Diễn Đàn » Chuyện Cười

Ừn Thì Cười

54 trả lời, 9.030 lượt xem — Trang 1 / 2
Nhật ký chủ tiệm net

Khách hàng của những tiệm net hiện nay 98% đều là thiên tài, bật máy ko biết, bật chương trình gõ tiếng Việt ko biết, vào game ko biết thoát ra, sever bảo trì thì nói máy có vấn đề. Bố mày rất muốn một tay bóp chết chúng mày, bóp chết rồi vò thành một đống, rồi quăng vào dầu sôi chiên, sau đó dùng chân đạp cho nhuyễn ra.
Chat voice ko biết bật mic, nói headphone hỏng rồi.
Xem phim thì chê không có lồg tiếng Việt.
Hỏi tôi “Có phim ấy không?”, tôi nói không, nó chê phim không được đầy đủ
Y!M đăng nhập ko đc nói máy lởm! Chạy qua xem hóa ra đăng nhập pass ko đúng, con bé đó còn hỏi tôi pass bao nhiêu.
Có con bé kia còn lợi hại hơn, tiếp nhận webcam của một người chat lạ nào đó, gọi tôi qua, hỏi người trong webcam là ai!! oày tôi có bản lĩnh đấy à
Bắn CS người khác ném bom khói, anh chàng dính nguyên quả, hét to: máy bị đơ rồi.
Hôm trước có con bé hỏi tôi chat Y!M làm sao đánh chữ có dấu, tôi hỏi: “Em ko biết đánh chữ à?” Em ấy bảo: “Biết”.Tôi nói: “Vậy em cứ thế mà đánh” (đồng thời giúp nó bật Unikey lên), một lúc sau lại gọi tôi, nói: “Anh quản lý, sao đánh chữ ko được?”. Tôi hỏi “Em đánh chữ gì ko được?”, nó bảo “anh đánh giùm chữ Chào Bạn”, tôi giúp nó đánh xong. Sau đó mấy bác biết nó nói gì ko ?? “Đừng đi, ngồi đây giúp em đánh chữ”. tướng mạo thì y chang con khủng long.
Hôm nay có anh chàng hỏi tôi, “Quản lý! sao ở đây tôi ko có vcoin nhỉ? giúp tôi down một ít về”… , cái đó mà có thể down về thì cần gì đi làm nữa…
- Mất điện ngồi với vợ con đang ăn cơm ngon lành, 1 lũ nhóc chóc đi học buổi chiều chạy vào, anh ơi! em chơi điện tử , bố cắm vào ..ít để có điện cho chúng mày chơi ah? ngoài cửa tao đã treo bảng mất điện rồi cơ mà.
- 2 thằng đi 2 đôi dép bánh mì, gần giống nhau, lúc ra 2 thằng giành nhau đôi mới hơn 1 tí, cãi ko lại lại gọi anh ra “anh ơi, đôi dép này của em, ko, dép đó mới là của em.” bố bọn mày đi chân ko về đi, tao rỗi lắm đi làm bao công cho bọn mày hả?
- 2 thằng dân tộc vào quán chát, nó bảo mình mở chat cho nó, mình hỏi có nick chưa, nó nói có thế là cứ để nó đánh, ngồi mãi thấy nó cứ hí hoáy loay hoay, ko biết vì sao, chút nó gọi ” anh ơi”, xuống mới thấy Nick thì nó ghi họ và tên nó, pass thì nó nói nó ghi ngày tháng năm sinh nó?, bố chúg mày, đây là quán nét chứ có phải đồn công an đâu mà mày khai lí lịch
-Hồi mấy năm trc ngồi trông hàng cũng dính mấy vụ ấy. nào là máy khách chạy đi mua thuốc mà cứ có thằng đòi ngồi vào nói kiểu j cũng ko nghe, còn chửi mình là coi thừơng khách rồi $ các kiểu. rồi thì có ông đi vào ngồi bắn CS cầm chuột = 2 tay rồi hỏi cách nhảy với cả cách đi.
-Nhưng tởm nhất vẫn là vụ có bố chơi AU nhảy nhót tít mù rồi đập rầm 1 cái văng cả phím cách và buông 1 câu. ĐM trượt “phi-lít” nản
-Đứa thì đeo headphone của thằg máy bên cạnh rồi hỏi: “Nhạc j nghe tiếng súng ko vậy anh, em nhớ bài này đâu phải vậy?” (thằng kế bên đang bắn CF ạ).
Bựa nhất là có 1 chị mặt cũng sáng láng mà vào xem phim, cả hàng net cười vật vã mà ko thấy nhục, mình pm tế nhị: “chị ơi đừng xem phim, lag lắm, ng khác ko chơi game đc” mà vẫn trơ trơ, tắt ứng dụng 5 lần thì bà ta mở lại đúng 5 lần, cuối cùng ức chế (ko ngờ người ức chế lại là mình) tắt luôn máy, chị ta ngồi luôn 10′ mới mò ra tính tiền… hết ý thật
-Mình vẫn buồn cười cái hồi Mu Hà Nội mới ra có quán game ở chợ Ngọc Hà hồi đó là quán game offline , mình vẫn thường ra đó đánh đế chế với mấy anh và mấy đứa bạn , sau khi có Mu Hà Nội , quán đó treo cái biển to tướng : “Ngày mai có Mu Hà Nội ” . Hôm sau mình ra , thấy cả quán đang tíu tít hỏi nhau : ” Ơ sao ko chơi được nhỉ / Thử bỏ đóng băng ổ cứng xem / Sao toàn ngắt kết nối với máy chủ nhỉ / Anh Tùng xem lại máy chủ xem có bị gì ko / bla bla bla … ” Ông Tùng chủ quán : ” Có bị gì đâu , vẫn vào được mấy game khác đều đều mà , hôm qua anh vừa kiếm tra máy xong , làm gì có , hay nhìn xem có đứt cái dây nối mạng Lan ko ” Mình đang chả hiểu chuyện gì xảy ra thì thằng bạn nhìn liếc qua cái máy chủ hàng , thốt câu rõ to : ” Làm * có mạng mà kết với chả nối ”
-Lúc mở phòng net thằng bạn khuyên đừng cho ai vào toilet nhà (tại mở ở nhà), tôi ko nghe,kết quả đây:
*diana,whisper…”có nhuộm màu” 1 ngày xuất hiện tầm 6,7 cái
*Cửa phòng vệ sinh phải thay 3 lần vì ko chịu nổi vô ảnh cước của bọn nam sinh.
*Về chửi tục thì: lớp 9< lớp 8 < lớp 7 và ko phân biệt nam nữ luôn, vậy là hiểu hs bây h ntn.
*Vào chơi game thì canh lúc phòng net full máy, gửi xe vào đứng 1 lát rồi chuồn trước khi có máy, chiều đi học xong ra hồn nhiên lấy xe: tiết kiệm 2000
-Tôi làm ở gần trường học, ngày thường rất đắt khách, hè và thi học kỳ thì ngồi ngáp. Nhưng tuyệt đối: ko đánh khách, chửi khách cho dù là học sinh đi nữa, vì khách hàng nuôi mình mà, phải chịu thôi, trừ khi gặp ăn cắp thì đấm.

[:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0

Hội Nghị 3G
Một hôm Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền cùng chư tướng và thân bằng cố hữu họp hội nghị G3 và ăn búp-phê trên 1 chiến thuyền to và đẹp nhất nước Ngô ... Buổi tiệc đang vui vẻ thì trời nổi giông bão ... 1 tướng chạy vào bẩm báo : thưa tam Vương : gió giật cấp 12, tầm nhìn xa trên 10 kilomet ... tàu đâm vào đá ngầm sắp chìm ... để chống chọi chờ tiếp viện thì phải vứt bớt đồ đạc cho tàu nhẹ bớt. Vừa nghe xong Tháo sai Chử vứt sạch vàng bạc mang theo xuống biển trước ánh mắt thèm thuồng của mọi người ... Tháo bèn nói : yên tâm nước Ngụy còn nhiều vàng bạc lắm. Tháo chưa dứt lời thì Quyền đã sai vệ sĩ đem vứt hết thê thiếp đẹp hơn hoa hậu của Quyền xuống biển trong ánh mắt kinh hãi của quan khách. Quyền cười nói : yên tâm nước Ngô gái đẹp còn nhiều lắm ... Bị chưa kịp nói gì thì Phi đã bước tới ném Tháo và Quyền xuống nước rồi nói : Yên tâm nước Thục còn nhiều thằng bốc phét lắm ...






Đăng nhập để trả lời
0
Đoạn Kết Tây Du Kí
Sau khi trải qua 81 kiếp nạn, thày trò đường tăng cũng đến đc đất phật để thỉnh kinh. Anh em hồ hởi gặp như Lai.
- Như Lai: các chú có mang theo USB ko đấy ?
- Đường Tăng: sặc..
- Như Lai: thế anh truyền kinh cho các chú bằng gì bây giờ?
- Ngộ Không nhanh trí : anh bắn bluetooth vào di động cho em.
- Ngộ Không lắc mạnh tay con di động anycall haptic hiện ngay bluetooth enable.
- Như Lai ăn chơi không kém rút con netbook từ túi quần hiệu sony vaio P kích thước 16x9 ra, chỉ trong vài giây, việc truyền kinh đã xong và Như Lai bay đi.
- Đường Tăng lẩm bẩm, biết thế ở nhà search Google download cho nhanh

Đăng nhập để trả lời
0
Sợ vợ hay bửu bối lý luận cách mạng của Mác – Lê

sự đời nó thường lắm nhọt, bọn chưa có vợ thì nói như thánh tướng , đá xóay thì thôi rồi, chỉ nhằm bác già hở quần ra là y rằng từ thằng lớn đến thằng bé co giày đủ các thể loại từ giày Nai kừ, A di đát xừ, I ta li a xừ đến ba ta Thượng Đình sút vào chỗ hiểm của mình ngay. Nào là bác già là đệ nhất sợ vợ, đội vợ lên đầu, vợ hét phát là sun vòi…Vâng đúng là bọn trẻ bây giờ là đệ nhất chém gió…chả khác gì mình thời trai trẻ. Cho nên mình cũng chẳng muốn thanh minh làm gì, nhưng không thanh minh thì bọn nó cũng biết rồi là mình sợ vợ không phải là sợ vợ mà là…rất sợ vợ. Thôi thì cứ AQ phát là bọn nó chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, mình sợ vợ mình chứ vợ người khác mình…thích bỏ xừ sợ giề. Bọn trẻ các chú cứ húng “ Ong non ngứa nọc châm hoa giữa- Dê cỏn buồn sừng húc giậu thưa”(@ Hồ Xuân Hương) Các chú chưa được vén mây mù làm sao mà biết Thái Sơn? Anh sợ vợ vì sao ? Làm sao mà không sợ được khi ngày đầu cưa cẩm đã táng vào mặt mình nửa trang A4 về tiêu chuẩn làm chồng như thế này:
“Người chồng lý tưởng là người đẹp trai, nhạy cảm, nhiệt tình, chân thành kiên quyết, dịu dàng, tình cảm, biết săn sóc và hiểu vợ, đọc nhiều biết rộng, có điều kiện kinh tế khá, có địa vị xã hội, thường xuyên nâng đỡ vợ trong thời khắc quan trọng, chân thành kiên quyết, có tình yêu mãnh liệt và tình yêu cháy rực như ngọn lửa. Dù xảy ra chuyện gì thì cũng không được cãi vợ” Anh hỏi các chú đệ nhất chém gió, chú nào dám tự hào em có đủ các tiêu chuẩn trên anh xin lấy con 4 bánh vừa giật nợ của cu Nampan biếu các chú luôn. Đã thể còn thẽ thọt bổ sung tiêu chuẩn mà anh đóan chắc vợ anh gộp cả mấy thằng Jang Đông Gun, Jêm Bôn và A lanh đờ lông cộng thêm chàng Jét bất lơ mới có như “Đẹp trai, lãng mạn, mạnh mẽ , hào hoa, it nói nhưng đã nói thì rất hóm hỉnh, ít cười nhưng đã cười thì rất tươi, thích vận động nhưng biết hưởng thụ sự yên tĩnh, tâm tình cởi mở nhưng không thích hoạt động xã giao, có thẩm mỹ nghệ thuật tao nhã, có sự nghiệp thành đạt, không bao giờ khoe khoang, không bao giờ nói bận, không hay nói lời đường mật với đàn bà khác nhưng phải luôn nói với vợ, có khí chất tốt, hiểu vợ, chín chắn, tình cảm, có tinh thần trách nhiệm, biết sống. Có nhiều chí thú, hóm hỉnh, biết săn sóc phụ nữ, cởi mở, không hay khoác lác, có nhiều tài năng bắn súng, phi ngựa, đua xe…” Oh my God! Anh được 5 % những đức tính trên kia thì…nói nhỏ thôi nhé’ Hà Kiều Anh, Mai Phương Thúy xin làm bồ nhí của anh, anh cũng tát cho tòe mỏ vì cái tội đũa mốc dám chòi mâm son là anh chú đây phỏng ạ.

Nói thì dễ như thế nhưng làm thì khó bỏ mịa ra. Ví như đẹp trai cao to, thân hình cao thấp là do gen di truyền quyết định bố mẹ anh khoai sắn ăn cả ngày, sinh anh ra đã lùn lùn xấu xấu bẩn bẩn mét rưỡi thế này rồi, chứ chẳng nhẽ anh tự túm lấy tóc mình để đẩy anh cao lên. Anh có ăn cả tấn tăng trọng, uống nghìn lít sữa thì giấc mơ chơi bóng rổ vẫn cứ xa vời. Học vị thì may hơn khôn, vớ phải giáo sư lởm thì chữ thầy trả thầy cắp đít về nước dễ như chơi ngồi đấy mà mơ doctor với master. Điều kiện kinh tế gia đình khá giả, có phải nhà nhặt được hũ vàng của vua Nguyễn bỏ chạy để lại đâu, muốn giàu chỉ khi nào hội đủ cả ba yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hoà mới may ra giàu được, trong khi đó thì gia cảnh nhà anh, ông theo Tây đánh ta, bố Đảng viên mẹ hiền nhất xóm.. .cái sơ yếu lý lịch anh vừa nộp cho ĐSQ vẫn có dòng chữ tự hào “ Gia đình thuộc tầng lớp bần nông” muồn giàu nhanh chắc anh phải buôn ma túy hay cầm dao chọc tiết lợn ra Hana bank để cướp.


Ấy tiêu chuẩn chọn chồng của vợ anh cao như thế, anh chú nông dân tá điền như vậy mà anh vẫn cưới được vợ cũng bởi mỗi chữ liều truyền thống ông cha để lại là “ Cướp kho thóc Nhật’ Còn liều như thế nào thì các chú mang rượu sang nhà anh…à không, mua về nhà các chú rồi nhắn anh sang anh truyền bí kíp cho chứ uống ở nhà anh e không ổn. Không phải là sợ vợ mà không dám uống ở nhà đâu nhé, anh ngại hang xóm mất ngủ thôi hehe.

Đấy, lấy được vợ trong hòan cảnh cướp giật thế, lúc nào chẳng ngại nó bùng. Thêm nữa bây giờ báo lá cải Dân trí, báo điện tử Việt nam nét … nhiều như lá muà thu, nay đăng tin ở Cần Thơ vợ cắt xọet phát của chồng vứt xuống ao tôm, Bắc Giang cũng có bà xọet phát quẳng cho chó, Hà Nội phập phát vứt toa lét giật nước đánh vù…nghe thôi đã lạnh mịa nó hết cả xương sống, run lẩy bẩy không typing được nữa. Chú nào bảo em đé,o sợ đứng dậy giơ tay? Mình người chứ có phải công công é,o đâu mà không ê răng. Các chú sợ một, thì anh các chú phải sợ mười vì của anh dễ cắt hơn của các chú phỏng ạ

Về mặt thực tiễn thì như thế còn về mặt văn hóa phi vật thể còn gay go hơn. Ai nấu cơm cho mình nếu mình gân với nó, vợ nó cho nhịn ngay, ra quán thức ăn Hàn thì cay, dạ dày mình không tốt nuốt sao trôi. Các cụ nói rồi, có thực mới vực được đạo phỏng ạ. Các chú không sợ vì cơm lồng cháo chợ, bánh mì ngày 3 bữa nó quen rồi còn anh xin kiếu nhá. Ô sin còn mất ngày năm xịch nó mới nấu cơm cho, còn nhịn vợ tý mà ngày ba bữa cơm ngon canh ngọt thi cũng bõ công . Ai bảo là bác sợ vợ, nhịn vợ thế mà có cơm ngon thế khối thằng chả ghen tỵ với bác già nổ mắt vì vợ bác nấu ăn ngon cả CNU đều biết nhá!


Vợ nó có nói nhiều, có mắng mình cũng chỉ muốn mình vui vì biết mình ngày 16 tiếng trên Lab nghe tòan tiếng Hàn không hiểu gì chắc nhức đầu lắm, lại thêm méo mồm với tiếng Anh bồi đau họng , đau tai lắm về nhà nghe vợ nói liên tục 2 tiếng đồng hồ bằng giọng oanh vàng cứ như đang nghe bản “ Sóng Đa nuyp xanh” dành cho đàn Piano mình ngồi thưởng thức sướng cái lỗ nhĩ chứ có phải là sợ vợ không dám cãi lại đâu mà các chú chê anh. Các chú có trách anh thì trách tình yêu âm nhạc tót vời của anh thôi nhá, cũng tiết lộ luôn vợ anh nói như hát hay

Chú nào có vợ có con rồi thì may ra mới hiểu được thế nào là tiến lên XHCN trong gia đình nó khó khăn thế nào. Nhà có 3 giai cấp, giai cấp thống trị là ai các chú biết rồi, giai cấp bị trị là người ai cũng biết là ai còn giai cấp mầm non tiến bộ Quốc Việt thì nghe chừng không muốn làm cách mạng vùng lên vì suốt ngày an phận nhận nguồn lương trợ cấp từ hai kho lương của giai cấp thống trị cho dù khoa học tiến bộ ngày nay có thể sản xuất XO đầy đủ chất như sản phẩm của giai cấp thống trị, chết nỗi là giai cấp thống trị nó có bao bì đẹp đến mình còn thích nữa là giai cấp tiến bộ còn non nớt về nhận thức chính trị phỏng ạ. Thêm nữa là tương lai của mình nằm trong tay giai cấp tiến bộ, giai cấp tiến bộ lại bị giai cấp thống trị mua chuộc bằng bình sữa có mẫu mã đẹp. Vậy, hỏi rằng gia đình 3 người chia hai phe, hai đánh một chẳng chột thì què các cụ nói có sai đâu. Vậy nên bác là người sáng suốt phân tích tình hình cách mạng mà nhịn nhục giai cấp thống trị để chờ ngày vùng lên làm cách mạng lật đổ chính quyền, chứ mình sợ gì địch phỏng ạ. Các chú một mình một chiến tuyến, tiến thẳng lên XHCN với tinh thần thẩm du bất khuất thì biết thế nào là cách mạng, nếm mật nằm gai như Việt Vương – Câu Tiễn anh trai anh (không phải thằng Huy Tiễn khoa tóan khoe hàng với anh Ngô Bảo Châu nhá)


(đói rồi, về thỏa hiệp với giai cấp thống trị tạm thời đình chiến bảo tòan lực lượng đã- quân tử trả thù mười năm chưa muộn- Vợ cứ chờ đấy, cách mạng thàng công thì biết tay ông)

học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày 30.3.1980, Bác Tôn Đức Thắng qua đời. Gặp lại Bác Hồ, Bác Tôn mừng mừng tủi tủi. Sau một hồi hàn huyên, Bác Hồ sực nhớ, vội hỏi:

"Di chúc tôi để lại, các đồng chí thực hiện đến đâu rồi?"

Bác Tôn buồn bã đáp:

"Chỉ thực hiện được một phần ba thôi, Bác ơi!"

"Mới hơn chục năm mà đã thực hiện được một phần ba Di chúc, thế là khá lắm rồi! Tôi sẽ gửi điện chúc mừng Đảng ta sáng suốt lãnh đạo toàn dân thực hiện tốt Di chúc... Nhưng mà này, sao đồng chí Tôn lại trả lời tôi với giọng ỉu xìu xìu như vậy? Tin vui thì giọng phải vui chứ?"

"Vui sao được, Bác ơi! Lúc đi gặp Cụ Mác và Cụ Lê, Bác để lại chín chữ: Không có gì quý hơn độc lập, tự do! Vậy mà hơn chục năm qua, Đảng và Nhà nước mới thực hiện được đúng... ba chữ đầu."

[:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Thư Gửi Bạn!!
 
Nếu chồng cáu gắt, bà vợ cho là ông có bồ, ruồng rẫy vợ con. Chồng vui vẻ, vợ cho là có bồ nên phởn phơ, hứng chí. Chồng chu đáo thì bị nghĩ là có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận. Nói chung, trong mắt các bà vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông chồng cũng “phải” có bồ.
Gửi ông!
Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời…
Giờ này, tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào… mũi ông. Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu.
Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”.
Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình… mong ông giữ mồm giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.
Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng…
Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2-3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.
Mụ thuê ôsin để trông con, còn mụ rảnh rang để… trông tôi.
Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bao nhiêu… mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có.
Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”. Im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”.
Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ sa sả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe…
Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo – 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) – dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách… lôi thôi như dân tị nạn.
Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội.
Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.
Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: “Tài liệu để đâu?”. Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề… vì sao nói nhỏ.
Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.
Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi: Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con. Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí. Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận. Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.
Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn… ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm – phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.
Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay 1 chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.
Hôm nay, tôi có hẳn 1 giờ tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi… chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu. Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ…
Chào ông,
Mr. Lịch Lãm
 [/align]
[:D][:D][/align]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
VINH QUANG của người sợ vợ

Ý niệm “vinh quang” thường sánh đôi với những mỹ từ như “dũng cảm”, “hào hùng” “kiên cường” “bất khuất” v.v… và hầu như không bao giờ chịu cặp kè với từ “SỢ”. Cho nên khi đặt nhan đề cho bài viết là “VINH QUANG CỦA NGƯỜI SỢ VỢ” tôi cảm thấy hồi hộp, ngại ngùng, không biết rủi như bà xã tôi mà đọc được thì nàng có hiểu thấu cho lòng ngưỡng mộ sâu sắc của tôi khi viết về nàng không, hay nàng lại tưởng tôi có ý chơi chữ để chế diễu nàng.

Sợ, cho dù là sợ ai thì cũng là “sợ”. Mà sợ thì chẳng những không có gì vinh quang mà còn hèn lắm các bố ạ. Khi tưởng tượng đến một người đang sợ, trong trí ta hiện lên hình ảnh một kẻ đang co ro, khép nép, mặt mũi xanh lè, tay chân run lẩy bẩy, giọng nói ấp a ấp úng… Nói chung hình ảnh một người đàn ông như vậy không có gì là vinh quang cả.


Người đàn ông vinh quang là người làm chủ bà vợ của mình. Thậm chí không cần ra lệnh mà chỉ trừng mắt một cái là bà vợ đã phải ngoan ngoãn vâng lời hoặc dẹp ngay ý định phản đối. Ngồi vào bàn ăn mà không có chai bia hả? Ném đũa xuống bàn rồi đứng dậy là bà vợ khiếp vía. Một anh chồng thường khoe: Tiền bạc tớ quản lý. Mọi việc trong nhà tớ quyết định. Muốn đi đâu, mua sắm gì, phải xin phép tớ. Tớ bảo gì, nghe nấy. Người xưa gọi cái đạo lý ấy là “phu xướng phụ tùy.”



Bậc vua chúa còn danh giá hơn vạn lần. Các ngài có rất nhiều vợ. Chẳng cần yêu đương, tán tỉnh, cũng đếch thèm viết thư tình, cứ phát hiện ra chỗ nào có gái đẹp là a-lê “tiến cung”, ba mươi giây là thảy lên giường. Nhưng cũng có khi đến ba mươi năm chưa chắc đã được hưởng ơn mưa móc.

Thời Tần Thủy Hoàng mỗi tối các bà vợ được tắm rửa, điểm phấn tô son, khử mùi lông nách… rồi cứ để trần truồng như thế, bọc trong cái chăn lớn. Hai tên quân hầu khỏe mạnh vác cả người lẫn chăn đem đến tận long sàng dâng vua, giống như đầu bếp dâng khoanh giò lụa. Vua hé chăn ra coi, thích thì “ngự” không thích thì bảo đổi người khác. Hai tên quân hầu lại vác một khoanh giò lụa khác. Cứ thế, chạy rầng rậc cả đêm. Về sau này các ông con Trời ở bên Tàu đổi mốt khác. Buổi tối các ngài ngự trên chiếc xe dê, tà tà đi dọc các hành lang của tam cung lục viện. � n mưa móc của các ngài tưới vào đâu tùy thuộc vào sự ngẫu hứng của chú dê kéo xe. Rõ ràng là các bậc đế vương coi chuyện chăn gối với những bà vợ mình như một trò chơi ru-lét: Trái banh dừng ở chỗ nào là trúng thưởng ở chỗ đó.

Tóm lại, ngày xưa cũng như ngày nay, trong dân gian hay trong cung cấm cánh đàn ông thường tự hào về quyền lực của mình đối với đàn bà và coi khinh những người sợ vợ.

Nhưng làm một đấng nam nhi đứng trong trời đất mà không biết sợ vợ thì uổng cả một đời trai!

Bạn tưởng tôi nói đùa? Bạn không hiểu? Thế bạn thích có một chiếc Dream mới tinh hay một chiếc xe mô-bi-lét cà rịch cà tàng? Lái một chiếc Dream bạn phải nâng niu, cẩn trọng, sợ bị va quẹt, bị trầy xướt… nói chung là bạn phải làm nô lệ cho nó nhưng phải công nhận là nó chạy êm ru. Sướng lắm! Còn đi chiếc mô-bi-lét muốn vứt đâu thì vứt, không sợ trầy xước không ngại va quẹt, không sợ bị kẻ gian cuỗm mất… nhưng thường hay nghẹt cái bu-gi lắm các bố ạ!

Như vậy bạn đã hiểu tại sao người ta sợ vợ rồi chứ? Một người đàn ông hay bắt nạt vợ bằng la hét hay trừng mắt, tưởng là ngon, thực ra đó là người chồng bất hạnh nhất trên đời. Bởi vì hắn đã coi vợ mình như một chiếc mô-bi-lét cà tàng, chẳng có gì thú vị, chẳng cần phải nâng niu trân trọng.

*

Một người sợ vợ trước hết vì vợ anh ta đẹp. Đắc Kỷ vợ Trụ Vương, Bao Tự vợ U Vương … là những tuyệt sắc giai nhân mà hai ông vua đầy uy quyền của lịch sử Trung Quốc kia phải sợ hãi vâng lời răm rắp. Trụ là một người có tài về quân sự, có sức mạnh hơn người, ông đánh thắng bộ tộc Di, nhưng thua cái vòng số một nõn nà của Đắc Kỷ. âng là kẻ bạo ngược, mọi người đều sợ ông nhưng ông thì sợ Đắc Kỷ.

Nhan sắc của Bao Tự cũng lừng danh trong thiên hạ, nàng đã khéo dùng cái “vốn tự có” của mình để làm mê mẩn U Vương và quay ông ta như quay dế. Bữa nọ nàng làm bộ buồn và bảo: Ta bị stress. U Vương bèn cho massage thư giãn, cũng vẫn buồn, gọi các danh hài vô quậy, cũng chẳng vui được chút nào. Hỏi làm sao hết buồn thì đáp: Thiếp chỉ thích nghe tiếng xé lụa. Bao Tự vốn xuất thân là cô bé quê mùa do nhặt được trên nương rẫy đem về, nhưng kiểu giải trí này thì quả nhiên quá cầu kỳ và tốn kém. Bởi vì lụa Tô Châu, Hàng Châu ngày nay mua một mét cũng mất 50 đô la Mỹ, thời đó chắc cũng không rẻ gì, thế mà cứ đem cả ngàn mét lụa ra xé để mua lấy một cái nhếch môi cười. Chiều vợ mà như U Vương quả trên đời chỉ có một. Cho nên người Trung Quốc đã hoảng hốt mà thốt lên rằng: “Sắc bất ba đào dị nịch nhân.” Có nghĩa là Vẻ đẹp của người nữ tuy không có sóng gió bão bùng nhưng rất dễ làm chìm đắm con người.

Vào khoảng đầu thế kỷ 20 ở Paris có chàng văn sĩ tài ba gốc người Áo tên là Rilke, tuy cách xa Trung Quốc ngàn dặm nhưng chắc vì cũng có kinh nghiệm mê gái đầy mình và có lẽ cũng đã từng bị các nương tử tóc vàng đì cho sói trán nên bèn nắm mấy cái sừng trên đầu mình mà khóc rằng: “Đẹp là một cái gì đáng sợ.”



Người sợ vợ, dĩ nhiên rất yêu vợ, cưng và quý như một báu vật trên đời. Người vợ muốn được chồng cưng và quý như thế phải là một người như thế nào chứ! Ngoài nhan sắc, tính tình phải dịu dàng, phải có tri thức, phải có đời sống tình dục và đời sống tinh thần hòa hợp với chồng. Nói chung là một người không thể thiếu trong đời sống của anh chồng. Có như thế anh chồng
mới sợ mất, sợ sứt mẻ tình cảm, sợ không làm vợ mình hài lòng, sợ nàng buồn bã, nhan sắc sẽ tàn phai.

Tôi biết có anh chồng cưng vợ đến nỗi có lần ghen mà không dám nói nặng, tất nhiên cũng không dám đánh, nhưng vì tức quá nên anh ta rút một cây nhang trên bàn thờ đập vào vai nàng một cái. Sách thánh hiền thường dạy: Chớ bao giờ đánh người đẹp dù là đánh bằng một đóa hoa. Anh bạn của chúng ta chắc cũng hiểu cái đạo lý ấy nên mới dùng một cọng nhang. Bởi vì đó là thứ dùng để thờ lạy, để tỏ lòng tôn kính. Đánh vợ mà đánh bằng một cọng nhang thì có khác gì quỳ trước mặt nàng mà hành lễ?

Nghĩ cho cùng, sợ vợ mà kiểu như U Vương, Trụ Vương thì chỉ đem lại tai họa. Nhưng sợ vợ mà biết nâng niu chiều chuộng nàng thì đúng là cái phước lớn của thiên hạ. Và nói theo triết học Thiền tông thì: Biết sợ vợ là đã NGỘ rồi vậy.
Phiến luận của LỀ BÊN TRÁI [sm=9.gif]

[sm=9.gif][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-30 16:45:29phongan>
Suýt Chết

Một cô sinh viên kể cho bạn gái nghe về đợt thực tập mùa hè:
- Cậu tưởng tượng được không, chúng tớ đang ngủ trong vựa cỏ khô thì một cơn dông ào ào ập tới, gió thổi mạnh đến nỗi mái kho đổ sập xuống. - Thế mà cậu không chết bẹp?
- Không sao, cái mái ấy đổ cả xuống lưng anh bạn cùng lớp với tớ!

[:D][:D]

Cất được gánh nặng

Hai ông bà tâm sự với nhau:
- Con gái đi lấy chồng, chúng ta đã cất đi được một gánh nặng mà sao mặt bà cứ rầu rầu vậy? Phải vui lên chứ!
- Nhưng mình đẩy gánh nặng sang cho người khác, liệu có ác quá không?

[:D]

Thời đại Internet

Một cô gái đầm đìa nước mắt cầu nguyện: "Xin Thượng đế ban phước lành cho con", và bỗng nhiên, cô nghe tiếng vọng:
- Rất tiếc, Ngài vừa mới đi "chat" xong, nên chắc không nghe thấy lời thỉnh cầu của con. Nhưng cứ yên tâm, cứ để địa chỉ lại, Ngài sẽ "mail" cho con lời ban phước.

[:D]





Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0


Một nhà văn kiêm nhà báo đang làm việc ở một tờ báo thì nhận được bản thảo của một tác giả không quen biết. Cuối bản thảo, tác giả viết:

"Tôi cam đoan là truyện ngắn này chưa đăng ở đâu cả".

Nhà văn đọc bản thảo xong rồi ghi tiếp vào sau dòng trên:

"Tôi cũng cam đoan rằng, nó sẽ không bao giờ được đăng ở đâu cả".

[:D][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Một chúbộ đội có biệt tài nghe được tiếng các con vật nói chuyện, chuyên gia buôn Sư tử. Ngày đi lính, do bỏ canh nên bị đưa ra toà án binh vì tội đã bỏ phiên gác của mình. Chú bị kết án 3 năm tù giam.
Trước toà, chú điều trần :
- Tôi không phản đối quyết định của toà án, nhưng trước hết tôi muốn kể cho mọi người nghe tại sao tôi lại bỏ gác. Số là trong khi đang đứng gác - mà các vị biết đấy, đứng gác thì không được phép động đậy, dù chỉ là một bộ phận - và chỉ còn 5 phút nữa thì hết phiên, tôi thấy hai con sóc bò lại gần. Nó hít, nó ngửi, rồi mỗi con chia một bên và chui vào ống quần tôi. Nhột quá, nhưng tôi vẫn đứng yên vì kỷ luật quân đội mà. Sự thể cứ thế tiếp diễn, và tôi tiếp tục phải cắn răng. Nhưng tới khi nghe thấy chúng nó hỏi nhau "Ăn quả nào trước nhỉ ? ", thì tôi ú té chạy. Vậy đó, nếu có tù 30 năm thì tôi cũng sẽ không phản đối.
Nghe nói sau đó, chú được giảm thành án treo

[:D][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Thánh cũng chịu
Một cô gái lên chùa cầu khấn:

- Con lạy Thánh mớ bái, xin Thánh ban cho con lấy được người chồng: một là vô cùng giàu có, hai là có chức quyền cao, ba là vừa trẻ lại vừa đẹp trai, bốn là luôn chung thủy với con.

Thánh (cười): Ba điều trên, con xin ta đều có thể ban cho con được. Nhưng đã có ba điều ấy mà lại còn xin kèm theo điều thứ tư kia nữa thì đến ta là Thánh cũng phải chịu.

[:D][:D]

Chẳng nhìn làm gì!
Vợ:

- Này, anh đừng có mà để mắt nhìn theo những cô gái đấy. Anh phải hiểu rằng, mình là người có vợ rồi!

Chồng:

- Anh chẳng nhìn làm gì cả !

Vợ:

- Anh nói thật không đấy?

Chồng:

- Thật, bởi càng nhìn thì càng thêm tiếc chứ ích gì?

[:D][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Một nàng kế toán tuổi đã ngoài “băm” mà chưa có gì. Nàng lấy làm lo lắm, có ai hỏi cũng bảo mình mới 30. Nhưng rồi nhờ mai mối, nàng cũng kiếm được một chàng kha khá.

Đến khi ra phường làm đăng ký kết hôn, chàng mới ngã ngửa:

- Sao em nói với anh là em mới 30 tuổi?

- Thì đúng rồi còn gì, anh phải hiểu là em 30 chưa V.A.T, tức là phải cộng thêm 10% nữa. Hí hí… thôi ký đi cưng.

[:D][:D]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-05 03:29:59phongan>
 
Anh chàng mới xin làm bảo vệ đêm cho một công ty. Sau hôm làm việc đầu tiên, Sếp hỏi:

- Thế nào, đêm đầu tiên ở đây, anh ngủ ngon chứ?

- Dạ cám ơn Sếp, em ngủ rất ngon ạ

- Vậy thì anh có thể nghỉ việc đc rồi đấy

[:D]

- Nếu tôi đã có một chồng rồi, tôi lấy thêm ba chồng nữa, hỏi tất cả tôi có mấy chồng?

Học viên này vội đáp:

- Không được đâu, thưa đồng chí giáo viên!

- Vì sao?

- Pháp luật không cho phép!

[:D][:D]

Có 3 vị tổng thống cùng đi trên một chiếc máy bay, người nào cũng muốn tỏ vẻ mình là người giàu sang. Người thứ nhất nói:

- Tôi chỉ cần thảy cái đồng hồ này xuống thì cả một vùng sẽ náo loạn.

Người thứ hai nói:

- Tôi chỉ cần thảy xấp đô la này xuống thì cả đất nước sẽ xôn xao.

Người thứ ba nãy giờ im lặng bây giờ mới lên tiếng:

- Tôi mà thảy cả hai người xuống thì cả thế giới sẽ náo loạn !!!!!!!!!!!!!

[:D][:D]


Dưới đây là 15 luật... nhà được soạn thảo nhằm đảm bảo "công bằng" giữa vợ và chồng:
1. Luật trong nước: Nhất vợ, nhì chồng.

2. Luật báo chí: Vợ thoái mái tự do ngôn luận.

3. Luật ngân sách: Chồng không thể là người giữ chìa khoá... két ngay cả khi vợ vắng nhà vài ngày.

4. Luật hành chính: Nghiêm cấm mọi thủ đoạn chiếm đoạt quyền vợ.

5. Luật lao động: Người cho con bú, người rửa chén.

6. Luật thương mại: Mọi sự mua bán phải trình vợ duyệt.

7. Luật doanh nghiệp: Tất cả những hợp đồng đã ký kết với vợ phải thi hành triệt để.

8. Luật hình sự: Cấm hành sự khi vợ chưa nói ứ... ừ... ư.

9. Luật kinh tế: Nhà có thiếu gạo, nhưng vợ không thể không có thêm bộ quần áo mới trong 3 tháng.

10. Luật tài chính: Chỉ có vợ mới được phép xài tiền.

11. Luật gia đình: Nghiêm cấm mọi hành vi đánh lại vợ.

12. Luật giáo dục: Vợ kêu chồng phải "Dạ, thưa bà con đây".

13. Luật bản quyền: Tác giả của cái bầu là ông, còn sản xuất hay không là quyền của bà.

14. Luật cư trú: Nếu xảy ra chiến sự thì chồng phải là người "di cư".

15. Luật cung cầu: Chồng lúc nào cũng phải đảm bảo "cung" theo yêu "cầu" của vợ.

16. Luật thuế: Trước khi đi công tác xa, chồng phải đóng thuế đầy đủ cho vợ. Có như vậy các ông mới không "còn sức" đẻ loạng quạng với bồ nhí bên ngoài.

Khi nào có bổ sung thì vợ sẽ thông báo sau vì vợ là người làm luật ...

[:D][:D]

[/align]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
Tommy là một huấn luyện viên bơi lội tính tình vui vẻ, hài hước. Có lần, ông đang đi mua sắm trong cửa hàng bách hóa thì một nữ học trò nhận ra ông và cúi chào. Huấn luyện viên khựng lại giây lát rồi đáp lễ:
- Chà, thì ra là cô đấy! Cô mặc quần áo nên tôi không nhận ra.
 
[:D][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Mệt mỏi vì bị giới nhiếp ảnh săn đuổi, hai cầu thủ nổi tiếng thế giới Zidane và Dugarry quyết định cải trang để không ai nhận ra họ. Trong diện mạo mới, Zidane ung dung dạo phố. Bỗng một phụ nữ trẻ gọi anh:
- Khoẻ chứ, Zidane? Rất ngạc nhiên vì vẫn có người nhận ra mình, Zidane lập tức trở về để kiểm tra lại. Khi quay ra phố, lại chạm trán với người phụ nữ ban nãy:
- Anh vừa về nhà ư, Zidane? Zidane bối rối:
- Sao cô nhận ra tôi?
- Ơ! Cậu sao vậy? Dugarry đây mà!
 
[:D][:D]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-19 16:28:08Rei Hino>

Trên chuyến xe đò chật cứng người, anh thanh niên thấy một bao tải bèn ngồi lên. Một bà kế bên bỗng hét lên:
- Coi chừng bể trứng!
- Bao tải này đựng trứng hả? Anh thanh niên hỏi.
- Không có, bao này đựng dây kẽm gai!

 
[8|][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Hai người đàn ông tâm sự với nhau:

- Hồi mới lấy vợ, ai cũng bảo chúng tớ không hợp nhau: Chồng tuổi dần, vợ tuổi sửu, thế nào trâu cũng bị hổ vồ. Bây giờ thì ngược lại...

- Cậu mê tín quá đấy!

- Tớ nói thật mà! Vợ tớ làm cho dự án nước ngoài lương tháng 5000 USD. Còn tớ thất nghiệp ở nhà, làm Oshin. Trâu nuôi cả nhà, nuôi cả hổ, mặt lúc nào cũng vênh váo, mình sợ thất kinh.

- Thế thì bố hổ cũng phải sợ đấy!
 
[:D][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Sau khi trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn.
Thầy trò Đường Tăng cũng đến được đất Phật để thỉnh Kinh. Mấy anh em hồ hởi vào gặp Như Lai. Như Lai:
- Các chú có mang theo USB không đấy?
- Đường Tăng: sặc...
- Như Lai: Thế ổ cứng di động thì sao?
- Đường Tăng:...
- Như Lai: Thôi điện thoại cũng được
- Đường Tăng: Bọn em toàn dùng Nokia 1100
- Như Lai:...Thôi các chú về đi anh gửi qua Skype cho.
Quay mặt đi Đường Tăng lẩm bẩm: Biết thế này bố đến tận đây làm gì...
Tiếng Như Lai vọng theo: Non và xanh lắm. Chú tưởng add nick anh dễ lắm sao???

[8|][:D]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
Người Nhật đi tìm tổ tiên của mình. Anh đi khắp thế giới tìm nhưng vô vọng. Cuối cùng anh đến ga xứ Huế ở Việt Nam. Anh nghe người ta nói 
chuyện:
- Mi đi ga chi ?
- Tau đi ga ni .
- Ga ni ga chi ?
- Ga chi như ri ?
- Ga như ri mi lo ra đi .
- Tau đi nghe mi !
Anh mừng rỡ reo lên "Đây chính là tổ tiên của người Nhật !"
 
[:D][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Sau tay lái, cô vợ bức bối hỏi ông chồng ngồi bên cạnh:
- Thằng cha này cứ chạy bộ trước mũi xe mình suốt, chắc là hắn muốn tự tử. Em phải làm gì bây giờ?
- Nếu em không muốn đuổi theo đâm hắn ta nữa, thì hãy lái xe rời khỏi vỉa hè mà xuống lòng đường thôi!

[:D][:D]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
Trong siêu thị, ông nọ đến gần một cô gái trẻ đẹp lễ độ nói nhỏ:
- Xin lỗi cô, vợ tôi đang bị lạc đâu đó, chúng ta có thể nói chuyện với nhau ít phút được không?
- Việc ông bà lạc nhau thì liên quan gì đến tôi?
- Cô gái cau mày thắc mắc.
- Là thế này, mỗi khi tôi đứng với một cô gái trẻ đẹp nào đó, thì bà ấy xuất hiện ngay lập tức.

[:D][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Chồng: "Khi anh nổi điên lên với em, em không bao giờ cãi lại. Làm cách nào mà em kiềm chế sự tức giận của mình vậy?"
Vợ: "Em đi cọ bồn cầu"
Chồng: "Thế làm sao mà hiệu quả được nhỉ?"
Vợ: "Em sử dụng bàn chải đánh răng của anh"

[:D][:D]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
Ông chồng tặng vợ một chuỗi kim cương nhân kỷ niệm ngày cưới. Cô vợ không lấy làm vui vẻ mà lại tỏ ý buồn rầu nói:
- Anh yêu, anh thừa biết là em muốn có chiếc xe hơi Mercedez.
- Được rồi, ngày mai anh sẽ ra phố Hàng Mã đặt làm một chiếc xe để thỏa lòng mong ước của em.

[:D][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0
Thầy giáo hỏi : Số điện thoại của nhà con bao nhiêu ? --- A trả lời: 19001772 - nhấn phím 1 để gặp bố con, nhấn phím 2 để gặp mẹ con, nhấn phím 3 để gặp con, khi nào gặp bố mẹ con tiếp tục nhấn phím # để thông báo tình hình học tập và bấm số người có cùng kết quả học tập như con. Gặp bất cứ vấn đề gì thầy có thể liên hệ với tổng đài bằng phím 4 để được giải quyết...!

[:D][:D]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
Xem xong tập phim cuối cùng, anh chồng bình phẩm:


- Phim phải nói có ông chồng ghen đáng sợ. Vợ ra đường cũng ghen, vợ nói chuyện với bạn cũng ghen, thậm chí nằm mơ thấy vợ đi chơi với người khác cũng ghen.

Vợ bảo:

- Theo em thì ông chồng mới thật đáng thương.

Ông chồng cãi:

- Cô vợ mới thật đáng thương. Người đẹp đến thế, thủy chung đến thế, niềm ao ước của bao nhiêu người đàn ông, mà cưới phải thằng chồng hay ghen bóng, ghen gió.

- Anh chồng sao lại không đáng thương? Quá đẹp trai, cao ráo, có tiền tài danh vọng, làm nhiều cô thầm thương nhớ trộm. Thủy chung thì anh ta có thừa, nhưng tại cô vợ cứ đỏng đà đỏng đảnh. Hỏi xem còn ai hơn anh ta không?

Anh chồng liền đứng dậy, mặt hầm hầm:

- A, vậy là cô nói tôi không là cái gì so với nó phải không? Cô còn dám khen nó đẹp trai, giàu có, danh vọng trước mặt tôi à? Đến bây giờ tôi mới biết lòng dạ của cô. Trong số những người thầm yêu nhớ trộm nó có cả cô phải không? Hèn chi đêm nào cô cũng ngồi ê mông, mỏi mắt để theo dõi hết 100 tập của bộ phim.

Vừa lúc đó có tiếng chuông điện thoại reo lên, anh chồng trợn mắt nói thật to:

- Đó, nó gọi cho cô đó, đến mà nghe đi!

[&amp;:][:D][:D]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
Cô bé thấy "cái ấy" của mình khác với cậu bạn bên nhà bèn khóc với mẹ :
- Mẹ ơi, thằng ấy có mà con không có.
Mẹ cô bé mới xoa đầu con mà bảo :
- Con ngoan đừng khóc, sau này lớn con sẽ có nhiều hơn nếu con muốn.

[:D][:D]
học dốt, nói ngông
đi chơi lông bông
mồm thì khoác lác
mua sắm nát đời
mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý

rh
Đăng nhập để trả lời
0

Dịch Vụ..Chém Gió

Chuyên chém lẻ với giá sĩ, dụng cụ hàng nghề được nhập khẩu trực tiếp từ Japan, sát thủ đẹp trai cực kì, máu lạnh, từng tu nghiệp tại các băng đảng nổi tiếng nhật bản, hoa kì, italia..., ra tay nhanh nhẹn chính xác không gây ô nhiểm môi trường phù hợp với tiêu chuẩn vệ sinh an toàn của Bộ Y Tế .
Phương thức thanh toán: quý khách chuyển tiền vào tài khoản : 030304040404 ngân hàng ACBC sau đó nhắn tin với cú pháp : KILL_ tên nick . gởi đến số 15001567 ( 15k/tin nhắn )
Chân thành cám ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ trong thời gian qua.

[:D][:D]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
Michelle có tật hay cắn móng tay. Một người bạn gái khuyên cô nên học yoga, môn này sẽ giúp giải toả stress. Ít lâu sau, hai người lại gặp nhau, thấy Michelle đã để được móng tay dài, người bạn gái nói:
- Bạn không còn cắn móng tay nữa phải không? Vậy là bạn đã thành công với yoga.
- Nhưng từ khi học yoga, mình lại có tật hay cắn... móng chân.

[:D][:D]
Wait and See..!!!!
bà chủ vườn hoa. :)
Đăng nhập để trả lời
0
Lộ hết cả “trận địa”

Chỉ huy gọi một anh lính trẻ lên khiển trách: - Vì sao trong đợt hội thao vừa rồi, đồng chí lại làm lộ trận địa mai phục của đơn vị. Không những thế lại còn mắng mỏ, thậm chí suýt hành hung hai người dân địa phương?

- Thưa chỉ huy, thực hiện nhiệm vụ được giao, em đã ngụy trang thành cái gốc cây. Bỗng có đôi nam nữ người địa phương dẫn nhau đến ngồi dưới gốc cây, chính là cái lưng em. Đầu tiên, họ nói chuyện tình yêu, tình báo, chim xa tổ lá xa cành, rồi thề non hẹn biển...

- Rồi sao nữa?

- Mặc dù phải nghe toàn những điều dối trá nhưng em vẫn một mực nín nhịn, quyết không làm lộ trận địa của ta. Sau đó lại diễn đến màn ôm ấp, vuốt ve, hôn hít rồi đòi hỏi này nọ... Nhưng em vẫn kiềm chế, quyết không làm lộ trận địa.

- Cậu kể từ từ thôi! Rồi sao nữa?

- Vâng! Nhưng xong xuôi đâu đấy được khoảng 15 phút, tự dưng “anh người địa phương” lại móc túi ra một con dao nhíp rồi khắc quả tim và chữ lồng của hai... chúng nó vào... gốc cây (tức là cái mông của em) thì em không thể chịu đựng thêm được nữa. Bây giờ nghĩ lại em vẫn còn cú!

[sm=21.gif]

yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
Đăng nhập để trả lời
0
Thời kỳ cách mạng Pháp, một nhà khoa học, một luật sư và một thầy tu bị đem ra xử trảm. Bước ra đoạn đầu đài, họ được lựa chọn nằm ngửa hoặc nằm sấp tuỳ ý khi đưa đầu vào máy chém.

Thầy tu nói:

- Tôi sẽ ngửa mặt lên nhìn trời vì Chúa ngự trên đó và tôi có thể nhìn thấy Người trên đường tới thiên đàng.

Dứt lời, ông đường hoàng bước tới, đưa đầu vào máy chém. Đao phủ thả lưỡi dao và nó lao xuống cách cần cổ của ông thầy tu vài đốt tay thì dừng lại. Cho rằng đức tin của ông đã làm cảm động cả trời đất, đao phủ trả tự do cho ông ta.

Đến lượt ông luật sư bước lên đoạn đầu đài. Ông nghĩ thầm: "Nếu vị tu sĩ kia may mắn nhờ ngửa mặt lên trời, biết đâu mình cũng vậy" và chọn được chặt đầu trong thế nằm ngửa.

Y như lần trước, lưỡi dao lại hạ xuống cách cần cổ ông luật sư vài đốt tay. Ông kêu lên:

- Các người không thể hành quyết ta hai lần vì một tội danh được.

Thế là ông được tha chết.

Đến lượt nhà khoa học, khi đưa đầu vào máy chém, ông cũng chọn tư thế nằm ngửa và không ngừng suy nghĩ về điều kỳ diệu vừa xảy ra. Chợt nhận ra điều gì, ông la lớn:

- Chờ chút đã! Nếu mấy người đổi chỗ sợi dây xanh và sợi dây đỏ cho nhau, lưỡi dao sẽ không bị kẹt nữa.

Lời bình: Đúng là ... xả thân vì chân lý!!

[sm=21.gif][sm=21.gif]

yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»