Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Biển Khát

375 trả lời, 68.136 lượt xem — Trang 13 / 13
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2019 00:00:05 bởi Ct.Ly>
LỜI MÙA ĐÔNG CHO EM
Kiều Giang

Ta thương nhớ người, mây thương nhớ ai, 
Mà mây phiêu bạt bốn phương trời? 
Mắt ta đăm đắm đêm cô tịch, 
Ta đợi chờ người - còn mây đợi ai!

Ở tận phương trời, em nhớ ta? 
Trăng non soi buốt năm canh tà, 
Em ơi hãy kéo cao vai áo, 
Đông đã về rồi - anh ở xa!

Biết đến bao giờ, ta có nhau, 
Áo đông anh mặc - đợi mùa sau? 
Làm sao tát cạn trời thương nhớ, 
Ta vẫn đợi chờ...thương nhớ nhau.

Ta hái vầng trăng để tặng em, 
Lỡ mai giá buốt thổi qua thềm, 
Có vầng trăng muộn em ôm ấp, 
Cho những đêm trường đỡ lạnh thêm!

Em ơi! nơi ấy có còn mưa? 
Xin em kín cửa - gió đông lùa! 
Một mình - em nhớ cài khuy áo... 
Ủ ấm tình nhau giữa giấc khuya.

(Trích trong Tập NHỮNG GIỌT MƯA GIAN NAN)

  R
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
KẺ CÓ NHỮNG ĐAM MÊ KỲ QUÁI.
kiều Giang
1.
hắn đem chiếc đinh
đóng vào những vần thơ
đóng vào những lời ca
đóng vào những tâm hồn không chịu chết
đóng vào những đêm sâu trắng bệch
đóng vào những đôi mắt chẳng chịu mù lòa
rồi hắn không thể nhổ những chiếc đinh ra
để đóng vào chỗ khác
những chiếc đinh đã rỉ sét tự bao giờ
2.
hắn thích đan nhiều chiếc lồng bê tông cốt thép
để nhốt loài chim chỉ biết yêu bầu trời
để nhốt những đám mây bước ra từ vòm trời xanh
để nhốt những làn gió lang thang phiêu du kiêu hãnh
để nhốt sự phẫn nộ của biển và tiếng cười lịch lãm của núi
để nhốt mặt trời
để nhốt mặt trăng
hắn muốn nhốt tất cả
nhốt cả hắn
nhốt vĩnh viễn
3.
hắn lấy hơi thở mà bầu trời tự do và thượng đế tặng cho loài người,
để đổi lấy những lời ngợi ca hắn
đổi lấy những tiếng cười ngông cuồng khoảnh khắc
hắn muốn đem cả sự thật để đổi lấy dối gian
dù đêm tối làm mắt hắn mù
nhưng hắn vẫn thích đêm tối.









 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
             Nơi Ấy
       Không có Con Đường


Ta cúi xuống ôm bóng hình cô lữ,
Cõi thiên thu kỳ bí của ta xưa,
Ta run rẩy đôi mắt huyền lãng tử,
Tiền kiếp kia, đêm mãi đến vô bờ.

Giữa thinh lặng, Em một lần gặp mặt…
Rồi âm thầm vĩnh viễn chia xa,
Ta ngồi lại, với trận cười hiu hắt,
Mảnh tàn tro thổn thức đến bao giờ.

Ta gục đầu lên con chữ… ngây ngô,
Nhật nguyệt ái ân muôn đời huyễn hoặc,
Ta nằm khóc giữa đôi bờ nhan sắc,
Xin một lần đối mặt với hoang sơ.

Sông vẫn chảy, xa tận cùng sa mạc,
Gió vẫn ru khúc hát chạm đỉnh trời,
Ta ôm chặt mảnh hình hài xao xác,
Mắt muôn trùng, chưa đủ nghĩa rong chơi.

Ta vẫn bước, nơi tận cùng phiêu bạt,
Cõi nhân gian đùa bỡn bước sông hồ,
Sông ngồi hát với ngàn trùng khao khát,
Ta đi hoài, chưa tìm thấy hư vô.

Nay ta về, mảnh trời xưa không nắng,
Mây tìm chi màu tóc trắng hoang vu,
Ta ngửa mặt hôn đỉnh trời hoang vắng,
Nghĩa trăm năm, ngồi viết đến bao giờ…

             SG 15-01-2019


 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Dòng Sông Ở Trọ

Ngày xưa
ở trọ hư không,
Nay về
ở trọ mênh mông đất trời,
Mẹ cho
ở trọ cuộc đời
Người cho
ở trọ trong lời yêu thương,
Mai sau 
về lại cội nguồn,
May mà
trong cõi vô thường có em…
(trích trong tập thơ NHỮNG GIỌT MƯA GIAN NAN)


 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Người Chưa Thấy Về
Chờ người,
đá cũng xanh rêu,
Gầy loang mắt phố,
nắng liêu xiêu thầm,
Ru em
nắn khúc hồ cầm,
Nửa đêm trở lạnh,
tím bầm giọt hoang.

Em vui phố thị địa đàng,
Bỏ sông mộng mị,
bỏ ngàn trăng soi,
Bỏ chiều
cho lạnh cuộc chơi,
Bỏ ta…
thần thoại đợi người trăm năm.

Xin trăng,
một chỗ em nằm,
Để mai lại khóc
nguyệt rằm Tiêu Tương,
Ta đi
góp nhặt đoạn trường,
Chờ em ngà ngọc
tà dương trêu người…

 Tiếng gà 
đã lạnh tường rêu,
Nửa đêm cợt gió
mỹ miều phênh thưa,
Đợi em,
bình cạn bao giờ,
Thềm hoang lãng đãng,
người chưa thấy về…

        SG 5-10-2018.
 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.02.2020 03:38:07 bởi Kiều Giang>
XIN TRẢ LẠI NGƯỜI 
Kiều Giang
Xin trả lại em, 
trả lại cuộc đời…
trả lại cho người, trả lại thiên thu…
Trả lại đêm mưa, 
trả về phố nắng,
Đôi mắt em cười, phút thinh lặng cho anh…

Xin trả lại mây, 
những giọt nhớ lung linh,
Rơi lên tóc em 
những chiều anh đứng đợi,
Dòng người đi qua, đâu còn ai để gọi,
Nắng ngập đường, 
mà vời vợi em xa.

Xin trả lại em, 
đêm thức trắng, một mình ta,
Ngọn đèn mờ trên trần nhà, không biết nói,
Chiếc phôn đang chờ, 
mà ta đâu dám gọi,
Em bây giờ, đã vời vợi chia xa…

Đường trần gian, 
ta vẫn đi qua,
Sao nỗi nhớ 
cứ lung linh như bóng nguyệt,
Dấu trăng xưa, chưa bao giờ khuyết,
Cháy mãi trong ta 
nỗi ray rứt vô hình…

Xin trả lại em, 
trả lại nỗi niềm,
Trả lại môi mềm, trả lại đêm sâu,
Trả lại nắng thơm, 
trả lại mây mù
Góp nhặt vô thường, ta xin trả lại em…

Trả nợ đau thương, 
trả nợ đọa đày,
Trả đêm xuân qua, trả ngày đông tới,
trả nợ văn chương, 
dỗi hờn thi phú,
Trả lại cho người, xin cứ mặc tôi…
SG. 29-9-2019
 









 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.04.2020 10:06:24 bởi Kiều Giang>
LỜI KINH NGUYỆN
Kiều Giang

Quê em
tím nụ bằng lăng,
Anh về,
tím cả chiếu chăn anh nằm,
Nợ em
một mảnh trăng rằm
Nợ em
một tiếng gọi thầm "MẸ ơi"
Đường về quê mẹ
mù khơi,
Nghe trong tiếng sóng
có lời của em,
Nâng niu
từng giọt môi mềm,
Tay thơm cổ tích
gửi miền tóc xanh
Ta về
ủ mộng mùa trăng,
Giữ lời kinh nguyện
dỗ dành mai sau...
(Trích trong tập Những Giọt Mưa Gian Nan)









 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.06.2020 15:12:32 bởi Kiều Giang>
LỜI KINH NGUYỆN
Kiều Giang

Quê em
tím nụ bằng lăng,
Anh về,
tím cả chiếu chăn anh nằm,
Nợ em
một mảnh trăng rằm
Nợ em
một tiếng gọi thầm "MẸ ơi"
Đường về quê mẹ
mù khơi,
Nghe trong tiếng sóng
có lời của em,
Nâng niu
từng giọt môi mềm,
Tay thơm cổ tích
gửi miền tóc xanh
Ta về
ủ mộng mùa trăng,
Giữ lời kinh nguyện
dỗ dành mai sau...
(Trích trong tập Những Giọt Mưa Gian Nan)









 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2020 11:14:19 bởi Ct.Ly>
Thiên Thu Cho Người

Kiều Giang
Kể từ
người bỏ cuộc vui, 
Ta về
thắp lửa trên đồi Dạ Kinh,
Nghiêng trăng
uống cạn bóng mình,
Nghiêng đời
uống cạn dòng sinh tử này.

Nhớ xưa
em chuốc mộng say,
Bây giờ
anh hát
những lời cuồng ca,
Sóng cồn
biển nhớ tìm hoa,
Vì người
thức suốt canh tà mai sau.

Kinh này
niệm một dòng thôi,
Áo này
đã nhuộm mấy màu cuồng si,
Em
từ lỡ bước ra đi,
Cành hoa tím
chạm bờ mi sững sờ.

Tiếng lòng nhỏ giọt
vào thơ,
Gọi người,
trở giấc bên bờ thực hư,
Phiêu du. Nào! Cứ phiêu du,
Tim nay hoá đá,
thiên thu cho người…
(Trong tập NHỮNG GIỌT MƯA GIAN NAN)


  R
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Nơi Ấy Không Có Con Đường

Ta cúi xuống ôm bóng hình cô lữ,
Cõi thiên thu kỳ bí của ta xưa,
Ta run rẩy, đôi mắt huyền lãng tử,
Tiền kiếp kia, đêm mãi đến vô bờ.

Giữa thinh lặng, Em một lần gặp mặt…
Rồi âm thầm vĩnh viễn chia xa,
Ta ngồi lại, với trận cười hiu hắt,
Mảnh tàn tro thổn thức đến bao giờ.

Ta gục đầu lên con chữ… ngây ngô,
Nhật nguyệt ái ân muôn đời huyễn hoặc,
Ta nằm khóc giữa đôi bờ nhan sắc,
Xin một lần đối mặt với hoang sơ.

Sông vẫn chảy, xa tận cùng sa mạc,
Gió vẫn ru khúc hát chạm đỉnh trời,
Ta ôm chặt mảnh hình hài xao xác,
Mắt muôn trùng, chưa đủ nghĩa rong chơi.

Ta vẫn bước, nơi tận cùng phiêu bạt,
Cõi nhân gian đùa bỡn bước sông hồ,
Sông ngồi hát với ngàn trùng khao khát,
Ta đi hoài, chưa tìm thấy hư vô.

Nay ta về, mảnh trời xưa không nắng,
Mây tìm chi màu tóc trắng hoang vu,
Ta ngửa mặt hôn đỉnh trời hoang vắng,
Nghĩa trăm năm, ngồi viết đến bao giờ…

             Kiều Giang - SG 15-01-2019


 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2014 09:41:45 bởi Kiều Giang>





 
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-16 09:43:53Kiều Giang>
Nhớ em như nhớ canh bầu
Râu tôm em nấu lại đèo mắm nêm


 Canh bầu râu tôm là món ăn dân dã của đôi vợ chồng nghèo hạnh phúc! Nhưng mà do em nấu đấy chứ? Thế mà anh cứ nhớ mới là điều lạ phải không cô gái PHÚ PHONG XỨ NẪU? " Quê hương mỗi người chỉ một"  đó nẫu ơi! Thôi! Nói nhiều có khi thêm buồn. Đa ngôn đa quá mà, phải không cưng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-16 10:31:14mưa phố núi>
[/size][color=#990033 size=4]Phú Phong hổng hề có chữ  "cưng ". Lai căn SG rồi ông giáo SG tạm ơi ! Mai một đửng nói trên trang thơ nhiều nữa nhé ( phạm luật ) Vô PM đi ! muốn ăn món mắm ruốc xào xả ớt của em hông? Hay món bún cua đồng nấu măng ! MPN tuy hơi lười nhưng khi đã vào bếp thì...Cỡ tạng ham ăn giống Anh KG bảo đảm quên đường về...quên tuốt hết trơn há...hehehe...Dóc có 50% hà ![/size]


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-15 11:34:21Kiều Giang>
Trích đoạn: mưa phố núi

Ứ CHỊU ! rõ ràng hôm qua là bát ngôn mùa THU . Anh chơi gian quá ,bộ em hổng biết lận sao ? OK nếu KG KHÔNG THÍCH BÀI TRƯỜNG CA BÁT NGÔN NÀY , vậy Mưa xóa nhé ,rồi thay vào lục bát " nhớ anh "
Anh đang làm dở bài " MÙA ĐÔNG VÀ EM" cho đủ 4 mùa, em nhé!

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2016 03:33:06 bởi Vo Bien Gioi>
Thơ Kiều Giang phảng phất nét cao quý trữ tình của thơ Đinh Hùng:
 

  Đêm nay rượu nát hồn du mục
Đợi đến bao giờ ta có nhau ...
Đăng nhập để trả lời
0
Hình như Bn vô nhà Anh cửa mở bình thường nè..

Anh kiểm tra lại chắc vào được rồi nha hih.

(Biển chiều ai vắt trăng nghiêng,
Khát con sóng cũ vỗ miền cất xa.)

Bn.
Chúc vui và sáng tác đều Anh nhé.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 9 10 11 12 13 » »»