Thuở học trò thương thầm ai đó
Áo trắng xinh tôi vẫn hay nhìn
Vào lớp học lòng đầy mơ mộng
Viết lung tung trong vỡ của mình
Cô bắt gặp: em nè lo học
Dạ thưa vâng đỏ mặt cúi đầu
Thuở học trò tôi mãi ngu ngơ
Thương ai đó nhưng nào dám ngỏ
Hôm chia tay trong mùa phượng đỏ
Môi ngập ngừng chẳng nói thành câu
Đành mượn vỡ Nhỏ viết thật mau
Bài thơ tình để quên trong vỡ...