Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

RIÊNG MỘT GÓC TRỜI

143 trả lời, 25.863 lượt xem — Trang 2 / 5
tôi bơi dở ẹt.

Tôi cũng vậy, mà còn...ngố nửa. Hồi nhỏ đi với một đứa bạn ra bờ sông chơi. Nó hỏi:
- Mày bơi qua sông được không?
Tôi lắc đầu. Nó hỏi tiếp:
- Vậy chừng bao xa?
Tôi ngần ngại:
- Chừng ra tới giữa sông rồi quay lại thì được!
[:D]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: dang son

--

Nè Cô Nếu !

Tôi rất sợ nước,tôi bơi dở ẹt.

Bữa nào cô Nếu dạy tôi bơi giỏi há...



nđs.



____________





Anh ĐS có biết là có vùng họ phát âm chữ NẾU nghe như chữ NIÚ không?

Anh muốn học bơi với cô Nếu, xuống nước chưa biết ai Níu ai đó nghe.





Trích đoạn: NgụyXưa



Tôi cũng vậy, mà còn...ngố nửa. Hồi nhỏ đi với một đứa bạn ra bờ sông chơi. Nó hỏi:
- Mày bơi qua sông được không?
Tôi lắc đầu. Nó hỏi tiếp:
- Vậy chừng bao xa?
Tôi ngần ngại:
- Chừng ra tới giữa sông rồi quay lại thì được!







Anh NX ơi, đọc mấy chữ của anh ít quá nhưng NH lại được một trận cười thật nhiều.

Mong được đọc thêm chữ của anh.




Chúc các anh luôn vui khỏe,

NH





Đăng nhập để trả lời
0





Tuổi Thơ Đến Trường


...........

Khi hết học nhà trẻ thì tôi lên học tại trường Saint Paul với soeur Estelle người Pháp. Tôi một con bé hiền, nhát, không dám lớn tiếng với ai, bị một thằng con trai học trong lớp đó chọc ghẹo suốt ngày. Vì học chương trình Pháp ít học trò, các soeur cho tất cả hai ba lớp ngồi với nhau trong một phòng, và tôi là nhỏ nhất. Thằng con trai đó lớn nhất lớp, hơn tôi vài ba tuổi, ngày nào nó cũng đổ cặp táp của tôi ra, thu hết mấy cây viết chì và chì màu, bẻ gãy tất cả vất vào thùng rác, còn lại sách vở gì thì nó đổ hết xuống đất. Có khi nó còn trút hết sách vở tôi vào thùng rác luôn. Cứ như vậy tôi không có viết để viết thì bị ma soeur kêu đứng lên góc bảng để phạt, và bị nắm tóc mai giật....

Nếu tôi không bị phạt đứng trên bảng thì ngồi ở ghế, ngay trước mặt thằng ôn con đó. Tôi đã bị nó lấy viết chì nhọn đâm sau cổ, sau lưng. Hàng ngày đi học tôi mặc áo đầm, tóc dài cột đuôi ngựa có gắn nơ, lúc nào tôi cũng bị nó nắm đuôi tóc giật ngược về phía sau hay là đến gần tốc váy tôi lên. Mỗi ngày đi học là một cực hình của tôi. Hồi đó tôi bé tí, không dám hó hé, vì nếu tôi mét với soeur thì thằng con nít kia sẽ đánh tôi và làm nhiều trò hơn nữa.... Trong lớp ai cũng sợ vì hình như bố nó là ông lớn gì đó....

Cứ như vậy hơn ba năm, cho đến khi soeur Estelle về Pháp, tôi được đi ra khỏi trường Saint Paul thì mới thoát khỏi tay của thằng con nít quái quỷ đó.

..............



Nguyệt Hạ








 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-03 09:02:32dang son>
..





Ghé thăm cô Nếu vì thấy cái tựa mang tên : TUỔI THƠ ĐẾN TRƯỜNG.


Đọc đến cái đoạn cô nhỏ Nếu đi học,bị cái thằng nhóc ôn dịch đó bắt nạt,anh thấy tức dùm cho cô.Sao cô lại hiền lành đến như thế ? Sao cô không tát cho nó một vài cái hoặc đá thật mạnh vào đít nó ( nó sẽ chưà cái tật bắt nạt người ...)

Ngày xưa,còn bé,anh cũng hiền lành và hay bị bạn to đầu ức hiếp.Dần rồi thì anh dữ hơn tí,anh khện tụi nó đứa nào ra đứa đó - Thế là êm ru,bà rù.


Du côn như thế,mãi cũng chán.Bây giờ thì anh hiền rồi.


Hiền như lúc ngồi ở Càfé phố núi.





Café phố núi







Không gian này bao la lắm,trái đất tròn quay có lắm chỗ hóa ra chật chội - Vì thế đi đâu cũng có thể gặp được nhau.

Phố nhỏ của Pleiku giống trong bài hát : Phố núi cao,phố núi đầy suơng.Anh khách lạ,đi lên đi xuống....Đi dăm phút đã về chốn cũ....


Ở đây,chắc không hẳn thế. Phải đi vài tiếng dồng hồ mới về lại được chốn cũ.

Không biết ở chỗ Thế giới nhỏ này có taxi hoặc xe bus không ?
Nếu không có thì đành đi bộ và dùng con chuột để click vào chỗ hẹn khi muốn thăm nhau.

Vậy đi.



_





PHỐ NHỎ CỦA M và TÔI


Phố nhỏ trong thế giới cũng rất nhỏ
Em thẹn thùng ngước mắt nhìn trên cao
Tôi cúi xuống,thấy mình nên xưng tội
Thế cũng vừa , ở ngày tháng bên nhau....




đăng sơn.fr





____________


Vậy,như thế là anh đã ghé thăm cô.Chúc cô vui


( NgụyHúc )








.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-04 17:40:15Ct.Ly>
vậy là NH cũng là dân Saint Paul, vậy có dữ khg vậy ???? chứ dân nhà " soeur " đừng tưởng là hiền nha, như Công tử Lỳ nè [:D]

Soeur, có lắm bà soeur, có bà thật sự hiền lành lắm, còn nhiều bà dữ còn hơn bà chằng nữa, hể nói đến soeur dữ là ai cũng lãng đi chổ khác ngay

nhớ lúc mới sang đây, bà chị liệng Ly vô trường dòng Saint Dominique, vì chỉ nghỉ con gái học trường soeur sẽ được các soeur chăm sóc, dạy dỗ tử tế hơn

Nhưng .... có thêm cái nhưng vô chi mà bây giờ Ly phải than thở đây chứ

Mới sang, nhớ nhà, lạ xứ nên con nhỏ vốn hiền và nhác, trở nên lầm lỳ.

Học trong trường dòng, mỗi tuần chỉ được phép về nhà hay về chỗ nào đã nhận làm correcpondant cho mình , chỉ có chiều thứ tư và cuối tuần, từ trưa thứ bảy, sáng thứ hai hay chiều chủ nhậT phải có măt.

Mỗi lần về là Ly mua nhiều kẹo bánh để đôi khi trong trường cho ăn khg đủ no, hoặc nhiều món mình khg thích, thì ăn quà bánh cho " chắc bụng " Ly thích nhất là chocolate.

Nhg sau lâu lâu thấy quà vặt của mình bị mất, mà khg biết là ai

cho nên Ly giận lắm, mà khg biết làm sao?

Cho nên một hôm, làm bộ cầm cái hủ " dầu cù là," lấy hửi hửi vừa xuýt xoa
- Miam, oh c'est bon
Thấy có đứa lại gần hỏi :
- Cái gì vậy?
- Cái này là confiture đặc biệt xứ tao ngon lắm!!!

Thế là trưa hôm sau, Ly bắt ngay chuột sa vào hủ " dầu cù là " của mình, khg ai xa lạ chính là cái nhỏ Hélène, dân Ếch ba Chì "Tây ban Nha " hỏi mình hôm qua

Tui tức quá, la lớn
- Ah thì ra mày là người ăn cắp chocolate của tao từ lâu phải không?
Con nhỏ cũng lớn tiếng
- Mày méchante quá, cái gì tao vừa ăn, sao mà nó nóng phỏng lưỡi tao rồi

Ly cười,
- Confiture mà, tao ăn thì ngon, mà dân ăn cắp là khg thích rồi

Thế là con nhỏ phóng tới định đánh Ly, nhg Ly khg biết sao né kịp, và hai đứa vật nhau ra sận

Ly vừa ấm ức, vừa ghét cái dân vừa ăn cắp vừa la làng, vì lúc đó về nhà mua bánh, trái khg dễ, vì dân đi học tiền nhà cho vừa đủ mua vài thỏi chocolate vài gói bánh biscuits, mà còn bị ăn cắp...đôi khi còn bị mất cả vớ , collants nữa, mà chưa biết thủ phạm là ai,

Nên vừa đánh, vừa giận, vừa ức, sẵn nó thắt hai cái bím, Ly vừa nắm bím tóc, vừa lấy tay dện vào tay nó, vừa khóc om sòm

Làm bà soeur ( bà này dễ thương lắm, biết Ly từ VN sang, nên bà thấy Ly buồn, ít nói nên bà cũng hay đến nói chuyện, hỏi han cho Ly đở buồn) chạy lại gỡ tay Ly ra, vừa nói
- Chuyện gì thế này? bà vừa nói, vừa đở Ly dậy
Vừa ấm ức, vừa thút thít:
- Hélène nó ăn cắp đồ của con.

Chỉ có 1 câu ăn cắp, là con nhỏ bị cấm ra trường ngày cuối tuần

Sau nghĩ lại thấy thương cho nó

Cha mẹ ly dị, nên bị bỏ vào trường soeur, nên thèm thuồng những món quà vặt, mà khg biết làm sao? Đã vậy cứ 2 tuần ba hay má nó mới rước nó về nhà

Sau này, hai đứa lại làm lành với nhau và Ly cũng hay mua cho nó vài thỏi chocolate hay chia nhau vài cái bánh

Bây giờ phone thăm nhau, hay có dịp gặp nhau con nhỏ khg quên cái vụ đấm đá nhau ngày đó [:D]

Cái gì cái tuổi ngây thơ cũng có nhiều kỷ niệm khó quên Nguyệt Hạ nhỉ, mà lúc nào nói đến soeur là chị nhớ đến soeur Mariam , bà soeur chánh trong trường và soeur Dominique mà chị quen sau này, giờ hai soeur mà chị quý thương nhất đã về Đất Chúa
Đăng nhập để trả lời
0


Trích đoạn: dang son

..



Ghé thăm cô Nếu vì thấy cái tựa mang tên : TUỔI THƠ ĐẾN TRƯỜNG.


Đọc đến cái đoạn cô nhỏ Nếu đi học,bị cái thằng nhóc ôn dịch đó bắt nạt,anh thấy tức dùm cho cô.Sao cô lại hiền lành đến như thế ? Sao cô không tát cho nó một vài cái hoặc đá thật mạnh vào đít nó ( nó sẽ chưà cái tật bắt nạt người ...)


.



Anh Đăng Sơn.fr thân mến,

Nếu NH dám đánh cái thằng con nít đó thì đã không có chuyện để kể. Đã nói là con bé nhút nhát hiền lành nên mới bị bắt nạt mà.

Người ta thường nói câu gì "trả quả", có lẽ cái tên con nít du côn đó sau này phải trả quả của nó làm hy vọng là hắn nhớ lại chuyện xưa !


Cám ơn anh đã ghé lại thăm cô Nếu.



Trích đoạn: Ct.Ly

...

Cái gì cái tuổi ngây thơ cũng có nhiều kỷ niệm khó quên






Chị Ct.Ly ơi,

NH phải gọi chị là Cao Thủ Lỳ mới đúng. Chị nghĩ ra cách tìm thủ phạm cũng hay như mấy ông Detective...

Như vậy chị Ly chỉ có lầm lỳ ít nói chứ không có nhát và bị bắt nạt như NH ngày còn nhỏ.
Hồi đó NH cũng thắt bìm đi học, may quá không học cùng với chị Ly [8D]

Vậy cũng là một tác phẩm của chị, đặt tên cho bài viết đó đi chị Ly ơi.

Cám ơn Chị đã kể cho NH nghe, còn nữa kể nữa nha [;)]


Vẫn còn nhiều những kỷ niệm khó quên của con bé hiền lành và khờ dại.

Thân mến,

Nguyệt Hạ
 


 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0






Mẹ và Rằm Tháng Tám



Mấy chị em châu đầu chung quanh mớ tre được chẻ nhỏ và những miếng giấy bóng kiếng màu đỏ. Chị Hoa tay cầm con dao đang chuốt một thanh tre cho hết những cái dằm chung quanh, chị lên tiếng,
- Bé, lựa những miếng tre chị đã chuốt rồi sắp ra những cây dài bằng nhau nhé.
- Em lấy ra được năm cây rồi, còn thiếu bao nhiêu nữa?
Chị Khuê xen vào,
- Bé muốn làm đèn ngôi sao năm cánh thì đếm đi, tập đếm thử có được không?
Bé ngập ngừng,
- Em không biết phải cần bao nhiêu...
Chị Hoa bảo,
- Bé tưởng tượng đi, một cái đèn năm cánh, có bao nhiêu mặt? mỗi mặt cần bao nhiêu thanh tre? Nhắm mắt lại và nghĩ đến cái đèn thì bé sẽ thấy...

Bé ngoan ngoãn nhắm mắt lại, im lặng, vẻ mặt tập trung suy nghĩ. Hai chị nhìn nhau cười buồn. Ba chị em đang làm đèn cho mùa tết Trung thu năm nay. Từ ngày mẹ mất, chả còn ai làm đèn với ba chị em, cũng chả có tiền để mua, chị Hoa phải thay mẹ làm đèn và chăm sóc hai em.


Những năm trước, mỗi dịp trung thu, Mẹ đều chuẩn bị đầy đủ các thứ và làm chung với ba chị em. Bố đi làm cả ngày, không kiếm được nhiều tiền, Mẹ phải lo toan nhiều và khéo thu vén nên mọi thứ đâu ra đó. Ba chị em không bao giờ phải thiếu thứ gì. So với chúng bạn, aó quần giày dép không được thứ đắt tiền như người ta nhưng lúc nào ba chị em cũng có đầy đủ tươm tất. Tết Trung thu Mẹ thường tìm tre về chẻ ra và làm đèn cho ba chị em đi rước đèn với con nít hàng xóm. Mẹ để dành giấy bóng kiếng đỏ từ những hộp trà hôm Tết để phất đèn cho các con. Mẹ cũng mua bánh trung thu, ít nhất là một cái bánh nướng và một bánh dẻo. Bé thích bánh dẻo nên Mẹ dành cho Bé nửa cái. Hai chị luôn nhường cho em phần nhiều....


Vậy đó, có lẽ Mẹ lo lắng nhiều quá và nhường nhịn miếng ăn thức uống cho chồng con nên Mẹ ngã bệnh. Bác sĩ tìm không ra bệnh. Bệnh Mẹ hình như không có thuốc chữa. Lúc ấy, nghe Mẹ ho nhiều, mọi người cho rằng Mẹ bịnh phổi. Bác sĩ ở nhà thương cho Mẹ chụp hình phổi rồi uống thuốc. Ở nhà Mẹ phải ăn riêng chén bát... Rồi Mẹ không thở được, lại nghĩ rằng Mẹ bị tim... Nhiều năm trôi qua, nhà có gì Bố bán sạch để lo thuốc cho Mẹ. Mẹ đi nhà thương rồi lại về, rồi lại đi nhà thương trở lại... Mấy chị em nheo nhóc, Bố buồn bã thất vọng bó tay trước sức khỏe Mẹ một ngày một tàn tạ. Bố không còn tâm trí nào để đi làm nữa, bố chỉ quanh quẩn bên Mẹ với hy vọng Mẹ sẽ khỏe trở lại... Ba chị em phải tự lo cho nhau, Mẹ nằm trên giường bệnh mà xót xa chảy nước mắt khi thấy các con mình lôi thôi lếch thếch... Chị Hoa và chị Khuê vẫn đến trường, Bé còn nhỏ nên ở nhà lúc thúc một mình.


Mùa trung thu năm ấy, năm cuối cùng ba chị em còn Mẹ. Mẹ đã ngã bệnh từ ba năm trước nhưng lúc ấy Mẹ thấy khỏe hơn một tí. Mẹ gượng ngồi lên và chỉ cho chị Hoa làm đèn cho Bé. Đi tìm tre trong xóm không khó, chịu khó đi xa xa ra sau vườn nhà người ta thế nào cũng có vài khúc tre bỏ đâu đó dưới đất. Giấy bóng kiếng mới khó tìm. Từ lúc Mẹ đau, nhà không còn Tết nhất gì nữa, lấy đâu có những hộp trà bọc giấy bóng kiếng đỏ? Mẹ chỉ chị Hoa chuốt những thanh tre nhỏ, Mẹ dặn dò cách cầm dao để khỏi đứt tay... Mẹ chỉ chị pha bột trên bếp để làm hồ dán đèn. Năm ấy không có giấy bóng kiềng, chị Hoa lấy giấy thủ công làm lồng đèn nên không đẹp lắm. Bé đã phụng phịu khóc khi thấy chiếc đèn ngôi sao năm cánh không nhìn thấy được ánh nến bập bùng xuyên qua lớp giấy phất bên ngoài. Mẹ và hai chị phải dỗ dành Bé và hứa đến mùa Trung thu sang năm nhất định sẽ có giấy bóng kiếng làm lồng đèn cho Bé. Năm ấy Bé còn nhớ, cả nhà chỉ có một cái bánh dẻo. Còn quá nhỏ, Bé không biết rằng, ở nhà chỉ có thể mua được một cái bánh cho Bé mà thôi !


Đêm hôm đó Mẹ ra đi sau khi các con của Mẹ đi rước đèn về và ăn bánh trung thu, chiếc bánh dẻo cuối cùng Mẹ mua cho các con.

Bố và hai chị khóc than. Bé còn quá nhỏ để biết, để hiểu, chữ CHẾT có nghĩa là gì. Thấy Mẹ nằm yên không động đậy, Bố gục đầu bên giường Mẹ, hai chị khóc nức nở, Bé lay tay từng người hỏi, không ai trả lời cho Bé. Thấy mọi người khóc kêu Mẹ, Bé bắt chước khóc theo, mà không biết tại sao ... Ông bà ngoại, các dì dượng, cậu mợ đến, ai cũng khóc, chỉ có mấy đứa nhỏ cùng tuổi với Bé là vô tư, không biết gì. Hai chị Bé tuy còn nhỏ nhưng cũng đã hiểu hơn Bé mà biết là mình đã mất Mẹ từ đây.


*****


Bé nghe các dì kể lại, thời còn đi học, Mẹ là hoa khôi ở trường. Mẹ đẹp lắm và học giỏi. Mẹ nói tiếng Tây như gió. Dì Hạnh, bạn của Mẹ, nói,

- Cả trường, không ai dám nói tiếng Tây dù có học, chỉ có Mẹ con, khi mấy ông Tây đến trường, Mẹ ra nói chuyện rôm rốp. Mẹ con đẹp nhất trường và món nào cũng nhất.

Bé tin lời Dì Hạnh chứ, Mẹ nấu ăn ngon nè, món nào Mẹ cũng làm rất khéo, từ món Tây cho đến món ta. Mẹ may áo quần cũng đẹp, đan thêu gì cũng sắc sảo. Bé vẫn còn giữ một cái áo đầm Mẹ may cho Bé lúc đang lững chững tập đi. Trong cái hình Bố chụp Bé một mình, Mẹ để Bé đi ra cửa và Mẹ đứng bên trong màn để đỡ kịp nếu Bé ngã, Bé mặc cái áo đầm trắng ấy và còn thấy được bóng Mẹ thấp thoáng đằng sau tấm màn... Chị Hoa thì còn giữ được chiếc áo len màu xanh lá cây Mẹ đan từ ngày Mẹ còn khỏe. Chị Khuê thì giữ bộ áo dài Mẹ may khi chị rước lễ lần đầu. Tất cả những kỷ niệm với Mẹ Bé không quên một tí nào, chỉ có những món vật dụng thì Bé chỉ có mỗi chiếc áo đầm trắng đó thôi.


Thời gian trôi qua, Bé nhớ thương Mẹ vô cùng. Mỗi mùa trung thu đến, Bé càng nhớ Mẹ hơn. Nhìn đèn nhìn bánh, Bé không cầm được nước mắt. Bé không làm đèn, cũng không mua đèn vì lớn rồi, Bé không đi rước đèn nữa. Nhưng Bé vẫn nâng niu những tấm giấy bóng kiếng đỏ từ các hộp trà. Năm nào cũng vậy, Bé mua một hộp bánh trung thu, lúc nào cũng có bánh dẻo. Bé mang khung ảnh của Mẹ từ trên cao xuống, đặt lên bàn, bày hộp bánh trên đĩa, cắm một bình hoa, nấu một bình trà, và Bé ngồi nói chuyện với Mẹ. Hàng ngày Bé vẫn đọc kinh cầu nguyện cho linh hồn Mẹ, và nói chuyện với Mẹ trong lòng. Nhưng mỗi năm một lần, ngày trung thu là ngày Bé mang khung hình Mẹ xuống và ngồi đối diện với Mẹ. Đây là ngày dành riêng cho Mẹ yêu thương của Bé. Mẹ ơi, con nhớ Mẹ....


Nguyệt Hạ
Mùa Trung Thu 2012




 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
"Mẹ và Rằm Tháng Tám" Đã được mang vào thư viện.

Xin cám ơn tác giả Nguyệt Hạ.
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0


Dạ NH cám ơn anh Nguỵ Xưa nhiều.

Xin chúc anh luôn vui khoẻ (để hộ tống Người đi shopping dài dài...) [:)]


Thân mến,
NH



Đăng nhập để trả lời
0



Đêm Sinh Nhật



Đêm 24 tháng 12, bạn bè ngồi quanh bàn xì xụp ăn bún bò Huế nóng và cay của chị Giang nấu. Vui vẻ, nói chuyện đùa giỡn chọc ghẹo nhau. Ăn xong miếng bánh ngọt, cả bọn chạy ra khỏi nhà để đi party ở nhà QM vì hơi muộn. Đến nơi, căn phòng nhỏ tràn ngập người và người. Tiếng nhạc, hơi thuốc lá, hơi người làm ấm căn phòng dù bên ngoài trời đang lạnh...


Cả bọn ngoài sàn nhảy, ban nhạc đang chơi điệu Cha Cha Cha vui nhộn, một ông lớn lớn nhảy gần đó lên tiếng,

-Mấy cô bé này, còn nhỏ xíu không lo đi học mà lo nhảy nhót....

Cả bọn nhìn ông ấy coi thử là ai mà lên giọng dạy đời... Im lặng không ai nói gì ... Biết nói gì với ông ấy bây giờ ...

Điệu bebop vang lên cả bọn quên hết, cùng nhau quay cuồng theo tiếng trống đàn, theo màu xanh đỏ của mấy ngọn đèn màu xoay xoay...

Nhảy nhót chán, cả bọn lại kéo nhau đi lang thang xuống phố. Chẳng nhớ là đi đâu, chỉ biết là quá khuya, chia tay nhau. Mỗi đứa đi về một ngả, chỉ có hai đứa ở gần nhau về cùng đường. Sương xuống, thấm lạnh, hai đứa hai chiếc áo đầm ngắn tay, hở cổ... giày cao gót... Run lập cà lập cập, răng đánh bò cạp... Đường vắng hoe không một bóng người, không một chiếc xe, nhìn quanh quẩn tự nhiên tưởng tượng, đâm ra sợ ... ma. Hai đứa ù té chạy. Ráng nói với nhau qua tiếng răng lập cập,

- Chạy đua coi thử ai đến nhà trước nghen.

Được hai ba bước, không ai bảo ai, hai đứa ngừng lại, cúi xuống tháo giày. Hai đôi giày cao gót làm sao mà chạy được. Nhìn nhau, hai tay xách giày, hai đứa lại ù chạy tiếp....
Đến ngả rẽ, ngừng lại, đủ để nói,

- Thôi tao về nghen.

Lại cắm đầu chạy vù đến nhà. Vào nhà rồi, vẫn chưa hoàn hồn, mở đèn sáng trưng lên, đóng cửa chặt lại cho yên tâm. Cả nhà ngủ hết rồi, rón rén đi thay áo quần, rửa mặt và leo lên giường chùm chăn kín đầu. Trời lạnh quá. Biết vậy theo nhỏ kia về nhà nó ngủ lại, rù rì với nhau vui hơn.


Đêm Noel năm mười lăm tuổi, nhớ đời. Cùng bạn bè đón mừng sinh nhật. Đêm của thánh ca, đêm của an hoà... Một đêm lạnh mùa đông phố núi nhưng chúng mình đã cùng nhau vui chơi trong một không khí tràn đầy tình thương mến chung quanh. Kỷ niệm thời học trò ngọc ngà không bao giờ quên được.

****

Mấy năm sau, chỉ còn hai đứa đi học cùng trường nơi phố núi. Bọn mình chia xa, mỗi đứa một nơi. XL đã dán hết hình của bảy đứa vào trang lưu bút, với dòng chữ:
"... tặng mi những khuôn mặt dễ thương nhất của 9/3, những đứa ngày xưa chúng nó phá như giặc ."


Những mùa hè, từ phố núi về thành phố, gặp lại QM, TD, ML và KN. Khi về phố biển, gặp lại PM đã có chồng và hai con. Bạn bè gặp nhau, không bao giờ có đủ bảy đứa nữa nhưng còn gặp lại nhau là còn mừng, còn vui. Tình thân vẫn còn đó, thương nhau hơn dù xa cách...


Mấy mươi năm sau nữa, bảy đứa cũng còn đó, đã liên lạc được với nhau, dù mỗi đứa một nơi. Các cô gái nhỏ ngày xưa nay đã thành bà, có hai O bây chừ đã sắp thành hai Mệ ... May mắn vẫn còn đầy đủ, nguyên vẹn. Cuộc đời vui có buồn có. Không làm sao đòi hỏi gì hơn. Bạn bè thương mến ơi, hôm nay còn có tin của nhau là còn yên tâm, là còn thấy chút niềm vui trong đời. Vài hàng ghi lại kỷ niệm cuối cùng tụi mình có chung với nhau đêm Noel năm đó, bây giờ cũng sắp đến lễ Noel, xa nhau nhưng vẫn nhớ đến nhau và cầu nguyện cho nhau nhé.


Thương yêu,
Nguyệt Hạ
Giáng sinh 2012





 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0


Tình Thân



Đầu năm tây chúng tôi xuất hành đến thăm anh chị.
Nhà anh xa tít mù tắp. Đi hoài chẳng thấy đến.
Đường xá quanh co cứ như đi vào chỗ ở ẩn.

Gặp nhau tay bắt mặt mừng. Vui vẻ và thân tình ngay từ những giây phút đầu. Giữa chúng tôi không có một chút xa lạ nào dù mới gặp lần đầu tiên. Tôi thấy anh chị như những người anh chị của tôi ở nhà. Tự nhiên mà thấy thân mật vô cùng.

Sau vài câu chuyện, vài tách trà và những chiếc bánh ngọt thơm ngon do bàn tay khéo léo của nữ chủ nhân đích thân làm.... anh bảo,

- Các em ra thăm vườn và chụp vài tấm hình kỷ niệm.

Tôi đi theo như cái máy, chả có ý kiến gì ...

Nhà anh rộng như cái đình, sạch sẽ ngăn nắp, vườn thì tí teo, chả có cây cối gì đặc biệt. Tôi mải lo nhìn trời nhìn đất nên cũng không để ý trong vườn có những cây gì.

Vài tấm hình làm kỷ niệm thật.

Thêm dăm ba câu chuyện, chúng tôi xin phép ra về. Con đường thật dài, sao mà ngán ngẩm quá. Ai bảo anh ở chỗ gì mà xa lắc xa lơ ...


Ghé lại thêm vài chỗ nữa, gần nửa đêm mới về đến nhà. Thói quen không bỏ, tôi mở máy lên coi thử có mail không ...

Thấy anh đã gởi hình ngay sau lúc chúng tôi rời nhà anh. Vỏn vẹn chỉ ba tấm hình. Nhìn mặt người nào cũng đẹp vì trong máy có phép lạ sửa sắc đẹp không tốn tiền !

Anh viết vài câu như thế này,

- Nhìn trong hình, giống như hai chú cháu hơn là hai anh em. Và người chú già mở mắt không nổi...

Thế là cô em hỏi lại ngay,

- Người ta nói, "đừng gọi anh bằng chú", anh thì lại "đừng gọi chú bằng anh". Có thật anh muốn em gọi bằng chú không?

Anh vội vàng,

- Ớ ờ, không đâu, em cứ chịu khó làm cô em gái của ông anh quá date này đi. Anh đã có nhiều cháu ... Diễm rồi.

Thế nhé, vậy là biết rồi, anh cũng có cháu Diễm của chú Đạt, chính tự anh khai ra đấy nhé...

Phải hối lộ không thì em mét ....

Nè anh, Tết sắp đến rồi, lì xì cho em không?







Nguyệt Hạ
Tết Tây 2013


 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
Thế nhé, vậy là biết rồi, anh cũng có cháu Diễm của chú Đạt, chính tự anh khai ra đấy nhé...

Phải hối lộ không thì em mét ....

Nè anh, Tết sắp đến rồi, lì xì cho em không?

Diễm chỉ "Giả Vờ Yêu" thôi! [:)]

Có phong bì màu đỏ cho em, nhưng em phải trở lại nơi hoang dã này chứ ai lại mail tiền lì xì bao giờ. Mất hên. [8D][:D]

Cuối năm người ta về VN ăn tết với gia đinh, chúng mình không có một chỗ để về, nghĩ về Tết buồn nhiều hơn vui. Tuy nhiên vẫn thân chúc em và gia đinh những ngày đâu năm Quí Tị thật ấm cúng.

Tình thân,

NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0


Anh Nguỵ Xưa,

Haha, lại có chuyện cháu Diễm "Giả Vờ Yêu" nữa kia, hay là một đề tài mới cho cuốn tiểu thuyết sắp trình làng của anh vậy?


Tạm thời anh cứ giữ phong bì đỏ của Nguyệt Hạ ở đó đi nha, cho cái hên nhân lên gấp đôi. Biết đâu một ngày đẹp trời nào đó NH cần đi tìm nơi ẩn náu thì sẽ đến thăm anh chị.


Em cũng xin chúc anh chị có một cái Tết thật an lành và một năm mới sức khoẻ.

Nguyệt Hạ



 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0


Nhà thơ Kim Tuấn và tôi



Năm nay hình như thời gian đi nhanh hơn, vừa mới Tết Tây lại chuẩn bị Tết ta. Đâu đó đã vang lên những bài hát Xuân, những bài hát chúng ta nghe quen thuộc năm này qua năm nọ, một trong những bài ấy là bài "Anh Cho Em Mùa Xuân", do Nhạc Sỹ Nguyễn Hiền phổ nhạc từ bài thơ Nụ Hoa Vàng Cho Em của nhà thơ Kim Tuấn.

Tôi gặp anh Kim Tuấn từ khi còn bé tí, hình như lúc mới lớp ba lớp nhì gì đó. Vì là anh họ nên chúng tôi luôn gọi anh là anh Khuê chứ ít khi gọi bằng bút hiệu làm thơ của anh. Tôi là con gái út thường được theo Thầy tôi đi thăm viếng bà con các nơi. Khi ấy vào buổi sáng, Thầy tôi hay đến nhà bác B.T., thân sinh của anh Khuê, nhà bác là tiệm thuốc tây Kim Tuấn ở đường Phan Bội Châu dưới phố.

Đến nhà, người lớn trà nước nói chuyện với nhau thì bác gái luôn đưa tôi ra phía sau tìm thức gì đó cho tôi ăn và hỏi chuyện. Hai bác chỉ có anh là con trai một nên có lẽ bác gái cũng hơi buồn khi anh đi vắng, nhà vắng vẻ. Đối với anh tôi là cô em nhỏ trong nhà. Anh rất hiền, ít nói, hay cười. Tôi vẫn nhớ mãi, bác gái thường đặt tôi ngồi trên bộ xa lông nệm dày êm ái, chung quanh có những chiếc gối đệm lưng màu đỏ đậm thật là ấm mắt. Bác thường làm bánh mì ốp la cho tôi nếu xuống sớm. Khi đến bữa trưa thì bác làm cơm và cả nhà dùng bữa chung. Có khi xế chiều thì bác gọi những phần nem lụi từ gánh nem nướng của bà Khanh trước nhà vào cho tôi nhâm nhi. Rất nhiều lần ăn xong bác bảo tôi lên giường ngủ trưa. Không quên được chiếc giường nệm cao ngất mà tôi phải leo lên một cách vất vả, với khăn trải giường bằng sa tanh trắng láng mướt và mát mẻ...

Đến nhà nhiều lần nên hai bác coi tôi như con ruột và anh Khuê cũng dành thì giờ nói chuyện với tôi mỗi khi gặp. Anh hay hỏi chuyện học hành trường lớp và chú ý đến môn văn của tôi. Mấy năm sau, khi tôi học trường Nữ Pleime thì anh dạy Anh văn ở trường Phạm Hồng Thái. Tôi nhớ mãi một câu chuyện anh đã kể cho học trò trong lớp và kể lại cho tôi nghe như sau.


-Ngày cuối tuần có một phụ huynh mời anh đến nhà. Khi anh đến, các cô con gái mang trà ra mời. Anh cầm chén trà lên, ngón tay chạm dưới đáy chén thì thấy nhớt nhợt.... Thì ra người nào đó rửa bát đã không để ý và không rửa kỹ dưới đáy chén. Anh khuyên các cô học trò, từ nay khi rửa chén bát phải để ý rửa kỹ dưới đáy, vì khi người lạ đến, chỉ cần thấy điều sơ hở đó là họ đánh giá không đẹp về mình ngay.



Câu chuyện anh kể cứ nằm hoài trong đầu tôi. Từ khi đến tuổi phải rửa chén bát, tôi luôn luôn để ý rửa thật sạch bên dưới của các món ly chén... Và khi đến nhà ai, tôi tránh không dám để tay đụng dưới đáy ly chén của họ, sợ lỡ đụng nhằm chỗ rửa không sạch thì cảm giác ấy không bao giờ xoá được, chẳng thà không biết còn hơn.

Khi tôi lớn dần, anh hay nói chuyện thơ văn. Tôi cũng thuộc nhiều bài thơ anh đưa cho xem và chép vào vở. Từ lúc nào không rõ, ở nhà gọi anh là "Vĩnh Khuê những bước chân âm thầm", cái tên dài thoòng rất đặc biệt, và tôi lúc nào cũng lẩm nhẩm bài hát ấy. Rồi Tết đến thì lại thuộc làu bài, "Anh Cho Em Mùa Xuân", khi nào chưa nghe bài ấy thì hình như chưa có Tết, đối với tôi. Những ngày đầu năm, cả nhà có khi đi chung, có khi mấy chị em đi riêng, thường xuống nhà hai bác chúc Tết, nhưng phần lớn là để gặp anh nói chuyện. Hàng ngày, có khi đi học về, mấy chị em cũng ghé vào nhà anh một tí trước khi về nhà.


Sau này, gia đình anh dọn về Saigon, hai bác ở tại căn nhà đường Phát Diệm. Lúc đó anh Khuê đang làm thầy giáo. Những năm tháng trước khi bác trai còn khỏe, lần nào đến thăm, chúng tôi cũng ở lại ăn cơm với cả nhà. Bác gái vẫn thương tôi như ngày nào và sự ân cần của bác không thay đổi. Lần đến thăm trước khi đi, anh đi vắng, lúc đó bác trai đã rất yếu, phải thở bình oxy. Chị Khuê, mà tôi gọi là chị Phương, thay bác gái làm cơm đãi khách, hai cháu bé con anh, Bảo Khôi và Bảo Khánh, thật là đẹp trai, mạnh khỏe và hiếu động. Tôi chơi với hai cháu chạy theo muốn hụt hơi. Bác gái đã lớn tuổi, vẫn là hình ảnh một người mẹ hiền đối với tôi. Chị Minh Phương là người hiền lành và chu đáo chăm lo gia đình. Tôi rất thương chị dù mới gặp lần đầu tiên. Hai chị em tâm sự với nhau khi tôi phụ chị làm cơm. Tôi thấy chị quá giỏi, trông nom cha chồng đau bệnh, mẹ chồng già yếu, và hai con nhỏ đang còn phải lo ăn lo bú, mọi việc trong tay chị tươm tất. Người ta nói, sau lưng một người đàn ông thành công là một người đàn bà..... Tôi không cần biết gì hơn, nhưng tôi biết lúc đó, anh Khuê chắc hẳn yên tâm khi ở nhà có một người vợ đảm đang như chị.


Sau này dù ở xa tôi vẫn biết anh tiếp tục làm thơ. Mấy mươi năm rồi, thơ anh vẫn vậy, tình cảm và dịu dàng, êm ái. Tôi thích nhất mấy câu này của anh, mà tôi đã chép giữ lại từ ngày ấy,


Ở trên núi ta làm thơ với núi
có khi buồn làm bạn với rừng khô
dăm chiếc lá xạc xào trong trí tưởng
thiên thu ơi lòng nhớ cõi mơ hồ

Ở trên núi có trời cao gió cuốn
một mình ta phiêu lãng cùng mây bay
một mình ta phiêu lãng cuối chân ngày
ta xứ lạ khói chiều trong mắt đỏ
em ngậm ngùi chốn ấy nào ai hay
.....
(Mình Ta Trên Núi - Thơ Kim Tuấn)


hay là những câu:

.....
Người ở đâu ta ở chốn này
núi nhìn xanh thẳm chiều mây bay
mắt nhìn xanh thẳm cơn phiền muộn
ta với đời ta như giấc say

Giấc say một chút buồn ghi dấu
tình đã mù khơi cùng gió bay
em đã mù khơi cùng cõi mộng
ta đã mù khơi nào có hay
....
(Một Chút Buồn - Thơ Kim Tuấn)


Trong những ngày cuối năm nghe lại bài nhạc Anh Cho Em Mùa Xuân, những lời thơ của anh gần như đã nằm lòng vì tôi đã nghe bài này từ mấy mươi năm qua, tôi nhớ đến anh và muốn viết vài hàng, nhắc lại những kỷ niệm về một người anh kính mến. Năm 2003, ngay hôm sau tết trung thu tôi nhận được tin ở nhà gọi sang báo là anh đã qua đời, thật là bàng hoàng và thương tiếc vì anh ra đi quá sớm. Mỗi lần trung thu hay Tết Nguyên đán thì tôi lại nhớ đến anh cùng gia tài thơ anh để lại ... Có lẽ cũng nhờ hơi hướng thơ văn nơi anh khi tôi gặp anh lúc còn rất nhỏ, mà tôi đâm ra yêu thích thơ thẩn từ khi mới lớn cho đến bây giờ.

Thật sự anh đã cho mọi người mùa xuân, một mùa xuân bất tận qua những lời thơ ngọt ngào của anh. Xin cám ơn anh đã để lại cho đời những vầng thơ dịu dàng, êm ả thấm sâu và sống mãi trong lòng người.

Đến bây giờ thì anh đã "một mình ta phiêu lãng cùng mây bay" rồi phải không anh?


Nguyệt Hạ
(LT-TD)




 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
NX cũng rất thích "Anh Cho Em Mùa Xuân" của Kim Tuấn, cùng như "Hoa Xuân" của Phạm Duy. Mỗi độ xuân về đều nhớ tới nhưng bài hát êm đềm đó, tìm nghe để luống tiếc những mùa xuân khi mình còn trong tuổi hoa niên.

Đọc bài của NH mới biết tên thật của nhà thơ Kim Tuấn, thì ra ông cũng thuộc hoàng phái như TD. [:)]

"Anh Cho Em Mùa Xuân" đã được mang vào thư viện. Xin cám ơn em.

Tình thân,

NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.01.2015 21:10:07 bởi Nguyệt Hạ>


NH cám ơn anh Nguỵ Xưa nhiều. Cho em xin lỗi vì đã quên vào đây cám ơn anh từ mấy ngày trước.

Nhắc đến nhạc Xuân, còn nhiều bài hay và làm cho mình nhớ về thuở trước.

Hôm qua NH mới nghe lại một bài nhạc của Ngô Thuỵ Miên nhắc nhớ về kỷ niệm, mời anh và các bạn cùng nghe.


[youtube]]

Em Còn Nhớ Mùa Xuân
Ngô Thuỵ Miên
Trình bày: Vũ Khanh

Em có bao giờ còn nhớ mùa xuân
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ
Nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ thơ
Có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ

Nơi ấy bây giờ còn có mùa xuân
Có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật gần
Có mắt nai vàng ngời sáng tình xanh
Em có bao giờ thấu cho lòng anh

Trời Sàigòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay
Nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy
Gượng nụ cười giọt lệ trên môi
Nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay

Những thành phố em sẽ đi qua
Đây Ba-Lê, đây Luân Đôn, đây Vienne
Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua
Nhưng có đâu bằng Sàigòn mai sau
Em có mơ ngày hát câu hồi hương

Em nhé khi nào chợt nhớ mùa xuân
Nhớ lá thư xanh và chuyện tình hồng
Nhớ nắng hanh vàng nhuộm áo Hà Đông
Anh ở nơi này vẫn luôn chờ mong

 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2015 18:30:32 bởi Nguyệt Hạ>
 



Văn nghệ mừng Xuân Mậu Thìn 1988

Kỷ niệm song ca Tiếng Sáo Thiên Thai - Thơ Thế Lữ, Nhạc Phạm Duy 
Cô bạn đứng yên, không nhìn thấy để sửa lại vạt áo dài đang bị dây điện vướng...





📎 Haiconvi..n1988a
 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
Cô bạn đứng yên, không nhìn thấy để sửa lại vạt áo dài đang bị dây điện vướng...

Như vậy nhìn vào hình là biết cô nào là cô "Nếu" rồi, anh Nguỵ Húc nhỉ. [8D][:D]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0


Người ta viết như thế, đọc là biết rồi, cần gì phải nói rõ ra hả anh NX ?[8D]


Đăng nhập để trả lời
0
Người ta viết như thế, đọc là biết rồi, cần gì phải nói rõ ra hả anh NX ?

Sợ là thấy hai cô ca sĩ xinh đẹp Nguỵ Húc chỉ coi hình, không đọc bài nên anh giúp một tay. [8D][:D]

Hôm nay không thấy anh ấy đâu. Hay là lại đi húc chỗ nào rồi. [8D][:D]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
..




Chào anh bà con NgụyXưa và chào Cô Nếu.


---

Thấy ông anh bà con nhắc nên chạy vào đây để có thể '' húc " cô Nếu mấy câu.

Cái ông nhạc sỹ ấy là một thiên tài .Nhưng.........



Chữ Nhưng và những dấu ....... sẽ được triển khai trong những bài sắp đến của NgụyHúc.Thời ông P.D và DuyQuang ghé vơí cha của NgụyHúc thì NH còn mặc quần xà lỏn.Thích tiếng hát của Duy Quang vơí bài Thà Như Giọt Mưa hoặc Em Hiền như Ma Soeur.....


Nhưng về ông PD thì....... ( sẽ tính sau ) : Viết ở đây,cô Nếu sẽ buồn và Húc thì tội chết.

Hẹn gặp nhau ở bài bên trang đăng sơn.fr

tình thân




NgụyHúc.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0




MỘT CHÚT QUÊ HƯƠNG
BÊN NGOÀI TỔ QUỐC



Dự báo thời tiết cho hay hôm nay sẽ có mưa một ít nhưng rất lạnh. Nhiều nơi có thể có tuyết. Buổi chiều nghe lắc rắc tiếng động nhẹ bên ngoài. Tiếng lộp độp càng lúc càng nhiều và lớn dần. Lấy làm lạ, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ôi, mưa đá. Những hạt đá, khoảng lớn hơn hạt đậu phụng một tí, đang thi nhau rơi rụng từ trời.





Lạnh. Lạnh buốt giá. Tôi vội lấy cái cell phone, mở cửa ra ngoài bấm vài tấm hình. Chỉ trong vài phút, mưa đá rải đầy xuống trên mái nhà, trên mui xe và trên mặt đường. Sân cỏ, lối đi gì cũng tràn đầy những hạt đá nhỏ.





Nhìn đâu cũng một màu trắng. Mái nhà hàng xóm trắng toát, mặt đường nhựa hàng ngày đen bây giờ cũng trắng. Sân cỏ xanh lốm đốm những hạt trắng. Mưa hắt những hạt đá vào hàng hiên. Gió bay những hạt đá vào mặt, vào tóc tôi. Cái cell phone đang làm việc cũng có vài viên đá nhỏ bắn vào.






Chiều nay là bữa chợ Tết cuối cùng, mà trời mưa rỉ rả từ sáng giờ. Chẳng biết người ta mua bán ra sao. Chúng tôi đã đi chợ Tết hôm cuối tuần, cả nhà ai cũng thấy vui và thích. Dự định hôm nay nghỉ làm sớm về đi chợ Tết mà trời lại không chìu lòng người. Có lẽ phải bỏ cái ý định dạo chợ tối hôm nay.





Hôm nọ lần đầu tiên con trai được đi chợ Tết đêm, rất thích thú. Bao nhiêu là người đông đảo từ các nơi đổ về. Những gian hàng hoa tràn ngập rực rỡ đủ màu đủ sắc. Hoa thật hoa giả đủ màu, đủ kiểu. Nhiều nhất là lan, và cúc đại đoá màu vàng rực, bên cạnh những cành đào, cành mai tươi thắm.





Những gian hàng bánh mứt với các hộp bọc giấy bóng kiếng đỏ đẹp mắt. Người lớn mua sắm và ngắm hoa. Các em nhỏ chơi những gói pháo đập, loại nhỏ xiú bằng hạt bắp, liệng xuống đất thì ra tiếng nổ. Thỉnh thoảng có gian hàng nào đó đốt một tràng pháo thật. Chính tôi cũng nôn nao trong lòng, thấy mình được sống lại không khí Tết ở quê nhà. Người người cười nói vui vẻ, mua sắm rộn ràng... Tôi như chìm vào niềm vui chung của mọi người chung quanh, quên đi thực tại mình đang ở đâu ...





Đúng 6 giờ chiều, trên sân khấu tiếng đàn trống bắt đầu cất lên. Tôi nghe thấy tiếng chúc Tết và rồi những giọng hát. Hình như họ đang hát vọng cổ. Nhạc gì cũng được. Lúc này, có mặt tại đây, chung vui với mọi người, tôi đoán rằng ai cũng có chung tâm trạng nhớ nhà.






Đến những gian hàng bán thức ăn. Khói bốc lên, mùi thơm bay loang theo gió trong buổi chiều cuối năm giá lạnh. Những món rất là bình dân nhưng cũng đủ làm người dạo chợ thấy đói cồn cào.

Nào là bắp nướng hành mỡ, tiếp đến là hến xúc bánh tráng cho ớt cay cay, rồi bánh khọt có rau sống nước mắm ớt chanh, bánh tổ ong nước dừa, hàng bán bánh tét, chả giò, kế bên là hàng thịt nướng xiên cây, có đến hai ba chục người đang xếp hàng chờ đến phiên mình, bên cạnh là hàng bán bún bò, bún riêu, cháo lòng, cháo huyết vv ... Hai hàng đầu tiên và cuối cùng là hàng bán bắp nướng hành mỡ, hàng cuối còn có món chuối bọc nếp nước dừa nướng. Toàn là những món ăn chơi ngon hơn ăn thật. Chúng tôi thử tất cả các món, món nào cũng ngon, món nào cũng thích, nhưng con trai chấm món bắp nướng hành mỡ đứng đầu, có thể vì lạ miệng. Có lẽ còn thêm những món khác nữa nhưng tôi không nhớ hết.

Nước uống có đủ loại, nước mía, nước ngọt soda trong lon, nước lọc trong chai và sữa đậu nành nóng hay lạnh, nhưng thích nhất là nước trà nóng vì trời đang lạnh và thức ăn có dầu mỡ, uống một ly trà nóng rất ngon.


Ban tổ chức chợ Tết có lẽ cũng vất vả để bảo đảm mọi sự an ninh trật tự trong những ngày này. Xe chạy vào bãi đậu nối đuôi nhau thành hàng dài từ ngoài đường lớn. Người đi bộ nườm nượp. Phải có nhân viên đứng chỉ đường cho người bộ hành băng ngang luồng xe chạy.


Trời lạnh khoảng 55 độ F (12,13 độ C) nhưng tôi không thấy lạnh dù chỉ mặc một chiếc áo len mỏng. Có những cụ già 85, 90 tuổi cũng đi chợ Tết với con cháu. Tôi gặp một chị mặc bộ áo dài xanh da trời thật đẹp. Hỏi thăm thì chị cho biết vừa mới hát trên sân khấu xuống, chị nhấn mạnh, chị chỉ đi hát giúp thiện nguyện chứ không bao giờ đi hát lấy tiền. Thật là quý những tấm lòng như chị. Và trong buổi chiều cuối năm lạnh lẽo, gặp được hình ảnh người phụ nữ Việt nam trong bộ áo dài tha thước mang tiếng hát của mình giúp vui cho cộng đồng, làm sao mà mình khỏng khỏi thấy ấm lòng?


Khoảng 8 giờ tối, tiếng trống kèn nổi lên. Chị bán hàng bánh khọt nói với tôi, đến coi múa lân. Chị không cần chuyện buôn bán nữa, để đó mặc kệ người nhà trông gian hàng. Tôi cũng kéo con trai đến xem. Người ta bu quanh thật đông. Tôi đứng sau lưng người ta chỉ thấy được mỗi khi đầu lân đưa lên cao. Con trai cao hơn nên thấy rõ và rất thích thú, chăm chú theo dõi. Ở đây không thấy treo bao đỏ trên cao cho lân leo lên lấy. Khi trước ở Việt nam thường có trò này.


Rất tiếc, tôi không mang theo máy chụp hình, chỉ chụp bằng cell phone được vài tấm trong hàng hoa. Hẹn với lòng năm sau phải nhớ. Trước khi đi về, con trai nói với tôi,

- Bây giờ con thấy muốn tìm hiểu thêm về văn hoá Việt Nam.


Chỉ chừng đó thôi, tôi cảm động thật sự. Cám ơn chợ Tết của người Việt tại khu Little Saigon. Trong cái không khí chung của ngày cuối năm, khi trong lòng đang nhớ về ngày Tết cổ truyền, khu chợ Tết đã tạo được một sự đầm ấm thân quen dù không cùng một khung cảnh, một thời gian, nhưng thêm một lần nữa, tôi cảm nhận được tình yêu quê hương đất nước. Và hình như điều đó, đã tác động đến con tôi, một đứa trẻ sanh ra và lớn lên ở nước ngoài. Chiều tối hôm nay tôi đã tìm thấy được "một chút quê hương bên ngoài tổ quốc". (*)

Nguyệt Hạ
(LT - TD)
08/02/2013

(*) Lời của thi sĩ Trần Kiêu Bạc



 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
RẤT HUẾ
 
Truyện ngắn HUỲNH CÔNG TOÀN
 
Hắn lên Gia Lai từ những năm 80-81. Sau này hắn kể, lúc nhận quyết định đi Gia Lai hắn chẳng biết Gia Lai là cái mô tê chi cả, hắn nghe địa danh này lần đầu, thế mà hắn cứ đi. Khi đi, mạ hắn còn nói "Con cố xin về Cheo Reo công tác". Ở Huế, hồi đó người ta biết địa danh Cheo Reo, Phú Bổn hơn là Gia Lai. Còn Pleiku! người ta tưởng nó nằm ở một nơi khác. Hắn lên, chỉ mang theo cái túi xách cà tàng và một vali sách, đa số là sách văn, truyện, khảo cứu... viết về Huế, quê hương của hắn.
 
Tôi và hắn quen nhau nhân một lần ra bưu điện gởi thư cuối năm 81. Có lẽ cái chất Huế nó hiển hiện trên khuôn mặt chúng tôi, lại thêm cái giọng Huế trọ trẹ của tôi và cái giọng Huế rất đậm của hắn làm chúng tôi thân nhau ngay. Hắn là Huế gốc, tôi là Huế lai. Với tôi! Huế xa, xa lắm, tôi xa Huế tính ra đã là đời thứ ba rồi. Còn với hắn thì Huế luôn hiện diện trong lời nói, giọng nói, sở thích, vui, buồn, hờn, giận ...nói chung hắn là người Huế "mắc bệnh" nghiện Huế.


Nhiều năm thân với hắn, tôi không hiểu tại sao hắn lại bỏ "sông Hương núi Ngự" mà đi. Có lần tôi đùa với hắn "Chắc Huế đói quá nên bỏ đi chứ gì?" chỉ thế mà hắn giận tôi suốt tuần.


Năm nào hắn cũng về Huế hai lần. Một lần vào dịp tết, một lần vào dịp hè. Khoảng 26, 27 tết hắn mang vợ con về,  bất kể xe cộ khó khăn, dịp về này hắn chỉ ở nhà với ba mạ hắn, đi thăm chúc tết bà con. Lúc lên hắn vui lắm, hắn khoe ba mạ hắn khỏe, trẻ ra, mấy đứa em hắn làm ăn khấm khá, tết ở Huế rất vui.... Còn dịp hè, hắn đi một mình, lâu hơn, có khi là 2 tuần. Trái với những lần về tết, những lần này hắn lên, mặt dài thườn thượt, không nói, bỏ ăn, bỏ nhậu hai ba ngày và khi nguôi ngoai một chút hắn bắt đầu nói bù.


Bao giờ cũng vậy, hắn rủ tôi ra quán café vắng rồi mở đầu bằng câu "Quê mình đẹp rứa răng mình lại bỏ mà đi?" hắn nói mà rươm rướm nước mắt. Rồi hắn kể về những ngày ở Huế: thăm nhà xong là hắn xách chiếc xe đạp - sót lại từ thời ông bác - lang thang khắp Huế: Từ chùa Huyền Không, sang Từ Hiếu, về Nam Giao, dọc bờ sông về Bến Ngự, rồi lại qua Cầu Mới, vô Thành Nội... Hắn thích nhất là lang thang dọc đường Lê Lợi, nhớ những "ngày xưa còn bé" theo "em Đồng Khánh" với tà áo dài trắng thướt tha. Có lần hắn đạp xe về tận Thuận An, lúc lên lại rẽ qua Dưỡng Mong, Ngọc Anh, Lại Thế, về lại Vĩ Dạ, qua Đập Đá. Có khi hắn đạp xe thẳng lên Tuần, rồi ghé thăm các lăng tẩm vua chúa nhà Nguyễn ngày xưa... Cứ thế, hắn lang thang khắp Huế suốt tuần, rồi lại thẩn thờ rời Huế mà đi như những lần về.


Hết kể chuyện đi lang thang hắn lại nói đến chuyện ăn. Chao ôi! Nghe hắn kể món ăn Huế mà bắt ham: bánh lọc, bánh nậm, bánh ướt, bánh khoái Thượng Tứ, bánh bèo Ngự Bình, chè hột sen, chè đậu đen Vạn Vạn. Hắn kể về nhiều món ăn nghe rất lạ như món chè bọc lọc bọc ...thịt heo quay, món chè bông cau - hắn kể - được nấu với bột báng, bột lọc, đậu xanh đãi vỏ nhưng phải cho vào nồi chè một chút hoa cau mới nở - nhất là cau Nam Phổ - mới ngon....
 
Mỗi lần về Huế món ăn chủ yếu của hắn vẫn là cơm hến, hắn kết luận: cơm hến ngon hơn bún hến (món ăn giống cơm hến nhưng người ta dùng bún thay cơm nguội), bún hến chỉ là cái cải biên của cơm hến mà thôi. Món mà hắn thích nhất là cá bống thệ kho khô ăn với cháo gạo đỏ. Này nhé: cá bống thệ loại nhỏ, tươi roi rói, đem ư­ớp nư­ớc mắm, đư­ờng, tiêu, ớt, hành hương, rồi cho vào nồi đất, thêm một chút "đường thắng(1)", kho rim. Gắp ra, con cá cong hình cánh cung, thịt chắc, ăn với cháo gạo rằn, chén cháo nấu đặc sệt, nóng hổi, thơm mùi lúa mới, ăn vào nghe vị bùi bùi, ngây ngất. Món này mà ăn vào những buổi sáng Mùa Thu, gió se lạnh, hoặc những ngày Đông mưa dầm xứ Huế thì... tuyệt.


Với hắn, cái gì Huế cũng nhất, ăn hột vịt lộn hắn chê rau răm không thơm bằng rau răm Huế, ăn "bưởi Năm Roi" hắn cũng chê không bằng một góc thanh trà Lại Bằng bên bờ sông Bồ của Huế, đến nổi uống café Gia Lai hắn cũng chê café đậm quá uống vào... mệt tim, không bằng café Bưu điện Huế ngày xưa, uống vừa ngon đậm đà, vừa lành, vừa bổ.


Hắn kể: hồi xưa, có lần hắn "biểu diễn âm nhạc" cho bồ hắn nghe bằng hai bài "Lưu Thủy", "Kim Tiền" đàn bằng Mandolin. Bị phản đối quá chừng, nếu không hắn sẽ thêm "Tứ Đại Cảnh", "Nam Ai", "Nam Bình"... và có khi kết thúc bằng "Chiều chiều dắt mạ qua đèo (2)" vừa đàn vừa hát nữa cũng nên. Thế mà hắn cũng "tán" được, cũng nên vợ nên chồng và người ta cũng bỏ Huế mà đi theo hắn (cái thằng hiền quá! trước giờ hắn chỉ có một bồ, là vợ hắn bây giờ!).


Hắn là người rất tốt, chân tình và hết mình với mọi người, sẵn sàng giúp đỡ bạn bè vô điều kiện. Ai cũng công nhận như thế cả. Nói chuyện, hắn chuyên dùng từ của Huế chính gốc, kể cả những từ rất cổ. Hắn đơn giản "nghĩ gì nói nấy" không chịu "uốn lưỡi bảy lần trước khi nói" bởi thế mà hắn thường bị bạn bè giận "oan".


Một buổi tối, hắn đến nhà cô bạn từ thời sinh viên, cô bạn khá thân, ngồi cạnh hắn suốt mấy năm đại học. Hơn mười năm gặp lại, hai người nói chuyện đến tận khuya, câu chuyện đến hồi khoe vợ (chồng), khoe con, cô bạn đưa tấm hình đứa con trai 8 tuổi cho hắn xem. Hắn buột miệng nói một câu "Thằng này ngó (trông) lỳ quá hỉ?". Cô bạn đổi nét mặt, nói vớt "Không, cháu ngoan lắm!". Chao ơi! Con vàng con bạc của người ta, mới nhìn qua ảnh mà đã "chơi" một tiếng "lỳ" ai mà không giận, không phải bạn chắc có khi uýnh nhau chứ chẳng chơi. Tội nghiệp cho hắn! phải hiểu hắn là người Huế, Huế chính gốc, Huế từ đời ông tằng ông tổ. Hắn nói "lỳ" là nói theo kiểu của người Huế xưa, nghĩa là có bản lĩnh, là vững chãi, là không sợ bất cứ khó khăn nào, đó là một tiếng khen. Nhưng cô bạn hắn là người Bắc, cô ấy đâu có hiểu như vậy, cô ấy hiểu "lỳ" hắn nói là "lỳ lợm, không vâng lời", thế mới chết cho hắn. Hơn 10 năm rồi hắn vẫn chưa thanh minh được và cô bạn hắn thì vẫn còn giận cho đến bây giờ.
 
Ba mươi năm xa Huế, hắn vẫn cứ cái giọng Huế "chuẩn" như những người Huế chưa từng bước chân ra khỏi nhà. Đi chợ hắn hỏi người ta "Ở đây có bán chén đoại không?". Vào nhà thuốc hắn nói: "Bán cho mấy viên thuốc đau cái trôốc". Sai con quét cái sân hắn nói "Xuốt cái cươi!..bây". Nhìn con ăn, hắn nói "Ăn rủng rải, con". Cha mạ ơi! Ai biết cái "đoại" hắn nói là cái gì mà bán! Ai biết cái "trôốc" hắn nói là cái gì mà bán thuốc giảm đau, ai biết  "cươi, xuốt" hắn nói là gì mà "xuốt cái cươi"! Còn "ăn rủng rải"... chắc chỉ có con hắn hiểu!


Những từ Huế mà có khi người Huế - những người suốt đời không bước chân ra khỏi Huế - đã quên, thế mà hắn vẫn cứ dùng. Có bữa vợ hắn khoe đi khoe lại cái áo mới mua, hắn làm một câu "thôi đừng trến nữa!". "Trến?" cha mạ ơi! (xin lỗi cho tôi gọi lần nữa!) ai biết trến là gì?!. Lờ mờ tôi hiểu trến là khoe ra, khoe đi khoe lại trong khi người khác không thích (có phải thế không hỡi những người "rất Huế"?).


Hắn nói "rặc ri" tiếng Huế, thường xuyên "mô, tê, răng, rứa", tôi góp ý thì hắn nói "tiếng Huế hay ri răng lại đổi?". Rồi hắn vừa cười hề hề vừa nói thêm: "Mi biết không, người Huế là tổ tiên của người Nhật đó, mi-đi-mô-ri, tau-đi-ra-ga, mi-đi-ga-mô, tau-đi-ga-tê. Mi nghe có giống cô-ni-chi-va, a-na-ta-va, a-ri-ga-tô(3) không?". Cái này thì tôi biết chắc là hắn xạo, nghe quen lắm, hình như hắn "thó" từ một chuyện vui nào đó!


Dù có cố gắng nhưng hắn vẫn nói ngọng, ngọng rất Huế, rất dễ thương!. Cái nhà thì hắn nói là cái "dà", nho nhỏ thì hắn nói là "do dỏ". Bởi thế có lần bạn bè bắt hắn nói câu "nhà em nhỏ có giàn nho" sửa đi sửa lại mãi hắn vẫn cứ nói "dà em dỏ có dàng do"... chịu!
 
Đó là những cái thiếu sót, cái "hớ" của hắn, hớ có tính cách địa phương, theo tôi thì hắn không có lỗi, lỗi chăng thì đó là lỗi do hắn yêu Huế của hắn quá mà thôi!.
Nhưng cũng có khi hắn... nói bậy. Mới đây thôi,  hắn đến nhà bà chị họ. Trông thấy đứa cháu ngoại bà chị hơi ốm yếu một chút, hắn buột miệng "thằng ni yểu tướng quá hè!". Yểu tướng? tướng chết yểu? lần này hắn không gặp may như là lần nói "lỳ" hồi xưa, hắn bị bà chị họ cho một trận, không có chỗ trống để điền vào... lời xin lỗi.


Hắn là giáo viên văn, đã từng là giáo viên dạy giỏi cấp thành phố, thế mà hắn vẫn sợ... nói bậy khi lên lớp, nhất khi dạy bài giảng văn "Đoàn thuyền đánh cá". Trong bài văn này có câu "Biển vẫn lồng lộn...", đứng trên núi thì có gì mà phải sợ biển... lồng lộn? Thế mà hắn vẫn sợ, hắn sợ mình nói lộn theo kiểu "nói lái" của người Huế. Bởi thế cho nên hắn cẩn thận ghi bảng bốn chữ này ngay dưới tên bài học, và khi đọc, hắn đọc từng chữ (vì sợ đọc lộn "biển vẫn lồng lộn" thành "biển vẫn......." thì chỉ có nước ...bỏ nghề). Nhưng... thế mà lại ăn! các thầy cô dự giờ ngồi dưới tưởng hắn áp dụng "phương pháp tạo điểm nhấn cho chủ đề" nhờ thế mà hắn được danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh và món tiền thưởng gần một phần tư triệu đồng.


Nghe hắn rủ, tôi có về Huế một lần, cùng hắn. Đó là năm 95 sau trận bão lớn ở Huế. Đến Lăng Cô, chao ôi là hắn vui! hắn cười nói, hát hò luôn miệng. Bỏ ghế, chúng tôi ngồi bệt xuống sàn phần đuôi xe, cảnh vật chạy lùi về phía sau vun vút. Qua đến Phú Lộc, nhìn nhà cửa, ruộng vườn xơ xác hắn khóc rưng rức và hắn nói với tôi, chỉ một câu, trong nước mắt: "Quê mình răng khổ ri mi!"
 
 
Bây giờ hắn đã đứng tuổi, già thì chưa phải là già, nhưng dĩ nhiên là không còn trẻ nữa. Hắn đã xa quê hơn ba mươi năm, ba mươi năm xa quê nhưng Huế vẫn thấm đẫm trong tâm hồn hắn, không một chút đổi thay. Tôi yêu hắn vì điều đó, và qua hắn tôi thấy yêu Huế hơn, Huế của hắn và Huế của tôi, mặc dù tôi là người xa Huế đến mấy đời. Và tôi thấy vang vọng đâu đây một giọng hò mái nhì buồn man mác:


Chiều chiều trước bến Văn Lâu,
Ai ngồi, ai câu, ai sầu, ai thảm?
Ai thương, ai cảm, ai nhớ, ai trông?
Thuyền ai thấp thoáng bên sông,
Đưa câu mái đẩy, chạnh lòng nước non!


                                                                           Huỳnh Công Toàn
 
-------


(1) Đường đen đun lửa nhỏ để hơi cháy, dùng để tạo màu nâu đen cho một số  món ăn khi chế biến.
(2) Lý qua đèo, dân ca Huế.
(3) Tiếng Nhật:
- Konnichiwa  (cô-ni-chi-va) (Chào bạn)
- Anata wa? (a-na-ta-va) (Còn bạn khỏe không?)
- Arigatou (a-ri-ga-tô) (Cám ơn bạn).
 
 
 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
“Rất Huế” của Huỳnh Công Toàn đã được mang vào thư viện.
 Xin cám ơn Nguyệt Hạ.
 
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
 
Nguyệt Hạ xin cám ơn anh Ngụy Xưa rất nhiều.
Xin chúc anh luôn vui khỏe.
 
Thân kính,
NH

Đăng nhập để trả lời
0
 
Nghịch Quái

       Chúng tôi đã bày ra nhiều trò chọc phá các thầy giáo lúc còn học ở trường Nữ Pleime, mà đến nay tôi vẫn còn nhớ rõ. Cả lớp hay phụ họa nhưng thường kẻ bày trò là QM, XL và tôi. Mấy cái mặt hay mắc cở nhút nhát mà sao phá phách ghê, kể cũng lạ.

       Nạn nhân đầu tiên của bọn học trò nghịch ngợm là thầy Phan Thành Lâm. Năm đó thầy dạy Anh văn cho lớp. Bọn chúng tôi chiếm hai bàn đầu hai bên. Trong lớp tôi là vua ăn vụng, bao nhiêu thức ăn tôi cứ chuyền cho các bạn dưới gầm bàn và trong miệng tôi lúc nào cũng có một miếng ô mai hay xí muội… Đứa nào vô phúc bị thầy gọi lên hỏi bài thì lại giả đò cuối xuống tìm dép để lấy thức ăn ra. Lần đó thầy dạy động từ TO CUT và bảo cả lớp đọc lại theo thầy. Hai cái miệng to nhất lớp là XL và QM cứ đọc trại đi làm cả lớp cười ầm lên và làm thầy đỏ mặt. Nhưng không ngừng ngang đó, hai đứa nó lại ngầm bảo cả lớp làm theo, thế là cả một bầy con gái cứ lập tới lập lui cái chữ bậy bạ đó. Kết qủa là thầy bỏ lớp đi xuống văn phòng và tụi tôi mừng lắm vì có vài  phút ngồi không và tiếp tục ăn qùa chờ Thầy trở lại lớp!
       Giờ học với thầy Lâm là giờ để vòi vĩnh và nhõng nhẽo! Sang năm lớp 8 thầy dạy Toán khi cô Ngọc Dung chuyển đi nơi khác. Lớp 7, lớp 8 nên bọn tôi lỡ cỡ, lớn không ra lớn, nhỏ cũng không còn nhỏ, điệu đàng như các chị 11, 12 thì chưa nhưng chỉ mới “hơi hơi giống hay đua đòi theo đàn chị” nên mới trở thành dở hơi! Thầy bước vào lớp là giả bộ đủ điều, nào là em có câu hỏi này, em có vấn đề nọ, thầy giải quyết xong thì cũng gần hết nửa giờ! Rồi lại giơ tay xin phép đi ra ngoài, rồi lại đứng lên đi đóng cửa sổ, đi đóng cửa lớn, v.v..... Tụi tôi nghĩ ra lắm trò mà chỉ ăn hiếp mỗi thầy Lâm thôi vì thầy hiền lắm… Chọc phá thầy nhiều, thầy chỉ đỏ mặt và bỏ đi xuống văn phòng là chuyện tụi tôi thích nhất....
       Tôi đã làm một việc quái quỷ trong giờ thầy Lâm mà cứ áy náy hoài cho đến ngày nay. (Thầy đã qua đời năm 2007, chắc thầy cũng tha thứ cho tôi.) Gần nhà tôi có một tiệm thịt cầy, trước nhà họ có cây lá mơ, chắc là để ăn với thịt cầy! Không biết nghe ai chỉ là lấy lá mơ chà lên ghế ngồi sẽ bị ngứa, một hôm đi học ngang tôi đã hái một ít lá mơ mang vào lớp. Dùng bao nylon bọc tay lại tôi chà mớ lá mơ đó lên ghế thầy giáo trước khi thầy vào! Chuông rung, cả bọn hồi hộp chờ thầy. Thường thì thầy hay đi thẳng lên bục và ngồi xuống mở sổ điểm danh. Hôm nay sao thầy không làm thế. Thầy đang còn đứng trước bảng đen thì tôi đã buột miệng hỏi,
       - Thầy không điểm danh hôm nay sao?
        - Chút nữa, bây giờ thầy muốn nói với các em chuyện này....
        - Thầy phải điểm danh bây giờ rồi thầy hẵn nói sau....
        Vậy mà thầy cũng chìu học trò đi đến bàn, giây phút chờ đợi đã đến, cả bọn nín thở và chăm chú nhìn thầy. Không khí trong lớp chắc phải nghiêm trang lắm,
        - Hôm nay các em có chuyện gì mà im lặng quá vậy?
        Tôi sợ lộ tẩy nên giả vờ làm rớt viết xuống đất tạo ra tiếng động và xì xào với bạn dưới gầm bàn. Các bạn cũng đoán được ý tôi nên đã bắt đầu có tiếng rì rào trong lớp. Thầy không để ý bắt đầu ngồi xuống ghế. Cả lớp hồi hộp chờ xem có gì xảy ra không? Vài phút sau, thầy bắt đầu xoay trở trên ghế, tôi biết ngay là mấy cái lá mơ đã có tác dụng. Thầy đứng lên rồi ngồi xuống, rồi lại đứng lên tiếp tục điểm danh. Chưa bao giờ điểm danh mà thầy phải đứng! Khỏi cần phải nói, suốt cả giờ học thầy khó chịu như thế nào… Lúc đó còn nhỏ nên tụi tôi chỉ biết vui cười khi thấy mình làm trò để cho có chuyện phá trong lớp, không bao giờ nghĩ xa hơn …

        Người tiếp theo là thầy Hoàng Châu (*) dạy Nhạc, khi ấy cho rằng Nhạc là môn phụ, tụi tôi không cần phải học nên cứ việc mặc sức mà phá thầy. Có lần chúng tôi bày trò gọi cả lớp trốn hết ra ngoài rồi khóa cửa phòng học lại. Phòng học lớp tôi trên đồi nên phía sau là đất trống mà ở phía văn phòng và các phòng học khác không thấy được. Thầy vào không được, phải gọi bác cai lên mở cửa thì không có học trò nào trong lớp cả! Thầy đi vòng phía ngoài phòng học thì thấy cả lớp đang đừng lố nhố phía sau. Thế là bị tóm cổ vào và bị phạt. Mới đầu thầy bắt quỳ hết lên bàn trong lớp. Tụi tôi vẫn không sợ mà cứ khúc khích cười. Thầy giận quá lại bảo cả lớp phải ra trước hàng hiên quỳ! Chỉ có XL là khóc tỉ tê vì cho rằng bị phạt quỳ như vậy là "nhục nhã". Tôi cùng với QM và các bạn khác cứ tỉnh bơ, không sợ cũng không thấy nhục nhã gì.
        Một lần khác cũng với thầy Hoàng Châu, khi thầy hỏi bài thì ngồi dưới bọn tôi cứ rúc rích xì xào. Thầy giận quá gọi nguyên băng lên bảng dò bài. Thầy hỏi cho một tăng thật là nhanh có thuộc cũng không sao trả lời được. Nào là dấu trắng bằng mấy đen, dấu đen bằng mấy dấu móc đơn, dấu móc đơn bằng mấy dấu móc kép, v.v... Thế là lại bị phạt. Thành ra, học giờ thầy đáng lẽ phải vui vẻ lắm thì hóa ra toàn là để bị phạt vì chọc phá.
        Khi thầy Hoàng Châu phải tập hợp xướng cho toàn trường nhân dịp văn nghệ cuối năm, trong lớp có khoảng năm sáu mạng đi tham gia, trong số đó lại cũng có tôi và QM. Thầy mặc quần tây, áo sơ mi bỏ trong quần. Không biết thầy nhét cái gì trong túi quần mà nhiều đến nỗi cái quần thầy xệ xuống mà hai cái túi thì phình ra. Nhìn thầy đánh nhịp tụi tôi không nhịn cười được bèn nghĩ ra cách chọc thầy. Tụi tôi lấy giấy viết hàng chữ: "Quần bán hỏi người mặc" và treo sau lưng thầy. Thế là cả bọn được dịp cười. Tha hồ cho thầy đánh nhịp, chẳng ai còn chú tâm để hát mà chỉ khúc kha khúc khích. Thầy giận quá không thèm tập nữa và đón xe ôm (honda thồ) đi về nhà. Một hồi lâu chắc thầy nghĩ lại, thầy lại đi xe ôm lên trường … Bây giờ tôi thấy hối hận quá, lương tiền thầy giáo lúc đó bao nhiêu mà tụi tôi làm như vậy thầy đi xe lên xuống nhiều lần chắc là hết nửa tháng lương?

        Năm lớp 8 chúng tôi học Anh văn với Thầy Thân Trọng Tuấn, một thầy giáo trẻ mới về trường. Biết thầy chưa có kinh nghiệm nên tụi tôi tha hồ mà phá phách. Có nhiều nhưng tôi chỉ xin kể ra đây một chuyện mà bây giờ nghĩ lại tôi thấy thật là nghịch quái.
        Hồi đó trường lớp bàn ghế rất cũ kỷ. Ghế thầy ngồi có nứt một đường ở giữa. Không hiểu nghĩ sao, tụi tôi lấy một cây đinh đóng ngược ở mặt dưới lên ngay chỗ bị nứt. Lúc thầy vào lớp cả bọn hổi hộp chờ thầy ngồi xuống. Thường thì thầy hay đứng để viết bài lên bảng, xong rồi mới đến bàn ngồi. Thời gian chờ đến lúc thầy ngồi xuống thật lâu. Thầy dạy một câu gì có chữ mới và hỏi cả lớp nghĩa của nó. (Lâu quá tôi quên mất là chữ gì). Vừa lúc thầy ngồi xuống ghế thì cây đinh vì đóng nhẹ quá nên đã rơi xuống đất. Cả lớp la lên “rớt rồi”, vậy mà thầy lại bảo “Đúng rồi”. Không hiểu nếu cây đinh không rơi xuống thì chuyện gì đã xảy ra?

        Trong bốn năm trung học lớp tôi có nhiều cô giáo hơn thầy. Vì các thầy giáo bấy giờ là “phái yếu” trong trường nên tha hồ cho nữ sinh hành hạ. Còn có thầy Nguyễn Văn Hoà, thầy Trần Phước Mẹo, thầy Trần Quang Chu, và thầy Lê Đình Phùng. Thầy nào cũng là “nạn nhân chiến cuộc” của bọn tôi, nhưng tôi chỉ ghi lại những chuyện hơi quá đáng một tí. Chúng tôi không phá các cô giáo bao giờ vì là “phe ta”. Tuy nghịch ngợm vậy nhưng ba đứa tôi lúc nào cũng học vào hàng đầu trong lớp và luôn là con cưng của các thầy cô.

       Quả là “Thiên bất dung gian”, QM là đứa phá phách nhiều lại làm nghề gõ đầu trẻ. Không hiểu QM nghĩ sao khi chính mình bị học trò chọc phá? Bài viết này thân tặng Quỳnh My, Xuân Lộc, Tân Duyên, Phùng Mai, Kiều Ngân và Mai Loan, những kẻ đồng lõa ngày xưa, và tặng cả lớp, những người phụ họa với chúng tôi.

Nguyệt Hạ
(LT - TD)

 
* Nhạc sĩ Hoàng Châu, người thầy dạy nhạc của các trường Trung học Pleiku, được báo chí gọi là "Người làm xiếc với cây sáo". Người nhạc sĩ tài hoa này có thể thổi sáo bằng mũi trong khi miệng và một lỗ mũi còn lại vẫn hút thuốc.
 
 
(Courtesy of Dr. Leighton - GS Anh văn Phạm Hông Thái Pleiku - ltpleiku.com)
Một buổi văn nghê trường Phạm Hồng Thái

Thật tình cờ khi thấy được tấm hình này:
Nguyệt Hạ năm học lớp sáu, lúc nào cũng có nơ trên tóc.
Mỗi ngày một kiểu, một màu khác nhau.
 
 
 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Thân tặng Nguyệt Hạ và các cô Pleime nghịch ngợm
 
 
Nữ Quái
 
Ai dại bảo hiền nhất là con gái ?
Cứ đọc bài của các chị các em
Đọc bốn phương, đọc buổi sáng, ngày đêm
Sẽ nhận ra "vẻ ngoan hiền" "quỷ quái!"
 
Vâng thật đó đọc bài của Nữ Quái
Ôm bụng cười, nghịch phá kém gì trai
Nên từ nay biết con gái ba gai
Thì con trai sợ gì không ba xạo
 
Vâng anh nhớ, anh thật tình khai báo
Để về sau có "tám lạng, nửa cân" ...
Phá cười vui cho khuây khoả tinh thần
Bao uẩn ức than bay vào mây khói
 
Các Thầy ạ, phải canh chừng trò giỏi
Nghịch như tề, phá rứa đó, ma chê
Cứ đọc bài con gái thuở Pleime
Cười nứt bụng, chào thua bầy nữ quái
 
Nguyên Đỗ
 
 

 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Nguyệt Hạ xin cám ơn anh Nguyên Đỗ đã tặng bài thơ thật vui.
Kỷ niệm ngày xưa bao giờ cũng đẹp, cũng đáng nhớ phải không anh?
 
Chúc anh Nguyên Đỗ luôn vui khỏe và sáng tác đều.
 
Thân mến,
Nguyệt Hạ
 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2015 19:33:22 bởi Nguyệt Hạ>
 

 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Nhạc sỹ Hoàng Châu
Người có thể thổi sáo bằng mũi
cùng một lúc hút thuốc ở mũi bên kia và miệng
 
 
Khóc Thầy
 
Để tưởng nhớ Thầy Trần Hoàng Châu (1929 - 2013)


1.
Cuối tuần rồi, mãi đến chiều Chúa Nhật tôi mới được tin thầy đã ra đi... Vửa kịp lúc đi lễ chiều, tôi dành buổi lễ cầu nguyện cho thầy của tôi. Không biết tại sao có sự trùng hợp, Đức Ông giảng về chuyện lễ đám tang. Trong bài giảng, tôi nghe Đức Ông nói,
- Tôi có dịp dự nhiều lễ tang, và mỗi lễ tang có phần đọc Eulogy - bài điếu văn. Trong bài ấy thường nói về những điều tốt đẹp của người qua đời. Tôi nghĩ rằng, tại sao chúng ta chờ đến khi người ta nằm xuống rồi mới khen tặng, mới ca tụng họ? Tại sao chúng ta không nhắc đến những điều tốt đẹp ấy khi người ta còn sống trên đời???


Tôi đang nghĩ về Thầy Hoàng Châu, về cuộc đời thầy. Và bên tai nghe lời Đức Ông giảng... Tôi thấy đúng như vậy. Con người mình có điều lạ, thường ít khi khen tặng hay lên tiếng về những điều tốt đẹp người khác làm trong hiện tại. Chỉ chờ đến khi người ta mất đi thì mới vội vàng lên tiếng khen hay nhắc lại những chuyện tốt họ đã làm khi sinh thời.


2.
Vậy là thầy đã ra đi. Thế là hết những lúc lo lắng không hiểu Thầy lúc này bệnh tình ra sao... Thế là hết những lần thắc mắc không biết có ai giúp thầy trong lúc cần thiết...



Tôi đến với thầy khi thi đậu vào lớp sáu trường Nữ Pleime. Quà thưởng của tôi là một cây đàn mandoline và những bài học đàn từ thầy. Từ những ngày đầu tiên, thầy đã như một người cha người chú của tôi. Tôi làm quen với những nốt nhạc, những bài hát khi đến học tại nhà. Thầy chỉ cho tôi cách cầm phím đàn làm sao, cách rung tay như thế nào để cho đúng cách đàn mandoline. Tôi không bao giờ quên được bài đầu tiên thầy cho tôi tập là bài Dừng bước giang hồ với 7 khung nhạc dạo trước khi vào giòng nhạc chính. Thầy chỉ cho tôi điệu pasodoble trước khi cho tôi tập bài La Paloma... và nhiều những bài khác. Thời gian sau, khi thấy thầy chơi harmonica, tôi cũng tỏ ý muốn biết. Ở nhà tôi lại được cho một cây kèn harmonica mới toanh còn trong hộp. Tôi mang đến nhà thầy và thầy chỉ cho tôi thổi mà không hề có chuyện tiền bạc gì cả.



Khi vào học ở Pleime, tôi không nhớ rõ đến lớp nào thì có giờ nhạc của thầy. Tôi không được học vẽ với thầy nhưng tôi biết thầy dạy vẽ ở trường Phạm Hồng Thái. Khi tôi được giao trách nhiệm làm tờ bích báo đầu tiên của lớp, tôi mang đến nhờ thầy vẽ cho tôi. Thật lạ lùng. Lúc đó, lương tiền thầy giáo chẳng có bao nhiêu, vậy mà thầy vui vẻ nhận lời và đã bỏ ra không biết bao nhiêu giờ để vẽ cho tờ báo tên Ươm Mơ của lớp tôi. Thầy trang hoàng hết tờ giấy croquis với màu nước và những hình ảnh đẹp. Tôi còn quá nhỏ để nghĩ đến chuyện tiền bạc và đã không biết đến chuyện thầy bỏ tiền túi ra mua màu vẽ cho tờ báo lớp tôi, chưa kể tốn thời gian của thầy nữa. Mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn còn áy náy về chuyện này.



Những năm trung học tôi thường được đi tập hát với thầy khi trường có văn nghệ. Chúng tôi - gồm có tôi và các bạn trong lớp - phá thầy nhiều hơn là tập hát. Lần đó, thầy dạy cho bài hợp xướng, Chiến Sĩ Vô Danh của Phạm Duy, thay vì hát,
... Mờ trong bóng chiều, một đoàn quân thấp thoáng ...
thì cả bọn chế thành:
...thò trong túi quần, một đồng xu không có
   có hai hòn, một hòn xanh hòn đỏ....

và cả bọn cứ lập đi lập lại những câu hát đó cho đến khi thầy giận không thèm tập hát nữa mới ngừng ....



Lần khác, khi thấy thầy đánh nhịp mà hai túi quần thầy nặng trĩu, không biết thầy để những gì trong đó, bọn tôi không nhịn cười được và cứ khúc khích mãi...  Chưa hết, tôi và Quỳnh My còn bày trò viết hàng chữ "Quần Bán Hỏi Người Mặc" trên tờ giấy dán sau lưng thầy. Khi thầy đánh nhịp, cả bọn chỉ cười chứ không tài nào tập trung. Thầy la nhiều lần không được, bỏ đi về. Cả bọn ngồi nói chuyện chờ thầy trở lại... Một lát sau, thầy lại đón xe thồ lên trường và vào tập hát ... Lúc ấy, con nít, chúng tôi không bao giờ nghĩ rằng mình làm thầy tốn kém thì giờ và tiền bạc...



Mấy mươi năm qua, tôi vẫn nhớ mãi lúc thầy tập cho người solo bài hợp xướng Đợi Anh Về, trong đó có câu: Em ơi... đợi anh về em nhé... Thầy đã nắn nót sửa tới sửa lui cho đến khi hoàn hảo...


Buổi trưa tôi thường ở lại trường vì nhà xa đi bộ về rồi quay đi lại chả bỏ công. Một lần tôi đang ngồi trong phòng học, hình như lớp tám thì phải, thầy đi vào. Thầy cũng ở lại trường để chiều tập hát cho buổi văn nghệ. Thầy bảo tôi đi xuống nhà bác Miên - người bán chè và nước trong giờ ra chơi ở trường - nhờ bác ấy làm hai tô mì gói cho thầy. Tôi hơi thắc mắc, tại sao thầy gọi hai tô. Đến khi mì mang lên, thầy bảo tôi ăn. Thật cảm động, tuy chỉ là một tô mì gói, nhưng tôi nhớ hoài. Mà lúc ấy, chung quanh trường có gì khá hơn để mua ăn vào buổi trưa? Mì gói là quý lắm rồi.



Thầy như thế nhưng trong giờ học, tôi vẫn cùng bạn bè chọc phá thầy... Thầy có la và bắt phạt qùy trên bàn, hay qùy trước cửa lớp, chúng tôi vẫn không sợ. Khi đó chỉ thích phá phách mà không nghĩ gì xa hơn. Tuy nhiên bao giờ tôi cũng học thuộc bài chứ chưa khi nào bị điểm xấu.


Từ khi vào trường Nữ Pleime, tôi phải mang áo dài trắng đồng phục. Tất cả các áo dài của tôi đã từ bàn tay của cô vợ thầy Hoàng Châu may, lúc đó là nhà may Mộng Lan. Tôi nghe nói có những nơi khác may áo dài đẹp hơn nhưng tôi vẫn thích mang vải đến nhờ cô may cho tôi. Đối với tôi, những chiếc áo cô Mộng Lan may là đẹp và vừa ý nhất. Sau năm 75, cô phải đi buôn bán xa nên chuyện may vá ít đi. Tôi vẫn mang vải đến nhờ cô may áo dài mỗi khi có dịp. Chiếc áo dài cuối cùng cô may cho tôi là một chiếc áo màu vàng, tôi đã mang đi lễ nhà thờ vào ngày Chúa Nhật, để thấy chỉ có mình là người duy nhất mặc áo dài đi lễ thời gian đó.



Sau khi nghĩ học, tôi lại muốn học đàn guitar và dành dụm để mua một cây đàn mang đến học với thầy. Những tháng ngày này buồn bã, không còn vô tư như trước. Những bài nhạc tập tành cũng chỉ là những bản mang âm điệu buồn chứ không còn rộn rã vui tươi... Thầy thường đăm chiêu, ít nói, và hút thuốc nhiều hơn. Nhiều buổi tôi đến nhà, chỉ ngồi chơi với các em mà không tập đàn bao nhiêu. Dần dần tôi cũng không còn đến học đàn với thầy nữa vì có nhiều thứ khác cần phải làm...


Khi tôi rời Pleiku, thầy đang ở Sài gòn. Tôi không có dịp gặp thầy một lần nào nữa. Mấy mươi năm xa nhà, thỉnh thoảng tôi có nghe tin của thầy. Năm 2010, tin thầy bị tai biến nặng. Tôi liên lạc và thầy có gửi thư cho tôi. Thật là xúc động khi thầy đang đau bệnh mà cố gắng viết thư. Thầy gửi tặng tôi bài nhạc thầy mới sáng tác và hình của Thầy. Đó là bức hình sau cùng tôi có.



Trước đây, khi nói chuyện với Quỳnh My, bọn tôi còn cười đùa khi nhắc đến chuyện chọc phá thầy cô, trong đó chuyện của thầy Hoàng Châu làm bọn tôi cười nhiều nhất... Bây giờ thầy đã không còn nữa....


Thầy ơi, con đã học được niềm đam mê âm nhạc ở thầy ngay từ khi thầy dạy con những nốt nhạc đầu tiên, nhưng con đã không có được cái ý chí theo đuổi âm nhạc như thầy, vì con đã bỏ dở dang tất cả những món đàn con học. Hôm nay đây, ngồi viết lại những kỷ niệm với thầy, con rất tiếc vì đã không tiếp tục theo đuổi cho đến nơi đến chốn những điều thầy dạy con từ bước khởi đầu. Con xin tạ lỗi với thầy. Thầy mãi mãi là một người thầy kính yêu của con.



Nguyệt Hạ
(Lt - TD)
12 tháng 6 năm 2013
 
 
📎 Hinh Thay HC flute
 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»