SUỐI VỀ ĐÂU
Như con suối nhỏ mộng ra sông
Em bạn tôi rời mẹ lấy chồng
Bến nước mười hai nàng chọn một
Dòng đời tám ngả hóa thành không
Phù hoa chảy rối trên dòng mặt
Sỏi đá im lìm dưới đáy trong
Chán cảnh em nương tìm cửa Phật
Thà rằng ở suối chẳng về sông!
GIÃ TỪ
Đã quyết đi không lẽ bám đeo
Thuyền rơi nước mắt ướt dây neo
Người buồn dưới bến thu hiu hắt
Kẻ lặng trên boong gió lật lèo
Ruột lợn dòng sông đang quặn khúc
Lòng người xoáy nước mãi vờn theo
Đi anh thỏa chí tang bồng nhé
Ở lại mình em gắng chống chèo...
TRĂNG THU
Trăng thu nhỏm đứng đỉnh non cao
Giống một nàng tiên hé động đào
Chẳng chút xiêm y nào vướng víu
Không màn mây ngọc quấn quanh eo
Thần Vệ Nữ cũng thầm ghen tị
Thánh Tản Viên còn phải ngó theo
Thi sĩ sao mà rời được mắt
Hồn thơ phơi phới cứ tuôn trào...
DẪU XA
Dẫu ở nơi xa có biết chăng
Thi ca níu nỗi nhớ về gần
Đào nam, mai bắc không xa lạ
Nét nhạc, vần thơ chẳng đợi xuân
Cõi Liễu Trai mơ khi rất thực
Miền Bồng Lai thật hóa phù vân
Triều cường hãy hiếm hoi thôi nhé
Chớ để Nàng Thơ ướt gót chân!
VAY - NỢ
Phút chốc mà anh mắc nợ rồi
Vay này khó trả nổi người ơi
Tim đem cầm cố nơi xao xuyến
Dạ vẫn còn đây chốn bồi hồi
Có phải duyên này từ kiếp trước
Hay vừa sét đánh lúc mưa rơi!
Tình em đã mượn sao hoàn được
Biển nợ ngày thêm lộng gió khơi.
BẤT NGỜ
Thật bất ngờ khi chợt thấy em
Khoe mình giữa dòng suối thân quen
Anh thành Từ Thức đang ngơ ngác
Em hóa Nàng Tiên đã hẹn duyên
Ốc đảo hồng tươi như trái cấm
Đào nguyên xanh ngắt tựa lâm tuyền
Anh hư chỉ muốn làm quỉ dữ
Để xiết ghì nhau thỏa khát thèm!
EM GỘI ĐẦU
Chiều nay chẳng lạnh chút nào đâu
Bởi có em hàng xóm gội đầu
Tóc mướt buông ngang eo thắt đáy
Môi đầy mời gợi trái tim nâu
Trời đông chợt hé ra nắng úa
Rét giá bảo nhau rút qua cầu
Khiến cả trần gian như ấm lại
Xuân chừng ngóng đợi sẵn từ lâu.
ÁO EM TÍM MÃI
Áo tím ngày nào ngỡ nhạt phai
Mà màu thắm mãi giữa trần ai
Vì tim cứ đỏ qua năm tháng
Bởi máu còn sôi cuộn giữa đời
Giữa những buồn thương nghe phảng phất
Chồi đâm mướt mắt tới tương lai
Mai xưa nhị độ khai hoa đấy
Áo tím em tôi thẫm lại rồi
LỐI CŨ
Lối cũ ngày xưa mình díu dan
Giờ đây cỏ lạ đã xen đan
Còn không giữa cát cây đàn ấy
Chắc nát vùi trong bụi gió ngàn
Tim vỡ, cầm bung theo nhát đập
Lòng sầu, hóa thạch với thời gian
Nàng còn nhớ tới ta không nhỉ
Vết vẫn còn ghi dấu nát tan.
EM VÀ CHÚA
Chợt giáo đường quen xuất hiện em
Xưa nay chỉ nguyện ước bình yên
Một ngày suối tóc ai tuôn chảy
Cả tháng tim yêu hẫng hụt, chìm
Thoáng chốc nàng lên ngôi chúa tể
Muôn đời tôi xuống địa ngục đen
Vì chưng đã trót quên mất Chúa
Đức Mẹ giờ mang bóng dáng em!
YÊN TỬ
Yên Tử chen nhau, núi chọc mây
Muôn phương kéo đến lễ nơi này
Vua thanh thoát tục rời vương miện
Khách bụi trần ai ước chỉ, cây
Nữ tú xin ban chồng ngoại quốc
Nam thanh khấn kiếm vợ trời Tây
Sang năm hẳn chốn này thưa vắng
Xin được rồi mà, tếch khỏi đây!
GẮN LẠI VẦNG TRĂNG
Trăng vàng chót đánh vỡ em ơi
Nhói buốt trong tim của mỗi người
Nguyệt nửa đầm đìa tuôn rỉ máu
Trời vòm lóa mãi ánh sao rơi
Thiên hà liệu có keo gì dán
Vũ trụ còn không cột đỡ trời?
Hỡi Nữ Oa cao xanh luyện đá
Làm ơn vá lại nhé giùm tôi!!