TRÁI TIM HỒNG MÙA ĐÔNG
Người kể chuyện tình mấy mùa Đông
Ta lòng buốt giá dưới cội thông
Nhặt cho kì hết băng loang lở
Nhặt mãi mà sao trời chưa hồng
Mùa nay này nữa mấy mùa Đông
"Tâm sự truyện tình" trải nỗi lòng
Cho ai đồng cảm chung trang nhớ
Kí ức thời gian có đâu chờ
Đông này, Đông nữa rồi Đông sau
Nối tiếp màn đông tuyết trắng màu
Băng sầu lạnh giá rừng thông tủi
Bắc Cực mấy mùa buồn nao nao
Cánh trắng tuyết rơi kết thành chùm
Gửi về phương ấy hoa tình chung
Lòng mơ trong trắng như màu ngọc
Dù đong băng giá tim vẫn hồng
Dạ Lan
Nhặt từng bông tuyết trắng
Kể chuyện tình mùa đông
Em ra đi thầm lặng
Có biết ai buồn không?
Bầu trời hết xanh trong
Sương mù giăng khắp lối
Bước chân đi ngập ngừng
Hoàng hôn như xuống vội.
Nóng lòng ta vẫn đợi
Chỉ khó thốt thành lời
Giọt buồn lăn tràn gối
Nghẹn ngào nước mưa rơi.
Sao lại thế em ơi
Mới ngày nào đôi lứa
Còn chung vui nói cười
Sẻ chia cùng sách vở.
Dù rằng anh lầm lỡ
Hay vấp ngã vụng về
Bao dung lòng rộng mở
Chấp nhất gì tình si.
Gió mang buồn bay đi
Thôi giận hờn em nhé
Cho sầu đừng lâm ly
Tình mùa đông lặng lẽ.
Trung Dũng