<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-29 06:10:58Judy Garland>
Các anh chị trên diến đàn ơi. Đầu tiên, em xin giới thiệu đôi chút về bản thân mình. Em là một nam sinh viên 23 tuổi, học tại một trường cao đẳng tại miền Nam. Em sinh ra và lớn lên tại một tỉnh thuộc miền Nam.
Em có một vấn đề về mối quan hệ trong gia đình nên rất cần sự giúp đỡ của các anh chị. Trước đây, cha của em là một người hiền lành, dịu dàng, ôn hoà. Nhưng bây giờ thì cha của em không còn như thế nữa. Giờ đây, cha của em là một người nóng tính, hung dữ.
Em còn nhớ có một lần em đang xem ti vi thì cha của em bảo em xem một chương trình khác chỉ vì cha nghĩ chương trình đó sẽ tốt cho chuyên ngành của em. Mà nói thật thì cha của em và em là 2 người không cùng học chung một chuyên ngành (chuyên ngành của cha em là nông nghiệp. Còn chuyên ngành của em là một ngành khác, không phải nông nghiệp).
Cũng chính vì cha của em và em là 2 người không cùng học chung một chuyên ngành nên cha không biết chương trình mà cha bắt em phải xem đó chỉ dành cho những người mới học chuyên ngành mà em đang theo học mà thôi (nghĩa là chương trình này là chương trình dành cho những người đang theo học chuyên ngành của em mà ở mức độ cơ bản hay vỡ lòng).
Còn bản thân em thì đang học năm cuối (nghĩa là với trình độ của em bây giờ thì đã trên mức cơ bản rồi). Chính vì vậy mà việc xem chương trình này sẽ không tốt cho em. Cha của em không hiểu điều này nên mới bắt em xem chương trình đó. Khi cha của em bắt em xem chương trình đó thì em cãi lại với cha em liền mà lại không giải thích là tại sao mình không xem chương trình đó.
Lúc đó, cha của em giận dữ lên dữ lắm (nói tiếng bình dân là nổi nóng lên đó) và đòi đánh em tới mức em chảy máu mới thôi. Sau này em hiểu đó là do cha của em quê trước mặt mọi người khi em cãi lời cha. Nhưng chính lúc đó và sau này, em đều nghĩ đó không phải là cha của em.
Cha của em dữ quá. từ đó về sau em luôn tỏ ra lạnh nhạt và không tới gần cha của em dù là một bước chân chỉ vì cha của em bây giờ là một con người hung dữ. Có khi, em còn cảm thấy đó không phải là cha của em vì có người cha nào chỉ vì 1 phút bị quê trước mặt mọi người mà đòi đánh con mình tới chảy máu. Thử hỏi trên đời này lại có gì mà quan trọng hơn sức khoẻ, tính mạng của con mình đâu chứ. Cọp dữ còn không ăn thịt con mà. Có khi em cảm thấy đó không phải là cha mình mà là một con cọp.
Trước đây, cha của em là một con người hiền lành, ôn hoà. Còn mẹ của em từ trước tới bây giờ luôn là người nóng tính, dữ dằn. Mẹ của em nóng tính, dữ dằn như cha của em bây giờ vậy. Trước đây, chỉ một mình mẹ nóng tính, dữ dằn thôi mà em đã chịu không nổi rồi. Giờ đây, thêm cha là người nóng tính, dữ dằn nữa thì làm sao em chịu đựng được đây? Em thật sự không chịu đựng nổi các anh chị ơi. Có khi, em có cảm giác đây không phải là gia đình của em mà là một cái chuồng cọp thì đúng hơn. Mỗi lần em nhắm mắt lại hay làm bất cứ một việc gì là lại thấy lại cảnh cha mẹ của mình hung hăng, dữ dằn, đánh mình, nạt mình, nhớ lại cảnh cha đòi đánh em chảy máu như đã kể (nhất là mỗi khi em nhìn thấy bất cứ một cái thứ gì của cha cho em là em lại nhớ tới cái cảnh cha đòi đánh em chảy máu). Em nghĩ trong giáo dục đòi hỏi phải từ từ chứ. Dù là một đứa con trong nhà có làm điều gì sai thì cũng nên từ từ dạy con chứ có đâu mà mới có một chút chuyện thế kia mà đã đòi đánh con mình tới chảy máu như thế.
Thiết nghĩ, chuyện giáo dục cũng giống như là chuyện mình uốn nắn một cây tre. Muốn uốn được tre thì cũng phải từ từ mà uốn. Nếu mình bẽ cây tre đó bằng một lực hết sức mạnh thì tre sẽ gãy. Huống hồ, muốn giáo dục con cái thì trước hết chính bản thân những người lớn trong gia đình phải là người hết sức mẫu mực. Hung hăng như thế thì đâu phải là người mẫu mực. Đôi khi, em cũng ráng hiểu là cha mẹ của mình nóng nảy, hung hăng, dữ như thế có lẽ là do một phần nào áp lực của công việc, công ty, bệnh tật của những người lớn tuổi (như là cao huyết áp... vì cha mẹ của em đã gần 60 tuổi rồi).
Em cũng không phải là người không có lòng vị tha. Thật sự thì em luôn quên đi những gì tồi tệ mà mọi người đã cư xử với mình và tha thứ cho những người đã cư xử không phải với mình. Nhưng cha mẹ của em quá hung dư nên những hình ảnh, câu chuyện hung dữ của cha mẹ luôn ám ảnh trong đầu của em. Và chính những khi em nhớ tới những thái độ hung dữ của cha mẹ cư xử với em thì em chửi thầm cha mẹ của mình.
Những điều này đã làm cho em ghét cha mẹ mình. Có lúc, em cảm thấy cả con người của em chỉ toàn là hận thù. Nhiều người nói họ thấy em lẩm bẩm một mình giống như một người điên là vậy đó.
Từ trước tới giờ, cha mẹ của em luôn lo kiếm tiền nuôi em mà thôi. Cha mẹ của em chỉ suốt ngày lo làm việc, ít khi nào (và thậm chí có thể là không có khi nào) chịu gần gũi con cái của mình. Em nghĩ là làm việc kiếm tiền nuôi con là một điều rất quan trọng nhưng có một điều khác còn quan trọng hơn.
Việc quan trọng hơn đó chính là giáo dục con mình trở thành một con người chính chắn, người tốt. Mà muốn như thế thì chính những người lớn trong gia đình phải quan tâm gần gũi con cháu trong gia đình thì mới có thể giáo dục con trở thành người tốt được chứ. Về phần này thì mẹ của em có một chút gì đó quan tâm chia sẻ với em, còn cha của em thì không bao giờ quan tâm chia sẻ với em điều gì.
Em có đòi hỏi gì nhiều ở cha mẹ của em đâu. Em chỉ cần cha mẹ của em dành ra một chút thời gian để quan tâm, chia sẻ niềm vui, nổi buồn với em thôi mà. Chính điều không quan tâm chia sẻ với em như thế này của cha mẹ đã làm cho em trở nên lạnh nhạt với cha mẹ.
Chính điều này đã làm cho em trở nên bất hiếu với cha mẹ. Mãi sau này, cha mẹ có quan tâm chia sẻ niềm vui, nổi buồn với em thì em cũng cảm thấy vô vị. Bây giờ, em có một đứa cháu gái (gọi em là cậu). Đóng vai trò là một người lớn dạy cháu mình, em cũng cảm thấy đôi khi những đứa trẻ trong gia đình rất lì lợm nên mới làm cho người lớn trong nhà nổi giận. Nhưng em có giận cháu em đi chăng nữa thì cũng chỉ giận một chút mà thôi chứ đâu có đòi đánh con mình tới chảy máu như cha của em.
Nay em viết những dòng tâm sự này là để mong các anh chị trên diễn đàn giúp em giải toả nỗi lòng của em, làm sao cho em có thể cải thiện mối quan hệ của em với cha mẹ. Cải thiện tình hình trong gia đình của em. Em cám ơn các anh chị trước. Chúc các anh chị luôn vui khoẻ
Judy Garland.
Em có một vấn đề về mối quan hệ trong gia đình nên rất cần sự giúp đỡ của các anh chị. Trước đây, cha của em là một người hiền lành, dịu dàng, ôn hoà. Nhưng bây giờ thì cha của em không còn như thế nữa. Giờ đây, cha của em là một người nóng tính, hung dữ.
Em còn nhớ có một lần em đang xem ti vi thì cha của em bảo em xem một chương trình khác chỉ vì cha nghĩ chương trình đó sẽ tốt cho chuyên ngành của em. Mà nói thật thì cha của em và em là 2 người không cùng học chung một chuyên ngành (chuyên ngành của cha em là nông nghiệp. Còn chuyên ngành của em là một ngành khác, không phải nông nghiệp).
Cũng chính vì cha của em và em là 2 người không cùng học chung một chuyên ngành nên cha không biết chương trình mà cha bắt em phải xem đó chỉ dành cho những người mới học chuyên ngành mà em đang theo học mà thôi (nghĩa là chương trình này là chương trình dành cho những người đang theo học chuyên ngành của em mà ở mức độ cơ bản hay vỡ lòng).
Còn bản thân em thì đang học năm cuối (nghĩa là với trình độ của em bây giờ thì đã trên mức cơ bản rồi). Chính vì vậy mà việc xem chương trình này sẽ không tốt cho em. Cha của em không hiểu điều này nên mới bắt em xem chương trình đó. Khi cha của em bắt em xem chương trình đó thì em cãi lại với cha em liền mà lại không giải thích là tại sao mình không xem chương trình đó.
Lúc đó, cha của em giận dữ lên dữ lắm (nói tiếng bình dân là nổi nóng lên đó) và đòi đánh em tới mức em chảy máu mới thôi. Sau này em hiểu đó là do cha của em quê trước mặt mọi người khi em cãi lời cha. Nhưng chính lúc đó và sau này, em đều nghĩ đó không phải là cha của em.
Cha của em dữ quá. từ đó về sau em luôn tỏ ra lạnh nhạt và không tới gần cha của em dù là một bước chân chỉ vì cha của em bây giờ là một con người hung dữ. Có khi, em còn cảm thấy đó không phải là cha của em vì có người cha nào chỉ vì 1 phút bị quê trước mặt mọi người mà đòi đánh con mình tới chảy máu. Thử hỏi trên đời này lại có gì mà quan trọng hơn sức khoẻ, tính mạng của con mình đâu chứ. Cọp dữ còn không ăn thịt con mà. Có khi em cảm thấy đó không phải là cha mình mà là một con cọp.
Trước đây, cha của em là một con người hiền lành, ôn hoà. Còn mẹ của em từ trước tới bây giờ luôn là người nóng tính, dữ dằn. Mẹ của em nóng tính, dữ dằn như cha của em bây giờ vậy. Trước đây, chỉ một mình mẹ nóng tính, dữ dằn thôi mà em đã chịu không nổi rồi. Giờ đây, thêm cha là người nóng tính, dữ dằn nữa thì làm sao em chịu đựng được đây? Em thật sự không chịu đựng nổi các anh chị ơi. Có khi, em có cảm giác đây không phải là gia đình của em mà là một cái chuồng cọp thì đúng hơn. Mỗi lần em nhắm mắt lại hay làm bất cứ một việc gì là lại thấy lại cảnh cha mẹ của mình hung hăng, dữ dằn, đánh mình, nạt mình, nhớ lại cảnh cha đòi đánh em chảy máu như đã kể (nhất là mỗi khi em nhìn thấy bất cứ một cái thứ gì của cha cho em là em lại nhớ tới cái cảnh cha đòi đánh em chảy máu). Em nghĩ trong giáo dục đòi hỏi phải từ từ chứ. Dù là một đứa con trong nhà có làm điều gì sai thì cũng nên từ từ dạy con chứ có đâu mà mới có một chút chuyện thế kia mà đã đòi đánh con mình tới chảy máu như thế.
Thiết nghĩ, chuyện giáo dục cũng giống như là chuyện mình uốn nắn một cây tre. Muốn uốn được tre thì cũng phải từ từ mà uốn. Nếu mình bẽ cây tre đó bằng một lực hết sức mạnh thì tre sẽ gãy. Huống hồ, muốn giáo dục con cái thì trước hết chính bản thân những người lớn trong gia đình phải là người hết sức mẫu mực. Hung hăng như thế thì đâu phải là người mẫu mực. Đôi khi, em cũng ráng hiểu là cha mẹ của mình nóng nảy, hung hăng, dữ như thế có lẽ là do một phần nào áp lực của công việc, công ty, bệnh tật của những người lớn tuổi (như là cao huyết áp... vì cha mẹ của em đã gần 60 tuổi rồi).
Em cũng không phải là người không có lòng vị tha. Thật sự thì em luôn quên đi những gì tồi tệ mà mọi người đã cư xử với mình và tha thứ cho những người đã cư xử không phải với mình. Nhưng cha mẹ của em quá hung dư nên những hình ảnh, câu chuyện hung dữ của cha mẹ luôn ám ảnh trong đầu của em. Và chính những khi em nhớ tới những thái độ hung dữ của cha mẹ cư xử với em thì em chửi thầm cha mẹ của mình.
Những điều này đã làm cho em ghét cha mẹ mình. Có lúc, em cảm thấy cả con người của em chỉ toàn là hận thù. Nhiều người nói họ thấy em lẩm bẩm một mình giống như một người điên là vậy đó.
Từ trước tới giờ, cha mẹ của em luôn lo kiếm tiền nuôi em mà thôi. Cha mẹ của em chỉ suốt ngày lo làm việc, ít khi nào (và thậm chí có thể là không có khi nào) chịu gần gũi con cái của mình. Em nghĩ là làm việc kiếm tiền nuôi con là một điều rất quan trọng nhưng có một điều khác còn quan trọng hơn.
Việc quan trọng hơn đó chính là giáo dục con mình trở thành một con người chính chắn, người tốt. Mà muốn như thế thì chính những người lớn trong gia đình phải quan tâm gần gũi con cháu trong gia đình thì mới có thể giáo dục con trở thành người tốt được chứ. Về phần này thì mẹ của em có một chút gì đó quan tâm chia sẻ với em, còn cha của em thì không bao giờ quan tâm chia sẻ với em điều gì.
Em có đòi hỏi gì nhiều ở cha mẹ của em đâu. Em chỉ cần cha mẹ của em dành ra một chút thời gian để quan tâm, chia sẻ niềm vui, nổi buồn với em thôi mà. Chính điều không quan tâm chia sẻ với em như thế này của cha mẹ đã làm cho em trở nên lạnh nhạt với cha mẹ.
Chính điều này đã làm cho em trở nên bất hiếu với cha mẹ. Mãi sau này, cha mẹ có quan tâm chia sẻ niềm vui, nổi buồn với em thì em cũng cảm thấy vô vị. Bây giờ, em có một đứa cháu gái (gọi em là cậu). Đóng vai trò là một người lớn dạy cháu mình, em cũng cảm thấy đôi khi những đứa trẻ trong gia đình rất lì lợm nên mới làm cho người lớn trong nhà nổi giận. Nhưng em có giận cháu em đi chăng nữa thì cũng chỉ giận một chút mà thôi chứ đâu có đòi đánh con mình tới chảy máu như cha của em.
Nay em viết những dòng tâm sự này là để mong các anh chị trên diễn đàn giúp em giải toả nỗi lòng của em, làm sao cho em có thể cải thiện mối quan hệ của em với cha mẹ. Cải thiện tình hình trong gia đình của em. Em cám ơn các anh chị trước. Chúc các anh chị luôn vui khoẻ
Judy Garland.