.

ĐẾN THĂM NHAU
Đến thăm một người bạn ( thân tình chỉ vừa vừa phải phải - không là try kỷ,không là gắn bó,chỉ vừa phải,phải chăng mà thôi ) Bạn ấy là người khô khan nhưng tốt bụng vì có lòng từ tâm ,tôi thuộc loại " ươt át " vừa đủ lụt lội như những bài thơ nói về mưa rơi và rơi mưa.
Đến nửa chừng một câu chuyện sau khi lọt ra khỏi cái đề tài chính trị,chính em oái oăm nào đó,người bạn nhìn tôi,đôi mắt và ánh nhìn như chế diễu kiểu sắp đấm đá nhau :
- Tôi nghĩ ông là người phức tạp ,rắc rối....
Đúng ra,tôi nổi quạu nếu là ngày xưa thời mình 20 tuổi.Ở tuổi ấy,người ta hăng lắm - tuổi ngựa húc hăng say mà ! - Nghe xong câu phát biểu ấy,làm như có cái gương phản chiếu trước mặt : tôi thấy mình già lắm rồi,những sợi tóc đã bạc đi từ một bức tranh màu biến thể mà thời gian đã là họa sĩ.Tôi nghĩ người bạn ấy nói đúng .Đúng ở chỗ là tâm lý con người rất phức tạp.Thấy vậy mà không phải vậy.Lúc vui thì khác,buồn thì còn ác liệt hơn.
Ham mê sách báo,để thể viết,tôi đọc khá nhiều.Đọc những điều mình thích và có khi đọc cả những điều " khó nuốt ".Nhưng vơí bản tính cẩn thận,tôi học cách đọc những cái dễ nuốt vào những buổi đêm trước giờ đi ngủ hoặc vào buổi sớm để thư giãn.Còn những điều trời đánh thánh đâm ba trợn kiểu nhức đầu,nhức óc thì còn tùy ( tùy vào những lúc mình thấy mình cừ khôi sáng suốt nhất ... Đọc như thế như một cách khả dĩ chấp nhận hoặc vận dụng sự phản kháng của riêng mình - và có lúc phải ngừng đọc để não bộ được nghỉ ngơi,hạ hỏa )
Sự tiêu hóa của sinh lý sau khi ăn uống cũng được ví như sự viết.Lúc làm thơ ( nếu có cảm hứng ) tôi chọn cách thức đơn giản nhất : giọt mưa chỉ là giọt mưa để níu vào đó một hình ảnh ,một nụ cười,một ngón tay đã được ghép vào một cảm nghĩ - Thế thôi.Khi viết văn xuôi,tôi tập chọn cho mình những điều đơn giản nhất để kể một câu chuyện.Vì những điều đơn giản là những gì dễ nuốt cho cái bao tử của ý nghĩ....
Sáng nay - Ngày nghỉ .Mở chủ đề thơ mang tên " Những buổi chiều còn mưa " của mình,tôi gặp một người bạn viết ghé thăm và anh để lại chữ :

.... " Viết gì ?
viết gì, khi buổi trưa nhắc mình về thời gian và cảm giác.
viết gì, khi buổi chiều thắc mắc về những đồng nghĩa của hoàng hôn, của thế nào gọi là " biết " ? chẳng hạn, "biết sống", "biết yêu", "biết làm thơ", "biết viết", "biết thì sống", và "biết mình không biết" v.v...
hàng cây trên con đường nhỏ nép mình vào trong khái niệm của lòng tôi và từ đó hiện ra những lỗi lầm của quá khứ, những ước lượng dị biệt của cỏ trời và cỏ em
cái gọi là giai điệu và ngọt dịu âm thanh, cái hòa hợp với lỗ tai ??? cái mà nietzsche đã chế nhạo - đừng nói "hãy sống theo tự nhiên", bởi lẽ có cái gì trong cuộc sống là không tự nhiên ? tự nhiên bình thường vượt lên và ở ngoài ngữ ngôn sòng phẳng là bởi lẽ đó. Không có áp đặt, không có mù quáng, không có sáng suốt, không có cái gọi là hợp tai, hợp nhãn, hòa hợp v..v... bởi cái tự nhiên thì không nằm trong chữ tự nhiên
hàng cây trên con đường nhỏ, và một vòng tay hờ khoác lên xanh biếc những ảo tưởng về cái gọi là hy vọng, và tương lai với những đối chọi của vui buồn, của màu sắc ~ em ơi, now or never, hôn hay buồn nôn ? Cũng sẽ chết, sẽ chết
sẽ c.hết ... sẽ chấm hết ...
có thật không ? những chiều mưa, những quãng lặng im, những điều không nói làm nên nhịp điệu của lòng, những điều đất trời chưa tỏ làm nên dáng hùng của núi non, và bàn tay anh làm dáng em thêm ngon trong chiều tàn nắng giữa
viết để làm gì ? tự ngã chơi đùa cùng ngôn ngữ và trí óc chúng ta sẽ chìm đắm trong nhà tù nhồi sọ của khái niệm và ngữ ngôn lọt lòng cho nên tất cả những câu hỏi đều không bao giờ thoát ra khỏi chúng mà cho chúng ta được một phút nguyên trinh mới mẻ nào cả ...
( Sơn, tôi thích chiều. Và tính chất " tàn dần " của tôi trong tất cả ngu xuẩn và thi vị của nó, cho tôi một chút mặn mòi khi nắng luyến tiếc phai dần trong chiều nay ...)
Khải Ý ( dactrung.net )
______________________________
Hay thật ! Chết thật !
Khi đọc xong những hàng chữ ấy của bạn tôi viết,tôi phải đọc lại nhiều lần để nắm bắt ý tưởng của bạn ấy.
Bạn đang ghé mắt đọc những hàng chữ ấy của Khải Ý,bạn nghĩ sao ?
Tôi viết và đang nghĩ đến những màu sắc của một bức tranh lập thể,khi xem tranh trừu tượng,có thể người ta chỉ nên đọc tranh và ngắm tranh bằng cảm tưởng và tâm trạng riêng của mình và có khi tự ngộ rằng : " Tôi đã biết điều mình không biết "

dangson.fr
đăng sơn.fr

ĐẾN THĂM NHAU
Đến thăm một người bạn ( thân tình chỉ vừa vừa phải phải - không là try kỷ,không là gắn bó,chỉ vừa phải,phải chăng mà thôi ) Bạn ấy là người khô khan nhưng tốt bụng vì có lòng từ tâm ,tôi thuộc loại " ươt át " vừa đủ lụt lội như những bài thơ nói về mưa rơi và rơi mưa.
Đến nửa chừng một câu chuyện sau khi lọt ra khỏi cái đề tài chính trị,chính em oái oăm nào đó,người bạn nhìn tôi,đôi mắt và ánh nhìn như chế diễu kiểu sắp đấm đá nhau :
- Tôi nghĩ ông là người phức tạp ,rắc rối....
Đúng ra,tôi nổi quạu nếu là ngày xưa thời mình 20 tuổi.Ở tuổi ấy,người ta hăng lắm - tuổi ngựa húc hăng say mà ! - Nghe xong câu phát biểu ấy,làm như có cái gương phản chiếu trước mặt : tôi thấy mình già lắm rồi,những sợi tóc đã bạc đi từ một bức tranh màu biến thể mà thời gian đã là họa sĩ.Tôi nghĩ người bạn ấy nói đúng .Đúng ở chỗ là tâm lý con người rất phức tạp.Thấy vậy mà không phải vậy.Lúc vui thì khác,buồn thì còn ác liệt hơn.
Ham mê sách báo,để thể viết,tôi đọc khá nhiều.Đọc những điều mình thích và có khi đọc cả những điều " khó nuốt ".Nhưng vơí bản tính cẩn thận,tôi học cách đọc những cái dễ nuốt vào những buổi đêm trước giờ đi ngủ hoặc vào buổi sớm để thư giãn.Còn những điều trời đánh thánh đâm ba trợn kiểu nhức đầu,nhức óc thì còn tùy ( tùy vào những lúc mình thấy mình cừ khôi sáng suốt nhất ... Đọc như thế như một cách khả dĩ chấp nhận hoặc vận dụng sự phản kháng của riêng mình - và có lúc phải ngừng đọc để não bộ được nghỉ ngơi,hạ hỏa )
Sự tiêu hóa của sinh lý sau khi ăn uống cũng được ví như sự viết.Lúc làm thơ ( nếu có cảm hứng ) tôi chọn cách thức đơn giản nhất : giọt mưa chỉ là giọt mưa để níu vào đó một hình ảnh ,một nụ cười,một ngón tay đã được ghép vào một cảm nghĩ - Thế thôi.Khi viết văn xuôi,tôi tập chọn cho mình những điều đơn giản nhất để kể một câu chuyện.Vì những điều đơn giản là những gì dễ nuốt cho cái bao tử của ý nghĩ....
Sáng nay - Ngày nghỉ .Mở chủ đề thơ mang tên " Những buổi chiều còn mưa " của mình,tôi gặp một người bạn viết ghé thăm và anh để lại chữ :

.... " Viết gì ?
viết gì, khi buổi trưa nhắc mình về thời gian và cảm giác.
viết gì, khi buổi chiều thắc mắc về những đồng nghĩa của hoàng hôn, của thế nào gọi là " biết " ? chẳng hạn, "biết sống", "biết yêu", "biết làm thơ", "biết viết", "biết thì sống", và "biết mình không biết" v.v...
hàng cây trên con đường nhỏ nép mình vào trong khái niệm của lòng tôi và từ đó hiện ra những lỗi lầm của quá khứ, những ước lượng dị biệt của cỏ trời và cỏ em
cái gọi là giai điệu và ngọt dịu âm thanh, cái hòa hợp với lỗ tai ??? cái mà nietzsche đã chế nhạo - đừng nói "hãy sống theo tự nhiên", bởi lẽ có cái gì trong cuộc sống là không tự nhiên ? tự nhiên bình thường vượt lên và ở ngoài ngữ ngôn sòng phẳng là bởi lẽ đó. Không có áp đặt, không có mù quáng, không có sáng suốt, không có cái gọi là hợp tai, hợp nhãn, hòa hợp v..v... bởi cái tự nhiên thì không nằm trong chữ tự nhiên
hàng cây trên con đường nhỏ, và một vòng tay hờ khoác lên xanh biếc những ảo tưởng về cái gọi là hy vọng, và tương lai với những đối chọi của vui buồn, của màu sắc ~ em ơi, now or never, hôn hay buồn nôn ? Cũng sẽ chết, sẽ chết
sẽ c.hết ... sẽ chấm hết ...
có thật không ? những chiều mưa, những quãng lặng im, những điều không nói làm nên nhịp điệu của lòng, những điều đất trời chưa tỏ làm nên dáng hùng của núi non, và bàn tay anh làm dáng em thêm ngon trong chiều tàn nắng giữa
viết để làm gì ? tự ngã chơi đùa cùng ngôn ngữ và trí óc chúng ta sẽ chìm đắm trong nhà tù nhồi sọ của khái niệm và ngữ ngôn lọt lòng cho nên tất cả những câu hỏi đều không bao giờ thoát ra khỏi chúng mà cho chúng ta được một phút nguyên trinh mới mẻ nào cả ...
( Sơn, tôi thích chiều. Và tính chất " tàn dần " của tôi trong tất cả ngu xuẩn và thi vị của nó, cho tôi một chút mặn mòi khi nắng luyến tiếc phai dần trong chiều nay ...)
Khải Ý ( dactrung.net )
______________________________
Hay thật ! Chết thật !
Khi đọc xong những hàng chữ ấy của bạn tôi viết,tôi phải đọc lại nhiều lần để nắm bắt ý tưởng của bạn ấy.
Bạn đang ghé mắt đọc những hàng chữ ấy của Khải Ý,bạn nghĩ sao ?
Tôi viết và đang nghĩ đến những màu sắc của một bức tranh lập thể,khi xem tranh trừu tượng,có thể người ta chỉ nên đọc tranh và ngắm tranh bằng cảm tưởng và tâm trạng riêng của mình và có khi tự ngộ rằng : " Tôi đã biết điều mình không biết "
dangson.fr
đăng sơn.fr




