Diễn Đàn » Khoa Học Phổ Thông

Cai NGhiện Ma túy

2 trả lời, 457 lượt xem — Trang 1 / 1
   
Thành phần gồm:
Ông Hạ Đình Nguyên (Giám Đốc Trung Tâm),
Ông Lại Văn Anh (Phó Giám Đốc)
Bà Nguyễn Thị Hoài Thu : Chủ tịch Hội Phòng Chống HIV/AIDS Thành Phố
Bà Trương Thị Xuân Liễu: Phó Chủ Tịch Hội Thành Phố
Bà Đồng Thị Ánh : Chủ tịch Hội Luật Gia Thành Phố, Uỷ Viên Ban chấp hành Hội
Ông Trần Thịnh: Bác Sỹ, Phó Văn Phòng Uỷ Ban Phòng Chống HIV Thành Phố


CHI HỘI PHÒNG CHỐNG HIV/ADIS LÀNG BÌNH MINH DO BÀ NGUYỄN THỊ PHƯƠNG HOA LÀM CHI HỘI TRƯỞNG.[/align]   THÔNG ĐIỆP THÁNG 2 – 2011
Phục hồi
Tất cả chúng ta đến đây, gặp nhau ở đây, đều có chung một mục đích. Đó là sự hồi phục, hồi phục thật sự !
Quý phụ huynh đã sẵn sàng với mục tiêu nầy chưa ? Sẵn sàng có nghĩa là đủ hiểu biết và sự kiên trì. Hể hiểu biết đúng tính chất bệnh nghiện thì phải kiên trì. Không thể khác được ! Không có con đường tắt, thuốc men có giá trị rất khiêm tốn.
Các em bệnh nhân có thật sự nhắm đén sự phục hồi không ? hay vào đây để nghỉ mát, lấy lại sức để rồi chơi tiếp ? hay tạm né đợt truy quét của công an ? hay không chịu nổi đau đớn khi mua hàng trở nên khó khăn ? thậm chí thiếu tiền mua? Các em cần điều chỉnh. Vì tương lai và vì gia đình, các em phải đi đến quyết tâm phục hồi.
Khẩu hiệu mà Nhà nước nói với các em là : “Đừng chết vì sự thiếu hiểu bíết”. Bây giờ các em đã hiểu biết rồi, nhưng cách cai nghiện cũng rất quan trọng. Tôi  muốn nói thêm cho những chủ thể khác về cách cai nghiện: “Đừng gây thêm tội ác vì thiếu hiểu biết”.
Đằng nào thì các em cũng là nạn nhân, và không ai khác, các em phải tự cứu mình !
Sự hợp tác
Chúng ta gặp nhau ở đây gồm 3 chủ thể :
-        Người nghiện, là các em.
-        Gia đình các em.
-        Trung tâm.
Ba chủ thể nầy liên quan chặt chẽ, nó là 3 yếu tố tạo nên tiến trình cai đi đến đích phục hồi. Vì thế chúng ta cần phải hợp tác và hợp tác chặt chẽ. Mỗi thành viên có nhiệm vụ chính của mình:
-        Người nghiện thực hiện tốt quy trình điều trị và không bỏ cuộc.
-        Gia đình biết ứng xử thích hợp và có quyết tâm.
-        Trung tâm dẫn dắt quy trình điều trị phối hợp với các họat động lành mạnh và đảm bảo một không gian để thực hành.
 
Cả 3 cần phải hiểu biết tính chất căn bệnh và lấy đó làm nền tảng căn bệnh xuất phát từ tổn thương ở não và trở thành mãn tính. Ta nôn nóng với nó không được, ta phẫn nộ cũng không được. Đã qua một thời gian dài xã hội gọi đó là tệ nạn , là tội phạm. Gọi thế không sai, nhưng căn bản là không đúng, lại đem đến hệ quả nguy hiểm: trừng trị, đố kỵ, lên án, ghét bỏ. Sau đó được gọi là “Học viên”. Lúc thì phẫn nộ, lúc thì giả dối, đùa cợt, vì là “người đi học”, hệ quả là lao động, học nghề, và cưỡng bức trong kỹ luật, bệnh không được quan tâm, không được chữa trị. Biện pháp hành chánh cũng cần thiết nhưng không chữa được bệnh. Mãi đến 2008, Quốc Hội mới điều chỉnh từ ngữ: Người nghiện ma túy là “người bịnh”. Hệ quả đưa đến là chữa bịnh. May quá ! “Tai họa đáng tiếc…” bắt đầu giảm dần và qua đi. Sự hi sinh nầy đã trải qua mà không đóng góp được gì cho kinh nghiệm, vì khởi đầu, nó xuất phát từ sự nóng vội, từ một sáng kiến giữa trời, không có một kế thừa nào của quá khứ.
Không ai cho phép “Rút kinh nghiệm” của cá nhân hay một số cá nhân nào đó, mà giá phải trả là của xã hội, bao gồm tiền của và sinh mạng.
Bây giờ thì đã khác, người bịnh và gia đình người bịnh phải chịu trách nhiệm lấy về căn bịnh và sinh mạng của mình. Không đổ lỗi cho ai khác được.
 
Cắt cơn.
 
Phải hiểu biết và chọn lấy cách điều trị cho mình. Cắt cơn là khâu cần thiết đầu tiên để tiến đến chương trình điều trị. Cắt cơn không phải là điều trị. Cắt cơn là ngưng cung cấp “thức ăn” cho hệ thần kinh và tâm lý. Nó gây nên đau đớn thể xác, người nghiện bất chấp hậu quả, tìm mọi cách để có ma túy xoa dịu cơn đau của mình.
Sau cắt cơn, cơn đau không còn nữa về mặt thể xác nhưng hệ thần kinh và tâm lý bị ức chế dữ dội gây thèm nhớ, bức xúc. Phải trải qua một thời gian để tâm lý lắng dịu, cơ thể và hệ thần kinh quen dần với cơ chế mới không có thuốc. Song song đó là tiến trình học tập được nâng cao dần, tạo nên nhận thức mới, thực tập hành vi mới, sinh họat theo cơ chế mới, xóa bỏ dần cái cũ, đưa nó vào quên lãng.
Chương trình 12 bước là chương trình điều trị tâm lý dành riêng cho người nghiện và được tiến hành trong Trung tâm. Chương trình này được ra đời cách đây 70 năm, phát triển ra nhiều nước trên thế giới, đem lại hiệu quả cho nhiều người. Chưa có một chương trình nào khác có thể thay thế nó, và chính nó ngày càng được bổ sung thêm về chiều sâu.
Thuốc hay mà người bịnh không chịu uống thì không thể lành được !
Lời kêu gọi thường xuyên và lâu dài cho căn bệnh nghiện, là hãy hiểu bịnh nghiện, quyết tâm cai và hợp tác với chương trình 12 bước.
Trong tiến trình điều trị tâm lý 12 bước sẽ dẫn dắt ta khám phá và tái lập giá trị của bản thân mình. Đó là điều mong muốn và là niềm vui cho tất cả !
Bài đọc thêm: Hạt bụi to hơn đi về đâu ?
                                                                               Tháng 02 năm 2011
                                                                                 Hạ Đình Nguyên
[/align]
[/align]


[/align]




[/align]
v. long
Đăng nhập để trả lời
0
Khi con vấp ngã Đến Trung tâm Bình Minh, Thanh Đa, TP.HCM, chúng tôi đã gặp những gương mặt còn rất trẻ. có nhiều nguyên nhân đưa họ đến vực thẳm ma túy, trong đó, sự thiếu quan tâm của cha mẹ là một nguyên nhân trực tiếp.


Con ngã rồi, đừng xô thêm nữa
Ở tuổi ham chơi, chưa phân biệt được bạn bè xấu tốt, Ngọc Vân nghe đám bạn rỉ tai: "Chơi thử thứ này đi, học bài mau thuộc lắm". Vân nể bạn bè, chỗ dựa thân thiết của cô, nên không từ một yêu cầu nào. Hai năm sau, đang học lớp 12, Vân nghiện ma túy. Nhà trường thông báo tình trạng của Vân cho gia đình. Sau giây phút ngỡ ngàng, từ chỗ quá tin tưởng vào đứa con gái ngoan, ba mẹ Vân bắt con nghỉ học, và nhốt cô trong nhà.
[/align]
Vân bị sốc, không chỉ vì nhớ ma túy, mà còn vì thái độ của ba mẹ. Ba mẹ cô không quá giàu có, nhưng con cái có thể lấy tiền trong tủ xài thoải mái. "Giá như mẹ em quản lý tiền bạc chặt chẽ hơn, em lấy tiền ngày càng nhiều trong suốt thời gian dài, mà không bị mẹ phát hiện". Từ chỗ để con gái quá tự do, ba mẹ Vân lại chẳng thèm nghe con nói, vì con mắc "trọng tội". Bị nhốt trong nhà, Vân cảm thấy mình không còn được coi như con người nữa. Đến khi ba mẹ lơ là, cô trốn biệt, tìm đến bạn bè, chơi ma túy tiếp như để phản ứng lại thái độ của cha mẹ. Khi Vân quay về nhà, anh chị em bắt đầu xa lánh và luôn nghi ngờ, cảnh giác, sợ Vân ăn cắp đồ. Gia đình chọn phương án: đưa Vân đi cai nghiện, thà tốn tiền, mà mọi thành viên khác trong nhà được yên thân. [/align][/align]

 [/align]
 
Thăm con tại Trung tâm cai nghiện
Thăm con tại Trung tâm cai nghiện[/align][/align] Một đứa trẻ nghiện ma túy, thường là "sản phẩm" của lối giáo dục không chuẩn: quá nuông chiều con, không biết cách kiểm soát con... Khi đã sa vào ma túy, đứa trẻ không tự đứng lên được. Phản ứng phổ biến của các gia đình có con nghiện là bực bội, sốc và xấu hổ. Thanh Hà, 17 tuổi, kể: "Mẹ em ngất xỉu khi biết em chơi ma túy. Dù mời bác sĩ về tận nhà cắt cơn cho em, nhưng bà không ngớt kể lể công lao nuôi con, xỉ vả em là thứ vô ơn. Mọi người trong nhà nhìn em như đồ bỏ đi". Số đông các ông bố, bà mẹ thường che giấu chuyện nghiện ngập của con cái. Như thế càng làm đứa trẻ cảm thấy mình mất hết giá trị, như tội phạm, là nỗi nhục của gia đình, mất hết quyết tâm làm lại cuộc đời.[/align][/align]

[/align]
Nhiều cha mẹ còn nghĩ rằng, đã chơi ma túy được thì cũng có thể bỏ được, nên họ nhốt con, cách ly chúng bằng cách gửi đến nhà bà con xa, cho con đi du học... Tất cả những biện pháp này đều nhắm đến hướng nâng đỡ đứa con lầm lạc, nhưng không hề hiệu quả. Đứa con bị nghiện cảm thấy không được cảm thông, thấu hiểu, nó chỉ nghĩ rằng mình đang bị trừng phạt. Đưa con đến trung tâm cai nghiện, đối với nhiều phụ huynh, là đường cùng, đã đến mức... bó tay.[/align][/align]

[/align]
Đối với người nghiện, những ai muốn họ từ bỏ ma túy đều là... kẻ thù. Bởi thế, không thể kể hết bao thứ khốn khổ mà đứa con nghiện ma túy gây ra cho cộng đồng: ăn cắp, đòi tiền cha mẹ, phạm tội... Tóm lại, là những hành vi đe dọa sự bình an của gia đình và cộng đồng. Chỉ những bà mẹ, vốn được coi là thiên thần hộ mệnh của con, mới đủ sức kéo lê cuộc đời mình theo đứa con có thâm niên sử dụng ma túy. Thế nhưng, sức chịu đựng của các bà mẹ cũng có hạn. Bà mẹ của Vũ Thái, 19 tuổi, khổ sở: "Nó bắt tôi hứa đủ điều. Nếu không nó càng quậy". Bà mẹ của Đình Thắng đi đến quyết định cung cấp tiền cho con xài ma túy, vì "nó đã quen cưng chiều từ bé”. Bà mẹ của Trần Đạt lại mong muốn: "Con bỏ được ma túy, thì không cần đi làm, ở nhà tôi nuôi suốt đời cũng được". Thế nhưng, mỗi lần con được trung tâm cho về nhà, bà lại lo: "Tôi không ngủ được, nó ở trong phòng tôi cũng lo, ra khỏi nhà tôi cũng lo". Dường như, sự mệt mỏi chịu đựng khiến các ông bố bà mẹ chỉ còn đủ tiền để lo cho con, chứ không còn đủ trách nhiệm và sự sáng suốt tìm đến một giải pháp hữu hiệu. Sau một thời gian, hầu hết người nghiện đều muốn từ bỏ ma túy, nhưng họ không biết làm cách nào. Đó là điểm tích cực duy nhất khiến họ xứng đáng được giúp đỡ, hỗ trợ, chứ không phải bị trừng phạt, kỳ thị, hay thương hại. [/align][/align] Coi con như người bệnh
Tại trung tâm Bình Minh, Thanh Đa, các học viên rất quen thuộc với Ragnar Larusson, một người đàn ông đến từ Đan Mạch. Ông được các bạn trẻ ngưỡng mộ như một người hùng. Họ gọi ông là thầy, bác, bố...

Ragnar là chuyên gia của chương trình những người nghiện ẩn danh NA (Narcotics Anonymuos), một chương trình có tính hiệu quả cao đang được thực hiện phổ biến trên thế giới, đến VN từ năm 2006, và được ứng dụng tại Bình Minh, Thanh Đa.
Với các bậc phụ huynh, Ragnar chia sẻ: "Giới trẻ đang có nguy cơ sa vào nghiện: ma túy, rượu, game, đua xe... Các loại nghiện này đều được quy là bệnh, nên có nhiều chứng và có thể tái phát. Coi con mình đang bị bệnh, cha mẹ đỡ phiền trách và xấu hổ. Khi đã tái phát, người bệnh quên sạch những gì đã hứa với cha mẹ, và luôn bị kẹt trong vòng luẩn quẩn "nghiện-vui, buồn-sử dụng". Gia đình nên đối mặt với những rắc rối này, đừng phủ nhận, trốn chạy, hoặc quá kỳ vọng vào việc con mình sẽ hết nghiện. Việc cần thiết là tìm cho con một nơi điều trị hợp lý, được tư vấn hiệu quả. Cùng với các chuyên gia, cha mẹ góp phần dạy cho con biết trách nhiệm giữ mình, tránh xa ma túy".

Ragnar từng nghiện rượu và ông đã cai nghiện thành công. Đến với các học viên, ông rất thành thật: "Tôi là người nghiện, và tôi không còn nghiện nữa. Nhưng bản thân tôi vẫn từng là người nghiện. Đó là điều tôi không phủ nhận, không che đậy. Nó nhắc tôi rằng, nếu tôi tái nghiện, tôi lại bất lực và lại  không thể tự cai được".






[/align]
Trong chương trình NA, với sự huấn luyện của Ragnar, ngay bước đầu tiên, các học viên cần nạp vào ý thức chấp nhận sự bất lực của mình trước ma túy. Bản thân họ không thể tự mình vượt qua được, họ cần sự giúp đỡ từ nhà tư vấn, hoặc những người đã từng nghiện và đã cai nghiện để được chia sẻ, cảm thông.[/align][/align]

[/align]
Sau khi tham dự chương trình NA, không ít học viên đã bỏ được ma túy. Nhưng vấn đề không chỉ dừng lại ở việc ngừng sử dụng ma túy, mà là giữ mình trong sạch. Hoàng Dũng, đã "sạch" ma túy được hai năm, sau gần 10 năm nghiện, cho biết: "Tôi không bao giờ chủ quan, và dám chắc rằng mình sẽ không tái nghiện. Suy nghĩ đó, khiến tôi luôn có sự liên hệ mật thiết với nhà tư vấn và nhóm người "sạch" cùng cảnh ngộ. Chúng tôi gặp nhau khá thường xuyên để chia sẻ cảm xúc và những khó khăn của mình".   [/align][/align]

[/align]
Kinh nghiệm của Ngọc Thảo, đã dứt ma túy được ba năm: "Tôi luôn nhớ mình là người nghiện, và giữ cảm xúc của mình được cân bằng, không vui quá, cũng không buồn. Tôi luôn tự nhắc mình, phải thật sự muốn từ bỏ ma túy. Nếu không có sự kiên định đó, thì người nghiện đã ngầm cho phép mình tái nghiện".[/align][/align]

[/align]
Gia đình vẫn là yếu tố quan trọng nhất đối với những đứa con đã "giã từ dĩ vãng". Không ít học viên đã "sạch" rồi, vẫn thèm cảm giác được gia đình tin yêu, cảm thông. Đã gây cho gia đình nhiều khổ đau, phiền toái, nên các bạn trẻ dù đã cai nghiện, vẫn không dám đòi hỏi sự chấp nhận của gia đình. Vì thế, các bậc cha mẹ đừng để con mình phải ngậm ngùi sống trong mong đợi sự tha thứ.

Hạ Đình Nguyên
[/align]
v. long
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM TÌNH VỚI CÁC EM ĐANG “CHƠI” MA TÚY
Các em thân mến,
Các em đừng vội cho rằng, tôi nói với các em lời khuyên thông thường nào đó để kêu gọi các em từ bỏ ma túy. Hoặc tôi sẽ rao giảng cho các em về một khái niệm tôn giáo, đạo đức, hay một thứ trách nhiệm, nghĩa vụ nào đối với gia đình, đối với xã hội.
Thậm chí tôi không nói với các em về lý tưởng, về cách mạng, hay bất cứ một học thuyết cao đẹp nào cả.
Tôi chỉ nói các Em về chính bản thân chúng ta, về những điều mà chúng ta đang nghĩ tới, đang đau khổ vì nó, đang tìm cách thoát ra khỏi nó, mà chưa đủ nhận thức, chưa đủ dũng cảm, chưa đúng phương pháp nên không thoát được.

Em hãy bình tĩnh và kiên nhẫn!
 

1/Một bước sai lầm ngắn ngủi:

Một buổi sáng đẹp trời, một buổi trưa tình cờ, hay một buổi tối bình an, tại một quán cafê đèn mờ, một góc công viên êm ả, hay một quán nhạc sang trọng âm vang xập xình, do sự mời mọc của bạn bè, em đã làm quen với “nó” một cách hồn nhiên và dễ dãi, môt chúc tò mò muốn khám phá của tuổi trẻ, như cái từ nhẹ nhàng đầy bỡn cợt mà các em vẫn thường dùng: Em đã “chơi” ma túy!
Em không ngờ rằng, từ giây phút đó, em đã vướng vào một trò chơi hết sức nghiêm trọng! Cuộc đời của em bỗng nhiên rẽ sang một con đường mờ mịt, tối tăm, đầy nguy hiểm mà vô tình không hay biết.
Cũng có thể vì một lời lỡ quở trách oan uổng của cha mẹ, vì cái lắc đầu từ chối của người yêu, vì học hành sa sút, vì chứng kiến cảnh đổ vỡ bất hòa của cha mẹ hoặc bất cứ lý do nhỏ nhoi nào đó mà em không hài lòng, em nông nổi tìm quên lãng bằng cách thử chơi một lần.
Một đôi lần chơi không làm em nguôi nổi buồn. Một đôi lần không làm em quên trạng thái hứng phấn giả tạo mà nó để lại trong tâm trí em. Từ đó em dẫn bước thêm nhiều lần. Một không gian mới, một cảm giác mới rất huyền hoặc riêng tư bỗng mở ra trước cảm quan của em. Trong cảnh giới đó em tận hưởng những khoái cảm lạ lùng do ảo giác đưa lại. Trong giờ phúc đó em quên tất cả những gì lâu nay đang có trong em và chung quanh em: trách nhiệm, tình thương và công việc của em, như làm việc hằng ngày, việc học hành, bổn phận đối với bản than, đối với gia đình, đối với cha mẹ …. Tất cả bỗng lùi xa mờ nhạt, kể cả những dự tính, những ước mơ về tương lai của chính em, cả lo âu, khổ đau… điều biến mất.
        Niềm vui ảo giác làm em quên tất cả. Tất cả đều vô vị, ngoài nó ra!
Sau giây phút quên lãng giả tạo, các ảo giác và sắc màu kia tan đi, em trở về trạng thái ban đầu và có thêm một chút khác biệt: nỗi buồn chán về một vấn đề nào đó trước đây, nay lại xuất hiện. Nó vẫn còn nguyên không hề được giải quyết, lại có thêm một ý thức mới. Đó là niềm ân hận, hình như em đã phạm tội, một tội lỗi mơ hồ mà trước đây em chưa có. Nhưng cái ảo giác về sự khoái cảm kia đã không đi hẳn mà để lại trong tâm trí em một dấu ấn, vừa nhạt nhòa vừa sâu sắc, mà không thể nào xóa được, không thể nào quên được.
Sự buồn chán, mặc cảm tội lỗi càng tăng lên, em càng cô đơn càng ân hận. Em muốn khép mình trong thới giới riêng, không cho người thân biết đến tình trạng “lâm nạn” của mình. Chính lúc ấy, cái ảo giác khooái cảm kia lại xuất hiện, cộng hưởng với nỗi buồn, trở nên hấp dẫn hơn, tha thiết hơn, và em ngoan ngoãn ngã vào vòng tay nó.Thế là từ đây em trở thành nô lệ đúng nghĩa của nó. Nó chính là ông chủ ma túy của em.
2/ Người nộ lệ được mang tên:
Hẳn các em có lần nghe nói đến, hoặc đọc trong sách, hoặc đã xem trong phim ảnh về người nô lệ, đặc biệt là người nô lệ da đen một thời bị người da trắng đô hộ.
Em có cảm nhận được nỗi thống khổ của người nô lệ, về thể xác lẫn tinh thần, em có nhớ họ bị hành hạ dã man như thế nào không? Họ bị đánh đập, bị tra tấn một cách vô cớ, hoặc bị vùi đập như thế họ không phải là co người, họ bị nhịn đói nhịn khát, bị trói lại, bị phơi nắng, bị dìm xuống nước, bị tóe máu, rách da nát thịt. Ta xem phim mà thấy thương người nô lệ, thấy trào lên niềm phẫn uất, muốn thay họ mà đập thẳng vào mặt bọn khốn kia cho hả giận.
Người da đen muốn trốn chạy để thoát kiếp nô lệ - chỉ để tìm lại sự tự do cho chínnh minh – đã bị trừng trị như thế đó!
Vậy mà, em không biết, chính các em cũng mang thân phận nô lệ y như thế! Nếu các em muốn trừ bỏ sự nô lệ ma túy, đi tìm cuộc sống tự do cho mình, các em cũng đã bị trừng phạt dã man và thương tâm không kém.
Cha mẹ, người thân của em đau lòng và phẫn uất bao nhiêu khi nhìn thấy các em bị ma túy hành hạ, đọa đầy đến thân tàn ma dại, không còn giống con người! Các em nằm đấy giẫy giụa, quằn quại, dòi bó xương, chuột rúc trong thịt, toàn thân như kim đâm, thần sắc nhạt nhòa, mắt lờ đờ, đồng tử mở to, miệng nhểu bọt trắng, tay chân run rẩy ….
Em hãy bình tâm để sâu lắng, cố hiểu phần nào nỗi đau của cha, mẹ khi thấy cảnh tượng ấy:
            Ôi tấm thân này,
            Ngày xưa bé bỏng,
            Mẹ mang đầy bụng
            Mẹ bồng trên tay …<TCS>
Nhưng đâu chỉ có bấy nhiêu, từ ngày bồng bế Em trên tay? Cho đến nay em đã lớn khôn… Đó là những chuỗi ngày dài đăng đẳng lo cho em ăn áo mặc, cắp sách đến trường, buồn vui theo từng lúc em ốm đau hay khỏe mạnh. Cha mẹ vất vả mỗi ngày đèo em trên xe để đưa em đến trường, nếu cộng lại và tính đủ thì quảng đường ấy dài đến biết bao nhiêu?
Thầy cô tốn bao nhiêu công sức để dạy dỗ, xã hội đã cống hiến cho các em bao nhiêu yêu cầu và tiện nghi cuộc sống? Để dễ hình dung hãy tạm so sánh với nhhững đứa trẻ vùng cao, vùng sâu, hoặc những nơi cơn bão vừa đi qua, em có thể hiểu phần nào hạnh phúc em đang có mà người khác đã hy sinh dành cho em.
Lòng yêu thương và xót xa đã làm cho cha mẹ không thể nào không phẫn nộ, mà sự phẫn nộ nay ngày càng trở nên bế tắc, uất nghẹn, Bởi vì…! Nếu kẻ nô lệ kia có kẻ thù cụ thể, hữu hình bằng xương bằng thịt, ta còn có thể cầm gươm, cầm giáo, cầm súng chống lại, mà liều một phen sống mái như lớp cha ông ta đã chống giặc ngoại xâm, hòng thoát ách nô lệ tìm đến tự do. Đằng này khác lại, kẻ chủ nô đang hành hạ các em lại là vô hình, dấu mặt, không ai nhận được hình dạng, kích thước, mà nó lại ẩn trong chính bản thân em, ngay trong trí não em, và chỉ huy em.
          Làm sao giết được người trong mộng?
Đó là câu thơ của Hàn Mặc Tử, người ở đây là người yêu, mộng ở đây là mộng đẹp, còn ở em, người ấy là ác quỷ, mộng ấy là ác mộng.
          Cha mẹ em làm sao giết được kẻ thù ấy?
Em hãy cảm thông cho cha mẹ, vì muốn cứu em, họ đã trút cơn giận dữ lên em, đã chửi mắng, thậm chí giam nhốt hay đánh đập, xiềng xích em trong nhiều ngày. Vì thương yêu em, vì thất vọng ở em. Vì muốn giải thoát cho em khỏi ngục tù. Vì muốn em tự do, làm con người lành mạnh vì họ muốn những điều tốt dẹp cho em
Nếu em nhận thức được những đều tôi đề cập, tức là em đã nhìn thấy được sự thật, không đỗ lỗi cho ai và em sẽ tìm lại được chính mình. Em sẽ xác định được em là ai, em đang ở vị trí nào trên con đường đưa em đến hố hẳm, để kịp thời dừng chân và quay lại.
Em sẽ thấy thương yêu cha mẹ và người thân của em hơn bao giờ hết, lòng yêu thương đó ở trong em sẽ là một sứ mạnh vô biên, giúp em nghị lực để lựa chọn hướng giải thoát cho mình.
3/Con Đường Dài Vất vả và Bạn Bè:
Bây giờ tôi muốn nói tiếp với các em về người nô lệ da đen. Họ bị chủ nô da trắng hành hạ tàn nhẫn, muốn biến họ thành con vật.
Họ đã cương quyết làm người tự do, cương quyết thoát vòng nô lệ, bất chấp mọi nguy hiểm, mọi cực hình. Trong lịch sử nô lệ của người da đen đã có nhiều cuộc vùng dậy và chiến thắng vẻ vang. Thời nô lệ La Mã, có người nô lệ giác đấu tên Spartacus. Anh là một giác đấu dũng cảm. Với trò chơi giác đấu độc ác của giới chủ nô bày ra, buộc hai người giác đấu phải đánh nhau cho đến cuối cùng, kẻ chiến thắng phải giết chết kẻ kia, vốn là đồng chủng và cùng thân phận với mình. Người chiến thắng này sẽ đấu với người khác, để chỉ còn lại một mình, và cứ thế mua vui cho giới chủ nô.
Trong một cuộc giác đấu, Spartacus đã ra sức cảm hóa người đối địch cùng nhau thỏa hiệp, hợp đồng quay quay mũi giáo phóng lên khan đài giết tên chủ nô, làm chủ đấu trường, phá ngục giải thoát cho nhiều người nô lệ khác cùng nhau chống lại giới chủ nô.
        Anh hung Spartacus đã trở thành một biểu tượng sáng chói, một thiên anh hùng ca của phong trào giải phóng nô lệ ở Châu Âu trong nhiều thế kỷ.
    Tôi không có ý so sánh em với người anh hùng vĩ đại kia, vì như thế là quá kiêng cường, tôi chỉ muốn nói lên một thí dụ về: ý chí thoát vòng nô lệ tự do.
Tôi biết em đã trãi qua nhiều tháng ngày suy nghĩ, trăn trở, ân hận, tự dày vì mình, tự nguyền rủa mình, tự phỉ nhổ mình về sự lệ thuộc hèn hạ đối với ma túy và những hành vi sai nhân cách mà em đã phạm phải.
Tôi biết trong số các em đã có người thực hiện hành vi vô nhân cách như ăn cắp, cướp giật, có tư tưởng giết người cướp của để có ngay tiền mua ma túy phục vụ cho cơn nghiện. Các em rủ rê nhau thành lập băng nhóm để tiến hành những việc làm tội lỗi. Đã mắng Cha, chửi Mẹ đòi hỏi cung cấp tiền cho các em sử dụng. Có em đánh cấp tài sản, bất chấp sự khó khăn túng bấn của gia đình, có em đã từng vào tù ra khám vì hành vi phạm pháp. Và trong số các em đã không ít người đã mòn mỏi và bỏ nhà ra đi. Vì không đủ kiêng nhẫn chứa chấp em, Không còn gì để các em sử dụng, và sau một thời gian lê la trong các nẻo đường, hẻm hóc, các em đã sức cùng lực kiệt phải từ bỏ cỏi đời trong cô đơn, trong thảm hại, khô queo, co quắp bên lề đường. Tôi tin rằng các em đã nhận thức được việc nghiện ngập là sai lầm, là nguy hiểm, là tội lỗi, là ngõ cụt của sự sống của minh, là oan gia nghiệp chướng cho gia đình, là khúc ruột thừa đang ung loét và gây nguy cơ cho xã hội. Vì thế tất cả các em đều đã nhiều lần quyết tam đi cai nghiện. Nhưng ra khỏi Trung Tâm này, lại đến Trung Tâm khác, hết lần này lại lần khác. Các em từng quyết tâm, từng chịu dau đớn, vật vã, giam mình trong phòng kín, để vượt cơn, nhưng rồi sau đó vẫn không thoát.
Bởi vì các Em chưa được trang bị đầy đủ các loại vũ khí thích hợp cho cuộc chiến đấu sinh tử này. Bởi vì sự giúp đở và hỗ trợ cho em của gia đình, của xã hội chưa được chuẩn bị chu đáo.

Các em hiện nay đang ở đâu đó tại nhà, tại truung tâm cai nghiện, hay tại một trại cải tạo lao động, hoặ bất cứ nơi nào, trong trạng thái tỉnh táo có thể nghe được lời khuyên, có ý thức để tìm hiểuvà suy nghĩ về nó, thì các em đều là những người may mắn – vì hãy còn thời gian để làm lại – kịp thời làm lại cuộc đời trước khi bước qua ‘cái ngưỡng” mới, mà đã lỡ bước qua nó là không thể quay lại: Cái ngưỡng HIV và bệnh tâm thần.
Mặc khác, gia đình chưa bỏ Em, xã hội chưa bỏ Em, ngược lại còn đang ra sức giúp đỡ em, hỗ trợ Em trong cuộc chiến đấu mà người trực tiếp cầm vũ khí, quyết định thắng thua chính là Em, qua đó Em dứt khoát bị giết chết nếu không là người chiến thắng, như tình cảnh của người giác đấu nô lệ kia.


Hạ Đình Nguyên
v. long
Đăng nhập để trả lời
0