Mình sign up với tên là meò tam thể và đợi cả tuần nay rồi mà vẫn chưa thấy email gởi về cho mình, xin hỏi đợi thêm bao lâu nữa. (dấu huyền của chữ meò nằm trên chữ o đấy nhé)
ADMIN ƠI! 🔒
10 trả lời, 803 lượt xem —
Trang 1 / 1
Xin chào bạn meò tam thể đến với VN Thư quán,
Tên đăng nhập của bạn đã được kích hoạt.
Chúc bạn luôn vui mỗi khi ghé thăm VN Thư quán.
Tên đăng nhập của bạn đã được kích hoạt.
Chúc bạn luôn vui mỗi khi ghé thăm VN Thư quán.
Thân mến,
Mars
----------------------------------

Mars
----------------------------------
Chào Mars,
Mars có email:
mars@vnthuquan.net
Cám ơn
G.
Mars có email:
mars@vnthuquan.net
Cám ơn
G.
Trích đoạn: Guest
Chào Mars,
Mars có email:
mars@vnthuquan.net
Cám ơn
G.
???
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
VG không thấy có nhiều messengers khi mình có mail thì báo "you've got an email" sao?
Cái này giống như cái bot của Mars báo tin dzị thui muh !![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Cái này giống như cái bot của Mars báo tin dzị thui muh !
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
À, bi giờ thì em đã hỉu. chứ nãy giờ cũng có hỉu gì đâu.
***
Trích đoạn: Guest
Chào Mars,
Mars có email:
mars@vnthuquan.net
Cám ơn
G.
Ừ đúng rồi, giỏ thiệt đó, vậy mà cũng biết
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Nói chơi một chút cho vui. Mars đã nhận được mail của bạn. Account của bạn đã được kích họat trở lại.
Chúc bạn thành công.
Thân mến,
Mars
----------------------------------

Mars
----------------------------------
Hi Mars,
Cám ơn Mars.
Nhân đây mừng Mars có hai thầy bói rùa:
VG và KDG
CL thì không có trong danh sách
Chúc vui với Guest cũng là chiêm tinh gia.
Cám ơn Mars.
Nhân đây mừng Mars có hai thầy bói rùa:
VG và KDG
CL thì không có trong danh sách
Chúc vui với Guest cũng là chiêm tinh gia.
Hello admin,
Tôi đọc quyển Người Đàn Bà Trên Sàn Diễn hôm nay và hơi ngạc nhiên khi thấy bài giới thiệu thì viết theo lối văn dịch khác nhau. Trong quyển sách thì tên ngoại quốc, chẳng hạn như Michael thì vẫn để nguyên (đa số), trong khi phần giới thiệu thì dùng một thể loại khác: Michael thì viết là: mai cô. Tôi hơi ngạc nhiên về sự xung đột này, thêm vào đó có khá nhiều lỗi chính tả khi những danh từ ngoại quốc được gõ vào bài giới thiệu.
Xin gởi một vài lời góp ý.
SC
Những mối (mo^'c) thời gian đánh dấu cuộc đời của William Somerset Mauhgam – 1874 – 1965 – đáng để mọi người chú ý tới. Và không chỉ vì khoảng cách giữa chúng quá xa nhau như vậy. Cần phải nghĩ rằng trong chín mươi mốt năm đó đã có biết bao nhiêu sự kiện lớn lao xảy ra trên trái đất. Maugham (Môôm) thực chất đã đến một thế giới và lại từ giã một thế giới hoàn toàn khác, với tư cách một con người, cũng như với một nhà văn. Môôm không phải là một nhà văn. Môôm không phải là một nhà văn của một thập niên nhất định nào đó, ông không ở trong một số các nhà văn do có lần thành công đã trở thành các tác giả kinh điển của những năn chín mươi, của thập niên đầu thế kỷ, hay của những năm hai mươi. Mà trước sau ông cũng là một tấm gương cho sự cải biến óc thẩm mĩ của độc giả. Ông luôn luôn làm việc, chuyển từ thể loại này sang thể loại khác, và trong mỗi thập niên đều để lại dấu vết của mình. Môôm đã từng là nhà viết tiểu thuyết, nhà soạn kịch, nhà viết truyện ngắn và ông không lặp lại những bài học trong bất cứ lĩnh vực nào nói trên của văn học.
Không thế nói về Mônm rằng ông là người có nhiều bộ mặt. Chúng ta có thể nhận biết ông từ muôn nghìn những tiểu tiết. Song ông vẫn là chính ông dù ông có thay đổi theo thời gian như mọi sinh vật đều thay đổi. Vì thế ông đã sống trong văn học qua bao thập niên. Bắt đầu hình thành cuộc đời của Môôm, nếu như có gì hứa hẹn trong ông một nhà văn tương lai thì đó chỉ toàn là những nỗi khó nhọc ập xuống số phận ông.
Môôm ra đời trong một gia đình trí thức cũ có nề nếp (cha ông là nhân viên tư vấn pháp luật của tòa đại sứ Anh. Ông mồ côi sớm mẹ mất khi ông lên tám tuổi, cha mất khi ông lên mười và từ đó ông chịu sự chăm nuôi của cậu linh mục. Cậu bé không thích cái thế giới mà cậu đã sống và cảm thấy khó chịu khi phải ở nhà người Nước Anh đường như không phải là mảnh đất ruột thịt đối với cậu. Chỉ từ năm lên mười cậu mới bắt đầu học tiếng Anh một cách thực sự và một thời gian đài (da`i) cậu còn nói tiếng anh lơ lớ giọng Pháp. Nhưng đối khi sự bất hạnh cũng giúp ta? Môôm có triệu chứng mắc bệnh lao căn, bệnh đã khiến mẹ ông qua đời lúc bà mới ba mươi tám tuổi. Cha ông đã bỏ đi, đầu tiên đến miền nam nước Pháp, sau đó sang Đức. Ở đây việc thiếu chứng chỉ bậc phổ thông trung học không cản trở ông học dự thính ở trường Đại học Haydenbec (Heidenberg). Chuyến đi này đã ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống và quan điểm của Môôm. Tại trường Đại học Haydenbec (Heidenberg). , ông đã được làm quen với những vở kịch còn chưa được biết đến lúc bấy giờ tại Anh của Ipxen. Ông say mê Vácne ( ?) và Sôpenhauơ. (Sopenhauer ? ? )
Trong số ba người này đã ảnh hưởng tới Môôm nhiều hơn cả. Ngay tại trường Hadenbéc (Heidenberg). , Môôm đã bắt đầu quan tâm tới sân khấu một cách nghiêm lúc, thậm chí ông đã dịch tác phẩm kịch “Trở thành” của Ipxen ( ?) với ước muốn học tập kỹ thuật sân khấu hiện đãi (dda.i).
Mùa thu năm 1892, chàng thanh niên mười tám tuổi Môôm quay về Anh và theo học trường trung học y tế (khoa) thuộc bệnh viện Thánh Tômát (Thomas) . Nhưng say mê chủ yếu của tôi lúc này vẫn là văn học vì vậy ông học nghề còn yếu thay chính nghề y lại giúp ông trở thành nhà văn Bệnh viện Thánh Tômát (Thomas) tọa lạc tại Lămbét (Lambert ?), một trong những khu phố nghèo nhất ở Luân Đôn. Đợt thực tập y tế trong vòng ba năm tại khu phố này đã giúp ông hiểu biết không ít về cuộc sống và con người. Nhiều năm sau này, Môôm ghi lại trong tác phẩm tự thuật của mình “Tổng kết, (The summing up, 1938) như sau:
“Trong ba năm ấy có lẽ tôi là nhân chứng cho mọi thứ xúc cảm mà con người có thể có. Chính điều này đã nhen lên trong tôi cái bản năng của một kịch gia, đã làm rung động nhà văn con người nhà văn trong tôi:
Và đến giờ đã bốn mươi năm trôi qua, nhưng tôi vẫn còn nhớ một số người đến mức có thể họa lên chân dung của họ. Những câu nói mà tôi nghe được trong khoản thời gian đó đến nay vẫn còn vang bên tai tôi. Ti đã nhìn thấy người ta đã chết, như thế nào, đã chứng kiến những nỗi đau của họ.
Tôi đã thấy trong họ niềm hy vọng, nỗi sợ hãi, sự yên lòng, thấy những bóng đen gieo nổi thất vọng lên khuôn mặt, thấy được lòng dũng cảm và tính kiên định”.
Cũng trong những tháng năm đó đã hình thành quan điểm của ông đối với văn hóa. Khi còn trẻ có thời ông đã bị cuốn hút vào chủ nghĩa duy mĩ của nhà văn Ôxca Oaiđơ (Oscar Wilder). Song sau này ông viết:
Tôi đọc quyển Người Đàn Bà Trên Sàn Diễn hôm nay và hơi ngạc nhiên khi thấy bài giới thiệu thì viết theo lối văn dịch khác nhau. Trong quyển sách thì tên ngoại quốc, chẳng hạn như Michael thì vẫn để nguyên (đa số), trong khi phần giới thiệu thì dùng một thể loại khác: Michael thì viết là: mai cô. Tôi hơi ngạc nhiên về sự xung đột này, thêm vào đó có khá nhiều lỗi chính tả khi những danh từ ngoại quốc được gõ vào bài giới thiệu.
Xin gởi một vài lời góp ý.
SC
Những mối (mo^'c) thời gian đánh dấu cuộc đời của William Somerset Mauhgam – 1874 – 1965 – đáng để mọi người chú ý tới. Và không chỉ vì khoảng cách giữa chúng quá xa nhau như vậy. Cần phải nghĩ rằng trong chín mươi mốt năm đó đã có biết bao nhiêu sự kiện lớn lao xảy ra trên trái đất. Maugham (Môôm) thực chất đã đến một thế giới và lại từ giã một thế giới hoàn toàn khác, với tư cách một con người, cũng như với một nhà văn. Môôm không phải là một nhà văn. Môôm không phải là một nhà văn của một thập niên nhất định nào đó, ông không ở trong một số các nhà văn do có lần thành công đã trở thành các tác giả kinh điển của những năn chín mươi, của thập niên đầu thế kỷ, hay của những năm hai mươi. Mà trước sau ông cũng là một tấm gương cho sự cải biến óc thẩm mĩ của độc giả. Ông luôn luôn làm việc, chuyển từ thể loại này sang thể loại khác, và trong mỗi thập niên đều để lại dấu vết của mình. Môôm đã từng là nhà viết tiểu thuyết, nhà soạn kịch, nhà viết truyện ngắn và ông không lặp lại những bài học trong bất cứ lĩnh vực nào nói trên của văn học.
Không thế nói về Mônm rằng ông là người có nhiều bộ mặt. Chúng ta có thể nhận biết ông từ muôn nghìn những tiểu tiết. Song ông vẫn là chính ông dù ông có thay đổi theo thời gian như mọi sinh vật đều thay đổi. Vì thế ông đã sống trong văn học qua bao thập niên. Bắt đầu hình thành cuộc đời của Môôm, nếu như có gì hứa hẹn trong ông một nhà văn tương lai thì đó chỉ toàn là những nỗi khó nhọc ập xuống số phận ông.
Môôm ra đời trong một gia đình trí thức cũ có nề nếp (cha ông là nhân viên tư vấn pháp luật của tòa đại sứ Anh. Ông mồ côi sớm mẹ mất khi ông lên tám tuổi, cha mất khi ông lên mười và từ đó ông chịu sự chăm nuôi của cậu linh mục. Cậu bé không thích cái thế giới mà cậu đã sống và cảm thấy khó chịu khi phải ở nhà người Nước Anh đường như không phải là mảnh đất ruột thịt đối với cậu. Chỉ từ năm lên mười cậu mới bắt đầu học tiếng Anh một cách thực sự và một thời gian đài (da`i) cậu còn nói tiếng anh lơ lớ giọng Pháp. Nhưng đối khi sự bất hạnh cũng giúp ta? Môôm có triệu chứng mắc bệnh lao căn, bệnh đã khiến mẹ ông qua đời lúc bà mới ba mươi tám tuổi. Cha ông đã bỏ đi, đầu tiên đến miền nam nước Pháp, sau đó sang Đức. Ở đây việc thiếu chứng chỉ bậc phổ thông trung học không cản trở ông học dự thính ở trường Đại học Haydenbec (Heidenberg). Chuyến đi này đã ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống và quan điểm của Môôm. Tại trường Đại học Haydenbec (Heidenberg). , ông đã được làm quen với những vở kịch còn chưa được biết đến lúc bấy giờ tại Anh của Ipxen. Ông say mê Vácne ( ?) và Sôpenhauơ. (Sopenhauer ? ? )
Trong số ba người này đã ảnh hưởng tới Môôm nhiều hơn cả. Ngay tại trường Hadenbéc (Heidenberg). , Môôm đã bắt đầu quan tâm tới sân khấu một cách nghiêm lúc, thậm chí ông đã dịch tác phẩm kịch “Trở thành” của Ipxen ( ?) với ước muốn học tập kỹ thuật sân khấu hiện đãi (dda.i).
Mùa thu năm 1892, chàng thanh niên mười tám tuổi Môôm quay về Anh và theo học trường trung học y tế (khoa) thuộc bệnh viện Thánh Tômát (Thomas) . Nhưng say mê chủ yếu của tôi lúc này vẫn là văn học vì vậy ông học nghề còn yếu thay chính nghề y lại giúp ông trở thành nhà văn Bệnh viện Thánh Tômát (Thomas) tọa lạc tại Lămbét (Lambert ?), một trong những khu phố nghèo nhất ở Luân Đôn. Đợt thực tập y tế trong vòng ba năm tại khu phố này đã giúp ông hiểu biết không ít về cuộc sống và con người. Nhiều năm sau này, Môôm ghi lại trong tác phẩm tự thuật của mình “Tổng kết, (The summing up, 1938) như sau:
“Trong ba năm ấy có lẽ tôi là nhân chứng cho mọi thứ xúc cảm mà con người có thể có. Chính điều này đã nhen lên trong tôi cái bản năng của một kịch gia, đã làm rung động nhà văn con người nhà văn trong tôi:
Và đến giờ đã bốn mươi năm trôi qua, nhưng tôi vẫn còn nhớ một số người đến mức có thể họa lên chân dung của họ. Những câu nói mà tôi nghe được trong khoản thời gian đó đến nay vẫn còn vang bên tai tôi. Ti đã nhìn thấy người ta đã chết, như thế nào, đã chứng kiến những nỗi đau của họ.
Tôi đã thấy trong họ niềm hy vọng, nỗi sợ hãi, sự yên lòng, thấy những bóng đen gieo nổi thất vọng lên khuôn mặt, thấy được lòng dũng cảm và tính kiên định”.
Cũng trong những tháng năm đó đã hình thành quan điểm của ông đối với văn hóa. Khi còn trẻ có thời ông đã bị cuốn hút vào chủ nghĩa duy mĩ của nhà văn Ôxca Oaiđơ (Oscar Wilder). Song sau này ông viết:
Hello admin,
Tôi đọc quyển Người Đàn Bà Trên Sàn Diễn hôm nay và hơi ngạc nhiên khi thấy bài giới thiệu và phần chính của quyển sách viết theo lối văn dịch khác nhau. Trong quyển sách thì tên ngoại quốc, chẳng hạn như Michael thì vẫn để nguyên (đa số) là Michael, trong khi phần giới thiệu thì dùng một thể loại khác: Michael thì viết là: Mai cô. Tôi hơi ngạc nhiên về sự xung đột này, thêm vào đó có khá nhiều lỗi chính tả khi những danh từ ngoại quốc được gõ vào bài giới thiệu.
Xin gởi một vài lời góp ý.
SC
cám ơn bạn rất nhiều[sm=----.gif]
bốn khung may, hai con vịt nước cùng lội