Diễn Đàn » Khoa Học Phổ Thông

BỘ MÁY DI TRUYỀN

3 trả lời, 735 lượt xem — Trang 1 / 1

Hiện nay khoa học đã biết rõ sự hoạt động của bộ máy di truyền.
Ðại khái và vắn tắt :
Nơi loài người, mỗi tế bào chúng ta đều có 23 cặp nhiễm sắc tố (chromosomes). Nơi mỗi cặp, một cái là của cha, một cái là của mẹ. Toàn bộ nó còn được gọi là cái phân tử ADN, hay là bộ gen di truyền. Vì trong toàn bộ cái ADN chứa hàng trăm ngàn gen, mỗi gen qui định một nét riêng, một đặc điểm của con người mang nó.
Bình thường mọi tế bào trong cơ thể đều mang 23 cặp nhiễm sắc tố nói trên. Ngay cả các tế bào sau này dùng để thụ tinh, như cái noãn sào (trứng) của nữ giới, và con tinh trùng của nam giới, trước đó chúng cũng mang đủ 23 cặp nhiễm sắc tố.
Nhưng khi những tế bào nầy chín mùi sắp được đưa vào việc thụ tinh, thì có một phản ứng hóa học, khiến cho chúng bỏ bớt đi một cái nơi mỗi cặp. Sự bỏ bớt nầy hoàn toàn vô chừng : nơi cặp nầy thì bỏ bớt cái của cha, cặp kia bỏ cái của mẹ, v.v. để rốt cuộc chỉ còn một kết hợp (23 CÁI nhiễm sắc tố). Tổng số kết hợp (23 cái nhiễm sắc tố) có được của cha hay của mẹ là (2 lũy thừa 23), tức là khoảng 8 triệu 400 ngàn cái khác nhau.
Nói cách khác, khi sinh một đứa con, thì người cha cũng như người mẹ, chỉ dùng một kết hợp (23 cái nhiễm sắc tố) trong số 8 triệu 400 ngàn kết hợp của mình. Hai cái kết hợp đó ráp lại mới tạo thành một kết hợp 23 CẶP nhiễm sắc tố, tức là một bộ gen riêng cho đứa con. Tổng số các bộ gen có thể có được là (2 lũy thừa 23) nhân cho (2 lũy thừa 23), tức là khoảng 70.000 tỷ bộ.
Nói cách khác, một cặp vợ chồng có tổng cộng là 70.000 tỷ kiểu mẫu khác nhau để dùng tạo ra đứa con. Mỗi lần sinh một đứa con, thì trúng vào một kiểu mẫu trong số đó. Một cặp vợ chồng mắn sinh, thì nhiều lắm là khoảng 20 đứa con. Chỉ 20 lần lấy mẫu trong số 70.000 tỷ cái thì hầu như không có hi vọng gì có một mẫu được lấy trúng hai lần. Bởi thế nên chỉ có những cặp sinh đôi thật, mới hoàn toàn có bộ gen giống nhau.

(phần nầy hơi xa đề, có thể nhảy bỏ)
Nhưng khi lớn lên, sống riêng rẻ, thì những trẻ sinh đôi gặp những sự thay đổi khác nhau khiến chúng mới trở thành khác nhau chút ít.
So với toàn bộ gen thì những sự thay đổi gặp trong đời sống chỉ có một tỷ lệ rất nhỏ, gây ra do ngoại cảnh như vũ trụ tuyến, các tia xạ đủ loại v.v. Và mới gần đây các khoa học gia, sau khi giải mã được toàn bộ gen của con người, đã có thể áp dụng cách trị liệu bằng gen : thay thế những đoạn gen bệnh với những đoạn gen lành mạnh, hoặc đưa vào những đoạn gen mới, để phát sinh những chức năng mới hữu ích.
Ðến đây có thể mở một dấu ngoặc để viết một bài cho thấy phật giáo đã sai lầm khi cho rằng những nhân tài của nhân loại như Newton, Einstein, không do sự di truyền, mà là do sự luân hồi qua nhiều kiếp.

Trở lại đề tài chính để nói thêm rằng mỗi cặp vợ chồng nào cũng có 70.000 tỷ kiểu mẫu RIÊNG để sinh con, bởi vì 23 cặp nhiễm sắc tố của họ khác hơn cái của người khác.
Ðến đây ta thấy rằng thiên nhiên, hay tạo hóa, hay ông trời, đã an bài một cơ cấu khiến cho mọi người đều phải khác nhau ngay từ trong sự di truyền. Sau đó, trong đời sống, mới có thêm các sự thay đổi khác, hoặc xấu hoặc tốt hơn, như gây bệnh tật hay giúp ta khỏe mạnh hơn lên.
Rất có thể là trong số 70.000 tỷ bộ gen của mỗi cặp vợ chồng, có một số ít sẽ sinh ra được những nhân tài siêu việt cho nhân loại. Nhưng muốn trúng được những bộ gen quí báu đó, thì có lẽ còn khó hơn là thọt tay chơi vào trong một thúng gạo to, mà trúng được ngay một trong số vài ba viên đá quý lẩn lộn trong ấy. Nếu chỉ trông cậy vào một người để tìm kết quả nầy, thì kể như không bao giờ có được. Nhưng nếu 6 tỷ người hiện tại cùng làm, thì có khi chỉ trong vòng vài trăm năm, hay vài chục năm là có thể trúng nhằm được một vài bộ gen quí hiếm ấy.
Ðây không phải là vấn đề riêng của một cặp vợ chồng nào, cũng không phải riêng cho một quốc gia nào, mà là vấn đề chung của loài người. Nhân loại cần có những nhân vật ngoại lệ như Homère và Platon, những trẻ thần đồng như Pascal, Mozart, Beethowen, những khoa học gia lỗi lạc như Newton, Max Planc, Von Braun, Einstein, những đại văn hào như Victor Hugo, Ernest Hemingway v.v.
Bởi thế nên nếu loài người có chủ ý muốn tìm sinh nhân tài, thì phải sinh nhiều, thật nhiều. Càng sinh nhiều thì càng có nhiều hi vọng là sẽ mau chóng trúng được những bộ gen sinh ra những bộ óc siêu phàm, chẳng những hữu ích mà lại còn rất cần thiết cho sự sống còn của giống người trong vũ trụ sau nầy. (sẽ đề cập đến trong một bài khác)
Nếu chúng ta có đủ thức ăn, đủ việc làm, cho những người trẻ được sinh ra, dù là con số sinh ra ngày càng gia tăng, thì nên cho sinh đẻ theo một tỷ lệ lớn, để cho nhân loại sẽ sớm có thêm được nhiều nhân tài phục vụ, để nền văn minh của chúng ta sẽ vươn lên càng nhanh, càng cao hơn. Và có khi nhờ những nhân tài nầy mà chúng ta giải quyết được nhiều vấn đề khó khăn khác như nạn nhân mãn.Ví dụ như nhờ họ mà ta nhanh chóng giải quyết được vấn đề du hành trong không gian, đưa được người lên sống thường trực trong không gian, tổ chức được những chuyến đi tìm đất mới trong không gian v.v.
Nhưng hiện tại thì sinh đẻ nhiều sẽ rơi vào nạn nhân mãn mà chúng ta sẽ bàn trong một bài kỳ tới.
LCR
Đăng nhập để trả lời
0
Càng sinh nhiều thì càng có nhiều hi vọng là sẽ mau chóng trúng được những bộ gen sinh ra những bộ óc siêu phàm, chẳng những hữu ích mà lại còn rất cần thiết cho sự sống còn của giống người trong vũ trụ sau nầy.


Bạn KDG thấy chưa ?
nếu bạn cho ra đồng loạt 13 trự con rơi, thì đó là một sự đóng góp rất lớn lao cho nhân loại đấy!
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Bác LCR ơi, Tre nghĩ KDG chỉ sinh được 1 nhân tài mà số còn lại thì sao, ở đây mới tính những người hữu dụng cho nhân loại chứ chưa tính tới những kẻ phá hoại, được 1 Newton mà cỡ chục Hitle chắc chết[:D]
Nói với người mình không nên nói, mất lời
Không nói với người mình nên nói, mất người
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tre xanh

Bác LCR ơi, Tre nghĩ KDG chỉ sinh được 1 nhân tài mà số còn lại thì sao, ở đây mới tính những người hữu dụng cho nhân loại chứ chưa tính tới những kẻ phá hoại, được 1 Newton mà cỡ chục Hitle chắc chết[:D]


Chào Tre Xanh
nhận xét hữu lý hoàn toàn. Nhưng không có vấn đề nào mà chẳng gặp khó khăn. Ðịnh luật do Newton cho ta, ngày càng hữu dụng, còn Hítle thì đã tiêu tùng rồi. Chắc là phải lựa chọn và chấp nhận cái nào ít hại hơn, hoặc cái nào có lợi nhiều hơn.
Xem bài tiếp theo (nạn nhân mãn), thì thấy việc phải lo, nên có khi giải tỏa được phần nào thắc mắc ở bài nầy.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0