7 trả lời, 1.793 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
#1 —
25.07.2011 18:31
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-25 20:07:55wind.stt>
bàn tay xua trong nắng
tuổi trẻ, tuổi học trò
ta đã có những ước mơ
những câu chuyện dài chưa thể viết bằng thơ
chỉ thấy cuộn trào máu hồng
... nụ cười, và nước mắt
mưa tháng sáu lùa vào trong sợi tóc
ôi cơm áo cuộc đời...
giật, mình... ta đã có những ước mơ!
-----
thơ ngẫu hứng, không hay, thay lời chào đến các bạn trong thư quán. :)
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
nhạt màu nước mắt, nhạt màu đời
mưa rơi
người không khóc
úp mặt, nghe tiếng thế gian cười
nghe ngoài kia mưa rơi
nghe trong lòng sấm động
nghe giọt cà phê rơi
rưng rức mùi hương
nhớ người yêu, một khoảng lòng
đang trống
quên thôi,
thuyền mơ theo sóng lặng trôi
thuyền tôi rất thực đắm nơi hạ nguồn...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.307
Điểm thưởng : 0
Từ: 10.07.2011
Trạng thái: offline
#3 —
05.08.2011 02:00
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-05 02:03:36mưa phố núi>
bạc hương tóc rối ,bạc màu môi
mưa tôi
giọt lệ đời !
ngước mắt ngắm trời cao mây trắng
nuốt hờn tủi thân tôi
sóng vỗ ru mạn thuyền
cà phê thơm vị đắng
chát chúa trên môi
người yêu ơi !trời thương nhớ
gởi trăng,
gởi gió !
thuyền lòng vỗ nhẹ giấc mơ
thuyền tôi lặng lẽ chờ người nơi xa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
#4 —
05.08.2011 18:12
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 20:24:34wind.stt>
phố núi mùa này mưa lắm
người đến rồi đi
đất ngấm ưu phiền
lạc câu thơ cứ như nhớ như quên
ngửa bàn tay,
không đủ che những hanh hao
giữa cánh đồng khô cháy
úp bàn tay,
nước vẫn trôi, mà lòng người vẫn vậy
ta quên thôi,
mưa nắng của bầu trời
ạ... ơi...
dặm trường núi cút, sông côi
nắng mờ, sương phủ mình tôi đường về...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 16
Điểm thưởng : 0
Từ: 22.07.2011
Trạng thái: offline
.
hay lắm ...
từ từ nhẹ buông lơi ....
.......
.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
#7 —
07.08.2011 19:51
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 20:24:09wind.stt>
bức màn xanh cuộn tròn ký ức
ta cười to, sút trái bóng lên mây
những cái tên gọi ta giữa ban ngày
ta mĩm cười, trả lời khi đêm tối
dưới làn chăn... gỡ từng làn tóc rối
hỡi cuộc đời chẳng thể giữ trong tay
nhưng thể nào cũng phải trả phải vay
nước mắt ấy cho những ngày tâm tối
đọa đày kia trả ngươi ngày lầm lỗi
nhớ nhung kia là đánh đổi đoạn trường
gieo nỗi đau và nhận nỗi đau hơn
đời công bằng, chả riêng ai có lỗi
gỡ bức màn xanh... ngươi thấy không... bóng tối...
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 425
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.07.2011
Trạng thái: offline
#8 —
13.08.2011 19:51
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 20:23:08wind.stt>
choàng vai
buổi sáng nhìn ta
bằng tia nắng của một ngày... không mơ ngủ
nỗi buồn xưa đã đủ
niềm vui hôm nay
ta uống... cạn dần
buổi sáng
mùi lạnh của mùa đông
mùi gió mới của mùa xuân
vai áo ta...
mùi tóc em còn giữ lại
ồn ào, ta khẽ cười, tiếng lũ chim hót vài câu lãi nhãi
"... every little thing
gonna be all right!"
ta rùng mình...
nghe vạt nắng
... hắt qua vai!
Quốc Phong
-------
Khi người đã thấy đủ đau
Thì thơ rồi cũng đổi màu không thơ...
★
★
★
★
★
0