Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Những khám phá tu luyện trong "Tây Du Ký"

3 trả lời, 1.845 lượt xem — Trang 1 / 1
Khám phá “Tây Du Ký” (1): Thạch Hầu [/align]  Bản để in[/align]Tác giả: Thuyền Tưởng

[Chanhkien.org] Tây Du Ký ghi lại quá trình tu luyện đắc Đạo của con người. Người bình thường chỉ có thể lý giải câu chuyện từ giác độ thủ pháp văn học mà thôi. Còn nếu chúng ta lý giải theo góc độ văn hóa truyền thống Đông phương, nhận thức nội hàm trên cơ sở Phật và Đạo, thì mới có thể hiểu được một chút.
(1) Thạch Hầu
Sự ra đời của Thạch Hầu (Khỉ đá) là sự mô tả cách mà bất cứ sinh mệnh nào trong vũ trụ được tạo thành lúc khởi nguyên: đó là từ linh khí của Trời Đất mà thành. Nó nhảy ra khỏi kẻ tảng đá. Sự ra đời của nó khiến một khối năng lượng rất lớn được phóng thích và làm rung động Trời Đất. Đến Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng phải chú ý.
Thạch Hầu được sinh ra với hai con mắt mà có thể nhìn thấy được tận Thiên Đình. Thật ra, con người cũng có khả năng này từ lúc đầu. Chính là những quan niệm thế gian này đã ngăn cản cặp mắt chúng ta không nhìn thấy. Trong giới khí công có không ít người được khai thiên mục và có thể nhìn thấy được. Khi Thạch Hầu rửa mắt bằng nước của thế gian này, đôi mắt của nó bị mất ánh sáng vàng kim. Từ điều này chúng ta có thể biết rằng những người mới sinh ra rất tinh khiết cả thân lẫn tâm. Sau này, trong quá trình “học tập” kiến thức và cách cư xử với người và vật trong đời sống hằng ngày, thì mất hết tính tự nhiên mà trời ban cho. Chính vì lý do này, trên con đường tu luyện, người ta nói về tống khứ tất cả các quan niệm cũ của thế gian và phản bổn quy chân, trở về tự ngã chân thật ban đầu.
Thạch Hầu có thiên tư bẩm sinh và không bao lâu trở thành Hầu Vương trên Hoa Quả Sơn, động Thủy Liêm, sống một cuộc sống an nhàn, tiêu dao tự tại. Bình thường, bất cứ ai sống một cuộc sống thoải mái cũng không nghĩ đến tu luyện. Tuy nhiên, Thạch Hầu có một căn cơ rất tốt. Nó vẫn muốn đắc Đạo. Nó theo học bản lĩnh cao cường với Tổ Sư Bồ Đề, được chọn làm thân thụ, đó là nhờ bản năng tiên thiên tạo hóa ban tặng cho Thạch hầu vậy.
Ma qủy đầu tiên mà Thạch Hầu phải đánh bại là Hỗn thế ma vương. Nếu bất cứ ai muốn đạt được điều gì, trước tiên họ phải vượt qua sức ì của chính họ và tiêu diệt những tư tưởng hỗn loạn. Thạch Hầu rất tinh tấn, đó chính là phẩm chất của một người tu luyện. Trước tiên là ước thúc tự ngã, bảo trì thanh tỉnh, không thể bảo sao làm vậy, nước chảy bèo trôi. Đó là những điều kiện tối căn bản.
Nhân tiện bổ sung thêm một điểm: Tây Du Ký ngay từ lúc mở đầu đã giảng về kết cấu của vũ trụ, gồm có bốn châu lớn. Điều này cũng tương đồng với lời giải thích của một số tôn giáo, nhất định không phải ngẫu nhiên. Kết cấu thật sự của vũ trụ thì các khoa học gia với thiên văn học hiện tại vĩnh viễn không thể nào khám phá ra được.
(*) Tây Du Ký: Tác phẩm nổi tiếng của Ngô Thừa Ân, gồm 100 hồi, nói về cuộc hành trình sang Tây Trúc thỉnh kinh của Đường Tăng. Sau khi Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung đã cùng Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh hộ tống Đường Tăng sang Tây Phương thỉnh kinh, dọc đường đi đã hàng ma phục yêu trải qua 81 kiếp nạn, cuối cùng thành chính quả.
(còn tiếp)
Dịch từ:
http://www.pureinsight.org/node/4949
http://www.zhengjian.org/zj/articles/2007/8/16/47797.html
http://falundafa.org
http://www.minhhue.net
http://www.chanhkien.net
http://www.daiphap.com
liberty9987@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
Khám phá «Tây Du Ký» (24): Nhân thân nan đắc [/align]  Bản để in[/align]Tác giả: Thuyền Tưởng
[Chanhkien.org]
(24) Nhân thân nan đắc
Mộc Tiên Am
Tại Mộc Tiên Am, núi Kinh Cức, Đường Tăng gặp phải mấy thứ cây thành tinh.
Đây là một loại hiện tượng khách quan trong giới tự nhiên; trong nhiều chuyện thần thoại khác nhau đều có nội dung này. Tuy nhiên đối với người tu luyện mà nói, dẫu họ thấy bao nhiêu con yêu có bản sự, đã sống bao nhiều năm, thì những thứ “tinh” ấy không thuộc về tu luyện, mà là nhờ gặp được linh khí của trời đất, không hiểu thế nào là tu tâm; đối với người tu luyện hoàn toàn không thể coi đồng như nhau.
Trong «Tây Du Ký», thái độ đối với người và yêu là khác biệt rất rõ. Sinh tử con người do nhân quả báo ứng quyết định, hễ đánh chết người, thì chính là sát sinh, quyết không cho phép; nhưng đối với yêu ma, thì nhất định phải diệt trừ. Tuy nhiên đã đến thời kỳ mạt pháp đặc thù này, đối với những tà ác mang tội với Phật Pháp, thì cũng hoàn toàn không thể đối xử như người bình thường, mà chính là xử lý như yêu ma. Con người nhất định không thể phạm tội đối với Thần.
“Thân người khó được,
Trung Thổ khó sinh,
Chính Pháp khó gặp,
Được cả ba điều,
May mắn lắm thay.”
Bài thơ này Đường Tăng ngâm trong Mộc Tiên Am ngụ ý quả là sâu sắc! Trung Quốc vốn được gọi là “Thần Châu đại địa”, kỳ thực chính là tiết lộ thiên cơ vậy!
Tiểu Lôi Âm Tự
Cố sự về chùa Tiểu Lôi Âm cũng là một tình huống thực tế gặp phải trong tu luyện.
Người tu luyện đương nhiên đều mong đắc Đạo, thành chính quả; tuy nhiên nếu chủng tư tưởng này nặng quá, thì sẽ trở thành một loại chấp trước, cũng có thể bị ma lợi dụng. Có người tu luyện trong quá trình tu luyện nhìn thấy Phật, nhưng Phật ấy không nhất định là thật, có khả năng là ma giả hình tượng Phật. Lúc này nếu người tu luyện thuận theo an bài của Phật giả, thì kết quả có thể nhập ma đạo, phí công nhọc sức. Tu luyện quả thực chẳng hề dễ dàng, đâu đâu cũng là ma nạn.
Ví như trong kinh Phật của Tịnh Độ tông, có nhiều phương pháp quán tưởng, trong đó có nội dung quán tưởng Phật, trong đó nhấn mạnh phải chú ý phân biệt chân giả, ngoài ra còn có phương pháp phân biệt cụ thể. Kinh Phật chính là sách chỉ đạo người tu luyện, giới thiệu rất nhiều thứ đều là ở ngoài không gian vật chất của nhân loại, người bình thường không tu luyện rất khó nhìn thấy nội dung thực chất trong đó. Thiên cơ không thể tiết lộ.
Trong đông đảo người tu luyện Đại Pháp Phật gia hiện nay, có người thật sự ngộ được loại tình huống này; đó tuyệt đối không phải điều gì huyền hoặc cả, mà là hết sức thực tại.
Đà La Trang
Tại Đà La Trang, Ngộ Không và Bát Giới đánh chết mãng xà tinh.
Trong cả hai nền văn hóa Đông và Tây phương, đều coi rắn, bọ cạp, nhện và cóc là tà ác, là vật xấu xí khó coi. Trong giới tự nhiên chúng thường là có độc. Nghe nói ở thế giới tại không gian khác, chúng quả thực đều là tà ác, đều là bị ma sai khiến làm điều xấu; bản thân chúng nếu như có một chút năng lượng cũng sẽ làm điều xấu. Người tu luyện khi đã đạt đến một cảnh giới nhất định thì những thứ này đều chịu không nổi một cú đánh. Do vậy mới có câu nói: “Nhất chính áp bách tà”.
Chu Tử quốc
Vương hậu nước Chu Tử bị yêu quái cướp đi, đây là kết quả từ sự an bài của các vị Thần tiên. Người bình thường nói về duyên phận, dùng thuật ngữ tu luyện chuyên nghiệp mà nói thì chính là nhân quả luân báo. Thế giới con người sôi nổi nhộn nhịp là vậy, nhưng thực ra đều đang sống trong mê.
Một người bình thường là Thần mang tội, phải nhận báo ứng, bị giáng xuống hạ giới; như vậy trước đây nhất định đã từng phạm tội, nếu muốn tu luyện quay trở về, thì không chỉ phải giải quyết nhân duyên nơi thế gian, mà còn phải giải quyết thiên duyên nơi thiên đàng. Quả thực là rất khó. Người tu luyện sau khi đạt đến một tầng thứ nhất định kỳ thực đã có thể được tính là Thần rồi, rất nhiều ma nạn gặp phải sau này kỳ thực đều là khảo nghiệm đối với Thần. Quan hệ nhân duyên này, chỉ có thượng sư với uy đức cực cao mới có thể hóa giải nổi. Người tu luyện mà không có thượng sư thì khẳng định là không xong.
Có người luyện khí công tưởng rằng thông qua ý niệm nào đó của bản thân hay động tác nào đó là có thể đắc Đạo, thực sự là quá ngây thơ vậy.
(*) Tây Du Ký: Tác phẩm nổi tiếng của Ngô Thừa Ân, gồm 100 hồi, nói về cuộc hành trình sang Tây Trúc thỉnh kinh của Đường Tăng. Sau khi Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung đã cùng Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh hộ tống Đường Tăng sang Tây Phương thỉnh kinh, dọc đường đi đã hàng ma phục yêu trải qua 81 kiếp nạn, cuối cùng thành chính quả.
(Còn tiếp)
Dịch từ:
http://www.zhengjian.org/zj/articles/2007/9/8/48276.html
http://www.pureinsight.org/node/5023
http://falundafa.org
http://www.minhhue.net
http://www.chanhkien.net
http://www.daiphap.com
liberty9987@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
Bình «Tây Du Ký» từ góc độ người tu luyện (III) [/align]  Bản để in[/align]Tác giả: Kim Cung
[Chanhkien.org]
Người Trung Quốc có câu thành ngữ, gọi là “tâm viên ý mã”, có nghĩa là mơ tưởng hão huyền, muôn vàn tâm tư, suy nghĩ vẩn vơ, v.v. Trong «Tây Du Ký», câu này lại để chỉ Tôn Ngộ Không và Bạch Long Mã, ám chỉ rằng khi tu luyện, Huyền Trang không được phép nới lỏng họ, nếu không ở không gian người thường sẽ có biểu hiện chính là không nhập định được, chưa đủ tâm thanh tịnh; còn tại một không gian khác lại có biểu hiện là Huyền Trang vì tự bản thân không buông bỏ được tâm chấp trước, hoặc là tâm chấp trước của Ngộ Không chưa được vứt bỏ, dẫn đến thầy trò tạm thời chia lìa.
Ngộ Không vừa mới khởi hành đã gặp phải sáu tên cướp chặn đường, đại biểu cho “lục căn” mà người tu luyện không thể bị mê hoặc: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý. Ngộ Không vừa trừ căn chúng, Huyền Trang đã không chịu nổi, bèn lên tiếng dạy bảo Ngộ Không. Huyền Trang lấy Thiện ngôn để khuyên giải, chỉ rõ đạo lý tu Thiện cho Ngộ Không; tuy nhiên “lục tặc” này thực ra là thể hiện của chấp trước ở không gian khác, tương đồng với nghiệp lực, không thể lưu tình với chúng. Huyền Trang dạy bảo một hồi thì biểu lộ tâm lo lắng rất nặng, không còn là Thiện tâm thuần chính nữa; cộng thêm Ngộ Không tuy trừ ác dương Thiện, nhưng vẫn còn chấp trước, khiến thầy trò chia ly lần thứ nhất, lần đầu tiên “tâm viên” bị thả ra.
Cũng may Ngộ Không ngộ tính tốt, được Long vương dùng điển cố “ba lần dâng giày ở Cầu Dĩ” cảm động, quyết tâm trở về bảo hộ Đường Tăng tiếp tục tu luyện. Đường Tăng lúc này đã được Quan Âm Bồ Tát ban cho Vòng Kim Cô và thần chú “Định Tâm” để sau này hàng phục Ngộ Không. Quả nhiên Ngộ Không vừa về đã phải chịu khổ để kiềm chế tâm kiêu ngạo, một lòng theo Đường Tăng đi về Tây. Còn tâm “hành Thiện với tà ác” của Huyền Trang sau này cũng khiến ông chịu rất nhiều đau khổ.
Tới lúc thu phục Bạch Long Mã, bởi vì tâm kiêu ngạo của Ngộ Không trỗi dậy rất mạnh, không nói rõ danh tính mà đã tranh đấu với Bạch Long Thái tử, tự dưng thêm vào một nạn nữa. Bồ Tát giúp Ngộ Không hàng phục Bạch Long xong mới giảng ra cái Lý này, Huyền Trang từ đó cũng thu được “ý mã”.
Ngộ Không lúc đầu chính là vì khởi tâm hiển thị mà bị Bồ Đề Tổ sư đuổi khỏi sư môn, lần này tại Quan Âm viện cũng là vì đem khoe áo cà sa nên mới bị yêu quái gấu đen lấy trộm mất. Đồng thời Kim Trì trưởng lão khẩu Phật tâm ma, hại mình hại người, đã mất mạng còn bị cháy mất tự viện, tu hành nửa chừng, vẫn bị đọa luân hồi. Đúng là một khi khởi tâm chấp trước liền lập tức chiêu mời ma.
Lúc Bồ Tát hạ sơn theo Ngộ Không vào hang gấu hàng ma, đã chiểu theo mưu kế của Ngộ Không mà biến thành yêu quái sói xám. Sau khi biến hóa, Ngộ Không nói: “Bồ Tát yêu tinh hay yêu tinh Bồ Tát đây?” Bồ Tát cười điểm ngộ: “Bồ Tát hay yêu tinh, âu chỉ một niệm.” Có thể thấy tu thành Phật hay đọa đường ma đều là do tự bản thân mình cả. Sai biệt một niệm dẫn đến kết quả khác nhau.
Bát Giới sau khi được thu phục vẫn không cải biến sắc tâm. Tham ăn lười biếng, oán thán đầy bụng, hoàn toàn không giống người tu luyện. Ngộ Tịnh quy y tại Lưu Sa hà, gia nhập đoàn thỉnh kinh. Để thử tâm mấy thầy trò xem có kiên định hay chăng, Lê Sơn Lão mẫu cùng ba vị Đại Bồ Tát biến hóa thành gia đình bà quả phụ. Khi Lê Sơn Lão mẫu đề xuất việc kén rể, tâm mỗi người lập tức sáng tỏ ngay: Tâm lấy kinh của Tam Tạng tuy vững như bàn thạch, nhưng tâm sợ hãi và lo lắng vẫn đi theo ông như hình với bóng; Ngộ Không trời sinh vô tâm sắc dục, vả lại biết rõ việc này là các vị Bồ Tát thử tâm mấy thầy trò nên càng bất động tâm; Sa Tăng thần thông có hạn, căn cơ bình thường, nhưng tâm tu luyện thì vô cùng kiên định; chỉ duy Bát Giới vẫn còn sắc dục, đã ham phú quý lại thiếu siêng năng, cuối cùng vấp ngã rất nặng.
Kế đó tới Ngũ Trang quán, là một đại kiếp nạn, tuy nhiên nạn này cùng với tâm chấp trước chưa buông bỏ được của đoàn thỉnh kinh có quan hệ mật thiết với nhau. Chủ Ngũ Trang quán là một vị Chân Nhân của Đạo gia, đạo hạnh thâm sâu, tầng thứ rất cao, tuy nhiên Ngộ Không lại chưa biết tiếng nên mới gây ra mầm tai họa xuất phát từ tâm kiêu ngạo và oán hận của mình. Đồng thời tâm sợ hãi và lo lắng của Tam Tạng cũng châm ngòi sự việc: vì ông sợ ăn Nhân Sâm quả mà khiến đồ đệ phải hái trộm. Tâm tham ăn của Bát Giới càng đổ thêm dầu vào lửa, xui khiến Ngộ Không trộm Nhân Sâm quả. Ăn xong Nhân Sâm quả rồi, ba người lại chối cãi, Tam Tạng khuyên giải một hồi để Ngộ Không hồi tâm chuyển ý, thừa nhận sai lầm, chẳng qua vì Ngộ Không sơ ý mà dẫn tới hiểu nhầm, khiến hai đạo đồng chửi rủa ầm lên. Kỳ thực cũng bởi Ngộ Không tính Nhẫn quá thấp, một chút uất ức cũng không chịu được, nếu không giải quyết có khó gì? Sau khi đánh bật gốc cây tiên, tội lại thêm tội, đoàn thỉnh kinh lại không muốn chịu trách nhiệm, muốn đào tẩu. Đến lúc Trấn Nguyên Tử quay về rồi, bắt bốn người trói lại đó chờ xử phạt. Ở đây lưu ý điểm này, Trấn Nguyên Tử là bậc Chân Nhân đắc đạo, tuyệt không phải là vì phẫn nộ mà trả thù bốn thầy trò Tam Tạng, mà là sau khi tươi cười nghe hai đạo đồng thuật lại rồi mới làm, không hề nổi nóng. Mà việc ông làm cũng phù hợp với đạo lý thường tình: Làm sai thì phải hoàn lại, đánh bật gốc cây tiên rồi thì phải tìm cách chữa trị. Ông chỉ là duy hộ cái Lý tại cảnh giới của tầng thứ ấy mà thôi, chứ không như người thường vẫn tưởng. Sau khi Ngộ Không nhờ được Pháp lực của Quan Âm Bồ Tát chữa lành cho cây, Trấn Nguyên Tử lập tức thi hành lời hứa, kết giao cùng Ngộ Không, qua sự việc này cũng khiến Ngộ Không minh bạch hậu quả nghiêm trọng của việc “không thể Nhẫn” là như thế nào.
(Còn tiếp)
Dịch từ:
http://www.zhengjian.org/zj/articles/2006/3/24/36158.html
http://falundafa.org
http://www.minhhue.net
http://www.chanhkien.net
http://www.daiphap.com
liberty9987@gmail.com
Đăng nhập để trả lời
0
“Thân người khó được,
Trung Thổ khó sinh,
Chính Pháp khó gặp,
Được cả ba điều,
May mắn lắm thay.”

Xin chào!
Cảm ơn bạn. Mình cảm thấy trên đường tu tâm giải thoát theo PHÁP LUÂN ĐẠI PHÁP, với tâm từ bi mình đã có bạn.
Đất đã rung và lửa đã phụt.
Sa mạc đã hóa hoang khắp nửa đất Trung Nguyên.
Thiên cơ đang mở!!!
Chúc bạn khai ngộ!
Liên lạc nha!
Mong bạn.
Đăng nhập để trả lời
0