Trong mơ màng nó thấy anh giận nó.Nó nghe văng vẳng bên tai lời oán trách của anh:”Sao em lại lừa dối anh?Sao em lại mang anh ra làm trò đùa của em?Em đã có chồng sao còn lả lơi làm quen với anh?”.Nó thấy N với đôi tay đầy móng vuốt cào cấu nó miệng thì hét to:”Dâm đãng,dâm đãng!!”.Nó hét lên rồi bật ngồi dậy nhìn xung quanh.Mẹ nó chạy tới hỏi nó có sao không?Nó nhìn vào đồng hồ gần mười một giờ.Nó thấy mình ở bệnh xá và đang truyền dịch.Nó muốn về nhà.Nó xin mẹ cho nó về nhà.Mẹ nó đi nói chuyện với bác sĩ còn nó ngồi đó,trên chiếc giường bệnh xa lạ và nghĩ về anh.Không biết N đã nói gì với anh?Anh đang như thế nào?Đang cười mỉa mai nó là loại đàn ba hư có chồng còn đèo bồng lôi kéo anh vào chuyện yêu đương?Anh đang đau khổ vì cảm giác bị nó lừa dối?Đang vùi mình vào những cơn say vì đã bao lần anh tìm đến rượu khi giận nhau?Nó đã gián tiếp làm tổn thương anh!Không biết anh đang như thế nào,anh có biết hoàn cảnh khắt nghhiệt của nó hiện giờ?Mới lúc trưa còn nói bao lời nồng nàn yêu dấu đây,giờ tan nát hết rồi.
Thì ra hắn là một tên ngụy quân tử.Thì ra bấy lâu nay hắn đang thả miếng mồi rộng lượng và trân trọng ra để câu con cá ngốc như nó.Nó cảm thấy chua chát.Nó chợt rung mình khi nghĩ đến nếu ba mẹ nó không về kịp lúc thì thân xác nó sẽ ra sao trước cơn giận của hắn?Chẳng lẽ trời sinh nó ra chỉ để chịu hai từ”cưỡng bức”mà không cho nó cảm giác được hiến dâng,được thương yêu thật sự?Nó làm sao để liên lạc với anh?Anh giờ ra sao?Nó chợt nhói đau trong lòng khi nghĩ về anh của nó.Anh là người rất dễ bị tổn thương trong tìnhn cảm.Liệu khi nó kể hết sự thật cho anh nghe anh có tin nó không?Nó bắt đầu kể với anh từ lúc nào?Lòng nó rối bời!Ai biết được nó đau như thế nào khi cùng một lúc nó phải chịu đến hai cú sốc.Nó phát hiện ra mình bị N lừa,con người xấu xa ,thô bạo ,vũ phu của hắn được bao bọc bởi một lớp ngoài lịch sự,cảm thông,cao thượng bao nhiêu ngày qua,trong khoảnh khắc chiếc mặt nạ rơi xuống.Mối tình đẹp mà nó đặt nhiều kỳ vọng không còn mong gì nữa.Anh chắc chắn sẽ không tin nó.N chẳng lẽ đã dùng máy của nó nói chuyện với anh rồi sao?Anh sẽ tránh xa nó,xem nó như một loại đàn bà hư hỏng như hắn.
Về nhà thì mới có thể tìm cách liên lạc với anh được.Mẹ nó dìu nó ra xe cho em nó chở về.Ba nó đi xe ôm về theo.Trên đường đi,nó chợt nghĩ,như thế này cũng tốt,sẳn dịp này từ hôn luôn cho xong chuyện.Nó sẽ giải thích với anh sau,nếu cần nó sẽ lên Tây Nguyên tìm anh.Nếu anh yêu nó thật lòng anh sẽ tha thứ cho nó vì nó bị đặt vào hoàn cảnh phải nói dối anh chứ bản thân nó không muốn.Anh yêu nó thì sẽ hiểu và thông cảm cho nó chứ,và nó tin anh sẽ hiểu cho nó.
Vừa về đến nhà,mới bước vào cửa nó đã nhìn thấy N ngồi ngay bộ salon ở phòng khách.Có ba mẹ và em trai nó ở nhà ,nó không sợ N nữa.Nó lao thẳng đến N và nói:”Trả điện thoại lại cho tôi,nhanh lên,trả đây,anh không có quyền giữ điện thoại của tôi!””Em làm gì om sòm vậy,em còn mệt,ngồi xuống đó đi,có ba mẹ đây,mình nói chuyện với nhau cho đàng hoàng,em muốn cả xóm thức dậy chạy đến xem à?”Ba nó vội lên tiếng:”Con bình tĩnh,ngồi xuống nói chuyện,lớn rồi!Ngân nói cho ba mẹ biết hết rồi,tin nhắn ba cũng đọc rồi,ba muốn nghe con giải thích rõ ràng.Ba nuôi con từ nhỏ đến lớn,ba tin con,nhưng còn những dòng tin nhắn ấy,ba muốn không tin cũng không được.Giờ con nói đi?”Ba nó hỏi nó về anh,về mối quan hệ của anh và nó.Nó im lặng,không nói được lời nào khi nhìn đôi mắt yêu thương nghiêm khắt và đầy thất vọng của ba nó.Mẹ nó lên tiếng:”Anh à,Phong em biết”.Ba nó quay sang mẹ nó quuát:”Em biết?Em biết mà để ra sự việc thế này?Biết mà không nói với anh tiếng nào?Phải chăng em bắt cầu cho nó?Em đang ủng hộ nó làm việc trái đạo lý?”Mẹ nó thở dài:”Anh bình tỉnh nghe em nói hết,Ngân cũng nên bình tỉnh!Phong chỉ là mối quan hệ trên mạng thôi!Loan nó có sở thích làm thơ ,thích nghệ thuật nên tính nó lãng mạn,nó quen biết Phong khi hai đứa cùng tham tha một diễn đàn nào đó về thơ,gửi mail và nhắn tin gọi điện chứ chưa gặp mặt bao giờ!Chuyện này hôm trước Loan có kể với em khi đưa nó lên Sài Gòn học.Em đã khuyên nó chấm dứt kiểu đùa giỡn trên mạng này rồi.Tính nó nghịch ngợm hay chọc người này,phá người kia.Anh cũng biết,người ta đeo đuổi theo nó thực tế còn bị nó ghẹo lên ghẹo xuống huống gì là trên mạng ảo không biết mặt nhau.Nó đùa kiểu gì thì ai mà biết cho nổi.Chứ từ trước đến giờ anh thấy con mình có lăng nhăng hay chơi bời gì đâu.N cũng nên coi lại,Anh Thành tiếp xúc với gia đình ba mẹ và bé Loan bao nhiêu năm nay chứ không phải mới đây,con về hỏi lại anh hai con xem sao?”
Ba nó nhìn nó:”Con nói đi,ba muốn nghe chính con nói!”.”Thưa ba,mẹ!Mẹ nói không sai.Quan hệ của con và anh Phong đến lúc này chỉ có thế.Nhưng giờ con muốn từ hôn,con không muốn lấy một người chồng thô lỗ và vũ phu như thế.Con xin ba mẹ thương con mà chấp nhận,nếu không chắc con chết trước ngày cưới,con rất sợ”.N ngồi im,bất ngờ lên tiếng:”Thôi ma mẹ mệt rồi,Loan cũng mệt,con lại có việc ở Cao Lãnh sáng mai.Giờ mọi người nghĩ ngơi đi,trưa mai con xuống để giải quyết chuyện này.Ba mẹ có cần xem lại những tin nhắn mà Loan và thằng Bắc kỳ ấy trao đổi với nhau không?”Vừa nói N cầm chiếc điện thoại Mobiado của nó đưa cho ba nó.Ba nó cầm xem lại vài tin nhắn rồi đưa cho mẹ.Nó đang ngồi gần mẹ nên giành lấy điện thoại từ trên tay mẹ nó:”Trả điện thoại cho con!”.N nhanh chóng chồm tới giữ một bên cái điện thoại và nói:”Em không được xóa tin nhắn đó,nó là bằng chứng để em và tôi từ hôn.Với lại,tôi giữ điện thoại này để em khỏi liên lạc với nó!”Nó giành lại:”đây là máy của tôi,anh không có quyền giữ!”Nó bất chợt bắt gặp anh mắt nảy lửa của N đang nhìn nó.Nó mất thăng bằng sắp ngã,N buông tay giũ điện thoại ra chụp lấy nó.Một suy nghĩ chớp nhoáng hiện ra trong đầu nó.Nó chỉ cần cái sim,máy không quan trong.Điện thoại Mobiado nhìn bế ngoài kịch cợm chứ thật ra toàn bộ vỏ làm bằng đá saphire không trầy xướt nhưng rất dễ vỡ.Chỉ cần nắp lưng bị vỡ,cục pin văng ra là nó lấy được cái sim.Nó nhìn trợn mắt nhìn N và mạnh ta đập cái điện thoại. “Bốp”.Đúng như dự tính của nó,chiếc sim văng ra ngay chân Đức Minh.Thằng nhóc vậy mà khôn,như hiểu được ý của chị mình,nó dùng chân dẫm lên che cái sim lại và đứng im như không hay biết gì.Nó thấy và yên tâm.Thế là chỉ cần im lặng cho N ra về thì nó lấy cái sim rồi lấy máy của Nhật Minh bỏ sim vào là liên hệ với anh ngay vì nó tin giờ này chắc anh cũng như nó không thể nào ngủ được dù hai lý do khác nhau.
N tức sôi gan nhưng kềm chế lại:”Em làm như thế là muốn phi tang?Anh giữ cái xác máy này,mai mang đi sửa lại là xong.Ủa cái sim đâu?Hắn loay hoay tìm hoài không thấy.Đúc Minh giả đò ngáp dài và nói buồn ngủ rồi,ngủ sớm mai đi học thôi và liếc chị hai nó một cái để báo hiệu.Tìm mãi không được cái sim.Thấy N cứ tìm hoài mẹ nó mở tủ lấy chứng minh thư đưa cho N và nói:”Cài sim đó mẹ đứng tên đăng ký.Con cầm chứng minh mai đăng ký làm lại sim cho em nó.Loan nó mệt lắm rồi.Từ chiều giờ nó chưa ăn uống gì.Chuyện gì để mai hãy tính!Mẹ không muốn nó bệnh,con về Cao Lãnh đi!Từ hôn hay không thì mai con nói anh Thành xuống đây một chuyến giải quyết luôn”.N cầm chứng minh thư rồi nói:”Chuyện từ hôn con cũng nghĩ đến rồi.Con nghĩ con không chấp nhận được một người vợ chưa cưới đã cắm sừng lên đầu mình.Nhưng cái gì cũng phải có lý do rõ ràng.Con sẽ mời ông bà hai bên,những người chứng kiến cuộc hứa hôn của tụi con để họ hiểu vì sao từ hôn.Mà con từ hôn chứ Loan lấy tư cách gì từ hôn con?Chào ba mẹ con về!”,Nói xong hắn đi ra xe về mà không thèm chào nó một tiếng.Nó cũng chẳng cần.N đi rồi,ba nó nói:”Con mệt không?nếu mệt thì đi ngủ đi,còn không ba muốn nói chuyện với con vài điều”.No muốn nghe ba nó nói nên không trả lời mà ngồi lại.Ba nó hỏi:”Chuyện Phong,mẹ con nói là hoàn toàn sự thật?Con và Phong chưa biết mặt nhau cho đến thời điểm này?”.”Dạ ,con nói thật,ba tin con đi mà.Tin nhắn chỉ là con và anh ấy nhắn với nhau thôi,chứ thật sự con và ảnh gặp nhau một lần còn chưa có thì nói gì đến những chuyện vượt qua bức tường đạo đức ấy chứ?”.”Thôi được rồi,con đi ngủ đi”.Nó đang rữa mặt thì Đức Minh chạy lại “Cho chị nè!””Ừ,cảm ơn””Tay chị còn đau không?Em xoa dầu cho””Tay chị còn bị bầm rồi kìa,hồi chiều em chạy đi kêu ba mẹ ,gọi điện cho anh ba đó”.”Ừ ,em thông minh lắm.!Ngủ đi mai còn học sớm,em học bài chưa?””Chiều giờ em lo cho chị học bài không vô.Sáng vô xin thầy khỏi trả bài một bửa,em ngủ nha””Ừ”.Nó lại chỗ Nhật Minh hỏi kêu đưa điện thoại cho nó bỏ sim vào một tí thì thật xui xẻo.Nhận được điện thoại của Đức Minh nó lính quýnh lo dẹp cửa hang về mà bỏ quên điện thoại lại cửa hàng.Điện thoại của Đức Minh thì xài Sfone nên không bỏ sim mobifone của nó vào được.Máy của mẹ thì không thể,ba thì không xài điện thoại.Chết thật,nó mở máy tính lên gõ mail,hy vọng anh sẽ đọc được.”Anh tắt điện thoại có số 01288……48 đi,có việc ,em sẽ giải thích sau”.Vì mẹ nó nằm kề bên nên nó không dám gõ nhiều.Nó nằm im như ngủ,tâm trạng hoảng loạn.Cũng chính từ đêm đó,bắt đầu chuỗi dài những giấc ngủ bất an của nó mà chính nó và mẹ cũng không biết vì sao?
