Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

hoa tím

844 trả lời, 98.403 lượt xem — Trang 7 / 29
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-14 18:39:48hoa tím xưa>
 
 
 
 
Thu ngẫm

Làm sao quên được tình thu
heo may đọng má lãng du tâm hồn
chiều buông vời vợi vì hôm
bảy chờ chín đợi dạ còn chơi vơi

thu vàng se sắt bến đời
dòng xưa bờ cũ bời bời niềm riêng
gió thu sao khéo phung phiêng
cho lòng bén cháy chao nghiêng cánh hồng

thu sang trời đất mênh mông
sương buông như vẽ  bến sông ảo huyền
thế gian tựa cõi thần tiên
thời gian như đọng lãng quên phận người

ráng đông đã ngả thu ơi
mấy hơi tàn úa rụng rơi về nguồn
thế nhân lưu lại phần hồn
cầu cho yên ả vập vồn trăng sao.









📎 sươngthu
Đăng nhập để trả lời
0
Cạn thu
 
Sương sa gió táp hiên nhà
em ngồi tựa cửa nghe xa khúc buồn
cuối thu lá chảy về nguồn
người đi năm ấy biệt muôn dặm dài
 
ngày vui hẹn tới giêng hai
chịu mùa đông nữa gió hoài xứ xa
người đi có nhớ quê nhà
hay là vui thú vào ra cửa người
 
Hoa nhà đâu kém phần tươi
mấy phen ong bướm mười mươi muốn gần
hương bền giữ chẳng lần khân
chờ người ngoan lại vũ vần yến oanh
 
Gió thu có đến phương anh?
nụ hôn gửi gió mong manh ấm nồng
ngấm cung tình ái mênh mông
ước ao thu cạn nhanh đông xuân về…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-18 11:09:45hoa tím xưa>
 
 
 
 
 
 
 Dạ lan hương
 
Dạ lan hương sao đêm mới thức
để chờ mong vương vít hương nồng
dạ hương ơi! Tình em là thực
sao oan khiên tiếng đĩ ban đêm
 
dạ lan hương mắt sắc môi mềm
thơm bủa giăng nụ hôn ngây dại
phải hương em để nhớ suốt đời
dẫu có chết còn mơ hương lại
 
hận một nỗi tình bất tái lai
gặp một đêm rồi xa xa mãi
trời sao chẳng se duyên buộc chặt
phút huy hoàng chợt tắt em ơi!
 
Suốt ngàn năm vật đổi sao rời
chẳng có được lần say đến thế
có thể gặp hương hồng hương quế
tim đằm sâu vẫn giấu dạ lan…
 
 
 


📎 dalanhuong
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
 
 
   Duyên tím
Hoàng hôn mây tím ngừng bay
ý chừng chẳng muốn kéo ngày vào đêm
phút chia phôi ấy dịu êm
vừng dương ngầm hẹn qua đêm lại về
 
quần chùng áo tím triền đê
đò đưa ai hẹn ai về bến sông
dập dìu phiên chờ cầu đông
mua may bán chịu tơ hồng buộc tay
 
đường hoa rợp tím gió lay
chân đưa líu ríu chốn này gặp nhau
nhờ nương cánh tím nhiệm màu
thuỷ chung một mối đỏ cau thắm trầu
 
bắc cầu dải yếm chắc đâu
cho khăn quàng tím ơ ầu tình tang
mưa xuân phơi phới giăng hàng
tim yêu bỏ ngỏ nhỡ nhàng nhau ra…


📎 hoatím
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-22 11:31:59hoa tím xưa>
Lỡ
 
Thuyền trăng đã đỗ bến tây
một mình dãi bóng sông mây lững lờ
gió thu bỗng lặng như tờ
hình như gió cũng bơ vơ giữa trời
 
sao người chẳng tới người ơi
sương sa trăng  xế tơi bời lòng em
đêm nay lại thức trắng đêm
lặng nghe tiếng dế đến mềm tóc mai
 
ước gì vạn dặm bước hài
thoắt đi thoắt hiện lướt đoài sang đông
biết người xanh vỏ đỏ lòng
còn son hay đã cải ngồng mãn hoa
 
bao năm hạ đến thu qua
cô đơn chờ ngóng mòn toà thiên nhiên
đận này trăng đổ đầu hiên
vơ vào kẻo để duyên tiên lỡ làng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-25 01:29:43hoa tím xưa>
                                
 
 
 
     Xem chừng

Em ơi chớ hái lá vàng
kẻo thu đi mất đổ buồn cho cây
chờ khi câu trắng lên mây
trời xanh thẳm giọt heo may se lòng

Có hái thì hái lá vông
làm duyên khéo nhuộm cho hồng móng tay
chỉn chu lá liễu lông mày
trong veo mắt phượng nồng say mặn mà

chênh chao thu sắp sửa qua
sen tàn cúc tiếp nở hoa thắm vàng
nhận nhời lấp lửng đông sang
cho lòng khấp khởi mang mang vui buồn

biết gia phong tỏ ngọn nguồn
vội vàng nhớ lựa theo luôn xin đừng
tình dang dở tim ngập ngừng…
nẫu lòng dẫu để xem chừng em ơi!
Đăng nhập để trả lời
0
Thu xưa
 
Buồn nhìn chiếc lá thu rơi…
nào ngờ tình khúc chơi vơi vọng về
mùa tình năm trước ven đê
gió thu lạnh lướt tóc thề ủ hương
 
sương chan khoé mắt thân thương
ấy là giọt lệ mỹ nương trao tình
trăng cười thua miệng người xinh
cỏ như nhung lụa đôi mình gối chung
 
 
thủơ đầu biết mấy mông lung
đá vàng thề thốt đi cùng thời gian
tưởng như thu chết chẳng tàn
người tình ôm lá thu vàng tương tư
 
thu nay lá rụng vàng lừ
tình yêu đã bỏ tạ từ tim ta
cô đơn điểm nhịp trăng tà
người đi có nhớ gọi là tình xưa.
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-30 16:34:31hoa tím xưa>
Em và hoàng hôn
 
Chiều buông vàng ánh cuối trời
anh ơi ! Ập đến cho đời xuyến xao
dang tay em chạy gió ào
vòng tay anh đỡ em vào thiên thai
 
hoàng hôn như áo choàng ngoài
tóc buông theo gió ngực xoài ánh dương
phút huy hoàng đấy anh thương!
rồi đêm chợt đổ …thu vương nỗi sầu
 
cuộc tình dang dở bấy lâu
bài ca khao khát nhuốm màu sương sa
biển ngời xanh sóng tan xa…
đừng làm em sợ! Nhạt nhòa con tim
 
giá đừng mòn mỏi cánh chim
trăng thu đứng lại đừng chìm tinh không
giá đừng sập đến đời đông
tình thu miết chảy phiêu bồng nhân gian .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-09 09:39:50hoa tím xưa>
Hương hoa sữa
 
Hương đêm hoa sữa nồng nàn
không dưng lan toả ngập tràn xứ mơ
hình như hoa cũng đợi chờ
trăng lên dãi bóng tỏ mờ trong nhau
 
trăng vàng đã ngỏ chi đâu
mà sao nhành sữa ngả màu cốm xanh
tơ duyên hờ hững sao đành
màn đêm xao xuyến an lành hỡi ai!
 
sương thu se lạnh thoảng ngoài
cho ngời môi thắm mơ hoài giao duyên
bắt đền sao đặng thiên nhiên
duyên mình mình buộc đông nền hạ say
 
 
thời gian thấm thoát tháng ngày
xuân thì nhan sắc rồi bay về trời
chi bằng lúc dạ rối bời
cậy hương hoa sữa trao lời… khó trao.


📎 hoasữa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-16 04:38:34hoa tím xưa>
Ra sông nhớ suối

Cụp vào hay mở ra đây
mà sao bông cỏ đong đầy yêu thương
mờ xa sông cạn dặm trường…
bao giờ tới biển để vương tơ lòng

đành rằng bán nhớ mua mong
yêu người nào dễ mà hòng thiết tha
tiền duyên năm vấp bảy va
mối này mối nọ…đến ta liệu dừng?

không dưng ăn nói ngập ngừng
tiếng rằng cá cắn mồi ưng thế rồi!
ngờ đâu tim chửa trào sôi
tình chung thi thoảng, bồi hồi dở dang

ước gì sông ngược lại ngàn
hiểu cho lòng suối đá đan nước luồn
chắt chiu hèm trắng dòng tuôn
gặp sông sóng cả ôm nguồn dòng trôi.


📎 CopyofPicture419
Đăng nhập để trả lời
0
Cầm nắm….đố ai!

Trước vừa mới tươi nguyên sau mờ bạc

ví như tình chợt thắm chợt tàn phai

sao níu được hương lan theo gió thoảng

còn lại chăng mòn mỏi trốn tìm nhau



thì ừ gió ừ trăng nhẹ mà đau

thử gợn nhỏ cách xa dù tâm tưởng

cõi trần ai đơn côi dù một thoáng

ai chịu nổi giá băng ngấm qua tim



như bản nhạc không lời thêm chấm dôi

ơi bản ngã nhân duyên chắc bền rồi

sao chếnh choáng xa xăm hồn nhẹ bỗng

đố ai cầm ai nắm được tình ai



cậy tháng năm lộ rõ mặt anh tài

vui lắm chứ chẳng tày buồn lắm chứ

đời bể khổ nào chảy khỏi bờ vai

hồng điệp khúc nhận trao tình muôn thủa.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-19 05:19:14hoa tím xưa>
Nguyệt quế dạ khai

Em bảo đừng anh… kẻo người ta biết!
chỉ có hai ta với vành trăng khuyết
đêm mỏng tang nguyệt quế trắng đưa hương
xao xuyến cõi lòng quỳnh tương bất tận

em bảo đừng anh…kẻo người ta thấy!
không gian như hẹp lại chỉ đôi mình
mái tóc thuôn dài gội vội hoàng hôn
đủ vương vít chói tim nhau một mối

em bảo đừng anh …kẻo người ta cười!
em tròn mười tám anh mới đôi mươi
đời quá trẻ măng tơ sao mà vội
nhưng tình yêu sập đến biết làm sao


em bảo đừng anh… kẻo người hay!
hẹn nhau bữa chọn thế mà may
đúng kỳ nguyệt quế thơm bừng nở
hứa hẹn tròn vành mãi sau này


em bảo đừng anh…biết điểm dừng!
vòng tay ôm xiết còn lỏng ơi!?
vẫn còn nợ em con tim bối rối
hãy vội lên đi uống mộng đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Người lái đò sông “Văn”
 
Sông “Văn” con nước đầy vơi
đò ngang thầy lái bời bời yêu thương
qua sông trò toả muôn phương
hẹn ngày nhà giáo hiến chương kính thầy
 
một ngày thầy, bạn sum vầy
muôn hoa ngời sắc đong đầy nhân văn
“vi sư” nửa chữ…thành trăm
như diều no gió thắm đằm trời xanh.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-28 05:25:39hoa tím xưa>
Bâng khuâng
 
Vạt chiều
buông kín đôi bờ
dáng vàng
tựa mạn con thuyền đợi ai?
 
bâng khuâng dõi cảnh thiên nhân ấy
rõ khéo tình em thế cũng lây!
 
thuyền em bé nhỏ
dòng sông vơi đầy
dòng đời trôi mãi…
liệu dừng bến nào đây?
 
mưa sa
chưa nặng hạt
gió bấc chửa lạnh lòng
con thuyền
sao muốn đậu
hỏi bến bến lặng thinh!
 
biết đâu
bến đã đợi
tự ngàn năm nay rồi
có tình thuyền cứ cập
cần chi nói thành lời
sóng tình
kỵ chơi vơi…
 
Đăng nhập để trả lời
0
Lạ thay cậu bé không xin tiền
 
Lem luốc tiều tuỵ, bé ăn xin
người ta cho tiền em không lấy
mắt ngắm bó hoa héo trong bình
và ngỏ lời xin được bó hoa kia
trịnh trọng ôm ghì, lầm lũi bước đi…
 
qua khu phố “ổ chuột” thường khi
và qua những phố phường sang trọng
bao trẻ lang thang không hiểu em làm gì
gió rít lạnh lùng theo đôi chân bé nhỏ
 
khó khăn lắm khi lách qua đụn cỏ
bãi tha ma hoang toàng cho kẻ nghèo khó
hiện ra ngôi mộ ‘xây’ bằng vỏ hộp cắt tông
trên tấm bìa nghệch ngoạc chữ trẻ con:
“Nơi yên nghỉ của mẹ yêu quí”
 
em nhẹ tay đặt hoa lên mộ
miệng thì thầm “con tặng mẹ hoa lành”
…một trời hoa phủ lên nấm mộ
dạt dào tình con trẻ tri ân
trời đông bỗng ấm lên
giọt nước mắt trong tôi
cứ chảy âm thầm.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-20 16:24:27taivang>
cảm ơn bạn đã gợi nhiều ý , tứ thơ rất hay

TV
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-06 08:58:39taivang>
SÔNG QUÊ

Bờ trên bãi dưới quê tôi
Sông Hồng bồi đỏ lụa sồi thắm xanh
Gió nồm nam thổi trong lành
Vạn năm sóng vỗ tươi nhành nước non.


xin chiều ý bạn :

SÔNG MÊ

Sông tương một giải làng tôi,
Bầy sao tạo bến, buồm trời thắm xanh.
Mây trôi gió thổi trong lành,
Thuyền trăng nhẹ lướt, một nhành êm xuôi.

Tài Vang
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN TÌNH PHIÊU LÃNG

Bao năm xuân chảy đời lãng du
bước chân khắp cùng trời cuối đất
xuân nay cánh gió dường như mỏi
muốn xin đậu lại cành xuân em

Ngày xuân thời khắc như đọng lại
em xuân có phiêu lãng cùng anh
ta du xuân thảm chiều sương mỏng
khắp núi rừng, đồng lúa biển xanh

Núi ấp ôm mây mây rỡn núi
ngàn năm mây núi tựa tình nhân
biển ru bờ bờ ôm ghì biển
biển bờ ủ nhau cánh thiên thần...

Lãng du khắp nhân gian trời đất
đâu đâu cũng cảnh tình đồng vọng
dẫu đến muộn em ơi xin đừng trách
anh - hồn xuân nằm vẹn bên em

Đăng nhập để trả lời
0
CỔ TÍCH TÌNH YÊU

Anh bảo đời anh chẳng có gì...
anh vẫn cần mẫn và chịu khó
vun đắp một vườn hoa nho nhỏ
có cảnh đệ huynh tương tàn
kề bên quý tử tựa lão mai
và anh hùng tương ngộ kỳ tài

Rồi em đến...
đâu để y nguyên mọi thứ
em mang đến tình yêu man dại
đan xen hoa lá vườn anh
từ buổi ấy lũ hoa như ... điên dại
tất cả chúng như đòi yêu nhau

Anh như chúng hồn như say
có phải tình yêu làm ra vậy
nó túm anh nhảy múa suốt đêm dài
đến sáng mệt nhoài cũng chẳng chịu tha

Gió nói với anh tình yêu vốn thế
nó túm cổ anh chia nửa anh ra
thế mà vẫn muốn yêu trở lại

Ừ em nhỉ vườn anh bao khờ dại
tình em vào... đâu muốn đi ra. [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
THỜI GIAN TRÔI

Thời gian mải miết trôi
hoàng hôn - đêm - bình minh
bình minh- ngày- hoàng hôn
mỗi khi lòng ta xao động
thời gian như ngừng trôi
với vũ trụ thời gian - vô hạn
hữu hạn thời gian với đời người
thời gian vun đắp cho ta
sướng vui và đau khổ
mạnh mẽ và yếu mềm
tích tụ và sẻ chia...

Trong hữu hạn đời người
như "miếng da lừa" huyền thoại
dù sướng vui đến bao nhiêu
đau khổ đến thật nhiều
dẫu có nuối tiếc
"miếng da lừa" cứ nhỏ dần
hãy vươn tấm lưng trần
căng bầu ngực trẻ
sục sôi nhiệt huyết
yêu thương nhau hơn
để đến khi trở về cát bụi
không hổ thẹn với thời gian.

Đăng nhập để trả lời
0
HẸN

Chiều xưa từ một phương trời
Nhẹ nhàng em “hiện” rối bời lòng anh
Hẹn hò thời bụổi chiến tranh
Chắc thì tin chắc, mong manh có phần

Ao làng nơi hẹn những lần…
Hành quân nỗi nhớ,chợt gần chợt xa
Người đi, em ở lại nhà
Lúa xanh con gái, vườn cà tím hoa

Chiến trường rồi cũng dần qua
Tim em rộn rã đợi mùa nhớ thương
Tin anh nằm lại chiến trường
Ruột gan quặn thắt, môi hường tái tê

Gió hiu hiu thổi bờ tre
Tiếng chim chèo bẻo đổ bè lắt lay
Thôi thì vật đổi sao bay
Người đi chẳng lại, tình bày trong mê

Còn anh em được chở che
Vắng anh thao thiết lòng se sắt lòng
Mỗi lần khoả nước ao trong
Ngời rung lóng lánh, mơ mòng gặp…anh
Đăng nhập để trả lời
0
THU CA

Ai đặt bầu trời xanh
cho hồ sâu thăm thẳm
ai ru hồ xao động
cho chị Hằng lung liêng
chim hát ca triền miên
cho lá thu vàng chín
em thu sao bịn rịn
tựa đầu vào vai anh
thời gian sao trôi nhanh
ru tình đầu mộng ảo
bông hồng vàng thơm thảo
sao bằng hoa tình yêu
hoa diễm kiều hai cánh
nở thành em và anh [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
(Đón xuân Tân Mão.2011).
NGUYÊN TIÊU

Duyên trời tết nhất khởi xuân
Nguyên tiêu lễ hội quây quần bên nhau
Mưa phùn hư ảo giăng màu
Nhạt nhòa phân nửa nỗi đau phận đời

DUYÊN LỤC BÁT

Chảy hội ngồi giữa chiếu thơ
Liền anh liền chị hồn thơ giống mình
Duyên thơ lục bát đượm tình
Già nâng trẻ đón dáng hình tim thương

Đăng nhập để trả lời
0
NHA TRANG BIỂN ĐỢI

Từng mến từng yêu nên biết em đang thầm thì với sóng
Từng đắm từng say nên hiểu em mải vờn chùm hoa nắng
Biển Nha Trang ngời ngời thẳm xanh nâng toà mây trắng
Vinpearl rạng rỡ như mắt ngọc lúng liếng đa tình

Hồn người rung theo giai điệu lẩn trong hoa lá u linh
Sao vạt cỏ xanh non tơ ôm gót sen êm đềm đến thế!
Em như thoắt ẩn thoắt hiện cõi thần tiên đam mê
Có biết chăng lòng anh đang xao động giữa biển trời... [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
CHỌN HOA

Ti gôn ơi, tựa tim hồng
Ai làm tan vỡ cho lòng đớn đau

Quỳnh hoa mỏng mảnh trắng màu
Qua đêm hừng sáng nát nhàu tái tê

Phù dung khởi sắc đê mê
Sớm mai rộ nở chiều về tàn phai

Nụ hồng đỏ - trái tim ai !
Hương nồng duyên đượm sương mai đắm tình

Chọn hoa khéo ứng phận mình
Tặng người liệu có biết tình qua hoa

Đông tàn khởi sắc xuân qua
Đào, mai có giúp gì ta phong tình? [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN CHỜ

Ý xuân thắm đượm sắc đào
Hương xuân lay toả ngạt ngào hanh không
Tình xuân phớt nhẹ má hồng
Mắt ngời ngợi đắm nguyệt lồng cánh hoa

Xuân du muôn nẻo đường xa
Tìm người năm ấy vin hoa nặng thề
Mưa phùn rắc phấn sườn đê
Khóc thầm ướt vạt áo quê chung tình

Cờ xuân rợp hội sân đình
Hát câu quan họ nét xinh ngời ngời
Vương vào nỗi nhớ đầy vơi
Người dưng ngả ướm trọn đời bên nhau

Xin đừng để lá trầu đau
Vôi nồng chẳng đỏ môi màu rưng rưng
Xin đừng nhen nhúm nửa chừng
Gió êm bỏ thoảng xuân hương để thừa… [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
VƯỜN ANH

Em đi....
đầu đội trời xanh
chân đặt êm trên cỏ
nghe tiếng xuân thầm thì
Em đi...
tóc vờn theo gió sớm
gót chạm lá khô ròn
nghe tiếng thu xạc xào
Em đi...đi mãi
chẳng thể hết vườn anh
êm ái...reo ca
tới khi nào anh tàn úa [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
ĐA MANG

Quay vòng trái đất bỗng chia
Bên này nửa sáng, bên kia đêm về
Ngày trôi thấm thoắt cõi mê
Nửa ngày trăn trở, nửa đêm giã rời

Nhân sinh dằng dặc nỗi đời
Thức mòn phân nửa, ngủ vùi xen mơ
Tình đời vò võ, ngu ngơ
Nửa say miền thực, nửa khờ xa xăm…

Tưởng như tơ nõn duyên tằm
Nửa bồng bềnh nổi, nửa đằm sa se
Nửa trao trăng trút đầu hè
Nửa còn thấp thỏm e dè phòng cơ

Nửa nghe ngóng nửa trông chờ
Nửa cài yếm thắm nửa hờ nương ong
Sóng đời nửa đục nửa trong
Trộn trào bể khổ ! Sao lòng đa mang?! [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NIỀM BAN MAI

Trời khép mắt làm đêm
người và hoa triền miên giấc ngủ
Trời mở mắt làm ban mai
hoa và người náo nức nắng vàng
màn đêm rồi ban mai
một điệu van thiên nhiên êm ái

Em như bông hoa rừng man dại
hay bông hồng lấp ló vườn yêu?
nơi anh xoè tay đón hạt nắng mai
Anh đi tìm và như vô tình bắt được ánh mắt em
ánh mắt hồn nhiên ánh lên vạn vật
ánh lên ngọn cỏ đang hết mình xanh ngu ngơ
ánh lên bông ngô đồng đỏ lửa, nồng ấm mộng mơ
ánh lên chùm thu hải đường mải giấu mình trong lá

Và vô tình ánh vào mắt anh:
có màu xanh của cỏ, màu đỏ của hoa và tím màu khao khát...
Với anh, điều bắt được chính là điều sẽ được
chỉ e em nói một điều:
mắt em không ánh vào người đa đoan. [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-21 08:31:13hoa tím xưa>
   ĐI CHÙA HƯƠNG
 
Đầu niên trẩy hội chùa Hương
Thuyền ken suối Yến, ngút đường đá trơn
Thung sâu mây tỏa gió vờn
Rừng mơ thấp thoáng sườn nương phượng sà
 
Nam thiên  Hương động nguy nga
Này “Cô’ này “Cậu’ như là cầu mong
“Đụn vàng” “Đụn bạc” “Cửu long”
Tầy tầy phật tích soi trong cõi đời
 
Giữa đường suối Giải oan khơi…
Tu nhân tích đức đầy vơi nỗi niềm
Tĩnh tâm tam bảo cửa thiền
A di đà phật nhân thiên giao hòa
 
Ngày xuân đời ngát hương hoa
Chu du phật cảnh hoan ca nhân tình…
 

📎 IMG_0315.1.2
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»