Trích đoạn: truclam_999
XƯA XA
Sương cúi xuống soi dòng sông vắng lặng
Đếm giọt buồn từng gợn sóng lăn tăn
Đêm ba mươi nên khuất biệt bóng trăng
Không còn thấy dấu Hằng nơi nguyệt quế
Sương rớt nhẹ trên cành cây nhân thế
Đậu viền mờ lá mỏng níu sầu thương
Thu về chưa ... rừng thay lá phiến buồn
Mây nhặt nhạnh màu lam vương mắt biếc
Én lạc bầy gọi đàn nghe thảm thiết
Người xa người da diết nỗi nhớ nhung
Mưa phùn rơi lên cánh lá rưng rưng
Nghe nặng trĩu tiếng rừng mơ vang vọng
Đông về chưa mà sao lòng lạnh cóng
Bánh thời gian chở mộng nào về xa
...
Trúc Lâm
22/1/2013
Chào cô bé thơ,
Về Nỗi Nhớ
Chênh chếch bóng trăng soi đêm kì diệu
Sương mây mờ vương víu dải đường xa
Hàng lá xanh lóng lánh giọt sầu sa
Từ khoảng vắng nhạt nhòa đôi mắt biếc
Em có thấy, trời thu buồn da diết?
Nhớ thương người biền biệt mấy mùa trăng
Đêm từng đêm ôm ấp nỗi băn khoăn
Về giấc mộng trăm năm tình mộng lỡ
Cơn mưa nhẹ, phất phơ hoài bến nhớ
Cuộc tình tàn, vụn vỡ giữa hư vô
Tiếng thời gian ru mãi khúc mong chờ
Thương bóng Nguyệt bơ vơ ngoài vũ trụ
Em như áng mây chiều thu ủ rũ
Anh một đời ấp ủ mối tình xuân
Nỗi đau thương ngày tháng cứ xoay dần
Xin còn gọi cố nhân trong tiềm thức.
Viễn Phương


