Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.759 lượt xem — Trang 1 / 55
ĐÊM NAM GIAO

Nam Giao ơi ta xa rồi trở lại
Huế vẫn trầm thành phố đã ngũ say
Nghe xa lắm tiếng gà đâu vọng tới
Ấy tiếng đời hay tiếng thở đêm nay

Huế lặng lẽ nhịp đời trôi rất chậm
Huế mơ màng lờ lững nước sông hương
Huế u mặc thả hồn lên xứ Huế
Huế nơi đâu ơi Huế cả đêm trường

Đêm xanh thẩm Huế chìm trong yên lặng
Trời rất cao khi nắng tắt lâu rồi
Trong đêm tĩnh ta nghe hồn nặng nặng
Khẽ gọi thầm đêm Huế...Huế yêu ơi

                                               Lê nam Phong


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-09 02:57:07Huyền Băng>
HUYỀN KHÔNG SƠN THƯỢNG
 
Theo đường phượng vĩ hoa đỏ thắm
Đường đất quanh co tới núi Chằm
Bâng khuâng giữa núi đồi hoang dã
Rì rào thông dạo khúc ngàn năm
 
Chính điện đơn sơ vách gió lùa
Phật không xa tận cõi huyền hư...
Trong làn gió sớm hương hoa ngát
Quanh bên viện trúc cạnh sân chùa
 
Tòa Yên Hoa Các đón khách xa
Lãng du chân mỏi trở về nhà
Bên chung trà nóng xem phong cảnh
Cõi Thiền vi diệu nét tinh hoa
 
Đến Am Mây Tía luận thơ ca
Thơ hay ý đẹp của muôn nhà
Lời Phật như rồng trong mây tím
U mặc mây ngàn dáng thiền gia*
 
Gỗ, tre, trúc, lá giữa núi rừng
Tay người khung cảnh hóa thần tiên
Tuyệt tác cõi thiền đầy thi hứng
Ra về thiền mộng vẫn miên miên
……

r
* Bức tượng đá mang dáng vẻ ưu tư của thiền sư trong bóng núi mây ngàn, của nhà Điêu khắc Điềm Phùng Thị.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-09 02:56:07Huyền Băng>
TIẾNG ĐÊM
 
Đêm như bà mẹ hiền độ lượng
che cho ngày rắc rối đã gây ra
đêm thỉnh thoảng buông ánh nhìn nghiêm khắc
và thở dài thao thức lặng nhìn ta
 
đêm có cái nhìn rất lâu
xét cuộc đời bằng chiều sâu tâm thức
nhiều khi buồn bực
trằn trọc, bồn chồn, nhưng nhức niềm riêng
 
đêm thỉnh thoảng cựa mình lên cao
nơi ngọn gió đùa ánh sao tư lự
vầng trăng lặng lẽ
đêm níu mây trời trôi nhẹ giữa tầng không
 
ôi những đêm không trăng
đêm chiếu ánh nhìn rực rỡ
vào sâu trong tâm hồn người
vào những lời ngày đã hứa...
 
cứ vậy đêm chẳng hề vội vã
với cái nhìn độ lượng vị tha
bằng một con mắt
và suốt cuộc đời ta...
 
đời tỉnh lặng...bên thềm nghe đêm thức
ta ơi đừng buồn bực
hãy lắng hồn mình...thao thức cùng đêm...
 
và cứ vậy sau nỗi ngày náo nhiệt...
lại đêm sâu...quên hết nỗi ưu phiền

r
Đăng nhập để trả lời
0
BỖNG NGỰA XA BẦY

 
Vâng…
Bỗng ngựa xa bầy
chim bỏ đường bay
nắng tắt,
chốn này
vắng ta…
 
Ai cũng thế
ai sinh ra chẳng thế
ta nhập bầy rồi cũng phải chia xa
áng mây lững thững chiều tà
chở bao nhiêu ngựa ngày qua bỏ bầy…
 
Vâng
ngựa đã đi rồi
lời ru để lại
tiếng vó còn vọng mãi trần gian…
…ru em thoang thoảng gió ngàn
với bao nhiêu ngựa trần gian bỏ bầy…!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-05 06:24:06Thảo Lam>
Trích đoạn: lenamphong626

BỖNG NGỰA XA BẦY

 
Vâng…
Bỗng ngựa xa bầy
chim bỏ đường bay
nắng tắt,
chốn này
vắng ta…
 
Ai cũng thế
ai sinh ra chẳng thế
ta nhập bầy rồi cũng phải chia xa
áng mây lững thững chiều tà
chở bao nhiêu ngựa ngày qua bỏ bầy…
 
Vâng
ngựa đã đi rồi
lời ru để lại
tiếng vó còn vọng mãi trần gian…
…ru em thoang thoảng gió ngàn
với bao nhiêu ngựa trần gian bỏ bầy…!


SAO NGỰA XA BẦY ?
 
Tội...
sao phải xa nhau ?
vì đâu chia cách
nhung nhớ
đợi chờ
mộng mơ...
 
Sao phải thế
điều gì khiến cách xa
đã gặp rồi,sao lại phải chia tay
trời cao một áng mây bay
quanh tôi lặng lẽ gió miên viễn hờn
 
Thôi
người đã xa rồi
quay về bến cũ
thương thân mình lận đận gian truân
trách chi một đấng trung quân
buồn thương phận thiếp má hồng bạc duyên
 
📎 thumbnailCARLRBIN
Cầu vòng sắc thắm long lanh
Lòng em xanh thẫm cỏ lành ngọt thơm
Đăng nhập để trả lời
0
DÒNG ĐỜI TRẮC ẨN…
 
Bao đau đớn nơi thân hình khắc khổ
Môi vẫn cười chất chứa nỗi niềm đau
Mẹ ta cũng mấy xuân rồi nhỉ
Ốm liệt xuân thu có biết gì...
 
Thân bệnh nên chi khổ hình hài
Linh hồn vẫn đẹp tựa sương mai
Nào phải trầm luân vì bệnh tật
Trầm luân bởi luyến thế gian hoài…
 
Bao nhiêu đau khổ giữa cuộc đời
Bao nhiêu ngang trái bạn thơ ơi
Cỏi trần thống khổ còn chất ngất
Vẽ lại làm chi một nụ cười...
 
Vĩ thanh đau khổ ở trên môi
Tuyệt sác giai nhân cũng hết rồi
Ví thử âm ba còn vọng lại
Đau lòng biết mấy hỡi làn môi...
 
Bàn tay xin nắm lấy bàn tay
Để vơi đau khổ ở chốn này
Để tay thôi buộc vào khung sắt
Để lệ thôi trào khoé mắt cay
               
Tứ đại một mai trả đất trời
Cũng đánh thôi chớ nước mắt rơi
Hữu duyên phút ấy còn nghe pháp
Mới hết trầm luân giữa cõi đời…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-05 14:58:02lenamphong626>
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=103588&Width=594
 
Bạn thấy gì trong bức ảnh này
Bầu trời như tím với hoa đây
Là chốn thần tiên xa cõi tục
Trong dãy Himalaya tuyết phủ đầy
 
(Thung lũng hoa tuyệt vời trải dài 8km nằm trong dãy Himalaya, có một vẻ đẹp kỳ diệu được công nhận bởi các nhà leo núi nổi tiếng, các nhà thực vật học, không chỉ thế, nó còn được đưa vào văn chương trong suốt một thế kỷ và có mặt trong thần thoại Hindu từ rất lâu. Người dân địa phương tin rằng đây là miền đất mà các nàng tiên đã từng ghé thăm. Phong cảnh thướt tha lúc nào cũng tràn ngập sắc màu với hàng trăm loại hoa đẹp khác nhau.)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-05 14:58:56lenamphong626>
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=103589&Width=594

Quả thật đây là chốn thần tiên
Giữa miền hoang cháy bỗng hiện lên
Trong veo dòng nước xanh như ngọc
Bán nguyệt cong cong tựa lưỡi liềm
 
(Chắc chắn rằng bạn đã nghe nói tới sự tồn tại của những ốc đảo trên sa mạc. Nó đấy, ốc đảo trăng lưỡi liềm tọa lạc tại chân Mingshashan. Chiếc hồ dài 200m có hình dáng như mặt trăng lưỡi liềm đang chờ đợi chúng ta)
Đăng nhập để trả lời
0
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=103590&Width=594
 
Những hồ nước nóng xếp kề nhau
Thành trắng như bông chỉ một màu
Đệm bông ta nằm ngâm nước khoáng
Nhìn xem mây trắng ở trên đầu
 
(Lâu đài bông’, là tên của một kỳ quan thiên nhiên vô cùng hấp dẫn. Điều khiến cho nó trở nên độc đáo là suối nước nóng có chứa rất nhiều khoáng chất. Các oxit canxi trong suối nước nóng làm tăng thêm độ dày của những lớp màu trắng và lan rộng ra theo hình bậc thang, tạo ra các hồ bơi đẹp tuyệt vời có hình vỏ sò hoặc cánh hoa)
Đăng nhập để trả lời
0
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=103591&Width=594
 
Sa mạc trong xanh đến tận trời
Hồ trong các trắng đẹp người ơi
Phải đâu cát nóng miền sa mạc
Là biển liền nhau dưới cõi đời
 
(Nhắc đến sa mạc người ta thường nghĩ đến sự nguy hiểm bởi nắng nóng, rắn rết, khô hạn… Nhưng vẻ đẹp của sa mạc Lençóis Maranhenses lại níu chân bất cứ du khách nào đến đây bởi những hồ nước xanh biếc đầy quyến rũ. Rộng khoảng 1000km2 với những cồn cát trắng xóa và các hồ nước xanh sâu thẳm, nó thực sự là thiên đường dành cho những người thích khám phá sa mạc. Điều đặc biệt là ở đây không có các thảm thực vật mặc dù vẫn có nước và mưa. Hàng năm từ tháng 7 tới tháng 9, mưa lớn tạo nên một hiện tượng vô cùng lý thú. Nước ngọt tụ lại các thung lũng giữa các cồn cát tạo thành các đầm nước xanh xen kẽ nhau giữa một khu vực hoang mạc rộng lớn)
Đăng nhập để trả lời
0
 
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=113503&Width=600
 
Này ruộng bậc thang ở lưng trời
Đất này Mường Nhé bạn yêu ơi
Nhà sàn nho nhỏ bên sườn núi
Lúa xanh xanh mướt tận chân trời
Đăng nhập để trả lời
0
http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=113520&Width=400
 
Bức tranh Mường Nhé của thợ Trời
Cuối thu năm Mão vẽ treo chơi
Núi cao cao ngất ôi Mường Nhé
Cỏ xanh xanh mướt thật tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQraYNbvwWkro-


Trăng Thu..
 
Trăng chị ngày xưa chín mỏm mòm
Này ơi Bà chúa của thơ nôm
Vằng trăng chín mỏm từ hôm ấy
Hậu thế đêm nay vẫn đứng dòm
Đăng nhập để trả lời
0
http://img.photo.yume.vn/photo/pictures/20110822/fox_fox/thumbnail/604x604/33_1892597196.jpg
 
Biết trời xanh thẳm làn mây trắng
Biết biển mênh mông sóng bạc đầu
Cánh buồm nho nhỏ về đâu tá
Dưới mây trên sóng biết về đâu…
Đăng nhập để trả lời
0
http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2011/01/31/81a3.JPG
 
TẶNG CON GÁI VÀO ĐẠI HỌC
 
Ồ thế đã cô sinh viên rồi đấy
Mùa thu cũng chín Huế vàng ươm
Áo dài cho Huế như chùng lại
Theo bước chân con tới giảng đường
 
Phải học mai sau mới nên người
Làm thầy càng phải cố con ơi
Cửu lý hương thơm nào mượn được*
Tự thân rèn giũa mới nên thôi
 
Mọi việc bây giờ phải tự lo
Phải đâu bên Mẹ để cậy nhờ
Đêm ngủ mắc màn không muổi cắn
Áo quần tự giặt chớ thờ ơ…
 
Con gái ta ơi giữa cuộc đời
Bao nhiêu cám dỗ tránh con ơi
Xa cha xa mẹ ai nhắc nhở…?
Cẩn thận sa cơ luống ngậm ngùi
 
Gắng học con ơi cả cuộc đời
Nhiều khi rất nhỏ một giây thôi
Không trong sách vỡ không đâu cả
Mà ở trên môi ấy nụ cười….
………..
* Hoa quế (Hoa mộc, Cửu lý hương ý nói hương bay xa 9 dặm…) hoa có 03 màu trắng, vàng, đỏ gọi là ngân quế, kim quế và đan quế.
 Cây hoè tượng trưng cho học hành đỗ đạt, cây quế cũng tượng trưng cho học hành đỗ đạt (vin quế, bẻ quế), quế còn tượng trưng cho sum họp gia đình, nhớ con mà viết câu này…
Đăng nhập để trả lời
0
http://tranhphongthuy.vn/twfiles/tranh_phong_thuy/19_6_2011/product_l445.jpg
 
Ngày thu vắng
 
Anh bắt gặp mùa thu trong mắt em
Nét kiêu sa một thời con gái
Chút trầm tư trong vẽ buồn xứ Huế
Hoa phượng hết rồi Huế vẫn chơi vơi…
 
Anh gặp mùa thu trên gương mặt em
Buồn của kẻ lấy chồng ưa rong ruổi
Thu trút là vàng thay lá mới
Em trút muộn phiền cho ngày mới thôi em
 
Có những lúc trong đời ta ngắm
Kiêu sa vàng rực áo mùa thu
Mơ ước bao điều vào xanh thẳm
Đã đi đi mãi tới bây giờ
 
Một thời rong ruổi của ngày xưa
Đỉnh non, chân sóng chẳng ai ngờ
Để em nước mắt lăn bên cửa
Đợi những hoàng hôn một bóng người
 
Ta của ngày xưa trở lại nhà
Tang bồng* âu cũng chuyện đã qua
Phong trần một thủa sầu dâng tím
Lên mắt buồn em lệ nhạt nhoà…
……………..
* Tang (cây dâu) Bồng (cây cỏ bồng), xưa làm cung gỗ dâu, tên cỏ bồng sinh con trai thì bắn đi bốn phía để con sau này tung hoành thoả chí…
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenamphong626

http://tranhphongthuy.vn/twfiles/tranh_phong_thuy/19_6_2011/product_l445.jpg
 
Ngày thu vắng
 
Anh bắt gặp mùa thu trong mắt em
Nét kiêu sa một thời con gái
Chút trầm tư trong vẽ buồn xứ Huế
Hoa phượng hết rồi Huế vẫn chơi vơi…
 
Anh gặp mùa thu trên gương mặt em
Buồn của kẻ lấy chồng ưa rong ruổi
Thu trút là vàng thay lá mới
Em trút muộn phiền cho ngày mới thôi em
 
Có những lúc trong đời ta ngắm
Kiêu sa vàng rực áo mùa thu
Mơ ước bao điều vào xanh thẳm
Đã đi đi mãi tới bây giờ
 
Một thời rong ruổi của ngày xưa
Đỉnh non, chân sóng chẳng ai ngờ
Để em nước mắt lăn bên cửa
Đợi những hoàng hôn một bóng người
 
Ta của ngày xưa trở lại nhà
Tang bồng* âu cũng chuyện đã qua
Phong trần một thủa sầu dâng tím
Lên mắt buồn em lệ nhạt nhoà…
……………..
* Tang (cây dâu) Bồng (cây cỏ bồng), xưa làm cung gỗ dâu, tên cỏ bồng sinh con trai thì bắn đi bốn phía để con sau này tung hoành thoả chí…

 

 
Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc ta lãng quên...
nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hòa vào con sóng lớn...
ta đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi..." (sưu tầm)

...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

http://tranhphongthuy.vn/twfiles/tranh_phong_thuy/19_6_2011/product_l445.jpg
 
Ngày thu vắng
 
Anh bắt gặp mùa thu trong mắt em
Nét kiêu sa một thời con gái
Chút trầm tư trong vẽ buồn xứ Huế
Hoa phượng hết rồi Huế vẫn chơi vơi…

Anh gặp mùa thu trên gương mặt em
Buồn của kẻ lấy chồng ưa rong ruổi
Thu trút là vàng thay lá mới
Em trút muộn phiền cho ngày mới thôi em

Có những lúc trong đời ta ngắm
Kiêu sa vàng rực áo mùa thu
Mơ ước bao điều vào xanh thẳm
Đã đi đi mãi tới bây giờ

Một thời rong ruổi của ngày xưa
Đỉnh non, chân sóng chẳng ai ngờ
Để em nước mắt lăn bên cửa
Đợi những hoàng hôn một bóng người

Ta của ngày xưa trở lại nhà
Tang bồng* âu cũng chuyện đã qua
Phong trần một thủa sầu dâng tím
Lên mắt buồn em lệ nhạt nhoà…
……………..
* Tang (cây dâu) Bồng (cây cỏ bồng), xưa làm cung gỗ dâu, tên cỏ bồng sinh con trai thì bắn đi bốn phía để con sau này tung hoành thoả chí…




Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc ta lãng quên...
nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hòa vào con sóng lớn...
ta đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi..." (sưu tầm)






 
 QUAY ĐẦU…
 
Chỉ một lần thôi quay đầu nhìn lại
Biết bao điều đọng mãi trái tim ta
Khi giọt nước đã hoà vào biển lớn
Đầu nguồn là nỗi nhớ đã bay xa
 
Là trăng huyền ảo…
đêm huyền ảo…
Hay tại tâm ta…hoá nhiệm màu
Nhìn lên lặng lẽ soi dìu dịu
Như người lính gác suốt đêm thâu
 
Trăng huyền ảo…
vào đêm như thế
Là trăng hay đêm hoá thành trăng
Khi ở chân trời trăng vừa nhú
Là đêm vừa xuống đã tan dần
 
Này tâm thức…
xin đừng vươn tới nữa…
Đường ta qua đau khổ đã chất đầy
Càng vươn tới càng khổ đau chất ngất
Bến bờ nào an trú cõi tâm đây…
 
Là viên sỏi…
đã chìm sâu đáy nước
Sóng từ tâm lan toả cả đất trời
Ừ thế đấy…
Quay đầu đi bạn hỡi…
Để trăng trời…
…ta  nhất thể chơi vơi…
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0


Mơ Thu

Sương lững lơ
…mây trắng lững lơ
Vầng trăng đêm vắng lặng như tờ
Thoảng hương nguyệt quế thơm nhè nhẹ
Theo trăng vào đẫm cả trang thơ

Trăng cuối thu rồi
…sương cuối thu
Gió đêm đã bạn với sương mù
Lung linh sương đậu trên nhành cỏ
Nửa mơ nửa thực giữa lời ru…

Ta tự hỏi …
…hỡi mùa thu diễm ảo
Người lấy đâu ra lắm sắc vàng
Để biến thế gian thành hoa lệ
Mỗi bước chân qua mỗi ngỡ ngàng

Mơ màng thành Huế vừa thức giấc
Bâng khuâng lật ngắm vội bàn tay
Trong mơ ta dạo mùa thu đẹp
Lá phong đỏ thắm thấy rơi đầy…

Lá thu lớp lớp rụng bên thềm
Nét thu man mác thú điền viên
Dòng sông lờ lững đôi bờ lặng
Huế ơi thoát tục một nét thiền…

lnp
Đăng nhập để trả lời
0

 
Thuyền rồng
 
Trăng tựa đứng yên giữa đỉnh trời
Mây cũng ngừng trôi sương chẳng rơi
Thời gian phút chốc như dừng lại
Ý nghe thu nói một đôi lời
 
Trăng chơi vơi
Nước chơi vơi
Giữa dòng thu sáng ngời ngời ánh trăng
Tưởng như Cung quế ả Hằng
Đêm thu xuống tắm giữa dòng sông xanh
Sương cũng mong manh
Đêm cũng mong manh
Bâng khuâng khúc nhạc ngủ không đành
Trong thuyền sênh phách tiếng ca thanh
Ngoài thuyền tiếng sóng buồn tênh mạn thuyền
 Biết ai ai biết nỗi niềm…!
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: mây trắng



Hồn thu thảo

một thuở trời xưa niềm u uẩn
vọng kiếp người thoảng nghe từng bước
ngựa hồng buông vó cõi trầm luân
vương hồn thu thảo say mong ước...

Mây Trắng


http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQMkbiHRdzry6Vcg1h4AkNcXWXWNoFjrma6GEProlyeUtSG2hsv
 

Vọng thu thảo
 
dấu xưa lớp lớp lá vàng
hàng cây cổ thụ bên đàng gió reo
chút vàng nắng rọi tịch liêu
vọng hồn thu thảo với chiều thu không

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Câu Nam Ai…còn đau
 
Ngược xuôi dòng nước sông Hương
Câu Nam ai vẫn còn buông lững lờ
Dẫu không còn nữa ngày mơ
Điệu Nam Ai vẫn còn ngơ ngẫn buồn
 
Thuyền lên Linh Mụ
chèo xin gác
Điệu Nam Ai lướt xuôi dòng
Cho buồn man mác trên sông đêm tàn
 
Trên sông dìu dặt cung đàn
Khoan nhặt lời thương lời oán
Đôi bờ cách trở ngày xa lắm
Đàn lên lỗi nhịp…miên man lý sầu ?
 
Hỏi vì đâu ?
Vì đâu dây lạnh cung sầu !
Tiếng đàn…giọng hát hai đầu đợi nhau*
Câu Nam Ai…vẫn còn đau
……..
*Gs Tô Vũ đã phân định nhạc Huế thành ba thành phần chính yếu: Nhạc Lễ, Dân ca và Ca Huế. Đặc biệt đối với ca Huế, sau khi nhận xét các yếu tố bài bản, khúc thức, bố cục và phong cách trình diễn, ông đã có sự đánh giá sâu sắc: "Như vậy, có thể nói: ca Huế là một thể loại nhạc hát mang nhiều yếu tố chuyên nghiệp về cấu trúc và phong cách biểu diễn, nhưng về nội dung âm nhạc của nó thì bộ phận đặc sắc nhất lại chịu ảnh hưởng rõ rệt của Hò, Lý dân gian..."
Đăng nhập để trả lời
0




CÒN MÃI TRONG TA…
 
Chút sương rơi
…đã lạnh thu rồi
Thi nhân gác bút nghe lời thở than
Trăng đưa mây trắng lại non ngàn
Qua mành hồn gió hận mang mang…
 
Sương trải trần gian
…buồn lớp lớp
Ở đâu sương có nhớ tình ai
Ai gửi hồn vào sương lãng đảng
Để đêm thu chợt nhớ nhung hoài
 
Trăng vẫn thé !
Sương vẫn rơi như thế…
Cứ vô tư đẫm ướt cả cõi đời
Trăng gửi ánh vàng dâng mãi miết…
Đâu chỉ thu vàng? sắc lá thôi !
 
Có một mùa thu chẳng sắc vàng
Ngập tràn sương trắng trắng miên man
Đêm lạnh  Huế vào trong nỗi nhớ
Áo trắng mày cong Huế dịu dàng
 
Trầm mặc uy nghi Huế mặc trầm
Vui buồn Huế đã chảy vào trong
Tuy đã xa rồi ôi xứ Huế
Còn mãi trong ta …nỗi nhớ thầm.
 
Còn mãi trong ta…một nốt trầm.
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0


KHÚC GIAO MÙA

Bổng dưng trời đất sao huyền bí
Lòng người khép chặt trán đăm chiêu
Hơi thu gởi lạnh vào nhung nhớ
Gió gửi vào đêm tiếng trở chiều

Trăng hỡi vì sao bỗng ngại ngần
Để ta chân bước chợt phân vân
Gió đã xoay chiều ngoài sông vắng
Để hương hoa quế thoảng xa dần

Trên cành nghe chiếc lá chờ rơi
Mượn cơn gió thổi để về trời
Gió chừng như sợ mùa đi mất
Bỗng dưng lặng ngắt chẳng nên lời…

Xa tận tầng không trăng nói chi
Mà nghe sương trắng vọng thầm thì
…Lá vàng đã rụng mùa sắp hết…
…Một mùa thu đẹp sắp qua đi…

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


ĐÊM RẮM THÁNG TÁM MƯA RƠI…

Mưa rơi rơi
Buồn rơi rơi
Thu chơi vơi
Trăng rằm thôi chẳng ghé chơi đêm này
Mưa đêm nay
Gió đêm nay
Nguyệt quế rụng đầy
Trong mưa hương chẳng bay đầy sân con
Tiếc công tưới nước dọn bồn…

Ta cô đơn
Trăng cô đơn
Hoa quế rụng hờn
Mưa đêm bất chợt cho buồn lòng ta…
Mưa rơi tý tách gần xa
Ngoài hiên mưa dội trong ta ướt sầu…
Mong mưa mau
Vơi nỗi sầu
Ánh trăng vằng vặc nhiệm màu như xưa…

Đêm nghe tiếng gió trở mùa…
….Giật mình cứ tưởng mùa thu xa rồi…
Ngoài hiên mưa vẫn rơi rơi…

Đêm chơi vơi
Mưa rơi rơi
Bên song lặng lẽ ta ngồi
Lắng nghe từng giọt mưa rơi bên thềm…
Lặng trong đêm
Chìm trong đêm
Nghe mưa lặng lẽ êm đềm...
…cuối thu…

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-12 10:53:17Mộng Liên>
SÁO SANG SÔNG

Ôi mùa thu đẹp sắp chuyển đông
Lẳng lặng mà nghe gió thì thầm
Mủa nao lá đổ người hời hợt
Để sầu cho chiếc lá quạnh không

Có nghĩa gì không những buổi chiều
Đế sắc vàng rơi lòng quạnh hiu
Người xa xôi quá mông lung quá !
Em tôi hờn dỗi bóng cô liêu

Quay lưng với vị đắng trong lòng
Đã chớm về rồi cơn gió đông
Người hỡi nghe đi niềm đau thẳm
Ôm hận trong lòng sáo sang sông

Hỡi con sáo nhỏ chớ buồn lâu !
Còn chị còn em ta tình sâu
Gió vờn mây đuổi hương sắc ảo
Ảo cả trời thu luống mộng đầu .


📎 ccflycatcher
ước ta được như hoa sen trắng
từ bùn mà chẳng nhuốm tanh hôi
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Mộng Liên

SÁO SANG SÔNG

Ôi mùa thu đẹp sắp chuyển đông
Lẳng lặng mà nghe gió thì thầm
Mủa nao lá đổ người hời hợt
Để sầu cho chiếc lá quạnh không

Có nghĩa gì không những buổi chiều
Đế sắc vàng rơi lòng quạnh hiu
Người xa xôi quá mông lung quá !
Em tôi hờn dỗi bóng cô liêu

Quay lưng với vị đắng trong lòng
Đã chớm về rồi cơn gió đông
Người hỡi nghe đi niềm đau thẳm
Ôm hận trong lòng sáo sang sông

Hỡi con sáo nhỏ chớ buồn lâu !
Còn chị còn em ta tình sâu
Gió vờn mây đuổi hương sắc ảo
Ảo cả trời thu luống mộng đầu .








SÁO TRONG LỒNG

Sáo đâu mà sáo đó chích bông
Bắt ra làm sáo…ngó tội không
Chích chích quanh vườn tìm sâu bọ…
Cớ chi lại bắt phải qua sông…

Đây sáo ta đây đẹp tuyệt vời
Bộ lông ngũ sắc mắt vàng tươi
Quen rừng chẳng ở nơi đô hội
Qua sông qua suối cánh tung trời

Rồi một ngày kia vướng tay người…
Cửa lồng đóng chặt khoảng rong chơi
Kêu lên những tiếng người…vô nghĩa
Khi cửa tự do đóng lại rồi…

Ôi sáo sang sông chuyện qua rồi…
Muốn nơi đô hội phải chịu thôi
Khung trời xanh thẳm …ừ xanh ảo
Ảo cả niềm vui…hót tiếng người

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
lenamphong626 đã viết:
PHƯỢNG_HOÀNG đã viết:
PHƯỢNG HOÀNG


Phượng Hoàng soãi cánh vút trời mây ,
Ngữa mặt trông cao , tấc gang này
Kiêu hãnh một mình trên đỉnh tuyết ,
Ngắm trăng , cất giọng nhớ thương bầy ...




Hỏi Phượng_Hoàng

Lão Tống* ngày xưa là thần điểu
Ba năm mài vuốt núi khe sâu
Một đêm lỡ thét**... thành Đầu lĩnh
Thuỷ bặc mênh mông chẳng vướng sầu...

Ta nghe Phượng gọi Hoàng khắc khoải***
Loài chim trống mái chẳng rời nhau
Là Phượng...là Hoàng...hay cả cặp...?
Hay hai trong một sải cánh bay...?

Đứng trên núi tuyết mắt nhìn xa
Là hai hay bốn mắt này ta...
Nếu đúng Phượng Hoàng thì một cặp
Cớ sao lại bảo "một mình" a...?
.........
Đến nhà Phượng_Hoàng nhớ bài thơ làm phản của Tống Giang cắc cớ cho vui nha…
* Cập Thời Vũ Tống Công Minh- Tống Giang Đầu lỉnh 108 anh hùng Lương Sơn Bạc
** Tống Giang nỗi giận giết Diêm Bà Tích (Diêm Bà Tích biết được mối quan hệ giữa Tống Giang và Tiều Cái, ả không những thông gian với Trương Văn Viễn lại còn uy hiếp chồng, đe doạ sẽ tố cáo với quan phủ, Tống Giang tức giận giết chết ả )
*** Phượng cầu Hoàng của Tư Mã Tương Như tên tự là Tràng Khanh vừa đàn vừa hát ghẹo nàng Trác Văn Quân: “Chim phượng, chim phượng về cố hương, Ngao du bốn bể tìm chim hoàng Thời chưa gặp chừ, luống lỡ làng. Hôm nay bước đến chốn thênh thang. Có cô gái đẹp ở đài trang, Nhà gần người xa não tâm tràng. Ước gì giao kết đôi uyên ương, Bay liệng cùng nhau thỏa mọi đường”






PHƯỢNG BUỒN…

Ta nghe tiếng phượng (hoàng ) rúc rich
Đâu rồi chí lớn ngắm trời cao
Trả lại bầu trời cho ưng điểu
Về ôm núi tuyết tiếng thều thào…

Trời thẳm…
chí cao..
tung cánh thét gào…mây gió nổi…
lạ thay ngồi bệt đỉnh cô đơn
ngắm gió mây…buồn…
… ôi phượng lẻ…

Đã có lúc buồn trên đỉnh núi
Ta buồn gặm nhấm nỗi cô đơn
Uớc mong gảy cánh làm thân cỏ…
Bốn phương bè bạn chẳng biết buồn**…
………
Trung thu mưa rét nằm ôm hận
Nhớ xưa họ Nguyễn** đến nao lòng…
Hãi hồ huyết quản còn chưa lạnh
Luống thẹn…
… tai nghe chuyện PHƯƠNG_HOÀNG…

lnp
…………
* Mượn ý thơ Tagore: " Ngọn cỏ tìm bạn bè đông đảo ở dưới thấp,cái cây tìm sự cô đơn ở trên trời"
** Nguyễn Hữu Cầu (?–1751) là thủ lĩnh một cuộc khởi nghĩa nông dân Đàng Ngoài vào giữa thế kỷ 18. Ông là người xã Lôi Động, huyện Thanh Hà, Hải Dương, Việt Nam. Khi sa cơ từng ngâm bài thơ tỏ chí mình có 3 câu cuối:
… “Bay thẳng cánh muôn trùng tiêu Hán
Phá vòng vây làm bạn kim ô
Giang sơn khách diệc tri hồ? ”

Đăng nhập để trả lời
0
LÝ CON SÁO
 
Có con sáo nhỏ xổ lòng
Để cho con sóng vỗ thuyền đong đưa
Xin trời đừng đổ cơn mưa
Để con sáo khỏi sợ mưa ướt mình
 
Vì người cứ mãi làm thinh
Nên con sáo nhỏ thình lình bay xa
Bao nhiêu mùa mưa đã qua
Đời anh vắng lặng một mình quạnh hiu
 
Chiều thu nỗi nhớ liu xiu
Sáo ơi sáo hãy quay về bến xưa
Kẻo người lại trách ta ưa
Rộn ràng đô hội bỏ quên trăng thề
 
Mưa reo khúc nhạc đê mê
Mưa làm nổi nhớ lưng chừng mùa thu
Mưa tung trời đất mịt mù
Để con sáo nhỏ u mê quên về 


Đăng nhập để trả lời
0

Lý chim sâu

Ta làm…ta làm
… chim chích bắt sâu
Biết đâu đô hội mà sầu sáo ơi
Qua sông…qua sông
…sáo đã qua rồi…
Nhìn theo… nhìn theo
… chỉ thấy da trời trong veo

Ở đây lặn suối trèo đèo
Chim kêu vượn hót…
…buồn teo là buồn…
Trời buồn nên giọt mưa tuôn
Nước reo cuồn cuộn…
sông nguồn hoang vu…
Ở đây…ở đây
… u ám mây mù
Qua sông từ ấy… bây giờ nhớ chi…
Sáo ơi…sáo ơi…
…đừng dại bay về…

ĐK(Sáo ơi…sáo ơi…
…đừng dại bay về…)

…lnp
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»