Chương 7: Lão hoàng đế kỳ quái (1)
Tôi lặng lẽ quay về một mình, bất luận giẫn dỗi Nam Cung Việt đến đâu cũng không thể bỏ mặc Diệp Phàm. Dẫu đi cầu xin anh ta, tôi cũng phải nghĩ cách cứu cô bé.
Đi trên đường cái không bao lâu đã thấy Nam Cung Việt cưỡi con ngựa đen có chỉ số IQ vượt trội đứng đó. Không biết vì cớ gì, tôi thấy chột dạ khi gặp lại. Miễn cưỡng lại gần, ngẩng mặt lên, thấy anh ta cứ ngồi mãi trên ngựa, gương mặt vẫn bị sự giận dữ bao trùm. Tôi nghĩ, anh có cần phải thế không? Thế mà đòi xưng là nam tử hán đại trượng phu, bụng dạ còn hẹp hòi hơn tôi.
Tôi cố nặn ra nụ cười trên mặt, giơ tay về phía anh ta tỏ ý làm lành, miễn cưỡng cười nói:
- Lúc này là tôi cãi cùn. Tôi xin nhận sai, xin lỗi. Nhưng anh cũng phải thông cảm tâm trạng của tôi một chút. Thật sự là tôi rất sợ Diệp Phàm xảy ra chuyện. Cô bé là người đầu tiên trên đời này không vì thân phận mà đối xử tốt với tôi. Tuy chỉ cho tôi một bát cháo thừa, nửa cái bánh bao, nhưng… đó… - Giọng tôi nghẹn lại, không nói tiếp được nữa. Đôi mắt nóng bừng, tôi sợ mình lại khóc bèn vội ngước mắt lên cao, nhìn những áng mây bay trên bầu trời, sau đó lại quay ra cười với Nam Cung Việt.
Màn sương lạnh lẽo trên mặt Nam Cung Việt không giảm tí nào. Tôi đang kinh ngạc thì anh ta đã giơ tay kéo tôi lên ngựa, động tác rất mạnh, sức lực khỏe kinh người gần như muốn kéo đứt cánh tay tôi.
Tôi ngồi phía trước Nam Cung Việt, người nghiêng về một bên, sửng sốt nhìn, không hiểu rõ anh ta lấy đâu ra mà lắm lửa giận thế. Không kể đến có phải lỗi của tôi hay không, tôi đã nhận lỗi rồi, còn muốn thế nào nữa?
Nam Cung Việt không quan tâm đến tôi, quất ngựa phi điên cuồng. Gió vù vù gào thét bên tai, tôi có phần lo lắng, sợ hãi hét ầm lên, bảo anh ta dừng lại. Nam Cung Việt không them nghe, ngược lại còn ra sức thúc ngựa phi về phía trước. Con ngựa đó vốn là tuấn mã, lại bị Nam Cung Việt thúc liên tiếp, phi càng lúc càng nhanh, cảm tưởng như bốn vó không chạm đất…
- Anh nổi điên gì thế? – Tôi dồn sức hét lên, tóc bay tứ tung trong gió, đập cả vào mặt đau điếng.
Nam Cung Việt giật mạnh dây cương, con ngựa đang đà chạy đột nhiên bị giữ lại, hí một tiếng dài giơ hai chân trước lên cao rồi dừng lại. Tôi ngồi không vững, va người vào Nam Cung Việt.
Tôi vừa sợ vừa tức nhìn Nam Cung Việt. Anh ta mắc chứng gì mà tự nhiên nổi điên? Đột nhiên có một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, anh ta nhìn thấy sao? Anh nhìn thấy rồi?
- Tìm thấy tôi lúc nào vậy? – Tôi dò hỏi.
Nam Cung Việt không nói, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Lúc này đây anh ta làm tôi thấy sợ hãi, người tự động co ra sau, nhưng bị kéo lại. Tôi bị anh ta dọa sợ đến nói không ra lời, người run rẩy, mặt ngây ra nhìn.
Nam Cung Việt đột nhiên dùng tay nâng mặt tôi lên, ngón tay cái miết mạnh môi tôi, đè mạnh đến nỗi như muốn miết cho bong lớp da bên trên đi. Tôi giật mình bừng tỉnh, hiểu ý nghĩa của hành động này, anh ta nhìn thấy rồi, nhất định là nhìn thấy rồi.
Sự nhục nhã như con sóng lớn ập đánh vào, tôi cố sức đẩy tay ra, nhưng anh ta nằm quá chặt, hai cánh tay cứ như không phải cửa người vậy. Tôi phát bẳn, bất chấp mọi thứ cào cấu anh ta, nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi cánh tay ấy. Nam Cung Việt thấy tôi vùng vẫy, sự tức giận trên mặt càng dữ dội, kéo mạnh tôi đến trước mặt, mặc kệ tôi cào cấu, mạnh mẽ áp môi xuống.
Tôi sững sờ, Nam Cung Việt không phải là người như thế này, anh ta luôn cư xử với tôi theo lễ nghĩa. Kể cả lúc tôi uống nhầm thuốc mê, anh cũng chỉ vác tôi xuống nước. Vậy mà hôm nay cứ như một người hoàn toàn khác.
Nụ hôn này mang đầy tính trừng phạt, thô bạo, ngang ngược, không chút ngọt ngào dịu dàng, chỉ có cướp đoạt và chiếm lấy. Môi anh không chừa chỗ nào trên hai môi tôi, tràn đầy giận dữ điên cuồng.
Tôi tức giận, thật sự tức giận. Tôi có thể chịu oan ức, nhưng không chịu được sự lăng nhục. Tôi cắn mạnh lên môi anh ta. Cơ thể Nam Cung Việt cứng đờ, nhưng không dừng lại, liền sau đó hôn càng mạnh hơn, đầu lưỡi thâm nhập vào miệng tôi, chiếm đoạt theo kiểu công thành, trong miệng đã đầy máu, không rõ là của anh ta hay là của tôi…
Tôi không cào cấu nữa, tay trái chống vào ngực anh ta. Chỉ cần tôi ấn cơ quan, kim thép trong tay áo sẽ liên tiếp phóng ra, với khoảng cách gần thế này, cho dù là thần tiên cũng không tránh được.
Nhưng, tôi không xuống tay được dù cho anh ta đối xử thế này với mình, tôi cũng không nỡ.
Đã không hạ quyết tâm hại anh ta được, thì người bị hại chỉ có thể là bản thân, tôi đã từng nói tôi ghét khóc, nhưng hôm nay tôi lại khóc đến hai lần, trước là vì xấu hổ với Thừa Đức, còn lần này, là đau lòng vì Nam Cung Việt.
Nước mắt theo hai gò má trượt xuống khóe môi, lẫn với vị máu chảy vào trong miệng.
Tôi mệt rồi, rất mệt. Giờ đây tôi chỉ muốn được về nhà.
Sự phục tùng của tôi làm Nam Cung Việt bình tĩnh, cuối cùng cũng chịu dừng lại, có vẻ như vừa mới bừng tỉnh khỏi sự điên cuồng, đôi mắt đầy vẻ áy náy và thương xót. Anh cúi nhè nhẹ hôn môi tôi, nhẹ nhàng từng chút một, như muốn hôn sạch vết máu trên môi tôi.
Tôi đẩy anh ta ra, lạnh lung hỏi:
- Đủ chưa?
- Xin lỗi, ta… - Nam Cung Việt khẽ giọng nói, muốn ôm tôi vào lòng, nhưng cánh tay tôi chặn ở giữa, không chịu nhượng bộ.
Tôi lắc đầu:
- Nếu đủ rồi thì thả tôi xuống, Nam Cung thiếu hiệp. Anh là chính nhân quân tử, chắc không cố làm khó người khác chứ?
Nam Cung Việt sửng sốt nhìn, tôi nhảy xuống từ trên lưng ngựa, lúc chạm đất chân bị lệch qua một bên, suýt nữa ngã lăn ra đất. Nam Cung Việt vội nhảy từ trên ngựa xuống định đỡ tôi lên, tay giơ ra giữa chừng thì bị ánh mắt lạnh băng của tôi ngăn lại.
Tôi tự bò dậy, dung tay áo lau miệng, cười nói:
- Dù sao cũng chẳng phải nụ hôn đầu, hôn thì hôn. Hơn nữa anh cũng đẹp trai, tôi cũng không thiệt thòi gì, sòng phẳng nhé.
Vẻ mặt tôi tuy cười, nhưng lại không kìm được sự run rẩy trong giọng nói:
- Anh về đi, Diệp Phàm sống hay chết là số mạng của cô bé. Tôi cũng chẳng phải Quan Thế Âm, việc của mình còn lo chưa xong, sao đi lo chuyện không đâu của người khác được.
Nam Cung Việt thấy tôi không buồn không giận, ngược lại còn cười thì hoảng sợ, cứ nhìn tôi chằm chằm. Tôi nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của anh ta, cười rồi nói:
- Đừng nhìn nữa, anh cũng không phải không biết da mặt tôi dày đến mức nào. Chúng ta đến đây là kết thúc, đường ai nấy đi, mẹ ai người nấy tìm.
Nói xong tôi xoay người bước đi, chẳng thèm nhìn đường, chỉ biết mình phải đi sao cho trang nghiêm, đi sao cho khí thế. Bà nó chứ, chỉ là một tên Nam Cung Việt, chỉ là một nụ hôn, có gì đáng phải đau lòng? Phùng Trần Sở Dương, chẳng phải ngươi muốn ăn đậu phụ của anh ta từ lâu sao? Bây giờ ăn được rồi còn so đo nhiều thế làm gì!
Nam Cung Việt lẳng lặng đi theo sau, tôi đi anh ta cũng đi theo, tôi chậm lại, anh ta cũng chậm lại. Tôi nổi điên, dừng lại, tức giận nói:
- Anh thôi được chưa? Hay là hôn chưa đủ? Lại đây, chúng ta hôn một lần cho đủ thôi. Nếu không được nữa thì lên giường, thế nào? Lại đây! Trời cao đất rộng thế này, vừa hay có thể lấy trời làm chăn lấy đất làm giường!
Nói xong, nước mắt lại chảy xuống.
Nam Cung Việt vẫn đứng bất động cách chỗ tôi mấy mét, lẳng lặng nhìn tôi nổi cơn giông tố.
Anh nghĩ tôi không dám đụng tới anh phải không? Đầu tôi bị lửa giận thiêu đốt hoàn toàn, không còn một chút lý trí nghĩ suy, cánh tay trái đưa lên, ngắm thẳng Nam Cung Việt, tay phải sờ vào cơ quan trên tay trái. Nhìn khoảng cách hai người, sợ rằng còn quá xa nên tôi quay người hẳn lại, bước thêm hai bước, đe dọa anh ta lần cuối:
- Đừng theo tôi nữa, bằng không đừng trách tôi không nể nang tình nghĩa.
Anh ta vẫn không động đậy, chẳng hiểu vì không biết trong tay tôi có ám khí, hay tin chắc là tôi sẽ không dám làm tổn thương anh ta. Tôi cắn răng, tay trái hơi hạ thấp xuống, kim thép xé nát không khí bắn ra.
Nam Cung Việt sững người trong phút chốc, không ngờ kim thép phóng ra từ tay tôi. Lúc anh ta bắt đầu phản ứng lại thì kim thép đã cách người không đầy một mét. Nam Cung Việt vội vàng bắt lấy hai cây. Tay còn chưa kịp bỏ xuống, thì kim phía sau lại tới. Ám khí này bắn liên tục, cho dù tránh được một lần, chưa chắc đã tránh được lần thứ hai, lần thứ ba, huống hồ tôi lại cách anh ta gần như vậy.
Công phu của Nam Cung Việt quả nhiên không phải là bốc phét, liên tiếp né kim phóng ra hoặc bắt lấy, nhưng vẫn còn một cây kim đâm vào chân anh ta. Tôi vẫn nương tay, lúc bắn kim đều tránh những chỗ hiểm.
Nam Cung Việt nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ mặt không thể tin được rồi từ từ ngã xuống…
Giấu Nam Cung Việt trong bụi cỏ xong, tôi quay lại nhìn con ngựa đen của anh ta. Trí thông minh của nó quá cao, tôi chơi không lại, thôi thì cứ để nó lại cạnh chủ nhân thì hơn. Sau đó tự hít sâu một hơi, được rồi, chuyện không vui đều qua rồi, bắt đầu từ bây giờ, Phùng Trần Sở Dương tôi lại một lần nữa lưu lạc giang hồ. Nhưng mà, Diệp Phàm thì sao? Tôi thật sự có thể bỏ đi cho xong chuyện ư?
Thế là tôi quyết định quay về thành trước. Nghĩ lại thấy hối hận đã bắn ngã Nam Cung Việt. Bị anh ta bắt nạt sỉ nhục cả buổi, kiểu gì cũng phải lấy lại chút vốn chứ, hay tối thiểu cũng phải uy hiếp anh ta đồng ý cứu Diệp Phàm rồi tính tiếp.
Đi cả buổi mà chưa đến cổng thành mới biết Nam Cung Việt đem bà cô đấy đi xa thế. Tôi lại còn phải lội bộ về nữa chứ, sớm biết thế này đã đâm thêm hai nhát cho hả giận.
Nói thì nói thế cho đỡ tức, chứ thật ra trong lòng tôi rất buồn bực. Nhiều chuyện xui xẻo đến cùng một lúc thế này, không biết mình đã đắc tội với vị tôn thần nào nữa. Đi mãi, đi mãi, tôi dần phát hiện xung quanh có vẻ không ổn, tuy không nhìn thấy gì, nhưng lại có cảm giác (giống giác quan thứ sáu à!), xung quanh có nguy hiểm.
Mãi đến khi bắt đầu có những bóng người xuất hiện quanh mình, tôi mới phát hiện giác quan thứ sáu của mình cũng chính xác phết! Giờ mới hay hôm nay tôi đã đắc tội với gì thần nào, hóa ra là lão Ngọc Hoàng đại đế. Nếu không phải ông ta thì sao có thể gặp nhiều chuyện xui xẻo một lúc như vậy!
Hơn hai mươi võ sĩ, phục sức giống nhau, vừa nhìn đã biết có lai lịch không vừa. Bằng không sao phải phô trương thanh thế vậy, có cả đồng phục mới ghê?
Vòng vây càng lúc càng nhỏ, tôi quyết định ra tay trước lấy thế áp đảo. Kim thép bắn ra chỉ quật ngã được mấy người mà lại càng có thêm nhiều người xuất hiện. Bây giờ tôi hối hận rồi, hối hận vì đã lãng phí kim thép trên người Nam Cung Việt, càng hối hận vì đã bắn anh ta bất tỉnh.
Đám người đó từ từ đến gần tôi, nhưng lại không ra đòn sát thủ, xem ra muốn bắt sống. Biết thân phận của tôi rồi? Bằng không sao phải phiền phức thế này?
Tôi không sợ, dù sao cũng đang định ra đi, giờ lại đến nước này thì tâm tư gì cũng không còn quan trọng nữa. Về nhà thôi. Nếu như tôi đột nhiên biến mất ở đây, mấy người này có đần thộn ra không? Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên cười. Thấy tôi cười, bọn họ không khỏi ngạc nhiên.
Tôi bình tĩnh đứng đó, mặt lộ nụ cười ôn hòa, sau đó tay phải chạm vào trán, tay trái chỉ lên trời, trong miệng khẽ nhẩm bài vè mười sáu chữ mà Đinh tiểu tiên đã dạy. Trên bãi cỏ trống trải, một cơn gió nhẹ đột nhiên xuất hiện thổi bay vạt áo tôi. Rất có cảm giác nha, tôi thầm thủ.
Người xung quanh đều dừng lại, nhất thời bị động tác của tôi làm mê muội.
Giọng nói của Đinh tiểu tiên đột nhiên xuất hiện trong đầu, không qua môi giới, bất ngờ xông thẳng vào đại não của tôi.
- Muốn quay về rồi à? – Giọng ông ta bé tí, hình như cố ý nói nhỏ, như sợ bị người khác nghe thấy.
Tôi gật đầu, sao ông ta còn chưa chịu hiện thân.
- Sở Dương à, ở lại chơi thêm một ngày nữa nhé, ta hiện đang họp ở Giao Trì, không bỏ đi được! – Đinh tiểu tiên ngại ngùng nói.
Trời đất! Thần tiên cũng họp sao?
- Ông họp cái gì? Còn không nhanh đến đưa tôi về? – Tôi bực bội nói.
- Họp cái gì à? Tây Vương gần đây mới đề ra “Thần tiên bát thiên giới”, bây giờ đang huy động tiên viên mở đại hội cổ đông. – Đinh tiểu tiên bất đắc dĩ nói. – Được rồi, không nói với ngươi nữa, lúc họp không thể mở đường kết nối thần tiên, lỡ bị Tây Vương Mẫu nhìn thấy thì hỏng. Ngươi ráng ở lại thêm một ngày nữa đi, ngày mai họp xong ta sẽ đón ngươi.
- Ông không thể như vậy… - “Trơ tráo” hai chữ còn chưa kịp nói ra, Đinh tiểu tiên đã không còn động tĩnh gì rồi. Ôi trời ơi! Sao lại có thể như vậy? Gió từ từ ngừng lại. Những người xung quanh hình như không nghe được lời nói của Đinh tiểu tiên, tiếp tục từ từ khép kín vòng vây. Tôi cười, cười rạng rỡ, đại trượng phu co được thì giãn được (15). Chẳng phải một ngày sao, cứ cố chịu đựng, giữ lại cái mạng nhỏ này, ngày mai về là được.
Nhưng mà, cho đến tận “ngày mai”, qua “ngày kia”, tôi vẫn chưa gặp được Đinh tiểu tiên. Lúc này mới chợt hiểu ra, thực tế một ngày của Đinh tiểu tiên và một ngày của tôi khác biệt quá lớn. Trên trời một ngày bằng dưới đất một năm!
Giời ạ! Đinh tiểu tiên, ông muốn hại chết tôi hả!
Con người tôi có một ưu điểm rất lớn, chính là rất thức thời. Tuy trong ủng vẫn còn con dao nhỏ, nhưng chưa đến lúc then chốt tuyệt đối không thể dùng. Hơn nữa giờ có lôi ra cũng chẳng có tác dụng gì. Không tính đến việc bọn họ ai cũng cầm kiếm, mà chọn đại bất kì thanh nào ra so thì cũng dài hơn con dao của tôi không biết bao nhiêu lần.
Tôi cứ nghĩ mãi đám người này do ai phái đến, tận lúc bị bọn họ quẳng lên xe ngựa vẫn không ngừng băn khoăn. Nói câu công bằng, đám người này đối với mình vẫn khách sáo chán. Nếu như không tính việc trói gô tôi vào rồi quẳng lên xe ngựa thì căn bản không gây khó dễ gì.
Chiếc xe ngựa này cũng không tồi, tốc độ rất nhanh. Nhưng không có nghĩa là sẽ thoải mái, nhất là khi so sánh với những thứ trước kia tôi từng ngồi. Bộ phận chống sốc không tốt, ngồi trong xe ngựa mà tôi chẳng khác gì trái banh lông. Trừ nóc xe vì cao quá nên tôi không đụng đến được, chứ những chỗ đại loại như thành xe, sàn xe đều được tôi dung thân thể biểu đạt sự ngưỡng mộ, tình thương mến thương.
Xe chạy suốt không ngừng nghỉ, giữa đường chỉ đổi ngựa, không thấy đổi người. Đầu óc tôi quay mòng mòng, chỉ mơ hồ cảm thấy mình đang đi về hướng bắc, mà hướng bắc chính là Ngõa Lặc. Xem ra bọn họ tuy là người Ngõa Lặc nhưng không dưới quyền Thừa Đức. Vậy là thủ hạ của ai? Của lão Hoàng đế?
Trên đường đi, người tôi mắng chửi nhiều nhất là Đinh tiểu tiên, kế tiếp là Nam Cung Việt. Thỉnh thoảng cũng mắng Thừa Đức, nếu không phải hắn cố tình thả, có khi tôi lại được ngồi chiếc xe ngựa thoải mái của mình tới thẳng Phồn Đô, không cần làm quả banh lông suốt đường đi thế này.
Sau năm, sáu ngày đường, xe ngựa chậm lại, tôi đoán là đến nơi rồi. Tiếng ồn áo ngoài xe ngày càng ầm ĩ, chắc là họp chợ, mà không phải chợ nhỏ.
Xe ngựa bắt đầu lòng vòng rẽ ngang rẽ dọc. Do không nhìn được bên ngoài, tôi chỉ nhớ xe rẽ trái ba lần, phải năm lần, sau đó thì dừng lại. Rèm xe bị vén lên, một phụ nữ cao lớn bước vào, phủ miếng vải đen lên đầu tôi, cõng tôi từ trên xe xuống.
Người phụ nữ này cõng tôi đi cả buổi, mãi mới dừng lại, đặt tôi xuống đất, kéo miếng vải đen trên đầu ra. Tôi nhìn tứ bề xung quanh. Căn phòng không lớn, nhưng trang hoàng rất sang trọng. Một người đứng quay lưng về phía cửa, mặc một bộ áo dài nam màu xanh nhạt, quần áo và giày dép rất tinh xảo, xem ra chính là chủ nhân. Nhưng cái trò đứng quay lưng ra cửa này quá tầm thường, rõ rang là cố tình ra vẻ bí hiểm.
Người phụ nữ cõng tôi đến hết sức cung kính lui ra ngoài. Người đó lúc này mới quay người lại. Hắn tuổi tác không lớn lắm, nhiều nhất là hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, người cao trung bình, da mặt trắng nõn, nhìn cũng tuấn tú phong nhã, đôi mắt hơi xếch, rất giống một người.
- Đây chắc là Phúc Vinh côn chúa? – Hắn kẽ cười hỏi.
Tôi gật gật đầu, thành thật thừa nhận. Hình như nằm ngoài dự đoán của bản thân nên hắn ta hơi kinh ngạc nói:
- Không ngờ công chúa lại thành thật như thế. Ta cứ tưởng cô sẽ không thừa nhận thân phận của mình.
- Tại sao lại không thừa nhận? – Tôi hỏi ngược lại. – Thừa nhận thân phận ít nhất cũng không phải lo tới tính mạng hiện thời. Đừng nói tôi chính là Phúc Vinh công chúa thật, cho dù không phải tôi cũng nói phải, không đúng sao?
Anh ta nhướn mày, ngạc nhiên với câu trả lời đó.
Tôi cười cười, nói:
- Nếu như tôi không phải là Phúc Vinh công chúa, e rằng chẳng sống mà rời khỏi đây được, tôi nói đúng không?
Hắn ta gật gật đầu, khen ngợi:
- Công chúa quả nhiên thông minh.
Nhìn thấy hắn cười, tôi mới nghĩ ra hắn giống ai. Thừa Đức! Nếu đoán không nhầm anh ta không là đại ca thì cũng là nhị ca của Thừa Đức.
- Mấy ngày nay công chúa phải chịu khổ rồi. – Người đó cười tỏ ý xin lỗi.
- Đúng là có chút không tốt. – Tôi nói. – Không cần biết anh bắt tôi vì mục đích gì, có thể cho tôi ăn thứ gì không? Rồi cho tôi nghỉ ngơi thoải mái một chút? Người của anh chẳng tốt bụng tí nào, còn xe ngựa thì quá sốc. Anh nên ngồi thử đã rồi hãy lấy nó đi đón khách chứ.
Nghe tôi nói xong, người đó cúi đầu khẽ ho hai tiếng, như thể mượn động tác này để cha giấu cái gì đó, xong mới căn dặn đám người hầu chuẩn bị cơm nước. Tôi ngồi xuống một cách thoải mái, vẻ mặt không chút sợ hãi, mắt lãnh đạm nhìn hắn rồi nhìn cách bày trí trong phòng. Người đó cũng quan sát tôi, nhưng mỗi lần tôi nhìn qua, hắn lại chuyển ánh mắt qua chỗ khác.
Hai người ngồi như vậy một lát, không ai nói câu nào. Cô đầy tớ đến báo cơm, người đó bảo đem vào phòng. Mấy tỳ nưc bước vào, thoáng chốc đã bày đầy một bàn rượu và thức nhắm. Tôi chẳng khách sáo, không đợi bọn họ mời đã tự động ngồi ăn. Đồ ăn trên bàn rất tinh tế, từ lúc rời khỏi kinh đô nước Chu đến nay, đã lâu tôi không được thấy những món ăn thế này. Không chỉ thế, mấy ngày nay bị bọn họ áp giải đi đường, hầu như chưa được một bữa no nê. Hôm nay được nhìn lại những món này, thấy vô cùng thân thiết. Mùi vị thức ăn ở đây không giống ở kinh đô, nhưng lại giống đồ ăn quê nhà nơi thế giới hiện đại.
Tôi cúi đầu lặng lẽ ăn, hắn ta ngồi bên cạnh không nói gì, chỉ im lặng nhìn. Được thôi, địch không động, ta không động, anh đã không nói, thì tôi cũng chẳng hỏi, xem chúng ta ai nhịn giỏi hơn ai!
Cuối cùng, tên đó chịu không được, hắng giọng, nói:
- Công chúa không tò mò ta là ai sao?
Tôi ngẩng đầu nhìn một cái, không quan tâm hắn, thò đũa tiếp tục chiến đấu với đĩa thịt cua viên trên bàn, tròn quá, gắp không được.
Anh ta cuối cùng không nhịn được nữa, giơ tay bê cái đĩa ra xa tôi, nói:
- Cô có thật là công chúa Phúc Vinh? Cô chưa từng được ăn hay sao?
Tôi lườm một cái, nói:
- Bề trên trong nhà không dạy anh không được nói chuyện lúc ăn cơm à?
Bị tôi chẹn họng, mặt anh ta đỏ bừng, những tưởng nổi cáu nhưng vẫn cố chịu đựng nói:
- Cô không lo lắng cho hoàn cảnh hiện nay của mình? Cũng không muốn biết ta là ai?
Tôi không trả lời. Đĩa cua bị hắn mang đi rồi, tôi ăn món khác vậy.
Thấy đôi đũa của tôi thò qua đĩa khác, anh ta không chịu đựng được nữa, dằn mạnh cái đĩa lên bần, giận dữ:
- Cô quá xem thường Thừa Hiền này đấy! Tưởng ta không dám giết cô?
Tôi lúc này mới ngừng lại, để đũa qua một bên, nhìn hắn, chậm rãi nói:
- Tại sao tôi phải hỏi anh là ai? Anh xem, chẳng phải anh đã tự nói với tôi mình là ai rồi sao? Anh không phải là Thừa Hiền à? Nhìn có vẻ lớn hơn Thừa Đức, là lão đại hay lão nhị?
Anh ta ngớ ra, mặt càng lúc càng đỏ.
Không được, bản lĩnh kém xa Thừa Đức, sau này sao là đối thủ của Thừa Đức được?
Thừa Hiền cười khẩy nói:
- Cô cũng không muốn biết vì sao ta lại bắt cô?
Tôi cười, lắc đầu nói:
- Vương gia sai rồi.
- Sai? – Hắn kinh ngạc.
- Vâng, Vương gia không bắt mà là cứu tôi, chẳng phải sao? – Tôi nói.
Hắn hơi sững người, liền sau đó cười lãnh đạm, nói:
- Không sai, là cứu cô, cứu cô từ tay Thừa Đức. ta không những cứu mà còn muốn giúp để cô gặp phụ hoàng, trở thành quý phi Phúc Vinh thật sự. Cô nói có được không?
Tôi cũng lãnh đạm cười trả lại, ngày trước không hiểu sao cổ nhân cái gì cũng phải lãnh đạm, giờ mới hiểu, ở nơi này, chỉ có thế mới giúp mình có vẻ cao thâm khó lường. Cho dù trong lòng không dám chắc chắn cái gì, nhưng chỉ cần bản thân có thể tỏ ra lãnh đạm, bọn họ sẽ tưởng mình cái gì cũng biết.
Thừa Đức đã đem công chúa Phúc Vinh giả đến Phồn Đô, bây giờ Thừa Hiền lại bắt tôi – công chúa Phúc Vinh thật, lại còn định giúp tôi đòi lại cái mũ “Phúc Vinh quý phi” về như thể mình là người tốt lắm ấy. Huynh đệ bọn họ, không phải tranh chấp tôi mà là tranh cái bảo tọa dưới mông hoàng đế Ngõa Lặc chứ gì?
Đinh tiểu tiên nói “ngày mai” đến đón tôi, nhưng cái “mai” này của ông ta dài đến tận năm sau. Trong ba trăm sáu mươi ngày này, tôi còn có thể phúc lớn mạng lớn mà sống sót nổi không đây? Nói thật, tôi chẳng có gì chắc chắn, một chút cũng không. Lúc trước dám làm liều là vì trong lòng luôn có chỗ dựa, bất luận khi nào, cùng lắm là tôi về hiện đại là xong chuyện, còn bây giờ có muốn cũng chẳng thể đi được…
Thừa Hiền muốn dùng tôi làm vũ khí đánh Thừa Đức? Một hoàng tử nhận nhiệm vụ đón dâu, nhưng giữa đường đã hoán đổi công chúa cầu thân thật, cho dù vì mục đích gì đi nữa, liệu lão Hoàng đế có thể dung thứ không?
Tôi phải làm sao đây? Chẳng lẽ phải chịu cảnh được đến đâu hay đến đó thật sao?
Để bảo toàn mạng sống, phải tỏ ra yếu thế với Thừa Hiền, nhưng cùng hắn đối phó với Thừa Đức thì tôi làm không được. Thừa Đức đã không quản hậu quả mà giữ tính mạng tôi lại thì tôi sao có thể lấy oán báo ân, đâm anh ta một nhát dao được?
Càng nghĩ càng thấy buồn cười, từ trước đến nay lời nói của Phùng Trần Sở Dương tôi có khi nào tin được? Bây giờ cứ thuận theo Thừa Hiền, cùng lắm thì chờ đến tam đường hội thẩm (16) thì lật lại bản án. Đến lúc đó cùng lắm bị hoàng đế Ngõa Lặc “phập” một nhát. Dù sao cũng là linh hồn xuyên thời gian đến, đã có thần phải có quỷ, cùng lắm làm cô hồn dạ quỷ một thời gian, còn thế nào khác được? Không khéo lúc đó lại câu được anh đẹp zai nào cùng diễn một bản “Tình nữ u hồn” (17).
Nghĩ đến đây, tôi không kìm được toét miệng ra cười.
[/align]
(15) Nguyên văn “Đại trượng phu năng khuất năng thân”: ý chỉ con người trong hoàn cảnh không như ý muốn của mình vẫn nhẫn nhịn được, đến khi đắc chí thì có thể làm nên việc lớn.
(16) Tam đường bao gồm Hình Bộ, Ngự Sử Đài, Đại Lý Tự. Tới thời nhà Minh đổi Ngự Sử Đài thành Đô Sát Viện, cùng với Hình Bộ, Đại Lý Tự hợp thành “Tam Pháp Ti”, là cơ quan xét xử tối cao, mỗi khi “Tam Pháp Ti” tham gia xét xử đều gọi là “Tam ti hội thẩm”, hay “Tam đường hội thẩm.
(17) Tình nữ u hồn: là một bộ phim điện ảnh dựa theo truyện “Nhiếp Tiểu Sảnh” trong “Liêu trai chí dị”, kể về chuyện tình giữa hồn ma Tiểu Sảnh với chàng trai Ninh Thái Thần.
★
★
★
★
★
0