nỗi buồn không kể hết
Và chưa bao giờ tôi gặp được một kẻ không bao giờ mơ mộng
Để sững sờ và ngạc nhiên quá đỗi

Những ước mơ của một con người
Là một khoảng xanh của bầu trời xanh ngát
Là một khu vườn có đủ màu sắc
Là một hơi ấm cho những mùa đông lạnh giá
Là tất cả những điều mà sự hiện thực khó cho phép


Tôi đã có những giấc mơ,những ao ước mà kể ra thì thật phi lý
Tôi mơ sự hoà bình trên ghế giơí
Mơ những con người chỉ hiền lành nhìn nhau và học cách yêu thương nhau
Mơ những điều được kể trong kinh thánh là sự thật
Mơ những nhà hiền triết hãy tỉnh táo hơn một chút
Ngoài những quyển sách viết toàn điều thừa thãi

Chiến tranh,mùi tử khí của bom đạn
Đã giết dần mòn những ước mơ của tôi
Những tâm hồn ghẻ lở và những ánh mắt hận thù
Đã thành lời ai oán
Trong một lời kinh đêm


Tôi đã nhận thức và hiểu rất rõ
Thế nào là tình đời ?
Thế nào là tình người
Ở một góc địa ngục

Tôi đã nhìn thấy những giọt nước mắt
Của những đứa trẻ mồ côi
Của kẻ tử tội trước giờ lên ghế điện

Tôi đã sợ hãi
Khi nhìn và lắng nghe lời kết tội của những quan toà áo đỏ
Khi bắt gặp những tia nhìn hồ hởi của những kẻ chuyên nghề kết tội

Tôi đã gập người để không còn tìm được lời lẽ nào
Để chạm mắt vào những dòng chữ in đậm trên báo chí
Báo in đậm những câu chuyện rất " lá cải " và lấp liếm
Để kể về chuyện trăng hoa,ăn cắp,thâm lạm của những gã mặc đồ đẹp làm quan lớn
Chuyện lăng nhăng ở căn phòng khách sạn
Chuyện con đàn bà mở to cặp mắt mơ thấy tên tuổi mình rủng rỉnh hám hơi tiền


Những giấc mơ,những từng ấy ước ao
đã trở thành nỗi ám ảnh của một thân phận con người

Tôi muốn biến mình thành đá sỏi
Muốn mất đi từng cảm giác đói ,lạnh,khát khô
Muốn đừng có trí tuệ và trái tim nhạy cảm
Để không còn đau khổ,chua cay,thất vọng

Và có lẽ khi trở thành đá sỏi của sự tận cùng thất vọng như thế
Có lẽ tôi sẽ hiểu câu nói của em

Em và tôi ơi !
Chẳng lẽ ta hoài thất vọng ?
Chẳng lẽ những lần tôi ngậm ngùi ngồi gõ chữ
Là toàn thảy những đắng cay ,những tiếng gào thét vọng lại từ thinh không?


? ? ?



đăng sơn.fr



CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.








Trở Về
KHÔNG NGUYÊN VẸN



__________________________________




Ở một diễn dàn nọ,có người viết cho tôi sau bản truyện ngắn tên ĐịnhMệnh của tôi :






&lt; 12/24/2012




" Chào anh Đăng Sơn,
Em ghé vào để lại chữ cho anh vui.
Suỵt! Nhưng không được nói tên của em đó nha,gọi em là TG nhá...hihihi...
Chúc anh luôn vui ,khỏe và có nhiều bài viết hay. "





Và sau đó :



" ....
&lt;&lt; Chúc cô vui.&gt;&gt;


Cái từ " cô " của anh ĐS làm em giận lắm đấy. Nhưng rồi em nhớ ra là : À,cái anh này anh chọc quê mình đây mà . Ừ, cũng bắt đầu từ vụ giải thích với anh về chuyện chữ " cô " ở Việt Nam không được phụ nữ yêu thích nghe cho lắm mà TG bắt đầu quen biết anh ĐS hén.Kỷ niệm ! Ôi,kỷ niệm nó là cái gì vậy anh nhi ?? Thực sự, người ta có nên nuối tiếc kỷ niệm,cho dù là đẹp hay chăng khi sự đời đã thay đổi ??- Hỏi thì hỏi cho có vậy thôi phải không anh ,mỗi người đều tự có câu trả lời riêng cho mình. Cám ơn anh đã có trí nhớ khá tốt để nhắc cho TG về kỷ niệm cũ ấy.


(Anh thì lúc nào cũng xưa - và cũ ....)


Anh nói bậy, có khi TG còn xưa và cũ hơn anh đấy chứ, vì tấm áo chẳng làm nên thầy tu . hihi. Anh thấy em có khác xưa chỗ nào chăng ?? Nếu anh nhìn thấy hình ảnh em bây giờ,chắc chắn anh sẽ xót em nhiều lắm đấy, em gầy nhom gầy nhắt, mặt mày không có mũm mĩm như ngày xưa anh thấy đâu. Còn anh ,vẫn "mập và lùn" như hồi đó anh nhỉ ?? hihi...

Em vẫn là em, vẫn long đong,lận đận nhưng vẫn đầy tràn lòng nhân hậu. Đôi mắt em vẫn sáng,vẫn đẹp và em vẫn ngắm nhìn nó trong gương để tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với đôi mắt đẹp này .hahahah


Em nói với người quen : Em vào đây trả nợ . Người hỏi : Em nợ gì ai vậy ??? hihihi.. Thật khó trả lời phải không ? Chẳng biết nợ ai, nhưng chỉ biết rằng đây là nơi đầu tiên em bước chân lên mạng,vì vậy,dù xa,nó vẫn là một nơi dễ đến, dễ đi . Đi rồi trở lại, trở lại rồi đi. Vì vây,cái tên nào mà em cảm thấy mình yêu thích nhất em không thể đặt ra được, em sợ sẽ đánh mất nó. Anh hiểu vậy không ???

Hẹn viết cho anh khi có dịp nhé.

Thanhgiang.

.............................




đăng sơn.fr


CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..









THỬ TRẢ LỜI

cho một câu chuyện .

_______________________________________




Nếu học về kỷ thuật biện thuyết và chứng minh điều mình tin tưởng,ta sẽ có nhiều cách .

Giả thử :

Nếu bạn tin là trái đất hình tròn hoặc hình bầu dục,bạn hãy chứng minh.

Giả thử :

- Trong cuộc án mạng này,tôi nghĩ là người ấy có tội ( Hoặc vô tội )

Khi ta tin và khi ta nghĩ là hai điều khác nhau : Ta tin vào điều ta muốn tin sau khi đã được " huấn luyện " và thừa nhận,ta nghĩ là dùng cảm quan,tâm trạng ,sự so sánh để nghĩ.


Còn ở trên thế giới ảo khi ta vào sinh hoạt thì sao ?

Hẳn nhiên là sau một thời gian đọc và viết,ta sẽ có bạn để giao thiệp.Ta tỏ tình thân thiện dươí những cái tên gọi.Ta thật tình hay ta giả vờ thật tình thì chỉ có mình ta biết vì những lý lẽ của ta.

Một ngày nào đó,mối giao tình biến mất,ta còn ở lại tiếp tục con đường riêng của mình ( một cuộc chơi ư ? )

Một ngày nào đó,ta nhận được vài dòng chữ thân tình dươí một cái tên mới,xa lạ.Ta ngẩn người tự hỏi :

- Ai là ai ở muôn trùng cõi âm dương của thế giới ảo ?



-------------


Tôi chỉ là tôi - Xưa - Nguyên thể.Tôi nghĩ và tin như thế để tiếp tục viết.......







đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.









THỪA -__________________________




Thừa mứa là chuyện có thật ở đời sống thật : Người ta thừa thời gian để nói câu " tôi buồn chán,tôi muốn giết thời gian ... ! " - Người ta ăn uống nhởn nhơ đến nỗi ứ bụng,bỏ lại những món đã gọi bừa theo kiểu con mắt to hơn cái bụng.

Có kẻ mơí vừa than phiền xong câu " Vật giá,xăng dầu đắt đỏ leo thang ".Vừa than xong thì bị kẹt xe khá lâu trên đường phố tắt nghẽn,thay vì tắt máy xe cho đỡ tốn xăng dầu và đỡ hại cho thiên nhiên thì kẻ ấy vẫn để động cơ quay đều...

Bao nhiêu phần trăm lương thực đã bị vứt vào thùng rác ? ( Có cần đi vứt nguyên con gà nướng khi mà ta chỉ thích ăn có mỗi hai cái đùi gà ? Có cần dổ nguyên một nửa nồi soupe khi mà ta có thể giữ lại trong tủ lạnh để ăn vào những ngày sau ? )


Ta đến nhà bạn bè,nếu chịu khó để ý sẽ thấy những cái màn ảnh Pc bật nguyên con và chẳng có ai ngồi trước màn ảnh . Biết bao nhiêu cái màn ảnh TV trơ trọi nhảy múa vơí hình ảnh trong phòng ngủ,phòng khách như một cách để hình ảnh,âm thanh cho vui nhà....... ( ? )




Đó chỉ là một trong những hình ảnh " thật " của một thế giới rất thật.







đăng sơn.fr




CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






HÃY THẬT TÌNH VỚI NHAU Ở THẾ GIỚI NÀY



_________________________________________________








Người mê chữ nghĩa và đọc quá nhiều thì hay được xem là con mọt sách.Có những con mọt khi đọc quá nhiều đâm ra ngơ ngơ,tỉnh tỉnh,có con mọt khác thì đâm ra đăm chiêu khi phải đối ứng giữa sự đời và sự việc xảy ra trong sách vở....

Mỗi con mọt có một căn bệnh hoặc những lề lối ứng xử với đời khác nhau.Có vài người nghĩ là mình quá tỉnh táo và đủ sống sượng để hay gọi Mọt Sách là người thiếu thực tế.


Còn người viết.Hắn lấy điều gì để viết ?
Viết theo chiều hướng nào ? Viết để suy diễn và diễn đạt từ một vài tài liệu đã tham khảo hoặc theo kinh nghiệm riêng của đời sống cá nhân thì có vẻ khô khan.

Viết theo loại tiểu thuyết thì lại bị gọi là hoang tưởng.Tiểu thuyết là những hoàn cảnh của từng phần đời góp lại của các nhân vật.

Trong tiểu thuyết,nhân vật nữ và nam có những lề lối suy nghĩ và ăn nói khác nhau.


Ở Face book,hoặc Twister,My space gì gì đó,người viết gửi vài dòng chữ,vài tấm ảnh hoặc âm nhạc theo kiểu thông tin cập nhật thì là điều thường thức thôi.


Để thoát khỏi cái cô đơn và sự giam hãm của nỗi lặng thinh,người lên mạng tìm cách nối mạng và kết bạn với nhau.
Có rất nhiều hình thức để kết bạn.Bạn Ảo hay bạn Thật thì chỉ có người trong cuộc mới biết.Biết ra sao ? Biết như thế nào khi đã dùng thì giờ kết đến ba bốn trăm người bạn ( Thống kê mới nhất của Mỹ thông báo dân chơi trên Facebook trung bình có đến hơn 500 người bạn ! )


Khi ngồi gõ phím chữ,chẳng hiểu nỗi cô đơn có bị tan loãng đi không ?

Hay ta chỉ tổ mất thì giờ thật cho những người bạn Thật ngoài đời ?

Đìều này nên cần nghĩ lại. Thế giới càng văn minh,con người sẽ có càng nhiều phương tiện kỹ thuật hơn.Khỏi cần mất thì giờ ra chợ mua đồ ăn.Cứ order ở Net là có sẵn đồ gửi đến( Tiết kiệm được thời gian để ngồi Net ! )

Có lẽ,đến một ngày đẹp trời nào đó,con người chắc sẽ chẳng cần sự giao tiếp thưòng thức giữa người thật và người thật nữa.Cái gì cũng phải cần đến máy móc !



Nghĩ lẩm cẩm để nói xàm, nói gỡ cho vui mà thôi.Cái giả thuyết ấy khó mà có thật.Vì dù sao đi nữa,những mối chân tinh một khi đã được giao kết theo một quan điểm dung hòa để có thể đến gần với nhau ,để thật sự có nhau và là niềm vui cho nhau vẫn là điều mà những người bạn thật tình hằng mong muốn.


Vậy đi.Vậy là vậy cho những hàng viết rất nhanh nhưng khá thành thật này.







đăng sơn.fr

CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..









L ' ESSENTIEL

Điêu Cần Thiết _




* essentiel, adjectif - Féminin : elle :

Sens 1 Qui concerne l'essence d'un être, d'une chose. Synonyme profond Anglais essential

Sens 2 Indispensable, très important. Synonyme capital Anglais essential, basic



______________________________________________







Sau giấc ngủ dài.Ăn uống nhẹ,nghe nhạc nhẹ,đọc vài điều mình thích như để " Sống " thêm một cách khác.Mắt ngừng ở trang chữ có bài viết : Aller à L'essentiel - Điều cần thiết .


Đó là một trong những tựa chính của loạt bài viết về tâm lý và cuộc đời.Có đoạn viết làm tôi bật cười,cười vô tư thoải mái :


" Anh chàng kia,40 tuổi,tâm sự :

Năm ngoái,tôi đã vất bỏ cái TV.Tôi cũng đang dự định dẹp luôn cái radio cho dù là mình rất thích vài chương trình ở đài.Ba cái chuyện lèo nhèo ởđài,ở báo chí chỉ là chuyện thừa thãi .... "



Người ta đã nói gì,đã xúm nhau bàn luận điều gì ở những chuyên mục tin tức,bình luận ? Mỗi ngày cũng chừng đó.Những tiếng động ầm ĩ rồi rơi vào sự thênh thang của đáy vực mang tên lãng quên !


Ừ.Phải rồi.Sẽ quên đi những ngày mưa gió bão bùng.Sẽ quên đi những điều quá ư là không cần thiết đã bám cứng,ràng buột làm mình cách ngăn với sự yên tĩnh trong tâm hồn.Cái cần thiết của sự ăn no,mặc ấm đã theo thời đại tiến hóa theo câu chữ : Ăn ngon,mặc đẹp.


Con người cầu tiến không bao giờ ngừng lại ớự ham muốn bắt nguồn từ ngành công nghệ quảng cáo tiêu thụ.Cái gì cũng đẹp,cũng tân tiến để đáp ứng nhu cầu tiêu thụ.Ai chẳng biết là như thế.Nếu mọi người không mua may bán đắt thì nền kinh tế sẽ thảm hại ( Và nếu sản xuất quá đà dư thừa,tiêu thụ quá mạnh thì sự tàn phá thiên nhiên sẽ là một hiểm họa về sau ... )


Ai chẳng biết là như thế.Chuyện lẩm cẩm cũ mèm,mèm !




*



Sáng hôm kia,gặp bạn ngành thương mại,thấy mặt bạn có nụ cười,buồn buồn.Bạn nói về kinh tế đang đà kéo nhau xập.Đứng nghe bạn nói,chia sẻ cảm nghĩ vơí bạn.

Một chập sâu,như để lấy lại sự cân bằng cho trí tưởng,bạn cười hiền,nói :

- Ờ,mà chả sao.Ai sao mình vậy.Mình không phải là tỷ phú giàu có nhưng đủ ăn,đủ mặc là mừng rồi á !


Tôi giở chướng xúi bạn :

- Bạn thử mua tờ vé số,biết đâu bạn sẽ là ông tỷ phú tương lai.

- Sướng há.Tha hồ vi vu há ?



- Dĩ nhiên rồi.Này nhé,giả tỷ bạn trúng lớn,trúng độc đắc đi ( khoảng 150 triệu Euros ) Bạn sẽ tậu một cái biệt thự hoành tráng trên cánh đồi phố biển.Bạn vớt hai ba chiếc xe thể thao kiểu Ferrari,Porsche,BMW cực mạnh,cực đẹp.Cứ tưởng tượng mà xem,chiều chiều nắng ấm,bạn tà tà lạng vài vòng nơi eo phố biển,đi ngang mấy cái quán nước lộ thiên,ném cái nhìn bảnh tỏn về phía mấy em chân dài,eo thon hấp dẫn- em nào em nấy chảy nước bọt nhìn chàng trên xe mà thèm- thèm.

Trời ! Chàng chỉ đá con mắt nheo đa tình,ngoắc nhẹ là em nhảy vào lòng xe,tóc tai,người ngợm thơm phức,thế là nhà hàng,vũ trường,du thuyền,sòng bạc,phòng trà....


- Ui ! Ui !




- Cứ Ui Ui như thế cho đến ngày những phiền toái gói trong sự nhung lụa xa hoa bắt đầu thò ra....Phải vậy không ?



Ui Ui ! Bạn lắc đầu : Thôi ! Nếu thế thì đừng trúng số nữa.Đang sống như vậy được rồi.Vợ hiền,con ngoan....



Hai người bạn từ giã nhau trong tiếng cười.Cười vài phát cho đời lên hương.


Bạn ngoắc theo vơí cái nheo mắt :

- Chiều nay,nhớ mua vé số nha ông ....


*

Trời ! Biết đâu ........








đăng sơn.fr
( thếgiớiẢo và TìnhThật )







___

CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.








VIẾT VĂN HAY LÀM THƠ ?

_____________________




Đọc được ở Đặc Trưng.net có một bài phỏng vấn nhà thơ Hoàng xuân Sơn rất hay.Khi được nhà văn nữ Lê Quỳnh Mai hỏi về việc viết văn hay làm thơ,ông trả lời một cách rất đơn giản .


Làm thơ ,với ông,coi bộ dễ dàng hơn vì viết văn thì vất vả lắm ! Phải nặng đầu,nặng óc vì theo ông thì phải có một sức sống mãnh liệt và có tài năng sáng tạo phi thường và ông chọn thơ vì đó như là
tiếng nói của kẻ lười biếng,một cánh cửa của một phần đời... "


Sau đó,ông mở lời tâm sự về quan niệm làm thơ và sự sáng tạo.Ông cho rằng ông không có cái biệt tài để viết văn và " nghề Thơ " chỉ có cái vẻ hào nhoáng bề ngoài.Thơ ,vói ông chỉ là một phương tiện tâm sự và không rao truyền một thứ ngôn ngữ nào to tát.


Rồi nhà thơ tiếp lời với câu hỏi :
" Chung tình,trong đời sống lứa đôi là một đức tính tốt,nhưng trong sáng tạo văn chương,chung tình có phải là một trở lực không ? "

---


Đọc xong bài phỏng vấn để hiểu rõ cách ăn nói và quan niệm về sáng tạo cũng như cách bày tỏ tình thân với bạn bè và những người cùng viết lách,tôi cảm thấy có sự gần gũi và cảm phục ông về đức tính khiêm nhường.

Vậy mới biết,có tài,có danh mà vẫn không làm mình mất đi mình từ những điều đã viết.

Nhìn quanh ,nhìn lại thì thấy đã có biết bao ê chề đến từ những kẻ mệnh danh là Văn Thi Sĩ,rất văn hoa,tao nhã và bóng bẩy khi viết,nhưng một khi trở về vói con người thật của mình thì lại khác hoàn toàn.

Ngẫm nghĩ thì thấy và hiểu rằng : Văn chương có một trọng trách.Thật đó và Ảo cũng đó.Văn có tải được đạo hay không thì chỉ có người viết vơí lòng thành tâm mới hiểu được.



đăng sơn.fr


( Viết sau khi đọc bài : Phỏng vấn nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn của Lê Quỳnh Mai &lt; dactrung.net &lt; )

--------------------------------------------------------------------------------









CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..








MỘT
trong Những Câu Chuyện....




___________________________________________





Ở cái thế giới có nhiều điều phiền toái phức tạp,tôi đọc ở một chủ đề Tùy Bút và đã ghi lại vài câu chào hỏi góp ý :

"







Chào bạn Didi.

.




Ghé đọc những đoạn tâm tình của bạn,tôi thấy thích cách hành văn của bạn khi bạn diễn tả một cách chính xác sự chuyển động trong tâm hồn của mình.


Văn viết rất sáng,đẹp,gọn ghẽ. Và điều mà tôi thích nhất là sự tự nhiên trong cách diễn đạt.

Hy vọng bạn sẽ vẫn tịnh như thế khi viết.



thân ái

Một người viết và đối diện vơí những điều giữa thế giới ảo và thật.


đăng sơn.fr


____________


Người ấy viết như sau :



**

Ảo Mộng Tàn




Đã hơn ba tháng trôi qua kể từ ngày cơn bão Ike kéo về tàn phá tất cả... Sau ngày đó đã có rất nhiều lần tôi muốn viết... viết những dòng để kết thúc giấc mộng lòng của mình... nhưng rồi cứ chần chờ... lần lựa... chỉ vì còn hy vọng sẽ níu kéo được lại những gì đã mất... Nhưng cho đến hôm nay thì tôi biết tất cả đã thật sự chấm dứt... không còn cách gì có thể hàn gắn và cứu vãn cơn ảo mộng ngắn ngủi và tội nghiệp của tôi được nữa....
Đọc lại những gì mình đã viết trong chuỗi ảo mộng của mình... nước mắt tự dưng rơi không cách nào kềm chế... Và hơn ai hết tôi biết rằng ngoài việc tự trách mình tôi chẳng thể trách một ai... Nếu ngày đó tôi không tham lam đón nhận thì bây giờ tôi chẳng phải buồn bã khi mất đi như thế này... hậu quả của việc mang theo tình cảm thật vào chơi thế giới ảo là sự đau khổ của hôm nay đâu phải tôi không đoán trước được.... vậy mà sao bây giờ tôi vẫn buồn, vẫn tiếc, vẫn cứ muốn trách người?


Còn nhớ... cái tuần lễ mà tôi miệt mài cặm cụi làm c/t.... từ những việc lớn cho đến những điều nhỏ nhặt nhất... khi làm tôi đều nghĩ về anh... tất cả những ý tưởng của anh đưa ra đều được tôi cố gắng thực hiện cho bằng được... vì tôi biết... đó sẽ là kỷ kiệm duy nhất mà chúng tôi có với nhau... Trong những ngày đó tôi mong làm sao một câu thăm hỏi... dù thật ngắn ngủi đi nữa cũng sẽ khiến tôi vui... nhưng không... tuyệt nhiên không... và sau ngày đó... cũng vẫn không... Tôi biết bao nhiêu lời khen dành cho tôi cũng sẽ không thay thế được một điều tôi chờ đợi... là sự hài lòng của anh khi nhìn thấy những ý tưởng của mình đã được tôi nâng niu chăm sóc như thế nào... Buồn và hụt hẫng... Vậy mà khi làm xong c/t... tôi đã tưởng tượng rằng nếu có anh tôi sẽ ôm anh thật chặt và hôn anh... chỉ để chia sẻ niềm vui với mình... (nụ hôn này cuối cùng tôi cũng đã thực hiện được với tất cả can đảm của mình vì tôi vốn không quen chủ động như vậy nhưng có lẽ anh cũng không hiểu đâu...)


Hai tuần lễ trôi qua... nỗi nhớ nhung đã gạt đi được tất cả giận hờn và tự ái.... để tôi gửi cái tối hậu thư bắt anh trả lời... tôi thật ngây thơ khi sau buổi nói chuyện phone hôm đó đã vui mừng hớn hở... nghĩ rằng khoảng cách giữa chúng tôi đã được thu hẹp lại... và có thể sẽ không còn nữa, sẽ trở lại như ngày xưa... Chỉ buổi chiều nói chuyện IM hôm sau tôi mới biết mình lầm, điều tôi lo sợ nhất đã xảy ra... anh quả thật nghĩ rằng tôi dùng những lời lẽ ngọt ngào để dụ dỗ những người khác giúp mình... và có thể anh cũng đã nghĩ rằng nếu cần tôi cũng sẽ nói yêu thương với người khác như đã... với anh để đạt được mục đích. Đến nước này thì tôi nghĩ tôi không cần phải biện mình nữa, hãy để anh nghĩ những gì anh muốn nghĩ...


Rồi cuối cùng giọt nước làm tràn ly cũng đến, việc anh gửi bài nhạc M. để dán ra quả thật ngoài sức tưởng tượng của tôi... bởi vậy khi đọc cái thư của anh Dz chuyển qua tôi chỉ nghĩ rằng là ý của anh Dz muốn dán version cũ của bài đó ra nên đã xớn xác không đọc hết cái thư mà còn hỏi anh rằng anh có muốn dán cái final version ra hay không... Anh quên rằng dạo sau này mỗi khi muốn dán nhạc của anh tôi đều phải xin phép cẩn thận vì anh cho rằng đó là những đòi hỏi của tôi trong khi tôi nghĩ rằng việc làm này là những chăm sóc về tinh thần dành cho anh... Vậy mà bây giờ anh lại làm như vậy, làm sao không khiến người khác nghĩ rằng tôi không chịu dán nên anh cố tình chờ không có tôi mới đem ra... nếu có nghĩ đến cảm giác của tôi chút xíu thì có lẽ chẳng bao giờ anh làm như vậy... cho nên tôi đã nhận hoàn toàn lỗi về mình cho được việc.... sẵn tôi đã mang tiếng độc tài...


Tất cả những việc đó đã khiến tôi nhận ra một điều là chẳng những anh không còn thương tôi nữa mà lại còn đang rất ghét tôi... Và như vậy tôi biết rằng tôi không nên nói thêm gì nữa cả, tôi không muốn cái hố sâu đã có giữa chúng tôi càng sâu hơn...


Không ngờ mọi việc giữa chúng tôi lại kết thúc vô lý như thế này... từ đầu đến cuối có lẽ tôi chỉ làm một điều sai duy nhất là đã thương anh, cho đến bây giờ vẫn vậy... dù anh đã đối xử thât tệ với tôi nhưng mỗi khi nghĩ về anh tôi vẫn cảm thấy ngọt ngào... anh Dz có lẽ nhận ra tình cảm của tôi dành cho anh qua những lời lẽ của tôi... dạo sau này có lẽ vì anh nên tôi thường viết cho anh Dz... nhiều khi chỉ đùa nhưng cũng khiến đỡ nhớ anh phần nào...


Trời, sáng nay đang cảm, đầu óc rối bời tôi viết lan man quá... bây giờ lại chợt nghĩ đến chuyện của mình bắt đầu bằng việc đọc hai bài thơ của anh... và chấm dứt bằng việc đọc hai bài thơ khác... có lẽ anh đã không nghe nên đã không nói tiếng nào... những việc tôi đang làm dang dở có lẽ chẳng nên tiếp tục... bởi sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa...


Ước gì tôi có cái nút Delete giống anh nhỉ? Tôi sẽ click một cái nhẹ nhàng để xóa đi tất cả trong tim tôi những gì tôi đã trao và đã nhận... giống như anh đã làm... thì sung sướng biết bao nhiêu...
Dù muốn dù không, dù có kể vạn lời... thì tất cả thật sự cũng đã hết... adieu zeee... adieu di_di... adieu những ngọt ngào đắm say ngày cũ... như đoạn văn mà tôi đã viết cho anh và mang ra đọc để làm lời giới thiệu bài Mong Anh Sẽ Đến... với hy vọng anh hiểu... nhưng anh đã không... và sẽ không...

di_di




*
Tôi tìm mọi cách, mọi thủ đoạn để níu kéo anh trở về bên tôi khi tôi biết rằng anh đang theo đuổi một cô gái khác có nhiều tài năng trội hẳn hơn tôi. Tôi đặt điều và nói xấu cô ta với anh, tưởng rằng anh sẽ tin tôi nhưng không, anh lại càng xa lánh tôi. Mặc dù tôi email đến anh liên tục, viết những đoạn văn tình tứ lãng mạn, hát "love me tender" "viens m'embrasser" tha thiết tặng anh, diễn âm những bài thơ của anh rồi lồng nhạc Richard Clayderman mong làm anh cảm động. Tuyệt nhiên vẫn không hề có một hồi âm từ anh, hụt hẫng và đau buồn, lòng ghen tức nổi lên, tôi bèn viết những câu truyện đăng lên mạng, tôi hạ nhục đối thủ, người mà anh đang yêu mến, bằng cách cho cô ta nhập vai thành kẻ dành giật và thua cuộc trong tình trường ... Và tôi cảm thấy hả dạ vì tự ái được vuốt ve ít nhiều ... Thế mà khi đối diện với chính mình, tôi vẫn là kẻ bị anh bỏ rơi ...





*

En silence je t'aime, en secret je t'adore.
Tu as su me changer, j'ai appris à t'aimer.
Si un jours je meurs et que tu ouvres mon cœur
Il sera écrit en lettre d'or :
Je t'aime encore.
(Proverbes d'amour)



Tôi dùng bốn câu thơ anh dịch để viết một truyện ngắn, cố tình chứng tỏ cho mọi người biết là anh đã làm tặng riêng tôi. Trong câu truyện tôi phịa ra nhiều tình huống lâm ly, tôi đã tự "cố sát" mình, từ giã cuộc đời ảo, vì thiếu anh thì mọi sinh hoạt cũng sẽ không còn ý nghĩa ... Tôi cố tạo khung cảnh một khu vườn đổ nát, khu vườn mà mỗi khuya khi chồng tôi chìm vào giấc ngủ say thì tôi lại lật đật vào Yahoo chat tìm anh và nũng nịu kéo anh vào đọc và xem những công trình tôi làm tặng riêng anh mong rằng Anh sẽ thích, sẽ mê mẫn tôi mà tiếp tục giúp tôi những c/t nhạc kế tiếp ...

Tôi nhớ khi bắt đầu có cảm tình với anh vì anh quá sốt sắng giúp đỡ, không làm khó dễ hay đòi hỏi tôi như những anh chàng trước đó ... mỗi lần nói chuyện trên phone bàn công việc tôi thường lái qua chuyện gia đình rồi sau đó từ từ hé mở chuyện phòng the, tôi than thở về chồng tôi không biết chiều chuộng ... giả vờ ngây thơ để lôi cuốn, dụ dỗ anh phải chia sẻ cùng ... dù sao đi nữa tôi cũng đã thành công khi anh đã sa lưới tôi một thời gian ... Vườn Khuya, nơi hẹn hò của chúng tôi, tôi không cần biết tôi đã đưa đẩy anh phạm tội ngoại tình, miễn sao tôi lợi dụng được anh, hào quang trên thế giới ảo mới thật sự là chủ đích của tôi ... Tôi tiếp tục sống với Ảo Mộng ...

Sau một thời gian hẹn hò, bỗng dưng anh đổi hẳn thái độ, anh vẫn sốt sắng giúp tôi viết lời giới thiệu cho các tiết mục, nhưng tỏ ra cứng rắn không đáp ứng khi tôi đòi hỏi chia sẻ về phòng the ... rồi dần dà anh rút lui, yêu cầu tôi thay đổi cách làm việc, anh cho rằng làm các c/t Văn nghệ cần phát huy và đổi mới theo chiều hướng sáng tạo, cần những khuôn mặt mới cũng như tạo điều kiện cho người có khả năng tham gia, không nên ôm hết và tự mình dành quyền quyết định ... Tôi giận trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn đóng kịch chiều ý anh ... sau khi người khác thay anh giúp tôi một thời gian tôi mới cảm nhận được sự sốt sắng ở anh ... tôi có chủ ý cố tình làm cho anh ghen khi thấy tôi tình tự bên cạnh người đàn ông mới đang phụ tôi công việc sân khấu ... Anh cũng chẳng thèm bận tâm, tôi liền email và phone cho anh, nửa năn nỉ nửa hù dọa sẽ bỏ đi ra khỏi sân khấu ... Giả tâm của tôi cũng đã thành công khi anh bằng lòng giúp tôi thực hiện c/t cuối với 2 điều kiện: một, là giúp tôi khép cánh cửa sân khấu của tôi trọn vẹn và đẹp. Hai, là tôi sẽ vĩnh viễn ra đi không bao giờ được trở lại đúng như lời tôi hứa nếu anh nhận lời giúp hoàn thành c/t cuối.

Vậy là tôi ra đi bằng một lý do rất chính đáng "đi làm ăn" thay vì lý do "thất tình" ... Khoảng sau một tháng theo dõi anh, thấy anh vẫn an nhiên sinh hoạt trên các diễn đàn, tôi lại nảy ra ý định tìm cách liên lạc và bằng mọi giá phải dụ dỗ được anh trở về bên tôi ... Tôi email và gọi phone cho anh bảo là emergency, để bắt buộc anh phải nói chuyện với tôi ... Khi được anh liên lạc, tôi nũng nịu than thở về cục bướu ở bầu ngực, để mong làm anh động lòng mà sẽ chăm sóc tôi ân cần ... Được voi đòi tiên, tôi dụ anh trở về sân khấu trước đây để sánh vai bên nhau như ngày cũ ... Tôi đâu biết rằng anh thừa thông minh để đọc rõ tất cả manh nha dã tâm của tôi ... Anh chỉ nói vỏn vẹn một câu rằng : "Anh sẽ rất khinh thường người không giữ lời hứa" và cũng từ đó, anh cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với tôi ... mặc tôi vẫn thèm thuồng lôi kéo ...

Hào quang thế giới ảo cùng với việc sợ mất chỗ đứng, sợ tên tuổi bút hiệu của mình chìm vào quên lãng, thêm nữa tôi muốn chứng minh với anh, tôi vẫn tìm được một sân khấu mới khác để tiếp tục diễn các vai, tôi sẽ dùng giọng của mình để tự đánh bóng các câu chuyện của tôi ... Tôi đã không u mê để giữ một lời hứa không trung thực khi cần thiết để phủ dụ những người đàn ông đến bên tôi ...



*


Tôi nghiệm ra một điều dù có khi đã muộn "vỏ quýt dày móng tay nhọn" ... Buổi đầu hợp tác, tôi biết rõ anh nhỏ hơn tôi vài ba tuổi nhưng tôi vẫn đõng đa đõng đảnh xưng "em" ngọt xớt mỗi khi chat hay nói chuyện phone với anh ... anh và tôi đều lợi dụng nhau cho chủ đích của chính mình ... Tôi dùng anh để cảnh cáo những người đàn ông đã giúp tôi trong quá khứ rằng họ bỏ tôi đi tôi vẫn dư sức tìm được người khác hơn hẳn thay thế họ, còn anh lợi dụng tôi để phô trương, để tôi đưa tên tuổi anh lên cao hơn, mượn sân khấu để anh có thể thu hút hấp dẫn khán giả mà đặc biệt là các cô .

Anh gởi cho tôi nghe nhiều bài hát mà anh chọn lựa rất kỹ càng ... "Sometimes when we touch" , "I've got to get a message to you" , "lady in red" ... Tôi hãnh diện đem khoe với bạn bè và đinh đinh tự tin rằng anh thật sự yêu tôi như dòng chữ "zyd" anh vẫn ghi cuối email khi gởi cho tôi ... sau này khi không còn mặn nồng với tôi , anh đã chỉnh sửa ghi chú để tặng những bài hát đó cho cô gái khác, anh làm tôi mất mặt nhưng tôi vẫn cố vớt vát tìm lý do để biện minh rằng cô gái đó rồi cũng sẽ cùng chung số phận giống tôi ... Cuộc đời là những đổi chác kiếm lợi nhuận ... Anh mồm lanh mép khéo khi chào hàng, tôi tham lam như con thú săn mồi lạ ... thì rồi tôi cũng phải trả giá xứng đáng cho những chuyến hàng ngoại tình ...

di_di







Ảo Mộng Tàn


( nguồn đặctrưng.net )

.....................
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-25 05:30:05dang son>
..







NHỮNG TRƯỜNG HỢP NÓNG,LẠNH
___________________________________





Sau cơm no áo ấm là : Ăn ngon,mặc đẹp.




Ai mà chẳng biết là như thế .Đang hì hục cơĩ chiếc xe đạp,ngày ngày đạp lên con dốc bở hơi tai toát mồ hôi dươí nắng chang chang,lòng mơ ước có được chiếc xe gắn máy,tậu xong xế gắn máy chạy dươí cơn mưa lũ chèm nhẹp,lòng thèm được ngồi trong lòng chiếc xe hơi ấm áp,hì hà hì hục mua được chiếc xế hộp,ngó qua,ngó lại thấy chiếc xe mèm mèm của mình đã mèm mèm,ngừng xe ở chặng đèn đỏ thấy người ta xế láng,xế đắt tiền,mình nổi cơn buồn,cơn điên lên đòi chơi bảnh ( Phải chơi ngon hơn thiên hạ thì mình mơí gọi là bảnh-Phải cho chúng nhỏ dãi thèm thuồng thì mình mơí thấy khoái ! ! Chỉ cần liếc thấy con mắt tròn xoe của thiên hạ là mình mãn nguyện,thấy sướng )....



Thế là ta có chiếc 4 x 4 bảnh cà tỏn,kiểu đời mới nhất,lạng qua lạng lại ở góc phố,thỉnh thoảng rú ga leo lên lề đường gây sự chú ý,thiên hạ không để ý thì mình bóp kèn,chớp đèn đỏ đit xe hoặc là khi leo lên leo xuống chiếc xe thì để nhạc kích động ầm ầm ( Tụi bây thấy tao chưa ? Ở đời thì có câu Bạo vì gạo,mạnh vì tiền.Xời ! Đời này mà không có tiền thì cũng chẳng có tình ! )

Một cô gái đẹp ngồi khóc trên chuyến xe bus thì trông không đẹp quyến rũ bằng cái cô ngồi khóc mùi mẫn trong một chiếc xe loại thượng thặng.Bạn cứ để ý khi có dịp xem phim ảnh thì thấy.Nhất là khi cô gái ấy xách thêm chiếc ví hiệu,ăn mặc sexy kiểu cách như các nường ca sĩ,tài tử nữa thì ôi thôi.....


Đó là chuyện hằng thấy ở đời.Đời là sự thật nghiễm nhiên,phim ảnh,sân khấu là dàn dựng theo chuyện đời.

Nhắc chút đến chuyện sân khấu thì hôm nọ xem ca nhạc ở vidéo,nghe lời đối thoại dí dỏm của cái ông nhà văn kia,ông ta kể câu chuyện có người được cử đi đón cô ca sĩ cho một buổi trình diễn,người đi đón đã không nhận ra được khuôn mặt thật của cô ca sĩ ấy ( chuyện dễ hiểu thôi,vì cô ta đang đứng dươí luồng ánh sáng của thiên nhiên.Thật rất thật - Trần truồng.Khi lên đài,cô có đồ " trang bị " từ tóc tai,mỹ phẩm,quần áo,giày dép và ánh đèn kỹ thuật được dàn dựng khéo léo để được thành tiên nga giáng thế )



Tạm gác qua cái chuyện ảo của đời và sân khấu,thử nhắc đến một chuyện nhỏ khác :



Hôm kia,bò xuống giường,mở máy,tôi nhận được một dòng thư viết :

" chào anh ndangson.
Thêm một lần nữa D....yêu cầu anh làm ơn xóa bài của D.....mà anh đã đem đăng ở diễn đàn tao ngộ,
thành thật cám ơn "



.....


Vậy sao ?

Nghĩ thầm thầm,thấy uổng ! Tôi thấy tiếc như khi mình chụp được một tấm ảnh ưng ý,rồi bị một cái " Lý Do " để phải xóa đi.


Vậy sao ?


Tôi viết gọn chữ " OK " trả lời cho bức thư ấy và dùng chữ Xóa.Hỏi lại mình : " Làm sao có thể xóa nhòa được một màu nắng đẹp ? Làm sao có thể xóa đi một cảnh mưa lũ của hiện tại ? Là một người viết và người chụp ảnh,tôi không thích chữ XÓA !







đăng sơn.fr





_____________________________



CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..
 
 
 ÂN HẬN
( hay là Tử Tế (.......... )
 
 
 Trong nhóm bạn hữu,chúng tôi có một nguời bạn hiền lành,phải nói là anh hiền  như cục bột và anh là một nhân vật để bạn bè xúm lại cuời đùa trêu chọc hoặc có khi cợt nhạo anh.Anh vẫn tỉnh bơ,ít khi nào nổi cáu.
 
   Kể ra cũng hay,ta càng cáu kỉnh thì ta càng mau già nua và héo hắt.Chuyện đời thật của anh chàng này khá buồn khi người vợ bỏ anh sang sông với người cũ,anh ta buồn bã chun chút rồi nhập cuộc chơi khi bay về ViệtNam sau khi bán tống tháo nhà cửa,tiêu tan sự nghiệp.Ai khuyên răn,anh cũng mặc kệ,miễn là mình có điều để vui cho qua ngày,qua tháng.... Từ chỗ qua ngày đoạn tháng  như thế,anh cảm thấy yêu đời và yêu người ( anh có một hơi,một lúc đến 3,4 cô bồ trẻ bên ấy để điện thoại và chat ở net..... )
 
    Ngồi ở một góc bàn ,ngắm anh,đôi lúc tôi nhăn nhó trách móc anh ( tôi thấy mình dở hơi : Hơi đâu mà xen vào chuyện vui,chuyện tình hơ hơ,hờ hờ của kẻ khác theo kiểu lý luận hiện sinh - Khi nào vui được thì cứ vui,đời này có là bao... )
 
    Lỡ trêu anh vài câu ở một buổi tối nọ,bây giờ ngồi gõ những dòng chữ này,tôi thử đàng hoàng,không ba trợn nữa và trong lòng tự hứa là sẽ không xía vào chuyện của cái anh  " cục bột " ấy nữa. Hứa là phải làm.
 
    Tối nay,sẽ gặp lại anh chàng trong bữa họp mặt bạn hữu,tôi nghĩ mình sẽ hết sức tử tế và dịu dàng. Tình thật nằm ở sự tử tế với nhau .
 
   Để xem tôi sẽ tử tế ra sao ?
 
 
     đăng sơn.fr
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0



..



VIẾT CHO NHỮNG TÌNH BẠN MỚI và CŨ




______________________________________________________





Những ngày gần đây có đầy những bản tin tồi tệ.Muốn tránh cũng không thể nào tránh được.Mở radio nghe nhạc,đến giờ tin tức,radio loan báo chuyện bạo động,đập phá ở Anh Quốc,chuyện dân xuống đường biểu tình bị thảm hại ở các xứ thiếu quyền dân chủ,chuyện thị trường kinh tế,tài chánh khủng hoảng nặng nề..Chuyện và chuyện....

Tôi có vài lý do để biết ái ngại và sợ.Biết mình không phải là người máy.Biết mình đang chịu những áp lực của công việc làm và đời sống đang đè nặng.

Cô bạn nhỏ của tôi cảnh cáo :

- Em đang lo cho anh !

- Lo gì ?

- Tại đọc thấy những bài anh đã viết.Nhất là về cái công việc mà anh đang làm. Không khéo,có ngày anh bị tưng tưng theo.

- Yên tâm ! Anh liệu được.


Nói thế cho oai thôi.Tôi liệu được cái gì ?
Tôi có liệu được khi nghe,khi đọc thấy những bản tin về thiên tai,động đất hoặc chuyện cả ngàn cánh chim đang bay trên trời bị gãy cách rơi tòm xuống đất,chuyện những bờ biển,những con sông đang bị ô nhiễm gây ra nạn chết ngộp cá... ( ? )


Bạn tôi nói : " Tớ tống nhiều thằng tội phạm vào nhà thương dưỡng trí để trị liệu và sau đó ra toà.Vừa rồi,có gã tài xế xe bus,đang lái xe,bỏ ào xuống đường chạy nhong nhong và la hét ầm ĩ.Hắn bị stress nặng...

Tôi ngồi nghe.Và yên lặng.Nghĩ đến nhiều điều.


Ý nghĩ của con người cần có vài khoảng trống để yên lắng trong một trạng thái nghỉ ngơi.Biết thế và tôi tìm cách nghỉ hè trong cái đầu của mình.


Thí dụ như đọc một đoạn truyện ngắn của nhà văn mà mình yêu thích.Ông ta hay viết về những cái nhí nhảnh ngây thơ ,vui vẻ của những nhân vật hay xưng Em và Ông.

- Ông đi đâu vậy,ông ?

- Đi thăm em,Bộ không thấy sao mà hỏi ? Kỳ !

- Ông kỳ cục.Cứ ghẹo em hoài á !


Những mẫu đối thoại nhỏ,ngắn như thế làm tôi buồn cười.Và từ đó,với những người bạn viết nữ khi đã có lòng viết hỏi thăm tôi,tôi gọi họ là Nhỏ,là Bé,là Nhóc theo cái kiểu riêng của tôi ,bất kể họ ở ngưõng tuổi gì.Với tôi,trang chữ và những câu chữ không bao giờ có tuổi.Chữ đến từ tâm hồn và chữ không cần đếm tuổi tác.

Một cô bạn gửi cho tôi vài hàng chữ nhỏ sau một thời gian đọc những gì tôi đã viết.Cô nói :

... " Khong viet thu ,nhung ngay nao cung doc bai cua anh,
va con treu gheo anh hihihi.....

Tu nhien gheo duoc
anh xong o bai viet do,Nho di ngu cu cuoi hoai vi Nho biet
anh dau co gian Nho ,chi ki dau thoi nen vao giuong
nho dap chan kin mit,hihi..... "




Chữ viết thư ở thời đại mới là như thế - Khỏi cần bỏ dấu,muốn hiểu sao thì hiểu..Chữ còn có cả tiếng cười hihihi đã giúp tôi quên tàm tạm những điều làm mình ưu tư lo lắng trong cuộc sống.

Có những người bạn viết đã giao lưu từ lâu với nhau qua những bài vở mà chẳng bao giờ chạm mặt nhau ở đời thường.Vui vẻ,thân ái từ khoảng cách.Tôi cấm tôi gọi họ là những người bạn ẢO.Vì tôi ghét cay ghét đắng chữ Ảo.

Tình bạn sẽ chẳng bao giờ bền vững nếu cứ ảo hình,ảo dạng và không có sự chân thật.Cái quan niệm lỗi thời này đã theo tôi từ những ngày còn áo trắng chưa biết mùi đời.Và tôi tự bắt mình giữ lại điều mình mong muốn trong tình bạn hữu dù cho bằng cách này hay cách khác.


Ở đời thường,giữa những ngày khá " đen " của bấp bênh thời sự như thế này,tôi đã có cái may mắn gặp thêm những khuôn mặt,những nhân cách nhân ái,tử tế và họ nhận tôi làm bạn sau vài lần trao đổi về quan niệm sống.Họ và tôi đã trao cho nhau những sự ấm áp thân tình.

Đứng vơí nhau,ngồi với nhau ở một điểm tựa của thời gian,tôi cảm thấy vui,ấm áp trong một thứ tình giữa người và người.


Buổi sáng đang trôi.Ngày của tôi đã bắt đầu từ một vũng tối ngoài vườn cây rì rào gió mùa hạ.Tôi xin được bắt đầu những ý nghĩ rất êm đềm như thế này để cám ơn những tình bạn ở đây đó.

Và tôi có thể chấm dứt bài viết này bằng một câu ngắn,gọn :

" Cám ơn những người bạn mới và cũ xưa của tôi.Không bao giờ tôi quên.Hứa ! "








đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


..




VÀI NHẬN ĐỊNH VỀ THẾ GIỚI INTERET.


………….


Thật tình mà nói,Internet là một trong những phát minh rất hữu ích để góp phần lớn cho sự tiến bộ của nhân loại.
Mạng nối toàn cầu đã giúp chúng ta có được những tin tức nhanh chóng cũng như việc trao đổi,giao dịch giữa các ngành.
Nói về sự ích lợi,thuận tiện của Net thì không sao kể hết và ai cũng đều biết khi cần dùng đến.

Qua một thời gian đủ để trở thành phổ thông trên khắp thế giới,và sau khi phát hiện được những hiện tượng tốt và xấu bao quanh thế giới virtuel Ảo này, các nhà Xã Hội học cũng như một phần lớn các ngành thuộc lãnh vực báo chí, nhà xuất bản,kỹ nghệ phim ảnh,ca nhạc…đã nhiều lần lên tiếng báo động về sự tai hại của Net và các chiều hướng đa dạng có thể xảy ra.

Thế giới và mạng lưới Ảo đã mang lại và lấy mất đi nơi chúng ta điều gì và ảnh hưởng của Net đối với từng tầng lớp người xử dụng ra sao ?

• Riêng tại Pháp,ngành thông tin báo chí và kỹ nghệ băng đĩa video , ca nhạc đã tìm mọi cách để cứu vãng chỉ số thu
nhập ( Giảm đến hơn 30% ) vì càng ngày,dân xử dụng net càng down load miễn phí,họ không đoái hoài đến việc mua sách báo,phim, đĩa hát bản chính và không còn nghĩ đến bản quyền của ngưòi làm nghệ thuật !

Tại Nhật bản vàTrung quốc,giới trẻ đã bỏ ra nhất nhiều thi giờ để lạng trên net và chat.các bậc phụ huynh không ngớt lên tiếng phàn nàn về việc con cái bỏ bê đời sống gia đình khi chúng đắm mình trong thế giới Ảo với các trò chơi đấu game ăn thua đủ trên mạng ( Có người đã thức thâu đêm để ngồi trước màn hình-Phải mang vào nhà thương ! ….. ) Người ta đã đề cập đến việc lập ra các cơ quan để cai chứng Ghiền net !

Trên khắp thế giới,báo chí liên tục báo động về các hành động xấu như cách tạo ảo tưởng để lừa dảo,dụ dỗ trẻ em vị thành niên hoặc nói về các trường hợp ‘’ Giỡn Mặt Tử Thần ‘’ trước khi phạm tội,giết hàng loạt học sinh trong trường ( Chiếu video lên mạng thấy hình kẻ sát nhân tập bắn và lời nhắn sẽ thi hành…. )
Có kẻ ‘’ trả thù’’ bằng cách đưa người yêu cũ lên mạng với những tấm hình gợi tình ,gợi cảm…Chưa kể đến hiện tượng trẻ em gây hấn, đánh thầy giáo trong lúc quay video bằng máy phone di động để thi nhau lập chiến công trên net !

Thế giới văn minh, đầu óc khôn ngoan thông minh của nhân loại đã tạo được sự tiến bộ nhưng đã không ngăn cản được những tư tưởng xấu của con người.

Thử nhìn lại các web của một vài lãnh vực,nhất là các phần mục văn nghệ.Các Forum,diễn đàn được xem là một nhịp cầu nối ( interactif ) giữa những đường dây liên lạc…Không thiếu gì những người xử dụng net như một công cụ để tìm hiểu,truy cứu,học hỏi,giải trí…Nhưng bên cạnh đó,cũng không thiếu những kẻ không ý thức và có tư tưởng lệch lạc đã lạm dụng và ‘’ thoải mái ‘’ dùng tên Ảo để khiêu khích,xuyên tạc hoặc hoa lá cành tạo thỏa mãn cho cách viết và cách ‘’chế biến đời sống Ảo’’ của mình.


Vài hàng thế thôi.
Không than thở.Không Ỉ Ôi.
Nhưng Cái Thật vẫn là Thật.






đăng sơn.fr.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»