Diễn Đàn » Chuyện Cười

HỢM HĨNH thái san

0 trả lời, 394 lượt xem — Trang 1 / 1
HỢM HĨNH
thái san     




Thông lệ mỗi buổi sáng sớm khoảng bốn giờ là giờ buộc phải luyện thể.
Cứ mỗi lần trên đường đi bộ hễ đến khu xứ đạo cận kề thì tự nhiên dìu tâm hồn tôi vào trạng thái thực tế nhất vì khu này thuộc khu công nghiệp Xã HN3.

Nhưng hôm nay lại khác nghe tiếng những xe công tai nơ mà phát sợ vì bị nẩy tưng lên và cứ nhớ ở trên đó một cái thùng lớn kềng càng, nghĩ ngộ nhỡ mà rơi xuống thì đến khiếp mà dùng mình.
Tôi nhớ những người đầy trách nhiệm không hề biết gì ngồi bàn giấy vẽ trước đây hàng nhựa ngăn cách đúng giữa lằn đường, hễ cứ mỗi lần xe vượt nhau chúng phát âm ớn lạnh gáy, những tiếng bật vào thành xe và hôm nay quá xấu hổ, có thể vì cách này có thêm tiền nay đành phá bỏ hết những ngăn cách đó chỉ trong vài đêm. Nhân ngày hai tháng chín, ngày kỷ niệm quốc khánh, làm đường nhựa, trải thêm nhưng chưa xong và nay mồng bốn tiếp tục. Đó là khu đặc biệt đã đặt số nhà Sát đường một lại cho thêm gạch chéo như hàng hai hàng ba.
Càng chi tiết về con đường thấy chúng chỉ có mới nhưng sửa chữa những chỗ sứt mẻ thì chưa, vẫn nguyên như cũ có khi còn khó chịu hơn, nhất là ngay cận kề cây xăng mà những anh xe ôm thường đứng chờ khách, chưa sửa chữa thêm được gì. Có lẽ con đường nó giống chế độ hiện hành nên âu cũng là một cách thể hiện để dân chúng thấy. Một vài người dân xứ đạo qua đường, thấy những cái xe lồng lên chỗ con đường cao thấp cũng phát sợ chung.
Tôi chưa nói chi những phí hao của nhân dân tiền đóng thuế.
Những bà già đi lễ biết cũng nguy hiểm nên đã đi hẳn vào trong, trên hè, dù rất vướng víu những vỉa hè cao thấp như tiền bạc tùy theo từng nhà, tùy theo từng cuộc sống, một vài người thanh niên tập thể dục chạy thật nhanh có khi còn đi trái đường vài cháu đưa tay chào, tôi cũng chào lại:
-Khỏe nhé, lần sau nên đi đường trong. Ông rau củ quả nói:
-Tôi muốn chết vì cái bậc đường này vì cái xe lôi tôi đã bị lên án gần như bốn lần mà chưa chết. Nhìn thẳng vào tay lái nghề nghiệp hỏi:
-Sao đến bốn lần. Thì ông không biết à?
-Một cấm bán hàng rong.
-Hai cấm xe lôi.
-Ba là rau quả củ chưa qua kiểm nghiệm, và không được bán lẻ, đến đó chắc hai vợ chồng tôi chết mẹ rồi còn đâu, chẳng biết chúng dựa vào đâu mà lôi thôi quá với dân chúng vậy.
Bốn là họ mời tôi đưa xe đến nhận tiền tài trợ, nhưng thực tế là kiểm soát xe và khống chế, tôi không đến, thằng rể đưa họ đòi mua bảo hiểm,  giữ xe tại xã nay mất ba bữa đã mất mấy ngày ăn của tôi, chưa thấy đồng nào đã bị khống chế khó khăn cho những hộ nghèo chi vậy nữa. Ông nói thêm vì cũng mua báo thường và tin tứ truyền tai:
-Mà còn nghe nói đâu bốn thằng Hải… điếu cày, công du chỗ đê ngăn mặn, thằng nhà báo nữa phải vậy không hai ông?
-Chắc có nhưng chưa biết rõ thằng Hải nào sai lời bác dậy. Trong đó có những điều thuộc đạo đức mà dân chúng đang hàng ngày giờ phải học. Chúng ỷ là cán bộ nên chẳng cần biết đến là, cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư là gì nữa. Bởi thế dân chúng thời nay đang ca thán nhiều, nhất là ngay buổi sáng tuyên bố giải tỏa nghĩa trang các nghệ sỹ đã xây dựng do NSUT Phùng Há và bao người quyên tiền xây cất nay bị giải tỏa khoảng bảy trăm ngôi mộ. Một người nói:
-Đâu đứa con gái nó chỉ chỉ mặc cái áo có chữ trường sa và hoàng sa là của việt nam. Ông sát phải nói:
-Còn mẹ nấm nữa chứ, nhưng nhà báo viết phủi tay nên đánh nhanh rút lẹ rồi phải không hai ông, hay mình thu vào đĩa cho bạn bè đọc.
-Ở tù ngay đó. Chớ dại.
-Vậy là ông rụt vòi như sợ trung quốc.
-Nhưng mà học cái gì đạo đức chớ, chính trị mà đạo đức cái chi chớ, tôi thấy chỉ hai chữ là “trí trá”, thì làm sao mà đạo đức.
Những cách chào đón ông cán bộ phí phạn bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu tiền của khách hành và những chuyến phi cơ hủy bỏ tính tốn phí đến hơn sáu tỷ việt nam, thề không lẽ chưa đủ hợm hĩnh sao ư.
-Cái đó mà chi, chẳng biết thế nào, học hành về tri thức mà để dự báo thời tiết đến độ những cơn bão chết đến hàng trăm.
Những điều quan trọng ngay bây giờ chỉ chính là yêu nước. Rồi sau đó chẳng cần phải ný nuận lữa lào. Anh chàng hợm thường tu cả ly nói:
-Nhưng cái đáng nói là chỉ có cán bộ mới được nói theo đầu đàn mà thôi.
-Cái đó cũng là cái quyền của người, chứ đâu phải ai.
Nói phải hai chiều đủ rộng đường độc giả nhận định. Chẳng hạn như việc của bà ong sang su chi thì cũng kệ người, việc bơi qua sông đến đó chi cho thêm nhiều chuyện.
Lại nữa việc Nhất hạnh về LĐ làm chi cho khuậy thêm và cho nhà tu bị phiền toái. Đấy cũng có thể nghị là hợm hĩnh được chứ các bạn hiểu đời thêm chứ ạ.
Ở đây tôi cảm nhận như đã được cài đặt như vậy chứ chẳng chi nữa.
Tất nhiên động đến nhà, rồi người càng sanh thêm nhiều chuyện chẳng hay rồi tự tạo ra rồi phê phán.
Chúng ta có thể nhận xét và phê bình thêm vài trường hợp khác và có thể so sánh nữa không. Theo lời nói các cụ ngày xưa:
Sanh sự sự sanh, bớt việc việc bớt.
Bởi vậy chuyện nói về những chuyện về hợm hĩnh chẳng thể một chiều được, từ đó ta có lối suy luận tùy cảnh, tùy người, và vân vân.


thái san
Đăng nhập để trả lời
0