Chào YDT!



Trích đoạn: Yên Dạ Thảo
Ta Yêu Người Hay Ta Yêu Thơ?
Ta đã yêu người hay tiếng thơ?
Chiều buông hò hẹn dệt tình tơ
Đêm về ngơ ngẩn trong cô quạnh
Hồn tựa lá sầu bay lửng lơ
Ta đã yêu người dệt mộng thu?
Thất ngôn thi tự lời tình ru
Ru tình êm ả dù hư ảo
Đắm đuối … ta yêu ý vận từ!
Ta yêu người viết diễm tình thơ?
Lục bát vần gieo tựa suối mơ
Lúy túy ta say vào mộng mị
Màn đêm cứ ngỡ trời xanh lơ
Ta đã say rồi ta đã say
Bát ngôn ý ngữ thật êm tai
Say từng con chữ yêu, thương, nhớ
Tràn ngập tim côi … giấc mộng đầy!
Yên Dạ Thảo
Trích đoạn: Yên Dạ Thảo
Vui Xuân Một Thoáng …Để Buồn Nhau!
Xuân đến bên thềm rồi đó anh
Bên em sợi gió vẫn xuyên mành
Hoa màu tuyết trắng còn rơi rụng
Chưa giã từ đông lại đón xuân
Xuân đến bên anh nắng có hồng
Tiết trời vẫn lạnh chuỗi ngày đông?
Ngàn hoa đua nở khoe nhan sắc
Thơm tỏa phấn hương lụy bướm ong?
Thế đã mấy lần xuân lặng qua
Thời gian như cánh vạc bay xa
Tóc mai thêm sợi màu thương nhớ
Tình cũng tăng thêm một tuổi hoa
Yêu em… “Tình” hãy xin miên giữ
Chớ để em ôm gối mộng sầu
Anh nhé, đừng chơi hoa với bướm
Vui xuân một thoáng …để buồn nhau!
Yên Dạ Thảo
Trích đoạn: Yên Dạ Thảo
Anh Tài mến, bài thơ họa “không tên” của anh thật dễ thương! Đọc bài thơ gợi cho YDT nhớ lại thời mê đọc sách “Tuổi Hoa”, xin phép anh cho YDT đặt tên bài thơ này là “Ô Này Cô Bé!” trước khi YDT họa lại anh nhé!
Ơi Này Cô Bé!
Ơi này cô bé tuổi ô mai
Năm tháng phôi phai tình vẫn tròn
Như trăng mười sáu mình ngắm nguyệt
Như bóng theo hình vai sánh vai
Ơi này đông đến trời mênh mông
Bé có lạnh không lúc một mình
Mai đây về lại châu hiệp phố
Ta sẽ gần nhau khơi lửa tình
Ơi này cô bé áo trắng ơi
Những buổi ra chơi rất tuyệt vời
Chỉ nhìn nắng rọi trong mắt bé
Là thấy miên man ấm một đời
Ơi này cô bé lúc soi gương
Có thấy người thương đang mỉm cười
Tay thon năm ngón lùa mái tóc
Bé nhớ tình mình luôn vấn vương
Đỗ Hữu Tài
.........
Ơi Hỡi Người Tình …!
Ơi hỡi, người tình của bé ơi!
Thời gian trôi cuốn giấc mơ đời
Trăng tròn, trăng khuyết, rồi tròn khuyết
Tình vẫn chưa phai hay cạn vơi
Ơi hỡi, người tình có biết không?
Mùa hoa tuyết nở trắng đồi thông
Đông hàn canh vắng sầu cô quạnh
Rưng rức nhớ ai … se thắt lòng!
Ơi hỡi, người tình của bé ơi!
Một thời áo trắng thuở xa xôi
Thương ai, bé cũng thương màu nắng
Thương cả trời mơ ai vẽ vời
Ơi hỡi, người tình xưa mến thương!
Những lần khi đứng lúc soi gương
Thấy hình nhớ bóng … buồn xa vắng
Nhớ nụ cười hiền làm bé vương
Ơi hỡi, người tình có biết chăng?
Những đêm mười sáu lúc tròn trăng
Nhớ vòng tay ấm ôm vai nhỏ
Nhớ tiếng “Bé ơi” … thật dịu dàng!
Yên Dạ Thảo
Trích đoạn: Yên Dạ Thảo
Xin Giữ Cho Nhau Kỹ Niệm Hồng!
Cung buồn cung oán lẫn cung sầu
Khoắc khoải lòng em từ vắng nhau
Suối lệ dâng tràn từng phiến nhớ
Hờn thu gió cuốn mộng tương giao
Nhớ lắm thu xưa thuở hẹn hò
Mùa thương vàng lá đẹp nên thơ
Hai tim chung nhịp tình xao xuyến
Trăng nở bao mùa bao ước mơ
Rồi đến một ngày tình vỡ tan
Em buồn da diết mỗi xuân sang
Trách thầm Nguyệt lão đôi tay vụng
Xe rối tơ loan để lỡ làng
Tình lỡ tình buồn tình cách xa
Bao mùa trăng vỡ lặng trôi qua
Ngàn thu lá phủ chôn tim úa
Mắt “Nhỏ” dần vơi lệ nhạt nhòa
Anh nhé, từ đây thôi trách lòng
Tình xưa chứng giám bởi dòng sông
Hữu duyên vô phận nào ai muốn
Xin giữ cho nhau kỹ niệm hồng!
Yên Dạ Thảo
Trích đoạn: Yên Dạ Thảo
Xin Giữ Cho Nhau Kỹ Niệm Hồng!
Cung buồn cung oán lẫn cung sầu
Khoắc khoải lòng em từ vắng nhau
Suối lệ dâng tràn từng phiến nhớ
Hờn thu gió cuốn mộng tương giao
Nhớ lắm thu xưa thuở hẹn hò
Mùa thương vàng lá đẹp nên thơ
Hai tim chung nhịp tình xao xuyến
Trăng nở bao mùa bao ước mơ
Rồi đến một ngày tình vỡ tan
Em buồn da diết mỗi xuân sang
Trách thầm Nguyệt lão đôi tay vụng
Xe rối tơ loan để lỡ làng
Tình lỡ tình buồn tình cách xa
Bao mùa trăng vỡ lặng trôi qua
Ngàn thu lá phủ chôn tim úa
Mắt “Nhỏ” dần vơi lệ nhạt nhòa
Anh nhé, từ đây thôi trách lòng
Tình xưa chứng giám bởi dòng sông
Hữu duyên vô phận nào ai muốn
Xin giữ cho nhau kỹ niệm hồng!
Yên Dạ Thảo
Cũng Đành
Cũng đành im ngắm nắng chiều tà
Dần dà tắt lịm ở trời xa
Nghe lòng man mát bao tiếc nuối
Ngày đẹp rồi thôi cũng nhạt nhoà.
Cũng đành im ngắm lá thu bay
Mang theo ngày tháng những đắm say
Đang độ thiết tha mà xa cách
Để kẻ yêu nhau mắt lệ cay.
Cũng đành im ngắm những vần thơ
Nồng nàn tha thiết thuở mộng mơ
Của người em nhỏ phương trời cũ
Để tim ủ rủ đến dại khờ.
Cũng đành im ngắm tuyết mùa đông
Màu trắng trinh nguyên, lạnh xé lòng
Như tình ta đẹp nhưng tan vỡ
Đành “giữ cho nhau kỹ niệm hồng”!
Anh Tú
January 17, 2012
Trích đoạn: Yên Dạ Thảo
Luyến Xuân
Ấm áp tim lòng vui đón xuân
Tay trong tay ấm phút tương phùng
Thương anh vất vã trên sông nước
Hối hả ngược thuyền về bến thương
Xuân có anh về thêm thắm tươi
Bướm ong hớn hở rộn vui cười
Cỏ cây xanh lá hoa thêm sắc
Sợi nắng xuân hồng lóng lánh rơi
Xuân có anh về thăm bến tương
Mang theo ngọn gió cuốn sầu vương
Cuốn hồn em lạc về cõi mộng
Đắm đuối cho nhau phút luyến thương
Vương vương giây phút tương phùng
Xuân qua … rơi lệ nghìn trùng tiễn anh!
Yên Dạ Thảo
Trích đoạn: Yên Dạ Thảo
Có Anh Bên Cạnh Cuộc Đời
Đường tình mấy nhịp cầu tre
Gập ghềnh mỗi bước không e ngại ngùng
Bao ngày dệt mộng tình chung
Bấy ngày se sợi nhớ nhung tơ lòng
Vắng xa đêm nhớ ngày trông
Vắng xa mới biết mến thương người nhiều
Từ thương dần chuyển đến yêu
Yêu người mới biết đêm dài đợi mong!
Anh là ngàn sợi nắng hồng
Sớm mai rạng rỡ trong vườn nhà em
Anh là cánh gió êm đềm
Nhẹ ru hoa ngủ bên thềm mộng xuân
Anh là con bướm bâng khuâng
Say hoa ... len lén nhẹ nâng cánh sầu
Anh là suối mát ngọt ngào
Tắm hồn thơ úa nhuộm màu thời gian
Anh là một nhánh trường giang
Ả êm đưa chiếc thuyền nan vào bờ
Anh là vàng ánh trăng mơ
Có anh! Tim ấm đêm mờ lạnh sương!
Yên Dạ Thảo
Trích đoạn: Yên Dạ Thảo
Xuân Sắp Cạn Ngày!
Em ở phương nầy
Nhìn nắng sớm mai
Hoài xuân mùa trước
Chan chứa tình say
Xuân sắp cạn ngày
Hỏi anh có hay
Phương trời bên ấy
Lòng có buồn lay?
Ngọn gió chiều nay
Chợt buốt vai gầy
Bên thềm nỗi nhớ
Rưng rức … lê cay
Sương xuống thêm dầy
Mờ lối đêm nay
Tứ bề tịnh vắng
Trăng ngủ mê say
Xuân sắp cạn ngày
Cho em vòng tay
Mai sau nhạt nắng
Đủ ấm tim nầy!
Yên Dạ Thảo