Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Trai

xin cứu em với

2 trả lời, 831 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 10:39:48Judy Garland>
Các anh chị trên diến đàn ơi. Đầu tiên, em xin giới thiệu đôi chút về bản thân mình. Em là một nam sinh viên 23 tuổi, học tại một trường cao đẳng tại miền Nam. Em sinh ra và lớn lên tại một tỉnh thuộc miền Nam. Em có một vấn đề về mối quan hệ trong gia đình nên rất cần sự giúp đỡ của các anh chị.
 
Trước đây, cha của em là một người hiền lành, dịu dàng, ôn hoà. Nhưng bây giờ thì cha của em không còn như thế nữa. Giờ đây, cha của em là một người nóng tính, hung dữ.
Em còn nhớ có một lần em đang xem ti vi thì cha của em bảo em xem một chương trình khác chỉ vì cha nghĩ chương trình đó sẽ tốt cho chuyên ngành của em. Mà nói thật thì cha của em và em là 2 người không cùng học chung một chuyên ngành (chuyên ngành của cha em là nông nghiệp. Còn chuyên ngành của em là một ngành khác, không phải nông nghiệp).
 
Cũng chính vì cha của em và em là 2 người không cùng học chung một chuyên ngành nên cha không biết chương trình mà cha bắt em phải xem đó chỉ dành cho những người mới học chuyên ngành mà em đang theo học mà thôi (nghĩa là chương trình này là chương trình dành cho những người đang theo học chuyên ngành của em mà ở mức độ cơ bản hay vỡ lòng). Còn bản thân em thì đang học năm cuối (nghĩa là với trình độ của em bây giờ thì đã trên mức cơ bản rồi). Chính vì vậy mà việc xem chương trình này sẽ không tốt cho em. Cha của em không hiểu điều này nên mới bắt em xem chương trình đó.
 
Khi cha của em bắt em xem chương trình đó thì em cãi lại với cha em liền mà lại không giải thích là tại sao mình không xem chương trình đó. Lúc đó, cha của em giận dữ lên dữ lắm (nói tiếng bình dân là nổi nóng lên đó) và đòi đánh em tới mức em chảy máu mới thôi. Sau này em hiểu đó là do cha của em quê trước mặt mọi người khi em cãi lời cha. Nhưng chính lúc đó và sau này, em đều nghĩ đó không phải là cha của em. Cha của em dữ quá. Từ đó về sau em luôn tỏ ra lạnh nhạt và không tới gần cha của em dù là một bước chân chỉ vì cha của em bây giờ là một con người hung dữ. Có khi, em còn cảm thấy đó không phải là cha của em vì có người cha nào chỉ vì 1 phút bị quê trước mặt mọi người mà đòi đánh con mình tới chảy máu.
 
Thử hỏi trên đời này lại có gì mà quan trọng hơn sức khoẻ, tính mạng của con mình đâu chứ. Cọp dữ còn không ăn thịt con mà. Có khi em cảm thấy đó không phải là cha mình mà là một con cọp.
 
Trước đây, cha của em là một con người hiền lành, ôn hoà. Còn mẹ của em từ trước tới bây giờ luôn là người nóng tính, dữ dằn. Mẹ của em nóng tính, dữ dằn như cha của em bây giờ vậy. Trước đây, chỉ một mình mẹ nóng tính, dữ dằn thôi mà em đã chịu không nổi rồi. Giờ đây, thêm cha là người nóng tính, dữ dằn nữa thì làm sao em chịu đựng được đây? Em thật sự không chịu đựng nổi các anh chị ơi. Có khi, em có cảm giác đây không phải là gia đình của em mà là một cái chuồng cọp thì đúng hơn. Mỗi lần em nhắm mắt lại hay làm bất cứ một việc gì là lại thấy lại cảnh cha mẹ của mình hung hăng, dữ dằn, đánh mình, nạt mình, nhớ lại cảnh cha đòi đánh em chảy máu như đã kể (nhất là mỗi khi em nhìn thấy bất cứ một cái thứ gì của cha cho em là em lại nhớ tới cái cảnh cha đòi đánh em chảy máu).
 
Em nghĩ trong giáo dục đòi hỏi phải từ từ chứ. Dù là một đứa con trong nhà có làm điều gì sai thì cũng nên từ từ dạy con chứ có đâu mà mới có một chút chuyện thế kia mà đã đòi đánh con mình tới chảy máu như thế. Thiết nghĩ, chuyện giáo dục cũng giống như là chuyện mình uốn nắn một cây tre. Muốn uốn được tre thì cũng phải từ từ mà uốn. Nếu mình bẽ cây tre đó bằng một lực hết sức mạnh thì tre sẽ gãy. Huống hồ, muốn giáo dục con cái thì trước hết chính bản thân những người lớn trong gia đình phải là người hết sức mẫu mực. Hung hăng như thế thì đâu phải là người mẫu mực. Đôi khi, em cũng ráng hiểu là cha mẹ của mình nóng nảy, hung hăng, dữ như thế có lẽ là do một phần nào áp lực của công việc, công ty, bệnh tật của những người lớn tuổi (như là cao huyết áp... vì cha mẹ của em đã gần 60 tuổi rồi). Em cũng không phải là người không có lòng vị tha. Thật sự thì em luôn quên đi những gì tồi tệ mà mọi người đã cư xử với mình và tha thứ cho những người đã cư xử không phải với mình. Nhưng cha mẹ của em quá hung dư nên những hình ảnh, câu chuyện hung dữ của cha mẹ luôn ám ảnh trong đầu của em. Và chính những khi em nhớ tới những thái độ hung dữ của cha mẹ cư xử với em thì em chửi thầm cha mẹ của mình. Những điều này đã làm cho em ghét cha mẹ mình. Có lúc, em cảm thấy cả con người của em chỉ toàn là hận thù. Nhiều người nói họ thấy em lẩm bẩm một mình giống như một người điên là vậy đó. 

Từ trước tới giờ, cha mẹ của em luôn lo kiếm tiền nuôi em mà thôi. Cha mẹ của em chỉ suốt ngày lo làm việc, ít khi nào (và thậm chí có thể là không có khi nào) chịu gần gũi con cái của mình. Em nghĩ là làm việc kiếm tiền nuôi con là một điều rất quan trọng nhưng có một điều khác còn quan trọng hơn. Việc quan trọng hơn đó chính là giáo dục con mình trở thành một con người chính chắn, người tốt. Mà muốn như thế thì chính những người lớn trong gia đình phải quan tâm gần gũi con cháu trong gia đình thì mới có thể giáo dục con trở thành người tốt được chứ. Về phần này thì mẹ của em có một chút gì đó quan tâm chia sẻ với em, còn cha của em thì không bao giờ quan tâm chia sẻ với em điều gì. Em có đòi hỏi gì nhiều ở cha mẹ của em đâu. Em chỉ cần cha mẹ của em dành ra một chút thời gian để quan tâm, chia sẻ niềm vui, nổi buồn với em thôi mà. Chính điều không quan tâm chia sẻ với em như thế này của cha mẹ đã làm cho em trở nên lạnh nhạt với cha mẹ. Chính điều này đã làm cho em trở nên bất hiếu với cha mẹ. Mãi sau này, cha mẹ có quan tâm chia sẻ niềm vui, nổi buồn với em thì em cũng cảm thấy vô vị. Bây giờ, em có một đứa cháu gái (gọi em là cậu). Đóng vai trò là một người lớn dạy cháu mình, em cũng cảm thấy đôi khi những đứa trẻ trong gia đình rất lì lợm nên mới làm cho người lớn trong nhà nổi giận. Nhưng em có giận cháu em đi chăng nữa thì cũng chỉ giận một chút mà thôi chứ đâu có đòi đánh con mình tới chảy máu như cha của em.

Nay em viết những dòng tâm sự này là để mong các anh chị trên diễn đàn giúp em giải toả nỗi lòng của em, làm sao cho em có thể cải thiện mối quan hệ của em với cha mẹ. Cải thiện tình hình trong gia đình của em. Em cám ơn các anh chị trước. Chúc các anh chị luôn vui khoẻ
Judy Garland.
Đăng nhập để trả lời
0
Xin lỗi cho mình nói thẳng nha !
Mình cảm thấy bạn thật là vô dụng đấy ! Bị bố đánh thế mà đã kêu ca ráo riết !
Em nghĩ trong giáo dục đòi hỏi phải từ từ chứ

Bạn mấy tuổi rồi mà đòi từ từ ? Bạn mấy tuổi rồi mà còn đòi được bố mẹ giáo dục như con nít?

Bạn hãy thử suy nghĩ kĩ lại xem... Từ trước đến giờ, cha bạn hiền lành, không nổi nóng khi bạn có gì đó không phải... vì thế lâu ngày vô tình đã "góp gió thành bão" không? Bạn đã mấy lần làm cho cha vui ?

Khi cha của em bắt em xem chương trình đó thì em cãi lại với cha em liền mà lại không giải thích là tại sao mình không xem chương trình đó

Đánh là đúng lắm ! Bạn thử trao đổi vị trí của mình với cha xem sao! Sau này có con, bạn sẽ hiểu rõ được hơn nữa !

Có lúc, em cảm thấy cả con người của em chỉ toàn là hận thù. Nhiều người nói họ thấy em lẩm bẩm một mình giống như một người điên là vậy đó.

Khỏi bình luận. Bạn hãy đọc lại câu này và suy nghĩ nhé !

Nay em viết những dòng tâm sự này là để mong các anh chị trên diễn đàn giúp em giải toả nỗi lòng của em, làm sao cho em có thể cải thiện mối quan hệ của em với cha mẹ

Là cha mẹ thì sẽ không bao giờ hằn thù con cái. Muốn cải thiện mối quan hệ thì chỉ có cách là tự bạn hãy coi như chưa có chuyện gì xảy ra... luôn vui vẻ, thường xuyên giúp đỡ cha mẹ (mọi việc, càng nhiều càng tốt), làm cho cha mẹ vui, không cãi lại một cách "vô ý thức" như thế nữa... Đặc biệt là bỏ tính hằn thù, lạnh lùng với cha mẹ (cái này thật quá dễ, vì lỗi là ở bạn).
CHÚC BẠN LUÔN ẤP ÁP BÊN GIA ĐÌNH CỦA MÌNH !


Nếu mình là bạn lúc ngồi trước cái ti vi, mình sẽ bật kênh cha nói và xem một cách ngấu nghiến...rồi bình luận một cách hiểu biết...rồi đưa ra kết luận là: "cái này chiếu muộn mất rồi, nó chỉ dành cho sinh viên năm nhất thôi, con là SV năm cuối rồi mà !"... rồi bật lại chương trình của mình để xem tiếp. Mình nghĩ nếu như thế thì cha của bạn sẽ không nổi nóng đâu, nhưng nếu cha cứ muốn mình xem tiếp thì đành phải chịu thôi !!
Chỉ có em thôi
Mình đừng xa nhau nhé em...
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Judy!
Mình đã đọc qua toàn bộ câu chuyện của bạn, nỗi ấm ức của bạn. Trong toàn bộ câu chuyện của bạn, bạn chỉ có dẫn chứng ở 1 lần và chỉ 1 lần duy nhất cha bạn "đòi" đánh bạn đến chảy máu. Ngoài ra, bạn cũng nói cha bạn là người hiền lành (trước kia), còn bây giờ bạn cho là dữ dằn mà người đọc ko thấy được nội dung dữ dằn "sau này" (kể từ ngày doạ đánh bạn) của cha bạn.
Người xưa có câu "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Cha bạn được bạn nhận xét là người hiền lành thì rất khó để có thể trở thành một người hung dữ. Chỉ có thể do một số biến cố lớn nào đó, hoặc sự chịu đựng một vấn đề trong thời gian dài mới có thể gây thay đổi con người như vậy. Và cũng có thể, bạn đã được gia đình nuôi nấng trong sự yêu thương, chăm sóc kỹ nên khi gặp một vấn đề lớn mà bạn tưởng chừng như không thể (ba bạn dọi đánh bạn) thì bạn bị sốc và cú sốc này quá lớn đã làm thay đổi quan điểm của bạn, thay đổi nhân sinh quan của bạn, làm bạn nhìn nhận vấn đề ko như trước kia.
Bên cạnh đó, vấn đề "mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái" là một vấn đề "muôn thuở", vấn đề bất tận của mọi thời đại. Cũng chính vì sự cách biệt về tuổi tác nên dẫn đến sự khác nhau về quan điểm, sở thích, tâm lý... Sự khác nhau này là khó khăn rất lớn trong sự "hoà hợp" của các gia đình. Đặc biệt là người cha, vì (bạn cũng là nam nên chắc bạn cũng hiểu phần nào) người con trai không bằng người con gái ở điểm "thể hiện tình cảm của mình với con cái", đa số họ đều dấu tình yêu của mình đối với con mà ko thể hiện thông qua sự ân cần chăm sóc, xuýt xoa khi con bị té ngã.... vì theo quan điểm của người á đông chúng ta những cái được coi là "uỷ mỵ", ko phù hợp với nam giới.
Bạn hãy bình tĩnh lại đi, hãy bỏ ra một giờ, gạt bỏ cái tôi của mình, 1 giờ thôi, đặt mình ở 1 vị trí ngoài cuộc, 1 vị trí người cha, suy nghĩ theo cách của họ và dõ dẫm lại xem những hành động đó, những suy nghĩ đó có hợp lý ko. Bạn đừng đặt ra câu hỏi đúng/sai, mà hãy đặt câu hỏi hợp lý ko. Vì trong cuộc sống, chẳng ai đúng hoàn toàn cả, còn hợp lý, ngay cả một kẻ giết người cũng có những hành động "hợp lý" của nó mà.
Và điều quan trọng nữa, để cuộc sống trong gia đình tốt đẹp, cần và rất cần sự cảm thông, chia sẽ của mọi thành viên, đừng chuẩn mực bất cứ điều gì mà cần phải xem xét nó trong sự hợp lý.
Mình nghĩ, sau 1 giờ này bạn sẽ tìm ra được nguyên nhân của vấn đề. Mà đã tìm được nguyên nhân, mình chắc chắn bạn sẽ có câu trả lời cho việc sẽ xử lý như thế nào, mình lớn cả rồi mà :).
CHÚC BẠN THÀNH CÔNG
Bình đẳng giữa những người Bất bình đẳng là sự Bất bình đẳng


My Blog: http://360.yahoo.com/congly084
Đăng nhập để trả lời
0