Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

xin cứu em với

4 trả lời, 1.371 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-29 06:10:58Judy Garland>
Các anh chị trên diến đàn ơi. Đầu tiên, em xin giới thiệu đôi chút về bản thân mình. Em là một nam sinh viên 23 tuổi, học tại một trường cao đẳng tại miền Nam. Em sinh ra và lớn lên tại một tỉnh thuộc miền Nam.
Em có một vấn đề về mối quan hệ trong gia đình nên rất cần sự giúp đỡ của các anh chị. Trước đây, cha của em là một người hiền lành, dịu dàng, ôn hoà. Nhưng bây giờ thì cha của em không còn như thế nữa. Giờ đây, cha của em là một người nóng tính, hung dữ.
Em còn nhớ có một lần em đang xem ti vi thì cha của em bảo em xem một chương trình khác chỉ vì cha nghĩ chương trình đó sẽ tốt cho chuyên ngành của em. Mà nói thật thì cha của em và em là 2 người không cùng học chung một chuyên ngành (chuyên ngành của cha em là nông nghiệp. Còn chuyên ngành của em là một ngành khác, không phải nông nghiệp).
Cũng chính vì cha của em và em là 2 người không cùng học chung một chuyên ngành nên cha không biết chương trình mà cha bắt em phải xem đó chỉ dành cho những người mới học chuyên ngành mà em đang theo học mà thôi (nghĩa là chương trình này là chương trình dành cho những người đang theo học chuyên ngành của em mà ở mức độ cơ bản hay vỡ lòng).
Còn bản thân em thì đang học năm cuối (nghĩa là với trình độ của em bây giờ thì đã trên mức cơ bản rồi). Chính vì vậy mà việc xem chương trình này sẽ không tốt cho em. Cha của em không hiểu điều này nên mới bắt em xem chương trình đó. Khi cha của em bắt em xem chương trình đó thì em cãi lại với cha em liền mà lại không giải thích là tại sao mình không xem chương trình đó.
Lúc đó, cha của em giận dữ lên dữ lắm (nói tiếng bình dân là nổi nóng lên đó) và đòi đánh em tới mức em chảy máu mới thôi. Sau này em hiểu đó là do cha của em quê trước mặt mọi người khi em cãi lời cha. Nhưng chính lúc đó và sau này, em đều nghĩ đó không phải là cha của em.
Cha của em dữ quá. từ đó về sau em luôn tỏ ra lạnh nhạt và không tới gần cha của em dù là một bước chân chỉ vì cha của em bây giờ là một con người hung dữ. Có khi, em còn cảm thấy đó không phải là cha của em vì có người cha nào chỉ vì 1 phút bị quê trước mặt mọi người mà đòi đánh con mình tới chảy máu. Thử hỏi trên đời này lại có gì mà quan trọng hơn sức khoẻ, tính mạng của con mình đâu chứ. Cọp dữ còn không ăn thịt con mà. Có khi em cảm thấy đó không phải là cha mình mà là một con cọp.
Trước đây, cha của em là một con người hiền lành, ôn hoà. Còn mẹ của em từ trước tới bây giờ luôn là người nóng tính, dữ dằn. Mẹ của em nóng tính, dữ dằn như cha của em bây giờ vậy. Trước đây, chỉ một mình mẹ nóng tính, dữ dằn thôi mà em đã chịu không nổi rồi. Giờ đây, thêm cha là người nóng tính, dữ dằn nữa thì làm sao em chịu đựng được đây? Em thật sự không chịu đựng nổi các anh chị ơi. Có khi, em có cảm giác đây không phải là gia đình của em mà là một cái chuồng cọp thì đúng hơn. Mỗi lần em nhắm mắt lại hay làm bất cứ một việc gì là lại thấy lại cảnh cha mẹ của mình hung hăng, dữ dằn, đánh mình, nạt mình, nhớ lại cảnh cha đòi đánh em chảy máu như đã kể (nhất là mỗi khi em nhìn thấy bất cứ một cái thứ gì của cha cho em là em lại nhớ tới cái cảnh cha đòi đánh em chảy máu). Em nghĩ trong giáo dục đòi hỏi phải từ từ chứ. Dù là một đứa con trong nhà có làm điều gì sai thì cũng nên từ từ dạy con chứ có đâu mà mới có một chút chuyện thế kia mà đã đòi đánh con mình tới chảy máu như thế.
Thiết nghĩ, chuyện giáo dục cũng giống như là chuyện mình uốn nắn một cây tre. Muốn uốn được tre thì cũng phải từ từ mà uốn. Nếu mình bẽ cây tre đó bằng một lực hết sức mạnh thì tre sẽ gãy. Huống hồ, muốn giáo dục con cái thì trước hết chính bản thân những người lớn trong gia đình phải là người hết sức mẫu mực. Hung hăng như thế thì đâu phải là người mẫu mực. Đôi khi, em cũng ráng hiểu là cha mẹ của mình nóng nảy, hung hăng, dữ như thế có lẽ là do một phần nào áp lực của công việc, công ty, bệnh tật của những người lớn tuổi (như là cao huyết áp... vì cha mẹ của em đã gần 60 tuổi rồi).
Em cũng không phải là người không có lòng vị tha. Thật sự thì em luôn quên đi những gì tồi tệ mà mọi người đã cư xử với mình và tha thứ cho những người đã cư xử không phải với mình. Nhưng cha mẹ của em quá hung dư nên những hình ảnh, câu chuyện hung dữ của cha mẹ luôn ám ảnh trong đầu của em. Và chính những khi em nhớ tới những thái độ hung dữ của cha mẹ cư xử với em thì em chửi thầm cha mẹ của mình.
Những điều này đã làm cho em ghét cha mẹ mình. Có lúc, em cảm thấy cả con người của em chỉ toàn là hận thù. Nhiều người nói họ thấy em lẩm bẩm một mình giống như một người điên là vậy đó. 

Từ trước tới giờ, cha mẹ của em luôn lo kiếm tiền nuôi em mà thôi. Cha mẹ của em chỉ suốt ngày lo làm việc, ít khi nào (và thậm chí có thể là không có khi nào) chịu gần gũi con cái của mình. Em nghĩ là làm việc kiếm tiền nuôi con là một điều rất quan trọng nhưng có một điều khác còn quan trọng hơn.
Việc quan trọng hơn đó chính là giáo dục con mình trở thành một con người chính chắn, người tốt. Mà muốn như thế thì chính những người lớn trong gia đình phải quan tâm gần gũi con cháu trong gia đình thì mới có thể giáo dục con trở thành người tốt được chứ. Về phần này thì mẹ của em có một chút gì đó quan tâm chia sẻ với em, còn cha của em thì không bao giờ quan tâm chia sẻ với em điều gì.
Em có đòi hỏi gì nhiều ở cha mẹ của em đâu. Em chỉ cần cha mẹ của em dành ra một chút thời gian để quan tâm, chia sẻ niềm vui, nổi buồn với em thôi mà. Chính điều không quan tâm chia sẻ với em như thế này của cha mẹ đã làm cho em trở nên lạnh nhạt với cha mẹ.
Chính điều này đã làm cho em trở nên bất hiếu với cha mẹ. Mãi sau này, cha mẹ có quan tâm chia sẻ niềm vui, nổi buồn với em thì em cũng cảm thấy vô vị. Bây giờ, em có một đứa cháu gái (gọi em là cậu). Đóng vai trò là một người lớn dạy cháu mình, em cũng cảm thấy đôi khi những đứa trẻ trong gia đình rất lì lợm nên mới làm cho người lớn trong nhà nổi giận. Nhưng em có giận cháu em đi chăng nữa thì cũng chỉ giận một chút mà thôi chứ đâu có đòi đánh con mình tới chảy máu như cha của em.

Nay em viết những dòng tâm sự này là để mong các anh chị trên diễn đàn giúp em giải toả nỗi lòng của em, làm sao cho em có thể cải thiện mối quan hệ của em với cha mẹ. Cải thiện tình hình trong gia đình của em. Em cám ơn các anh chị trước. Chúc các anh chị luôn vui khoẻ
Judy Garland.
Đăng nhập để trả lời
0
Trước hết HN xin chia sẻ với bạn qua một trang tâm sự trải lòng. có lẽ bạn đã rất nhẹ lòng khi viết những điều này ra phải không?? Nhưng có lẽ khi đã làm cha mẹ rồi mới thấu hiểu tấm lòng cha mẹ. Đã làm phận "con" thì nên giữ đúng đạo làm con( mình ko nói lý thuyết đâu nhé.. vì thực ra mình chỉ hơn bạn ít ít tuổi thôi).
Trong vnthuquan có giới thiệu một bài viết mà ngày trước mình đọc thấy rất hay..mình trích đoạn cho bạn cùng nghe và nghiên cứu nhé.. và hi vọng rằng bạn áp dụng vào thực tế.. và đừng coi những dòng chữ này là lý thuyết.. vì Nhân nào, quả ấy.. Bạn hiếu nghĩa với cha mẹ thì sau này con cái bạn sẽ ko bao giờ là đứa con bất hiếu. cha mẹ nào cũng có lý lẽ để giáo dục con mình. Mình là phận làm con không thể làm trái. Đó là quy luật.
 
Đọc sách Thánh Hiền chúng ta sẽ thấy lấy sự hiếu thảo với cha mẹ là việc quan trọng và lớn lao nhất trong đời của một con ngườị Trong sách xưa có chuyện "Nhị Thập Tứ Hiếu" là một trong những phương châm cho đạo làm con.
Chữ hiếu là biết kính trọng thương mến cha mẹ, biết vâng lời cha mẹ, biết phụng dưỡng cha me..
Thông thường, khi con mẹ còn thì con cái không nên đi xa, sợ không được cơ hội phụng dưỡng dưới gối cha me.. Cho nên nhiều người xưa được đưa đi làm quan xa, hoặc phải đi làm xa xôi thì thường hay từ chối rằng ở nhà còn chút cha già hay mẹ già không thể đi xa được.
Cách phụng dưỡng cha mẹ thì khác biệt trong mỗi gia đình. Nhà nào còn cha mẹ mạnh khỏe và giàu có thì thường ở riêng một mình. Người nào có cha mẹ già yếu hoặa không có nhà riêng thì o(? với con cáị Con có chút tiền bạc thì đem của ngon vật lạ, cơm dưng nước tiến cho cha mẹ . Nhà nghèo thì cũng có chút lưng cơm lành, canh ngọt để phụng dưỡng cha me.. Cũng nhiều người ăn riêng ở riêng, đến tháng gởi chút tiền quà để cung dưỡng. Ở xa xôi cách biệt họ cũng không quên cha mẹ và lâu lâu gởi chút quà mọn về dâng. Nhưng cũng nhiều người chỉ biết lo cho bản thân và gia đình mà không kể đến cha mẹ, nên cũng có câu: "Lúc sống thì chẳng cho ăn, để đến khi chết làm văn tế rồị"
Thông thường vì dân ta coi cha mẹ rất là kính trọng nên khi đọc đến tên thì phải kiêng, gọi là tục kiêng tên. Ví dụ như tên Kèo thì đọc chại ra là Cừu; tên là Cột thì đọc chạnh ra là Kẹt... Nhiều người tên cha mẹ mình lại muốn cho người ta kiêng nữa, cho nên mới có câu "Nhập gia vấn húy" (vào đến nhà phảI hỏi tên húy để mà kiêng). Kiêng tên tuy là lòng kính trọng nhưng cũng có chút khí hẹp hòị Vì vậy tục này ngày nay rất ít người duy trì.
Chữ hiếu là nền tảng của đạo lý và luân thường của con người, vì thế ai mà không đối xử tốt với cha mẹ là người thân của mình thì xã hội cũng không còn tử tế với họ nữạ
Hiếu với cha mẹ không những chỉ cốt giữ được lòng kính mến là đủ mà còn làm cho cha mẹ vui lòng. Mình mong cho cha mẹ vẻ vang thì mình càng phải nghĩ cách mà lập thân mình, làm nên một sự nghiệp vẻ vang có ích cho xã hộị và đừng để tiếng xấu với xã hộị Cha mẹ là người sinh ra con cái, và có một kỳ vọng lớn lao vào con cái, con cái hạnh phúc, cha mẹ hạnh phúc. Vì vậy hiếu thảo với cha mẹ là một nền tảng của tình yêu thương trong xã hội con người chúng tạ Con cái dù có thành công hay thất bại, gia đình vẫn là mái ấm duy nhất luôn cùng con trên bước đường đờị
[/align]
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
Đăng nhập để trả lời
0
chao em!
doc bai viet cua em chi cung mươn nhan voi em doi loi
&lt;lươi go dau&gt;
that ra tươi moi lon hay nhu vay va thương cam thay khong hai long , bat man voi gia dinh.

em hay nghi con nhieu ngươi khong co cha me hoac khong dươc hanh phuc nhu em, ho chi them co mot hanh phuc nho nhoi thoi ma khong dươc. em dang song trang vong tay cha me, du cha me mai bon chen voi cươc song ma thieu quan tam em hay cha me coc can nong tinh thi ho van thương em va co gang lam viec de lo cho em hoc hanh tat ca vi tương lai cua em.

lon len em se hieu long cha me . cươc song rat vat va , lam lung cuc kho de lo cho em an hoc da la rat cuc kho cho ba me roi. du thương em nhung su met moi cung lam tinh tinh khong dươc men mong lam. va lai doi khi em khong biet ba me coc can cang thang vay co phai la gap kho khan trong cuoc song , cong viec , tien bac ... em phai thong cam cho bac lam cha me

Dung mai trach moc cha me ma hay xem lai nhung vat va cua cha me de co gang lo cho em an hoc vay ,may ngươi dươc nhu em . va xem lai em co hieu long chame khong co ngoan hay khong va co do dan gi dươc cha me khong (tuy a me khong can) nen em phai suy xet lai that do cua minh.
dung suy nghi khong tich cuc m anh hương den hoc hanh. cha me luc nao cung thương yeu con ca va co the chet vi con ...

mong em dung buon ma hay biet yeu thương cha me minh hon nua...
Đăng nhập để trả lời
0
Thông cảm cho cha đi em à, nhiều khi lớn tuổi rồi người ta hay bực bội và đổi tính, nói chung em đừng có cãi nhé.
Phan Thị Kim Loan 27/09/1985
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-09 09:07:22bochet>
Cho phép chị gọi em là em nha Judy.

Kỳ thực em không sai, sự nóng tánh, dữ dội do nhiều nguyên nhân gây ra: công việc, áp lực, cuộc sống, bệnh tật và cả tính tình. Và cũng thật đáng quý là em đã biết suy nghĩ và nhẫn nhịn. Thế nhưng, là con người mà em, tránh sao khỏi cảm giác "tự ái". Đương nhiên cảm giác đó không sai, vì con người là con người, không phải thánh nhân, càng không phải là thần thánh, nghĩa là phải có chút gì đó nhỏ mọn, ích kỷ, nghĩ cho bản thân trước khi nghĩ cho người khác, nhất là người đang làm mình tổn thương.

Nhưng em à, em là em, cha mẹ là cha mẹ, em không thể lựa chọn cha mẹ, cha mẹ cũng không muốn lựa chọn tính nết đó cho mình. Em nói cha mẹ em đã gần 60. 60 không trẻ cũng không già, có người nói rằng, nếu người ta khoẻ mạnh qua khỏi tuổi này người ta sẽ sống tới 70 hay 80 không gập ghềnh. Đơn giản chỉ vì đây là giai đoạn thể xác và tinh thần nhiều biến chuyển. Người ta phải chấp nhận rằng người ta đã già, rằng người ta sắp bị gọi là "người cao tuổi". Mà chẳng ai có thể thoải mái hay vui vẻ chấp nhận rằng tưổi trẻ, sức khoẻ đã ra đi và mình đã già rồi. Nên họ thay đổi là chuyện bình thường em à, người ta trở nên cáu gắt hơn, khó chịu hơn và khó hiểu hơn. Còn thể xác thì đang ở giai đoạn lắm bệnh: bệnh tiền mãn kinh, bệnh cao huyết áp, bệnh tiểu đường, bệnh tai biến mạch máu não, bệnh mỡ trong máu, bệnh gout ... Đương nhiên ngoại trừ cái bệnh tiền mãn kinh ra thì những căn bệnh kia đều có thể xuất hiện cho bất kỳ lứa tuổi già nào. Nhưng cũng như sinh viên thi lại hoài thì hết sợ thi lại thì khi sống chung với bệnh lâu ngày người ta cũng bớt sợ so với giai đoạn mới biết thế nào là bệnh. Gọi là bệnh chứ thật ra tiền mãn kinh là một giai đoạn phát triển của con người, cả nam và nữ đều có, chỉ có điều 3 chữ đó chỉ dành riêng cho phụ nữ. Giai đoạn mà cơ thể người ta không còn khả năng phục hồi như trước nữa. Bệnh cao huyết áp, bệnh tiểu đường, bệnh tai biến mạch máu não, bệnh mỡ trong máu, bệnh gout ... thì làm người ta chết. Còn bệnh “không còn khả năng phục hồi như trước” lại làm cho người ta hay mệt mỏi, tế bào cơ thể yếu đuối dần, ít sản sinh ra tế bào trẻ, rằng bệnh tật khó lành, rằng nội tiết tố thay đổi làm cho cơ thể bực dọc, vui buồn thất thường ... Nghĩa là phần vì đối mặt với tuổi già phía trước, phần thì cơ thể đổi thay, phần thì không còn sức khỏe để hoạt động như trước, phần thì tự cơ thể làm cho người ta khó chịu thôi cũng đã là cả vấn đề nói chi đến việc phải học cách chấp nhận những thứ đó hả em.

Chị biết những gì chị nói chưa hẳn đã là tất cả những gì em muốn nghe. Nhưng quan trọng là em hãy hiểu rằng, em sẽ không còn mấy cơ hội để giận dỗi, để hơn thua, để mắng thầm cha mẹ mình nữa đâu em à.

Có thể là trong một số sự việc là em đúng, nhưng cha mẹ cũng đâu muốn làm em không vui. Nếu cha mẹ không vượt qua nổi giai đoạn khốn khó thì sẽ là rất ít thời gian cho mọi người sống bên nhau, còn nếu may mắn, cha mẹ vượt qua mà sống tiếp với em thì cũng chỉ nhiều lắm là mười, hai mươi năm là họ còn minh mẫn, sau đó thì sao, không minh mẫn hay không còn tại thế ?!?

Chị không dám tự nhận mình giỏi hơn em để nói ra những điều này, và chị cũng là người ghét cay ghét cay ghét đắng câu “Phụ xử tử vong tử bất vong bất hiếu”. Nếu cha mẹ bắt con chết vô cớ con tuyệt không chết đâu. Thế nhưng khi nghĩ lại, mình là con em à, em nhẫn nhịn, em hy sinh cho ai, cho Cha Mẹ của mình chứ cho ai, cho người sinh ra mình đó em. Em không vì cha mẹ mình thì ai sẽ vì cha mẹ của em đây.

Hy vọng những gì chị nói có thể làm em thấy thoải mái hơn, thậm chí em có thể nghĩ rằng, ai chẳng muốn mình được đối xử nhẹ nhàng, tôn trọng. Cho nên em hãy nhẹ nhàng và ôn hòa với cha mẹ cha mẹ sẽ nhìn thấy. Rồi lựa dịp nào đó em hãy giải bày tâm sự với cha mẹ, chị tin cha mẹ sẽ hiểu em hơn và mọi thứ sẽ tốt đẹp em à. Chúc em thành công trong chiến thắng bản thân và nghịch cảnh.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0