LÊ MINH SƠN
THIÊN ĐƯỜNG ĐÃ MẤT
Thế giới cô đơn… Thiên Thần vắng bóng…
Ngày trôi qua trong ánh mắt ơ thờ…
Chùa chiền nguy nga chưa thấy bao giờ
Trong đôi mắt bao cảnh đời khổ ải…
Án thư xưa bụi thời gian khép lại
Những câu kinh ngần ngại thoát xa đời
Gót cao sang hoan hỷ tiếng gọi mời
Tiền nhảy múa trên ban thờ Chư Thánh
Không có mùa đông mà sao vẫn lạnh?
Cho hư hao liệm chết cả hồn ai
Mặt trời còn kia để thấy đêm ngày
Có Âm-Dương cũng có vòng Nhân-Quả
Ngoài đường kia… lại có người gục ngã (*)
Cái chết đau thương… chẳng biết tội tình!
Chết giữa quê hương thành phố hòa bình
Ai đem nhỏ vết đen vào trang sử?
Con đà điểu đâu nghĩ là tự tử…
Nên chui đầu trong cát… chờ bão tan
Thái Bình Dương nổi giận cũng bạo tàn
Vơ vét sạch của nhân gian tội lỗi
Thế giới cô đơn… một trời tăm tối…
Đi về đâu tìm một chốn an bình?
Vô cảm bao nhiêu cũng thấy giật mình
Trong ý nghĩa đời có vay có trả
Nắng Xuân tàn rồi mưa ru mùa Hạ
Trăng lên non rồi trăng cũng xuống đồi
Lá vàng rơi cho lá mới đâm chồi
Vòng trời đất mãi luân hồi Sinh-Diệt
Cho tôi xin một đời yêu nước Việt
Mang trong lòng chỉ hai tiếng Việt Nam
Không gì hơn ngoài hai tiếng Việt Nam
Tình yêu đó trong tôi là bất diệt!...
~Lê-Minh-Sơn~
Tháng Ba, 2 ngàn 11
(*) Để chia sẻ với Trịnh Kim Tiến người con gái Hà nội
đang khóc những giọt lệ khô… một bàn tay vuốt mắt cho bố em.
“… Muốn kêu oan đến mọi người vì một tay em không
thể nào vuốt mắt cho bố em xuôi nên phải cần đến bàn tay
của mọi người… để vuốt mắt cho bố em…“. Người con gái
của bố Trịnh Xuân Tùng đã nói như vậy.
NGUYÊN-DUY-VIÊN
TẾT
mơ uớc
dể tan như bọt bóng xà phòng
nhưng đầy màu sắc
em vổ tay reo cười
giọng cười trong như phalê
tiếng ly vở trong căn phòng yên ắng
lại nhớ
quán cà phê ven sông
tóc em mùi hoàng lan
tôi dị ứng mùi nước hoa
(cầu trời em gội đầu
bằng hương thơm bồ kết)
giờ
em qúa ngây thơ
bỏ tôi vô tư không hề luyến tiếc
như đã chán coffee đá
muốn đổi qua uống coolata
rồi chuyển sang chanh rhum
mổi tối weekend
bạn nhạc của những thằng lỡ thời
cũng trống, đàn, key board
chơi cù cưa những bài hát vài chục năm về trước
thằng bạn khua trống như dở hơi
thằng keyboard èo uột như kiệt sức
tôi guitar lẩn thẩn vô hồn
cô bé mới lớn nhái giọng ca phương thanh
gào rống, rên rỉ dâm dật
tôi uống cạn ly beer cuối cùng
nhìn mặt mình dài ngoằng trong bóng chai thuỷ tinh đen
tìm về ngày xưa
thấy mình già trước tuổi
năm tháng tha phương
xuân, đông nhập nhằng
tết lại trùng ngày bão tuyết
thèm 1 nhánh mai
1 miếng tình thân tôm khô, củ kiệu
thịt mở,dưa hành
ly rượu đế cuối năm
đám bạn nghèo ngữa nghiêng góc phố
mỹ trắng, mỹ đen, dân tứ xứ
chẳng ai nói lời chúc mừng
new year da vàng
dăm thằng đón xuân
lội tuyết vô bar
nhìn nude girls live show
vú, mông thỗn thện
tôi chợt ói
nôn thốc hết tất cã
cái gọi là entertaintment cũa MỸ
trong căn phòng rest room sạch sẽ
nồng mùi eau d'javen
rồi gập mình
lặng lẻ
nổi nhớ em
~Nguyễn-Duy-Viên~
CHUYỆN NGÀY XƯA
cơn mưa trẻ thơ
thời đầu còn để trọc
tuổi mười hai
ham đá dế, chọi lon
em hàng xóm
tóc rối bùi, ổ chí
tắm dầm mưa
chơi u mọi, bết sình
2 đứa thân
như đôi bạn chân tinh
cà lem mút chung
xôi chia nữa gói
bắt dế ..anh lật từng viên đá
em cầm lon tất tã chạy theo đuôi
trộm mận, trộm xoài
anh trèo em hứng
quả dập em dành
nguyên vẹn đưa anh
trường học đầu làng
cách mấy bờ đê
2 đứa ham chơi ngày nào cũng trễ
em quỳ đầu trên
anh khoanh tay đầu dưới
rón rén nhìn nhau
khoe răng sún mím cười
em lớn dần, anh có để ý đâu
bỡi cơn mưa 1 ngày chơi cút bắt
anh ngã..đè em
mưa ướt như chuột lột
bàn tay vô tình
chộp trúng ngực em
đôi núm tí ti nhô tròn trong áo mỏng
toàn thân anh tê cứng lạ lùng
em vô tư, hồn nhiên không phản ứng
xô anh 1 bên, phủi đít tiếp cuộc chơi
chỉ vô tình thôi mà ngơ ngẩn suốt ngày
lòng rao rực nóng bừng cơ thể
có chút gì lăn căn khó tả
thèm thêm 1 lần, như đã ăn quen
cơn mưa rồi qua
bao mùa mưa tới
cái núm hết rồi xa lạ vơi anh
bao núm đỏ, đen, hồng, múp tròn tròn
nhưng sao nhớ hoài cái núm thời thơ ấu
em đã theo chồng..về nơi xứ lạ
có nhớ anh..tên đầu trọc ngu khờ
~Nguyễn-Duy-Viên~
SINH NHẬT
lúc tôi sinh ra
trời giáp tết
mẹ tôi đón xuân, cha không có ở nhà
không ai cầm tay mẹ diu bớt cơn đau
cha chẳng biết tôi mở mắt chào đời mặt tròn hay méo
chỉ có bà mụ khen mẹ tôi sanh khéo
thằng bé đầu to
chắc chắn cứng đầu
ngày đầy năm
cha về không được
nước mắt mẹ nhoà trong bóng mưa xuân
cả 1 bản đồ để thằng đầu bự chọn tương lai
bốc cây viết mẹ mừng
bốc thêm cái chai mẹ sợ
viết thì lớn lên làm thơ con cóc
cái chai mẹ không ngờ là hennessy
năm thứ 2 sinh nhật
cha ở nhà
chiến cuộc bùng lên cha buồn vời vợi
nữa miền Nam rơi vào tay Cộng
súng đạn vọng từ xa thay tiếng pháo xuân về
niềm vui đầu năm thay bằng nỗi ê chề
dân nhớn nhác đoán xa gần thân phận
mẹ vui xum vầy nhưng cha lo khổ nạn
sinh nhật út cưng
không bánh lẫn nụ cười
hàa bình nghèo
không có năm nào đón mừng sinh nhật
gao không có ăn
mẹ nuôi con bằng cơm độn
sang trọng thì khoai mì pha với cao lương
mẹ gồng gánh bán buôn nuôi cha ở trong tù
nuôi 4 đứa con đến trường tố cha, chửi mỹ
tuổi thơ tôi được đầu độc bằng lý tưởng
dân tộc, nhân dân đất nước anh hùng
ôi đất nước sản sinh 1 đám khật khùng
miệng nói chuyện trên trời
mà bò lồm cồm dưới đất
cướp đất, đổi tiền
dồn người đi kinh tế mới
lao động khổ sai cho bọn ác bá làm giàu
bệnh tật, đói nghèo lam lũ rừng sâu
bọn quái thú say sưa trên xác người man rợ
sinh nhật năm thứ 7 cha đã không còn
mẹ chỉ nghe bạn bè cha báo lai
không lời phân ưu
không thơ hồi báo
xác không còn
phách cũng tiêu tan
mẹ quỵ vì đau thương
nhưng guợng sống gian nan
đàn con trẻ cần bàn tay nuôi nấng
tôi chít khăn tang vào trường
ca tụng bác
hoan hô kẻ giết cha là những kẻ anh hùng
cám ơn đảng ban đói nghèo
cho tôi được mồ côi
cho tôi sống thiếu tình cha
biết sự hy sinh của mẹ
sinh nhật 13
tôi ốm liệt giường
bệnh viện thiếu thuốc men
bác sĩ tay nghề non kém
mẹ chay đôn chạy đáo đưa tôi chuyển viện
bác sĩ lắc đầu làm mẹ lo thêm
cả nhà thay phiên túc trực hàng đêm
tiền thuốc, tiền chui, tiền lòn cho lương y, từ mẫu
mẹ mượn nợ
tiền nước ngoài
tiền thân nhân giúp đở
mẹ lo tôi dù cạn kiệt héo mòn
mẹ cầu phật
cầu trời
mẹ cầu ân trên sám hối
mẹ nguyện thế cuộc đời
cho tôi được bình yên
tinh yêu mẹ dành cho tôi chiến thắng tử thần
quăng trả tôi lai dương trần
cứng đầu thêm ương ngạnh
tôi ngạo nghễ giữa 2 lằn sinh tử
cái chết trườn bò trên từng thớ thịt khô
cái sống hồi sinh mãnh liệt mỗi tế bào
tôi mơ thấy cha về ...buồn ảo não
cho tôi thấy mẹ cười rưng ngấn lệ
đời gian nan..chết tựa phút quay về
nghiệt ngã thay tôi giữ 1 lời thề
nặng nợ lắm chưa trả người....đâu dể chết
sinh nhật 18
tôi thành tên bất hiếu
đêm 30 lưu lạc chẳng về nhà
mẹ nấu bánh chờ con về xông dất
đêm mịt mùng chỉ có tiềng buồn rơi
tôi tự sống
nhà đỡ lo phần gạo
nhưng mẹ lo mưa nắng
lo trở trời không tay mẹ chăm nom
lo thức khuya, dây sớm
hoang đàng
"có thể yêu..lo thân đừng phí sức "
tôi đã sống như 1 tên lưu đãng
sáng vào trường
tối kèm học kiếm cơm
cuối tuần đứng chợ trời mua bán
dắt mối
mánh mung
đủ kiểu lọc lừa
mẹ dạy tôi yêu thương
thành thật chân tình
đời dạy tôi nghi ngờ
so đo, thủ đoạn
nửa ác quỷ, nửa thiên thần sa đoạ
tôi là tôi kiêu hãnh ....rất con người
~Nguyễn-Duy-Viên~
HOA VÔ TÂM
"mày giống y thằng cha mày"
lang bạt
phong lưu
vô tâm
"không có tim con đâu sống đến giờ này"
đùa lại thôi mà lòng còn đau
lại đến ngày lễ mẹ
đã bao lần vu lan con không nhớ
đã bao lần con chẳng ghé về thăm
bây giờ thì chỉ cách vài căn
cứ đúng giờ làm về là mẹ gọi
con có nhớ
con có nhớ
rồị.............con có nhớ
dạ..con nhớ
mẹ nhắc hoài con ....hết nhớ
cũng vô tâm lời mẹ nói bao lần
có 1 bông hồng cho mẹ cũng quên
hoa trong tim thì tươi
hoa vô tâm thì héo
"không có mẹ
không biết còn ai nhắc"
có người dưng
mẹ lo cho mệt thân già
người dưng cũng không ai
chịu nổi mặt mày
chẳng biết lo thân
tối ngay...lo bia rượu
bia với rượu chung tình lắm mẹ
người xa con
chứ bia rượu chẳng hề lìa
con dặn lòng
nhớ gởi mẹ cánh hoa
cầu chúa phật đừng quên
hoa vô tâm...không héo
~Nguyễn-Duy-Viên~
TÔI CÓ NHIỀU ĐIỀU MUỐN NÓI
tôi có nhiều điều muốn nói trong thơ
thơ tôi ù lì, câm điếc
những bài thơ phù phiếm
vặn vẹo hết các âm tiết
chắt mót ngôn từ
cũng chỉ là những câu trống rổng
trắng suốt như mưa
như hồn tôi
đêm tháng 5
tôi có nhiều điều muốn nói vơi em
nhưng vô ích
chả ai cảm thông tiếng chắt lưỡi của con thạch sùng
tiếng dế gáy lẻ loi
hay tiếng kêu ghê rợn của loài cú đêm
luôn cả tiếng gió rít
cũng là lời trần tình
không ai hiểu được
nhưng chắc chắn em hiểu 1 điều
tôi yêu em
em yêu tôi
cuộc ngoại tình hợp pháp
lương tâm cho phép
thượng đế cũng làm ngơ
trong nụ cười ranh mãnh
tôi có nhiều điều muốn nói thế nhân
những con người với lòng chinh phục
chinh phục mặt trăng
chinh phục lòng đất
chinh phục ngân hà, chinh phục đại dương
nhưng lại bó tay thám hiểm chính mình
không thể nào đo được mức độ sâu của lòng thù hận
của những ganh hờn, ti tiện nhỏ nhoi
không thể nào đo nhịp sóng của con tim
khi yêu và phản bội
không thể nào đo khả năng tính toán
sự trở mặt bất ngờ
khi đã hết cần nhau
tôi có nhiều điều muốn nói quê hương
bỏ ra đi đau lòng như rút ruột
có ai chạnh lòng không?
khi ta về nghênh ngang với cái vỏ việt kiều
xoè những tờ giấy bạc cho những đứa bé lam lũ lề đường
cười nhếch mép phong lưu bên những bàn nhậu
của dân đại gia, trọc phú
với những cô gái sẵn sàng khoả thân
hay mua trinh vơi giá của 1 cái TV hidef xứ người
có ai chạnh lòng không?
hay quê hương chỉ là nơi để về ăn chơi xả láng
để trả thù những năm tháng nghèo khổ, bần cùng
để khoe khoang có 1 nơí 1o
luôn cả hưởng tiền welfare
cũng là 1 cái nghề kín miệng
tôi có nhiều điều muốn nói về mẹ
lại gần đến Vu lan
nói bao nhiêu cũng không vừa
không thể đếm những sơi tóc bạc
phai sương vì thời gian
không thể làm thẳng được lưng mẹ còng
gánh nặng. oằn vai tần tảo nuôi con khôn lớn
không thể nào làm mẹ hết tê những ngón tay
những ngón chân
những vết dâu nhọc nhằn đã mọc thành gai
vẫn trở chứng nhức nhôi thấu tim
khi nhìn con lặng lẽ
không thể nào
không thể nào nói hết bằng ngôn ngữ phù phiếm
những bài thơ
bài nhạc
những bài văn thành vô giá trị
người ta tưng bừng lễ hội
báo hiếu 1 ngày
nhưng bất hiếu những ngày sau
~Nguyễn-Duy-Viên~
TÔI
tôi thù ghét tôi, tên bại hoại
nửa dâm tà, nữa đạo mạo khoan thai
nửa ngây thơ, nửa gian xảo không ngờ
nửa đàng điếm, nửa hồn nhiên thánh thiện
tôi vuốt mặt, hoá thiên thần linh hiển
tôi cười vui, nhe răng quỷ có sừng
máu trong người 2 dòng chảy đỏ đen
tim nửa đập, nửa chai thành sỏi đá
tôi điên loạn, dục tình như biển cả
tôi bình yên, đắc đạo ngộ niết bàn
tôi yêu người, háo hức thịt da rung
tôi phụ bạc, lạnh lùng không xúc động
tôi tơi tả, cũng là tôi vương tướng
tôi phong lưu cũng tôi của bần cùng
tôi dịu dàng cũng tôi chút vũ phu
tôi là cả thế gian này khổ nạn
tôi là tôi thiện ác gánh 2 vai
đường vượt nạn, nhọc nhằn đeo thập giá
(em có thương, cho 1 lời nguyền rủa
cho tôi còn thấy được ....................tội tình xưa)
~Nguyễn-Duy-Viên~
HY VỌNG
những hy vọng anh không còn màu xanh
đen đủi màu cánh quạ
hững hờ như đêm
cô quạnh ngày nguyệt tận
định mệnh anh và em
ngay cánh cửa phân ly
nơi con đường có trùng trùng lối rẽ
lìa xa, ngay cội nguồn tội lổi
anh vô tình như dòng sông
em, cam lòng như mây trắng
tháng 4, trời để tang
có bao dung như rừng
cũng xót xa 1 mùa lá đổ
hạnh phúc có gì đâu
đời rộng hơn biễn lớn
vỡ bao lần con sóng
những con tàu ước mơ
những hy vọng của anh
không còn màu
lãng đãng như sương khói
anh níu lại hồn mình
tả tơi thành trăm mảnh
dạt bay vào không trung
khoảng cách của cuộc tình
như hai làn da thịt
nóng bừng lên cuồng nhiệt
cũng lụi tàn
trong cái lạnh của con tim
hy vọng cuối cùng
ta lây lất từng ngày thân lưu xứ
còn có em để nhớ ...để chôn đời
~Nguyễn-Duy-Viên~
TIẾNG ĐÀN
cây đàn khoác trên vai
chân anh đeo nạng gổ
cái haut parlez thời cổ lổ
cái ampli chung cùng loa
rè rịt lè nhè
nâng tiếng dàn
anh cất giọng đau thương
hết bến xe, bến phà
đầu, cuối chợ
anh hát những bài ca về đất nước
lời có tình
nhưng đời sống thì không
anh bán tiếng đàn
đổi lây miếng cơm
trong nốt ngân
ẩn chứa nhiều uất ức
trong khuông nhạc buồn
có nổi xót xa trôi
trong bước rã rời
có 1 cỏi đơn côi
trong bài hát vui
có ngậm ngùi tiếng khóc
cái nạng chống chân
chỉ là miếng cây gọt đẽo sơ sài
sau cuộc chiến vùng tây nam biên giới
anh bỏ bàn chân tặng. đất nước, quê hương
anh bỏ nửa cuộc đời
mang nhãn hiệu thương binh
và tấm bảng vàng ghi công đất nước
tấm bảng vàng không làm ra cơm gạo
nhãn hiệu thương binh là giấy chứng nhân què
vợ cùng con bỏ trốn 1 đêm
anh lết thết ôm cây đàn lê lết
đừng bỏ anh 1 minh :anh hát
lời tội tình mua thương hại nuôi thân
cây đàn cong, cung lạc nốt sai
mà ray rứt hơn tay đàn chuyên nghiệp
ai cảm thông cho bài thương ca trước mặt
1 bài ca tàn nhẫn của cuộc đời
~Nguyễn-Duy-Viên~
THÁNG MƯỜI…KHÚC BUỒN THU
tháng mười
hai hàng cây thẳng tắp ngập màu xanh, đỏ, vàng
trong khung trời sắc bac.
ánh nắng không mang theo chút hơi ấm nào
không ươm hy vong cho cỏ hoa đang tự mình dẫy chết
ở bất kỳ sự tàn tạ nào
cũng có nét đẹp của nó
thi nhân ca tụng mùa thu vì nổi cô đơn
hoa sĩ ngẩn ngơ vì màu sắc u trầm
nhac sĩ xót thương vì âm điệu hoang liêu
tôi yêu mùa thu
vì mang nét bac tình
nét lãnh đạm lắng chìm trong sương phủ
thoáng kiêu kỳ huyền ảo ánh trăng soi
trăng còn đẹp như ngày xưa..tôi tự hỏi
và hồn còn nông nổi thuở đầu yêu
mùa thu còn lởn vởn quẩn quanh
trên da thịt, ủ rộn ràng chăn chiếu
ân ái trong điệp trùng khát vọng
đêm dục tinh ẩm ướt ngọn sầu giăng
đêm sảng sốt cùng mưa muà thu lạnh
tôi dòng sông chở bao nỗi vui buồn
hay miệt mài..lầm lũi để đời trôi
tháng mười
tôi treo hanh phúc trên quãng đường êm ả
dưới tàn cây kỷ niệm rụng theo lá
như những nốt nhạc
vỡ tan
trong ly cà phê đâm đặc
đen như bóng tối trùm kín khuôn mặt em
chỉ để lộ ra đôi mắt buồn thăm thẳm
dấu tạm sự thông minh trong bài hát phúc âm
ân khải chúa cho là trái tim tội l ỗi
nỗi oan khiên từ định mệnh bất tường
em trong ta tháng mười
nụ hoa chưa kịp nở đã tàn
con bướm vàng hoá kiếp lại thành sâu
ta vẫn đợi
bầy chim nhỏ líu lo đã thiên di từ bữa trước
hàng dây đèn đổ bóng nhớ bâng khuâng
tháng chạp chưa qua
mà trời như đổ tuyết
con phố xưa rêu tím lặng góc thềm
như tảng đá dứng trơ mình chiụ lạnh
bởi em về chưa kịp để muà xuân
trách gì...tôi lại là tôi
bao bầm dập nhớ...bao tơi tả buồn
trách gì....1 buổi hoàng hôn
nắng trôi nhìn bóng héo mòn liêu xiêu
trách gì.... ngày đó mưa chiều
giá mà trời nắng, bao điều đổi thay
trách gì ....em đó, ta đây
nhớ câu lan huệ, tóc mai ngắn dài
trách gì.... số kiếp an bày
rảnh rang trời định thiên tai cho mình
trách gì....tinh cũng nhục, khinh
van em rộng lượng, niệm tình thứ tha
trách gì ...em hãy phôi pha
tôi như đã chết ...trước giờ lâm chung
~Nguyễn-Duy-Viên~
May 13, 2011
BẠN BÈ
cho những thằng bạn còn ở lại VN
I
bạn bè
còn mấy thằng
thằng dạy học
đứa đạp cyclo
thằng công nhân nhà máy
lúc gặp nhau buồn vui có ruợu
ngà ngà say, văng tục chuyện đời
II
lá thơ thằng Duy mới nhận hôm qua
MASS lầy lội đông ngập trời tuyết phủ
mày than lạnh, than buồn, than đơn độc
than nhớ nhà, than chán, vắng tri âm
tụi tao ngồi có miệng như câm
có dám than đời như hoả ngục
đâu có rảnh than buồn
đâu có hơi than chán
ngày 3 bữa kéo cày không đủ sống
không đủ gian để lươn lẹo làm giàu
lưỡi không dài để nịnh hót cấp trên
lưng khó uốn để cong mình khúm núm
không đủ ác để hại ngưòi tiến chức
không trơ lì để chai mặt, dửng dưng
III
bạn bè ơi
ta sanh nhầm thời thế
nơi tào tháo xưng hùng
đổng trác được tôn vinh
trần thủ độ thời này là con tép lóng
hồ quý ly chưa xứng đáng cào cào
lê chiêu thống so sao bằng các bác
trường, hoàng sa biếu không
nam quan hiến bang giao
tài nguyên quê hương cho giặc vào khai thác
1000 năm thăng long
quốc khánh cũa dân Tàu
IV
bạn bè ơi làm sao gặp được nhau
cho tao đếm thằng nào còn, mất
cho tao nhớ những ngày hoang túi rổng
chắt chiu từng đồng
quán cóc ly cà fê
chia điếu thuốc 2,3 thằng cùng bập
xị đế với ổi xoài
cũng ghi sổ dẳng dai
bạn bè ơi
đôi tháng gặp 1 lần
sao thương thế
hàn huyên đêm suốt sáng
đời nhục vinh
mẹ kiếp
muốn chửi thề
IV
bạn bè ơi hãy t ụ hội về đây
cho tao đếm thằng nào còn, mất
thằng bỏ xứ đào vong
ngậm ngùi trăn trở
thằng cùng đường ở lại
cũng băn khoăn
có nhớ lời tổ tiên
ngàn năm "sát thát"
hay hèn yếu rồi
cam chiụ tiếp nô vong
~Nguyễn-Duy Viên~
Sep 29, 2010
TẤT NIÊN 2009
tôi bóc tờ lịch cuối cùng
kết thúc 1 năm
treo cuốn lich mới
không có gì băng khoăn
không nuối tiếc
đâu đó trên thế giới
người ta vẫn bắn nhau
người ta giết nhau vì những chiêu bài lý tưởng
những lý tưởng giả hiệu của những tên tài phiệt
cũa những ông vua giàu có
của những kẻ tham quyền cố vị
đâu đó người ta vẫn hô hào những khẩu hiêu nhân quyền dưới họng súng
và những bàn tay lông lá chực chờ bóp họng, bóp hầu họ
đâu đó người ta vẫn biểu tình
đòi nhà, đòi đất
những kẻ ăn cướp lại lập ra toà án
xử những người mất mát
trong những trang web ảo
mọi ngưoi tìm cách hạ nhục nhau
tôn giáo này đả kích tôn giáo khác
ca sĩ hải ngoại tố ca sĩ trong nước
ca sĩ nằm vùng
những bài viết ba hoa
ca tụng đất nước đang phát triển
1 đất nước xuất cảng đàn bà phá kỷ lục
1 đất nước sản sinh những tay Mafia dưới dạng cầm quyền
những trọc phú vô sản có hàng trăm triêu dollar
nhưng khiêm nhường không đươc list vào danh sách giàu trên thế giơi
khiêm nhường với đồng lương thua kẻ dọn vệ sinh xứ người
tôi bóc tờ lịch cuối cùng
định nhấc phone gọi em
rồi lại thôi
gọi cũng chẳng biết nói gì
ngoài câu chúc mừng lúng ta, lúng túng
ly rượu cuối năm
làm chút mặt ngầu tiển biệt quá khứ
đón đợi tương lai
tương lai mịt mù qua ô cửa thăm thẳm bóng tối
mở đài đợi countdown
người ta tiển năm cũ
đón năm mới cũng fải pha trò lãng mạn
họ hôn nhau
họ cầu hôn
dưới ánh sáng của đêm hoa đăng
người ta mơ mộng đầu năm tình cũng sẽ mới
trong ý thức cũ xì của 1 đời người
chắc kỷ niệm đầu năm sẽ làm họ không phản bội nhau
bớt cằn nhằn nhau
giảm tình trạng ly dị
vào các website Việt Nam
năm cũ đã qua
năm mới vừa đến
đã có những lời khích bác
moi móc nhau thậm tệ
như m i ngày
năm mơi lên gân
sẽ làm họ giảm stress
hay làm họ phấn khởi đón xuân sang
tôi bóc tờ lich cuối cùng
mẹ tôi đón tết tây y chang tết ta
cũng làm mâm cơm cúng ông bà
cũng thịt, mở, dưa hành
cũng tôm khô củ kiệu
chỉ khổ cho ông bà
vé máy bay quá đắt
gió mùa đông bắc thảm sầu
không biết ông bà có chịu về thăm
mẹ cúng luôn cả cô hồn
vái bằng tiếng việt
cô hồn Mỹ trắng, đen spanish
anh, ý, ireland, liên xô
có hiểu về ăn cúng
mẹ không tính christian
catholic
hồi giáo
linh tinh đạo
họ kiêng cữ dồ cúng âm binh
lòng thành của mẹ
chỉ có tôi và đám bạn cô hồn
nhậu đồ mẹ nấu
khen nức nở
lại hết một năm
không gì mới lạ
em vẫn xa
(và ta vẫn mình ta)
~Nguyễn-Duy-Viên~
Aug 31, 2010
M Ẹ
mẹ chỉ là 1 người đàn bà
như mọi người đàn bà khác
nhưng mẹ đặc biệt vô cùng
bởi vì mẹ là mẹ của con
là giọng hát ru đầu tiên
con khóc chào đời
là ánh sáng mặt trời khi con vừa mở mắt
là dòng sữa ngọt ngào
trong mùi da của mẹ
là nước mắt tủi hờn
con nặng kiếp mồ côi
là lũy tre làng
có hương khói rạ thơm
là tiếng gió ru
cho diều căng dây lượn
là con sông
1 ngày con khôn lớn
những con ốc
chú còng theo dấu chân son
là đôi dép mòn
áo rách sờn vai
là quang gánh mẹ tảo tần 2 buổi
là gian nan mẹ gồng trên vai mẹ
cả cuộc đời nuôi dưởng tuổi thơ con
không thể có người đàn bà nào
thay thế mẹ trong con
nếu ai hỏi vì sao mẹ vô cùng đặc biệt
con chỉ nói 1 lời đơn giản
con yêu mẹ nhất đời
mẹ là mẹ của con
~Nguyễn-Duy-Viên~
NHẬN EMAIL TỪ VIET NAM
tao nhận email mày tôi hôm qua
muốn mời mọc tao về thăm quê cũ
mày đâu biết công chuyện tao bù khú
xác vật vờ, hồn phách tán lo bill
thất nghiệp hay hưởng trợ cấp thế mà sang
1 năm về quê nhà đôi ba bận
nhướng mày, vểnh râu cho thiên hạ ngán
aó gấm về làng..fải khoác lác mới oai phong
bình thường như tao cày muốn rụng lông
muốn cưới vợ còn fải chờ sung rụng
gái quê nhà rước qua hí hửng
chưa tàn mùa trăng, đã cạn sạch men nồng
gái quê người thì mặt nguỷnh, kiêu sa
tiêu chuẩn phải trạng nguyên, bác vật
fải hộ đối môn đăng ..nhà cao, xe bảnh
fải ga lăng, fải chiều chuộng hết mình
thôi thì cứ như kỵ sĩ oai phong
đường độc đạo 1 mình, 1 ngựa
nhớ bạn bè ,muốn về say bật ngửa
muốn ôn lại đời mình, sau những cuộc phong ba
điều giản đơn là thời gian kiếm đâu ra
về quê fải lận lưng vài ngàn bạc
có thằng khá, thằng nghèo tơi tả
chẳng lẽ trơ mặt ra ...gọi đó là quà
ngày xưa nghèo mà phóng khóang, hào hoa
nhậu ghi sổ, mượn nợ vay mày như tao cóc sợ
còn thứ việt kiều về quê mà túi rách
bạn bè còn thoải mái nhậu chay ...không ???
phụ lòng mày hay tao phụ lòng tao
chờ trúng số tao về, nổ cho mày banh xác
~Nguyễn-Duy-Viên~
Aug 27, 2010
EM
em không biết ăn món me tôi nấu
em không hiểu lời âu yếm nhẹ nhàng của ngôn ngữ VIET NAM
em không khoanh tay chào mẹ tôi
mà chỉ phẩy tay như đuổi ruồi
em tự nhiên mặc độc chiếc áo của tôi ra ngồi phòng khách
mẹ bảo em mất dạy
tôi không biết nói cách nào cho em hiểu
mất dạy là vô văn hoá
văn hoá của nước ngoài khác văn hóa nước tôi
em cứ xàng ràng đeo cứng người tôi
mẹ tôi lầm bầm
"đồ gái hư ....mất nết"
văn hoá VIỆT NAM của mẹ
và văn hoá tây phương
hình như hơi chỏi
tôi hỏi
em có thich làm đàn bà xứ sở tôi
hy sinh 1 đời cho chồng, con như mẹ
em lúc lắc đầu rồi bỏ vào phòng ngũ
em ngồi lên bụng tôi nhún nhẩy
em thích là em
mạnh mẻ lúc làm tình
đến bây giờ tôi chỏi cả với em
~Nguyễn-Duy-Viên~
Aug 21, 2010
TỤ NHẬM ĐƯỜNG
ta mở cửa basement
biến thành tụ nha~m đường
giang hồ ngày thường: cày
cuối tuần tụ hội: nhãm
bạn bè đủ mọi kiểu
bác sỹ, kỹ, luật sư
thợ, thầy lẩn thầy tu
gay, lesbo cũng đón
cứ đem tình ra trải
beer, rượu thừa khỏi lo
mồi có sẳn order
trống, đàn tha hồ gõ
ta mở cửa chiêu hiền
nên không cần phân biệt
master không cần thiết
đến đây cần fải biết
cởi áo thành du côn
không chánh trị, chánh em
không an bang tế thế
không vỗ ngực xưng hùng
đừng nhát ma thiên hạ
cứ chửi thề cho đã
lột hết mặt nạ ra
lộ hết những xấu xa
mới dể thành bè bạn
muốn làm Nhac bất quần
xin mời ra chổ khác
bọn ta toàn tiểu nhân
thích những trò láu cá
cứ nhậu cho thả ga
cứ yêu đương tá lả
đừng nghiêm trang rao giãng
nhà ta khác nhà thờ
nhà ta không fải chùa
ta cũng không là chúa
đừng sống bằng dối trá
chúa, Phật cũng bỏ qua
cứ sống bằng con tim
nhà ta nơi tụ nhậm
~Nguyễn-Duy-Viên~
SINH NHẬT
lúc tôi sinh ra
trời giáp tết
mẹ tôi đón xuân, cha không có ở nhà
không ai cầm tay mẹ diu bớt cơn đau
cha chẳng biết tôi mở m('t chào đời mặt tròn hay méo
chỉ có bà mụ khen mẹ tôi sanh khéo
thằng bé đầu to
chắc chắn cứng đầu
ngày đầy năm
cha về không đuoc
nuoc mat mẹ nhoà trong bóng mưa xuân
cả 1 bàn đồ để thằng đầu bự chọn tương lai
bốc cây viết mẹ mừng
bốc thêm cái chai mẹ sợ
viết thì lớn lên làm thơ con cóc
cái chai mẹ không ngờ là hennessy
năm thứ 2 sinh nhật
cha ở nhà
chiến cuộc bùng lên cha buồn vo*`i vo*i
nữa miền Nam rơi vào tay Co^.ng
sung đan vọng từ xa thay tiếng pháo xuân về
niềm vui đầu năm thay bằng nổi ê chề
dân nhớn nhác đoán xa gần thân phận
mẹ vui xum vầy nhưng cha lo khổ nạn
sinh nhật út cưng
không bánh,lẩn nụ cười
hoa` binh nghe`o
không có năm nào đón mừng sinh nhật
gao không có ăn
mẹ nuôi con bằng cơm độn
sang trọng thì khoai mì pha với cao lương
mẹ gồng gánh bán buôn nuôi cha ở trong tù
nuôi 4 đứa con đến trường tố cha,chu*o*/? mỹ
tuổi thơ tôi được đầu độc bằng lý tưởng
dân tộc ,nhân dân đất nước anh hùng
ôi đất nước sản sinh 1 đám khật khùng
miệng nói chuyện trên trời
mà bò lồm cồm dưới đất
cướp đất,đổi tiền
dồn người đi kinh tế mới
lao động khổ sai cho bọn ác bá làm giàu
bệnh tật ,đói nghèo lam lũ rừng sâu
bọn quái thú say sưa trên xác người man rợ
sinh nhật năm thứ 7 cha đã không còn
mẹ chỉ nghe bạn bè cha báo lai
không lời phân ưu
không thơ hồi báo
xác không còn
phách cũng tiêu tan
mẹ quỵ vì đau thương
nhưng guợng sống gian nan
đàn con trẻ cần bàn tay nuôi nấng
tôi chít khăn tang vào trường
ca tụng bác
hoan hô kẻ giết cha là những kẻ anh hùng
cám ơn đãng ban đói nghèo
cho tôi được mồ côi
cho tôi sống thiếu tình cha
biết sự hy sinh của mẹ
sinh nhật 13
tôi ốm liệt giường
bệnh viện thiếu thuốc men
bác sĩ tay nghề non kém
mẹ chay đôn chạy đáo đưa tôi chuyển viện
bác sĩ lắc đầu làm mẹ lo thêm
cả nhà thay phiên túc trực hàng đêm
tiền thuốc, tiền chui, tiền lòn cho lương y ,từ mẫu
mẹ mượn nợ
tiền nước ngoài
tiền thân nhân giúp đở
mẹ lo tôi dù cạn kiệt héo mòn
mẹ cầu phật
cầu trời
mẹ cầu ân trên sám hối
mẹ nguyện thế cuộc đời
cho tôi được bình yên
tinh yêu mẹ dành cho tôi chiến thắng tử thần
quăng trả tôi lai duong trần
cứng đầu thêm ương ngạnh
tôi ngạo nghễ giữa 2 lằn sinh tử
cái chết trườn bò trên từng sớ thịt khô
cái sống hồi sinh mãnh liệt mỗi tế bào
tôi mơ thấy cha về ...buồn ảo nảo
cho tôi thấy mẹ cười rưng ngấn lệ
đời gian nan..chết tựa phút quay về
nghiệt ngã thay tôi giữ 1 lời thề
nặng nợ lắm chưa trả người ....đâu dể chết
sinh nhật 18
tôi thành tên bất hiếu
đêm 30 lưu lạc chẳng về nhà
mẹ nấu bánh chờ con về xông dất
đêm mịt mùng chỉ có tiềng buồn rơi
tôi tự sống
nhà đở lo phần gạo
nhưng mẹ lo mưa nắng
lo trở trời không tay mẹ chăm nom
lo thức khuya,dây sớm
hoang đàng
"cơ thể yêu..lo thân đừng phí sức "
tôi đã sống như 1 tên lưu đãng
sáng vào trường
tối kèm học kiếm cơm
cuối tuần đứng chợ trời mua bán
dắt mối
mánh mung
đủ kiểu loc lừa
mẹ dạy tôi yêu thương
thành thật chân tình
đời dạy tôi nghi ngờ
so đo,thủ đoạn
nữa ác quỷ,nữa thiên thần sa đoạ
tôi là tôi kiêu hảnh ....rất con người
~Nguyễn-Duy-Viên~
THÁNG MƯỜI...KHÚC BUỒN THU
tháng mười
hai hàng cây thẳng tấp ngập màu xanh,đỏ,vang
trong khung trời sắc bac.
anh nắng không mang theo chút hơi ấm nào
không ươm hy vong cho cỏ hoa đang tự mình dẩy chết
ở bất kỳ sự tàn tạ nào
cũng có nét đẹp của nó
thi nhân ca tụng mùa thu vì nổi cô đơn
hoa sĩ ngẩn ngơ vì màu sắc u trầm
nhac sĩ xót thương vì âm điêu hoang liêu
toi yêu mùa thu
vì mang nét bạc tình
nét lãnh đạm lắng chìm trong sương phũ
thoáng kiêu kỳ huyền ảo anh trăng soi
trăng còn đẹp như ngày xưa..toi tự hỏi
và hồn còn nông nổi thuở đầu yêu
mùa thu còn lởn vởn quẩn quanh
trên da thịt , ủ rộn ràng chăn chiếu
ân ái trong điệp trùng khát vọng
đêm dục tinh ẩm ướt ngọn sầu giăng
đêm sãng sốt cùng mưa muà thu lạnh
toi dòng sông cho*? bao no^?i vui buồn
hay miệt mài..lầm lũi để đời trôi
tháng mười
toi treo hanh phúc trên quãng đường êm ã
dưới tàn cây kỷ niệm rụng theo lá
như những nốt nhac
vỡ tan
trong ly cà phê đâm đặc
đen như bóng tôi trùm kín khuôn mặt em
chỉ để lộ ra đôi mắt buồn thăm thẳm
dấu tam sự minh trong bài hát phúc âm
ân khãi chúa cho
là trái tim tội lổi
nổi oan khiên từ đinh mệnh bất tường
em trong ta tháng mười
nụ hoa chưa kịp nở đã tàn
con bướm vàng hoá kiếp lại thành sâu
ta vẫn đơi
bầy chim nhỏ líu lo đã thiên di từ bữa trước
hàng dây đèn đổ bóng nhớ bâng khuâng
tháng chạp chưa qua
mà trời như đổ tuyết
con phố xưa rêu tím lặng góc thềm
nhu tảng đá dung trơ mình chiụ lạnh
bởi em về chưa kịp để muà xuân
~Nguyễn-Duy-Viên~
EM
em không biết ăn món me tôi nấu
em không hiểu lời âu yếm nhẹ nhàng của ngôn ngữ VIET NAM
em không khoanh tay chào mẹ tôi
mà chỉ phẩy tay như đuổi ruồi
em tự nhiên mặc độc chiec áo của tôi ra ngồi phòng khách
mẹ bảo em mất dạy
tôi không biết nói cách nào cho em hiểu
mất dạy là vô văn hoá
văn hoá của nước ngoài khác văn hóa nước tôi
em cứ xàng ràng đeo cứng người tôi
mẹ tôi lầm bầm
"đồ gái hư ....mất nết"
văn hoá VIET NAM của mẹ
và văn hoá tây phương
hình như hơi chỏi
tôi hỏi
em có thich làm đàn bà xứ sở tôi
hy sinh 1 đời cho chồng, con như mẹ
em lúc lắc đầu rồi bỏ vào phòng ngũ
em ngồi lên bụng tôi nhún nhẩy
em thích là em
mạnh mẻ lúc làm tình
đến bây giờ tôi chỏi cả với em
~Nguyễn-Duy-Viên~