<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-14 14:02:29Ct.Ly>

[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/musique/TinhCha_NgocSon.mp3[/themNhac]
Hàng năm ở Hoa Kỳ, Ngày cho Mẹ vào ngày Chúa Nhật thứ 2 trong tháng Năm, ban đầu được vận động vào năm 1907 ở Philadelphia do bà Ana Jarvis lấy ngày thân mẫu mình qua đời mà lập ra, chờ đến năm 1911 mới phổ biến gần như khắp các tiểu bang và đến năm 1914 mới được tổng thống Woodrow Wilson tuyên bố là ngày quốc lễ.
Còn Ngày cho Cha là bắt đầu do sự khởi xướng của bà Sonora Dodd ở hạt Spokane thuộc tiểu bang Washington sau khi nghe thuyết giảng về Ngày cho Mẹ vào năm 1909. Bà đã muốn tôn vinh người cha của mình là ông William Smart nguyên là cựu chiến binh thời Nội chiến, mẹ bà đã chết sau khi vừa sinh đứa con thứ 6, nên cha bà phải đơn thân lâm vào cảnh gà trống nuôi sáu đứa con côi cút với bao can đảm và tận tụy hy sinh không bờ bến. Ngày sinh nhật của ông Smart vào này 19 tháng Sáu được coi như Ngày cho Cha tiên khởi.
Tổng thống Calvin Coolidge vào năm 1924 ủng hộ ý kiến quốc lễ hoá ngày này. Rồi vào năm 1966, tổng thống Lyndon Johnson tuyên bố Ngày cho Cha chính thức vào ngày Chuá nhật thứ ba trong tháng Sáu, để vào năm 1972 tổng thống Richard Nixon ký Ngày cho Cha trở thành ngày quốc lễ vĩnh viễn theo luật định.
Chúc mừng ngày lễ Từ Phụ
Ơn Cha như núi như non
Hy sinh tất cả cho con nên người
Công Ơn Thân Phụ
Công cha như núi Thái Sơn Hy sinh tất cả cho con nên người
Công Ơn Thân Phụ
Như trời lồng lộng như cơn mưa chiều.
Cuộc đời vất vã bao nhiêu,
Chỉ vì yêu mến nâng dìu đàn con
Ôi tình thân phụ sắc son,
Dù cho sông cạn núi mòn không phai.
Ơn sâu nguyện khắc ghi hoài,
rọn đời cố gắng để hài lòng cha.
Nhớ khi lầm lỗi được tha,
Đôi mắt người thật thiết tha nhân từ.
Những khi tánh xấu tật hư,
Cái roi nghiêm khắc chẳng từ lời than.
Vì mong con được khôn ngoan,
Người luôn răn dạy muôn ngàn điều hay,
Mỗi khi chân ngã thân trầy,
Tay người chăm sóc, lòng đầy xót thương.
Hy sinh thật quả vô lường,
Trọn đời thiếu thốn nhịn nhường vì con.
Nhịn từng tấm áo miếng ngon,
Mong con ăn học nên khôn với người.
Công cha ôi quá cao vời!
Ơn cha thật chẳng đủ lời nói đâu.
Cầu cho cha được sống lâu,
Cho con cơ hội ơn sâu đáp đền.
Giờ đây ý Chúa được nên,
ha lìa cõi tạm, về bên kia bờ.
Lòng con se thắt bơ vơ,
Còn đâu cơ hội phụng thờ cha yêu.
Lòng xin khấn hứa một điều,
Chăm lo việc Chúa sớm chiều khôn nguôi
Mai kia gặp lại trên trời
Lòng con vui sướng đời đời bên cha.
Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Tân (1980, 1987)
(Để tưởng niệm Phụ Thân là Cố MS Nguyễn Duy Xuân – 1921-1987)

