Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Biển nhạt

357 trả lời, 53.180 lượt xem — Trang 10 / 12
Em loài ma quỷ

Em chẳng phải làm thân ca sĩ
Mà là chúa quỹ của rừng xanh!.
Thấy nhân gian nẻo sống ghập gềnh
Rừng không khóc mà sầu buông lá đỏ
Trời đất tạo... Muôn vàn hoa cỏ
Thế nhân này, sao lại không say?

Anh ở đâu?
Mà lạc đến nơi này?
Vùng sương khói vương hồn tre, bóng trúc....
Ngàn năm xưa xác thân trần rã mục
Nay lại về gom bụi cát reo sương.

Ngắm sự đời… Mắt chảy máu đêm trường
Môi khát nước - rét lòng co khúc ruột
Vũ trụ bao la. Sao đường đời… Bí… Cụt?
Vuốt tóc tay buồn – da thịt nức- xuân ơi!
!!
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Ngắm sự đời… Mắt chảy máu đêm trường
Môi khát nước - rét lòng co khúc ruột
Vũ trụ bao la. Sao đường đời… Bí… Cụt?
Vuốt tóc tay buồn – da thịt nức- xuân ơi!!!

Đời bể khổ ai mà thoát được,
Dính hồng trần sao vượt kiếp nhân sinh,
Đời người lâm chốn sinh linh,
Khóc than buồn chán khổ mình mà thôi!

TV

📎 429796_422..009347_n
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-02 16:51:16diên vỹ>
Một lối ra

Rẽ gió ta về lại với ta
Đồng xưa lúa chín, ánh trăng ngà
Chuối vàng trĩu quả, dừa ngay luống
Văng vẳng tàn canh vọng tiếng gà

Sương đọng lung linh từng mắt cỏ
Ngọt dòng sông mẹ chảy về xuôi
Núi cha ngửa mặt dìu mây khói
Hòn sỏi dưới chân cát bụi vùi

Thò tay hốt cát, cát trơn mịn
Cố xiết chặt tay cát vẫn rơi
Lăn tròn Nước mắt người còn lại
Lùi bước… đau lòng, nhân thế ơi!

Năm tháng thời gian mờ... lấp cả
Vui xuân chờ đợi nỗi chia xa
Xé đôi trang sử trăm năm mục
Đời cứ hao dần … một lối ra








Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-24 08:56:45mưa phố núi>


Lối về

Xuân đến - xuân đi . Xuân có biết ?
Nẻo về đã cụt , đuối hoàng hôn.
Sử sách còn nguyên hồn mục nát.
Ta vẫn tiếc thương một lối về.

Hồn chưa xây xẩm - tim rỉ máu
Nhuộm cõi thương yêu đượm sắc buồn
Ngàn năm lận đận, ơi ! Non nước.
Má hồng càng tủi - bạc tha nhân.

Vẫn biết đã xa nghìn cách trở
vẫn thèm thương lắm mối chân quê
Lận đận thân cò ly đất tổ
ước một mùa xuân sẽ quay về.

Hỏi nước hỏi non - đâu tổ quốc ?
Chữ S cong cong mất Hoàng Sa.
Ngỡ là mùa xuân chao nổi nhớ
Bốn mùa tha thiết ngóng quê nhà.

Mưa Phố núi

Tặng Lê Hoàng Trúc với tất cả yêu thương.


Đăng nhập để trả lời
0
Lối về

Xuân đến - xuân đi . Xuân có biết ?
Nẻo về đã cụt , đuối hoàng hôn.
Sử sách còn nguyên hồn mục nát.
Ta vẫn tiếc thương một lối về.

Hồn chưa xây xẩm - tim rỉ máu
Nhuộm cõi thương yêu đượm sắc buồn
Ngàn năm lận đận, ơi ! Non nước.
Má hồng càng tủi - bạc tha nhân.

Vẫn biết đã xa nghìn cách trở
vẫn thèm thương lắm mối chân quê
Lận đận thân cò ly đất tổ
ước một mùa xuân sẽ quay về.

Hỏi nước hỏi non - đâu tổ quốc ?
Chữ S cong cong mất Hoàng Sa.
Ngỡ là mùa xuân chao nổi nhớ
Bốn mùa tha thiết ngóng quê nhà.

Mưa Phố núi

Tặng Lê Hoàng Trúc với tất cả yêu thương.


Trân trọng cám ơn Mưa Phố Núi


Giữa Giấc xuân


Chạy ... Chạy về … Quê hương đó !
Hoa đào bay trong gió…
Vườn ông tôi, chân vừa chạm ngỏ
Vui ngập lòng, tay choàng lấy hương hoa.

Nội móm mém cười hàm râu bạc trắng phơ
Cha bước đến ôm tôi trào nước mắt
“Con đã về xuân này vui thật,
Lớn lên nhiều, con gái của cha đây”!

Sợi nắng vàng lung linh buổi ban mai
Tay Mẹ nặn lên từng chiếc bánh
Các Em thơ cười đùa nghe lanh lảnh
Nhà ba gian thơm ngát ngói “Lê Triều”

Khóm trúc cuối vườn có tuổi liêu siêu
Cây mít ướt chín thơm mùa đất khó…
Bổng phút giây… tôi trở về thuở nhỏ
Ngã vào vòng tay mẹ, “gọi mẹ ơi”!

Giữa ban ngày, saoTrăng lại buồn rơi?
Qua song cửa môi thì thào khe khẽ
Ôm chiếc gối ngày xưa còn mẹ
Mới biết mình giữa mộng… Giấc xuân ba
y.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-18 08:53:22bluestarhcm11>

Xuân Về

Xuân về sao chẳng thấy em đâu?
Mưa xuân lấm tấm ướt vườn rau
Chim Khuyên lẻ bạn kêu chinh chích
Đào tết đơm bông đã điểm màu

Xuân về anh nhớ xuân năm cũ
Anh nắm tay em dạo khắp làng
Lung linh hoa thắm còn say ngủ
Dập dìu chim én gọi mùa sang


* Đầu xuân tiểu đệ sang thăm tỷ, chúc sư tỷ năm mới nhiều sức khỏe, niềm vui và hạnh phúc nhé! :)
Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Mủ đá

Sương khói lên cao ngày sắp cũ
Nào hoa, nào cỏ, nào đời chung…
Sáng mai ẩn hiện chiều tan đó
Vay ẩn quanh ta vạn não nùng

Cuối xuân mưa nhẹ ôm tình tự
Xuống thấp giọt trời đọng cánh lan
Mây gió xô nhau về tím nẻo
Tôi bước theo mây bổng lạc đàng

Tương sầu cảm thụ tình ray rức
Thế sự đùn chân chạy nhọc nhằn
Bốn góc chưa cân đời khuyết lõm
Nghe sầu dâng mắt lệ bâng khuâng

Ai cầm tấu nhạc ,cung thuyền mẫu?
Gợn sóng, hồn say lá trổ chiều
Ngơ ngẩn trăng non treo cánh gió
Thi nhân chợt nhớ một đôi điều

Đong đưa tơ liễu in hồ rộng
Cảnh cũ như rằng ta đứng đây
Tựa gốc nghe hồn lai láng nhớ
thân còi không lạc, mà ta say

Buổi ấy khắc tên hai đứa trẻ
Bây giờ cành nọ lớn cao… xa
Da cây nức nẻ, tay ta ngắn
Muốn chạm, nhót chân… khó quá chừng

Vô từơng - vô tận - tình vô ngã
Dĩ vãng vô tri, ta có tình
Chẳng biết người xưa… Còn… Mất nữa?
Quanh ta cội đá vẫn sập xìn
h.


Tỷ cám ơn đệ nhé! năm mơi scó gì thay đổi không?
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
vô định

Chạm nhẹ tim vết thương lòng sâu quá

Đôi ba tuần lại bổng nhói cơn đau

Ta cố quên, nhưng chẳng thể nào…

Cơn ác mộng luôn cồn cào thể xác


Tình của ta, người xem như cỏ rác

Chỉ lót chân khi nệm đã cũ sờn

Vì thế thời ta cúi mặt làm ngơ

Bám định mệnh trôi theo dòng thác đục


Giữa sống chết, giác ngộ bờ chân lý

Thì muộn màng không thể hủy ta đi

Chiều chín vàng nấp dưới bóng tường vi

Hoa rực rỡ hé cười, ta tím ngắt


Ngày trôi qua tìm vùi trong tất bật

Để quên đời… hư vỡ cái ta
ôm.
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Năm Ngón Tay Buồn


Anh cho tôi niềm tin ước vọng tràn trề
Từng câu thơ như hồn sóng vỗ về
Cho tôi yêu ngôn từ đẹp vô giá
Những đêm buồn chỉ “nó” với riêng tôi


Thời gian nào còn đọng trên mắt môi?
Để ngày mai chân lội tìm hướng gió
Vững niềm tin gởi anh lời hoa cỏ
Một cuộc tình chỉ có giấy và thơ


Từ bao lâu? Tôi biết đợi… Biết chờ
Biết đê mê lặn tìm say ảo mộng
Ai ngân nga câu buồn? Tôi bật khóc!
Biết vị đời trên tách nóng cafe

Bỏng một lần, giọt nóng viền môi tê
Trái tim sợ men bùa… Con chữ hát
Khép đôi tai làm ngơ dòng thơ bạc…


Quên đi chiều hoang vắng gió hương bay

Ta chán hết rồi! Chỉ tin mỗi đôi tay,
Vẽ chân dung một chàng thơ úp mặt
Vẽ cho mình những con đường xanh đất
Vẽ hộ đời tất bật nhựa mưu sinh.




Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối đường

Đường dốc bên kia là gì nhỉ?
Mặc kệ cùng nhau cứ vui đi,
Đến khi trời gọi ta sẽ dạ,
Thanh thản trong lòng chẳng tiếc chi

Rồi sẽ tới khi phải đi thôi,
Chẳng còn nấn ná , tạm biệt người,
Chia tay vui vẻ, về Cha Mẹ …
Bồng lai xum họp vẫn tươi cười.

Tài Vang 01 - 03 - 2013
Đăng nhập để trả lời
0
khóc Dưới Mặt Trời

Mặt trời đốt cháy đi thời gian

Anh và em là hai vì sao trong đêm tối

Sợ chạm vào nhau gay nên tiếng nổ

Chỉ có linh hồn chớp nháy làm tín hiệu tình yêu

Thời gian chúng ta còn lại không nhiều

Em vẫn thấy trong mắt anh vô vàng ch ờ đ ợi…

Muộn mất rồi!

Hai trái tim đang rĩ máu

Khoảng cách thật gần… Lại rất xa xôi

***

Từng phút trôi dài – hai đứa nhớ về nhau

Hoàng Trúc viết ngày 01-3-2
013
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

Lời Khuyên Của Mẹ

Nếu mai này con gái mẹ biết yêu
Con nhớ nhé: chọn một người chân thật
Giống ba của con như vậy là nhất
Ổng hiền lành không có tính trăng hoa

Nếu mai này con để ý người ta
Con hãy nhớ dù sao mình phận gái
Tuổi thanh xuân con đừng nên vung vãi
Hãy kìm lòng khi đứng trước người ta

Không đua đòi yêu phù phiếm sa hoa
Vật chất ngoại thân, dễ tìm dễ mất
Khi yêu thương bằng tình yêu chân thật
Sẽ được đáp đền bằng những thứ con trao

Mai này yêu đừng mơ mộng quá cao
Biết mình là ai, như thế nào cho phải
Yêu thật tâm nhưng đừng nên dễ dãi
Kẻo bị coi thường… không đáng đâu con

Khi yêu rồi con nhớ giữ lòng son
Son sắc, thủy chung vững vàng mà sống
Ít ghen tuông, không đặt nhiều hy vọng
Mỗi người đến với nhau bằng sự an bài

Biết nhún nhường dù con đúng hay sai
Con hãy nhớ câu : “Lạt mềm buộc chặt “
Hạnh phúc tương lai dễ thường rất đắt
Cân nhắc mọi điều…con nhớ nhé con yêu!

* Đệ ghé thăm tỷ và gửi lại bài thơ, chúc tỷ luôn vui và hạnh phúc!
Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Dưới Trời
Tay vịn lá nghe lòng rơm rớm lệ
Đời phù du lấp lửng đỉnh xuân phai
Mây vạn biến gió cao trời trãi rộng
Ngày qua ngày nặng nhọc lọt kẻ tay
 
Thế sự nhân tình mưa nắng đổi thay
Trăng trên ấy bệnh, người đời quên lãng
Cổ tích xưa kia mười ông sao sáng
Trẻ con bây giờ mỗi đứa một máy game
 
Nhớ lại xa xưa miệng cứ chép thèm
Nhưng lại sợ gai bức tường cổ lậu
Chính ta cũng tìm nơi ẩn nấu
Méo mó bàn chân chạy loạn vô thời
 
Nấp dưới bóng tùng mát thịt trong hơi
Từng phút nhớ những ai trời quê mẹ
Cuối lạy đất thiêng ngàn năm tròn vẽ…
Lúa gạo được mùa no ấm vạn dân.
 
*** Cám ơn HIền đệ ghé thăm
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Cát Trôi
Ta đập mi! một nỗi buồn vô cớ…
Lẻn vào hồn như thác vỡ bờ cao
Không hơi men, mà thân xác cồn cào
Không nhung nhớ, mà lối về lạc bước
 
Trông bộn trẻ bên đường cá cược
Bổng trách đời, ta biết lớn làm chi?
Cái thói u mê, cái nết lầm lì,
Đôi khi cũng lấp đi buồn chán
 
Hai con mắt không thấy gì trên trán
Đỡ lo nhiều những lằn xoáy thời gian
Ngồi xuống đây, cùng đám trẻ lang thang
 Ôi! giống hệt “Cái Bang thời tiền sử”
 
Đất với tay ngoằn  ngoèo  con chữ

Viết một hồi - đọc lại… mỗi tên “anh”.
 
Tỷ Cám ơn đệ đã ghé thăm và để lại thơ hay.

 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Phận đàn Bà
Đọc thơ anh! Nhớ ngày em xuất giá!...
Cau trong vườn rụng trắng cả thềm mơ
Gió xuân qua cô dâu nhỏ dại khờ
Con cúm bé buồn gục đầu đưa lối

lần cuối nắm tay con, lòng mẹ bối rối
Làm dâu nhà người xa quá con ơi!
Bước thật nhanh, tôi thấu nghẹn lời
Hoa cau trắng bay che từng dấu dép

Mùa xuân tình yêu hồn nhiên rất đẹp
Tôi biết chi đời, đâu phải chỉ có xuân...
Rồi, hạ  - thu - đông, trăng gió đảo vòng
Đôi vai nghiêng, mới thầy buồn gánh trĩu

Trái tim non không còn yểu điệu
Cũng từ đây tôi hóa phận đàn bà.

 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa
Với ta! Hoa rất đẹp
Người mang hoa đến; Tuyệt đẹp
Người nhận hoa; Cái đẹp ở trong hoa
Hoa:
Một món quà sanh ra từ Thượng Đế
 Còn- mất, Yêu- thương, vui – buồn dâu bể
Hoa muôn hình, muôn sắc để ta yêu
Chiều hôm qua, tôi tuổi bao nhiêu!?
Mới nhận được một hồn hoa chân thật
Hoa trên tay, anh trao tôi tận mặt
Nét hiền hòa sâu thẳm đáy mắt xa.
Sáng nay nhìn hoa, khoe sắc mặn mà
Vui biết mấy, người chọn hoa có ý…
Không động - mà sinh hương hòa khí…
Chung  thủy… tình đã nở rộ trong hoa.
 
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2013 09:21:52 bởi Lê Hoàng Trúc>
 …Với Thời Gian
Bàn chân đã mỏi, đời dần cạn
Lâu lắm ta quên ngắm cảnh tà
Chẳng biết hoàng hôn vàng tím trắng…
Sương chiều vắng gió khó bay xa.
 
Nghe thu rạọ rực đôi tàn lá
Lớm chớm hương vàng thả lối xưa
Như mộng ru hồn người sắp cũ
Trăm năm đâu mấy để dư thừa?...
 
Bao nhiêu cho đủ thời đôi lứa
Có đọng cũng là những vỡ hư
Mây trắng trên cao chờ gió thổi
Màn đêm buông nhẹ tự bao chừ?.
 
Giá như ta có được người ấy!?
Đi suốt con đường của thế gian…
Thì chắc chi giờ còn mộng tưởng
Trời  xưa lấp lững bóng trăng vàng.
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Đứng gió
Ta về trả lại những ngày xưa
Chỉ còn mỗi ta, cũng thấy thừa
Trăng sao, gió mát… gom trả hết
Nghĩ xem con tạo đã tròn chưa?
 
Thất cười!
Ôi!.... cái rễ má dây mưa…
Cứ trả mãi chẳng vừa ta…vừa họ…
Tóc rơi - xương giòn- thân còi nhỏ
Biết khi nào mới trả hết trăm năm?
 
Hình ảnh hôm qua vùi với xa xăm
Còn một mớ… nay nằm chờ góa bụi
Con mắt trần gian đục ngầu buồn tủi
Giọt lệ chảy dài… chẳng ướt đến môi xa
 
Thấp thoát quay lưng, giàn mướp- giàn cà
Trái đủng đỉnh, nay ngã già xơ xác
Mùa cau trổ bông, gió lùa thơm ngát
Ngọn cao vời không che mát bóng tôi.
 
Nặng trong hồn… nỗi nhớ xa xôi
Lơ lửng  mãi cái thời còn cắp sách
Ôi! trăm năm mặn dòng huyết mạch
Trả bao giờ… mới hết những âu lo???....
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2013 10:21:28 bởi Huyền Băng>
Hương Chè Quanh Tôi
Tay nâng bát nước chè quê
Chạm môi hồn ấm, ta về ngày xưa
Chiều nghiêng nắng - tối dầm mưa
Mảnh vườn của nội rộng vừa trăng sao
Đêm buồn ngồi hát nghêu ngao
Con dơi đánh võng hoa đào rụng quanh
Lá chè ngược gió… hương xanh,
Tràn vào hơi thở ta chòng chành mơ
Bao giờ qua tuổi ngây thơ?
Cho mình khoát áo đợi chờ làm duyên
Bến xa sóng vỗ mạn thuyền
Vọng cùng đêm trắng- đời miên man hòa
Vội vàng đón áng sao qua
Mây cao dệt lố,i  đời òa… vụt bay
Vườn xưa, nay lạc dấu hài
Chiều tàn ngỏ  khách,dáng gày ngẩn ngơ
Chè quê con vẫn đợi chờ!
Phơi khô- mẹ gởi, nằm mơ xứ người
 nước xanh chát mặn nụ cười
Nay con hiểu đặng, đôi mươi chẳng còn…
Ngược về nhìn mảnh vườn son
Thân chè vừa mục dưới hồn đất nâu
Lệ nhòa chẳng hết canh thâu
 
Trong ngoài vắng mẹ nỗi sầu nhân đôi
Cạn lòng hỏi tận xa xôi?
Vườn chè - bóng mẹ - đâu rồi… ngày xưa???

r
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2013 09:59:05 bởi Huyền Băng>
Mượn Em chiếc Nón bài Thơ

Mượn em chiếc nón bài thơ
Nghiêng nghiêng vành lá chị mơ một thời
Tiếng ve đâu đó bên trời
Phượng rơi vài cánh như vơi hạ dần

Bàn tay chị nhặt bâng khuâng 
Nâng lên cánh phượng như gần mà xa
Cảnh chung đâu phải quê nhà
Niềm riêng chỉ một sân ga tìm về

Cuối chiều màu hạ tái tê
Thoảng nghe gió hát lời thề ngày nao
Non xa bóng nhạn tự đầu
Tình xưa lỡ thả bên cầu nước trôi
 
Bây giờ núp phận mồ côi
Thuyền ai có vớt cho tôi đặng nhờ
để ...sóng không giận xô bờ
để màu hoa phượng luôn chờ hạ tôi
r
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2013 09:57:33 bởi Huyền Băng>
Đóa hoa Lưu Ly
Trong mắt em. Tôi một người giàu có
Đâu biết rằng, thuở nhỏ tôi như em
Mơ ước một lần cầm chiếc bánh kem
Cây kẹo mút thèm thuồng bên quán cốc
Dưới mặt trời Em như Tôi đơn độc
Vướng kiếp nghèo sợ xã hội lìa xa
Nỗi đau này ta đã bước qua
Nên muốn riết ôm chặt em cùng khóc
Lo nét buồn làm tuổi thơ rêu mọt
Tôi mĩm cười che giấu vạn niềm đau
Em là ai?
Còn tôi là ai?
Trôi nổi linh hồn vào chốn cầm sai
Chén cơm hẩm không đầy, manh áo thiếu
Trong chúng tôi những cơn buồn vô điệu
Không nót nhạc nào… rung hết phận mồ côi
 
Thơ cứ dài mà lệ  xuống tràn môi
Nhìn thấy em ôm món quà tôi gởi
Chẳng là bao, nhưng lòng em phơi phới
khi biết rằng… tôi luôn ở bên em
 
Xin lỗi em! Chị không thể sum vầy
Vì nơi tôi chẳng giàu như em nghĩ
Với đôi tay đêm ngày tận tụy
Gom từng đồng, không xin xỏ nơi ai
 
Chiếc máy xập xình mười ngón tay chai
Từng mảnh vải tôi chắp thành áo mới….
Tình thương nơi tôi cho em dịệu vợi
Đôi mắt đời rọi sáng lối em đi
 
Có một ngày… tôi ( vắng bóng đóa hoa ly)
Hy vọng em lớn khôn làm người tốt
Dĩ vãng thả trôi đừng thắt cột
Thương lấy mình, yêu quý nhân loại chung.
  r
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu anh yêu cả mùa thu
 
Anh nghe gì?... khi mùa thu đang chín!...
Tiếng rì rào những chiếc lá vàng rơi
Trời bên em - ngày dài hơn thu trước
Gió heo may bay gọt rửa chân trời
 
Lùi một bước - con nai rừng hoảng hốt
Đôi cành trơ ngày nọ… lớn lên nhiều…
Hồn bướm trắng lượn lờ bên khe suối
Tuổi đá hờn rêu phủ nhớ bước anh!...
 
Vào thu năm nay em thấy an lành
Dù lâu lắm ta không hề chung bước
Em đã quen một nỗi buồn xanh mượt…
Yêu anh nhiều và yêu cả mùa thu.
 
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
 Anh Cơn gió mùa thu
Đọc thơ anh! em lại thấy vui mừng !...
...Vì trong ấy một gam màu vô giá
Tranh không tô, nền  xanh hồng đến lạ
Cỏ không ươm, mà hoa nở thành lời

Có chút gì trên nét cọ lã lơi
Dễ thương lắm, một dấu hờn tím ... xíu
để cho em thả cơn buồn nũng nịu
Chiều thu vàng cơn gió thổi từ anh.

 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Hồ Cầm Lạc Mấy Sôngthơ Kiều Giang ] 17 May, 2013 23:14:: Lần xem (44)


Thưở ấy người đi chưa ước hẹn 
Mà sao ta những xuyến xao lòng 
Mắt khuya ai dõi tình muôn dặm 
Em có bao giờ em của anh 
  
Rượu từ ly, chưa nhắp đã say 
Mắt em thăm thẳm mấy tầng mây 
Ôi mùa thu mãi thơm trong lá 
Em thoảng hương quỳnh, đêm ngất ngây 
  
Em nhốt tình ta mấy mùa trăng 
Bên trời vang vọng tiếng thơ ngân 
Có ai xa xót tình di hận 
Hay tiếng hồ cầm lạc mấy sông.

         SG 15/5/2013 
Bài Họa Của Lê HOàng Trúc
võng Nguyệt Tư Hồ
Mây khuya mắc võng ngàn sao thiếp…
Tung khúc tư sầu ta nhớ ai
Hồi vẵng canh tàn sương trắng rụng
Mùa thu giăng mắt, lá thu bay
 
Nguyệt hầu đỗ bóng đêm xuôi gió
Em thả hương quỳnh lên đón trăng
Gác thấp – nghiêng cằm tay gối đợi
Lệ thu nhòa bóng nửa cung Hằng
 
Em đi Ngày ấy không từ giã
Để mộng “Hồ Cầm” lạc khúc thơ
Ai xót chi tình, ta nợ gánh
Chạy hoài đâu hết - lối còn mơ…
 
Đêm nay thấm mực vẽ trong hồn
Để hoài thương nhớ mảnh tình son
Ngàn năm lá đỗ, thu thờ nguyệt
Cạn bút, ngang trời tiếng nỉ non.
 
Trúc lê
Vào thăm anh, HỌa cùng thơ
Chúc anh ngày chủ nhật có nhiều bạn nhậu... cười 
........................................................
HT ơi, cảm ơn em đã thăm anh,bài thơ họa của em thật hay. Chủ nhật này không... nhậu mà say với tri âm. hi..hi     
   Kiều Giang    
NHỎ XUỐNG THIÊN THU
Trăng khuya mắc võng ru ngàn kiếp
Muôn giọt thơ sầu ta nhớ ai
Phương xa áo tím ngời trong mắt
Hay mấy sợi buồn vương tóc mai?
 
Người xua hương sắc vào trong gió
Rơi tiếng hồ cầm xao ánh trăng
Ta cách muôn ngàn, say nỗi nhớ
Thả hồn muôn kiếp nguyệt tơ giăng
 
Người đi thuở ấy chưa từ giả
Chưa biết cười duyên gửi đất trời
Người bắt hồn ta sầu trăm ngả

Thả ngàn tay mộng hứng sao rơi
 
Đêm nay trăng lạnh thấm vào hồn
Mà ngỡ nghìn xa in dấu hôn
Lên vầng trán ấy em như nguyệt
Nhỏ xuống thiên thu một chút hờn...

 

Chép từ Blog kiều Giang
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng sói
Nếu được chết cho một người trong mộng
Có xá gì cạn giọt lệ hư không
Đêm không trăng em chạy khắp cánh đồng 
Tìm bóng sói trong muôn tầng địa ngục
Tiếng gầm rú khiến con tim hối thúc
Mộ bia nào đã chôn xác thi nhân
Anh là ai?
cướp của ta một phần!..
Trong đó có dấu tình muôn năm trước
Anh là ai? trong trò chơi cá cượt
Luôn ẩn mình bóng sói giữa rừng trăng
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
 
Đọc thơ diễn cảm

Ru Giấc Hải Hồ
Lên rừng hái lá, lá còn xanh
Cỡi áo hong mây ngã giấc lành
Nghe hồn đá lạnh rên trong đất
Nấp bóng trần gian em nhớ anh
 
Sấm lạc  vô tình khua tóc biết
Giật mình ôm gió, gió qua tay
Ai xoay vầng  nguyệt  soi gò má
Vàng chín - thu rơi lá rụng đầy
 
Công tư lẫn lộn thi nhân khóc
Giấu lệ vào sương nhân thế say
Niềm riêng chôn kín u tình bỏng
chảy cả rừng thu khói nhuộm trời
 
Cành trơ lên tiếng hoàng hôn đuối
Ru giấc hải hồ mộng chớm tan
Cuốn về một lối bình yên nhất
Từng lá thu phai lấp địa đàng.
..... MÙa thu 2013
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.06.2013 09:45:30 bởi Lê Hoàng Trúc>
Giấc Mơ Tầng Thứ Chín

Em giận rồi
Nên toàn thân nhuộm huyết
Vén mây cao thỏa lộ bóng trăng ngà
Linh hồn anh ta cột vào xác thịt
khúc lưỡi trần tháo gở lớp da tươi

Ai bảo anh cười !
Ta kẽ phồn hoa…
đem ân ái trút lên vùng ân ái
Cười lên đi!
Em gồng mình trong điên dại
Thấm vào xương tê giật suối cô tình

Giọt nước mắt chàng 
Gả điêu Linh...
Cay hương phấn rũ mềm bên vũng máu
dưới trăng đêm cơn giận tình hoang bạo
Thêm một lần vuốt xác ngập  hồn say

Và ta lại hẹn người những đêm mai
Thú hoa bướm khiêng treo đầu ngỏ gió
Niềm Hung lạc lướt qua mờ áo cỏ
Thét ngang trời cơn rống cháy mùa thu.

TG: Trúc Lê
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.06.2013 13:29:17 bởi Lê Hoàng Trúc>

 
Lệ TRăng
 
Bờ vai anh, em chưa bao giờ tựa
Thì làm sao biết điểm ngã cuộc đời
Đôi môi anh trãi rộng màu  hoang dại
Đến khi nào tình mới nhóm yêu thương?
 
Danh vọng nơi anh… đáy mắt khó lường
Dù câu hát có ngọt ngào trăng gió
Thế giới mùa thu trong anh hẹp nhỏ
Lá khóc rơi chiều chỉ đọng lại dấu chân chim
 
Cũng ngày hôm qua em đã đi tìm…
Nhưng chỉ thấy bóng hoàng hôn đỗ tím
Trơ trụi nhánh - hàng dương buồn khâm liệm
Giọt  sương sầu rơi xuống - lệ từ trăng.
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.06.2013 13:27:32 bởi Lê Hoàng Trúc>

Tình hồ Ly
xương mục Ngàn năm, khói dẫn hồn
Mộ bia còn đấy mảnh tình son
Trăng xa rọi xuống vàng thân cát
Dấu lệ ai gieo ướt lối mòn
 
Bay bay ngọn đuốc cười trong gió
đất Chuyển non ngàn vạn lá rơi
Mùa chín đêm khuya hồn chuyển kiếp
Em về trệ áo ngọc ngà phơi
 
Tìm  anh ru giấc vùi ân ái
Tết tóc lên trăng ước hẹn thề
Vạn dấu môi hôn thầm lướt nhẹ
Thân trần thơm ngát những hồi mê
 
Qua gương mới biết mình hư ảo
Mượn xác hồ ly thiếu nửa đầu
Giọt máu chưa hồng lưng hốc mắt
Thịt xương chắp nối chẳng liền nhau
 
Hỡi! tình vạn dặm ngày hôm ấy
Người có bao giờ nhớ đến em
Những phút bên đời ôm trống vắng
Chập chờn cơn mộng chảy thâu đêm?...
 
 
Mỗi hoàng hôn chín là em nhớ
Nhìn cánh vạc chiều về rất xa
khuya nay trăng tàn yên cửa mộ
Xin gởi lại anh tuổi thật thà.
TG: Lê Hoàng Trúc
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0

 
Ngọn gió phía Bên Anh
 
 nhớ nhiều ngọn gió phía bên anh
Nhè nhẹ hôn  lên tóc em, mùi hương rất lạ
Trắng trong miền hoa lá
Chút thầm thì… “em có thích mùa thu?.”..
 
Nhớ rất nhiều ngọn gió phía bên anh
Vỗ  chiều say nghe  mộng rót hiền lành
Đôi mắt ấy như giấu điều muốn nói
Bao lâu rồi trong góc tủ thời gian?...
 
Gió ơi! Em vẫn về với miên man!...
Ôm dấu cũ của ngày hôm qua đó!
Cánh môi trần thấm nụ hôn nho nhỏ.
….Vào lúc này em đã  cách xa anh
 
Vòng tay tiếc nuối kéo mùa thu dần hết
Nhặt lá vàng hong nắng ghép trang thơ
Chiều vô tận heo may tình rong đuỗi
Gọi tên người… Xin hãy nhớ về nhau.
 
Lê Hoàng Trúc

Blog Lê Hoàng Trúc
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»