Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Những câu chuyện trong gia đình!!

2 trả lời, 835 lượt xem — Trang 1 / 1
Ăn riêng vẫn ấm ức

Được cho ăn riêng nhưng lần nào “nổi lửa”, Hường cũng phải “ngó” bố mẹ chồng. Vẫn chung một bếp nên nếu mẹ chồng nấu cơm tối muộn, vợ chồng Hường đành phải tự cắm cơm, còn thức ăn thì chạy ra ngoài mua cho nhanh. [/align]
 [/align]
 [/align][/align]Vài tháng ổn định sau cưới, Hường (Hoàng Mai, Hà Nội) được bố mẹ chồng cho phép ăn riêng. Chưa kịp vui vì được tự do, Hường đã không ít lần phải nuốt ấm ức. Cả nhà chung một bếp, một chạn bát và một cái tủ lạnh. Bình thường, buổi sáng mẹ chồng Hường đi chợ, chia làm 2 phần thức ăn. Buổi tối, các cụ tự nấu nướng và ăn trước. Số thức ăn còn lại dành cho vợ chồng Hường, nấu ăn sau. Nhiều lần đi làm về, gian bếp đã chật càng chật hơn vì có đến “hai bà nội trợ” cùng xoay sở.[/align] 
Chưa hết, nếu có “bày vẽ”, nấu lâu là Hường cũng bị mẹ chồng kêu ca: “Nấu gì lâu thế?”. Mở tủ lạnh ngó nghiêng cũng bị bố chồng ý kiến: “Lấy gì thì lấy nhanh đi”. Thành thử, tuy được ăn riêng nhưng Hường vẫn thấy ngột ngạt và gò bó.
 
Châu (Long Biên, Hà Nội) hơi khác Hường một chút. Nhà Châu có đến 3 bếp: Bếp tầng trệt của bố mẹ chồng, bếp tầng 2 của vợ chồng Châu, còn tầng 3 là của gia đình chú em chồng. Ngay từ đầu, mẹ chồng Châu đã ra “sắc lệnh”: “Mỗi gia đình tự túc chợ búa, cơm nước. Đồng hồ đo điện, nước cũng đã lắp riêng”.
 
Mẹ chồng Châu thoải mái, không bao giờ xét nét nên Châu thấy vui vẻ. Chỉ có điều, em dâu rất “tai quái”. Ngày nào đi làm về, ngang qua bếp nhà anh chị, cô em dâu cũng nấn ná rồi háo hức khen món nọ, món kia. Thấy thế, Châu cũng hào phóng: “Em thích thì mang bát đây, chị chia cho một ít”. Tức thì, em dâu thực hành tăm tắp. Vại cà, lọ sấu ngâm, chai tương ớt, dầu ăn, mỳ chính… trong bếp nhà Châu ban đầu còn được cô em dâu hỏi xin tử tế. Sau thành quen, cứ bị em dâu tự tiện lấy khiến Châu ấm ức. Một lần tức không chịu nổi, Châu lớn tiếng nói bóng gió cốt để em dâu tầng trên nghe thấy. Từ đó, hai chị em dâu coi nhau như “kình địch”.
 
Chung nhà riêng cơm - hòa hợp để sống
 
Vì kinh tế và hoàn cảnh sống, nhiều gia đình chọn cách chung nhà nhưng riêng cơm. Tuy nhiên, do vẫn sống chung dưới một mái nhà nên những khúc mắc quanh bữa cơm khó có thể nói ra. Những mâu thuẫn nhỏ bị dồn nén có thể sẽ đến lúc nổ tung, gây bất hòa lớn. Vì thế, việc ăn riêng đòi hỏi sự hòa thuận của cả gia đình. Nếu tính toán thiệt hơn, nếu ấm ức vì gò bó và bị lợi dụng, người trong cuộc cần tìm cách giải quyết sao cho vẫn giữ được hòa khí.
 
Nếu điều kiện tốt thì nên tách bếp nấu, chạn bát và tủ lạnh để thoải mái nhất. Khi ấy, việc riêng mâm mang ý nghĩa tự do nhất. Tất nhiên, tự do ở đây không phải chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Nếu có hôm đột xuất hoặc bố mẹ chồng có thiện chí cắm cơm, nấu cơm hộ thì điều đó rất đáng trân trọng. Cuối tuần hoặc những dịp quan trọng, tổ chức ăn chung sẽ khiến cả nhà vui vẻ.
 
Để tránh nhà chồng “xâm phạm” tới bếp, cần có chế độ “bảo vệ” ngay từ đầu. Nên bày đặt gọn gàng và có khóa cẩn thận. Như thế sẽ tránh được “xâm nhập” bất hợp pháp; đồng thời, nhận được sự tôn trọng của nhà chồng. Khi có món ngon hoặc muốn san sẻ đồ ăn với nhau thì mọi người cùng tự nguyện và hòa thuận.
[/align]
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
Đăng nhập để trả lời
0
Vợ ít nói tệ hơn vợ lắm lời![/align] [/align]Trong khi cánh đàn ông có vợ hay than vợ nói nhiều, thì tôi lại buồn vì vợ suốt ngày im như thóc.[/align]

 
Thật ra, hồi còn yêu nhau, cái tính ít nói của Hà, bà xã tôi bây giờ, đã hấp dẫn tôi. Hồi đó, khi đến nhà trọ thăm cô em họ, trong khi các cô gái khác trong phòng thi nhau “thao thao bất tuyệt” thì Hà chỉ lặng lẽ một góc, không nói câu nào. Chính điều đó đã gây ấn tượng, khiến tôi theo đuổi. [/align] 
Yêu nhau, thường chỉ có tôi huyên thuyên đủ chuyện. Còn Hà thì ngước mắt nhìn tôi, say sưa lắng nghe, thỉnh thoảng tủm tỉm cười. Khi đưa Hà về ra mắt gia đình, sau câu nói: “Cháu chào hai bác ạ”, Hà ngồi im suốt thời gian còn lại. Bố mẹ tôi hỏi câu nào, Hà trả lời câu ấy, ngắn gọn, chủ yếu là “vâng”, “dạ”. Mà cách trả lời của cô ấy cũng miễn cưỡng, như bị bắt buộc. Ví dụ, hỏi “Ba mẹ cháu làm nghề gì”, đáp “Công chức ạ!”; “Nhà cháu có mấy anh em?”; “Hai ạ!”… Có khi, Hà không trả lời mà chỉ gật, lắc hoặc cười trừ. Mẹ tôi hỏi: “Cháu và con trai bác có định gắn bó lâu dài không?”, Hà cười, ngượng nghịu. Bố tôi hỏi: “Cháu có định hướng gì cho tương lai sau khi tốt nghiệp chưa?”, Hà lắc đầu, im lặng. Nghĩ là cô con dâu tương lai còn e thẹn nên cả nhà không hỏi nữa.
 
Sau khi cưới nhau, tính nàng vẫn vậy, có khi suốt ngày không mở miệng, mặc dù việc nhà luôn hoàn tất, chăm sóc chồng chu đáo… Nhưng nàng chỉ làm trong im lặng. Buổi sáng, thấy nàng còn ngủ, tôi hỏi: “Dậy chưa?”. Nàng ngồi lên, vuốt tóc, ra khỏi giường, chẳng buồn nhếch mép. Lúc đầu, chưa quen với sự “kiệm lời” của nàng, tôi lo lắng: “Sao thế? Em mệt à?”. Nàng lắc đầu. Tôi hỏi tiếp: “Sao em không trả lời?”. Nàng ngạc nhiên: “Trả lời gì? Anh hỏi dậy chưa? Thì em dậy rồi. Anh không thấy sao?”.
 
Vốn quen với môi trường luôn rộn rã tiếng nói cười lúc ở nhà, thời gian đầu, trong các bữa ăn, tôi muốn trò chuyện với nàng bằng những câu thông thường như: “Đêm qua em ngủ ngon không?”, hay: “Chủ nhật này chúng mình về thăm bố mẹ nhé !”… Thay vì đáp lại, nàng chỉ gật hay lắc.
 
Để có không khí vui vẻ, tôi đành độc thoại, kiểu như: “Tối qua mát trời, anh ngủ ngon ghê!”. Hoặc: “Chiều, em ghé chợ mua ít trái cây nhé!”. Thấy nàng im lặng, tôi hỏi: “Em có nghe anh nói không?”. Nàng ngẩng lên: “Em đâu có điếc!”. Giọng nàng dịu dàng. Chứng tỏ nàng không giận dỗi. Song, cái cách “ngậm hột thị” như vậy khiến tôi không vui. Cứ một mình “độc thoại”, tôi cũng chán nên trong nhà chẳng mấy khi có tiếng nói.
 
Ăn sáng xong, chúng tôi chia tay nhau đi làm. Tôi dắt xe máy ra cổng cho nàng, chờ đợi một tiếng chào hay lời hẹn gặp lại. Nhưng nàng chỉ lặng lẽ leo lên xe. Chiều về, sau một ngày không gặp nhau, tôi mỉm cười hớn hở chứng tỏ niềm vui đoàn tụ. Nàng cũng chỉ hơi nhếch mép thay cho nụ cười rồi đi thay quần áo, xuống bếp… Đến bữa, tôi rất muốn trò chuyện, tâm sự với nàng nên gợi ý, hỏi thăm nàng về công việc, đồng nghiệp, bạn bè... Song, nàng làm như đang mải ăn, thờ ơ: “Bình thường!”, “Không có gì!”, khiến những câu chuyện, câu hỏi của tôi cứ rơi tõm vào im lặng một cách vô duyên.
 
Song, nếu chỉ vợ chồng với nhau còn đỡ. Hôm rồi, bạn bè đến nhà chơi. Nàng pha nước, đặt trên bàn rồi bỏ đi. Đến một câu mời cũng không có khiến cả khách và chủ đều cảm thấy ngượng ngùng. Đặc biệt, hôm đám cưới anh bạn, nàng chỉ gật đầu với mọi người thay cho lời chào. Sau đó, bạn bè gặp tôi trách: “Vợ cậu khinh người quá thể đấy!”. Tôi đành cười trừ.
 
Thấy chưa? Vợ ít nói có khi còn tệ hơn vợ lắm lời!
[/align]
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
Đăng nhập để trả lời
0
tự nấu nướng và ăn trước. Số thức ăn còn lại dành cho vợ chồng Hường, nấu ăn sau. Nhiều lần đi làm về, gian bếp đã chật càng chật hơn vì có đến “hai bà nội trợ” cùng xoay sở. 

Mình không đồng ý quan điểm ăn riêng như thế này. Cùng chung sống trong một mái nhà sao lại mỗi người một nồi cơm, không hiểu nổi. Con cái có trách nhiệm báo hiếu, lo cho bố mẹ. Mình rất bất bình trước những chuyện thường thấy như kiểu này.
--------------------------------------------------------------------
bàn máy vi tính
Đăng nhập để trả lời
0