Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Lang Thang Theo Định Mệnh - Kinga Freespirit.

4 trả lời, 4.066 lượt xem — Trang 1 / 1
KINGA FREESPIRIT
 
Lang thang
THEO ĐINH MỆNH
 
QUÁ GIANG VÒNG QUANH THẾ GIỚI
Ghi chép
 
 
Bản gốc: Tiếng Ba Lan     
Dịch từ bản tiếng Anh của LED BY DESTINY
 
       Người dịch: NGÔ HÀ NHI    
                            PHẠM HẢI SƠN
                            PHI BA
       Hiệu đính:    PHI BA
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN
 
“….Chúng tôi rất cảm ơn những lời lẽ tốt đẹp mà các Ngài đã giành cho con gái chúng tôi. Chúng tôi cũng rất vui mừng là cuốn sách “ Led by destiny” đã làm cho các Ngài quan tâm, và đã quyết định dịch sang tiếng Việt Nam. Đó là 1 sự bất ngờ lớn với chúng tôi – sách của Kinga sẽ được xuất bản bằng tiếng Việt! Chúng tôi xin cảm ơn các Ngài về một quyết định khó khăn, đòi hỏi nhiều công sức này!
 
          Chúng tôi là những người được thừa hưởng bản quyền của cuốn sách, bày tỏ sự đồng ý để cuốn sách được xuất bản tại Việt Nam.
          Chúng tôi cũng rất vui mừng khi biết tin là các Ngài cũng có ý định chuyển một phần lợi nhuận có được từ việc xuất bản cuốn sách cho Quỹ Freespirit. Chúng tôi càng ủng hộ hơn ý tưởng của các Ngài, bởi trẻ em luôn gần gủi và ở trong trái tim của Kinga. Cũng một phần nhờ sự can thiệp của Kinga, mà nhiều người đã động lòng và quyết định giúp đỡ những đứa trẻ bất hạnh ở Châu Phi.
          Chúng tôi biết sự biểu lộ này quan trọng như thế nào, để việc thực hiện những ước mơ khó tin có thể thành hiện thực.
          Xin kính chào!”
 
                                                                   KRYSTYNA CHOSZCZ
                                                          Mẹ tác giả Kinga, viết từ Ba Lan
 
 
Cuốn sách này dành tặng:
 
Những người lái xe, thuyền trưởng và phi công của:
Những chiếc xe con, xe tải, xe tải không mui, thuyền, thuyền buồm, mô tô, máy kéo, máy bay,xe ngựa kéo và máy gặt lúa tự hành – không có các bạn thì cuộc hành trình của chúng tôi là không thể
 
Và dành tặng tất cả những người mà chúng tôi gặp suốt trên con đường của mình:
 
Trên con đường núi, ở phiên chọ sáng, trong các quán ăn bên đường, và hàng ngàn những nơi khác – không có các bạn thì cuộc hành trình của chúng tôi có thể đã trở nên vô nghĩa.
 
 
 
 
 
LỜI CẢM TẠ
 
Rất nhiều người đáng để chúng tôi cảm ơn, tới mức là nếu kể tên tất cả những người lái xe đã cho chúng tôi quá giang và tất cả những người đã cho chúng tôi ở trọ, hoặc những người thể hiện lòng tốt của họ đối với chúng tôi suốt dọc đường, thì danh sách đó có thể lớn hơn toàn bộ cuốn sách này. Vì vậy nên chúng tôi không thể làm điều đó – cuốn sách này dành tặng tất cả họ.
         
          Tuy nhiên, tôi những muốn nhắc tên chỉ của một số ít người. Đặc biệt cảm ơn đối với:
          Jason – vì là người bạn mà chúng tôi luôn luôn trông cậy
          Ellen và Eddie ở New York – vì đã cho chúng tôi một mái nhà qua đêm ở một lục địa mới
          Evi ở Venezuela – vì tin thần hào phóng và tin cậy
          Wilson ở Rio de Janeiro – vì là người hướng dẫn tuyệt vời
          Alicia và Hugo ở Argentina – vì buổi tối Giáng Sinh ấm cúng khi xa nhà
          Cesar ở Brazin – vì đã tin và giúp đở chúng tôi tìm con tàu
          Carmen ở Chile – vì lòng hiếu khách và kiên nhẫn
          Grace ở Đài Loan – vì những buổi học tiếng Trung Quốc rồi trở thành tình bạn thực sự
Thuyền trưởng của chúng tôi ở Sakhalin và gia đình ông – vì đã tiếp đãi chúng tôi như những đồng bào của mình
          Chủ khách sạn Jamal ở Pakistan – vì tư cách cao quý của ông
          Feruza ở Uzbekistan – vì đã trở thành “người chị”
          Basia Meder ở Ba Lan – vì sự ủng hộ tinh thần trong và sau cuộc hành trình.
          Các vị lãnh sự Ba Lan ở: Costa Rica, Panama, Argentina, Việt Nam, Campuchia, Thái Lan, Lào, Pakistan, Uzbekistan và Georgia – vì lòng giúp đở của họ
 
          Tất cả các thành viên của tổ chức Servas, những người đã mở rộng trái tim và cánh cửa nhà họ chúng tôi
 
          Tôi vô cùng biết ơn đối với tất cả những người đã tình nguyện giúp đở đọc và sửa từng phần hoặc toàn bộ bản thảo tiếng Anh cuốn sách này của tôi:
          Kai Boutilier, Jason Buzi, Mark Dahl, Nicole Dykert, Heather Sulzen
          Và cả: Liz Arlington, Winnie Grove, Kyla Johnson, Jackie Marshall, Helen Raskin, Abigail Scott, Kathy Shubert, Chris – tine White và Ellen White.
          Vô cùng cảm ơn Esteban – vì công sức, sự tận tụy và công việc tuyệt vời của ông ấy trong việc trình bày ma- két cuốn sách này.
          Cùng với Chopin tôi muốn cảm ơn:
 
          Gia đình tôi – vì sự yêu thương và thông cảm với mong muốn theo đuổi những ước mơ của riêng tôi.
 
          Bà mẹ Chopin – vì sự ủng hộ mãi mãi, thay vì lo lắng cho người con trai một của bà.
 
          Và tất cả những ai theo dõi theo cuộc hành trình của chúng tôi qua danh mục thư điện tử và trang web, đã bắt chéo ngón tay bày tỏ sự hổ trợ của họ trong những lúc gian khổ, và chúc mừng trong những lúc hạnh phúc.
 
 
          Mọi ước mơ được ban cho chúng ta đều kèm theo sức mạnh để biến nó thành sự thực………
                                     
                                                                             RICHARD BACH
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
MỘT VÀI DỰ ĐỊNH VÀ NHIỀU ƯỚC MƠ
         
Thế giới này thật rộng lớn và quyến rủ, và chúng tôi đã quyết định tìm hiểu nó.
          “Thật thế à? Từ đâu các bạn có ý tưởng đó?”, người ta hỏi chúng tôi.
          Tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ về điều đó. Tôi đoán – phải, thật sự là như vậy. Mặc dù có thể là tôi được cấy ghép thú ngao du từ cha mẹ mình. Khi tôi mới một tuổi, ông bà đã mang tôi đi cùng trong một cuộc hành trình vòng quanh Ba Lan – bằng cách quá giang! Tôi đã phải đợi một thời gian trước khi có thể một mình thực hiện những cuộc thám hiểm, nhưng một khi tôi đã bắt đầu thì thật khó mà dừng lại. Tôi đã quá giang khắp Châu Âu, thường tham gia như một tình nguyện viên trong các hội trại quốc tế. Sauk hi tốt nghiệp Trường Đào tạo giáo viên ngoại ngữ ở Gdansk, khi tôi hoàn toàn không còn phụ thuộc vào thời gian eo hẹp trong một chu kỳ nghĩ hè ngắn ngủi, tôi bắt đầu một chuyến phiêu lưu dài hơn – một cuộc hành trình trên bộ một mình trong tám tháng – qua Thổ Nhĩ Kỳ, Iran và Pakistan, tới Ấn Độ và Nepal.
 
          Sau đó, tôi đã gặp Chopin. Lúc đó, mỗi người chúng tôi đều đang mơ về một cuộc hành trình lớn khác. Tôi đã muốn đi khắp trái đất trong cuộc hành trình lớn khác. Tôi đã muốn đi khắp trái đất trong cuộc hành trình xe đạp vì hòa bình. Chopin, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự của mình (Thay vì phục vụ trong quân đội Ba Lan), đã nghĩ đến việc đi bộ, không còn bất kỳ dự định nào, dừng lại ở đây đó để làm việc một thời gian và lại tiếp tục đi. Tuy nhiên, định mệnh đã có một dự định khác cho chúng tôi. Chúng tôi quyết định thực hiện cùng nhau.
 
          Tấm vé một chiều, hai chiếc ba lô, gần sáu trăm đô la( tất cả tiền tiết kiệm của chúng tôi), một vài dự định và nhiều ước mơ – đó là tất cả những gì chúng tôi có khi hạ cánh ở New York. Đó là ngày thứ Tư, 7 Tháng Mười năm 1998. Chúng tôi biết rỏ một điều – chúng tôi muốn tìm hiểu thế giới này. Cả thế giới rộng lớn này!
          Làm điều đó như thế nào đây nếu như không có tiền?Cách nào là tốt nhất để tìm hiểu về con người và các nền văn hóa của những đất nước trên con đường của mình? Bằng cách quá giang, tất nhiên!
          Chúng tôi chưa bao giờ lập hành trình chi tiết, mà chỉ chon phương pháp hướng chung. Chúng tôi không tìm hiểu sách hướng dẫn- những người cho chúng tôi đi nhờ, những người chúng tôi gặp dọc đường, hay một tấm bản đồ tình cờ có được – đó là những người hướng dẫn tốt nhất. Chúng tôi cứ để sự việc diễn ra và cho con đường của chúng tôi qua những địa điểm, những đất nước và những cuộc phiêu lưu mới. Vẫy xe quá giang cùng định mệnh…
Nhưng không thể ngờ được rằng chúng tôi phải mất tới năm năm trời.
          Trong suốt năm năm đó, tôi luôn ghi nhật ký, hằng ngày viết tiếp những trang mới của cuốn sổ dày bằng những chữ viết tay lít nhít.
Tôi viết ngoạch ngoạc khi ngồi tựa lưng vào ba lô chờ một chặng xe ở hoang mạc Paraguay cát bụi. Tôi viết khi ở trên boong của một con tàu xuống dòng song Amazon, hoặc đang bị bao vây bởi lủ trẻ con chân đất tò mò ở một làng Lào. Bất kỳ khi nào có cơ hội, tôi đều gỏ nhật ký của tôi vào máy tính, và Chopin lại lưu trữ nó trên trang web của chúng tôi.
          Trang web đó, lúc đầu rất đơn giản (do Chopin thiết kế và được cập nhật thông tin ở các quán cà phê internet khắp thế giới), lớn dần lên và bắt đầu thu hút ngày càng nhiều người truy cập. vì chúng tôi kết bạn suốt cuộc hành trình, cho nên danh mục thư điện tử tiếng Anh của chúng tôi cũng tăng lên, và cuối cùng trở thành một kiểu cộng đồng. Điều đó mang lại cho chúng tôi rất nhiều niềm vui vì có thể chia sẻ những trãi nghiệm của mình với những người khác, và vì biết rằng có rất nhiều những tâm hồn thân thiệt trên mọi lục địa cùng vui với chúng tôi trong những lúc hạnh phúc, và gửi tất cả tình cảm, sự động viên của họ trong lúc khó khăn.
 
 
          Giờ đây, tôi có ý định chia sẻ những đoạn thú vị nhất trong cuốn nhật ký của mình, cùng với những tấm ảnh đẹp được chụp trong suốt cuộc hành trình năm năm của chúng tôi, tất cả trong một cuốn sách.
          Bạn được mời vào hai cuộc hành trình: Cuộc hành trình thứ nhất là cùng chúng tôi, còn sau đó – hãy đi theo những ước mơ của chính bạn.
 
                                                                             KINGA FREESPIRIT
                                                                   Gdansk, Ba Lan, Tháng Mười 2004
                                                                   http://www.hitchhikethewould.com
 
 
 
 
 
 
 
 
 
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI ĐẤT NƯỚC MỸ
                                                                   Nowy Jork – Vancouver
 
 
 
30 tháng Chín 1998
         
          “Cuộc sống là một cuộc hành trình, hãy tận hưởng nó”, tôi đọc một tấm thiệp từ người bạn thân nhất của tôi, khi chuyến tàu của tôi lăn bánh rời khỏi nhà ga Gdansk. Tôi đang rời xa thành phố xinh đẹp của mình, và chẳng bao lâu nữa là đất nước mình, để xem xét thế giới. Trước tiên tôi phải sắp xếp một số việc ở Warsaw (Vacsava) và Chopin sẽ phải xin thị thực Mỹ cho mình. Điều này không dể, đặc biệt nếu bạn chỉ có chiếc vé một chiều, nhưng tôi biết chúng tôi sẽ làm được.
 
7 tháng Mười
 
          “Mẹ ơi! Nhìn cái máy bay bé con kìa. Ồ kia nữa, đó là máy bay của bố đấy, cái to ấy”. Chúng tôi nghe thấy tiếng của một đứa trẻ nói ở sân bay quốc tế Warsaw.
          Hai chiếc balô của đã được sắp xếp, thị thực đã có trong hộ chiếu, chúng tôi sẵn sang lên đường. Sẵn sang tìm hiểu thế giới. Chúng tôi lên một chiếc máy bay nhỏ Hàng Không Phần Lan Finnair ngắm nhìn Latvia và Estonia lướt qua nhanh phía dưới khi chúng tôi đang dung bữa sáng chay tịnh. Mọi việc diễn ra thật nhanh. Cái đã làm cho tôi mất một tuần bằng cách quá giang thì bây giờ chỉ có hai tiếng đồng hồ. Chúng tôi hạ cánh ở Helsinki và đổi máy bay.
          Tất cả hành lý xách tay của tôi là túi xách máy ảnh và một quyển sổ có bản đồ thế giới ở ngoài bìa – cuốn nhật ký hành trình của tôi. Khi chúng tôi bay qua Greenlend, tôi chụp ảnh những hàng mây trắng ngay ngắn trông như cánh đồng mới cày bị tuyết phủ. Đồng hồ đã được chỉnh lùi lại 6 giờ, vậy nên bây giờ, vậy nên bây giờ là 2 giờ kém 15. Chúng tôi sắp hạ cánh ở New York. Và tiếp theo là gì…? Một tiếp viên hàng không xinh đẹp làm gián đoạn việc viết lách của tôi khi đưa đến một bữa ăn chay nữa, vì thế chúng tôi sẽ bận tâm đến nó sau. Thực ra, tại sao chúng tôi lại bận tâm nhỉ? Chopin liếc mắt vào nhật ký của tôi và bảo tôi viết rằng anh ấy rất yêu tôi, thật là một cảm giác khó tả làm sao khi ngồi trên máy bay nhìn những ước mơ của mình trở thành hiện thực.
 
          Sân bay Kenedy, New York. Mọi người nói với chúng tôi rằng với tấm vé một chiều và gần như không có tiền thì ít cơ hội họ sẽ cho nhập cảnh. Chopin cố gắng thuyết phục nhân viên nhập cảnh người Mỹ gốc Phi cao lớn:
          “Chúng tôi không có vé khứ hồi vì chúng tôi sẽ không trở về bằng đường này. Chúng tôi sẽ đi Canada, Mexico, và xa hơn nữa – vòng quanh thế giới.”
          Nhân viên nhập cảnh mĩm cười khi đống dấu lên hộ chiếu của chúng tôi với một con dấu cho phép ở lại trong vòng 6 tháng:
          “ Chào mừng đến nước Mỹ.”
          Vậy là chúng tôi đã ở đây rồi. Bây giờ làm gì? Chúng tôi gọi tới văn phòng Servas, một tổ chức dành cho du khách và chủ nhà trọ,  nơi hi vọng có được một cuốn sách nhỏ ghi lại địa chỉ, nhưng đã quá muộn, và chúng tôi chỉ nhận được câu trả lời của máy tự động. Chúng tôi sẽ phải tìm một nơi để ở.
          New York điều đầu tiên xuất hiện trong đầu là Công viên Trung tâm. Vì thế chúng tôi bỏ ra 3 đô la Mỹ đầu tiên của mình cho việc đi tàu điện ngầm, và nữa giờ sau chúng tôi xuống lại Công viên Trung tâm ở Manhattan. Tôi chưa bao giờ thấy nhiều người dạo bộ đến thế. Chúng tôi đi bộ quanh công viên và trời xuống tối khi chưa tìm được một nơi yên tĩnh, tách biệt để dựng lều trại đêm nay. Chopin nói anh ấy khát nước, vì thế chúng tôi đi tìm một ít nước. Chúng tôi thấy một ngôi nhà thờ và không mấy đăn đo, cùng bước vào.
          “Xin chào, hoan nghênh, hoan nghênh…, được, các bạn có thể mang ba lô vào trong”. Cứ vào thứ 4 lúc 7h30, người ta lại có cuộc gặp mặt thảo luận chứng nghiệm khoa học Thiên chúa giáo. Chúng tôi tình cờ bước vào đúng lúc đó. Chúng tôi ngồi xuống, lắng nghe tiếng đàn organ, một người phụ nữ đọc đoạn Kinh thánh, và mọi người chứng minh cho lòng tin của mình. Sauk hi buổi gặp mặt kết thúc, mọi người vậy quanh chúng tôi:
          “Các bạn từ đâu đến? Thật à? Tuyệt quá! Hoan nghênh. Các bạn định nghỉ lại ở đâu đêm nay? Công viên trung tâm à? Không thể!”
          Ellen và Eddy, người trông giữ nhà thờ và song ở một căn hộ trong cùng tòa nhà này, ở tầng trên, mời chúng tôi ở lại với họ. Họ vừa mới nghỉ hưu, và một tháng nữa họ sẽ đi đến miền nam cùng với những con chó bun giống Anh yêu quý của mình. Ngạc nhiên, họ lắng nghe câu chuyện của chúng tôi.
          Điều kỳ diệu của cuộc hành trình đã bắt đầu tác động. Điều kỳ diệu của việc không kế hoạch, không lo xa, chỉ đơn giãn là mọi việc diễn ra tự nhiên.
         
          10 tháng Mười
          Đây là thành phố lớn nhất, mang tính chất toàn cầu nhất mà chúng tôi từng viếng thăm. Rừng cao ốc Manhattan rất ấn tượng, nhưng chúng tôi không muốn sống ở đây. Chúng tôi ngắm xem New York hầu như là bằng cách dạo bộ. Tôi chụp ảnh tượng Nữ thần Tự do từ một chiếc phà, tới thăm tòa nhà Liên hợp quốc, và để nhìn vào thành phố từ một viễn cảnh khác, chúng tôi đi thang máy lên những tầng cao nhất của rất nhiều tòa nhà chọc trời. Hầu hết chúng là những cao ốc văn phòng, nhưng họ vẫn thường để cho du khách ngắm nhìn khung cảnh khó tin từ trên nóc nhà.
          Trở lại mặt đất, chúng tôi đi bộ dọc theo con phố với những cửa hàng bán camera. Chúng tôi đã phạm sai lầm vì đã vào một trong những cửa hàng này. Chúng tôi không có ý định mua bất cứ thứ gì, nhưng người chủ cửa hàng, một người đàn ông Hindu nhiệt tình, chỉ cho chúng tôi xem một cái ống kính gọi là “mắt cá”, và bắt đầu trình diễn những bản chất của nó. Nhìn giá tiền trên hộp – 399 đôla, tôi nói:
          “Thật tuyệt, nhưng chúng tôi không có cách nào đủ tiền mua nó”.
          “Chờ một chút, đã có ai nói giá ở đây đâu?”, người bán hàng nhiệt tình nói.
“Tôi sẽ bán cho các bạn với giá đặc biệt. Các bạn đang đi vòng quanh thế giới đúng không? Thật điên rồ nếu các bạn không lấy nó. Thôi được. Đặc biệt cho các bạn – chỉ 99 đôla!”
          Vậy là chúng tôi rời khỏi cửa hàng với một ống kính tuyệt vời – nhưng rồi nhìn thấy ở tủ trưng bày cửa hàng camera bên cạnh một cái ống kính giống hệt, giá chỉ 50đô! Đúng thật – Chúng tôi mua với “giá rất đặc biệt”.
 
          14 tháng Mười
         
          Chúng tôi có thị thực Canada trong hộ chiếu của mình và ví của chúng tôi hụt bớt 100 đôla nữa. Đã đến lúc bắt đầu di chuyển và tìm hiêu rxem việc quá giang ở đây như thế nào. Không thể đợi lâu để đi được chặng đầu tiên. Chúng tôi bắt đầu tán gẩu bằng tiếng Anh với chàng trai trẻ đầu tiên cho chúng tôi lên xe cho tới khi anh ta hỏi:
          “Vậy anh chị từ đâu đến?” – Và sau đó lớn tiếng nguyền rủa bằng tiếng Ba Lan. Chúng tôi có lẽ không thể may mắn hơn. Anh ta rời Ba Lan năm năm trước và từ đó sống và làm việc ở Mỹ, không có giấy tờ thân nhân hợp pháp, nhưng tiền bạc thì khá. Anh ta chúc may mắn và đưa cho chúng tôi 20 đôla khi xuống xe.
          Cảnh sát đuổi chúng tôi ra khỏi nơi vừa được thả xuống. Họ nói không thể quá giang trên đường cao tốc. Chúng tôi biết. Vì thế chúng tôi dời đi và bị lạc trong một mê cung rối rắm các con đường xuyên liên bang, đường cao tốc và đường địa phương. Cuối cùng, một chiếc xe con dừng lại, một người đàn ông đưa chúng tôi về phía tây trong hai tiếng và thả xuống ở một điểm đổ xe tải. Tôi không thể ngờ quá giang một chặng trên một trong số xe tải này.
          Mọi người đều cảnh báo chúng tôi rằng ở Mỹ không còn ai quá giang cả, huống hồ là những người quá giang, và điều này thực sự bị cấm ở một số bang. Và giờ chúng tôi ở đây, trong một quán ăn ở khu dịch vụ, ăn bữa tối muộn với anh chàng da đen đến từ Rockchester, người đã đưa chúng tôi đến đây. Tôi không biết, liệu mọi việc sẽ luôn diễn ra suôn sẻ thế này hay không, hay đó chỉ là ngày đầu may mắn. Và đó không phải là tất cả. Khi chúng tôi rời nhà hàng và bắt đầu tìm một nơi để dựng lều trại qua đêm nay, có ai đó gọi với theo.  Một người lái xe của chiếc xe tải lớn, đúng như đã mong đợi cả ngày nay, nhìn lại khi thấy tấm biển quá giang bằng bìa cứng của chúng tôi, thậm chí chúng tôi không còn giơ nó lên nữa. Chắc hẳn là vì tôi rất mong đợi! Anh ta cũng đang đi tới Thác Niagara trên biên giới Mỹ - Canada.
 
          17 tháng Mười
         
          Toronto. Tôi không biết chuyện gì xãy ra như thế nào, nhưng tất cả các tình huống đều đã cùng giúp tôi tới nơi đây vào đúng thời gian này, thành ra chúng tôi có thể tham gia vào một điều kỳ diệu nào đó…
          Người chủ nhà trong tổ chức  Servas, Irene, một nghệ sĩ và họa sĩ, là một người phụ nữ khó đoán tuổi, quyến rũ, đi mua sắm trên một chiếc ván lăn. Tôi không thể tin được bà ấy nói rằng mình 57 tuổi. Dù sao, bạn bà ta đang điều hành một cơ sở yoga thần bí và Chopin cùng tôi được mời tới với tư cách là khách. Có lẽ chúng tôi chẳng bao giờ có thể trả nổi mức phí 200đôla. Một ngày mê đắm, căng trào đáng ngạc nhiên. Giải tỏa năng lượng, cảm nhận âm nhạc, vận động và thực hiện những nghi lễ thần bí nào đó. Mối quan hệ của chúng tôi mang một tầm vóc mới. Irene nói với tôi rằng Chopin và tôi trông giống như hai thiên thần đang yêu vậy.
         
          18 tháng  Mười
 
          Sáng nay ở Toronto mặt trời chiếu sáng, nhưng bây giờ, khi chúng tôi hướng tới phía Bắc dọc theo vùng hồ Great Lakes( Hồ Lớn), tôi có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo của mùa thu. Nhưng cùng lúc đó, mùa thu Canada làm chúng tôi lóa mắt bởi màu vàng rực rỡ, màu da cam, màu đỏ tráng lệ, và tôi không thể nào rời mắt khỏi những cây cối, vách đá và hàng ngàn hồ nước.
          Một quý bà lớn tuổi cho chúng tôi lên xe trước khi đến Sudbury. Bởi vì trời lạnh, gió và bắt đầu trời mưa, bà ta không nỡ lòng bỏ khách lại ngoài trời, và mời chúng tôi ngủ lại đêm trong ngôi nhà ấm cúng của mình. Vậy nên, thay vì phải qua một đêm lạnh lẽo, ẩm ướt trong lều của mình, chúng tôi dành tối hôm đó để xem một cuốn băng về Alaska. Và chúng tôi biết chúng tôi cần phải đi đâu. Bây giờ không phải là thời điểm tốt trong năm, thật không may, nhưng chúng tôi sẽ xem xem. Nếu không phải bây giờ, thì chắc chắn sẽ là một ngày nào đó.
         
          21 tháng Mười
         
          Có vẻ như Thần hộ mệnh đi cùng không những đã không quên chúng tôi, mà còn làm việc miệt mài. Mọi việc đều diễn ra tôt đẹp hơn mong đợi. Người đầu tiên cho chúng tôi lên xe sáng nay là một cô gái trên chiếc xe thùng, không phải chỉ đi một vài cây số cùng hướng với chúng tôi, mà là cả chặng đường đến Alberta, một tỉnh nằm trước British Columbia, nơi gia đình tôi sống, trọn vẹn vài ngày trên xe!
          Chúng tôi chậm rãi đi về phía Tây, trên xa lộ 17. Hàng trăm cây số vách đá, rừng và hồ. Nhưng tất cả những chiếc lá đầy màu sắc đã biến đâu rồi? Và tại sao tuyết lại bắt đầu rơi? Chúng tôi sẽ không đi vào múi giờ mới trước tối nay, nhưng mùa đã thay đổi từ mùa thu đầy màu sắc sáng nay thành mùa đông Canada thực sự. Vào buổi chiều, cảnh tượng trở nên nhàm chán, vùng đất trang trại trãi dài vô tận. Nhưng chúng tôi đang hướng tới dãy núi Rocky, nơi có lẽ sẽ thú vị hơn. Tuy nhiên, ngay lúc này, chúng tôi bị xẹp lốp xe và dừng lại trên con đường cao tốc vắng vẻ giữa một nơi chẳng biết là đâu.
Chopin giúp Alison thay bánh xe.
 
          25 tháng  Mười
 
          Vancouver.  Chúng tôi đang ở cùng gia đình tôi, những người rất lâu rồi tôi không gặp. Zania là em gái của bố tôi, vì thế theo đúng cách thì cô ấy là của tôi, nhưng bởi vì cô ấy đúng tầm hơn. Chúng tôi từng chơi đùa với nhau như những đứa trẻ. Khoảng 5 năm trước cô ấy đến Vancouver trong một kỳ nghỉ, kết hôn với một người đàn ông Ba Lan mà cô ấy gặp ở đây, và ở lại. Họ sống ở ngoại ô, và có hai cô con gái nhỏ. Tôi rất vui khi được gặp những chị em họ mình lần đầu. Manuela, và Chopin trở thành người bạn yêu thích của cô bé. Octavia bé nhỏ trông như một thiên thần, nhưng tôi có thể nói rằng cô bé rất có cá tính.
 
          31 tháng Mười
 
          Chúng tôi dạo quanh khu phố chính của Vancouver và nhận thấy một số người lạ lung xuất hiện. Một tiên nữ với một chiếc mũ lớn, lốm đốm, là người bán hàng trong một cửa hàng Ấn Độ. Người phụ giúp của cô ấy mặc một chiếc váy choàng tắm. Một người thợ làm đầu là một linh mục. Và một đám quái vật đột nhiên nối đuôi nhau đi ra khỏi ba chiếc xe buýt màu vàng của trường học.
          Hôm nay là ngày Hội Halloween!
 
 
 
 
 
 
         
CÁC NGƯỜI THẬT ĐIÊN RỒ
 
                                                          Cuộc phiêu lưu ở Alaska
 
         
          4 tháng Mười Một
 
          Tôi biết rằng thật điên rồ khi dự định lên phía Bắc vào mùa này trong năm. Nhưng liệu ai biết được khi nào chúng tôi sẽ lại có mặt ở đây. Tôi biết là nếu muốn đi tới phía Bắc thì phải đi ngay bây giờ. Chúng tôi sẽ cố gắng, nếu không phải là cả quảng đường đến Alaska, thì ít nhất cũng phải thấy được miền Bắc Canada.
          Chúng tôi thức dậy trông chiếc lều trại ướt sũng ở vùng hồ Williams, với những chiếc túi ngủ bị ẩm, còn những chiếc ba lô thì ướt. Chopin hỏi tôi vài lần để xem liệu có chắc là tôi không muốn quay lại không. Tôi chắc. Tôi biết, đó thực sự là một thử thách, và quyết tâm của chúng tôi sẽ được ban thưởng.
          Tất cả những gì bạn có thể thấy ở hai bên đường là rừng cây vô tận. Gần như hoàn toàn cảm nhận được sự tĩnh lặng. Lúc lâu mới lại có một lần nghe thấy tiếng xe con, hoặc thường là xe tải, đang đi tới. Liệu nó có dừng lại không, hay sẽ phóng qua? Mãi sau khi trời đã tối hẳn mới có một chàng trai trẻ dừng lại và ngay tức khắc nói với chúng tôi:
          “ Các người thật điên rồ”.
          Chúng tôi biết.
 
          6 tháng Mười Một
 
          Đi khoảng 500 cây số trên xa lộ Alaska tuyết phủ thì con đường tới chổ rẽ, và người lái xe của chúng tôi đi về hướng các vùng lãnh thổ Tây Bắc. Anh ta thả chúng tôi đi về hướng các vùng Lãnh thổ Tây Bắc. Anh ta thả chúng tôi lại ở ngã rẽ giữa một nơi không biết là đâu. Đã quá xa để nghĩ đến chuyện đi bộ trở lại thị trấn cũ hoặc đi tới thị trấn mới tiếp theo. Tất cả những gì có thể làm bây giờ là chờ đợi. Chúng tôi ngồi trên Ba lô bên lề đường. Sẽ không tệ hại đến thế này nếu trời không quá lạnh. Chopin lấy ra một cái chăn và choàng lên người tôi, nhưng chẳng mấy chốc cái lạnh thấm qua chăn và làm tôi lạnh buốt. Sau đó Chopin nghĩ ra cách hay hơn – lửa! Chẳng thiếu gì củi. Hai bên đường toàn là rừng cây tuyết phủ. Tôi hơ ấm vài miếng bánh mì. Tuyệt vời. Nhưng liệu sẽ có ai dừng xe cho chúng tôi lên không?
          Suốt ngày trời xám xịt và sương mù, và ngay lúc này trời đang tối dần, nhưng ngọn lửa mà chúng tôi cẩn thận duy trì, vẫn cháy sáng. Sau khi trời tối, lượng xe cộ ít ỏi hầu như đổ lại một chổ. Chỉ một lần thoáng có ai đó lái xe qua, nhưng họ không đủ can đảm để dừng lại giữa lúc đêm tối để đón hai người bộ hành kỳ quặc.
          Được rồi, tất cả những gì chúng tôi có thể làm là tiếp tục giữ ngọn lửa cháy, và cố gắng sống sót cho tới sáng. Chúng tôi còn cả một đêm dài nước mắt, thành ra phải thu gom một đống cành cây và quyết định thay phiên nhau ngủ. Chúng tôi trãi đệm và túi ngủ ra. Chopin ngủ trước trong khi tôi trông ngọn lửa trong nửa đầu đêm nay.
 
          7 tháng Mười Một
 
          Tôi trở nên như bị thôi miên bởi ngọn lửa dể chịu tới mức là gần như không để ý rằng đã 5 tiếng đồng hồ trôi qua. Vào 2 giờ sáng là lúc đổi chổ. Tôi đặt một chiếc túi ngủ ngọt ngào. Tôi không biết tôi đã ngủ được bao lâu khi Chopin kêu lên đánh thức tôi dậy: “ Dậy đi Kinga, chúng ta có xe đến Alaska rồi!”. Tôi lơ mơ không biết mình đang ở đâu và chuyện gì đang diễn ra. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra, tôi lại nghĩ anh ấy đang đùa. Nhưng tôi nhận thấy có một chiếc xe tải ấm áp rộng rãi. Sức nóng tăng lên hết cỡ như thể lửa cháy, tôi nghĩ mình còn ngửi thấy khói thuốc. Chopin đánh thức tôi dậy:
          “ Nhìn kìa Kinga, ánh sáng phương Bắc!”
          Chúng tôi dừng lại, ra khỏi xe và say mê ngắm nhìn bầu trời quang đãng, những ngôi sao lấp lánh và những ánh sáng kỳ lạ, nhiều màu sắc biến đổi. Chúng tôi tiếp tục đi, và một lát sau thấy một con nai sừng tấm to lớn chạy ngang qua đường trước mặt. Không phải tôi đang mơ đấy chứ?
 
          8 tháng Mười Một
 
          Chúng tôi vượt qua khoảng hai ngàn cây số với Colin, thay phiên nhau lái xe. Chúng tôi nhìn tuyết rơi ở ngoài và ngạc nhiên trước những đàn nai lớn. Buổi chiều thì đến Anchorage. Không thể nhóm lửa giữa thành phố, và thậm chí còn không có cả quyển sách nhỏ của tổ chức Servas ghi địa chỉ của những chủ nhà trọ, bởi vì chúng tôi đã không dự định đi xa thế này. Trong ngôi nhà Brother Francis Shelter, một đám đông những người địa phương vô gia cư tò mò nhìn chúng tôi chằm chằm.
          “ Các bạn biết đây không phải là “ Nhà nghỉ Thanh niên chứ?”, họ hỏi.
          Chúng tôi biết. Tối nay ở đây chúng tôi là những người vô gia cư. Họ mời chúng tôi vào trong. Thật ấm áp! Và còn có cả điệm và khăn trải giường sạch sẽ - thật là không cần gì hơn.
          9 tháng Mười Một
 
          Buổi sáng, sau bữa ăn sáng ở phòng ăn tự phục vụ, chúng tôi không rỏ phải làm gì tiếp theo. Nhưng tôi biết. Đêm qua tôi đã mơ. Ta tới sân bay thôi!
          Chúng tôi đang đi giữa những chiếc máy bay nhỏ tư nhân, trông chúng có vẻ như đang mơ màng trong giấc ngủ đông. Liệu có ai bay đi đâu đó ngày hôm nay không? Bổng nhiên…chúng tôi nghe thấy tiếng gì đó. Tiếng gì nghe như là tiếng động cơ khởi động. Chúng tôi đi về phía đó. Một người đàn ông trên chiếc máy bay nhỏ màu vàng đang chuẩn bị cất cánh. Chúng tôi giơ ngón tay cái lên, như thường làm khi đi nhờ xe. Chiếc máy bay đến gần chúng tôi.
          “ Các bạn muốn bay đi đâu?” người đàn ông hỏi. “ Bất kỳ đâu? Tuyệt. Ta cùng chơi nào!”.
          Ông ấy chỉ có thể chở mỗi lần một người. Tôi đi trước. Tôi cài dây an toàn, đeo bọ tai nghe và chúng tôi cất cánh. Bỏ lại Anchorage phía sau, chúng tôi bay về hướng những ngọn núi gần đây.
          “ Chị có muốn lái không? Chỉ cần không đâm vào những ngọn núi kia là được”.
          Thế là lần đầu tiên trong đời tôi lái máy bay. Ở Alaska! Không có gió, trời trong xanh, những ngọn núi đá tuyết phủ, mặt trời đang lên. Và một dòng song băng. Máy bay đáp xuống một lúc trên một thung lũng. Sau đó chúng tôi bay thấp, ngay phía trên mặt song băng khổng lồ, rạn nứt.
          Trở lại sân bay, phi công đổ thêm nhiên liệu vào cánh máy và đến lượt Chopin được chime ngưỡng vẻ đẹp hung vĩ của Alaska từ trên cao. Điều đó thực sự xãy ra ư? Bây giờ tôi biết rằng chỉ đơn giản là phải có ước mơ, và nó sẽ thành sự thật nếu ta đủ khát khao. Giờ đây, chúng tôi có thể mơ ước về điều gì nữa? Tôi không chắc liệu sức tưởng tượng của tôi có đủ sang tạo không.
 
          11 tháng Mười Một
 
          Chúng tôi đã đi máy bay, xem hai bộ phim miễn phí về Alaska ở trung tâm thông tin du lịch, và đến thăm bảo tàng Lịch sử và Nghệ thuật Alaska. Quá lạnh để có thể tiến xa hơn về phía Bắc, thành ra chúng tôi quyết định bắt đầu quay trở lại. Thần hộ mệnh của chúng tôi có vẻ như đã không để ý đến nhiệt độ âm và thậm chí vẫn cùng chúng tôi ở miền Bắc xa xôi này. Chúng tôi dự định đi những chặng nội vùng không có nhiều rắc rối. Chúng tôi mở rộng phương thức. Bởi vì quá lạnh để đứng ngoài trời lâu, cho nên chúng tôi thường xuống xe ở những trạm xăng nhỏ, nơi có thể vẫy xe quá giang khi người kia đợi bên trong. Vào một buổi chiều tối, một chàng trai từ một trong số những trạm xăng này lại gần và nói một cách giãn dị:
          “ Nếu các bạn không có nơi nào để nghỉ đêm nay, các bạn có thể ở lại chổ tôi”.
          Smokey đưa chúng tôi đến căn chòi gỗ của anh ấy ở trong rừng và quay trở lại làm việc. Một ngôi nhà tuyệt vời, được bao quanh bởi một khu rừng trắng xóa như trong chuyện thần tiên. Bên trong thật ấm áp, gần như là ở xứ nhiệt đới, bởi vì một chiếc lò củi ở giữa căn phòng đang cháy rừng rực. Chúng tôi cho thêm một ít củi và tận hưởng sự ấm áp, thì đột nhiên nghe thấy cái gì đó cào vào cửa. Chopin mở cửa, và một chút lo sợ, tôi nhìn anh ấy để cho một con sói xám đích thực đi vào. Con sói trông có vẻ sợ sệt, nhưng nó vui mừng khi Chopin ném cho nó một miếng thịt lấy từ tủ lạnh, nó ăn ngấu nghiến.
 
          12 tháng Mười Một
         
          Hóa ra con sói xám lại là con chó của nhà hàng xóm.
          Khoảng âm 250 C khi chúng tôi đợi chặng đi hôm nay, trong khi thay nhau sưởi ấm một chút trong cửa hàng tạp hóa. Khi đến lượt tôi phải thay chổ Chopin, một người phụ nữ trung niên dừng lại với chiếc xe tải nhỏ không mui. Bà ấy sẽ đi… đến tận Mexico!
         
          Con đường hẹp uốn quanh những dãy núi phủ đầy tuyết. Con đường trơn tới mức Chopin phải giúp Barbara chằng xích vào các bánh xe, và chúng tôi bắt đầu di chuyển với tốc độ đáng ngạc nhiên, khoảng 40 đến 50 cây số một giờ. Chỉ dừng lại để đổ xăng, đổ cà phê nóng vào phích và cho những lon coca – cola vào thùng ướp lạnh. Tất cả những gì Barbara là cà phê nóng hoặc coke ướp lạnh.
          Chúng tôi sẽ mất một ngày để quay trở lại Vancouver. Tối nay, thay vì một phòng đơn ở một nhà trọ cạnh đường, Barbara thuê một phòng đôi. Bà ấy có một cô con gái và một cậu con trai tầm tuổi chúng tôi. Đó là lý do tại sao bà ấy chăm sóc chúng tôi rất tử tế. Ở nhà trọ, chúng tôi ngâm mình trong bồn tắm nước nóng. Có thể ao ước gì hơn nữa?

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
CÀ PHÊ SỮA CỦA ANH ĐÂY
Vancouver – California
 
          24 tháng Mười Một
          Sau một tuần lười biếng cùng gia đình mình, đã đến lúc phải đi tiếp. Đến phương nam, tới nơi ấm áp. Đang là mùa đông ở Alaska và mùa thu ấm áp nhưng mưa nhiều ở đây, tại Vancouver. Liệu ở phương nam có phải là mùa hè không?
Chúng tôi sẽ biết. Ở biên giới, một nhân viên hải quan Mỹ hỏi xem liệu chúng tôi có mang theo thứ gì bất hợp pháp không.
          “ Không à? Vậy chúc một ngày tốt lành nhé!”
 
          27 tháng Mười Một
          Sau vài ngày cùng với cặp vợ chồng chủ nhà thuộc tổ chức Seattle, chúng tôi bắt đầu hướng tới Oregon. Chúng tôi đi một chặng khá nhanh và sau đó chững lại. Nhưng như thường lệ, chúng tôi không chờ đợi vô cớ. Chúng tôi đang đợi người này. Mark, một người đàn ông lập dị, đã nghĩ hưu, là người không có điều gì để làm ngoài việc hoàn thành cái máy bay trực thăng Lego của mình và chơi gôn. Chúng tôi kể với ông ta về cuộc du hành của mình, và khi đề cập đến ý tưởng mới nhất của mình là có thể đạp xe đến Florida, ông ấy nói:
          “ Thật à? Tuyệt đấy! Nhưng các bạn có đạp xe chưa? Vì là tôi có hai cái không ai dùng tới nữa. Các bạn có thể lấy chúng nếu muốn”.
 
          3 tháng Mười Hai
          Tháng 12 rồi, nhưng chúng tôi đã dự định tránh mùa đông. Tháng Mười Hai – Thời gian vẫn trôi qua như thường lệ, nhưng giờ đây, ở giữa chừng cuộc hành trình của mình, lại khác đôi chút. Chúng tôi không tính thời gian từ cuối tuần này đến cuối tuần tiếp theo, hoặc là đợi ngày kết thúc học kỳ hoặc kỳ nghỉ tới. Giờ đây mổi ngày đều khác biệt, ngày nào cũng là ngày nghỉ.
          Chúng tôi đang chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến du hành bằng xe đạp của mình. Chopin chế tạo một cái rơ- mooc gắn vào xe của anh ấy để chở ba lô của chúng tôi. Mark chở chúng tôi và những chiếc xe đạp tới Crescent City, một thị trấn cực bắc ở California. Đúng lúc bắt đầu đạp xe đi thì lần đầu tiên trong suốt hai ngày nay mặt trời ló ra khỏi những đám mấy. Ngồi trên chiếc xe đạp đỏ sẫm có tên “Free Spirit”, tôi cảm thấy gió luồn qua tóc tôi và sự tự do trong khí trời. Chúng tôi tới được bờ biển, thưởng ngoại những con song xô vào bãi đá và tiếp tục đạp xe. Bây giờ con đường lên dốc, đưa chúng tôi qua một khu rừng gổ đỏ. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những cây to đáng kinh ngạc như vậy. Khi con đường quanh co trwor nên quá dốc, chúng tôi xuống xe và dắt bộ. Nhưng sau đó sự nổ lực đã được đền đáp bằng một chặng đi xuống dốc thích thú. Vì sự trãi nghiệm này thôi thì cũng đáng để đi suốt con đường ở đây.
          Chỉ có điều, hình như chúng tôi đã đo lường khoảng cách không tốt lắm. Thực ra, chúng tôi hoàn toàn không đo khoảng cách. Nhìn lướt qua tấm bản đồ, tôi đoán rằng chúng tôi sẽ đi tới thị trấn gần nhất trong vòng một ngày, nhưng bây giờ, trời bắt đầu tối và chúng tôi đang ở giữa một nơi chẳng biết là được đâu nữa. Đã được một lúc kể từ khi rời ngôi làng cuối cùng. Bây giờ, trời đã tối hẳn và xe đạp của chúng tôi không có đèn. Khi đang lao xuống ngọn đồi tiếp theo, tôi cảm thấy bánh xe trước của mình bắt đầu lảo đảo khác thường. Tôi thấy sợ nhưng tìm cách dừng lại được. Với tôi hôm nay thế là đủ rồi. Ngay sau đó, một người phụ nữ trên một chiếc xe mui trần dừng lại và hỏi: “ Các bạn đang thưởng thức chuyến đi xe đạp hay các bạn cần giúp đở?”
          Đó chính là điều chúng tôi cần. Tôi sẽ không thể đạp 20 cây số nữa tới thị trấn. Người phụ nữ tốt bụng thả chúng tôi xuống trước cửa ngôi nhà của chủ nhà trọ trong tổ chức Servas ở McKinleyville.
 
          8 tháng Mười Hai
          Từ chổ Linda và Scott, chúng tôi đi trong hai ngày tới chổ Bob và Sunsan ở Arcata, nơi chúng tôi đã nghỉ ngơi và đợi cho tới khi hết mưa. Cuối cùng, hôm nay mặt trời cũng ló ra và chúng tôi cũng đi ra ngoài. Việc đạp xe lại cho cảm giác thật tuyệt vời. Cho đến khi ….cái rơ – mooc của Chopin bắt đầu lắc lư một cách nguy hiểm khi đi xuống ngọn đồi dốc khác. Nó nảy từ bên này sang bên kia và suýt nữa giết chết Chopin. Phải, có lẽ là tôi cường điệu, nhưng trông thật nguy hiểm. Cái rơ – mooc văng ra và làm hỏng cái giá đèo hàng của chiếc xe đạp. Chúng tôi thu dọn ba lô của mình và vứt bỏ cái rơ – mooc. Chỉ có điều là không giống như trước  - đạp xe với chiếc ba lô trên lưng. Chúng tôi lại thử đi quá giang. May mắn là hầu hết mọi người ở đây đều chạy xe tải mui trần. Tom, anh chàng đã cho chúng tôi cùng hai chiếc xe đạp lên xe, chỉ cho chúng tôi thấy Đại lộ Giants, một vùng có một số trong những cây cao nhất thế giới, những cây Gỗ Đỏ khổng lồ. Một điều hấp dẫn khác là một cái cây đủ to để có thể lái xe xuyên qua. Quả là đặc trưng Mỹ, tôi nghĩ – họ không chỉ có những nhà hàng chạy xe – xuyên – qua, mà còn khoét một cây gổ đỏ để có cả cái cây chạy – xe – xuyên  - qua.
         
          10 tháng Mười Hai
          Chúng tôi tới San Jose, nơi người bạn của chúng tôi là Jason đang nóng lòng chờ đợi. Chúng tôi đã gặp  Jason hai năm trước ở Ba Lan, khi anh ấy là tình nguyện viên tại một trại hè mà tôi cùng mẹ tôi tổ chức cho những đứa trẻ chúng tôi dạy. Kể từ đó anh ta thường đến Ba Lan. Anh ta giữ liên lạc với bọn trẻ và thậm chí còn có một cố bạn gái người Ba Lan. Chính là từ ý tưởng của anh ấy mà chúng tôi bắt đầu cuộc du hành của mình ở Mỹ, nơi anh ấy hứa sẽ giúp tìm một công việc nào đó và chỉ cho chúng tôi thấy được cuộc sống ở Califonia. Hôm nay chúng tôi lại gặp nhau và hi vọng sẽ trở lại San Jose này một thời gian. Để cho ước mơ và cơ hội trở thành hiện thực, chúng tôi cần phải dành dụm tiền cho phần còn lại của cuộc du hành.
          Jason, người hiếm khi ăn ở nhà, mời chúng tôi tới một nhà hàng Nhật Bản, nơi lần đầu tiên chúng tôi nếm món sushi (một loại thức ăn chay). Món ăn đó được phục vụ cùng với wasabi, một món gia vị cay của Nhật Bản.
          “ Tôi cá 20 đô la rằng anh sẽ không thể ăn một thìa đầy gia vị đó”, Jason thách đố Chopin.
          Chopin rất thích đồ ăn cay và đây là cách mà anh ấy kiếm được những đồng tiền đầu tiên ở trên đất nước Mỹ. 
 
          12 tháng Mười Hai
          Khi đang đạp xe qua California, chúng tôi tình cờ gặp một phụ nữ rất hấp dẫn -       Julia Butterfly. Chị ấy sống ở trên một cây cổ thụ khổng lồ để có thể bảo vệ nó khỏi bị người ta đốn hạ. Người ta đã đốn hạ nhiều cây ở vùng này và Julia biết rằng chừng nào chị ấy còn ở trên đó thì Luna (cái cây của chị ấy) sẽ được an toàn. Chị ấy tự hứa với mình và Luna rằng chị ấy sẽ không đặt chân xuống đất cho tới khi chị ấy có thể làm được mọi điều trong khả năng của mình để bảo vệ nó. Hôm nay, cùng với Jason, chúng tôi đi tới đó để dự một lễ kỷ niệm đặc biệt. Đúng một năm kể từ khi Julia trèo lên cây đó.
          Chúng tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng chị ấy nhảy múa trên ngọn cây luna theo nhịp trống và tiếng hát của đám đông những người đã leo lên ngọn đồi này để tổ chức kỷ niệm với chị ấy. Sau đó chúng tôi nói chuyện với Julia qua điện thoại. Chopin, Jason và tôi thay nhau nói chuyện với chị ấy một lúc. May mắn là Joson đã không nói với chị ấy những gì anh ấy đang thực sự nghĩ, đó là: “ Tôi nghĩ chị nên xuống đi, tắm táp, đến một nhà hàng và xem phim”.
 
          14 tháng Mười Hai
          Cà phê Châu Âu, một quán cà phê nhỏ do Andy điều hành, là một nơi thân thiện và ấm cúng. Andy là một người Ba Lan di cư và sống ở Mỹ hơn 20 năm. Bản tính cởi mở và mau miệng của anh ấy đã thu hút mọi loại người đến quán cà phê. Và anh ấy biết tất cả họ. Khi Andy nhìn qua cửa sổ thấy một chiếc xe đỗ xịch tới, anh ấy bắt đầu chuẩn bị món gọi của họ, bởi vì anh biết rõ mỗi người thích cà phê hoặc bánh Sandwiches của mình được làm như thế nào.
          “ Chào mừng Bod. Cà phê sữa của anh đây, đúng như anh thích”. Hoặc là: “Một buổi sáng tốt lành, Helen! Xuất đúp không cafein kiểu Ailen – đặc biệt cho chị đây”. Hôm nay, chính là ở đây tôi bắt đầu làm việc. Andy sẽ không chỉ dạy tôi làm cách nào để pha các loại cà phê thươm khác nhau, mà còn dạy tôi ứng xử mọi việc như thế nào – Bởi vì đó là cái mà làm cho nơi này nổi tiếng. Bản thân tôi không uống cà phê, nhưng tôi thích mùi thơm của nó. Mặt khác, Chopin sẽ như là ở thiên đường khi đến gặp tôi ở nơi làm việc.
 
          18 tháng Mười Hai
          Santa Cruz. Chúng tôi gặp Gilad, em trai út của Jason, người khác hẵn với anh trai. Cùng nhau giữa những bạn bè của mình, anh ta sẽ giới thiệu cho chúng tôi một cách du hành mới – nhảy tàu hỏa. Bằng cách này họ đã đi qua rất nhiều bang, nhưng hôm nay chúng tôi chỉ đi theo kiểu thế này để mua vui thôi.
          Khi chúng tôi ra khỏi chiếc xe con, Gilad nói:
          “ Được, tôi sẽ cho các bạn biết cách này sẽ thực hiện như thế nào. Nếu có gì các bạn không hiểu, hãy cứ hỏi, bởi vì quan trọng là các bạn phải hiểu được tất cả những cảnh báo an toàn”.
          Ngay sau đó ….chúng tôi nghe thấy tiếng còi của một con tàu đang đi tới. Không có thời gian để giải thích như đã hứa.
          “ Đi thôi! Chạy nào!”
          Tôi gần như không thể theo kịp được Gilad và Chopin. Hết con phố, chúng tôi chạy xuống chổ dưới chổ đường ray tàu hỏa.
Chúng tôi chạy dọc theo cạnh con tàu đang di chuyển chậm, Gilad chỉ hco chúng tôi làm thế nào. Anh ấy chạy, tóm lấy một thanh ngang của bậc lên xuống và nhảy.
          “Bây giờ đến lượt các bạn!”
          Tôi không chắc tôi có thực sự muốn làm điều này không. Nhưng tôi e rằng lúc này đã quá muộn. Tôi phải cố. Tôi chạy, nắm lấy tay vịn và tiếp tục chạy.
          “ Nhảy đi Kinga, nhảy đi!!!”
          Tôi nhảy. Chopin cũng nhảy lên. Chúng tôi đi sâu hơn vào trong toa tàu, tôi thở phào. Đã thành công! Chúng tôi trèo lên mái. Tôi cảm giác như trong một bộ phim hành động, người ta săn đuổi nhau từ toa này sang toa khác. Chỉ có điều chúng tôi không nhảy. Chúng tôi trèo xuống bậc thang, đi qua và lại trèo lên. Chúng tôi gặp những người còn lại trên nóc xe bên cạnh, cùng ngồi xuống và tôi không thể nào tin vào cảm xúc của mình. Chúng tôi đi qua những khu đất trang trại rộng lớn trồng cải bruxen. Vẫy tay chào những người đang làm việc trên cánh đồng. Rồi tiếp tục đi dọc bờ biển. Sau một giờ thì đến nơi dự định sẽ xuống. May mà tàu đổ ở đây, thành ra không phải nhảy xuống khi tàu đang chạy. Vậy là có thêm một kinh nghiệm mới – Chúng tôi không còn là những người “tập sự nhảy tàu” như là Gilad đã giới thiệu chúng tôi với những người bạn của anh ấy sáng nay.
          Chúng tôi đi bộ tới bãi biển, trèo xuống những mỏn đá và đón chào đại dương. Sau đó Gilad bảo chúng tôi trốn vào bụi rậm và khi lại nghe thấy tiếng còi tàu, chúng tôi chạy và nhảy lên ngay trước khi nó bắt đầu chuyển bánh. Lại ở trên nóc, cuộc sống thật đẹp. Tôi chỉ đang lo lắng về một điều – nhảy lên tàu thì đã ổn rồi, nhưng tôi thực sự không cảm thấy thích nhảy xuống khi tàu đang chạy. Tôi không biết tại sao, nhưng nó cứ làm tôi sợ hơn. Tôi không muốn quá đột ngột như thế.
          Trước sự ngạc nhiên của mọi người, con tàu bổng nhiên đi chậm lại và dừng lại ở nơi chúng tôi dự định nhảy xuống. Nó không bao giờ dừng lại ở nơi đây. Vậy nên chúng tôi xuống tàu mà không phải thực hiện cú nhảy ngoại mục nào.
          Khi đi bộ dọc theo đoàn tàu, tôi nhìn thấy người lái tàu quay trở về buồng lái với suất ăn trưa của mình.
 
          21 tháng Mười Hai
          Thứ Hai. Tôi thức dậy trước bình minh để đi tới quán cà phê này trước những khách hàng đầu tiên. Buổi sáng, mọi người chỉ chạy qua để chộp lấy một tách cà phê vội vã đi làm, nhưng tầm khoảng mười giờ thì những khách hàng quen lui tới. Đối với họ đây là một nơi để gặp gở. Andy thường để tôi ở đây một mình, bởi vì tôi không chỉ biết cách chuẩn bị cà phê và các món ăn trưa như thế nào, mà còn sử dụng được máy tính tiền, và quan trọng nhất là biết trò chuyện thân mật với khách hàng.
          Chopin cũng đã tìm được việc làm ở một công ty khác của một người Ba Lan, phụ trách máy tính ở một cửa hàng máy móc.
 
          26 tháng Mười Hai
          Jason đã đến Ba Lan để nghỉ Giáng Sinh cùng với bạn gái của mình, Gosia. Anh ấy để lại cho chúng tôi chiếc xe cũ của mình và chúng tôi lái xe tới Death Valley ( Thung lũng Chết) mà không có dự định gì. Chúng tôi đón đêm Giáng Sinh trong xe, thưởng thức hoa quả và bánh khô bên ánh nến.
          Hôm nay chúng tôi lang thang quanh những cồn cát ở Death Valley Một hoang mạc thực sự. Chúng tôi trèo lên những đồi cát. Chúng tôi đi đến một nơi phủ kín bởi những thứ gì đó màu trắng. Tuyết ư? Không phải, là muối! Sau đó là mỗi lúc càng nhiều những khối đá trong lạ lung, giống như là quang cảnh ở các tỉnh khác. Chúng tôi liếc nhìn những cái hang trống không ăn sâu vào vách đá từ rất lâu trước đây, suốt thời kỳ sôi động tìm vàng. Từ trên đỉnh đồi chúng tôi ngắm mặt trời chiếu ánh sáng ma thuật khắp thung lũng. Chúng tôi dựng lều trại để qua đêm trong một hẻm núi gần một tảng đá nơi lửa được đốt lên và nấu một bữa Giáng Sinh rất đơn giản.
 
          1 tháng Giêng năm 1999
          Ngày đầu tiên của năm mới. Năm nay sẽ dành cái gì cho chúng tôi đây? Tiếng chuông đồng hồ báo nữa đêm vang lên trong cuộc vui bạn bè ở Ba Lan của Jason, Chopin và tôi cùng chúc luôn hạnh phúc vui vẻ bên nhau, không bao giờ hết những ý tưởng tốt đẹp cho những ước mơ, và chúc cho những ước mơ của chúng tôi trở thành hiện thực. Đặc biệt chúc cho năm nay ít nhất cũng thú vị như năm ngoái.
 
          2 tháng Giêng
          Dịp cuối tuần ở San Francisco. Chúng tôi đạp xe qua cầu Cổng Vàng.
          Chúng tôi đang ở với những người bạn của mình, Kim, John và cậu con trai bé bỏng của họ, Luke.Sau chừng ấy năm( bao nhiêu nhỉ? Tôi đoán là 4) chúng tôi cuối cùng gặp lại nhau. Tôi nhớ khi họ rời Ba Lan, tôi đã hứa là tôi sẽ tới thăm họ ở Mỹ một ngày nào đó, và hôm nay chính là ngày đó. Khi đang ở trong cuộc du hành vòng quanh thế giới của mình thì họ đã dừng chân tại Ba Lan để tham gia tình nguyện cho một cô nhi viện tại trại trẻ mà tôi điều phối. Sau đó họ đã trở lại cuộc sống thường ngày tại đây và thật tuyệt được gặp lại họ.
 
          24 tháng Giêng
          Khi Jason vắng nhà, chúng tôi không thể tiếp tục ở lại chỗ bố mẹ của anh ấy. Tôi đã cố gắng tìm một chỗ nào đó trong các mục rao vặt. Tôi vẫn chưa tìm được bất kỳ chổ nào, thành ra……lại là người vô gia cư. Đây không phải là lần đầu tiên. Như mọi khi, Chopin không lo lắng về điều gì. Đối với anh ấy thì cả thế giới này là nhà. Thật tuyệt, nhưng tôi không cảm thấy thích ngủ ngoài đường tối nay.
          “ Tại sao lại ngoài đường? Anh ây nói. “ Chúng ta có chiếc xe này, chúng ta có thể hạ ghế xuống để ngủ.”
          Quả là hoàn toàn thoải mái, chúng tôi đã thử làm điều này ở Death Valley. Chúng tôi mua một cái bếp du lịch nhỏ, thế nên có thể nấu ăn bất kỳ ở nơi đâu và lái xe đến những ngọn đồi gần đây.
 
          28 tháng Giêng
          Chúng tôi đỗ chiếc xe là căn nhà mới của mình cạnh một công viên công cộng, cách quán cà phê vài khu nhà, vì thế không cần phải lái xe đi làm vào buổi sáng. Hóa ra đó lại không phải là ý tưởng hay nhất…Ba giờ sáng, một chum sáng chiếu vào và ai đó gỡ vào cửa xe.
          “ Mở cửa ra, cảnh sát đây!”
          Chopin mở cửa và bước ra ngoài. Họ hỏi họ, tên của anh ấy,..vv. Anh ấy cố gắng hợp tác nhưng anh ấy không giỏi đánh vần tiếng Anh.Thế là đủ để gây nên sự nghi ngờ của viên cảnh sát.
          “ Hây, tôi cũng biết có kẻ không biết chính tên của mình”.
          Ngày sinh cũng không dễ nói, và giá như Chopin không hỏi tôi Sáu tháng tiếng Anh nói như thế nào, thì có lẽ thậm chí cũng chẳng thể nhận ra tôi ở trong xe, trùm kín bởi chiếc túi ngủ, và có lẽ tôi không phải bước ra khỏi xe. Họ tiếp tục điền vào tờ khai, nhưng bắt đầu thực sự mất kiên nhẫn khi Chopin không thể khẳng định chắc chắn mắt anh ấy màu gì. Khi tôi nói cho họ cân nặng của chúng tôi bằng kilogram thay vì pound, họ đành chịu. Họ trả lại hộ chiếu và bảo chúng tôi rời đi.
          Chúng tôi lái xe đi và đỗ lại ngay trước quán cà phê.
          7 tháng Hai
          Một chuyến thăm nhà hàng mới, và bây giờ tôi sẽ không còn bao giờ nhìn thức ăn theo cùng một cách. Jason đưa chúng tôi tới ‘Organica’, một nơi chỉ chuyên về thức ăn sống, hữu cơ. Jason ngại rằng họ có thể để một củ cà rốt sống vào một cái dĩa được bày biện đẹp đẽ và tính giá 10 đô la. Nhưng khi những suất ăn tối được mang đến, hóa ra chúng lại là thức ăn ngon miệng nhất, được chuẩn bị tuyệt vời nhất mà chúng tôi từng ăn. Tất cả một phần trăm hữu cơ, chay và tất nhiên là sống, được đặt cùng nhau một cách kỳ diệu. Có lẽ đây sẽ là phần kết thúc của câu chuyện nếu chúng tôi không bắt đầu nói chuyện với Juliano, bếp trưởng và cũng là chủ của Organica. Trẻ trung và đầy nghị lực, anh ấy sống nhờ vào đồ ăn sống tinh khiết nhiều năm nay.
          “ Sao? Có gì không ổn với cơm và rau nấu chín à?”, tôi hỏi Juliano.
          Anh ấy giải thích rằng nhiệt độ cao sẽ phá hủy các vitamin và enzyme. Hoa quả, rau, hạt khô, tất cả những gì thiên nhiên ban tặng chúng chúng ta thì bản thân chúng ta đã hoàn hảo rồi. Chỉ đồ ăn ở trạng thái tự nhiên mới thực sự nuôi dưởng chúng ta. Con người là sinh vật duy nhất trên trái đất nấu chín thức ăn của mình. Và cũng là sinh vật duy nhất duy nhất mà hầu hết dân cư chết vì ung thư, đột quỵ, chịu đựng sự béo phì, sâu răng,vv…Bạn đã bao giờ nhìn thấy một con hươu béo chưa? Một con hươu cao cổ chết vì bệnh tim? Hay là một con sói không có răng? Cả đời nó không đánh răng một lần, và mặc dù đánh răng hai lần mỗi ngày nhưng chúng ta cũng chết không răng. Và chúng ta không chết một cách tự nhiên, vì tuổi già, thay vào đó chúng ta thường chết vì ốm, sau hàng năm uống thuốc và đến bác sĩ. Động vật duy nhất, ngoại trừ chúng ta, thỉnh thoảng béo phì và phải chịu đựng những dịch bệnh giống chúng ta là mèo và chó. Tại sao? Bởi chúng ta cho chúng ăn những thực phẩm không tự nhiên, qua chế biến nấu chín. Đó chỉ là một vài lý lẽ của anh ấy. Nghe thật có lý đến nỗi Jason phải công nhận rằng chúng có ý nghĩa. Chúng tôi quyết định sẽ thử một lần. Sẽ không phải là cho suốt phần đời còn lại, nhưng chúng tôi sẽ thử chừng nào còn cảm thấy dể chịu với điều đó. Có thể là một tuần….
 
          8 tháng Hai
          Chúng tôi quyết định thuê một căn hộ với Jason và người bạn của anh ấy, Pierre. Sống trong ô tô cũng ổn trong một thời gian, nhưng nếu ở lại đây lâu hơn, chúng tôi muốn sống ở nơi nào đó thuận tiện hơn. Vì thế chúng tôi cùng nhau xem xét xung quanh và quyết định chọn một căn hộ ở Mountain View. Nó không rẻ ( chẳng có gì rẻ ở California này cả) nhưng sẽ tốt nếu có một nơi riêng cho mình. Tôi tìm thấy một cửa hàng sách đáng ngạc nhiên, một trung tâm Thiền và những lớp dạy Yoga.
          Tôi đạp xe qua cửa hàng thực phẩm sạch và trích trữ cho sự khởi đầu con đường mới, ăn thức ăn sống của mình. Các loại hạt, hạnh nhân, cà chua phơi khô và nho khô hữu cơ. Và những món ăn chay. Tôi tổ chức một bữa tiệc đồ ăn sống.
 
          2 tháng Năm
          Sau 5 tháng làm việc và ổn định cuộc sống, giờ là lúc phải tiếp tục di chuyển. Không chỉ phần còn lại của nước Mỹ, mà còn cả thế giới đang đợi.
          Tôi nói lời tạm biệt với quán cà phê và những khách hàng, những người đã tặng tôi một tấm thiếp chúc may mắn rất đẹp có vẻ bức tranh một con đường ngoằn ngoèo khuất sau phía chân trời.
          Chopin cũng đã kết thúc công việc ở chổ làm của mình. Như thường thấy trong hoàn cảnh như thế này, cảm xúc thật là lẫn lộn.
          Thật buồn vì chúng tôi đã tận hưởng ở đây và có quá nhiều thứ chúng tôi sẽ phải bỏ lại phía sau. Bạn bè thân thiết, những nơi quen thuộc, những buổi trầm tư vào ngày Thứ Tư và rất nhiều những kỹ niệm đẹp. Cả sự tiện nghi của một cuộc sống ổn định: một căn hộ tiện nghi, một căn bếp được trang bị đầy đủ, một chiếc ô tô, những chiếc xe đạp của mình. Ngoài tất cả những thứ đó – sự an ninh của sinh hoạt hằng ngày mà chúng tôi đã quen.
          Tuy nhiên tôi rất phấn chấn lại tiếp tục di chuyển, không biết rồi sẽ gặp ai, nơi nào chúng tôi sẽ dừng chân hoặc thậm chí là nghỉ đêm. Đó chính là những gì thú vị nhất trong cuộc hành trình này.

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
ƯỚC MƠ TRỞ THÀNH SỰ THẬT
Từ California tới duyên hải phía đông
 
 
          7 tháng Năm
 
          Không có một kế hoạch chính xác. Tất cả những gì chúng tôi biết là muốn được thăm Grand Canyon và một vườn quốc gia khác ở khu vực này; và sau đó tới Tennessee vào cuối tháng Năm để gặp mẹ tôi và những học trò của bà. Họ đi dự vòng chung kết thế giới Hành Trình Trí Lực.
          Jason muốn tiển biệt chúng tôi và xin nghỉ việc vài ngày. Anh ấy lái xe cùng chúng tôi tới San Diego, đến thăm một trong những người anh em của anh ấy, và bây giờ chúng tôi thực hiện cuộc hành trình một ngày tới Mexico; một chuyến đi ngắn tới thị trấn biên giới Tijuana.
          Jason đỗ xe của mình và chúng tôi đi bộ một quãng để mua vài quả xoài. Khi quay lại, chúng tôi bị sốc khi nhìn thấy một cái cửa kính ô tô của Jason bị vỡ. Và cái túi nhỏ của tôi để bên trong đã biến mất! Cùng với nó là túi máy ảnh của tôi và tất cả các giấy tờ. Ngồi ở lề đường cạnh chiếc xe, tôi cố gắng nhớ lại tất cả những gì ở trong cái túi nhỏ đó: nhật ký của tôi, hộ chiếu, máy ảnh, ống kính, phim chưa tráng, cuốn sổ ghi địa chỉ của tất cả những người tôi quen biết. Tôi nhận ra rằng tôi thậm chí không thể trở lại Mỹ bây giờ - không có hộ chiếu và thị thực, ai sẽ rằng tôi đi qua biên giới trong hai giờ. Làm gì bây giờ?
          Chopin và Jason đi gọi cảnh sát, mặc dù chúng tôi nhận ra rằng có thể đã quá muộn để làm bất cứ điều gì lúc này…..sau đó một điều kỳ diệu đã xãy ra. Một chiếc xe cảnh sát đi tới và các chàng trai chạy lại hét lên:
          “ Kinga, họ tìm thấy đồ của em rồi này!”
          Tôi nhìn thấy cái túi đỏ của tôi, túi máy ảnh, và ở ghế sau của chiếc xe cảnh sát – một gả bị còng tay. Người cảnh sát không nói được tiếng Anh. Tên trộm thì nói tiếng Anh.
          “Tại sao mày lại làm thế?”, tôi hỏi hắn.
          “ Tại sao mày lại để nó đấy?”, hắn trả lời.
 
          9 tháng Năm
 
          Sau khi chào tạm biệt Jason hôm qua ở Ló Angeles, hôm nay chúng tôi đến kinh đô cờ bạc của thế giới. Las Vegas là thành phố phát triển nhanh nhất nước Mỹ. Nằm ở giữa vùng hoang vu, nó có nhiều không gian đê mở rộng. Tất cả mọi thứ đều luôn mở cửa bất kể là ngày nào trong tuần, ban ngày hay ban đêm. Tôi thử vận may của mình với trò chơi Rulet. Bởi vì chúng tôi đã tới đây rồi nên chúng tôi phải thử, chỉ để cho vui thôi. Tôi không muốn thua nhiều nên tôi chỉ đổi 10 đô la thành thẻ đánh bạc và đặt cược một cách thận trọng. Những người ở bàn tôi thắng và thua hàng trăm đô la. Một người đàn ông đặt 3 tờ thẻ loại 100 đô la vào cửa đỏ, anh ta thắng và rời đi. Nhưng ai biết được liệu anh ta có thua số tiền đó ở bàn tiếp hay không.
          Mười đô la đem  lại cho tôi hai tiếng đồng hồ vui vẻ, thắng một ít thua một ít, cho tới khi kết thúc, tất nhiên là khi tôi thua hết. Tôi biết tôi không may mắn khi thắng bạc. Nhưng tôi may mắn khi được những thứ khác – hơn tất cả những người tôi gặp gỡ. Và những điều tốt đẹp đến với tôi – còn những điều xui xẻo thì không.
 
          11 tháng Năm
         
          Hóa ra Grand Canyon rộng hơn so với tưởng tượng khi chúng tôi nhìn nó từ trên cao. Nhìn từ ngoài rìa thì phong cảnh rất ấn tượng, nhưng không thể sánh được với những gì bạn thấy khi khám phá dần dần, chậm rãi qua những lớp đá cổ, vào sâu bên trong. Chúng tôi đi đến đây cùng với một người Mỹ gốc, người đã kể câu chuyện về con đường mòn này. Chúng tôi cuốc bộ nữa ngày và bây giờ đang tìm một nơi có mái che để dựng lều qua trại đêm nay. Ngày mai chúng tôi muốn đi tới tận đáy, tới song Colorado.
 
          14 tháng Năm
 
          Con đường đi qua những nơi không thể hình dung nổi và chúng tôi gặp một vài người khá thú vị trên đường đi. Một người Mormon thân thiện đưa chúng tôi đi xem Vườn quốc gia Zion. Grand Canyon đã gây ấn tượng với chúng tôi bởi quy mô của nó, trong khi Zion lại ấn tượng bởi những kiến tạo đá lạ lung. Phần còn lại của ngày hôm nay là những phong cảnh biến đổi đầy màu sắc: những ngọn núi, những hẽm núi hoang vu và những vách đá đỏ. Tôi thích nhất hẻm núi Bryce, nó không giống bất cứ thứ gì chúng tôi đã từng thấy trước đây. Những kiến tạo đá của nó nhìn như thể được chạm khắc nên bởi bàn tay của một nghệ nhân tài ba hơn chỉ do gió và nước. Tại đây chúng tôi nhận thấy rằng bản thân thiên nhiên là một nghệ nhân không ai có thể vượt qua. Tại một cửa hàng ven đường tôi xem qua bài quyển album  bưu ảnh, và ngay lập tức biết được chúng tôi phải tới đâu tiếp theo: Vườn quốc gia Arches!
 
          15 tháng Năm
 
          Một lần nữa định mệnh lại biết cách đưa con người đến với nhau. Sau một đêm đầy gió, chúng tôi đi tới con đường để tìm xe và người đầu tiên cho chúng tôi tên là Jim. Anh ấy đang trên đường tới vườn quốc gia Capitol Reef để thực hiện chuyến đi bộ 2 ngày ở một hẻm núi mà bạn chỉ có thể đi đến đó bằng xe bốn bánh.
          “ Tôi đã một mình đi bộ trong hai tuần gần đây, vì thế mà tôi đánh giá cao cuộc tụ họp này”, anh ấy nói.
          Anh ấy không phải tốn thời gian để bảo chúng tôi tham gia với anh ấy. Anh ấy đề nghị sau đó sẽ đưa chúng tôi tới Denver và thậm chí có thể dừng lại bên cạnh Vườn quốc gia Arches.
          Trước hết, chúng tôi mua sẵn hoa quả, đồ ăn chay tại một cửa hàng địa phương ( Chúng tôi vẫn đang trong chế độ ăn thực phẩm sống của mình), sau đó chạy xe dọc theo bãi cát, thường là theo vết xe cũ. Từ chổ đó chúng tôi bắt đầu đi bộ. Không một bóng người, chỉ có những vách đá và chúng tôi. Chúng tôi chậm rãi trèo lên và sau đó xuống đi bộ qua hẻm núi để chime ngưỡng những kiến tạo đá, hang động và những vòm đá tự nhiên hấp dẫn của nó. Buổi tối, chúng tôi tìm được một chỗ dựng lều trại thuận tiện ở một nơi có mái che giữa những vách đá.
 
          18 tháng Năm
         
          Chúng tôi thức dậy lúc bình minh và bắt đầu đi tới Denver. Không phải là lần đầu tiên chúng tôi lái xe xuyên qua những dãy núi đá. Vài ngày trước đây chúng tôi đã đi bộ qua một hoang mạc nóng bỏng, và ở đây, tại Colorado, có thể nhìn thấy tuyết!
 
          20 tháng Năm
 
          Chúng tôi nhanh chống đi qua những bang tiếp theo dọc lộ trình của mình tới Georgia để kịp gặp mẹ tôi, bà sắp hạ cánh ở Atlanta. Người đàn ông lớn tuổi hơn cho chúng tôi lên xe hôm qua đã lái xe gần như suốt đêm. Chúng tôi đã nhìn thấy hoàng hôn màu đỏ ở Kansas, và bây giờ, vẫn trên chiếc xe này, tôi thức giấc vào lúc bình minh màu hồng ở Missouri.
          Sau đó, một nhóm những người lập dị cho chúng tôi lên xe tải của họ. Một bà mẹ lớn tuổi lập dị cùng với một đàn con, đúng là vậy. Họ đang đi tới Cuộc tụ hội Cầu Vòng Quốc gia. Mỗi năm ở một nơi khác nhau, năm nay ở Penndylvania. Chopin cảm thấy hứng thú và muốn nhập bọn với họ. Chúng tôi sẽ xem thế nào sau vòng chung kết Hành Trình Trí Lực.
 
          27 tháng Năm
 
          Chúng tôi gặp mẹ tôi và đội của bà gồm 6 đứa trẻ 8 tuổi ở sân bay. Tôi đã không gặp gia đình 8 tháng rồi. Chúng tôi vẫn liên lạc thường xuyên qua Internet, nhưng nó không giống như gặp mặt trực tiếp. Cũng thật là tuyệt là gặp lũ trẻ. Tôi đã từng làm giáo viên tiếng Anh chúng năm ngoái.
          Hành Trình Trí Lực là một chương trình dành cho việc phát triển tư duy sáng tạo và các kỷ năng xữ lý vấn đề. Các đội, trong những độ tuổi khác nhau, làm việc cùng huấn luyện viên của mình về một giải pháp cho cái gọi là “vấn đề dài hạn”, và giới thiệu nó dưới dạng một cuộc trình diễn ngắn tại vòng chung kết. Hôm nay, thời khắc được mong chờ từ lâu đã đến – buổi trình diễn của đội chúng tôi. Trong những giây lát đầu tiên trên sân khấu, những nhân vật chính hầu như bị phân tán, nhưng chúng đã kiểm soát tốt tình hình và diễn rất tự nhiên và nhiệt tình, rất vui vẻ trên sân khấu, vì thế chúng đã nhận được một tràng pháo tay lớn nhất từ khán giả.
          Đây là câu chuyện mà lũ trẻ đem tới dự vòng thi chung kết.
          Hai cô gái đang chờ quá giang trên một con đường vắng vẻ. Hai anh chàng dừng lại hỏi họ: “các bạn đi đâu thế”?
          “Bất kỳ nơi nào ngọn gió mang chúng tôi tới”, họ trả lời.
          Tất cả bốn người cùng nhau đi, nhưng chiếc xe bị hỏng, nên họ quyết định đi bộ. Họ bắt đầu hát khi cuốc bộ:
          “Chúng tôi muốn thật vui vẻ, cái gì tới sẽ tới. Chúng tôi muốn ngắm nhìn tất cả thế giới rộng lớn này”.
          Họ đương đầu với nhiều mạo hiểm dọc đường và hát một bài hát kết thúc:
          “ Những ước mơ sẽ trở thành hiện thực nếu bạn thực sự muốn, đừng chờ đợi nữa, hãy nắm lấy mọi thứ trong tay bạn”.
          Tôi thích màn biểu diễn của chúng. Câu chuyện nghe quen thuộc đến mức đáng sợ. Bọn trẻ đã tự mình làm tất cả. Nhưng làm sao mà những đứa trẻ 8 tuổi này nghĩ ra được chuyện quá giang, nhìn thấy cả thế giới rộng lớn này và theo đuổi những ước mơ của bạn? Rốt cuộc, chúng đều đã là học sinh của tôi.
 
          8 Tháng Sáu
         
          Mẹ tôi và bọn trẻ đã trên đường trở về nhà. Chúng tôi cũng đang trên con đường của mình. Chặng xe đầu tiên hôm nay đưa chúng tôi tới dãy núi Smoky( Tỏa khói), tới nơi con đường mòn Appalachian cắt qua. Đó là một trong những con đường mòn liên tục dài nhất đi qua các bang từ bắc tới nam. Nhìn vào bản đồ, chúng tôi tìm được một phần trong rất thú vị của con đường này. Vì đã ở đây rồi, vậy nên chúng tôi có thể thử. Chúng tôi đoán rằng có thể phải mất khoảng 3 ngày để kết thúc. Vẫn còn một ít đồ ăn mang theo và có rất nhiều nước có thẻ uống được dọc đường đi. Ta thử xem!
          Chúng tôi bắt đầu cuốc bộ ngay từ nơi chiếc xe con thả xuống. Đi bộ đường dài không có vấn đề gì tới tôi, nhưng tôi chưa bao giờ đi như thế với một chiếc ba lô nặng. Với một chiếc ba lô được chuẩn bị cho cuộc hành trình vòng quanh thế giới, không ít hơn. Đầu tiên, trọng lượng có vẻ như có thể chịu được. Con đường ngoại mục đưa chúng tôi qua cánh rừng, hầu hết là dọc theo đỉnh núi. Chỉ ở một số nơi quang đãng chúng tôi mới có thể nhìn lướt qua cảnh núi non bị bao phủ bởi màn sương mù huyền bí – quả thực là núi Tỏa Khói. Sau vài dặm, chúng tôi tới một ngôi nhà trọ trên núi, dừng lại để ăn nhẹ rồi lại tiếp tục lên đường. Trên chiếc ba lô của tôi có vẻ như càng ngày càng nặng hơn với mỗi bước đi của tôi bây giờ. Chopin đi phía trước tôi, còn tôi lê lết phía sau. Đột nhiên, tôi nghe thấy một tiếng sột soạt trọng bui rậm. Tôi quay lại và thấy một con gấu đen! Nó còn cách tôi một khoảng ngắn, nhưng đang tiến về phía tôi. Tôi vứt vôi ba lô xuống và chạy:
          “Chopin, có gấu!”
          Nhưng rồi chúng tôi cùng quay trở lại. Trong trạng thái tinh thần đã bình tĩnh hơn, tôi nhận ra đó chỉ là một con gấu con.
          “Chả có gì phải sợ cả”, Chopin cười.
          Tôi vẫn không muốn sẽ gặp phải gấu mẹ bây giờ. Trước khi tôi lấy được máy ảnh ra, nó nhận thấy chúng tôi và chạy mất, nó sợ chúng tôi hơn là chúng tôi sợ nó.
 
 
          12 tháng Sáu
         
          Hôm qua, sau suốt ba ngày cuốc bộ, chúng tôi cuối cùng cũng thoát ra khỏi cánh rừng, trở về với nền văn minh. Bây giờ chúng tôi đang quá giang dọc đại lộ Blue Ridge. Chạy quanh qua những ngọn đồi và cánh rừng, đó là con đường đẹp nhất mà chúng tôi từng thấy ở đất nước này. Nó lượn quanh những cảnh vật xanh rờn và không một ai vội vã. Những người này đến đây, thay vì du hành dọc những con đường xuyên liên bang dài, nhanh và buồn tẻ.
          Một trong những người lái xe đã đưa chúng tôi tới trang trại của anh ấy. Anh ấy báo rằng ước mơ cả đời của anh ấy là được đến xem Grand Canyon. Và chúng tôi mới chỉ ở đó vài tuần trước!
          Tôi không hiểu tại sao nhiều người không nhận ra những điều mà lũ trẻ trong cuộc thi Hành Trình Trí Lực đã nhận ra: “ Ước mơ lâu hơn nữa, hãy nắm lấy mọi thứ trong tay bạn”.
 
          19 tháng Sáu
 
          Trong vài ngày gần đây, chúng tôi đã đóng vai những khách du lịch ở Washington D.C. 1 thành phố xa lạ, toàn các viện bảo tàng, tượng đài, phòng trưng bày và các tòa nhà Chính phủ. Hôm nay, cùng với những người chủ nhà khách trong tổ chức Servas, Kathy và Stuart, ở Heytsville gần bên, chúng tôi tổ chức sinh nhật của Chopin. Thay vì bánh ga tô sinh nhật truyền thống, chúng tôi ăn tiệc tại một quả dưa hấu và một dĩa đầy những thứ hạt và hoa quả khô rất ngon.
 
          24 tháng Sáu
 
          Chúng tôi đang hướng tới ngôi làng nhỏ gần Oxford, Pennsyvania, nó thậm chí còn không có trên bản đồ. Xuống xe ở một ngã ba vùng quê, chúng tôi đi bộ với những chiếc ba lô của mình qua ba vùng quê, chúng tôi đi bộ với chiếc ba lô của mình qua vùng quê Amish. Tôi không tin vào mắt mình khi nhìn thấy một chiếc xe ngựa được kéo đi bởi một người đàn ông để râu, đội chiếc mủ rộng vành, và một phụ nữ ngồi cạnh ông ta đội một chiếc mũ bê – rê, mặc váy và một cái tạp dề. Đó là một cảnh tượng giống với cuộc sống từ thế kỷ trước, hoặc được dựng lại từ một bộ phim lịch sử. Chúng tôi qua một vài trang trại đang hoạt động mà không có điện và cuối cùng tới chổ của Carolyn và Townie ở bìa rừng. Cô con gái hai tuổi của họ, Yu Yu, được nhận làm con nuôi từ Trung Quốc, rất lạ lung – sinh động, vui tươi thông minh. Cô bé còn khó khăn khi nói tiếng Anh (Cô bé sống một nữa quãng đời ngắn của mình ở Trung Quốc) và khi cô bé hát, không ai biết nó là tiếng gì. Với tôi thì có vẻ giống tiếng Trung Quốc.
 
          29 tháng Sáu
 
          Chúng tôi đi mua sắm một chút trong thị trấn và đi tới khu rừng để dự Cuộc tụ hội Cầu Vòng hàng năm. Chúng tôi cùng đi một chặng với một nông dân địa phương, là người tò mò tìm hiểu xem cái gì đang diễn ra ở đó. Từ nơi đỗ xe tạm thời trong rừng, chúng tôi được đón dọc đường cùng với những người mới đến khác, và được đưa tới một con đường mòn nhỏ dẫn vào một thung lũng.
          “Chào mừng trở về nhà” – đó là cách mọi người chào đón chúng tôi ở đây. Tôi còn chưa chắc chắn là tôi cảm thấy ở đây giống như ở nhà, tôi có những cảm giác lẫn lộn, nhưng hãy đợi và sẽ biết. Họ nói là có gần mười ngàn người rải rác quanh khu rừng này. Có rất nhiều con đường mòn đi bộ, nhiều khu trại và nhà bếp.
          Chúng tôi tìm được một điểm dựng lều trại rất đẹp ở “ Om Valley”, không xa dòng song là mấy. Buổi tối, tôi đi bộ qua Main Cirle, nơi mọi người tập trung lại để đánh trống, nhảy múa và làm trò tung hứng một cách tự phát.
 
          30 tháng Sáu
 
          Chúng tôi tìm được chổ của mình ở “ Living Sprout Garden” – một bếp ăn toàn rau sống và hữu cơ. Một căn bếp xanh giữa thiên nhiên xanh. Còn sống, tức là chưa nấu chín qua lửa. Thay vào đó rất nhiều thùng cây cải được tưới nước ngọt từ con suối gần đây. Mati, chàng trai đã tạo nên nơi này, gieo trồng những hạt giống hoa hướng dương, những hạt đậu, lúa mì và nhiều thứ khác. Chúng tôi dành gần như cả ngày ở đây. Chopin dựng vài cái giá gỗ trong khi tôi chuẩn bị một món khai vị ngon lành từ giá đậu xanh.
 
          4 tháng Bảy
 
          Ngày lễ độc laaph. Theo như truyền thống của Cuộc tụ hội Cầu Vòng, ở mọi nơi trong rừng tất cả đều yên lặng cho đến  buổi trưa. Đó là khi hàng nghìn người tập trung ở Main Cirle và cùng nhau trầm tư vì hòa bình thế giới. Nó kéo dài cho tới khi cuộc chiến diễu hành của lũ trẻ tiến vào cùng với tiếng hát. Sau đó, mọi thứ bùng nổ thành một lễ kỷ niệm tự phát với những người đánh trống, hát hò nhảy múa.
          Ở làng Trẻ Em, chúng tôi gặp bà mẹ lập dị, người đã cho chúng tôi đi một chặng vài tuần trước.
 
          9 tháng Bảy
 
          Hơn một tuần ở trong rừng, giữa những cây cối, những dòng suối, chim choc và những anh chị em trong lễ hội Cầu Vòng là một trãi nghiệm thú vị. Khi cuộc tập từ từ đến hồi kết thúc, chúng tôi đi cùng với một đám người lập dị già trên một thùng xe thùng lèn chặt, họ tới gần thị trấn để uống bia.
          Chúng tôi có một ý tưởng mới để tiếp tục cuộc hành trình của mình. Đã quá giang trên những con đường của nước Mỹ thế là đủ rồi. Ta hãy chuyển từ những con đường qua những con sông! Chúng tôi có thể đi đường sông suốt quảng đường xuống vùng lạ lưu, tới tận vịnh Mexico bằng cách nào? Chúng tôi chưa còn chắc chắn. Có lẽ bằng một cái mảng cao su.
          Chopin rất hào hứng với những ý tưởng này, tới mức anh ấy hỏi bất kỳ ai về khả năng kiếm được một cái mảng cao su. Mọi người nhìn chúng tôi hoàn toàn ngờ vực. Chúng tôi nhận thấy rằng Allegany, một con sông gần đây, chảy vô cùng chậm; có thể là chỉ đi được một cây mỗi ngày. Tôi biết là không vội gì, nhưng tốt hơn là chúng tôi nên nghĩ về một điều gì đó khác. Có lẽ phải quá giang trên một con thuyền. Một khi chúng tôi đã có thể quá giang bằng máy bay ở Alaska, quá giang bằng thuyền có thể khó khăn hơn. Sẽ thử xem.
           Buổi tối chúng tôi dừng lại ở Erie, ngay gần 1 cái hồ và tìm được một nơi để dựng lều trại trên một cái sà lan.
 
          10 tháng Bảy
 
          Cuộc tìm kiếm chiếc mảng cao su diễn ra không mấy tốt đẹp. Đến tận bây giờ chúng tôi đi tìm thấy một cái được đem bán  - với giá trên một ngàn đô la! Đó hoàn toàn không phải là cái chúng tôi đang tìm kiếm. Có rất nhiều thuyền và thuyền buồm trên hồ này, nhưng cái chúng tôi cần là tới một con sông. Có lẽ trong trường hợp này, sẽ bắt đầu từ Chicago.
          Trên đường tới đó, chúng tôi dừng chân ở Cleveland, Ohio tại nhà những nguwoif chủ nhà trọ tiếp theo trong tổ chức Servas của chúng tôi. Họ là một đôi vợ chồng già tốt bụng. Chúng tôi ngạc nhiên khi biết rằng khoảng 20 năm trước họ đã tiếp đón Thủ tướng Ba Lan hiện nay của chúng tôi, Aleksander Kwasniewski. Họ vẫn còn giữ mục đăng ký ở trọ của ông ấy trong số khách trọ. Ông ấy đã may mắn, hồi đó họ có một chiếc máy bay và chở ông ấy đi một chuyến.
 
          16 tháng Bảy
 
          Chicago là một thành phố rộng, dàn trải, cũng không gò bó như ở New York – đường phố và vỉa hè rộng và bạn có thể cảm thấy thoáng đãng ở đây. Và có cả một cái hồ!  Chúng tôi đi bơi trong làn nước sạch của hồ Michigan, đắp một lâu đài cát và sau đó tới thăm Tháp Sears.
          Chúng tôi đang ở với Kathy, một chủ nhà trọ khác trong tổ chức Servas. Bà ây vẫn là một phụ nữ hấp dẫn ở cái tuổi 50 của mình. Bà ấy là chủ cửa hàng tên là: “ Kết nối Kangoroo” ( bà ấy đã từng có một người chồng Úc). Cửa hàng chuyển doanh tất cả các loại sưu tầm gấu túi. Nhưng thứ mà bà ấy đích thân sưu tầm lại là cà rốt. Những đồ trang trí lặt vặt hình cà rốt đủ kích thước và hình dạng để kính hết các khoảng trống tại nơi ở của Kathy. Ngoài cà rốt ra, bà ấy cũng rất say mê đi xe đạp ( bà ấy có 6 chiếc xe đạp) và bà ấy yêu quý Schnauzer Joey nhỏ bé của mình, chú chó tham gia cùng Khathy trong các cuộc đi xe và thậm chí còn đội một chiếc mủ bảo hiểm được dành riêng cho nó. Họ đã tham gia rất nhiều trong các cuộc đi xe đạp cùng nhau và thắng vô số giải thưởng trong các cuộc thi trang phục của Chó và Chủ.
 
          17 tháng Bảy
 
          Chúng tôi sẽ đi xem xét con sông sắp đưa chúng tôi xuống phía nam. Chúng tôi tới một bến tàu có nhiều thuyền nhỏ. Sẽ chưa rời Chicago ngay, hôm nay chúng tôi chỉ muốn kiểm tra ý tưởng của mình để xem liệu nó có hoàn toàn khả thi không.
          Một con tàu đang đi tới hồ Michigan. Ta thử xem! Chúng tôi vẫy và dơ ngón tay cái của mình lên theo động tác vẫy xe quá giáng dể hiểu ở mọi nơi. Người trên tàu vẫy tay lại và tiếp tục đi không dừng lại. Một lát sau, một con tàu khác lại đi qua – chúng tôi thử giống như thế, nhưng chiếc này đã quá đầy. Nhưng tiếp theo chỉ có một người đàn ông ở trên Boong. Tôi không thể tin được điều này – ông rẽ vào phía chúng tôi, dừng lại,và hỏi giống hệt người phi công ở Alaska đã hỏi:
          “Các bạn muốn đi đâu? Bất kỳ đâu à? Nhảy lên đi!”
          Vậy là chúng tôi đã ở trên tàu, giữa Chicago! Chỉ sau mười phút chờ đợi, nhanh hơn là thời gian chờ đợi thông thường, khi quá giang trên đường bộ.
          Thuyền trưởng của chúng tôi hóa ra lại là người Ba Lan thế hệ thứ hai. Sinh ra ở đây, ông ấy vẫn còn có thể nhớ vài tiếng Ba Lan. Chúng tôi đang trên mặt nước và nhìn những tòa nhà chọc trời trôi qua, mỗi cái là một mãng kiến trúc đọc đáo. Từ viễn cảnh này mọi thứ trong đều khác, như thể là có kích thước khác. Chúng tôi chui qua những cây cầu, lướt qua những con tàu đang đi ngược chiều, và vẫy chào mọi người.
 
          Tôi nhớ một lần người cho chúng tôi quá giang đã nói với chúng tôi: “Các bạn đang sống trong những ước mơ của mình”. Đó chính là điều chúng tôi đang cảm thấy ngay lúc này, cứ như là tôi đã đang sống trong những chương của một cuổn sách mới chỉ đang được viết nên.

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
[/size][/font]NGÔI SAO MAY MẮN SẼ DẪN ĐƯỜNG CÁC BẠN[/size][/font]
Từ Chicago đến Florida
 
21 tháng Bảy
 
Chúng tôi đã có một thời gian tuyệt vời ở Chicago, nhưng đã đến lúc phải lên đường. Chúng tôi tìm thấy một chổ rất đẹp gần kênh đào, nơi tàu thuyền dể dàng qua lại, ngươì ta có thể nhận thấy chúng tôi từ xa và là nơi không ai có thể quấy rầy - một nơi ngay cạnh cầu Đại lộ Michigan. Chúng tôi đợi. Quá giang trên sông thoải mái hơn nhiều so ới trên đường bộ. Chúng tôi đổi từ ôtô sang thuyền và có thể ngắm nhìn những con vịt bơi dọc theo con sông lớn này.[/size][/font]

 
22 tháng Bảy
 
Ổn cả, nhưng không dể như hằng tưởng. Thực tế là chúng tôi đã có lần chỉ mất mười phút để quá giang trên một con tàu, nhưng điều này có nghĩa gì. Chúng tôi tin là mình chỉ cần đợi đúng tàu và đúng người đi qua. Chúng tôi thức ậy cùng thành phố. Những đoàn tau hoả tỉnh giấc, đường phố và nhg cây cầu chật nich xa và ngươì, và chúng tôi hi vọng con sông này cũng sẽ nhiều tàu bè qua lại. Đến tận bây giờ mới chỉ có một chiếc xà lan đi qua. Chúng tôi sẽ ăn sáng và xem  điều gì sẽ xãy ra.
Tới trưa vẫn chả có gì đáng để xãy ra, vì thế chúng tôi quyết định đi bộ dọc theo con sông và tìm một chổ đợi quá giang tốt hơn. Chúng tôi tìm thấy một chổ xa hơn đôi chút, gần xùng ngoại ô của thành phố. Một chiếc xà lan đang đơn độc neo đậu trở thành chổ chờ quá giang của chúng tôi. Ở đây có thể sẽ dể dàng hơn nhưng tại sao giao thông trên sông lại thưa thớt như thế, và nếu một con thuyền đi qua, tại sao nó không dừng lại đón chúng tôi? Tôi biết chúng tôi phải thật kiên nhẫn và cứ để mọi việc tự diễn ra. Chopin đi bộ sang bên kia cây cầu và con thuyền! Tôi báo cho ngươì chủ thuyền là không đi một mình. Không sao. Dù sao anh ấy cũng không đi xa, nên chúng tôi không quan tâm. Tôi ném ba lô của chúng tôi lên, Chopin quay lại và chúng tôi khởi hành.
John không thể tin được là chúng tôi muốn đi tới tận Vịnh một trạm cấp dầu cho thuyền gần bến, đổ thêm ít dầu cho con thuyền, một ít bia cho mình và chúng tôi lên đường. Con thuyền tăng tố. Tôi đi tới phía trước con thuyền, ngồi trên mũi  thuyền và không thể tưởng tượng được còn có gì đẹp hơn. Trời đã tối hẳn khi John thả chúng tôi xuống gần một ngọn hải đăng, phía dưới đó chúng tôi tìm thấy một chổ dựng lều trại hoàn hảo.

23 tháng Bảy

Kiên nhẫn. Đó là điều bạn cần nhất những lúc như thế này, khi bạn đang đợi trong cái nóng ngột ngạt bên một con kênh vắng vẻ, hi vọng rằng một con thuyền tưởng tượng sẽ nhanh chống hiện ra. Tôi biết chúng tôi không thể đánh mất hi vọng. Chúng tôi vẫn tiếp tục chờ đợi. Ngọn hải đăng chỉ cho chúng tôi chút bóng râm quay tròn trên mặt đất ở khu vực này, như thế là ngọn hải đăng này là một chiếc đồng hồ mặt trời khổng lồ.
Buôỉ chiều, một con thuyền cao tốc nhỏ cứu chúng tôi - nó đưa chúng tôi ới âu cửa đầu tiên của con kênh, không xa đây là mấy, nhưng ở đó có lẽ dể dàng hơn. Mây đen kéo đến phía trên, chớp xé toạc bầu trời và bắt đầu mưa. Các công nhân âu thuyền mời chúng tôi vào bên trong. Họ có một toà nhà đặc biệt với một căn bếp, vòi tắm hoa sen và máy tính.
" Lẽ ra các bạn không gặp khó khăn để quá giang một chặng từ đây", Dave nói với chúng tôi," Có lần một người đàn ông đi Florida đã tìm hành khách để gip dẫn luồng thuyền của ông ta tại các cửa âu".
 Thế thì tại sao không ở đây..? Chúng tôi sẽ xem ngày mai mang đến điều gì. Tối nay chúng tôi có thể ngủ trong gara.

24 tháng Bảy
 
" Có ngôi sao may mắn dẫn đường các bạn đây", Dave nói khi thách thức chúng tôi dậy vào 6h sáng ngày hôm sau, bảo hãy khẩn trương lên vì có một chiếc  tàu đợi chúng tôi ở cửa âu. Tới đâu? Không, không phải là đến cửa âu tiếp theo hay một thị trấn gần đây, mà tới Vịnh Mexico và xa hơn... tới tận Florida!
Richard, người thuyền trưởng thân thiện đã nghĩ hưu tự mình đóng con thuyền dài 12 mét đáng kinh ngạc gọi là "Spirit" này. Nó có hai chiếc giường, một cái bếp và một nhà vệ sinh. Richand rất vui vì ông ấy sẽ không phải đi một mình nữa. Ông ấy đã đi thuyền một mình từ Florida đến New York, sau đó tới Great Lake, Chicago, bây giờ ông ấy đang đi trên đường trở về nhà  tới FLorida và có thể dùng vài người để giúp dẫn luồng, cũng để cho có bạn.
Một lúc sau, thuyền trưởng để chúng tôi lái chiếc thuyền của ông ấy. Không khó, nhưng cái bánh lái lại rất nhạy và tôi phải mất một lúc để làm quen trước khi thôi đi ngoằn ngoèo. Chúng tôi lái thuyền qua những cảng công nghiệp xấu xí và qua một vài cửa âu, nơi chúng tôi giữ đúng luồng. Chiều muộn, chúng tôi đưa thuyền vào bến ở một thị trấn nhỏ để nghĩ đêm.
 
25 tháng Bảy
 
Quả là một cảm giác lạ lùng, thức dậy trên sông, ngắm nhìn mặt nước và phong cách biến đổi trôi qua khi ăn dứa tươi bữa sáng. Phong cảnh trở nên đẹp hơn - tôi đã chuyển từ con kênh đào thẳng tắp và khu công nghiệp hai bên bờ của nó tới một con sông rộng, mền mại uốn lượn, dọc theo một bên bờ là vùng thiên nhiên xanh tươi rộn rã: con sông IIlinois. Chúng tôi đi qua một tấm bảng đề ' Mississippi 205 dặm'. Tôi trao bánh lái cho Chopin. Tất cả những gì mà thuyền trưởng của chúng tôi phải làm bây giờ là ngôì phía sau, trên chiếc ghế bành của ông ta và thuởng thức cà phê, hoặc là rán vài cái bánh kếp. Một người đàn ông ở một trong những số những cửa âu nhìn thấy ba lô của chúng tôi và hỏi Richard:
" Ông tìm thấy những người quá giang này ở đâu vậy?"
"Tôi cho họ lên ở cửa âu Lockport;  khó có thể tìm thấy họ vào những ngày này, đặc biệt là những người khá như thế này"
Tôi rất tự hào khi nghe thấy một lời khen như thế.
 
30 tháng Bảy
 
Đã là ngày thứ bảy của chúng tôi trên con thuyền này, một ngày dài, ẩm ướt và gần như không có gió. Chúng tôi bơi qua một khúc sông Mississippi, tiếp tục ngược dòng dọc theo con sông Ohio một lúc sau đó hướng về phía Nam, tới con sông Tennessee đẹp hơn. Lúc hoàng hôn, chúng tôi tới cửa âu Kentucky. Khi nước đầy và cánh cổng mở ra, chúng tôi xuất hiện trước một cái hồ xinh đẹp.
  Chúng tôi đã sáng tạo ra cách quá giang bằng thuyền này và đột nhiên nhận thấy mình trong một thế giới mà đối với tôi trước đây nó thực sự chưa bao giờ tồn tại. Những con sông đã luôn luôn ở đó nhưng xa vời, ở đâu đó " ngoài nơi đó". Tôi đã không biết gì về cửa âu thuyền và sà lan. Và bây giờ chúng tôi đang ở ngay giữa tất cả những cái này. Giờ đây, phần còn lại của thế giới, phía sau con sông, là ở "ngoài nơi đó".
 
5 tháng Tám
 
   Thuyền trưởng thức dậy vào lúc bình minh, hoặc đôi khi thậm chí là sớm hơn. Khi chúng tôi nghỉ trên nóc tàu, tôi mở mắt lúc bình minh, để ngắm những sắc màu của bầu trời buổi sáng và lại ngủ tiếp một lúc nữa. Tuy nhiên, Chopin thức dậy để giúp thuyền trưởng và để bầu bạn với ông ấy.
  Tối nay chúng tôi thử làm điều gì đó mới mẻ. Chúng tôi trãi chăn xuống đáy chiếc xuồng cao su và ngủ trên một chiếc đệm lớn thực sự. Dòng sông nhẹ nhàng lắc lư đưa chúng tôi  vào giấc ngủ khi tất cả những chòm sao trên trơì quay tròn trên đầu.
 
7 tháng Tám
 
  Chúng tôi tới thăm thư viện ở địa phương ở Demopolis, Alabama. Sau hai tuần, hộp thư Yahoo của chúng tôi đầy những tin nhắn từ bạn bè, gia đình và những người đã gặp trên đường đi. Gia đình tôi nói rằng
 
 
 
[font="times new roman"][size=3] 

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0
Gia đình tôi nói rằng Anthony, người bạn của tôi ở Florida, lúc này đang ở Ba Lan. Và chính xác là ở đâu? Anh ấy đang ở nhà bố mẹ tôi, thưởng thức món bánh pho mát của bà, nói chuyện với bố tôi và trêu chọc đứa em gái út của tôi. Tất cả xãy ra cũng lúc này chúng tôi lại đang tới chổ gia đình anh ấy ở Nam Florida.
Hôm nay là một ngày đặc biệt. Đã tròn mười tháng kể từ khi rời Ba Lan. Và sáu tháng kể từ ngày chúng tôi không ăn đồ ăn nấu chín. Tôi không thể tin là lâu như thế; thời gian trôi qua thật nhanh. Nó đã trở nên tự nhiên tới mức tôi không thể tưởng tượng lại có thể có gì khác ngoài hoa quả tươi cho bữa sáng.


10 tháng Tám

Vịnh Mexico: Cảnh vật thay đổi, đường chân trời trở nên bao la hơn, không còn bị giới hạn bởi rừng hoặc đồi ở cả hai bên như khi ở trên sông. Những con mòng biển và bồ nông, những con thuyền đang bơi và những người lướt sóng xuất hiện. Theo những hải lộ liên duyên hải, chúng tôi đi qua một thị trấn tên là Pensacola. Nghĩa là chúng tôi đã tới được Florida! Tuy nhiên, có nhiều bờ biển ở bang này và vẫn còn phải bơi tiếp xa nữa.


14 tháng Tám

Chúng tôi cập bến ở thị trấn du lịch Cedar Key với những ngôi nhà gỗ cổ được dựng ở ngay trên mặt nước. Chúng tôi đi bộ giữa những cửa hàng bán đồ lưu niệm và những phòng tranh, mua một đôi xăng – đan mới cho Chopin, dự trữ hoa quả tươi và quay về cầu tàu. Đó là nơi các con thuyền cập bến và là nơi đám đông đi nghỉ cuối tuần đang thư giãn và câu cá. Những con bồ nông thận trọng đang lẫn trốn gần đây, sẵn sàng đánh cắp những con cá mới câu được của những người câu cá. Chopin làm bạn với vài trong số những con chim khổng lồ này, thử chiwa sẽ cho chúng một quả chuối, nhưng không thể biển chúng thành những kẻ ăn chay.


15 tháng Tám

Ngày cuối cùng của chúng tôi ở Vịnh. Nhưng là một ngày khủng khiếp làm sao! Sau cơn bão đêm, mặt nước dữ dội và làm cho thuyền của chúng tôi chòng chành như thể nó là một thứ đồ chơi nhỏ. Tất cả những đồ vậy không chằng buộc trên thuyền đều bị lật nhào và không thể đứng yên mà không bám lấy thứ gì đó. Thuyền trưởng của chúng tôi, hoàn toàn tỉnh táo và tập trung, lái tàu vượt qua những con sóng hàng giờ liền. Tôi không hiểu làm thế nào mà ông ấy có thể lái con thuyền qua mặt biển dữ dội chẳng có thứ gì xung quanh ngoài đường chân trời. Tư thế ổn định nhất đối với tôi là nằm ngang, vì thế đó là cách tôi trải qua gần hết ngày. Buổi chiều, chúng tôi tới được đất liền đã mong đợi từ lâu, và nghỉ đêm ở Tarpon Springs, một thị trấn du lịch nhỏ, hầu hết cư dân là những người nhập cư Hy Lạp.


18 tháng Tám

Chúng tôi bỏ lại vùng nước của Vịnh Mexico phía sau và lại một lần nữa đi vào những con đường liên duyên hải yên ắng. Chúng tôi vừa mới qua cửa âu phân cách vùng nước mặn với nước ngọt và đang trên đường dọc theo kênh đào tới Hồ Okeechobee, nơi thuyền trưởng của chúng tôi sống. Thật buồn, phần này của chuyến du hành đã đến hồi kết thúc. Chúng tôi đã quá quen với cuộ sống thoải mái trên chiếc thuyền tới mức tôi không thể tin rằng nó sắp kết thúc đột ngột như thế. Hai mươi sáu ngày trên mặt nước. Chúng tôi đã không có dịp để đọc một nửa số sách từ tủ sách ở trên thuyền mà chúng tôi thu thập được trên đường đi, hoặc là ngắm nhìn mặt nước đủ lâu. Tôi thích thế này. Mỗi ngày thức dậy ở một nơi khác và ngắm nhìn cảnh bình minh từ nóc con thuyền “ Spirit”. Thức dậy chỉ để ăn một ít hoa quả tươi và để ngắm nhìn thế giới trôi qua…
Vợ của thuyền trưởng, Mary, âu yếm đón chồng mình trở về và có vẻ không mấy ngạc nhiên khi thấy chúng tôi. Bà ấy chỉ cho chúng tôi xem xoài, lê tàu, đu đủ mọc trong vườn của họ - thiên đường nhiệt đới. Thật tệ là chưa có loại quả nào đến mùa, vậy nên chúng tôi chỉ có thể nếm thử quả từ cây xương rồng khổng lồ to bằng cái nhà.


19 tháng Tám

Thuyền trưởng đưa chúng tôi đến một thị trấn gần Hồ Okeechobee, và sau gần một tháng sống chung dưới một mái thuyền, đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.
Key West, điểm cực nam của lục địa Mỹ, là nơi đến tiếp theo. Chúng tôi thấy Vịnh Mexico ở một phía và Đại Tây Dương ở phía bên kia khi chúng tôi quá giang dọc theo bán đảo. Quay trở lại với đường bộ không dễ dàng. Một nữ cảnh sát khả nghi dừng lại cạnh chuusng tôi và hỏi:
“ Anh chị có vũ khí không? Có con dao nào không?”
“ Chỉ có con dao bỏ túi này thôi”, Chopin làm động tác đưa ra cho chị ta xem.
“ Không, không, giữ nó đấy. tôi phải nói ngay với anh chị rằng quá giang vừa nguy hiểm lại vừa bất hợp pháp ở đây, và nếu chúng tôi còn nhìn thấy anh chị quá giang lần nữa, anh chị sẽ bị bắt”.
Chúng tôi có thể làm gì đây? Chúng tôi đi bộ tới trạm xăng gần đó và bắt đầu nói chuyện với những người lái xe. Giơ ngón tay lên là bất hợp pháp, nhưng tôi không nghĩ có luật nào cấm nói chuyện với mọi người. Vậy nên đây là cahcs chúng tôi tìm được một chiếc xe đến thị trấn du lịch nhiệt đới Key West.


22 tháng Tám


Tại đây không thể nghĩ ra nơi nào tốt hơn để nghỉ đêm là dưới một cây cọ trên bãi biển. Đang ngủ ngon thì một cảnh sát đánh thức chúng tôi dậy và bảo rời đi.
“ Bãi biển đóng cửa vào lúc 11 giờ, anh chị không thể ngủ ở đây”. Người đàn ông mà chúng tôi quá giang cùng sáng nay đồng ý rằng có điều gì đó không ổn ở đất nước này. Làm sao mà bạn có thể “ đón cửa bãi biển”? Làm sao có thể bắt giữ những con người hòa bình, những người không làm hại ai cả, chỉ vì ngủ dưới gốc cây cọ hoặc quá giang? Anh ấy rời đến Costa Rica vì ở đó tự do hơn, anh ấy nói, và đó là một thiên đường thực sự.


22 tháng Tám


Chúng tôi dừng chân tại Miami, nơi sẽ ở cùng với Amthony. Gióng như Jason, anh ấy cũng đã là một trong số những tình nguyện viên trong hội trại mà tôi đã tổ chức ở Ba Lan trước đây ít lâu. Đối với những học sinh trẻ tuổi của tôi, anh ấy đã là một ngôi sao – một người Mỹ Phi, có thể chơi ghita, hát và có quan hệ với lũ trẻ. Bay giờ anh ấy vừa mới quay trở lại từ Châu Âu. Anh ấu đã ở vài ngày cùng với gia đình tôi và chúng tôi có rất nhiều chuyện để chia sẻ. Chúng tôi sẽ ở với anh ấy một thời gian trước khi tiếp tục lên đường.


TIỀN KHÔNG THỂ MUA ĐƯỢC
Florida tới California
1 tháng Chín

Kỳ nghỉ bất tận của chúng tôi tiếp tục. Đúng là tôi đã cảm thấy như thế khi tôi đi bơi ở một bể bơi trước nhà Melanie.Chị đã cho đội Hành Trình Lực của chúng tôi ở trọ năm ngoái và thật tuyệt khi được gặp lại chị ấy cùng gia đình. Ngoài hai đứa con tuyệt vời, họ còn có hai con chó, một con mèo, cá, một con rùa và một con cự đà khổng lồ - toàn thể thành phần gia đình. Tôi nhận thấy rằng con cự đà là con vật ăn thức ăn lành mạnh nhất trong cả các thức ăn ở đây – một dĩa rau diếp, ra ba lang hoặc hoa lơ xanh hữu cơ được trang trí bằng hoa dâm bụt tươi. Tối nay chúng tôi ăn thức ăn của con cự đà. Ngày mai chúng tôi sẽ khởi hành về miền tây, lần này đi qua các bang phía Nam trên đường đi.


5 tháng Chín


“ Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một điều gì đó, tôi tiếc là đã không quá giang nhiều hơn khi tôi ở tuổi các bạn. Các bạn được tìm hiểu đất nước, gặp gỡ mọi người. Đó là cái mà tiền không thể mua được. Có vẻ như là ngày nay hầu hết mọi người đều đang chạy. Tôi cũng vậy – tôi thực dậy và chạy. Nhưng liệu chúng ta có biết chúng ta đang chạy tới đâu? Và khi tới đó, liệu chúng ta có thật sự muốn ở đó không?”, người đàn ông lớn tuổi cho chúng tôi đi nhờ quanh New Port Richey đã nói vậy.
Bạn có thể quay trọn vẹn một bộ phim chỉ bao gồm những gì mà những người lái xe của chúng tôi nói. Người lái xe cuối cùng của chúng tôi hôm nay, người chở chúng tôi đến Pensacola, nói:
“ Bạn bao nhiêu tuổi? Thật à?! Vậy thì bạn lớn tuổi hơn tôi. Tôi 23, nhưng tôi đã từng trãi nhiều. Sống ở một vài nơi khác nhau, làm đôi công việc, tham gia quân đội – nhưng đó là một sai lầm. Lập gia đình ở tuổi 19, ly hôn lúc 21. Cô ấy bỏ tôi….vì một người đàn bà. Tôi đã uống rượu cả năm trời. Tôi không thể là trong phim. Bây giờ thì tôi ổn rồi, chỉ có điều thật khó giải thích cho mọi người. Gia đình tôi không hiểu”.
Chúng tôi lắng nghe. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng của mình.


6 tháng Chín
Tôi kinh ngạc trước tốc độ của chúng tôi. Một ngày – 4 bang. Chúng tôi đi qua Alabama và Mississippi trên thùng sau một chiếc xe tải. Buổi chiều, vào Lousiana và buổi tối chúng tôi tới New Orleans. Chúng tôi dạo bộ trên những đường phố ở French Quarter ( Khu phố Pháp). Có rất nhiều quán rượu, các câu lạc bộ nhạc Jazz và trình diễn nhạc Jazz. Khắp nơi đều có nhạc sóng và những đám đông thanh niên phóng túng. Người lái xe thân thiện mời chúng tôi vào một trong những quán rượu nổi tiếng nhất, nơi chúng tôi nghe một phụ nữ chơi đàn piano và hát giọng trầm, thô gắt.


8 tháng Chín

Angie, người chủ nhà trọ trong tổ chức Servas ở New Orleans, mời tôi tới ngôi trường nơi chị ấy làm việc như một nhà tâm lý học. Ngôi trường nằm trong một quận nghèo với hầu hết là trẻ em da đen. Tôi nói chuyện với một lớp học củ bọn trẻ 9 tuổi về Ba Lan và về cuộc du hành của chúng tôi. Tiếp theo là một buổi học hỏi đáp rất vui nhộn:
“ Có cửa hàng McDonal ở Ba Lan không cô?”
“ Cô đã bao giờ nhìn thấy cá mập chưa?”
“ Cô múa cho chúng cháu xem được không”
“ Cháu đi với cô có được không?”


13 tháng Chín


Hôm qua, khi chúng tôi đang đợi một chặng đi tại một nơi đỗ xe không xa Houston, một anh chàng trẻ tuổi dừng lại và bảo rằng anh ta không bao giờ đón những người quá giang. Anh ta thừa nhận lúc đầu anh ta lái xe lướt qua, nhưng khi anh ta làm thế, anh ta cảm thấy dương khí tỏa ra từ chúng tôi, vậy nên anh ta vòng lại và đón chúng tôi.
Hôm nay chúng tôi dành cả ngày với anh ấy. Tên anh ấy là Mario. Anh ấy nói rằng anh ấy phải nói với chúng tôi điều này – anh ấy là người đồng tính. Tôi biết ngay tức thì, nhưng điều đó chẳng quan trọng. Tôi có thể nói rằng nah ấy sợ nhìn thấy phản ứng của chúng tôi. Anh ấy nói tình bạn trở nên thắm thiết hơn hoặc là chấm dứt sau những sự phát hiện như thế. Anh ấy đã mất hai người bạn vì dideuf đó và cũng nói với chúng tôi về một mối quan hệ mới chấm dứt gần đây. Anh ấy nói, chúng tôi đã giúp anh ấy vượt qua điều đó bằng cách chỉ cho anh ấy thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó lớn hơn.


20 tháng Chín

Chúng tôi đi qua Texas trên những chiếc xe tải lớn, vượt những chnagwj đường dài dọc theo các xa lộ liên bang thẳng tắc, ngắm nhìn mặt trời chiều muộn chiếu những tia sáng ma thuật trên khoảng không mênh mông vô tận của các hoang mạc, vách đá và núi non.
Bây giờ, ở New Mexico, chúng tôi đang quá giang tới Carlsbad Caverns nổi tiếng. Chúng tôi sẽ đi thăm những hang động vào ngày mai. Hôm nay hcusng tôi vừa kịp xem một quang cảnh ấn tượng – hàng ngàn con dơi bay ra khỏi hang để đi săn đêm. Những phế tích của một lâu đài nhỏ bị bỏ hoang trên đình ngọn đồi gần thị trấn thành nhà chúng tôi đêm nay.


22 tháng Chín


Một chiếc xe tải lớn đưa chúng tôi hướng tới Roswell và thả xuống ở gần ngoại ô. Chúng tôi bắt xe buyt tới trung tâm thị trấn và một quý bà trên xe buýt thông báo: “ Đó là hai khối vật thể bay không xác định”.
Viện bảo tàng, do một nhóm người nhiệt tình điều hành, khá hấp dẫn. Chúng tôi tìm hiểu được toàn bộ câu chuyện rằng 50 năm trước, một con tàu vũ trụ và hành khách của nó đâm xuống gần đây như thế nào và chính phủ đã cố gắng che đậy toàn bộ việc này như thế nào. Khi chúng tôi rời đi, chúng tôi nhận thấy một đám đông ở bên ngoài. Viện bảo tàng nhìn lên bầu trời với con mắt đầy hy vọng, và chụp ảnh một “ vật thể bay không xác định” – rất giống một khí cầu thăm dò thời tiết. Nhưng cũng có thể….


23 tháng Chín

Chúng tôi dành nửa ngày đi bộ dọc theo những cồn cát trắng long lanh gợn sóng của New Mexico.


25 tháng Chín


Đây là ví dụ về một trong những phéo màu nho nhỏ mà Thần hộ mệnh của chúng tôi thích chơi. Chúng tôi đang đứng bên lề con đường cao tốc tấp nập, giữa giao thông hỗn loạn và tiếng ồn. Chúng tôi đứng rất lâu mà không thể quá giang một chuyến xe. Đột nhiên, cơn gió thổi bay chiếc mủ khỏi đầu tôi. Tôi quay lại để nhặt và nhìn thấy một chiếc xe con dừng lại cách đó một quãng ngắn. Chúng tôi đã không nhận thấy nó dừng lại, và cũng sẽ hoàn toàn không thấy nó nếu như chiếc mũ không bị bay đúng lúc đó.Chiếc xe đưa chúng tôi đến Tucson, Arizona.
Khi nhìn vào bản đồ sáng nay, như thường lệ, tất cả những gì dự định chỉ là phương hướng chung. Những gì còn lại sẽ xảy ra trên đường. Tôi bị hấp dẫn bởi cái tên “ Ogan Pipe Cactus National Monument” ( Tượng Đài Quốc Gia Xương Rồng Ống Organ) mà tôi thấy trên bản đồ. Nó ở phía Tây Nam Arizona.
“ Chả có gì giữa Tucson và nơi đó”, người lái xe của chúng tôi nói.
Chúng tôi không quan tâm. Ta đi thôi. Chúng tôi đi qua một phần lớn của cái “ hư vô” này cùng với một đôi vợ chồng người bán xứ Mỹ, và nhìn thấy những cảnh tượng không phải của thế giới này, gồm những cây bụi cằn cỗi và những cây xương rồng hình thù kỳ lạ. Buổi tối, sau khi họ thả chúng tôi xuống giữa một nơi không biết là đâu, và khi đang tìm một nơi để dựng lều trại, thì một anh chàng Da Đỏ trẻ tuổi cho chúng tôi lên xe. Anh ấy mời chúng tôi qua đêm nay cùng với gia đình anh ấy ở bên trong Khu bảo tồn Da Đỏ Tohono Oodham.
Trong một căn nhà hiện đại nhất trên ngọn đồi, Erik và bố mẹ anh ấy kể cho chyusng tôi nghe một câu chuyện buồn về bộ lạc của họ. Họ vẫn biết rõ những truyền thuyết cổ xưa của mình, nhưng đạo Cơ Đốc đã diệt trừ thành công nhiều đức tin truyền thông của họ. Khiếp sợ, chúng tôi nghe kể hội truyền giáo đã cắt tóc họ như thế nào, và ở trường truyền giào họ đã bị phạt như thế nào vì nói tiếng bản địa của mình. Bây giờ một cây thánh giá treo trên tường của Erik và một chiếc máng Giáng Sinh bụi bẩn để trên một chiếc bản nhỏ cạnh những chiếc băng video nằm rải rác và những vỏ lon coke. Bà mẹ Erik làm việc ở bệnh viện địa phương, và kể cho chúng tôi nghe hầu hết người Da Đỏ ở khu bảo tồn của bà ấy chịu đựng bệnh đái đường như thế nào do cơ thể họ không thể tiêu hóa thức ăn do người da trắng đưa đến cách đây không lâu. Hiếm thấy ai còn gieo trồng những mùa màng truyền thống hoặc kiếm sống từ những cây hoang dại nữa.


30 tháng Chín


Sandy, người đã cho chúng tôi lên xe bên đường hôm qua và mời nghỉ đêm tại nhà cô ấy, thả chúng tôi xuống ơ rmootj con đường rất đẹp sáng nay, ngay cạnh một tấm biển đề: “ Không dừng lại đón những người quá giang”. Tốt thôi, cuộc sống là một thử thách và chúng tôi phải đối mặt với nó. Chúng tôi giơ ngón tay cái của mình lên ngay cạnh tấm biển này và…và không lâu sau đã bắt được chiếc xe của một người đàn ông, người đã đưa chúng tôi tới một thị trấn nhỏ vùng mỏ quyến rũ trên một ngọn đồi tên là Jerome. Đêm nay chúng tôi dựng lều trại trong khu bảo tồn Da Đỏ Navajo.


2 tháng Mười

Hôm qua, chúng tôi dành cả ngày với một gia đình người Da Đỏ Hopi, những người đã mời chúng tôi và làng mình, và hôm nay chúng tôi tới thăm Canyon de Chelly. Điều độc đáo của nso là những người Mỹ thổ dân hiện vẫn sống ở dưới đáy hẻm núi. Họ sống theo kiểu truyền thống, giữa những phế tích của tổ tiên họ, những người không biết vì lý do gì đã bỏ hoang khu vực này vào khoảng thế kỷ 13.


7 tháng Mười

Trở lại California, chúng tôi gặp lại Jason lẫn nữa và ở với anh ấy chỉ một lúc trong căn hộ Mountrain View. Quay trở lại đây sau vài tháng trên đường, cảm thấy đường như là trở về nhà.
Hôm nay đánh dấu tròn một năm kể từ ngày chúng tôi tới New York. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chúng tôi sẽ mất cả năm trời ở Bắc Mỹ, nhưng hóa ra ta có thể dễ dàng ở đây thậm chí là lâu hơn – có quá nhiều thứ để xem. Chúng tôi đã đi qua nhiều nơi quá nhanh chóng và nhiều nơi khác thì hoàn toàn không xem xét gì. Nhưng tôi đoán rằng chúng tôi chắc chắn đã tìm hiểu và trãi nghiemek về đất nước này nhiều hơn so với hầu hết người Mỹ, và theo cái cách mà ngày nay không nhiều người lựa chọn để tìm hiểu thế giới.
Chúng tôi có thể ở đây lâu hơn, nhưng bây giờ đã đến lúc dành cho cái gì đó khác, là lúc phải đi tiếp. Đúng một tuần nữa chúng tôi sẽ hướng tới Mexico và sau đó thậm chí là xa hơn – tới Nam Mỹ.

Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

Đăng nhập để trả lời
0