Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên

32 trả lời, 31.088 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-21 15:46:08huongnga_2110>
Vi Vi vốn không bị say máy bay, nhưng lúc đó máy bay sắp hạ cánh, cô lại cảm thấy bắt đầu bị say.

CHƯƠNG 46: KỲ NGHỈ HÈ VIÊN MÃN

Hai ngày sau, sân bay thủ đô xuất hiện một màn khiến cho mọi người phải ngạc nhiên hết mức, một người đẹp, mặt xinh, dáng chuẩn khệ nệ xách một va ly to vật vã thở hổn hà hổn hển chạy về phía trước, mà anh chàng phong độ, body hoành tráng bên cạnh cô ấy lại đi tay không rất nhàn tản.

Tiêu Nại bị vô số người nhìn bằng con mắt coi thường.

Nhưng Tiêu Nại là người thế nào, thể hiện thì có vẻ thản nhiên như thế, nhưng lại ghen tỵ chết đi được với những anh chàng được làm trâu làm ngựa cho người yêu.

Vi Vi vui vẻ lên máy bay, ăn suất cơm rất ngon trên máy bay.

Nhưng quả là thiên hạ không có chuyện ăn không của ai bao giờ.

Khi máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay Tây An, Tiêu Nại gấp tờ báo, nói với vẻ không để ý: "Đúng rồi, bố mẹ anh cũng ở Tây An, hay là nhân tiện đi thăm họ một chuyến?"

Vi Vi chớp mắt, lại chớp mắt???

Vi Vi vốn không bị say máy bay, nhưng lúc đó máy bay sắp hạ cánh, cô lại cảm thấy bắt đầu bị say.

Vi Vi sống trong sợ hãi mất mấy ngày liền.

Đồ ăn ngon ở Tây An cũng chẳng cứu được cô, vẻ đẹp của Hoa Sơn cũng chẳng cứu được cô, vẻ tráng lệ của tháp Đại Nhạn cũng chẳng cứu được cô, tất cả nguồn gốc của nỗi sợ hãi chính là ở ngày cuối cùng, phải đi gặp bố mẹ Đại Thần.

"Bố mẹ anh làm sao lại biết được em?" Vi Vi rất uất hận.

"Đồng nghiệp nói với họ."

"?????? Tại sao giáo viên trong trường ta cũng hay buôn chuyện như vậy?" Vi Vi càng uất hận.

"Phong thủy?"

"?????? T_T"

Chết rồi, nụ cười lạnh lùng của Đại Thần cũng chẳng cứu được cô.

Bố mẹ của Tiêu Nại ở huyện nào đó ở Tây An để khai quật một công trình lớn thuộc dự án cấp quốc gia, chỉ có cuối tuần mới về Tây An nghỉ ngơi, cho nên trước đây Vi Vi và Tiêu Nại đến huyện nào du lịch cũng không gặp được họ.

Nhưng mà chẳng thà cứ gặp họ sớm T_T.

Đến ngày thứ hai, sự bàng hoàng sợ hãi của Vi Vi lên tới cực điểm, sau đó lại làm một việc rất kinh khủng, theo Đại Thần đi mua quần áo. Thực ra trước khi Vi Vi đến thành phố B, lấy lý do "nơi thực tập rất nghiêm túc nên cần ăn mặc đẹp một chút", đã dụ mẹ cô mua cho mấy chiếc váy, nhưng căn bản mấy chiếc váy này đều không mang tới Tây An.

Cô nghĩ rằng chỉ là đi du lịch mà thôi, quần áo mang theo đều là quần ngố, áo phông đơn giản gọn tiện. Nhưng mặc những đồ như vậy đi gặp bố mẹ Đại Thần thì sẽ tỏ ra là rất tùy tiện.

"Mẹ anh thích quần áo kiểu gì?"

"Tại sao không hỏi bố anh?"

"...."

Vi Vi nhìn cậu một cái, chán chẳng buồn đáp. Đương nhiên là sở thích của mẹ chồng phải quan trọng rồi, đúng không? Đúng không, không phải là mẹ chồng???? Vi Vi vội vàng chỉnh đốn suy nghĩ. Nhưng lại nhanh chóng cảm thấy, thế này cũng chả khác đi ra mắt mẹ chồng là bao????

Tại sao cô mới có hai mươi tuổi mà đã phải nếm trải cảm giác đi ra mắt mẹ chồng chứ? T_T

"Bộ này thế nào?"

"Đơn giản quá." Nhận phải ánh mắt nghi ngờ của Đại Thần, cô giải thích thêm, "đấy là theo quan điểm của mẹ em."

??????

"Còn bộ này?"

"Màu nhạt quá."

?????

"Bộ này?"

Lắc đầu.

?????

"Vậy bộ này?"

"???? Mẹ anh sẽ thích bộ này."

Vi Vi cúi đầu nhìn chiếc váy, thực ra chỉ là cô chọn đại, trên chiếc váy này chí ít cũng có hai con bướm???? Nghe nói mẹ của Đại Thần rất có con mắt nghệ thuật, đúng không, sao lại thích được chiếc váy như thế này.

"Anh lại lừa em = ="

Tiêu Nại cười: "Anh chợt nhớ ra, lần đầu tiên em đi gặp anh, có phải cũng đi mua quần áo như thế này không?"

"???? Làm gì có, em chỉ mua đại một cái váy bằng vải đũi."

Vi Vi suýt nữa mua một chiếc váy bằng vải đũi trông rất kín cổng cao tường, vẫn may, Tiêu Nại ngăn cô lại, mấy lần liền đảm bảo bố mẹ mình tuy liên quan tới ngành khảo cổ học, nhưng lại không thích mấy thứ có màu như bùn đất. Cuối cùng Vi Vi mặc một bộ váy liền màu gạo trông rất "bảo thủ" đi ra mắt bố mẹ Đại Thần.

Nhưng mà lần này Đại Thần không lừa cô. Khi ăn cơm với bố mẹ Đại Thần vào ngày thứ hai, mẹ của Đại Thần nói nhấn mạnh với cô một cách không thể hòa nhã hơn được nữa: "Con gái, không cần phải mặc đồ giản dị như thế này đâu."

???? Mẹ Đại Thần rõ ràng ăn mặc rất giản dị, rất nhã nhặn mà, rốt cuộc gu thẩm mỹ của bác ấy là như thế nào nhỉ? = =

Nhưng so với gu thẩm mỹ hơn người của mẹ Đại Thần, thì điều càng làm cho Vi Vi không ngờ tới là bọn họ lại rất, rất hòa nhã, hoàn toàn không thanh cao, khó tính như người ta vẫn nói, sự thực thì họ chỉ ăn cơm, gặp mặt một cách rất thoải mái mà thôi, chứ không hề hỏi gì cô, ngược lại điều không thể thiếu trong câu chuyện của họ là những chuyện thú vị trong những di chỉ khảo cổ.

Vi Vi ngạc nhiên, hai ông bố bà mẹ tốt tính như vậy, sao lại sinh ra được đứa con như Đại Thần chứ????

Nhưng cô cũng nghĩ là, đối với đối tượng mà làm con trai yêu quý - vốn dĩ lạnh lùng của họ phải rung động thì họ có thể bỏ qua tất cả những khuyết điểm.

Rất lâu sau đó, Vi Vi mới biết, tại sao mẹ của Đại Thần - giáo sư Lâm lại hài lòng về cô như thế. Nghe nói, Đại Thần mới yêu cô một thời gian không lâu, giáo sư Lâm đã được nghe đồng nghiệp báo cáo lại. Vì nghe nói cô gái đó cũng là sinh viên khoa máy tính, giáo sư Lâm liền đến chỗ thầy chủ nhiệm khoa máy tính láng giềng để tìm hiểu tình hình về Vi Vi.

Chủ nhiệm khoa máy tính đại học A là một người đàn bà mạnh mẽ, nắm vững cả chuyên môn lẫn hành chính, nhưng chỉ có một vấn đề, đó là rất chặt chẽ về chuyện tác phong, toàn uốn nắn này nọ, sinh viên đại học A toàn gọi bà là Diệt Tuyệt sư thái. (Diệt Tuyệt sư thái là một nhân vật trong tiểu thuyết Ỷ Thiên Đồ Long ký của Kim Dung, là chưởng môn đời thứ ba của phái Nga Mi, nổi tiếng là người cố chấp, cứng nhắc và có phần thủ đoạn.)

Nhưng mà khi giáo sư Lâm hỏi thăm, chủ nhiệm khoa lại hết lời khen ngợi Vi Vi, giáo sư Lâm nửa mừng nửa lo, vui vì biết được cô gái đó là người tốt, nhưng đến Diệt Tuyệt sư thái còn không chê được điểm nào, lẽ nào người yêu của con trai lại là một tiểu Diệt Tuyệt?

Khi ấy nhìn thấy Vi Vi trông rất duyên dáng, tuy rằng ăn mặc giản dị, nhưng về cơ bản thì vẫn là rất xinh đẹp, giáo sư Lâm vui mừng ngắm cô, thấy an tâm hẳn và rất hài lòng.

Trong một nhà hàng bình thường ở Tây An, buổi gặp mặt đầu tiên của Vi Vi và bố mẹ Đại Thần dần đi tới hồi kết. Nhưng mà người hoàn toàn thoải mái - Vi Vi vào đúng phút giây cuối cùng có thể chắc chắn một điều là - giáo sư Lâm đúng là mẹ của Tiêu Nại.

Bọn họ đều rất giỏi trong việc đưa ra câu chốt trong những giờ phút cuối cùng:...

Giáo sư Lâm cười híp cả mắt nói: "Ngày mai các con lên máy bay rồi, hai bác cũng thế, tốt nhất là cả nhà đi cùng nhau."

Cho nên, Vi Vi và bố mẹ Đại Thần cùng đi một chuyến bay, vì sắp đến ngày khai trường, họ cũng phải về để sắp xếp lịch dạy.

Điều càng đau khổ là, trên máy bay còn có mấy vị giáo sư ở trường, suốt chặng đường họ đều nhìn cô với ánh mắt thân thương trìu mến.

Về đến thành phố B thì khai giảng, sau tuần đầu đi học rối ren, Vi Vi mới có thời gian vào Mộng du giang hồ, nhận được một đống tin nhắn.

Đầu tiên là tin vào cuối tháng tám, của Thần Lôi Ni Ni.

"Mấy hôm trước tớ không đến, Tiểu Vũ Thanh Thanh đã rút ra khỏi bang, ha ha ha, tuy rằng không biết là tại sao, nhưng tớ thấy đã lắm ha ha."

Cùng một ngày, cách vài giờ sau:

"Sax, tớ không biết chuyện gì, làm những gì, cô ta đúng là quá đáng, chẳng trách Tiểu Vũ Yêu Yêu không nói câu nào, bây giờ người trong bang ai cũng ghét cô ta."

"Vi Vi sao cậu lại đi gặp mặt? Mọi người đều nói cậu là hot girl, còn nói bạn trai của cậu đẹp trai không thể đẹp trai hơn O(^_^)O, tớ muốn gặp hai cậu quá!"

Sau đó là tin vào đầu tháng chín, của Hạn Yên.

"Cậu có phải là sinh viên của trường mình đâu, tớ đi hỏi rồi, ha ha, nếu gặp người xinh như cậu thì làm sao tớ lại không biết được chứ?"

"Người đẹp cậu yên tâm đi, tớ nhất định sẽ giữ bí mật cho cậu."

Mấy tin nhắn tiếp theo lại là của Thần Lôi Ni Ni, gửi cho cô vào hai ngày trước.

"Vi Vi, có chuyện gì thế, trong bang có kẻ nói cậu giả mạo làm sinh viên."

"Bọn họ nói cậu giả mạo là sinh viên trường đại học X, Hạn Yên nói cậu không phải sinh viên của trường cậu ta, sao lại có chuyện đó, liệu có phải là hiểu nhầm không, Vi Vi tớ tin ở cậu mà."

Vi Vi nhớ tới tin nhắn thề thốt này nọ trước đó của Hạn Yên, đúng là không còn gì để nói.

Lúc đó Thần Lôi Ni Ni cũng online, nhìn thấy Vi Vi online, liền tức tốc gửi tin nhắn cho cô.

"Vi Vi, tớ chịu không nổi rồi, trong bang bây giờ kinh tởm lắm."

"Sao thế?"

"Chân Thủy Vô Hương và Tiểu Vũ Yêu Yêu, ngày ngày chồng qua vợ lại, vừa tặng ghế ngồi vừa tặng quần áo, cứ như thể sợ người ta không biết họ là cặp vợ chồng thắm thiết không bằng. Trước đây cũng kinh tởm, nhưng không có phô trương như bây giờ."

Thần Lôi Ni Ni cứ kể lể hết chuyện này tới chuyện khác: "Còn nghe nói Tiểu Vũ Yêu Yêu học rất giỏi ở trường đại học nào đó, trường tớ còn tốt hơn trường cô ta mà còn không nổ như thế!"

Thần Lôi Ni Ni còn kể lể một tràng, sau đó:

"Vi Vi????"

"Ơi?"

"Cậu thực sự là hot girl à? Bọn họ còn nói bạn trai cậu đẹp trai không giống người thường???"

Đại Thần quả thực không giống người thường???

Vi Vi bối rối gửi biểu tượng xấu hổ, sau đó Thần Lôi Ni Ni cũng không nói thêm gì. Bỗng giời xui đất khiến, linh tính mách bảo thế nào cô ấy lại nói một câu: "A! Có phải Nhất Tiếu Nại Hà là bạn trai cậu không?"

Vi Vi: "????"

Thừa nhận chuyện này chẳng có gì là không tốt cả, Vi Vi đáp: "Đúng ^_^"

"A a a a a a a a a a!" Thần Lôi Ni Ni phát điên lên, "các cậu bắt đầu khi nào thế? Từ lúc trên mạng hay ở ngoài đời? A a a a, không ngờ Nhất Tiếu Nại Hà ngoài đời cũng đẹp trai như thế!!"

Tin tức truyền đi nhanh như pháo nổ, Vi Vi gõ "vế thứ hai" rất nhanh, nói đơn giản để thỏa mãn sự tò mò của cô ấy, Thần Lôi Ni Ni mới bình tĩnh trở lại.

Thần Lôi Ni Ni gửi đi một loạt biểu tượng cười mặt nghiêng ngả: "Tớ cứ nghĩ đến Tiểu Vũ Thanh Thanh thực sự khiêu khích các cậu trước mặt Nhất Tiếu Nại Hà là lại thấy không thể nhịn cười, ha ha ha ha ha ha, nếu như cô ta biết được thì lúc về khéo đập đầu vào tường mất!"

Thần Lôi Ni Ni: "Vi Vi, chuyện Nhất Tiếu Nại Hà chính là bạn trai cậu tớ có thể nói ra không? (biểu tượng cầu xin)."

Điều này lại càng không sao cả, dù sao Đại Thần cũng rất thích danh phận mà. Vi Vi đáp: "Tùy cậu?????"

"Ha ha ha ha, tốt quá, tớ nhất định sẽ tìm thời cơ tốt để nói ra." Thần Lôi Ni Ni hưng phần hồi lâu, lại nhớ ra liền hỏi: "Thế chuyện đại học X là như thế nào?"

Vi Vi nghĩ một lúc, trả lời: "Quý Tiện Lâm từng nói rằng, không nói dối tất cả, nhưng cũng không nói hết sự thật."

Thần Lôi Ni Ni ngây ra một lúc: "Sax, hình như tớ hơi hiểu mà lại không hiểu gì????, nhưng bọn họ nói cậu giả mạo là sinh viên cậu không tức à?"

"Không quan trọng ^_^"

So với những lời bịa đặt trong game, thì không nên để những người và những chuyện trong game mà bạn không thích quấy rầy tới cuộc sống của bạn cũng là một điều tương đối quan trọng.

Dù sao ngoài cuộc đời thực cũng chỉ là người dưng nước lã với nhau mà thôi.

Đến cô là ai bọn họ còn chẳng biết nữa là, căn bản là không thể nào ảnh hưởng tới cô được, đánh giá thế nào thì cũng chẳng gặp lại nhau nữa, sao lại phải thanh minh gì sau lưng họ chứ
nga
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-21 16:01:37huongnga_2110>
Cùng nhau ngắm cảnh ráng chiều trên đỉnh núi, nhưng tình yêu mãi mãi không bao giờ tắt nắng.

CHƯƠNG 47: MÃI MÃI KHÔNG BAO GIỜ TẮT NẮNG

Vi Vi không ngờ cuối cùng vẫn gặp lại Chân Thủy Vô Hương một lần nữa, nhưng đó là ở đại học A, trong chính trường của mình.

Ngày hôm đó, Vi Vi đến thư viện trả sách, trên đường gặp một bạn nam cùng lớp, sau khi hai người gật đầu chào nhau, Vi Vi nhìn thấy Chân Thủy Vô Hương vô cùng kinh ngạc đang đi bên cạnh người bạn của mình.

Vi Vi gật đầu qua loa chào cậu ta, sau đó đi qua.

Phía sau cô vọng lại tiếng của người bạn có vẻ rất vui vẻ: "Cậu có thấy không, đại học A của bọn tớ cũng có hot girl đấy, đây là hoa khôi của khoa tớ, cũng chả kém gì hoa khôi trường cậu đâu..."

Lần gặp gũi ngắn ngủi ngẫu nhiên đó Vi Vi cũng chẳng buồn nhớ tới cho mệt đầu. Sau khi khai giảng một tháng, cả ngày cô bận rộn chạy hết chỗ này chỗ kia, không chỉ phải đi học mà còn phải đến công ty Đại Thần làm việc, thật sự cũng chẳng có thời gian để nghĩ tới chuyện khác.

Tiếp tục ở lại công ty là do đề nghị của Ngu Công.


Hôm đó trong lúc ăn cơm, Ngu Công nói: “Sau khi đi học chị ba tiếp tục làm việc tại công ty nhé, nếu có thời gian đi qua đây đi, những thứ học được ở công ty hữu ích hơn trong trường rất nhiều đấy.”


Vi Vi hơi phân vân, những thứ học được ở công ty đúng là nhanh hơn hẳn, tất cả nhân viên ở đây đều là cao thủ, cho dù là học ai thì cũng đều rất hữu ích. Hơn nữa cô không nỡ bỏ Mộng du 2 và môi trường làm việc ở công ty, đương nhiên... mỗi ngày được gần Đại Thần nhiều hơn cũng tốt.


Mojata cũng nói: “Dứt khoát làm nhân viên làm thêm, anh ba cũng có ý trả lương cho chị.”


Vi Vi đáp: “Không cần trả lương cũng được, chỉ cần ăn no là được rồi = =”


Tiêu Nại gật đầu: “Cũng được, vậy thì tiền lương chuyển vào thẻ của tớ đi.”


Vi Vi: “&gt;o&lt;”


Mojata: “......”


Người mới đi nghỉ hè về – Hầu Tử Tửu dũng cảm nói lên ý nghĩ của mọi người: “Anh ba, anh thật trơ trẽn quá.”


Vậy như thế này, Vi Vi tiếp tục làm thực tập sinh không được trả lương. Mùa thu tháng mười, ngoài làm những công việc về kỹ thuật bình thường ra, còn phải bận rộn công bố Mộng du 2.


Mộng du 2 cuối cùng cũng bắt đầu được công bố rồi.


Trước khi đó, những thông tin trên mạng về Mộng du 2 mới lác đác. Sở dĩ như vậy là vì một mặt mọi người cảm thấy thời gian quảng cáo quá lâu ngược lại sẽ giảm sự chờ đợi, một mặt khác, chính là suy nghĩ về doanh thu của Mộng du 1. Nếu bây giờ Mộng du 2 lập tức đóng goi IC và thử nghiệm, khi công bố sẽ lập tức nổi ngay.


Làm website, chỉnh sửa tư liệu, tạo các loại hình ảnh quảng cáo, hoạch định các hoạt động quảng cáo... Vi Vi cùng với bộ phận kế hoạch bận như đèn cù.


Nhưng cho dù bận rộn như vậy, Vi Vi cũng không quên thường xuyên lên Mộng du 1, cho hổ con ăn. Nếu không làm cho thuộc tính của hổ con được nâng cấp thì Vi Vi luôn cảm thấy giống như một tâm nguyện không thể hoàn thành vậy. Nuôi hổ con rất tốn tiền, Vi Vi thường xuyên phải chế đồ để bán. Hôm nay, Vi Vi hẹn với một người mua giao dịch vào tám giờ tối, ai ngờ thầy giáo lại chuyển lịch học vào buổi tối, Vi Vi bất đắc dĩ chỉ còn cách nhờ Tiêu Nại làm thay.


Tiêu Nại đương nhiên biết pass của cô, đúng tám giờ thì đăng nhập vào nick, bán bộ đồ cho người mua, đúng lúc chuẩn bị out, thì Chân Thủy Vô Hương lại xuất hiện.


Sự xuất hiện của cậu ta chẳng hề gây nên biến động gì cho Tiêu Nại cả, những ngón tay của Tiêu Nại vẫn di chuyển, nhưng đúng khoảnh khắc cậu đang tiếp tục thì trên màn hình nhảy ra hai chữ.


“Vi Vi.”


Chân Thủy Vô Hương gào lên một tiếng: “Vi Vi.”


Cậu ta đã không gọi “Vi Vi” lâu lắm rồi. Trước khi ly hôn, cậu ta cũng gọi “Vi Vi”. Sau khi ly hôn thì chỉ gọi là “Lô Vĩ” mà thôi. Bây giờ gọi một tiếng như vậy, trong lòng không khỏi thấp thỏm bồn chồn, nhưng Lô Vĩ Vi Vi lại không hề có phản ứng gì đặc biệt, thì trong lòng lại có vài tia hy vọng.


Chân Thủy Vô Hương tự mình cũng không biết Lô Vĩ Vi Vi đang làm gì. Từ khi gặp Lô Vĩ Vi Vi - người thật trong kỳ nghỉ hè tới giờ, trong lòng cậu ta lúc nào cũng thấy khó chịu, ngay cả khi đi bên cạnh Tiểu Vũ Yêu Yêu cũng có vài phần lơ đãng.


Cho đến khi nghe Hạn Yên nói ở trường đại học X không có người nào là Lô Vĩ Vi Vi, anh ta mới thấy dễ chịu đôi chút, đối với Tiểu Vũ Yêu Yêu cũng nhiệt tình như trước. Học lực của Tiểu Vũ Yêu Yêu đúng là giỏi hơn Lô Vĩ Vi Vi, quyết định lúc ban đầu của anh ta chắc chắn là không sai lầm. Để chứng minh cho tình cảm của mình vẫn thắm thiết không thay đổi, anh ta không tiếc tiền mua đồ tặng Tiểu Vũ Yêu Yêu. Những hành động này chỉ có thể làm vui lòng Tiểu Vũ Yêu Yêu chứ làm sao có thể thuyết phục nổi chính mình.


Nhưng mà, cậu ta lại một lần nữa gặp Lô Vĩ Vi Vi ở trường đại học A.


Cô ấy hóa ra lại là sinh viên của trường A sao?!


Trong phút chốc Chân Thủy Vô Hương toát mồ hôi, cực kỳ khó chịu. Cảm giác khó chịu như thế này, cũng giống như khi nghe thấy Thần Lôi Ni Ni nói bạn trai của Lô Vĩ Vi Vi chính là Nhất Tiếu Nại Hạ, nó đã dâng lên đỉnh điểm.


Nếu như... lúc ban đầu không ly hôn với cô ấy, thì liệu... ngày hôm nay chính là cô ấy rồi không?


Cho dù tâm lý Chân Thủy Vô Hương đã trải qua những dằn vặt đắn đo như thế nào, thì sau khi cậu ta gọi một tiếng “Vi Vi”, lại phát hiện mình không biết phải nói gì. Đúng lúc đó cậu ta lập tức nhận ra cái nơi vắng vẻ mình đang đứng đó là nơi ngày xưa mình và Lô Vĩ Vi Vi cùng đi nhận nhiệm vụ.


Chân Thủy Vô Hương cuối cùng cũng tìm ra chuyện để nói, bắt đầu quay về quá khứ.


Cậu ta hào hứng nói như thể tình cảm bị kìm nén bấy lâu, Tiêu Nại lại chẳng có đủ kiên nhẫn để đọc từng từ từng chữ, nhưng cũng không ngăn cản cậu ta, khi xử lý công việc thỉnh thoảng vẫn nhìn một cái, thậm chí khi Chân Thủy Vô Hương hỏi sao Lô Vĩ Vi Vi không nói câu gì, có phải là đã out rồi không, cậu vẫn di chuyển mấy bước chân.


Chân Thủy Vô Hương được mấy bước chân đó của Lô Vĩ Vi Vi cổ vũ, càng quay về quá khứ xa xôi, cuối cùng khi Chân Thủy Vô Hương không tìm được chuyện gì để nói nữa thì Tiêu Nại di chuyển con chuột, chậm rãi đánh sáu chữ:


“Tôi là Nhất Tiếu Nại Hà.”


Sau mấy giây, Chân Thủy Vô Hương hoàn toàn cút khỏi trước mặt Lô Vĩ Vi Vi.


Chuyện này Tiêu Nại không hề nói lại với Vi Vi, Vi Vi cũng không hề biết sáu chữ của anh ấy đã hạ gục tình địch. Vi Vi tiếp tục nuôi hổ con của cô, có lúc không đủ tiền mua đan dược, thì mở nick của Nhất Tiếu Nại Hà, chuyển tài sản sang. Dù sao cậu ấy cũng có phần của con hổ này mà, để cô phải nuôi nó một mình thì thật không công bằng.


Trong khi bận rộn túi bụi như thế, cuối tháng mười, tất cả công ty đã chuẩn bị sẵn sàng. Ngày mùng một tháng mười, trang web Mộng du giang hồ 2 chính thức ra mắt, các ảnh quảng cáo tư liệu cũng được đăng tải, lượt view web tăng kỷ lục, tư liệu và ảnh quảng cáo đăng lên đều bị các diễn đàn game lớn khác tải về như điên.


Vi Vi ngồi trong ký túc load comment hết mấy tiếng đồng hồ, bỗng nhớ ra Mộng du 1 liền xem xem thế nào, biết đâu cũng có không ít người comment trong đó. Quả nhiên, vừa online, liền nhìn thấy trên “diễn đàn” có một đống người đang nói đến Mộng du 2. Tuyệt đại đa số đều khen nức nở, ít người ngược lại, cũng có người lo đồ của mình bị mất giá. Rất nhiều người chờ đợi kiểm tra, còn bàn luận lập nick chơi thử như thế nào.


Game của Đại Thần nhận được đánh giá cao như vậy, đương nhiên là Vi Vi rất vui, nhưng nhìn thấy mọi người đều nói phải chơi Mộng du 2, cô lại thầm cảm thấy có đôi chút hụt hẫng, chen chúc trong thành Trường An một lúc, nhận được tin nhắn của Tiêu Nại, nói đã họp xong. Vi Vi nhắn tin trả lời: “Em đang trên Mộng du 1, anh cũng on đi nhé, rất nhiều người đang bàn tán về Mộng du 2.”


Không lâu sau, Lãng tử chơi đàn đã đăng nhập, hai người để invisible, cùng nhau đi dạo, nhìn ngắm những con phố Trường An nhộn nhịp huyên náo, Vi Vi nói: “Mộng du 2 công bố rồi, nhưng chính thứ bị tác động nhiều nhất lại là Mộng du 1. Liệu có phải người chơi sẽ dần dần ít đi, sau đó thì sẽ ngừng hoạt động không?”


“Không đâu, Mộng du 1 vẫn hoạt động như trước.” Với tư cách là người hợp tác với Phong Đằng, Tiêu Nại rõ chuyện này như lòng bàn tay.


“Nhưng Mộng du 2 nhất định sẽ kéo theo rất nhiều người, nếu như số người vẫn liên tục giảm, game kinh doanh sẽ đóng server chứ?”


“Game mới có tốt đến mấy thì cũng có những thứ không thay thế được game cũ, cho nên không có chuyện tất cả mọi người đều bỏ game cũ.” Tiêu Nại nói: “Hơn nữa mãi mãi hoạt động chính là cam kết của Phong Đằng khi mới tung game cho người chơi.”


“Nói thì nói như thế, nhưng trước đây cũng có game nói hoạt động mãi mãi, cuối cùng lại đóng lại.”


“Nếu lâu dài quá thì anh cũng không dám đảm bảo, nhưng anh nghĩ đợi đến lúc con chúng mình có thể chơi game thì cũng không thành vấn đề.”


Vi Vi bối rối: “Con chúng mình...”


“Ừ,” Lãng tử chơi đàn dừng bước, nhẹ nhàng nói: “Ít nhất cũng phải dẫn nó tới đây, nói cho nó biết, chúng mình đã từng nói câu đầu tiên với nhau.”


Vi Vi lúc đó mới phát hiện, hai người đã tới bên cầu Chu Tước lúc nào cũng không hay. Bên cầu Chu Tước hàng dương liễu vẫn rũ tha thướt như xưa, phong cảnh vẫn như ngày nào. Và Lãng tử chơi đàn cũng giữ nguyên dáng vẻ của buổi đầu gặp gỡ.


Lãng tử chơi đàn nói: “Đi thôi, đã lâu lắm rồi không đi ngắm cảnh, chúng mình đi dạo đi em!”


Thế là họ lại cưỡi bạch điêu, lại dạo một vòng hồ tuyết Thiên Sơn, đáy Tây Hồ, biển tuyết nguồn băng, Bồng Lai tiên đảo... giống như tuần trăng mật vậy.


Cuối cùng đã đến đỉnh Lạc Hà.


Ráng chiều huy hoàng.


Vi Vi bỗng cảm thấy, vấn đề mà mình trăn trở cả ngày trời giờ chẳng còn quan trọng chút nào nữa.


Và như thế một ngày nào đó server bị dừng hoạt động thì cũng chẳng sao.


Chỉ cần cô nhớ tới cậu ấy đã nói câu đầu tiên với cô ở nơi nào, lúc nào là được.


Nhớ hai người đã từng bên nhau đi ngắm cảnh những nơi đâu.


Nhớ hai người đã cùng cưỡi bạch điêu đi khắp sơn thủy hữu tình...


Những ký ức đó sẽ không biến mất đi cùng với những dữ liệu.


Cho nên, dù tương lai trò game này đóng cửa, thì thế giới này cũng mãi mãi còn một nơi – có lẽ là trong tim em, cũng có lẽ là trong tim anh, áo trắng và bóng hồng sẽ mãi mãi bên nhau (áo trắng và bóng bồng: nhân vật trong game của Tiêu Nại mặc áo trắng, nhân vật của Vi Vi mặc áo hồng.)


Cùng nhau ngắm cảnh ráng chiều trên đỉnh núi, nhưng tình yêu mãi mãi không bao giờ tắt nắng.
nga
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-21 16:30:29huongnga_2110>
Nếu như, anh biết có một ngày anh yêu em đến nhường này.

Anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên

ĐOẠN KẾT
Tháng sáu một năm sau.

Mùa hè năm nay dường như vẫn cực kỳ khô nóng, tháng năm đã bắt đầu nóng, đến tháng sáu, càng nóng hơn như tiết trời Đại thử vậy. Nhị Hỷ giúp Vi Vi bê chiếc chiếu trúc, lạch bạch đi lên lầu, vừa đi vừa than khổ với trời: "Vi Vi, chúng mình không phải đang ở khu cao cấp sao, đến thang máy cũng hỏng thế này?"

"Cao cấp cái gì chứ, giá phòng cao thôi," Vi Vi cũng mệt không thở ra hơi, cô bê còn nhiều đồ hơn cả Nhị Hỷ, trong tay cầm hai túi đồ nhét đầy những đồ linh tinh, hai bên nách còn kẹp hai chiếc gối.

Hiểu Linh và Ty Ty rớt lại phía sau họ, đồ đạc cũng nhẹ nhàng hơn một chút, một người cầm một bộ ấm chén, một người ôm một chiếc bình hoa...

Đó đều là những thứ Vi Vi mới mua ở siêu thị về...

Vốn định cùng ăn một bữa cơm tối mà thôi, nhưng nghe thấy Vi Vi nói hôm nay vừa lấy quần áo cưới về, bọn Hiểu Linh liền đòi đến xem. Vi Vi liền vội vàng chạy tới siêu thị, mua mấy món đồ, bắt họ làm phu khuân vác &gt;o&lt;.

Hiểu Linh phờ phạc hỏi: "Còn lâu nữa không?"

"Không phải cậu đến rồi sao?"

"Nhưng tớ hoa hết cả mắt rồi."

  Vi Vi giơ tay lau mồ hôi: "Sắp tới rồi, leo hai tầng nữa thôi."

"Còn những hai tầng nữa thôi ~~." Vi Vi than vãn.

Nhấc chân đi đã thấy khó lại còn phải leo hai tầng nữa, Vi Vi vừa mở cửa, bọn Hiểu Linh ùa vào chen chúc ngồi trên sô pha. Nhị Hỷ nằm xoài ra, ngó nghiêng xem nội thất, đột nhiên nghĩ ra sáng kiến liền hỏi: "Vi Vi, đến khi tớ tìm được anh chàng như ý, nhớ bảo Đại Thần nhà cậu thiết kế nội thất cho bọn tớ nhé!"

"Tớ cũng thế, tớ cũng thích phong cách này của nhà cậu lắm," Hiểu Linh phụ họa. Hai người Hiểu Linh và Nhị Hỷ không phải lần đầu tiên tới nhà Vi Vi, nhưng mỗi lần đến đều quen tấm tắc khen ngợi mấy câu.

Vi Vi vừa pha trà vừa trả lời bọn họ: "Tớ cùng thiết kế, sao các cậu không bảo tớ?"

"Xì, những chỗ cậu thiết kế là những chỗ xấu nhất."

Vi Vi bực bội. Toàn như vậy cả, rõ ràng đây là phương án của cô và Đại Thần cùng thiết kế nhưng ai nhìn thấy đều đem hết công lao quy cả cho Đại Thần.

Haizz, ~ ~, dưới ánh hào quang của Đại Thần, biết bao giờ cô mới được mở mày mở mặt đây?

Hai lần trước Ty Ty đều có việc không đến được, hôm nay là buổi đầu tiên cô ấy đến nhà Vi Vi, tranh thủ bọn Vi Vi đang nói chuyện, cô ấy đã đi một vòng quanh nhà.

Căn hộ này nằm ở khu chung cư cao tầng Minh Vy Uyển, năm ngoái khi Đại Thần và Vi Vi đính hôn, bố mẹ Đại Thần mua tặng cho hai người.

Nói ra, xưa nay Vi Vi chưa từng nghĩ là bố mẹ phải có nghĩa vụ mua nhà cho con cái, nhưng người lớn đã có lòng mua tặng thì con cái cũng không thể không nhận. Nhưng mà, nếu như bố mẹ còn ở trong căn nhà tập thể cũ kỹ được phân của trường thì tình hình lại không như thế.

Lúc Vi Vi nhận phòng cô cảm thấy rất tội lỗi. Tiền Đại Thần kiếm được thì bố mẹ anh ấy không cần, cho nên Vi Vi cảm thấy, rõ ràng Đại Thần có tiền, sao lại còn cần bố mẹ mua cho. Tuy nói là họ chỉ trả một khoản ban đầu, nhưng khoản ban đầu này cũng lên tới mấy trăm triệu, đối với đồng lương không nhiều nhặn gì của giáo sư lịch sử và giáo sư khảo cổ thì mấy trăm triệu có lẽ cũng gần hết số tiền họ tiết kiệm được.

Hơn nữa cũng không cần phải mua nhà mới, căn nhà trước đây Tiêu Nại ở cũng rất tốt mà.

Sau khi Tiêu Nại biết được suy nghĩ của cô cũng hơi bối rối, giải thích với cô là: "Bố mẹ ở trong trường quen rồi, vì ông ngoại anh cũng từng ở đó, bố anh là học sinh của ông ngoại anh, bố mẹ quen nhau chính ở căn nhà đó."

Tiêu Nại nói hơi buồn cười: "Hơn nữa bố mẹ anh cũng không nghèo như thế đâu."

Sau này giáo sư Lâm - mẹ của Tiêu Nại biết chuyện, lại càng thích Vi Vi hơn nữa. Tâm ý bà bỏ ra mà được cảm nhận thì đó là một điều tuyệt vời trên thế gian này. Giáo sư Lâm rất vui, vừa dặn dò bố Tiêu Nại đừng có nhắc đến chuyện “thiếu kinh phí cho khảo cổ” trước mặt con dâu tương lai, kẻo con dâu tương lai lại nghĩ nhà họ “thiếu kinh phí”, lại vừa xem lại đồ đạc của mình, lại chuẩn bị làm chút đồ để mang đi.

Đêm trước hôn lễ, Vi Vi lại nhận được một chiếc vòng đeo tay Bạch Ngọc Dương Chi nghe nói là của gia truyền. Cho đến lúc đó, Vi Vi mới biết những điều Tiêu Nại nói quả là không sai. Nhà họ đúng là danh môn đèn sách truyền đời, người ngoài nhìn vào tưởng thanh bần, nhưng không ngờ bức thư pháp họ treo đơn giản trên tường lại là bút tích vô giá của tác gia nổi tiếng.

Nhưng chiếc vòng đeo tay này lại khiến cho Vi Vi rất lo lắng. Vàng thì còn có giá chứ ngọc thì vô giá, huống hồ là Bạch Ngọc Dương Chi. Tuy mẹ Đại Thần nói đó chỉ là đồ có chất lượng vừa phải, nhưng Vi Vi vẫn sợ ngộ nhỡ làm hỏng chiếc vòng, định bụng chỉ đeo nó vào lúc hôn lễ còn đâu thì không đeo nữa.

Nghỉ ngơi đủ rồi, Hiểu Linh giục Vi Vi: “Mau lấy váy cưới ra đây!”

“Vào phòng ngủ xem, tớ không bê được.”

Hôn lễ của Vi Vi và Tiêu Nại được cử hành theo nghi thức Trung Hoa, đương nhiên là mặc đồ truyền thống một trăm phần trăm. Chiếc mũ phượng nạm vàng bạc sáng lóng lánh, tay áo khoác rộng có đường gấu thêu chỉ kim tuyến đẹp lạ thường, đôi hài thêu tinh xảo, cả bộ đều mô phỏng bộ đồ cưới trong Mộng du 2, để đầy sáu, bảy chiếc hộp lớn.

Ty Ty nâng chiếc mũ phượng lên, cẩn thận từng ly từng tý: “Cái mũ phượng này đẹp quá, tớ còn tưởng là loại mũ kia, tớ không thích kiểu mũ đấy!”

“Mũ kia cũng đẹp, nhưng mà nặng quá.” Vi Vi nói.

Nhị Hỷ vân vê viên trân châu trước mặt: “Cái này bao nhiêu tiền thế?”

Vi Vi noi ra một con số, Nhị Hỷ phát hoảng: “Trời ạ, rõ ràng là cậu đội cả một cái nhà vệ sinh lên đầu!”

“... Sao cậu không nói dễ nghe hơn chứ = =” Vi Vi hơi nản, sau đó lại giải thích: “ Đại Thần nói nó không mất giá nên cũng không coi là tiêu tiền...”

Hiểu Linh cũng nói thêm vào: “Người ta còn đeo mấy chục cái nhà vệ sinh trên tay, Vi Vi cậu đeo có mỗi một cái cũng không sao đâu.”

Nhị Hỷ ngồi trên giường nhìn chiếc mũ phượng trong tay Ty Ty: “Coi như là không mất giá, nó cũng không sinh sôi nảy nở, haizz, có đáng không?”

“Ôi dào, Vy Vy sinh nở là được rồi.”

Trong đầu Vy Vy không hiểu sao lại hiện ra cảnh tượng: … một quả trứng tròn sáng bóng, bỗng tách ra, một đứa trẻ vừa béo vừa trắng chui ra từ vỏ trứng, ngơ ngác bò ra, đôi mắt to tròn, sáng như mắt bồ câu nhìn cô, há chiếc miệng xinh xinh còn non sữa???

Bị bọn Hiểu Linh gọi, Vy Vy vội vàng ngắt dòng tưởng tượng, đọc thầm một trăm lần tôi không đẻ ra trứng, tôi không đẻ ra trứng?????

“Tớ thích bộ này,” Hiểu Linh sờ từng đường thêu trên bộ áo cưới, đáp lại với vẻ thèm thuồng rỏ dãi, “Tại sao chúng ta phải bắt chước phương Tây mặc váy cưới trắng chứ, rõ ràng là mũ phượng áo thêu truyền thống của chúng ta đẹp hơn rất nhiều.”

“Đúng thế,” Nhị Hỷ nói, “Hồi nhỏ tớ thích nhất là trang phục của phim võ hiệp, thường quấn chăn giả làm quần áo cổ trang.”

“Vy Vy, cậu mặc thử cho bọn tớ xem đi.”

“Tớ không biết mặc????”

Đáp lại những ánh mắt khinh bỉ nhìn cô, Vy Vy không chịu thua: “Chẳng nhẽ các cậu biết mặc?”

Ba cô nữ sinh nhìn N thứ dây dợ loằng ngoằng trên bộ quần áo và dây lưng, nhìn nhau, Ty Ty lập tức chuyển chủ đề, cảm khái than: “Ôi dào, không ngờ cuối cùng bọn mình cũng phải lấy chồng.”

Nhị Hỷ phụ họa: “Đúng thế, liệu có cần phải vội vã thế không, tốt nghiệp xong liền kết hôn, lại không phải là có bầu nữa chứ.”

Vy Vy bị bọn Ngu Công trêu chọc nhiều rồi, nên với trình của Nhị Hỷ thì không thấm tháp gì: “Sợ cưới muộn các cậu chuồn hết thì không nhận được phong bì mất!”

Hiểu Linh rất lạ lùng: “Vy Vy cậu đồng ý cưới như thế, sao còn bắt anh ấy đợi những hai năm?”

Ty Ty lại trêu: “Sao cậu khẳng định là Đại Thần muốn cưới, nói không chừng thì Vy Vy của chúng ta mới mót lấy chồng thì sao?”

Hiểu Linh vừa nghe: “Đúng rồi! Sao chúng ta không nghĩ ngược lại, Vy Vy, không phải là cậu cầu hôn đấy chứ?”

Vy Vy bực mình: “Đương nhiên là không phải.”

Nhị Hỷ cao hứng hỏi dồn: “Thế chị cầu hôn như thế nào? Có hoa không? Nhẫn nữa? Có quỳ xuống không?”

“????? Nhị Hỷ, bây giờ đến phim truyền hình cũng không sến như thế!”

“Nói nhanh lên!” Nhị Hỷ giục cô.

“Haizz, hai năm nay tớ đều thực tập ở công ty anh ấy nhưng xưa nay chưa từng được trả lương, có một hôm tớ bỗng nghĩ đến chuyện này, liền hỏi anh ấy, sau đấy anh ấy nói là...”

Trên mặt Vy Vy hiện lên vẻ ngượng ngùng.

Nhị Hỷ và Ty Ty nhìn cô với ánh mắt chờ đợi.

“Anh ấy nói... nếu đòi tiền thì không có, chỉ có người thôi.”

Nhị Hỷ phun ra: “Đại Thần nhà cậu đúng là vẫn xảo quyệt như ngày nào.”

Bọn Hiểu Linh ngắm nghía, sờ mó tỉ mỉ, kỹ lưỡng từng món quần áo, trang sức một, cũng gần tới chín giờ rồi, mà nếu lại quay về thì muộn quá. Vy Vy tiễn bọn họ ra bến xe bus, còn chưa đi tới cổng khu nhà, thì nhìn thấy một chiếc ô tô màu đen chầm chậm dừng lại bên cạnh cô.

Cửa xe mở ra, một bóng người cao ráo vững vàng từ trong xe bước ra.

“Ông anh.” Bọn Hiểu Linh cùng lúc gọi to.

Tiêu Nại hất hàm về phía bọn họ: “Các em tới rồi à.”

Đèn đường đã sáng, sau hai năm Tiêu Nại lại càng lãng tử hào hoa hơn nữa. Nhưng hai năm nay, từ một ông anh khóa trên đã tốt nghiệp, qua những cái mồm của bầy em gái khóa dưới cũng ngày càng trở thành huyền thoại hơn. Bọn Hiểu Linh tuy trước mặt Vy Vy thì mồm mép ghê gớm, nhưng nhìn thấy cậu thì đều tự nhiên ngoan ngoãn như cừu.

Ty Ty nói: “Bọn em phải về rồi, không quấy rầy anh nữa.”

Nhị Hỷ đợi một chút, không chịu được, vừa cười vừa nói rất gian manh: “Ông anh, hôm nay anh cho Vy Vy về ở với chúng em đi!”

Vy Vy bối rối, trợn mắt lườm cô ta một phát. Cô đi hay ở, chẳng nhẽ còn phải cần người ta cho phép?

Tiêu Nại nhìn cô, lại mỉm cười nói: “Hôm nay e rằng là không được!”

Chuyện hoàn toàn có thể bỏ qua được thì cậu ấy lại trả lời có vẻ rất nghiêm trọng, lại làm cho Vy Vy phải bực bội trợn mắt lên. Tiêu Nại giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt phản kháng của cô, vẫn nói với bọn Nhị Hỷ một cách rất phong độ mà chu đáo: “Trời tối rồi, anh đưa bọn em về!”

Tiêu Nại đưa các bạn học trở về trường, Vy Vy thì về nhà thu dọn đống quần dó cưới trên giường, vừa thu dọn lại vừa nghĩ đến điều gì, liền dừng tay. Nghĩ ra, thực ra có một lần, thì cũng coi là cầu hôn rồi.

Buổi đó cũng trên chiếc giường này, hai người vừa kết thúc một lần qua quýt, cậu ôm lấy cô bình tĩnh một lúc, rồi đột nhiên lại hỏi cô: “Em định đến lúc nào mới cho anh tốt nghiệp?”

“A?” Cô không hiểu hỏi lại, “Anh tốt nghiệp cái gì?”

Cậu đáp: “Không phải anh học hai năm ở khoa Tự động kiềm chế rồi à?”

Bên Tiêu Nại đã lâu như thế này, năng lực lý giải của Vy Vy cũng đạt đến trình độ siêu phàm, cho nên cô nhanh chóng đi phân tích lý giải.

Khoa tự động kìm chế...

Khoa kìm chế...

Tự kìm chế...

Nghĩ tới đây, mặt mũi Vy Vy đỏ lựng lên như màu bộ quần áo trên tay cô. Khai giảng năm nay hai người đã sống chung, chỉ sợ không có ai tin đến tận bây giờ bọn họ vẫn chưa dám đi tới bước cuối cùng.

Cẩn thận từng ly từng tý cất bộ áo cưới vào trong hộp, một góc của áo ngoài vừa bị Nhị Hỷ làm quệt xuống đất, trên viền áo có vết bẩn, Vy Vy bèn vào nhà vệ sinh gột sạch đi. Gột áo xong rồi, cảm thấy dính dính trên người, nhân tiện vào nhà vệ sinh tắm một cái, tắm xong phát hiện ra nãy giờ mình chỉ suy nghĩ lung tung, hóa ra vẫn chưa thay đồ.

Tuy trong nhà không có người, cửa sổ cũng đóng kín cả rồi, nhưng Vy Vy vẫn không dám không mặc gì đi vào phòng ngủ. Không còn cách nào, cô đành choàng chiếc áo khoác rộng thùng thình lên người, tuy rất mỏng, gần như trong suốt nhưng vẫn còn hơn là không mặc gì.

Mở cánh cửa nhà vệ sinh, Vy Vy bước vội vào phòng ngủ, nhưng khi cách phòng ngủ còn mấy bước chân, thì lại nghe thấy tiếng lạch cạch, tiếng mở cửa, Vy Vy quay sang đờ hết cả người ra.

Sao anh ấy về nhanh thế?
Người mở cửa cũng không ngờ tới cảnh tượng này khi bước vào cửa, ngón tay vẫn đặt trên nắm tay cửa.


Vy Vy bất giác quấn thật chặt chiếc áo vào người thêm một chút, thầm mừng may mà lúc nãy không mặc gì mà chạy ra. Cô đâu có biết, mái tóc dài buông xõa vẫn còn ướt, chiếc áo khoác mỏng manh nửa ướt nửa khô quấn lấy tấm thân, cổ tay trắng nõn nà như ngọc lộ ra dưới ống tay áo rộng, đôi chân dài, chiếc eo nửa kín nửa hở như thế này còn quyến rũ gấp bội so với không mặc gì.


“Áo cưới đã mang về đây rồi à?” Tiêu Nại từ từ đóng cửa lại.


“Dạ, vừa mang về lúc chiều.” Vy Vy đáp lại cảm thấy mình cần phải giải thích một chút tại sao mình ăn mặc và đứng ở đây như thế này, “Em, em vừa tắm xong, quên mất lấy quần áo, vừa hay có cái áo bẩn để trong nhà tắm...”


“Bẩn à? Chỗ nào?”


“À, ở dưới vạt dưới, đã...” Vy Vy theo phản xạ cúi xuống nhìn vạt áo, vẫn chưa kịp nói hết câu, thì đã bị người ta ôm ngang lấy eo. Cậu đã đến bên cô rồi, ôm chặt cô bế vào phòng ngủ.


“Em thay đi cho anh xem.”


“... Em không biết mặc.”


“Anh sẽ dạy em.”


Những ngón tay nắm chặt lấy vạt áo bị gỡ ra, chiếc áo đang mặc trên vai bị rớt xuống. Cô ngồi trên chân cậu, chỉ cách tấm thân trần có một lớp vải mỏng manh. Vy Vy đã không dám nhìn cậu ấy, nghiêng đầu áp sát bên cạnh cổ cậu.


Đúng là cậu ấy dạy cô, từ từ khoác từng chiếc lên người cô, còn chậm rãi khoan thai giảng giải cách mặc. Quần lót, áo lót, váy, thắt lưng, áo choàng... những ngón tay nóng bỏng thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào cơ thể cô. Vy Vy để cậu ấy mặc đồ cho, ngoan ngoãn làm các động tác giơ tay, đứng lên hoặc ngồi xuống. Cuối cùng lại bị cậu ấy ôm lấy ngồi xuống trên đầu gối, để cậu có thể cầm được gót chân của cô, để đi cho cô đôi hài thêu hoa.


Cô đã mặc xong hết chỗ váy áo cưới, đôi chân dài đung đưa, rạng rỡ như ráng chiều. Cậu nhìn cô, bỗng nhiên ôm chặt lấy eo cô, bế bổng lên, rồi đặt cô lên giường.


Bộ áo cưới giống như ngọn lửa, mái tóc đen mượt tựa như dòng thác, tấm thân tựa ngọc ngà. Vy Vy lo lắng nhìn cậu, cánh tay của cậu đang ôm lấy hai bên đầu cô, giữ chặt mái tóc cô, đôi mắt sâu thẳm lại im lìm, Vy Vy dần dần không chịu nổi cái nhìn như vậy, không khỏi không kìm chế nghiêng đầu.


Một giây sau, bị cậu ấy hôn ghì lên môi.


Cậu ép xuống, hôn cô thật sâu, mạnh mẽ, cuồng dại say mê hơn bất cứ lần nào cậu ấy đã từng hôn cô, dường như cuối cùng cậu ấy đã không thể chịu đựng được, vừa bỏ hết mọi điều cấm kỵ. Vy Vy bị cậu ấy hôn đến mức nghẹt thở, chỉ có thể ngoan ngoãn hòa cùng nhịp điệu của cậu để thở ra hít vào. Cô cảm thấy bộ áo cưới trên thân mình bị lần cởi, cảm thấy cậu đang hôn lên cổ cô, cảm thấy mình đang bị cậu ấy mơn man đến phát đau, cảm thấy nụ hôn của cậu ấy đang trượt dần xuống phía dưới...


Trong bầu không khí càng ngày càng nóng, cô càng ngày càng mơ màng, khẽ rên lên, bỗng nhiên cô phát giác chiếc váy đã bị cởi ra.


Cậu đột nhiên dừng lại.


Nhưng Vy Vy lại không cảm thấy thoải mái vì sự dừng lại đột ngột ấy. Trước đây cứ đến đây thì dừng lại... hoặc là, dùng cách khác, nhưng, nhưng...


Vy Vy nhìn cậu, cái nhìn đầy mê hoặc.


Chiếc áo sơ mi cậu mặc đã bị xộc xệch, để lộ ra bộ ngực vạm vỡ, trong tiếng thở hổn hển nho nhỏ, đôi mắt như những ngọn lửa đang thiêu đốt chăm chú nhìn cô. Sau đó, cậu nắm lấy tay cô thật chậm thật chậm, đưa xuống dưới thắt lưng của cậu.


Qua hành động của cậu, Vy Vy đã hiểu cậu ấy muốn gì, tim đập thình thịch bỗng không thể khống chế được, cơ thể căng thẳng tới mức dường như đến đầu ngón tay cũng run lật bật.


“Vy Vy, đừng căng thẳng.”


Cậu vừa mạnh tay điều khiển động tác tay cô, lại vừa tiếp tục phủ lên bờ môi cô, vừa nhẫn nại lại vừa hôn cô thật dịu dàng tựa như đang lừa phỉnh cô.


Tiếp theo nụ hôn, cậu cắn nhẹ vào trái tai cô, thì thầm khe khẽ bên tai: “Vy Vy, anh không đợi được nữa rồi.”


Tuy mệt rã rời, nhưng ngày thứ hai, Vy Vy vẫn mở mắt đúng giờ theo đồng hồ sinh học. Trời đã sáng bạch, ánh nắng chiếu xuyên qua tấm rèm cửa sổ dày dặn lọt vào trong căn phòng.


Cô nằm trên bộ váy cưới xộc xệch, bị người ta ôm thật chặt vào trong lòng, cánh tay đặt ngang trên eo cô. Cô hơi nhúc nhích, người ở phía sau lập tức phát hiện ra cô đã tỉnh rồi, liền lập tức dính chặt lấy.


“Vy Vy.” Giọng nói vẫn luôn lạnh lùng ấy, giờ đã bị tình dục làm cho trầm ấm hẳn đi. Cô dường như mơ mơ hồ hồ đáp lại một tiếng, những nụ hôn nhẹ lại từ từ lướt sau cổ, một cách từ từ....


Tỉnh lại lần nữa đã quá trưa rồi.


Cảm thấy cơ thể ẩm ướt, Vy Vy mở mắt, cậu ấy đang xóa dấu vết giúp cô bằng một chiếc khăn bông mềm mại. Vy Vy hơi xấu hổ, muốn trốn, nhưng hễ cựa quậy là lại đau ê ẩm, đến sức rướn lưng lên cũng không có nữa.


Tiêu Nại áp người xuống: “Anh bế em đi tắm nhé!”


Vy Vy lắc đầu.


“Khó chịu à?”


Vy Vy vẫn lắc đầu, nhìn cậu ấy, nâng cánh tay, ôm vào cổ cậu.


Bây giờ, chỉ cần bên cậu là được rồi.


Vy Vy không bao giờ hối hận vì chuyện xảy ra ngoài mong muốn trước lễ cưới, nhưng di chứng của chuyện này lại làm cho cô vô cùng đau đầu.


Di chứng thứ nhất, đó chính là bộ áo cưới = =.


Bởi vì...


Cho nên...


Tóm lại, sau buổi tối đó, bộ quần áo cưới căn bản là,... không thể nhìn được, nhăn nhúm thì không nói làm gì, lại còn rất nhiều... dấu vết. Bộ áo cưới lại được may bằng loại lụa rất đắt. Những đồ như tơ lụa đắt như vàng, căn bản Vy Vy không biết phải giặt như thế nào, cũng không biết đưa đi giặt, cuối cùng cơn giận dữ của Vy Vy lại được trút lên đầu kẻ gây ra chuyện.


Cho nên Tiêu Nại bận rộn bù đầu thì cũng không thể không bớt thời gian để nghiên cứu cách giặt đồ tơ lụa.


Di chứng thứ hai, đó chính là, haizz....


Vy Vy phát hiện ra... trước hôn lễ một tháng thật là không có chút khôn ngoàn nào cả. Hoặc là tiến hành sớm, đến trước khi kết hôn tính toán thì cũng không vất vả thế này, hoặc là dứt khoát để tới sau khi cưới.


Trong lúc bận rộn nhất, vẫn phải đáp ứng nhu cầu của một người đã kiềm chế mấy năm nay, thực sự là cảm thấy có chút mệt mỏi.


Tháng sáu thật là bận.


Dường như tất cả mọi việc đều dồn lại một lúc. Cô sắp tốt nghiệp, hôn lễ cũng phải chuẩn bị, phiên bản mới nhất của Mộng du 2 cũng sắp gia nhập thị trường, còn nữa, công ty của Đại Thần sắp chuyển địa điểm.


Buổi tối hôm nay Đại Thần nhận được một cú điện thoại, liền dẫn Vy Vy ra ngoài.


“Đi đâu?”


“Đến nơi rồi nói.”


Bước thật nhanh qua đường, từ từ đến quán cà phê Internet. Đứng trước chiếc cửa đang khép chặt của quán cà phê Internet, Vy Vy nhìn thấy Tiêu Nại rút chìa khóa, mở cửa ngách, đi vào ấn công tắc.


Đèn sáng lên, mấy trăm bộ máy tính sắp đều tăm tắp im lìm trong quán.


“Ngày mai những chiếc máy tính này đều không chạy được nữa.”


Vy Vy biết quán cà phê Internet này là do Tiêu Nại và ông cậu họ cùng mở rất lâu trước đây, bây giờ máy tính phổ cập rồi, làm ăn không còn lãi như trước đây, nhưng ông cậu vẫn luyến tiếc, tuyệt nhiên không chịu đóng cửa. Nói ra, lần đầu tiên Đại Thần nhìn thấy cô cũng từ trong quán này.


Tiêu Nại gật đầu: “Sau này thống nhất dọn đến chỗ này, anh đã mua một nửa tài sản ở đây.”


Kinh ngạc một hồi, Vy Vy mới bắt đầu xem xét khung cảnh quán Internet, cảm thấy thật hài lòng, “Ôi, có một nơi của riêng mình là thích nhất.”


Tiêu Nại cười, cùng cô đi vào bên trong, vừa đi vừa bàn bạc về cách bố trí, chỗ nào làm thành phòng họp, chỗ nào làm văn phòng... đi đến một chỗ đột nhiên anh dừng lại, nhìn vào chỗ đó và nói: “Lần đầu tiên anh nhìn thấy em, em ngồi ở đây.”


Vy Vy nhìn theo ánh mắt của cậu ấy, đó là một chỗ ngồi đối diện với cầu thang, Vy Vy vốn không nhớ mình đã từng ngồi ở đây.


“Hi Hi, thực ra anh bị tình yêu sét đánh,” Vy Vy trêu chọc anh, “Bây giờ em phát hiện ra, thực ra anh là một tên háo sắc.”


Tiêu Nại nhíu mày.


“Anh có ý kiến à?”


“Không, nhưng anh cảm thấy thế vẫn chưa đủ.” Tiêu Nại thủng thẳng nói, “Ít ra thì anh cũng là kẻ đại háo sắc chứ.”


Dạo này người ta đúng là một tên đại háo sắc....


Vy Vy: “... Anh không biết xấu hổ lại còn tự hào nữa!”


Tiêu Nại nói: “Loại háo sắc không ăn tạp, chỉ ăn một thứ, không đói thì mới là đáng xấu hổ.”


“... Em lên trên tầng xem thử.”


Trêu người lại biến thành bị người trêu, đúng là thảm kịch. Vy Vy không đánh được thì bỏ chạy, chạy mất dép lên trên lầu.


Nhìn thấy bóng Vy Vy biến mất trên lầu, Tiêu Nại khẽ nhếch mép cười.


Cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy như thế nào nhỉ?


Thời gian trôi qua đã lâu, có chuyện đã không còn nhớ rõ, nhưng buổi ban đầu, tức là sau khi kết hôn trong game Tiêu Nại chưa hề có ý niệm gặp mặt nhau ở ngoài đời.


Chỉ vì có việc phải đến quán nét, gặp phải tiếng sét ái tình.


Chỉ là cảm thấy thao tác của người con gái này vô cùng đẹp mắt, chỉ cái nhìn đầu tiên thôi đã lôi cuốn được cậu, cho nên lại ngắm thêm vài phút, nhìn cô ấy chỉ huy hỗ trợ chiến thuần thục, đánh một trận lấy yếu thắng mạnh vô cùng hoàn hảo.


Ban đầu thậm chí cậu chỉ chú ý đến màn hình và những ngón tay lướt nhanh như múa của cô, cho đến giây phút cuối cùng, trận chiến kết thúc, cậu mới chuyển ánh nhìn đến khuôn mặt cô.


Đó là một khuôn mặt nhìn nghiêng vô cùng ưa nhìn, hơn nữa lại có phần quen thuộc.


Dựa vào trí nhớ thiên bẩm, anh đã tìm thấy tên cô một cách rất nhanh chóng từ kho dữ liệu trong đầu mình.


Bối Vy Vy.


Nhìn từ xa, thì Bối Vy V có thể khiến cho đám nam sinh bên cạnh mình phải một phen ngây ngất.


Sau này, lại là một lần rất trùng hợp.


Đã lâu anh không chơi Mộng du giang hồ, lần đó anh đi tìm một ít tư liệu về Mộng du, không ngờ trong kênh diễn đàn lại thường xuyên gặp tên cô.


Lần này tên cô là Lô Vỹ Vy Vy.


Cái tên rất dễ nhớ, lần trước nhìn thấy cô khi đang trợ chiến anh đã nhớ rồi. Cái tên rất rõ ràng, nhưng người đặt tên cũng rất lười biếng không chịu động não.


Cô ấy thực sự bị đá? Còn định cướp rể?


Thực là cơ hội hiếm có, Tiêu Nại cũng có hứng thú đi góp vui, chỉ khi tới cầu Chu Tước, nhìn thấy bóng hồng không lẫn vào đâu được đang bị đám đông vây kín.


Cô ấy thực sự sẽ cướp rể.


Tiêu Nại thong thả đứng bên quan sát, nhưng từ trong tiềm thức lại cảm thấy, cô ấy hình như phải giơ đao chém tên phản bội kia thì mới hợp lý. Cuối cùng trong khoảnh khắc cô ngồi xuống bán đan dược, những người trong game hết thảy đều bị shock, Tiêu Nại ở bên ngoài máy tính cũng thấy buồn cười.


Bỗng chốc nảy sinh cảm giác muốn được che chở cho cô ấy.


Cảm giác này không biết vì sao lại có, chắc chắn không phải là dự định trong bộ óc đầy bí mật của cậu, từ trước tới nay chưa hề nảy sinh với bất cứ người nào, nhưng bỗng nhiên nó lại trào dân thật mạnh mẽ.


Cô em gái nhỏ của anh, sao lại có thể để người khác đá, sao lại có thể đau khổ đến vậy?


Cho nên, cầu hôn.


Cho nên, hôn lễ long trọng.


Khi kết hôn, cũng không dám chắc chắn một trăm phần trăm là cô sẽ đồng ý, nhưng khi cô rất thoải mái nói “được”, trong lòng cậu đã dậy lên một sự lãng mạn khó tả.


“Phòng làm việc của anh đặt ở vị trí này nhé!”


Vy Vy đứng trên tầng nói, rất lâu mà không nghe thấy Tiêu Nại trả lời, liền đi xuống tầng dưới, nhìn thấy cậu vẫn còn đứng ở chỗ cũ, cô hỏi “Anh đang làm gì đấy?”


“Đang nghĩ tới chuyện em vừa hỏi.” Tiêu Nại ngẩng đầu nhìn cô.


“À.” Cô vừa hỏi chuyện gì?


Tiêu Nại cười nói: “Anh đang nghĩ, nếu như sớm biết có ngày hôm nay, anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên.”


Nếu như, anh biết có một ngày anh yêu em đến nhường này.


Anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên.



nga
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»