Sầu Thơ
Lối xưa rơi rụng câu thề
Bước mòn dẫm nát đam mê thuở nào
Tình ơi khắc khoải trăng sao
Đếm đong bao lượt mà nào thấy vun
Tơ xưa sao bỗng dây chùng
Nâng ly men đắng hoà chung lệ sầu
Một mình lê bước về đâu
Mưa rơi thấm lạnh hồn đau chẳng màng
C Pham
Tủi thơ
Ôm kỉ niệm liệm chung huyệt lạnh
Hòa núi sông không chạnh cõi lòng
Mặc cho nhân thế thay dòng
Huyết tim vẹn giữ sắc hồng nguyên trinh
Vần thơ tủi- niềm tin mãnh liệt
Gửi ngàn mây ai biết dở- hay?
Tình yêu chẳng gợn sắc phai
Chảy trong huyết mạch tháng ngày sục sôi!
SD
Hờn Thơ
Vậy là hết chung đôi anh hở?
Em đâu ngờ anh nỡ quên mau
Không tin sẽ có kiếp sau
Tình chôn huyệt lạnh em đào cùng anh
Tìm về thuở tình xanh năm cũ
Tựa vai anh êm ngủ giấc say
Trần gian hạnh phúc là đây
Tìm đâu anh hỡi tháng ngày qua mau
C Pham
Giận thơ
Anh biết thế, xuân đào một thuở
Nhuộn đau thương bổng trở sắc màu
Từ trong sâu thẳm yêu nhau
Trăm năm một chữ tâm đầu khắc ghi.
Lời thơ ủ sầu bi còn đó
Những đêm về - lấp ló môi xinh
Hương xuân thoang thỏang bên mình
Ý nồng cô đọng duyên tình là đây!
SD
Trách Thơ
Lòng em đó ai hay ai biết
Cứ mải mê mải miết ngao du
Tim em rào vách làm tù
Nhốt riêng anh để đền bù cách xa
Cùng ôn thuở trăng hoa chung bóng
Viết tiếp trang thuyền sóng du dương
Bao giờ ghép trọn chữ thương
Bao giờ lối cũ chung đường hỡi anh?
C Pham
Em và Anh
Em hiền hòa ví dòng suối ngọt
Chảy loang quanh tung bọt trắng ngần
Bên nhau thanh thản muôn phần
Gió sương chẳng quản ân cần trao duyên.
Hương sắc lạ tỏa miền kí ức
Vị men nồng thôi thúc nhịp tim
Bừng lên sợi nhớ êm đềm
Sợi thương khắng khít lần tìm cõi mơ!
Ơi tình ái! vần thơ đượm sắc
Ơi tình duyên! Nhịp bắc đôi bờ
Cách xa dạ đợi lòng chờ
Mong ngày sánh bước- tôn thờ tình chung!
sd
Anh và Em
Anh nhạc khúc hoà cùng điệu hát
Ru ấm hồn tắm mát cô đơn
Cho em thôi hêt dỗi hờn
Chân tìm lối cũ bướm vờn tình xưa
Đây võng mắc đong đưa giấc mộng
Kìa môi cười vai rộng yêu thương
Đưa em dạo chốn thiên đường
Rung rinh lá cỏ giọt sương nép mình
Ơi khe khẽ mộng xinh dễ vỡ
Ơi dịu dàng hơi thở nồng say
Bên anh dù chỉ đêm nay
Là trọn ước nguyện bao ngày hằng mong!
C Pham
ĐÔI TA
Đêm cầu nguyện tình nồng ý thắm
Ngày ước mong say đắm chặc bền
Non cao hồn lượn lênh đênh
Tọa trên chóp đỉnh kề bên ...lặng nhìn.
Hái trái cấm đôi mình thưởng thức
Hòa tâm tư thôi thúc nhịp tim
Vòng tay ấm áp...ngọt mềm
Rung bao cung bậc say, chìm, tỉnh, mê!
Ơi mộng ái! bể thề khắng khít
Ơi cuộc đời! Cái đích là đây
Dìu em qua những tháng ngày
Đơm hương trổ sắc - trai tài gái xinh.
sd
Chuyện Mình
Anh vẫn thế bình minh nắng ấm
Sưởi lòng em đằm thắm dịu êm
Lá thu vàng rớt bên thềm
Thân còn vương giọt sương mềm đêm qua
Dẫu đông đến mưa sa chẳng ngại
Dù tuyết giăng tê tái không màng
Tay trong tay nắm hỡi chàng
Giữ câu ước hẹn đá vàng hôm nao
Bao nhiêu vạn vì sao lấp lánh
Bấy nhiêu tình sóng sánh ly yêu
Ngoài kia gió trở hắt hiu
Cùng anh uống giọt nắng chiều ái ân
C Pham
Duyên mơ
Hớp ngụm tình lâng lâng trí não
Ngầm men cay lảo đảo mây ngàn
Vờn quanh thắng cảnh thiên đàng
Bốn mùa tình ái – dịu dàng hồn ta.
Cơn khát vọng đơm hoa kết quả
Thỏa đam mê – hỉ xả nhân từ
Tim hồng in tac thiên thu
Ấp miền kí ức – khúc ru ngọt ngào.
Tình tuyệt diệu tuôn trào êm ả
Mộng tào khang thanh nhả trang đài
Vươn tay hoa thắm anh cài
Vô tình máu rỉ- mới hay điệp nồng.
SD
Lạc Bạn
Con chim nhỏ sổ lồng tung cánh
Tìm trời trong trốn tránh phong ba
Nương theo hơi ấm chiều tà
Lá khô kết tổ gọi nhà trú chân
Đôi cánh mỏng bao lần buông xoãi
Mặc gió đời uể oải cuốn đi
Bay cao ngẫm có được gì
Chao nghiêng mỏi cánh rồi thì về đâu?
Tìm góc vắng ngả đầu thiêm thiếp
Sợ đêm tàn nối tiếp bình minh
Đơn côi chấp cánh hành trình
Khi nao tìm dấu bạn tình thuở xưa?
C Pham
Trầm tư
Đời khúc khủyu gió mưa phong tỏa
Nhớ bạn hiền chẳng rõ phương nao
Trầm tư- tìm cõi chiêm bao
Mơ giây tương ngộ thì thào lời thương.
Nhìn giọt tím vấn vương kỉ niệm
Nhặt lá rơi chôn lịm cuộc tình
Thời gian khắc đậm dáng hình
Lung linh đôi bóng ta- mình sánh vai.
Đêm tỉnh giấc gió lay bóng nguyệt
Dạ trầm ngâm sóng biếc chực tràn
Thả hồn muôn lối quan san
Tìm em chỉ thấy trăng vàng đón đưa.
sd
Tâm Sự
Đêm đơn lạnh liếp thưa run rẩy
Mộng mơ gì lệ chảy ướt mi?
Không gian vắng lặng thầm thì
‘Nhớ con bướm nhỏ tình si năm nào’
Vườn xưa vẫn xôn xao gió lượn?
Hay nắng hồng chỉ gượng ghé thăm?
Bướm bay về nẻo xa xăm
Mang đi theo cả tơ tằm vấn vương
Giờ lối cũ người thương vắng bóng
Giờ thuyền xưa gặp sóng chênh vênh
Ngoài kia trăng khuyết lại lên
Bao giờ anh lại về bên hỡi người?
C Pham
Tự tình Bướm trắng
Con bướm trắng chây lười ngủ thiếp
Nép bên thềm cạnh liếp đung đưa
Yêu thương chớm nở bốn mùa
Hỡi ơi! Thời tiết trêu đùa ai hay?
Hoa vẫn nở gió lay vẫy gọi
Trăng mặn mà nhả sợi, tơ buông
Bước sầu theo áng mây truông
Ôm bao kỉ niệm- se luồng gối, chăn...
Tận tiềm thức tình nàng hiện hữu
Vượt thời gian tồn trử nét thơ
Trăng kia khi tỏ khi mờ
Duyên xưa mãi rạng tôn thờ trăm năm.
sd
Tiếng Gọi Con Tim
Cảm thương ai dạ bần thần
Ái tình tiếng sét đánh gần con tim
Thi nhân tâm dạ yếu mềm
Một cơn gió thoảng suốt đêm trở mình
Trách trời gieo nặng chữ tình
Bên ta thổn thức, lặng thinh bên người
Nếu xin được chọn anh ơi
Trái tim nguyện mãi một đời yêu thơ!
C Pham
SƯỞI ẤM TIM BĂNG
Vần thơ tấc dạ tôn thờ
Chữ duyên chẳng thể hững hờ muôn năm.
Thanh xuân đẹp tựa trăng rằm
Mờ xa khuất lặn tơ tằm ngổn ngang !
Con tim ai nắn bằng gang
Hay vì thời tiết hàn băng tứ mùa?
Ta xin nguyện nắng, gió lùa
Sưởi, hong ngày tháng đuổi xua lạnh lung
SD
Vườn Hạnh Phúc
Hạt hạnh phúc anh trồng em vun xới
Tưới yêu thương, âu yếm đợi mầm vươn
Nụ xinh xinh, hoa chen chúc ngát hương
Quả mật kết tình em trao anh đó
Trái tim em bao ngày anh đã rõ
Gửi theo người từ thuở mới gặp nhau
Người ta bảo cái cảm giác ban đầu
Là sự thật không dễ gì giả tạo
Lòng em thế chẳng cần chi rỗng sáo
Vui thì cười, buồn thì khóc vậy thôi
Lời ngọt ngào trên chót lưỡi đầu môi
Em không giỏi nên bao lần chịu thiệt
Vườn hạnh phúc chỉ riêng mình ta biết
Chẳng cần chi nhộp nhịp phố xa hoa
Bỏ sau lưng bước chân kẻ lại qua
Đêm thảm cỏ sáng trăng soi đôi bóng
Về bên em ngắm trời mây lồng lộng
Tay trong tay mơ ước chỉ thế thôi
Lỡ mai sau đường chẳng được chung đôi
Vườn hạnh phúc anh ơi em mãi đợi!
C Pham
Vườn trái ngọt
Vườn trái ngọt như lòng em khơi gợi
Rộ bốn mùa hương vị trỗi vang xa
Loang vũ trụ qui tụ đáy tim ta
Lồng hơi thở diết da tình chân thật.
Khu vườn nhỏ nồng say bao cung bậc
Thuở thiếu thời hay chìm đắm cơn mê
Chân hụt hẫng cuốt hút nỗi chua ê
Bước thăng trầm khát khao vườn hạnh phúc.
Duyên chưa tận đường xa dường thử sức
Tình chưa phai đợi giây phút đề huề
Hoài nhung nhớ trao trọn vẹn ước thề
Nâng cánh hoa xua tan miền giá lạnh.
Đời sóng gió vây anh đầy hiu quạnh
Cố trườn trồi níu giữ ánh bình minh
Cơn ác mộng luôn thay đổi dáng hình
Ôi ngạt thở cố gồng mình thoát hiểm.
Ngày trở lại nộp em tờ kiểm điểm
Vạn vần yêu lấp lánh giữa làn môi
Dậy xuân thì xóa dầu vết xa xôi
Vườn hạnh phúc đưa nhanh tràn bể ái!
SD
Xuân Hẹn
Xuân đến trước thềm rồi đó anh
Hoa trêu chồi biếc, lá mơn cành
Bướm ong lơi lả đang mời gọi
Nhạc khúc tình nhân êm ả quanh
Ước hẹn xuân về tay nắm tay
Dìu em dạo phố suốt canh dài
Trăng nghiêng bóng nép bên đồi vắng
Nghe lén lời yêu đương đắm say
Mưa xuân rót khẽ chạm vai gầy
Ướt áo lụa mềm, vướng tóc bay
Từng lớp nhẹ buông trên gối mộng
Lệ rơi hạnh phúc mắt hoen cay
Anh đến ru xuân say giấc nồng
Vương thơm hơi ấm quyện môi hồng
Đưa em phiêu lãng vùng mơ ước
Nơi én hẹn hò… xa bão giông
C Pham
Xuân Chờ
Trở giấc, Xuân về chim hót vang
Nhành hoa sắc đỏ đón chân nàng
Trời thanh, nắng nhẹ hương nồng, ấm
Gió thoảng đưa tình thuở đã đang...!
Sóng vỗ bồng bềnh con nước nổi
Ngàn năm biển hát khúc hồng mơ
Ru em bến đợi se duyên thắm
Trống nhạc ngân vang thỏa kiếp chờ.
Cởi bỏ nguyên trinh hái nụ đầu
Khơi nguồn hạnh phúc suốt đêm thâu
Môi mềm uống cạn dòng ân ái
Lấp kín hờn ghen giãi tỏa sầu!
Xuân chờ cửa ngõ đợi duyên ta
Gió lộng, mây xanh đuổi ánh tà
Ríu rít chim muông tràn điệp mộng
Thuyền tình lướt sóng nhịp hòa ca...!!!
Sd
Mơ Xuân
Xuân đến tựa hồ như tiếng chân
Của người yêu dấu bước sang gần?
Xa nhau đã mấy mùa trăng khuyết
Để nắng héo gầy dựa góc sân
Biển vẫn dịu dàng ru cát trắng
Êm đềm muôn thưở tự ngày xưa
Trăng soi đáy nước nhìn yên lặng
Muốn nói lời yêu… cứ sợ thừa
Bỏ lại sau lưng chuyện thế nhân
Ghen hờn, giả dối, với si sân
Đây ly ân ái cùng anh cạn
Mới biết tiền duyên có nợ nần
Xuân mộng lứa đôi, xuân đợi chờ
Kết se chỉ thắm dệt vần thơ
Bút nghiêng viết tiếp trang lưu niệm
Chớ để xuân trôi trong hững hờ
C Pham
Say Hương Ái
Xuân gõ cửa khắp miền đất nước
Dập dìu bay tha thướt áo dài
Thoảng trong gió hương lài lan khẽ
Tay trong tay thỏ thẻ lời yêu
Vườn tình chớm bao nhiêu nụ ái
Anh gom đầy dành hái tặng em
Để đêm đến chung đem vào mộng
Chấp mơ dang cánh rộng phiêu du
Rồi thì suốt xuân thu đông hạ
Quấn quýt kề đôi dạ tâm đầu
Quả nhà ai cau trầu sang dạm
Hương tình nồng thanh đạm có nhau
C Pham
Mặn nồng yêu
Xuân chấp cánh ta trao duyên ái
Trải tim hồng gặt hái tình chung
Hòa mộng tưởng ung dung thụ hưởng
nếm men say âm hưởng tồn vương.
Toang cánh cửa đón hương ướp vị
Nhuộm bờ môi chẳng tị hờn ghen
Tình chan chứa luôn len mỗi bước
Đợi đêm về mộng ước thăng hoa.
Mưa se lạnh thi ca bay bổng
Vút ngàn mây ngân vọng bốn phương
Chữ tình rạng vấn vương muôn thuở
Ngọn xuân tràn ngụ ở tim ta.
11.02.11
sd
Mong
Lời từ tạ ngọt ngào ai gửi
Như nắng hồng ấm sưởi tim côi
Dẫu mai sương gió mình tôi
Hoang vu lạc bước cũng thôi trách hờn
Tình thơ tựa ong vờn nhụy thắm
Khi xuân về rộn đắm đam mê
Ai hay gió hạ gọi về
Hoa đương rộn sắc, ủ ê cánh tàn
Trăng vằng vặc ánh vàng xuyên cửa
Thơ gửi người lần lữa chẳng xong
Cuối hàng vỏn vẹn chữ MONG
Mong ai vẫn đợi một lòng như xưa…
C Pham
Đợi
Tình quả đắng ai vừa ướp hạt?
Tẩm cuộc đời tẻ nhạt vô biên
Lặng nhìn lá rụng ngoài hiên
Trào dâng suối lệ lụt miền tâm thơ
Cơn gió nhẹ tảng lờ bay vút
Mang hương tình lẩn hút ngàn mây
Dư âm ngày ấy ngất ngây
Đọng trong tâm khảm vơi đầy khát khao!
Đêm tĩnh mịch trăng sao khuất dáng
Vần thơ sầu lấp loáng tình ai
Bên đời chữ đợi khôn phai
Mộng ngày tái hợp ta vầy duyên xưa!
06.09.11
Chờ
Thuyền ngược gió mãi chưa thấy đến
Lối hẹn xưa nhạt nến lập lòe
Giọt buồn len đọng mắt hoe
Thấm trang kỷ niệm, ướt nhòe vần thi
Sầu từ thuở chia ly đôi ngả
Bụi đời vương hối hả gót hồng
Sương giăng mù mịt tầng không
Vẫn mơ ánh mắt đợi trông phương nào
Lay then cửa trăng vào in bóng
Ngỡ người xưa hòa mộng ru tình
Đêm vùi say trốn bình minh
Thơm hương ái, thắm môi xinh đợi chờ
C Pham
Ước
Trăng mơ ước bên bờ soi liễu
Ánh tơ vàng hóa kiệu chờ ai
Nghiêng nghiêng theo ngọn gió lay
Dõi người phương ấy tháng ngày sầu đong!
Con sóng biếc bên dòng ngơ ngác
Mộng tình duyên khúc hát ru hời
Hay chăng tâm sự rối bời
Rung từng nhịp thở đầy vơi nỗi sầu.
Cơn lóc xoáy duyên đầu tan vỡ
Ước mơ tàn bỡ ngỡ bình minh
Lặng nghe giọt lệ chung tình
Dậy lên cơn sóng lung linh sao trời.
123.09.11
sd
Mơ
Ôm một giấc mơ đời canh cánh
Dĩ vãng tìm nghe chạnh tình xưa
Nhớ khi sáng đón chiều đưa
Thơ đan thương nhớ mãi thừa vần yêu
Vùng kỷ niệm đìu hiu lộng gió
Trăng hạ tuần vàng võ vì đâu
Cách xa còn đến bao lâu
Hai đầu nỗi nhớ, gánh sầu chung mang
Mơ tròn ánh trăng vàng soi lối
Mắt biếc thôi hờn dỗi đợi chờ
Kiệu vàng kết mộng giăng thơ
Lung linh sao sáng ngu ngơ tự tình
C Pham
Mộng
Con sóng vỗ tim mình rung động
Kỉ niệm xưa lồng lộng sao trời
Yêu thương khảm bước chân đời
Tạc in kí ức tuyệt vời thanh xuân.
Duyên khúc khuỷu gian truân chồng chất
Mộng mơ xanh bất tất đông tràn
Ấm lòng cơn gió lướt sang
Vùi say hạnh phúc miên man hương tình.
Ôi giông bão thình lình xuất hiện
Cuốn thề non chao liệng trùng dương
Ngẩn ngơ gạt lệ đêm trường
Chìm say ảo vọng nghê thường ai ơi!!!
19.09.11
sd
Nửa Vầng trăng
Ơi trăng, nửa mảnh về đâu
Nhuốm màn sương lạnh phủ bầu trời xanh?
Bâng khuâng ngọn gió trong lành
Chập chờn vô định thâu canh thẩn thờ!
Ơi trăng, nửa giấc mơ chờ
Là trăm ước nguyện nên thơ diệu kì
Là ngàn nỗi nhớ thương, bi...
Đan vào mộng điệp khắc ghi men nồng
Miên man nửa gánh tơ hồng!!!
21.09.11
sd
Nửa Vầng Trăng
Miên man nửa gánh tơ hồng!!!
Nghiêng con sóng bạc xoay dòng thuyền trôi
Nửa vầng trăng xẻ làm đôi
Nửa đi lặng lẽ, nửa ngồi nỉ non
Ơi trăng, một nửa héo hon
Len vào giấc mộng hôn mòn nhớ thương
Ơi trăng, một nửa lạc đường
Lần theo kỷ niệm khói sương tìm về
Lênh đênh giữa biển đam mê…
C Pham
Nửa vầng trăng
“Lênh đênh giữa biển đam mê”
Hòa cùng sóng biếc tứ bề gió rep.
Nửa vầng trăng ngự cheo leo
Nửa sầu lui gót- cánh bèo ngẩn ngơ!
Bâng khuâng nửa mảnh hồn thơ
Nhuốm màu băng giá thẩn thơ đêm thu
Vẳng đưa tiếng hát lời ru
Buồn theo gối chiếc nặng ưu não phiền.
Nửa vầng trăng đặng bình yên???
28.09.11