BTHT82
thân mến!
Tovanhung nói hơi khó nghe, vậy bạn đừng lấy làm khó chịu trước lời thật của mình. Trong chuyện tình yêu, không phải chỉ một mà cả hai người đều phải có trách nhiệm. Khi một cuộc tình tan vỡ, người ta thường trách người đàn ông, đan tâm phụ bạc. Người ta lại thương cho người phụ nữ vì mềm yếu mà lầm đường. Đó là khi yêu.
Nhưng trong quan hệ của bạn. Mình đồ rằng giữa hai bạn chưa có tình yêu đích thực, hay ít ra là ở phía bạn trai của bạn. Bạn vì anh ấy, đưa tiền cho làm kinh tế, gởi hết niềm tin yêu, "giúp đỡ anh ấy rất nhiều"... Tất cả những điều bạn làm là đáng khen, nhưng khi sự thể như ngày nay, bạn cũng không nên kêu khổ. Vì sao ư? Vì đó là sự tự nguyện giúp đỡ của bạn đối với người bạn mình, dù là nhân danh tình yêu.
Vấn đề ở đây, tôi muốn đặt cho bạn một câu hỏi thẳng: "Bạn có tin chắc anh ấy yêu bạn không?" Và, đừng trả lời với bản thân mình bằng những lời mật ngọt mà anh ấy đã trao (hứa hẹn tương lai chẳng hạn) mà phải thông qua hành động.
Giả sử bạn phát hiện anh ấy không yêu mình nữa, vấn đề còn lại là số tiền bạn cho mượn. Nếu nó đủ lớn để bạn đòi lại thì bạn cố gắng, vì nó là tài sản của chính bạn.
Đau khổ ư? Ai dở dang mà không đau khổ. Nhưng thử nhìn lại toàn bộ mối quan hệ của bạn với anh ấy, bạn thấy rằng mình đã yêu và được yêu để rồi khổ vì yêu? Hay sự ngộ nhận, nhẹ dạ và cả tin? Hai vấn đề này thoạt nghe thì như nhau nhưng về nhận thức thì có sự khác biệt. Cái khổ trong tình yếu nó khác với cái tức của bị lừa gạt (về tài chính, niềm tin...).
Mong bạn phân tích lại mối quan hệ và có được suy nghĩ đúng đắn trong hành động tiếp theo.
Thân ái!