<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.11.2014 03:32:53 bởi Anh Nguyên>
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG
CHIÊU XUÂN
Chìều Xuân màu nắng như mơ
Mặt trời lắng đục giăng mờ núi non
Thu đi, tiếng nhạn hãy còn
Mà trên ghềnh đá đã mòn dấu chân
Em từ trở bến thanh xuân
Hồn ta đã trải một phần phụ nhau
Em về xứ bạn đã lâu
Vầng trăng cố cựu bên lầu vắng không
Ai sang nhắn hộ hoa hồng
Ngoài kia lúa đã ngậm đòng thanh xuân
Xin em khoác áo tứ thân
Cho dài tiếng hát cho bồng tóc mây
Chiều xuân như tỉnh như say
Nhớ em uống cả bóng cây ngô đồng.
~Hoàng-Phủ-Ngọc-Tường~
MỘT CHÚT SƯƠNG MÙ TRÊN BÀN TAY
Bỏ quên đôi cánh trên trời
Em về mặt đất làm loài phù du
Tưởng cho ta cả thiên thu
Hoá ra một chút sương mù trên tay
Người đi ta ở phương này
Phố cao trời rộng nhớ ngày lang thang
Sáng trưng mấy dặm hoa vàng
Ngẩn ngơ màu áo nữ hoàng ngày xưa
Hương thông nồng ấm sau mưa
Tìm đâu mùi tóc ngày chưa biết người
Em nay mãi tận bên trời
Sao ta nghe vọng tiếng cười trong cây
Người còn giấu bóng quanh đây
Cỏ ven hồ giấu gót giày đi qua
Giấu vai sau ngực thiên nga
Màu môi thắm giấu trong hoa anh đào
Ngậm ngùi ta hỏi non cao
- Trần gian ơi, về phương nào hoa bay?
Cho ta tìm lại một ngày
Một bông hồng nở trên tay một người
Em dù khát vọng khôn nguôi
Dấu ta thôi cũng mây trôi tuyệt mù
Nửa chừng ngoảnh lại thiên thu
Người phù du ta phù du với người
~Hoàng-Phủ-Ngọc-Tường~
MỘT NGÀY BỖNG NHỚ MỘT NGÀY
Em xõa tóc chờ mong
Thuở lên đồi hái trái
Từ đó giữa đời anh
Có mùi hoa cỏ dại
Hái cành hoa thạch thảo
Của những ngày thu xưa
Còn chút gì giữ lại
Của cơn gió đầu mùa
Nơi ấy hoa chạc chìu
Nở trên đồi bom lửa
Từ một lần thương yêu
Trắng ngần trong nỗi nhớ
Chiều năm nọ anh đi
Chào em trên đồi gió
Người về đôi môi đỏ
Bài hát xa muôn trùng
Nhiều lần anh hỏi Dạ
Em có được vui lòng
Bên đời anh rất nhỏ
Giữa cuộc đời riêng chung
Nhiều khi anh chợt nghe
Dù không còn trẻ mãi
Một nỗi lòng say mê
Của tình yêu thơ dại
Hỡi mùi tóc chiêm bao
Ta nhớ người như thế
Hỡi ngọn đồi trăng sao
Ta xa người đến thế
Còn đấy không, vầng tóc xanh bối rối
Dấu môi nào cắn trái trên đồi kia
Mà anh nghe xôn xao chiều gió nổi
Hương của loài hoa núi ấy bay về.
~Hoàng-Phủ-Ngọc-Tường~
Tháng 9/1975
TA LẠI HÁT NHƯ THỜI TRAI TRẺ
Năm xưa thời tuổi trẻ ngang tàng
Ta hát vang bài tình ca trong gió
Gửi trời đất giữ riêng ta nỗi nhớ
Ta khắc tên em trên gốc cây thông
Rồi ta đi mê mải phong trần
Qua tháng năm mịt mờ đạn khói
Giấc ngủ rừng nơi đầu sông cuối núi
Lại hiện về gương mặt đẹp như hoa
Lại hiện về những núi non xa
Trái táo hồng in dấu môi để lại
Mái tóc bồng của một thời con gái
Gió thổi tung trong màu nắng thông vàng
Mới thôi mà, dòng sông thời gian
Đưa ta về giữa hai bờ lau trắng
Một mình ta với mùa thu im lặng
Ta lang thang tìm lại gốc thông già
Có ngờ đâu, rừng vẫn giữ giùm ta
Nét tên em dưới mũi dao ngày nọ
Và những gì em cho ta năm tháng cũ
Chìm trong cây thành một vết thương sâu
Gió cuồng lên hoang dại thuở ban đầu
Ta lại hát như thời trai trẻ
Bài tình ca qua một đời dâu bể
Bay tìm em không biết tận phương nào.
~Hoàng-Phủ-Ngọc-Tường~
TÔI ĐI TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG RỪNG CŨ
Ai hành quân qua đây?
Đất vẫn in mòn lối cũ
Ai dừng chân nơi đây
Đá vẫn nguyên hình bếp lửa
Đồng chí nào chia tay nơi đây?
Ngã ba rừng hoang lá đầy
Ôi những con đường chỉ một lần qua
Hai mươi năm biết ai còn nhớ
Nhưng từ đó cây hoang rừng già
Thương mãi đàn con gian khổ
Đất nhớ chân người thiết tha
Mẹ Trường Sơn tóc mây bạc phơ
Chiều khói xanh mưa nguồn chớp bể
Hai mươi năm dài trên trán mẹ
Những con đường rừng vẽ nét ưu tư
Ôi những con đường không tên
Dưới ngàn cây im lặng
Vẫn nối dài đất nước hai miền
Vẫn âm thầm đưa máu về tim
Tôi đi trên những con đường ấy
Mang Việt Nam trong linh hồn
Cuộc hành trình hai mươi năm chân chưa hề mỏi
Nên tôi theo đường rừng mê mải vượt Trường Sơn
Hôm nay trên đường đánh Mỹ
Tôi dừng chân mắc võng qua đêm
Nghe suối khuya động tiếng thì thầm
Đang cùng tôi có mặt đêm nay
Quên một ngày đường dài dốc đổ
Trong giấc mơ thơm mùi cỏ lá
Ai người xưa một lần qua đây
Đang cùng tôi có mặt đêm nay
Người trước qua đây hành quân giết giặc
Người sau qua đây thấy dấu ông cha
Trên vết chân người nhọc nhằn gian khổ
Loài lan rừng mùa xuân nở hoa.
~Hoàng-Phủ-Ngọc-Tường~
NÓI VỚI BÓNG MÌNH IN TRÊN VÁCH
Tôi ơi!
đã đến lúc nghĩ về món quà tặng sau cùng dành cho anh
Không phải là lời nguyện cầu về mùa thu
Anh biết đấy, thời gian với anh lúc đó đã cùng tận
Hoa cũng không nghĩa lý gì
Anh biết đấy, cuối cùng chỉ còn cỏ mọc lên quanh anh
Món quà tặng sau cùng đời dành cho anh
Là nắm đất ủ hơi bàn tay bạn bè
sẽ gửi theo anh.
Tôi ơi!
Tôi biết anh vẫn còn đủ thời giờ dành cho những cuộc phiêu lưu
Dành cho quyền bính và tham vọng
Chính vì thế anh cần nghỉ ngay từ bây giờ
Về món quà tặng kia
Ôi, cuộc sống đáng quý biết bao nhiêu!
Bởi vì không ai có quyền
Ngoài anh ra
Để khẳng định về ý nghĩa món quà tặng kia
Rằng đó là nỗi tiếc thương một người bỗng dưng vắng mặt
Hay chỉ là công việc hững hờ của người phu mộ
Để chôn đi một kẻ đã ra đi
Đã chết hẳn trong những tim người khác.
Tôi ơi!
Cuộc sống đáng quý nhưng thật không dễ dàng
Và người ta sống vui tính nhưng cũng rất nghiêm nghị
~Hoàng-Phủ-Ngọc-Tường~