Khúc Trăng Khuya
Lối
Một khách hành mang đầy tâm sự, bởi cuộc tình đã chết tự hôm qua, nhìn vầng trăng sương động trên cành, chung rượu đắng mời trăng vàng uống cạn.
Văn thiên tường
Đêm nay ngồi dưới ánh ….trăng
cùng với cây đàn, lời hát trầm bỗng du dương,
Điệu buồn nghe sâu lắng
Chất chứa nỗi ưu tư
Mặt trăng tròn trong sương
Ngỡ như đang ở giữa mây trời
Ta muốn say, và mơ màng thèm giấc mộng
Để tìm quên đi một sự thật
Mà luôn đeo đẳng bên lòng.
Ngày
mai bầu trời sẽ sáng
Còn ai cùng bầu bạn với ta
Trăng nằm lơ lửng trên cao
Đêm cô đơn chìm áng mây hồng
Tủi thân chăng, không tìm được một người tri kỷ
Chỉ thấy mênh mông cả không trung hoang lạnh
Dưới trần gian thì hiếm kẻ chung tình
Ta đã say, trăng cũng lặng rồi
Ngày
mai này, bầu trời chạng tối
Hẹn ngồi chuốt rượu mơ trăng
1. Ai trút men cay để cho ánh vàng rơi trong chén, vị đắng men kia có làm cho say khước sao ta thấy ánh trăng đang nghiêng ngửa bởi …hương ... nồng. Đêm vắng cô liêu nghe tê buốt trong lòng, có phải trăng cô đơn cũng tìm người tri kỷ, gởi tâm sự đời bên sương lạnh canh khuya, mây trắng hững hờ trôi dạt mãi nơi xa, để ánh trăng bơ vơ lặng lẽ nhớ âm thầm, tình là gì mà gieo bao nỗi trái ngang, hy vọng thật nhiều để rồi vương mang sầu khổ.
2. Ta nhớ trăng năm xưa có nụ cười hạnh phúc, có đôi mắt yêu thương bàn tay nhỏ dịu dàng, ngắm biển mênh mông cùng sánh bước bên nàng, mặt nước bao la ngồi nhìn từng đợt sóng, lòng thấy bồi hồi rung động nhịp tim yêu, long lanh sao trời em chuốt rượu để anh say, bóng nguyệt lửng lơ ngập đầy trong cảm xúc, trăng của ngày xưa khuất dần theo ký ức, ánh trăng đêm này xơ xác vội tàn mau.
Lý trăng soi:
Trăng buồn soi,
đêm vắng cơn mơ dài,
giờ người ngủ say,
có nghe tâm tình,
rằng anh nhói đau trong lòng
bên hàng tre
mờ in đấy nước
bóng dáng nàng xưa
còn đâu, giọng nói thân quen
trăng sắp tàn sương rơi lạnh bờ vai.
6. Cám ơn người cho ta nỗi khổ đau, để men rượu nồng nàn dưới đêm trăng sáng, cho mây lang thang trên đỉnh đồi thơ mộng, và ngọn gió lạnh lùng kẻo kẹt mấy hàng tre, anh đón nhận vào từng câu nói khô khan, khi hạnh phúc bây giờ chỉ như là hư ảo, từng bước chân đi gập ghềnh nhiều trắc trở, là mớ hành trang và vốn liếng của cuộc đời. Ánh trăng tàn mặt trời vừa thức giấc, rượu cạn bầu người khách lạ còn say, dậy đi đã hết đêm dài, bình minh vừa hé chân trời tương lai.
Bạch Vân Nam
Bình Dương 08/2017
KARAOKE