Trích đoạn: thugiangvu
HƯƠNG XƯA
Đôi guốc mộc vẫn còn đây
Vườn xưa lối cũ lưu đầy dấu chân
Nhìn kỷ vật lòng bâng khuâng
Nhện giăng bụi bám phai dần thời gian.
Từ ngày cất bước sang ngang
Đi tìm cuộc sống cao sang xứ người
Xuân về !..Mai chẳng vàng tươi
Đâu còn rộn rã tiếng cười reo vui.
Vấn vương da diết không nguôi
Bạc màu đôi guốc ngậm ngùi nhớ nhung
Cầu dừa dìu bước đi chung
Giờ giày cao gót ngại ngùng bước qua.
Chúng mình cách biệt quá xa
Bao nhiều kỷ niệm còn là hương xưa
Gió lay cành trúc đong đưa
Tự dưng hờn mát… người chưa yêu mình....
Hihi…
Mặc Nhân Sơn
Tặng lại bài HƯƠNG XƯA mà anh lấy cảm hứng theo tựa đề của em
Trở lại vườn xưa
trở lại đây ta tìm đôi guốc mộc
người có còn giữ hộ nó quanh đây
hay đã đem vùi sâu chốn bùn lầy
để đôi gót nhuộm thêm màu buồn tủi
trở lại đây sau tháng ngày dong ruổi
dựa vai nhau vượt qua chặng đường dài
mặc xuân tàn vạt hoa nắng phôi phai
đường đi tới ngại ngần chi tăm tối
trở lại đây nhưng người sao chẳng thấy?
con ngõ buồn nhành liễu rũ đong đưa
mặn nồng xưa nhắc lại có khi thừa
vì người đã vô tình quên bến vắng
con sóng thương vỗ mặt sông tĩnh lặng
khuấy nỗi buồn vào đáy cốc ly tan
cố nhân ơi chiều mây đã phai tàn
xuân còn đó sao hồn ta héo úa?
Thugiangvũ
Gởi lời chào TGV, một vài câu thơ cảm ý qua "Trở lại vườn xưa" chúc nhiều hạnh phúc và may mắn.
LẮNG NỖI NIỀM.
Xuân ở trong ta, mãi buồn héo úa.
Thầm lặng đi qua, kẻ sống lưu vong.
Ngày xanh tươi, thời gian đốt phai tàn.
Chìm đáy cốc, hoà tan vào hư ảnh.
Giờ ngồi đây, thềm hoang, hồn tĩnh lặng!
Thầm cám ơn thượng đế, che chắn đời.
Bằng đôi tay, từ tháng ngày bom đạn.
Dù nay còn chỉ kiếp sống thãi thừa.
Đường giong ruổi, mây rán pha đầu núi.
Rời sân trường, mặc vội áo vu quy.
Sợ chìm phai hướng sắc, tuổi xuân thì.
Đêm oằn ngã, gót Sô giày bụi bám.
Cuộc chiến dậy bùng, ngút ngàn không giảm.
Vẫn xuôi chân, năm tháng không đợi chờ,
Ánh mắt đỏ từ hoả châu soi sáng.
Trên môi cười, có thoáng thấy lệ rơi?
Theo trên ngõ đường, lặng buồn dịu vợi.
Hành trang nào chi? Kề cận bên đời.
Trường giang chảy, khói yên hà, thoảng thở.
Niềm vui gặn lòng, ngôn ngữ phú thơ!
Đời còn là cơn mơ,
chưa hài lòng !
Nguyênhoang
2011