Chị Phương Dung gợi ý cho tôi viết về Diễm Liên, “Em ơi! Nên viết một bài về cô bé này, nó rất dễ thương và có nhiều cái hay lắm.”
Tôi không phải là nhà văn, nhà thơ, cũng chẳng phải là phóng viên siêng năng hoạt bát, văn hay chữ tốt trường lớp bài bản như Duy Uyên nhà mình, càng không phải là người viết theo mẫu mã có hệ thống đuôi đầu gây lôi cuốn tò mò người đọc. Tôi viết theo lối dây leo bí bầu, hoa ti gôn, tầm gởi, cỏ cây mọc dại bên đường. Đa số khi viết xong một người, lại được giới thiệu viết cho một người khác. Cứ thế đề tài, chữ nghĩa miên man chưa kịp cạn vơi lại đầy ăm ắp. Đời sống tôi gắn liền theo bốn mùa hoa nở cùng những nhân vật mà tôi vô cùng trân quý có cơ may được viết về. Vậy mà, cũng đã hơn 1 năm ngoài, tôi "ăn nằm" thủy chung với tờ báo tôi có nợ, có duyên, có tình cùng nghĩa.
Tôi gật đầu đồng ý liền với lời đề nghị đầy thân gần của người chị mà lời nói cùng cử chỉ nhẹ hìu như anh Ngọc Hoài Phương.
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở hậu trường đài SET, sau giờ đọc tin buổi sáng của Diễm Liên.
Cái quần “capri” đen ngắn gọn, chiếc áo dài tay rộng cổ màu xám nhạt hài hòa, tóc cột cao chải gọn ra đằng sau thả đuôi gà, cặp mắt nổi bật với hai hàng lông mi giả đắt tiền gắn rất đẹp làm tăng sự thu hút, tôi mê mẩn mấy lần định hỏi “Hiệu gì?” nhưng nghĩ lại tôi rất nhà quê lúa ngô trong ba cái chuyện trang điểm, nhất là sơn móng tay móng chân, nên thôi, "tập trung vào chuyên môn" cho chắc vậy.
Dáng dấp nho nhỏ xinh xinh trong đôi giầy đen xẹp gót nhẹ nhàng bước chân sáo, khác hẳn lúc Diễm Liên đứng vời vợi trên sân khấu. Cái tổng thể nhìn đơn giản chân chất bề ngoài đã mang tôi đến gần gũi hơn.
Hầu như chúng ta ai cũng thấy hình dáng cô trên truyền hình đọc tin cho đài SET mỗi buổi sáng lúc 8 giờ, chúng ta đã nghe Diễm Liên hát mượt mà say đắm trên sân khấu, xem Diễm Liên ray rứt trữ tình, nóng bỏng trong các DVD, chìm lắng buồn vui theo nhân vật cô diễn xuất trên màn hình lớn (phim Vượt Sóng), đủ thấy rằng tài nghệ của cô bé lớn lên ở thành phố Đà Lạt sương mù bao phủ ở nhiều mặt. Còn bây giờ là "cô" chứ không còn là "cô bé" nữa, Diễm Liên dí dỏm ví von.
Đến Hoa Kỳ năm 1991 theo diện HO, nhạc sĩ Tùng Giang đã khám phá ra giọng hát này và giới thiệu với nhạc sĩ Ngọc Chánh. Năm 1993 Diễm Liên bắt đầu cộng tác với vũ trường Ritz. Đến nay, sau gần 20 năm sống thở hòa nhịp trong nghề, tên tuổi cùng giọng hát Diễm Liên đã có chỗ đứng vững vàng trong lòng khán thính giả. "Vẫn mãi mãi còn yêu nghề nhiều lắm,” Diễm Liên thố lộ trong sự hân hoan, mãn nguyện. Tôi nhiều lần tham dự các buổi nhạc thính phòng chiều Chủ Nhật, Diễm Liên hát cùng Nguyên Khang, nhiều chương trình cùng Thanh Hà, Tuấn Ngọc v.v... thật sự có làm tôi sửng sốt đôi lần. Và tôi phải nhìn nhận rằng tiếng hát này đã chấp cao bay bổng, bằng sự khởi đầu với đôi cánh “mộc” đập vỗ những bước tập luyện chăm chỉ cần cù đầu tiên.
Diễm Liên gắn bó với thể loại nhạc tình, nhạc xưa, nhạc từ anh Đức Huy trở về trước, tôi "thấm" cho cái ví dụ rất cụ thể này của Diễm Liên. Các ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy, Anh Bằng, Đức Huy là những dòng nhạc phù hợp với chất giọng của mình. Riêng nhạc Trịnh Công Sơn, "Em thích nghe hơn là hát," Diễm Liên chia sẻ thật lòng. Có lẽ nhiều người hát thành công quá với nhạc họ Trịnh nên cô ngần ngại chăng?
Diễm Liên ăn mặc đơn giản khi trình diễn, áo dài thường do Calvin Hiệp vẽ kiểu mỗi khi hát trong những chương trình nhạc thính phòng. Thái Nguyễn, Tường Khuê là 2 nhà thiết kế khác mà Diễm Liên ưa chuộng, những bộ trang phục trẻ trung thanh nhã nhưng đầy sức quyến rũ khi xuất hiện trên DVD, thường được kết hợp từ tinh ý nhạy cảm thời trang của Diễm Liên với sự sáng tạo phù phép của 2 nhà vẽ kiểu trẻ tuổi tài năng này.
Diễm Liên có cuộc sống tương đối kín đáo ít ồn ào, ngoài công việc ca hát chính mà trung tâm Asia là nhà, đi show, đọc tin mỗi sáng cho đài SET. Còn lại công việc quan trọng nhất là săn sóc chăm nom cho cậu quý tử 10 tuổi, “He's my life, my everything” Diễm Liên san sẻ trong cái chớp mắt hạnh phúc tràn đầy, tôi đồng cảm 100% trong vấn đề này. Còn chuyện nấu nướng nội trợ?, “Chút chút thôi, những món không tìm được ở nhà hàng, ví dụ như là su su xào tỏi, mắm kho quẹt, rau luộc này, em nấu tuyệt vời” Diễm Liên nói đúng, các món này chỉ có mẹ nấu trong nhà, ăn quen từ bé, món truyền thống “home made” thì bên ngoài không thể nào nấu giống và ngon cho bằng được.
Bí quyết để giữ cho thân hình đẹp, “Em tập yoga và ăn uống lành mạnh“
"Có một vài dự định nào cho tương lai không?" Diễm Liên chần chừ do dự không trả lời liền, im lặng gần một phút, rồi cất tiếng nhẹ nhàng, “Chị có biết là em đi hát gần 20 năm nay rồi mà chưa một lần ra CD không?” Tôi ngạc nhiên lắm, đúng rồi, hình như tôi chưa thấy CD nào với hình bìa và tiếng hát của riêng Diễm Liên được bày bán, chuyện ít thấy trong làng ca sĩ. "Tại sao?" "Có lẽ em không có khả năng buôn bán, chào hàng, cũng có thể em bận rộn, làm biếng, hay tại vì băng sang giả nhiều quá làm em mất hứng thú vì nghĩ rằng công sức, tài lực mình cố gắng bị chiếm đoạt ngang nhiên nên em chưa dám. Tuy nhiên nếu có một dự định để thực hiện trong tương lai, có lẽ em cũng nên nghĩ đến việc ra một cuốn CD để đời hầu làm kỷ niệm cho sự nghiệp ca hát của mình.”
Khi Diễm Liên tâm sự, trong đôi mắt chớp đen lánh, ánh lên một chút hân hoan lạc quan rất ngắn rồi tắt ngay, trở lại nét thất vọng buồn buồn. Phải chăng niềm vui lẽ sống của cuộc đời làm nghệ sĩ là muốn lưu giữ lại chút gì cho đời trần và cho đời mình. Hành trang vào nghiệp dĩ là tiếng hát và cái gia tài để lại không bao giờ bị hao hụt mất mát là sự thương yêu mến mộ từ nơi khán thính giả, được nhắc nhớ bằng những cuốn CD ghi thâu lại bằng chính làn hơi thiên bẩm của mình.
Diễm Liên không bon chen, hối hả. Với bề dài trong sự nghiệp ca hát, đáng lẽ cô đã có dăm ba cuốn CD “để đời” như thiên hạ. Giờ thì tôi thật sự ngạc nhiên. À không! Tôi thật sự không ngạc nhiên mới đúng. Tại sao Diễm Liên chần chừ, e ngại? Tôi đã hiểu rõ ngọn ngành...
Diễm Liên, cô ca sĩ nhỏ nhắn đất sương mù se se lạnh quanh năm, lạnh nhè nhẹ như khi cô và tôi cùng ngồi nơi chỗ nhà kho hậu trường hàn huyên chuyện bé chuyện to, nhiều chuyện đủ cho tôi hình thành nên bài viết này. Với gần 20 năm dài đi hát vẫn chưa thực hiện cho riêng mình một cuốn CD, dù rằng với tên tuổi, giọng ca, tài nghệ, tính tình, lượng “fan” hâm mộ đủ để Diễm Liên thực hiện nhiều hơn một cuốn. Nhưng mà...
Tôi vẫn chờ đợi ngày tham dự ra mắt cuốn CD “đầu tay” của Diễm Liên, người mà chị Phương Dung cho là có nhiều cái hay lắm. Và tôi cũng thấy như thế. (K.H.)
Tôi không phải là nhà văn, nhà thơ, cũng chẳng phải là phóng viên siêng năng hoạt bát, văn hay chữ tốt trường lớp bài bản như Duy Uyên nhà mình, càng không phải là người viết theo mẫu mã có hệ thống đuôi đầu gây lôi cuốn tò mò người đọc. Tôi viết theo lối dây leo bí bầu, hoa ti gôn, tầm gởi, cỏ cây mọc dại bên đường. Đa số khi viết xong một người, lại được giới thiệu viết cho một người khác. Cứ thế đề tài, chữ nghĩa miên man chưa kịp cạn vơi lại đầy ăm ắp. Đời sống tôi gắn liền theo bốn mùa hoa nở cùng những nhân vật mà tôi vô cùng trân quý có cơ may được viết về. Vậy mà, cũng đã hơn 1 năm ngoài, tôi "ăn nằm" thủy chung với tờ báo tôi có nợ, có duyên, có tình cùng nghĩa.
Tôi gật đầu đồng ý liền với lời đề nghị đầy thân gần của người chị mà lời nói cùng cử chỉ nhẹ hìu như anh Ngọc Hoài Phương.
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở hậu trường đài SET, sau giờ đọc tin buổi sáng của Diễm Liên.
Cái quần “capri” đen ngắn gọn, chiếc áo dài tay rộng cổ màu xám nhạt hài hòa, tóc cột cao chải gọn ra đằng sau thả đuôi gà, cặp mắt nổi bật với hai hàng lông mi giả đắt tiền gắn rất đẹp làm tăng sự thu hút, tôi mê mẩn mấy lần định hỏi “Hiệu gì?” nhưng nghĩ lại tôi rất nhà quê lúa ngô trong ba cái chuyện trang điểm, nhất là sơn móng tay móng chân, nên thôi, "tập trung vào chuyên môn" cho chắc vậy.
Dáng dấp nho nhỏ xinh xinh trong đôi giầy đen xẹp gót nhẹ nhàng bước chân sáo, khác hẳn lúc Diễm Liên đứng vời vợi trên sân khấu. Cái tổng thể nhìn đơn giản chân chất bề ngoài đã mang tôi đến gần gũi hơn.
Hầu như chúng ta ai cũng thấy hình dáng cô trên truyền hình đọc tin cho đài SET mỗi buổi sáng lúc 8 giờ, chúng ta đã nghe Diễm Liên hát mượt mà say đắm trên sân khấu, xem Diễm Liên ray rứt trữ tình, nóng bỏng trong các DVD, chìm lắng buồn vui theo nhân vật cô diễn xuất trên màn hình lớn (phim Vượt Sóng), đủ thấy rằng tài nghệ của cô bé lớn lên ở thành phố Đà Lạt sương mù bao phủ ở nhiều mặt. Còn bây giờ là "cô" chứ không còn là "cô bé" nữa, Diễm Liên dí dỏm ví von.
Đến Hoa Kỳ năm 1991 theo diện HO, nhạc sĩ Tùng Giang đã khám phá ra giọng hát này và giới thiệu với nhạc sĩ Ngọc Chánh. Năm 1993 Diễm Liên bắt đầu cộng tác với vũ trường Ritz. Đến nay, sau gần 20 năm sống thở hòa nhịp trong nghề, tên tuổi cùng giọng hát Diễm Liên đã có chỗ đứng vững vàng trong lòng khán thính giả. "Vẫn mãi mãi còn yêu nghề nhiều lắm,” Diễm Liên thố lộ trong sự hân hoan, mãn nguyện. Tôi nhiều lần tham dự các buổi nhạc thính phòng chiều Chủ Nhật, Diễm Liên hát cùng Nguyên Khang, nhiều chương trình cùng Thanh Hà, Tuấn Ngọc v.v... thật sự có làm tôi sửng sốt đôi lần. Và tôi phải nhìn nhận rằng tiếng hát này đã chấp cao bay bổng, bằng sự khởi đầu với đôi cánh “mộc” đập vỗ những bước tập luyện chăm chỉ cần cù đầu tiên.
Diễm Liên gắn bó với thể loại nhạc tình, nhạc xưa, nhạc từ anh Đức Huy trở về trước, tôi "thấm" cho cái ví dụ rất cụ thể này của Diễm Liên. Các ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy, Anh Bằng, Đức Huy là những dòng nhạc phù hợp với chất giọng của mình. Riêng nhạc Trịnh Công Sơn, "Em thích nghe hơn là hát," Diễm Liên chia sẻ thật lòng. Có lẽ nhiều người hát thành công quá với nhạc họ Trịnh nên cô ngần ngại chăng?
Diễm Liên ăn mặc đơn giản khi trình diễn, áo dài thường do Calvin Hiệp vẽ kiểu mỗi khi hát trong những chương trình nhạc thính phòng. Thái Nguyễn, Tường Khuê là 2 nhà thiết kế khác mà Diễm Liên ưa chuộng, những bộ trang phục trẻ trung thanh nhã nhưng đầy sức quyến rũ khi xuất hiện trên DVD, thường được kết hợp từ tinh ý nhạy cảm thời trang của Diễm Liên với sự sáng tạo phù phép của 2 nhà vẽ kiểu trẻ tuổi tài năng này.
Diễm Liên có cuộc sống tương đối kín đáo ít ồn ào, ngoài công việc ca hát chính mà trung tâm Asia là nhà, đi show, đọc tin mỗi sáng cho đài SET. Còn lại công việc quan trọng nhất là săn sóc chăm nom cho cậu quý tử 10 tuổi, “He's my life, my everything” Diễm Liên san sẻ trong cái chớp mắt hạnh phúc tràn đầy, tôi đồng cảm 100% trong vấn đề này. Còn chuyện nấu nướng nội trợ?, “Chút chút thôi, những món không tìm được ở nhà hàng, ví dụ như là su su xào tỏi, mắm kho quẹt, rau luộc này, em nấu tuyệt vời” Diễm Liên nói đúng, các món này chỉ có mẹ nấu trong nhà, ăn quen từ bé, món truyền thống “home made” thì bên ngoài không thể nào nấu giống và ngon cho bằng được.
Bí quyết để giữ cho thân hình đẹp, “Em tập yoga và ăn uống lành mạnh“
"Có một vài dự định nào cho tương lai không?" Diễm Liên chần chừ do dự không trả lời liền, im lặng gần một phút, rồi cất tiếng nhẹ nhàng, “Chị có biết là em đi hát gần 20 năm nay rồi mà chưa một lần ra CD không?” Tôi ngạc nhiên lắm, đúng rồi, hình như tôi chưa thấy CD nào với hình bìa và tiếng hát của riêng Diễm Liên được bày bán, chuyện ít thấy trong làng ca sĩ. "Tại sao?" "Có lẽ em không có khả năng buôn bán, chào hàng, cũng có thể em bận rộn, làm biếng, hay tại vì băng sang giả nhiều quá làm em mất hứng thú vì nghĩ rằng công sức, tài lực mình cố gắng bị chiếm đoạt ngang nhiên nên em chưa dám. Tuy nhiên nếu có một dự định để thực hiện trong tương lai, có lẽ em cũng nên nghĩ đến việc ra một cuốn CD để đời hầu làm kỷ niệm cho sự nghiệp ca hát của mình.”
Khi Diễm Liên tâm sự, trong đôi mắt chớp đen lánh, ánh lên một chút hân hoan lạc quan rất ngắn rồi tắt ngay, trở lại nét thất vọng buồn buồn. Phải chăng niềm vui lẽ sống của cuộc đời làm nghệ sĩ là muốn lưu giữ lại chút gì cho đời trần và cho đời mình. Hành trang vào nghiệp dĩ là tiếng hát và cái gia tài để lại không bao giờ bị hao hụt mất mát là sự thương yêu mến mộ từ nơi khán thính giả, được nhắc nhớ bằng những cuốn CD ghi thâu lại bằng chính làn hơi thiên bẩm của mình.
Diễm Liên không bon chen, hối hả. Với bề dài trong sự nghiệp ca hát, đáng lẽ cô đã có dăm ba cuốn CD “để đời” như thiên hạ. Giờ thì tôi thật sự ngạc nhiên. À không! Tôi thật sự không ngạc nhiên mới đúng. Tại sao Diễm Liên chần chừ, e ngại? Tôi đã hiểu rõ ngọn ngành...
Diễm Liên, cô ca sĩ nhỏ nhắn đất sương mù se se lạnh quanh năm, lạnh nhè nhẹ như khi cô và tôi cùng ngồi nơi chỗ nhà kho hậu trường hàn huyên chuyện bé chuyện to, nhiều chuyện đủ cho tôi hình thành nên bài viết này. Với gần 20 năm dài đi hát vẫn chưa thực hiện cho riêng mình một cuốn CD, dù rằng với tên tuổi, giọng ca, tài nghệ, tính tình, lượng “fan” hâm mộ đủ để Diễm Liên thực hiện nhiều hơn một cuốn. Nhưng mà...
Tôi vẫn chờ đợi ngày tham dự ra mắt cuốn CD “đầu tay” của Diễm Liên, người mà chị Phương Dung cho là có nhiều cái hay lắm. Và tôi cũng thấy như thế. (K.H.)

