Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Huyên thảo chua tàn- tác giả: Đồng Phi Phi

8 trả lời, 6.911 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-05 10:17:32chuppachup>

Huyên thảo chưa tàn
Tác giả: Đồng Phi Phi
Dịch: Phạm Thanh Hương
Nguồn: Vanvietbooks

* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *

HUYÊN THẢO CHƯA TÀN- ĐỒNG PHI PHI
                                         Chương I:                     ĐỒNG
 
         Ánh mặt trời vào lúc hai giờ chiều thật chói chang, không khí nóng bức như một ngọn lửa di động luồn lách vào quần áo của từng người. Đồng Đồng kéo tay Hứa Hân Di đang không ngừng ca thán về thời tiết nóng bức chạy về phòng triển lãm của khoa Mỹ thuật, dáng vẻ hấp tấp của cô cứ như thể đang chạy vội về chuyến xe buýt cuối cùng.Nhưng vẫn đến muộn!Phòng triển lãm số 3 đã đông nghịt người, tiếng nói cười huyên náo cứ như tại một buổi biểu diễn của ngôi sao ca nhạc hàng đầu thế giới. Rất nhiều người mang theo sổ tay, laptop, cổ đeo máy ảnh, thậm chí có người còn mang bút ghi âm, trông vô cùng chuyên nghiệp. Đồng Đồng do dự đứng ở cửa, những người sau lưng bực bội hối thúc cô. Ở bàn đón tiếp có hai cô gái, họ vừa mỉm cười ra hiệu cho khách mời ký tên vào sổ, vừa lịch sự nhắc nhở đám người đang dần mất kiểm soát:
-         Xin mọi người đừng chen lấn, cẩn thận làm hỏng tác phẩm.Trong phòng triển lãm có rất nhiều chiếc tủ cao gần tới trần nhà, chúng được chia ra làm nhiều ngăn nhỏ.
 
Đồng Đồng và Hứa Hân Di đảo mắt nhìn xung quanh nhưng vẫn không nhìn thấy tranh sơn dầu của Tề Vũ treo ở đâu.Hứa Hân Di lau mồ hôi trên trán, mệt mỏi nói:
-         Học viện Mỹ thuật có sức ảnh hưởng ghê gớm thật! Không biết những người này tới đây xem người hay xem tranh nữa!Dù sao thì cũng là cuộc triển lãm tranh của các chàng trai Học viện Mỹ thuật sau khi ở Tây Tạng hơn nửa năm trời, cho dù là người hay là tranh thì cũng đều đáng xem!
 
Những anh chàng đẹp trai trong trường đa số đều tập trung ở Học viện Mỹ thuật, họ có tài, tính tình lại hoạt bát, rất có duyên với các cô gái. Nơi có sức ảnh hưởng lớn nhất của Học viện Mỹ thuật là Khoa Thiết kế nội thất và Khoa Sơn dầu: Con trai Khoa Thiết kế nội thất giống như hoa hướng dương - thẳng thắn, chân thành, hoạt bát, tràn đầy sức sống; con trai Khoa Sơn dầu thì giống như một cây tùng to lớn: Nghiêm túc, trầm tính, nhiều tham vọng, họ thường im lặng đứng rất lâu dưới ánh mặt trời để hoàn thành bản vẽ của mình, trên khuôn mặt màu nâu đồng tràn đầy sự nhiệt tình và khát vọng - so sánh với “hoa hướng dương”, rõ ràng là họ có vẻ trưởng thành hơn.Tề Vũ của Khoa Sơn dầu là người luôn có thành tích đứng đầu của khoa hết năm này sang năm khác, tác phẩm tranh sơn dầu của anh khi học năm thứ hai đã được chọn vào Bảo tàng Mỹ thuật Trung Quốc.
 
Hiện nay anh không chỉ là họa sĩ được nhiều triển lãm sẵn sàng ký hợp đồng mà còn là giáo viên chính của phòng tranh.Đồng Đồng cũng không khác gì đám con gái đang cầm máy ảnh bị chen toát cả mồ hôi, đều vì Tề Vũ mà tới đây. Cô giống như họ, rất thích Tề Vũ. Lúc này nhìn cô cũng điên cuồng như đám con gái xung quanh, bởi vì giữa cô và Tề Vũ có mối quan hệ đặc biệt
       Đồng Đồng thích gọi mối quan hệ này là “duyên phận”, cô âm thầm đặt nó ở trong tim. Trong trái tim cô ẩn giấu một vườn hoa bí mật mà chắc chắn mọi người đều thấy bất ngờ.Ở trong phòng triển lãm, Đồng Đồng mới phát hiện ra sự ngưỡng mộ này không chỉ của riêng cô, cô bất giác cười nhạo sự thô thiển của mình.
 
Cô chỉ vào một bức tranh sơn dầu treo trên tường, nói với Hứa Hân Di:
        - Cảm nhận sự kỳ diệu của nghệ thuật cũng là một chuyện hay, cậu thích bức nào nhất?
Hứa Hân Di chán nản nói:
-         Những bức tranh này không thể phân biệt được là đang vẽ động vật hay là đồ ăn! Trường phái ấn tượng khiến người ta hoa mắt, chóng mặt, thật đáng ghét!
Giọng nói của Hứa Hân Di vừa rớt xuống, cô gái đang chụp ảnh đằng trước đã quay lại lườm:
-         Không hiểu thì đừng có nói bừa!
Có những người thực sự phải đi học “Midnattsol” rồi! Đó là lớp xòa mù nghệ thuật miễn phí đấy!“Midnattsol” là trang web cá nhân của Tề Vũ, trên đó có rất nhiều ảnh và tác phẩm của anh. Rất nhiều cô gái giống như nhà phê bình mỹ thuật, để lại nhiều lời đánh giá về tác phẩm của anh trên đó. Trang web này từ lâu đã bị mọi người biến thành trang web để học nghệ thuật.
Hứa Hân Di hừ mũi:
-         Lên trang web đó, chỉ sợ giấy chùi mũi cũng biến thành một tác phẩm nghệ thuật mất.
Đồng Đồng sợ Hứa Hân Di bị mọi người chú ý, vội vã kéo bạn về một góc khác. Cô gái đó giận dữ định nói thêm điều gì đó, bỗng trợn tròn hai mắt, lời nói đã ra tới khóe miệng bị chặn lại. Đồng Đồng quay đầu lại nhìn, thấy Tề Vũ đang đi về phía họ.Trái tim của cô đập nhanh không theo nhịp.Tề Vũ rất nổi bật giữa đám đông.
 
Ánh đèn treo trên tường khiến một bên khuôn mặt anh chìm trong sắc vàng nhạt, khiến ngũ quan của anh trở nên sắc nét khác thường: đôi mắt sáng, hàng lông mày rậm, sống mũi cao thẳng, khóe miệng mím chặt thành một đường cong tinh xảo. Làn da của anh hình như đen hơn lúc trước khi đi Tây Tạng, khuôn mặt đẹp trai trông càng có sức hút hơn.Sau lưng anh có một đám con gái bám theo, họ vây anh vào giữa, tranh nhau hỏi anh điều gì đó. Anh không tỏ vẻ gì khó chịu, trái lại còn kiên nhẫn giải đáp cho họ về những bức tranh sơn dầu treo trên tường. Thần kinh của Đồng Đồng trong phút chốc như bị đoản mạch. Khi cô định thần lại thì một đám người đã vội vàng chen lên, cô và Hứa Hân Di bị dạt sang hai bên, đôi giày trắng tinh in đậm vết giày đen của mọi người.Đám con gái đều chen về chỗ có Tề Vũ, ánh mắt của mọi người trong phòng triển lãm cũng tập trung về hướng đó.
 
Hứa Hân Di kéo tay Đồng Đồng:
-         Còn đứng ngây ra đó làm gì?Hứa Hân Di tưởng rằng Đồng Đồng đến đây để xem người thì ít nhất cũng nên đi ra đó. Hoặc nếu không thì làm thế nào để Tề Vũ phát hiện ra, nhìn cô vài cái.
Đồng Đồng hơi ủ rũ
 
-         Theo đuổi thần tượng còn khó hơn lên trời, mà lại dễ để lộ điểm yếu, hơn nữa bản thân cô lại là người hay xấu hổ.
Cô kéo tay Hứa Hân Di, nói:
-         Hân Di, bọn mình đi xem tranh đi. Anh ấy... hình như rất bận.
Đồng Đồng nghĩ, một thời gian dài đã qua đi, chắc chắn Tề Vũ chẳng còn nhớ ra cô là ai nữa.Họ đi về phía có ít người nhất, Đồng Đồng vừa đi vừa quay lại nhìn Tề Vũ.Đi được mấy bước, mắt Hứa Hân Di đảo một vòng, rồi bỗng cô dồn sức vào đôi chân, kéo tay Đồng Đồng chạy tới chỗ Tề Vũ.
Tề Vũ đang đứng trước một bức tranh nhẹ nhàng giải thích điều gì đó cho đám con gái, bỗng dưng Hứa Hân Di hét lớn:
 
-         Tề Vũ!Tất cả mọi người đều như ngừng thở, quay đầu lại.
Cô vẫn không tỏ ra sợ sệt, nói:
      - Bức tranh này có bán không?
      - Hứa Hân Di chỉ vào bức tranh mà vừa nãy cô bảo là “không phân biệt được là động vật hay thức ăn”.
Tề Vũ hỏi cô:
      - Cô muốn mua sao?
     - Ánh mắt anh chăm chú nhìn Hứa Hân Di nhưng lại không phát hiện ra Đồng Đồng. Hứa Hân Di lắc đầu rồi chỉ vào Đồng Đồng:
     - Cô ấy muốn mua!Đồng Đồng giật mình, cô không ngờ Hứa Hân Di lại giở trò này! Cô lắp bắp một hồi:- Cái này... thực ra... tôi... không biết...
 
(Còn nữa)
Đăng nhập để trả lời
0
HUYÊN THẢO CHƯA TÀN(Tiếp)



....Tất cả mọi người có mặt ở đó đều kinh ngạc nhìn Đồng Đồng, sau đó họ mỉm cười khinh bỉ.Tề Vũ đi qua đám đông, đến gần Đồng Đồng, cô bỗng dưng cảm thấy không khí xung quanh loãng ra, như thể mình đã lên tới mặt trăng.
Hình như anh đã nhớ ra cô là ai:
-         Là em hả? Em thích bức tranh này sao?
 
Lập tức, từ ánh mắt của đám con gái xung quanh phát ra những mũi tên tẩm độc vô hình, tới tấp “bay” về phía Đồng Đồng, nhưng áp lực này lại khiến cô cảm thấy rất thú vị. Đồng Đồng nghĩ đi nghĩ lại lời nói của Tề Vũ, hình như anh ấy muốn biết cô thích bức tranh này ở điểm nào.
Cô hít sâu một hơi, sau đó nói:
- Bức tranh này rất đẹp! Đường nét đẹp, màu sắc đẹp, kết cấu đẹp, hòn đá trong bức tranh đẹp như một bài thơ...
- Thực ra cô không hiểu gì về bức tranh này cả
- Tôi không vẽ đá mà vẽ một đàn cá. - Tề Vũ sửa lại.
Đồng Đồng toát mồ hôi lạnh. Cô vò đầu, bổ sung thêm một câu:
- Em bị cận thị. Tóm lại, bức tranh này rất đẹp...
- Bức tranh này không phải do tôi vẽ. - Tề Vũ nói.
Hứa Hân Di cười ha hả:
-         Tề Vũ, thực ra cô ấy muốn...
 Đồng Đồng trở nên căng thẳng, tưởng rằng Hứa Hân Di định giải vây cho mình nên không nghe thấy hai chữ cuối cùng là “hẹn anh”, chỉ máy móc gật đầu:
-         Đúng vậy.Cả phòng triển lãm như cái nồi nước đang sôi sùng sục.
 Đám con gái bắt đầu ghé tai vào nhau thì thầm to nhỏ, thi thoảng lại vang lên những tiếng cười chế giễu. Từ trước tới nay chưa bao giờ có người dám công khai hẹn Tề Vũ! Những đôi mắt như những mũi tên độc lần này lại không tha cho Đồng Đồng, chúng lao vào cô dày đặc - nếu những ánh mắt đó là sự thực thì chắc Đồng Đồng đã trở thành tấm bia ngắm thủng lỗ chỗ rồi.Tề Vũ chớp mắt, khóe miệng thoáng mỉm cười, nói:- Được thôi! Số điện thoại của em là bao nhiêu?Hả?Đồng Đồng ngây người ra đến mấy phút, cho tới khi Hứa Hân Di dùng đầu gối thúc nhẹ vào cô, cô mới tỉnh lại.
 Cô vừa đưa tờ giấy mà Hứa Hân Di mới viết cho Tề Vũ, vừa thẹn thùng hỏi:
-         Đây là số điện thoại của em, còn của anh là...
Thực ra cô đã có số điện thoại của anh từ lâu rồi, chỉ là không dám gọi cho anh thôi.Tề Vũ xé một tờ giấy trong cuốn sổ tay của mình ra, viết nhanh một hàng chữ số rồi nhét vào tay Đồng Đồng. Chưa chờ cô trả lời, anh đã quay người sang một hướng khác, đàn người lại rồng rắn kéo theo. Đồng Đồng nắm chặt tờ giấy như nắm chặt mật mã của tình yêu, một sự kích động khó hiểu bao vây lấy cô.Sau khi bước ra khỏi phòng triển lãm, Hứa Hân Di không hề khách khí “vòi” cô một bữa tối.Chỉ cần nghĩ tới việc ngày mai được hẹn hò với Tề Vũ, Đồng Đồng đã bắt đầu thấy hồi hộp, cô nghĩ hết một lượt về việc trong buổi hẹn hò sẽ chọn đồ ăn nào, nói chuyện ra sao...Ngày hôm sau, Tề Vũ chủ động gọi điện cho Đồng Đồng, sau khi hỏi han nhau vài câu trong điện thoại, Đồng Đồng cảm thấy con gái phải giữ hình ảnh của mình, bởi vậy cô giải thích:
-         Việc hẹn anh là trò đùa của bạn em, anh đừng hiểu lầm nhé...
Tề Vũ cũng không nghĩ ngợi nhiều, trả lời:
- Không đâu.Họ hẹn gặp mặt nhau ở công viên bách thảo trong trường vào buổi chiều hôm đó. Trong vườn trồng rất nhiều hoa lan, trên thảm cỏ xanh mơn mởn, những bông hoa màu tím nhạt điểm xuyết, giống như những vì sao rực rỡ mọc trong đêm tối. Mảnh đất xung quanh gốc cây ngô đồng trồng mấy khóm tường vi. Lúc này, hoa đã nở, những bông hoa màu tím và màu hồng phấn kiêu ngạo khoe sắc dưới ánh nắng mặt trời.Lần đầu tiên Đồng Đồng gặp Tề Vũ cũng là ở đây.2.Hồi học năm thứ nhất, Đồng Đồng hy vọng thi đỗ trong kỳ thi vượt cấp tiếng Anh chuyên ngành để tạo cơ sở cho việc học cao học sau này. Bởi vậy, ngày nào cô cũng dậy từ 5h30 sáng, làm vệ sinh cá nhân xong, đúng 6h cô tới vườn hoa học tiếng Anh. Buổi sáng đầu thu sương mù giăng mắc, trận mưa nhỏ tối hôm trước khiến nền đất ẩm ướt. Cô cầm quyển sách, miệng gặm một quả táo, vừa ăn vừa đọc lớn những đoạn thoại trong tiếng Anh. Cảnh sắc trong sương mù vô cùng thú vị, một vài người đi học sớm đi qua đi lại, mọi người chỉ nhìn thấy cái bóng mờ mờ của nhau trong sương mù.Thấy bên cạnh không có người nào, thần kinh vận động của Đồng Đồng bỗng trở nên hưng phấn. Cô vòng tay về phía sau, hứng chí nhảy ếch về phía trước. Mới nhảy được mấy bước, cô cảm thấy chân mình trượt đi, ngã vồ xuống đất. Nhưng cô không quan tâm, lại mỉm cười ngồi dậy, rồi không cẩn thận lại bám phải cái gì đó rồi trượt ngã lần nữa. Cô đứng thẳng lên, đang định nhìn quanh xem mình đứng ở nơi nào, nhìn xuống tay thấy có cái gì đó cứng cứng như là cành cây khô. Cô nghe thấy từ xa có tiếng người kêu lên, sau đó một cái bóng cao lớn nhanh như gió xuất hiện trước mặt cô, động tác vô cùng nhanh nhẹn, nhặt cái giá lên. Anh ta nói:
- Cô bé, bị ngã mà cũng cười vui vậy sao? Cái giá đỡ tôi chỉnh mất nửa ngày trời bị cô làm đổ rồi.
Đồng Đồng cảm thấy giọng nói của anh ta thật dễ nghe, là tiếng của người phương Bắc, dịu dàng, có sức hút ghê gớm.
Một lúc sau, anh chàng đưa máy ảnh cho Đồng Đồng, nói:
- Cầm giúp tôi một lát.Anh ta bắt tay vào điều chỉnh lại vị trí của cái giá, cố định lại máy ảnh. Nền đất hơi ẩm ướt, cái giá đỡ đứng không vững. Đồng Đồng nhìn thấy mình vừa giẫm phải một quyển vở, bèn nhặt lên xem, phát hiện ra trên bìa quyển sách đã in hai dấu chân của cô, bùn ướt dính đầy trên đó. Cô mở quyển sách ra, nhìn thấy trong đó có mấy nét vẽ phác họa, đều là những đường nét như rồng bay phượng múa.Đồng Đồng hỏi:
- Anh học ở Học viện Mỹ thuật hả?- Ừm.
- Hai tay anh ta vẫn bận rộn với công việc, đầu cũng không ngẩng lên, giọng điệu hình như không hề tỏ ra bực bội với việc vừa rồi.
Khi anh đứng lên, Đồng Đồng đưa máy ảnh cho anh. Anh nhận lấy, khi ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của cô - anh có một đôi mắt màu đen thông minh, sâu thẳm và nhanh nhẹn. Có thể vì sương mù buổi sáng nhuộm lên mặt anh một lớp da màu trắng, khiến ngũ quan của anh càng trở nên nổi bật.Tim Đồng Đồng đập thình thịch, hình như có cái gì đó vừa chèn lên trên.Cô im lặng mấy giây rồi vội đưa quyển vở cho anh.Anh chép miệng nói:- Quyển vở của tôi bị cô giẫm hỏng mất rồi.Để che lấp sự bối rối của mình, Đồng Đồng quyết định bắt chước những cô gái khác, nũng nịu nói:- Anh có cần nhìn vết bùn trên chân em không? Sao anh lại sơ ý đặt vở trên đất chứ, anh không thấy em bị ngã thế nào sao, cả người toàn là bùn.Anh lật quyển vở ra, không trả lời, hình như anh không có hứng thú với việc tranh luận cùng con gái.
 Đúng là một gã kiêu ngạo - trong lòng Đồng Đồng thoáng cằn nhằn.
 Anh im lặng một lúc, không ngẩng đầu lên, nói:
- Đất đằng trước rất tơi nên ướt lắm, cẩn thận đấy.Nói như vậy chứng tỏ anh đã nhìn thấy cái dáng vẻ của cô khi nhảy ếch và bị ngã? Đồng Đồng đỏ mặt, hỏi:
- Anh vẫn đang chụp ảnh hả?
Ánh mắt của anh nhìn về nơi xa, lạnh nhạt nói:
- Hoa lan trong sương mù đẹp quá, rất khó có thể chờ được một đợt sương như thế này.
Đồng Đồng cố ý làm ra vẻ nhẹ nhõm:
-         Anh cứ tiếp tục đi.
Cuối cùng anh cũng nhìn cô:
-         Cô không phát hiện ra cô đang đứng chặn trước ống kính của tôi sao?
Đồng Đồng xấu hổ lùi về sau mấy bước, kiễng chân nhìn vào khung cảnh xuất hiện trong ống kính của anh: Trong sắc màu xám lúc đậm lúc mỏng là một màu xanh mát mắt, từ đằng xa là bóng mấy bông hoa hiện lên rõ ràng, đẹp như một bức tranh thủy mặc. Lúc này, bỗng có một chú chim bay vụt qua, một chú chim màu xám có cái đuôi thật dài, cô bất giác kêu “a” một tiếng, bàn chân đang kiễng lên hạ xuống khiến bùn xung quanh bắn lên tung tóe.Anh vừa đưa tay ra giữ lấy vai cô, vừa nói:- Cẩn thận chút!Trong lòng Đồng Đồng thầm đánh giá thêm hai chữ “tốt bụng” cho anh chàng đẹp trai trước mắt.Cô ngượng ngùng nói:- Cảm ơn!Sau đó anh chăm chú vào cái máy ảnh của mình, không nói gì nữa.Sau đó, những ngày sáng sớm có sương mù ít đi. Cho dù là có sương mù thì Đồng Đồng cũng không gặp lại anh nữa.Không lâu sau đó, Đồng Đồng gặp anh lại ở ven hồ của khu trường phía nam. Mấy nam sinh của Khoa Sơn dầu ngồi bên hồ nước để vẽ bóng của những cành cây in trên mặt hồ. Cô nhận ngay ra đôi mắt đặc biệt của anh trong đám người đó. Cảm giác này nói với cô rằng: Đúng vậy, đúng là anh.Trên cơ thể của một số người luôn tồn tại cảm giác mà bạn vẫn chờ đợi.Có hình dáng của một số người thường quan trọng một cách kỳ lạ.
Cô không dám chào hỏi anh, cô không dám nói với anh rằng:
-         Chào anh, em chính là cô gái lần trước làm đổ giá đỡ của anh.Vậy thì ngốc quá! Những chàng trai khác sẽ cười nhạo cô, hơn nữa cách đó không xa luôn có những cô gái đang giả vờ đi tản bộ, nhưng bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng lao về phía anh. ửa năm sau, Đồng Đồng mới biết tên anh là Tề Vũ.
Khi đó, Hứa Hân Di kéo tay cô đi xem bảng thông báo của trường, nói:
-         Chẳng mấy khi trường mình có một nhân vật như vậy - đẹp trai dã man, hơn nữa lại còn tài năng hơn người!
 Khi Đồng Đồng nhìn vào bức ảnh và cái tên dán trên bảng thông báo, một cảm giác tự ti dâng lên trong cô. Cho dù là như vậy, cô cũng khó có thể kìm chế cảm xúc của mình dành cho anh.Sau đó, tranh sơn dầu của anh tham gia vào cuộc triển lãm tranh quốc tế và đoạt giải; tác phẩm của anh được nhiều phòng tranh cả trong và ngoài nước sưu tầm; ảnh và tác phẩm của anh được phóng to ra rồi dán trên bảng thông báo của trường hơn một tháng trời; anh...Dần dần, Đồng Đồng đã quen với việc đi tản bộ một mình ở gần hồ nước ở khu trường phía nam.Cuối thu, trên mặt hồ rơi rất nhiều lá cây ngô đồng, gió nhè nhẹ thổi qua, gợn lên những cơn sóng nhẹ trên mặt hồ. Xung quanh không một bóng người, cô nhẹ nhàng ngồi ở đó đọc hết một quyển sách, uống hết một hộp sữa dâu, sau đó quay người về ký túc xá.Lúc quay người lại, cô nhìn thấy anh đang ôm giá vẽ đứng sau lưng cô - đó chính là Tề Vũ, đến bên hồ để vẽ tranh.Trái tim Đồng Đồng hình như sắp tung ra khỏi lồng ngực, quyển sách trong tay cô suýt nữa thì rơi xuống. Cô cố làm ra vẻ rất bình tĩnh, đi lướt qua người Tề Vũ, nhưng trong lòng thì lại buồn rầu vì trang phục và đầu tóc mình khi đó - nếu, chỉ là nếu, anh vẫn còn nhớ tới mình, chắc sự việc sẽ không như vậy.Cô không có dũng khí chào hỏi anh, mặc dù hai chữ “Tề Vũ” đã vang lên trong tim cô hàng ngàn hàng vạn lần. Đồng Đồng im lặng đi qua anh - đôi mắt lạnh nhạt của anh nói với cô rằng, họ là hai người xa lạ.Đồng Đồng hy vọng biết bao nhiêu rằng anh nhớ tới cô, nhưng đó chỉ là hoang tưởng mà thôi. Bởi vậy cô cắn chặt cái ống hút của hộp sữa, thất thần đếm từng bước chân của mình, chầm chậm bỏ đi.
Mới đi được năm bước, một giọng nói vang lên sau lưng giữ chân cô lại:
-         Này, chờ một chút!Giọng nói ấy khiến trái tim cô đập điên cuồng trong lồng ngực.
Đồng Đồng quay người lại, thấy Tề Vũ đang chau mày nhìn mình:
-         Cô bé, em có thể ngồi trên hòn đá như vừa rồi được không?Hình như tim Đồng Đồng nhảy vụt lên, cô nhún vai, giả vờ như không thể giúp được, tiếp tục đi về phía trước.
 Tề Vũ hình như hơi lo lắng, anh tới gần cô, ấn tay vào vai cô, nói:
-         Giúp tôi chỉ ba phút thôi.Ánh mắt khẩn thiết của anh có một sức mạnh khiến người ta không thể không nhận lời.
Đồng Đồng nói:
-         Em không phải tên “này”, em tên là Đồng Đồng.
Tề Vũ nói:
-         Ồ, Đồng Đồng? Rất vui được quen em, tôi...
Đồng Đồng ngắt lời anh, nói:
-         Em biết, anh là Tề Vũ!
Tề Vũ quan sát cô một lúc, sau đó kinh ngạc nói:- Là em sao? Sáng hôm đó em làm đổ giá vẽ của tôi... Trùng hợp thật!
 (Còn nữa)
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HUYÊN THẢO CHƯA TÀN  (Tiếp)



...Không hoàn toàn là trùng hợp. Bất cứ nơi nào anh từng đi qua, Đồng Đồng cũng tới đó rất nhiều lần để cố tình “tạo” ra cơ hội được gặp anh. Nếu trên thế giới này thực sự có “Nguyên tắc sức hút” như trong sách nói, thì có lẽ có thể coi là cô đã thành công!
Sự kỳ vọng trong lòng Đồng Đồng đã tiến thêm được một bước nhỏ, mặc dù lúc này cô vô cùng vui sướng, nhưng vẫn chỉ lạnh nhạt nói:
- Anh nhớ em sao?
Ánh mặt trời của mùa thu bay lượn trên mái tóc Tề Vũ, anh cười nhẹ nhàng:
- Ừ, quyển sổ vẽ của tôi bị hỏng dưới chân em mà.
Đồng Đồng ngồi xuống chỗ cũ, họ gần như không nói gì với nhau nữa. Tề Vũ chăm chú ngồi vẽ, thi thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Đồng Đồng, suy nghĩ điều gì đó.Rất lâu sau, Đồng Đồng phải mất rất nhiều công sức mới có được số điện thoại của Tề Vũ, có điều khi đó cô nghe nói anh và mấy người bạn cùng khoa đã đi Tây Tạng...
3.Đồng Đồng ngước mắt lên nhìn Tề Vũ đang từ đằng xa đi tới. Ánh mặt trời xuyên qua những tán cây long não, để lại vài vệt nắng trên vai anh, chiếc bóng đi cùng từng bước chân nhanh và mạnh mẽ của anh khiến cô có cảm tưởng như anh đã vượt qua hàng vạn ngọn núi cao để đến với cuộc hẹn này.Anh càng lúc càng gần, trái tim của Đồng Đồng càng lúc đập càng nhanh.Lúc này, một cô gái giống như một chú bướm bay qua. Cô nhào vào lòng Tề Vũ, đưa hai tay ra ôm chặt lấy anh, các động tác kích động của cô khiến Tề Vũ suýt nữa thì té nhào. Cô mỉm cười gọi tên anh, nũng nịu đấm nhẹ lên vai Tề Vũ, chiếc ba lô sau lưng lắc qua lắc lại.
 Cô mỉm cười nói:
- Anh Tề Vũ, anh về lúc nào sao không nói cho em biết?
Đồng Đồng nhìn chằm chằm vào cô gái đó - mái tóc ngắn như con trai, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại, cái lúm đồng tiền hằn sâu bên khóe miệng.
Cô thân mật dựa vào Tề Vũ, nũng nịu:
- Anh đồng ý với em rồi đấy, mấy ngày này phải đi chơi với em.
Tề Vũ nói:
- Khả Khả, hôm nay em không phải đi học sao?
Khóe miệng Hạ Khả nhếch lên cao:
- Hơn nửa năm nay không gặp anh rồi, người ta làm gì còn tâm trạng mà vẽ tranh! Giờ học vẽ còn bị thầy Thủy Phấn mắng!
- Làm sao?
- Thầy nói em vẽ tranh toàn màu lạnh, không phong phú!
- Thầy đâu có nói sai..
Cô níu cánh tay anh, làm nũng:
- Em không biết, tóm lại là hôm nay em - không - đi - học!
Bỗng dưng Đồng Đồng hiểu ra mình không cần phải nhớ những lời mà cô đã học thuộc cả buổi tối hôm qua, có lẽ bây giờ cô sẽ không cần dùng tới chúng nữa.Lúc này, Tề Vũ đã đi gần tới chỗ cô, đưa một bức tranh sơn dầu đã gói bọc cẩn thận cho Đồng Đồng.- ... - Cầm bức tranh trong tay,
 Đồng Đồng ngạc nhiên nhìn Tề Vũ.- Tặng cái này cho em. - Anh nói rất đơn giản.
Bức tranh chỉ to bằng một tấm gương, nếu treo trên đầu giường thì thật là thích hợp! Có điều hình như Tề Vũ chỉ định đến để tặng tranh thôi thì phải.
Đồng Đồng ngơ ngẩn nhìn anh, nói:
- Cảm ơn anh.
- Không cần khách sáo, chúng ta là bạn bè mà.
- Anh mỉm cười, vẫn lạnh nhạt như thế.Anh thật là khách sáo, Đồng Đồng nghe trái tim mình lành lạnh.
Tề Vũ nói tiếp:- Hay là tối nay mọi người cùng ăn cơm với nhau?
Trong lòng Đồng Đồng lại lóe lên một tia hy vọng, đang định nói: “Được ạ, em mời mọi người” thì cô bé Hạ Khả đứng bên cạnh đã lắc tay Tề Vũ, kiễng chân lên nói thầm vào tai anh điều gì đó.
Tề Vũ nghĩ một lúc rồi nói:- Hay là để lần sau nhé? Lần sau tôi mời.
Thế là Đồng Đồng buồn bã ôm bức tranh trở về ký túc xá.Hứa Hân Di giúp Đồng Đồng treo bức tranh lên tường, nói:
- Cô bé đó chẳng lẽ lại là người yêu của anh ấy? Có cần tớ giành Tề Vũ về cho cậu không?Không phải là người yêu của anh thì sao lại nắm tay anh rồi đòi anh đi chơi với mình cả ngày? Dù sao thì từ trước tới giờ Đồng Đồng cũng chưa thấy anh thân mật với người con gái nào như thế, hơn nữa cô gái đó lại có vẻ rất hoạt bát, lanh lợi, còn mình thì cứ như một khúc gỗ.Chuyện này làm Đồng Đồng buồn rầu suốt mấy ngày.Bởi vì đã đồng ý với Hứa Hân Di là cùng cô đi làm tóc nên Đồng Đồng mang theo một quyển tạp chí, ngồi trong tiệm làm tóc cả một ngày. Không biết vì sao, Đồng Đồng nhìn vào dáng vẻ mình trong gương, nhưng trong đầu lại xuất hiện lên hình ảnh Hạ Khả ở bên cạnh Tề Vũ. Trong lúc giận dỗi, cô quyết định “hành hạ” mái tóc dài của mình - nhưng còn chưa cắt xong đã thấy tóc hơi ngắn, thực sự lại không dám cắt ngắn hẳn, kết quả là tóc cô xoăn tít lên.
Thêm vào đó là cái mái tóc dày khiến đầu cô không khác gì bị một cái nồi úp lên.Hứa Hân Di mở lớn mắt nhìn cô chăm chăm:
- Cái nấm này to quá!
Hứa Hân Di cũng không hài lòng lắm với mái tóc xoăn của mình, hai cô bạn buồn rầu kéo nhau ra khỏi tiệm làm tóc. Kiểu tóc mới của Hứa Hân Di trông quá già, kiểu tóc của Đồng Đồng thì lại quá trẻ con, hai người đi cùng với nhau khiến người ta có cảm giác như hai mẹ con.Hứa Hân Di đề nghị ra bảng thông báo của trường xem câu lạc bộ phê bình điện ảnh mà gần đây cô tham gia có hoạt động nào mới không. Trên bảng thông báo thưa thớt bóng người có hai quảng cáo mới: Lớp bồi dưỡng tiếng Anh cấp 4 tuyển sinh và Phòng tranh Nhật Tri tuyển người mẫu. Phòng tranh Nhật Tri do Học viện Mỹ thuật của trường mở ra, chủ yếu là tiến hành bồi dưỡng sinh viên mỹ thuật cho trường cấp ba thuộc trường này.
 Bỗng Đồng Đồng nhớ ra Tề Vũ cũng là giáo viên của phòng tranh này một thời gian khá dài.Hứa Hân Di đẩy cô, hỏi:
- Cậu không định tới phòng tranh của Tề Vũ để làm người mẫu đấy chứ?
Đồng Đồng ghi số điện thoại liên lạc lại, nói:
- Tớ chỉ định tìm một công việc làm thêm để kiếm chút tiền tiêu vặt thôi mà.
- Tớ thì nghĩ chắc vì cậu muốn ngày ngày nhìn thấy anh ta.
 Cậu cần nghĩ kỹ đi, chắc không phải làm mẫu khỏa thân chứ?Đồng Đồng chỉ vào một đoạn chữ trên bảng: Đáp ứng nhu cầu của kỳ thi đại học, yêu cầu nữ sinh làm mẫu vẽ chân dung, thời gian làm việc: một ngày 4 tiếng...4.Thời gian phỏng vấn là ba ngày sau.Lúc đi vào nơi phỏng vấn của phòng tranh Nhật Tri, Đồng Đồng phát hiện trên ghế đã có rất nhiều nữ sinh ngồi chờ. Chỉ cần liếc mắt qua là biết họ đều trang điểm rất cầu kỳ, nhìn ai cũng lộng lẫy, nổi bật, như thể đang tham dự kỳ thi hoa hậu. Đồng Đồng sờ lên mái tóc nấm của mình, nhất thời mất hết cả tự tin.
Đám con gái đang thì thầm với nhau điều gì đó.Một cô gái nói:
- Khuôn mặt của tớ khá nổi bật, chắc là sẽ được tuyển.
Có điều nghe nói làm người mẫu khổ lắm, nhưng chỉ cần hàng ngày được ở cùng với những người của Học viện Mỹ thuật thì cũng đáng.Có người lập tức trả lời:
- Mỗi ngày ngồi bốn tiếng đồng hồ, lại còn không được động đậy, không khó mới lạ!
Tớ thấy trên “Midnattsol” nói, Tề Vũ là giáo viên ở đây, nếu mà ngày nào cũng được anh nhìn vào bốn tiếng... Wa, thật là ngại quá!- Tại sao lại thở dài?- Bao nhiêu người thế này...Một lúc sau, những người tham gia phỏng vấn đều được gọi vào, mọi người ngồi thành một hàng dài, trông vô cùng chuyên nghiệp.Tề Vũ từ phòng trong bước ra. Hôm nay anh mặc một chiếc áo dệt kim màu xanh lam, mặt trước là những hình vẽ phức tạp chuyển từ màu trắng sang màu xanh, từ màu nhạt thành màu đậm, thêm vào đó là chiếc quần màu lam nhạt khiến anh vô cùng nổi bật.Anh vừa đi ra vừa chăm chú nhìn tập tài liệu dày cộp đang cầm trên tay. Đồng Đồng cảm thấy tay mình thoáng run rẩy, còn không cẩn thận chạm vào người bên cạnh. Người đó ngạc nhiên quay đầu lại khiến mặt cô lại càng đỏ hơn.Tiếng xì xào bàn tán bỗng dưng biến mất. Mọi con mắt đều đồ dồn về phía Tề Vũ - họ hy vọng vận may sẽ rơi xuống đầu họ.Ánh mắt của Tề Vũ liếc qua đám người rồi bỗng dưng dừng lại.
Tề Vũ nhìn Đồng Đồng, sau đó nói:
- Làm người mẫu rất vất vả, không được dừng ở giữa giờ, không được tùy tiện cử động, không được nhận điện thoại, các bạn đã suy nghĩ kỹ chưa?
Tất cả các cô gái đều ra sức gật đầu.Tề Vũ chần chừ một lát, sau đó chỉ vào Đồng Đồng:- Chính là em - cô gái đầu nấm ngồi ở giữa đó. Bởi vì phòng tranh cần một cô gái có dáng vẻ học sinh nên cảm ơn các bạn đã tới đây.Khi mọi người phát hiện ra Tề Vũ chỉ vào Đồng Đồng, họ lập tức nhao nhao lên:
- Cô ta?
- Trời ơi, mình còn tốn tiền đi mua một bộ quần áo người lớn một chút..
.- Tại sao? Sao lúc trước không nói rõ ràng? Tôi mà đi cắt đầu nấm có khi còn đẹp hơn cô ta!- ...Mọi ánh mắt đều đổ vào Đồng Đồng, họ đều cảm thấy số phận thật không công bằng, cũng cảm thấy Tề Vũ hôm nay thật khác lạ.
 Nhưng chẳng còn cách nào khác, họ chỉ có thể thất vọng ra về. Sau khi mọi người ra về, Đồng Đồng đi theo Tề Vũ vào phòng làm việc của phòng tranh.Đồng Đồng vuốt tóc mình, nói:
- Tóc em có xấu lắm không?
Có phải vì vậy nên anh mới chọn em không?Tề Vũ không trả lời, chỉ rót một cốc nước đưa cho cô:- Tại sao em lại muốn làm người mẫu? Không làm ảnh hưởng tới thời gian học tiếng Anh của em chứ?Sự tích cực ban đầu của Đồng Đồng đã không còn nữa, từ lâu cô không còn dậy sớm học bài, bây giờ chỉ là một con mèo lười mà thôi. Cô nói dối:- Bởi vì em thiếu tiền.Tề Vũ nhìn cô rồi nói:
- Tiền lương làm người mẫu không cao, trừ phi...
Đồng Đồng biết Tề Vũ định nói gì, trong lòng cô thầm thở dài - xem ra anh không hiểu lí do thực sự khiến mình tới phòng tranh.Lúc này, Hạ Khả từ bên ngoài ào vào như một cơn lốc. Mắt Đồng Đồng vừa bắt gặp mắt cô bé đã cảm thấy cô gái này không ưa mình. Đồng Đồng thầm nghĩ, tại sao Tề Vũ lại thích một cô gái bướng bỉnh như vậy nhỉ?Hạ Khả ngồi phịch xuống chiếc ghế mà Tề Vũ đang ngồi, hai chân thong thả đung đưa. Một lúc lâu sau, cô bé bám lấy tay anh, nhìn đồng hồ, nói:
- Anh chọn cô ấy làm người mẫu hả?
Xem giờ xong, cô vẫn không buông tay anh ra mà dùng tay vẽ một vòng trong lòng tay anh.
- Nếu biết Đồng Đồng tới đây thi tuyển người mẫu thì tôi đã không cần phải dán thông báo rồi. Tề Vũ rút tay ra, nghiêm nét mặt nhìn Hạ Khả.
- Mau đi vẽ tranh đi, nếu không lại bị thầy mắng bây giờ.Hạ Khả lắc đầu:
- Em không đi, để xem hai người thì thầm gì với nhau.Tề Vũ không đáp lời cô, chỉ đứng lên nói với Đồng Đồng:
 - Em cùng tôi đi tham quan phòng tranh nào.Diện tích phòng tranh chỉ khoảng hơn một trăm mét vuông, vốn dĩ là xưởng in ấn của trường cũ cải tạo lại. Hai bên phòng tranh là những cánh cửa sổ lớn được mở rộng, mọi người đều có thể nhìn thấy sân bóng rổ và mấy gốc cây ngô đồng nhiều tuổi mọc trên sân. Trên mặt đất có rất nhiều giá vẽ và hộp dụng cụ vứt vương vãi, trông vô cùng bừa bộn. Các học sinh đều ngồi sau giá vẽ, vây xung quanh một tĩnh vật đặt trên đất. Trong phòng tranh chỉ nghe thấy tiếng giở sách loạt soạt và tiếng bút chạy trên nền giấy, không ai nói với nhau lời nào.Đồng Đồng đi sát sau lưng anh, để ý tới bài tập của các học sinh. Tất cả họ đều đang nhìn vào bức tượng có hình là đầu của Tề Vũ. Tề Vũ dừng lại trước một bức tranh vẽ những bức tranh hoạt hình và sao Hỏa, lùi về sau mấy bước….
 
* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *
( Còn nữa)
 
Bản biên tập này còn chưa hoàn thiện các bạn nhé, mong nhận được nhiều góp ý của các bạn, mình sẽ tiếp tục post thêm bài lên.
 
Đăng nhập để trả lời
0
HUYÊN THẢO CHƯA TÀN- (Tiếp)
                                             Chương II: HUYÊN THẢO
 
Tan và hợp là định mệnh không thể thay đổi, anh chuẩn bị chưa?
 
1.Đồng Đồng mất cả một buổi tối để hoàn thành bản sơ yếu lý lịch của mình, nhét chúng vào cái hòm thư đã được đánh dấu, cô biết mình không phải học chuyên ngành văn  nên phần trăm chiến thắng vô cùng nhỏ, bởi vậy, trong lý lịch, cô bày tỏ ý kiến rằng ngoài việc có thể đảm nhận công việc này, cô còn đặc biệt vẽ một bức tranh nhỏ trong phần tự giới thiệu.Một buổi sáng ba ngày sau, Đồng Đồng nhận được điện thoại của người làm việc trong tạp chí của trường, nói cô thứ hai tới phòng 901 tòa nhà số 13 khu A của trường để gặp mặt.
Nhận điện thoại xong, cô mới ngái ngủ ngồi dậy. Ánh mặt trời bên ngoài hắt những tia nắng rực rỡ qua cánh cửa sổ bằng thủy tinh có hoa văn màu xanh lục khiến cả căn phòng như ngập trong sắc xanh nhạt thật đẹp. Cô kéo rèm cửa ra, vui vẻ ngáp dài một cái, lòng tràn đầy tự tin.Hứa Hân Di đang ngồi trên giường soi gương nhổ lông mày, liếc về phía Đồng Đồng, nói:
-         Cậu làm cùng lúc hai việc, định tự tử vì mệt đấy hả?
Đồng Đồng nói:
-         Mặc kệ, tớ không muốn xin tiền sinh hoạt của bố mẹ nữa rồi.
Hứa Hân Di chán nản nói:
- Đừng tưởng mọi việc sẽ thuận lợi. Nghe nói Lục Hy Thần tính tình cổ quái, chưa ai nhìn thấy hắn cười. Nếu cậu làm trợ lý cho hắn chắc chắn không nhẹ nhàng gì đâu.Đồng Đồng hỏi:
- Cậu không quen người ta, sao lại biết?
Hứa Hân Di đắc ý nhướng mày:
-         Tớ hiện nay đang ở vùng đất tụ hội của những chàng trai mà - Câu lạc bộ Phê bình điện ảnh. Ở đó tin tức gì cũng có. Vả lại, chủ tịch câu lạc bộ Trần Đinh Hòa là anh em tốt của tớ, anh ấy là bạn học cấp ba với Lục Hy Thần.
Đồng Đồng thầm nghĩ, cho dù không thành công thì thêm một kinh nghiệm đi phỏng vấn cũng tốt, cô không nhất định phải làm công việc này. Bởi vậy cô chỉ mỉm cười, quay người bước vào phòng vệ sinh. Hôm phỏng vấn, quả nhiên tổng biên tập Lục Hy Thần đã nói:
- Cô rất may mắn, số đơn xin việc mà chúng tôi nhận được đủ xếp vào ba cái tủ lớn.Khi Lục Hy Thần nói câu này, đôi mắt của anh ta không nhìn Đồng Đồng. Sau lưng anh là một cánh cửa sổ lớn bám đầy dây leo, cái gã ngạo mạn đó đang ngồi sau màn hình máy tính, cúi đầu nghịch mấy chiếc lá trong cái bồn cây đã ngả vàng.
- Cô có biết chậu hoa này tên là gì không? - Anh ta hơi ngước đầu lên, tay chỉ vào bồn hoa, giọng nói lạnh nhạt.
 Đồng Đồng không đoán được câu hỏi này có liên quan gì tới cuộc phỏng vấn hay không, chỉ nghiêm túc nhìn chậu hoa rồi thẳng thắn đáp:
-         Tôi không biết.
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Lục Hy Thần ngạo mạn nhịp mấy ngón tay xuống bàn như đang đánh đàn, sau đó nhướng mày lên, nói:
-         Cái này cô cũng không biết mà còn dám tới xin làm trợ lý biên tập?
Đồng Đồng hơi bực mình. Mặc dù là phỏng vấn nhưng cô cũng chưa nghe nói rằng không biết tên của một loài thực vật mà lại bị chế nhạo như vậy. Hơn nữa, con người trước mặt ngay từ đầu đã có những biểu hiện khiến cô cảm thấy không thoải mái.Lục Hy Thần liếc Đồng Đồng một cái, sau đó nói:
- Đây là huyên thảo, loài cây này có tác dụng giúp người ta điều hòa tâm trạng, còn có thể giúp người bệnh giảm đau, giải tỏa mệt mỏi, bởi vậy huyên thảo còn được gọi là “Cỏ quên buồn”, hoa nở vào thượng tuần tháng sáu tới trung tuần tháng bảy, mỗi đóa hoa chỉ nở một ngày, thường là vào buổi sáng sớm, tới chiều thì khép lại, nửa đêm hoa tàn, nó chỉ có một ngày tươi đẹp.Đồng Đồng nghĩ, anh cứ thỏa sức trêu đùa tôi đi, ngài tổng biên tập.Cô buột miệng:
- Tôi không phải người làm vườn, tôi tới đây để xin vào chức trợ lý biên tập.
Lục Hy Thần đẩy tờ sơ yếu lý lịch của cô sang một bên, nghiêm túc nói:
-         Ngay cả những kiến thức thông dụng về thực vật mà cũng không hiểu, lại còn ngang bướng? Ngoài ra tôi nhắc nhở cô, là trợ lý của tôi, trước tiên phải biết chăm sóc cho cây cối của tôi, nếu không thì người ưu tú như thế nào cũng không đủ tư cách đứng ở đây.
Đồng Đồng ước sao mình có thể đổ lọ mực xanh đang đặt trên bàn lên đầu hắn.Cô còn chưa kịp nói gì, đã thấy Lục Hy Thần đứng lên. Anh đặt tay lên cái bàn làm việc màu vàng, nhìn chằm chằm vào mặt cô:
-         Còn nữa, dáng vẻ của cô đã thể hiện sự bất mãn với cuộc phỏng vấn này. Cô có biết lịch sự là gì không hả?
Đồng Đồng mở to mắt, không khách khí lườm hắn.Khuôn mặt của anh ta khá được, chỉ có điều ngoại hình lịch lãm dường như không phù hợp lắm với tính cách của anh ta - mặc dù mắt rất sâu, rất sáng, nhưng ánh nhìn lại hạn hẹp. Mặc dù người châu Á rất hiếm có người có sống mũi cao như anh ta, rồi cả cặp môi hoàn mĩ, nhưng như vậy vẫn không ngăn được sự khinh bỉ và chán ghét mà Đồng Đồng dành cho anh ta.
Đồng Đồng thực sự muốn hét to với anh ta rằng: “Cái vỏ ngoài đẹp thì được cái gì, con người tàn nhẫn như anh, ai mà thèm chứ”.Anh ta lạnh lùng lườm cô, vẩy tờ lý lịch trong tay rồi nói:
-         Thứ duy nhất thú vị là bức tranh cô vẽ trong bản lý lịch, bởi vậy tôi mới chọn cô tới phỏng vấn. Chúng tôi có lúc cần một số bản vẽ, thế này vậy, cho cô một cơ hội, ngay bây giờ cô vẽ một bức tranh cho tôi xem.
Chuyên ngành học của Đồng Đồng là tiếng Anh, vẽ tranh chỉ là sở thích nhất thời, cô thích tự do phát huy ngòi bút của mình khi rảnh rỗi. Cô lườm Lục Hy Thần rồi cắn môi, giằng cây bút trong tay anh ta, nhanh chóng vẽ lên giấy - một con rùa có cái đầu to rất khó coi đang ra sức bò lên, một cô gái ngồi trước mặt nó, trong tay cầm một sợi dây buộc vào cổ con rùa. Cô còn vẽ thêm một bức nữa - con rùa đang bị nằm ngược trên mặt đất, còn cô gái thì chống tay vào nạnh, một tay cầm roi đánh nó, một chân giẫm lên nó.Vẽ xong, Đồng Đồng đặt bút trước mặt Lục Hy Thần, sau đó giằng tờ lý lịch trong tay anh ta, không thèm quay đầu lại, bỏ đi luôn. Cô vừa xuống cầu thang vừa tưởng tượng sắc mặt của tổng biên tập lúc đó, bất giác thấy tâm trạng mình khá lên nhiều.
Sau khi về đến ký túc xá, Đồng Đồng nói với Hứa Hân Di:
-         Chuyện này hỏng thật rồi! Cái gã đó thật là vô lý, không những kiêu ngạo, không tôn trọng người khác lại còn cố ý hỏi khó tớ. Cũng may tớ cố tình vẽ hai bức tranh ngầm chửi hắn, nếu không hôm nay sẽ tức chết vì hắn mất.- Ngầm chửi?
Đồng Đồng, gia cảnh nhà anh ta hoành tráng lắm đấy. Mẹ anh ta nguyên là viện trưởng Học viện Văn học, bố anh ta làm gì đó ở tỉnh ủy. Người như vậy chắc chắn từ nhỏ đã được chiều chuộng, chỉ quen ra lệnh cho người khác. Suy nghĩ của anh ta không giống như những người ở giai cấp thấp như bọn mình. - Hứa Hân Di nhắc nhở Đồng Đồng.
-         Cậu đừng có đùa với hắn được không, nếu không ngày nào đó bị người ta “xử” mà không hiểu là có chuyện gì xảy ra.
 Nói xong, cô đưa tay lên cổ Đồng Đồng làm động tác như định siết cổ cô.Con ông cháu cha? Gia cảnh cũng ghê quá nhỉ? Trong đầu Đồng Đồng lại xuất hiện hình ảnh của Tề Vũ. Anh tài năng xuất chúng, lại chân thành, thân thiện, vừa nghĩ tới anh, cô đã thấy lòng mình ấm áp hơn nhiều.Ai ngờ hai ngày sau, Đồng Đồng nhận được một cú điện thoại thông báo cô đã trúng tuyển vào tạp chí của trường.Cô hơi ngạc nhiên. Không! Phải nói là ngạc nhiên tột độ!
 Tại sao tổng biên tập Lục lại cho cô làm trợ lý của anh ta? Lẽ nào anh ta bị bức tranh con rùa làm cho chóng mặt nên đầu óc có vấn đề sao? Anh ta không ngốc như vậy chứ? Đồng Đồng suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, cô mà làm việc cùng một ông chủ có cái đầu rùa này thì chỉ sợ chẳng có gì hay ho xảy ra cả, bởi vậy cô phải suy nghĩ thật kỹ vấn đề này.Đôi mắt Hứa Hân Di còn mở lớn hơn:
-         Gần đây sao cậu gặp may thế? Muốn gì là được nấy.
Đồng Đồng dang hai tay ra, nhắm mắt, nói:
-         Trời ơi! Nếu thế thì tớ muốn mình xinh hơn, người đẹp hơn, đáng yêu hơn!
Hứa Hân Di ném một cái tất về phía Đồng Đồng:
-         Cậu điên rồi hả! Thế rốt cuộc có đi làm trợ lý hay không?
 Đồng Đồng miễn cưỡng nhìn Hứa Hân Di mỉm cười nói:- Thế thì đi vậy. Nói không chừng sau này tớ sẽ làm biên tập, tích lũy chút kinh nghiệm cũng tốt chứ sao.Hứa Hân Di nói
:- Bây giờ mà đã nghĩ tới chuyện sau này rồi.
Ừm, xem ra Đồng Đồng nhà ta có mắt nhìn xa trông rộng lắm.
Đồng Đồng nói:
-         Nghe chua thế, bởi vì tớ không có một ông bố là một nhà doanh nghiệp chứ sao!Bố Hứa Hân Di có một công ty buôn bán ở vùng duyên hải, sau khi tốt nghiệp, cô ấy có thể học lên cao hơn hoặc kế tục sự nghiệp của bố, tóm lại là không phải lo gì cho tương lai.
Cô gái học lực giỏi, đạo đức tốt, hoàn cảnh gia đình lại không có gì đáng chê nên con mắt nhìn người cũng vô cùng khắt khe, bởi vậy cho tới giờ Hứa Hân Di vẫn chưa có bạn trai.Hứa Hân Di hơi giận, nói:
- Cậu thật là! Cậu không phải là tớ, làm sao biết nỗi khổ khi bị mọi người gò bó!Haizz, đúng là người nào cũng có nỗi khổ riêng.
 (Còn nữa)
Đăng nhập để trả lời
0
HUYÊN THẢO CHƯA TÀN- ĐỒNG PHI PHI(Tiếp)
 
2.Đồng Đồng lấy hết tự tin và dũng khí tới tạp chí của trường báo cáo, chuẩn bị đối mặt với mọi thách thức mới. Tòa nhà làm việc của tạp chí nằm ở trong cùng khu phía bắc của trường, không những ở cách xa ký túc xá của Đồng Đồng mà còn phải đi qua một khu rừng cây long não rất lớn. Tòa nhà số 13 là một tòa nhà nhỏ ba tầng có bức tường gạch màu đỏ khói, dáng vẻ rất cổ kính, nghe nói nó là căn nhà được lưu giữ lại từ thời dân quốc. Những sợi dây leo màu xanh bám dày đặc trên bức tường ngoài căn nhà như những cái chân to lớn chỉ xỏ được một nửa vào chiếc tất nhỏ.Lúc Đồng Đồng gõ cửa rồi mở cửa phòng làm việc của Lục Hy Thần, anh đang tìm cái gì đó khắp nơi. Anh không ngẩng đầu lên, chỉ nói:- Mau lên, giúp tôi tìm đồ.Đồng Đồng quỳ xuống:
- Tìm gì ạ?
Anh cúi thấp đầu, lôi hết đống sách trong cái ngăn kéo cuối cùng của chiếc tủ làm bằng gỗ bạch đàn ra, nói:
-          Có một quyển sổ màu xanh lam, có thể kẹp trong một quyển sách nào đó. Trong quyển sổ có hai bức ảnh, cần phải mang ngay tới xưởng in để điện phân.Ngày đầu tiên đi làm thì phải tích cực một chút.
Đồng Đồng chia đôi đống sách ra, đặt chúng lên bàn làm việc, nửa còn lại thì đẩy ra xa. Cô cẩn thận giở từng quyển vở, chỉ sợ bỏ sót quyển nào đó. Rất nhiều sách đều được gói bọc cẩn thận, dày như một viên gạch, giở ra rất mệt. Cô “tích cực” quá, đến nỗi có những quyển sách đã cũ bị cô giở mạnh rách mất vài trang. Cô vội vàng nhét đại chúng vào trong, còn len lén nhìn Lục Hy Thần, cũng may, anh ta không hề chú ý gì tới động tác của cô. Anh chỉ cau mày, trong tay cầm một cuốn sách đã long gáy, ra sức tìm.Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, hắt ánh nắng lên nửa khuôn mặt anh, khiến mặt anh như được dát vàng. Nửa khuôn mặt đó như một bức tượng trong bảo tàng mỹ thuật được điêu khắc tỉ mỉ, chỉ có điều biểu cảm trên khuôn mặt hơi cứng, thiếu sinh khí.
Đồng Đồng thầm nghĩ, nếu con người này dịu dàng hơn một chút thì quả là hoàn mĩ.Quyển sách trong tay oằn mình trước sức giở, đã sắp long hết ra thì Đồng Đồng tìm thấy quyển sổ nhỏ đó. Bức ảnh được ép thẳng tắp trong quyển sổ nhỏ, đã hơi ố vàng. Cô giơ bức ảnh lên, hưng phấn nói:
-          Này, tôi tìm ra rồi.
Lục Hy Thần nói:
-          Đưa tôi xem nào
Cô thích chí đứng lên, làm đống sách đặt trên bàn đổ xuống. Cô vội vàng lấy tay ra đỡ, nhưng ai ngờ giữ không chắc, khiến quyển sách được bọc bằng hộp gỗ rất cẩn thận ở giữa rơi xuống... Mắt nhìn thấy cuốn sách sắp rơi thẳng vào cây huyên thảo bảo bối của tổng biên tập, cô đưa tay ra đón. Wa, may quá! Suýt chút nữa thì cuốn sách đã đè nát cây huyên thảo rồi. Cô vừa thở phào ra nhẹ nhõm thì quyển sách đã rơi xuống lọ mực để bên cạnh.Lọ mực rơi từ trên bàn xuống, đập vào tay vịn của ghế rồi rơi xuống nền gỗ, vỡ thành hàng ngàn mảnh nhỏ.
Lục Hy Thần lùi về sau, trang sách trong tay rơi xuống bên cạnh, những giọt mực như đang làm mặt hề trên ngực anh, sau đó còn bắn tung tóe ra xung quanh, khó coi hơn là mặt bên trái của anh lấm tấm những giọt mực như là vừa bị dính vừng đen lên trên...Đồng Đồng không dám nhìn anh, hoảng hốt nói:
-          Để tôi lau giúp anh.
Đôi mắt Lục Hy Thần nhìn chằm chằm xuống nền nhà, hét:
-          Đừng động đậy!
 
 
…Xem ra chắc là hiểu lầm lớn rồi! Đồng Đồng vội vã rút mấy tờ giấy ở bàn rồi bước đi. Không ngờ Lục Hy Thần cúi lưng xuống, đưa tay về phía lọ mực vừa bị vỡ... Mắt Đồng Đồng thoáng sáng lên, chân đã giẫm phải một mảnh thủy tinh, trượt một cái, cô tiện tay vội tóm lấy cái ghế bên cạnh, đứng vững lại. Cô thở phào, lần này may mà không gây ra việc gì nữa.Lúc này, Lục Hy Thần chỉ vào chân cô, sắc mặt tái xanh. Đồng Đồng nhấc chân lên, phát hiện dưới giày cô dính một tờ giấy - tờ giấy đã bị mực nhuộm đen mất một nửa. Anh nhìn chằm chằm vào chân cô, khó khăn lắm mới thốt được một câu:
-          Tôi nói rồi, bảo cô đừng động đậy!
Thì ra ý của anh là vì tờ giấy này.Tờ giấy đó nếu nhìn kỹ thì vẫn thấy tiêu đề màu xanh, hình như còn có cả chữ ký. Lục Hy Thần nhìn Đồng Đồng bằng ánh mắt lạnh như băng, xem ra anh ta sắp nổi giận tới nơi.Đồng Đồng nghĩ, làm gì tới mức ấy, chỉ là quyển sách rách thôi mà. Cô hoang mang đứng tại chỗ, bàn tay cầm tờ giấy dừng lại trong không trung. Bàn tay cô dừng cách mặt anh chỉ một centimét, cảm thấy một luồng gió lạnh khiến mình rét run.Ánh mắt của Lục Hy Thần chầm chậm liếc từ dưới chân Đồng Đồng lên tới mặt cô, như một người đang tiến hành chụp X quang. Anh nhìn cô mấy giây, trong quá trình này, khuôn mặt anh biến đổi mấy lần, từ giận dữ dần dần quay trở lại trạng thái bình tĩnh, lạnh lùng ban đầu - hình như anh rất chú ý tới việc kiềm chế tâm trạng của mình.
Đồng Đồng phát hiện ra anh là một con người rất kỳ lạ, từ người anh có cả sự lịch lãm cũng như thô bạo, tất cả tập trung trong lớp vỏ bọc lạnh lùng, có thể đây là kết quả của việc anh cố tình kìm chế bản thân.Cô chỉ đành tránh ánh mắt của anh, nhẹ giọng nói:- Xin lỗi.Lục Hy Thần không nói gì, bộ quần áo trắng muốt còn lưu lại một vết mực đen to tướng, vô cùng xấu xí. Anh quay người đi, gập cuốn sách trên đất lại. Đồng Đồng nói nhỏ:
-          Tay anh vẫn chưa..
Cô còn chưa nói hết, anh ta đã lạnh lùng:
-          Ra ngoài!
Cho tới lúc này, Đồng Đồng và Lục Hy Thần vẫn chưa hề hoàn thành bước đầu tiên mà một nhân viên mới nên làm: tự giới thiệu, suy nghĩ về công việc mới, những trao đổi khách sáo... Xem ra cô đã khiến anh ta nổi giận rồi.Đồng Đồng đi ra khỏi phòng làm việc của anh, âm thầm khép cửa lại. Cô bắt đầu phủ định suy nghĩ của mình ngày hôm qua, đoán rằng năm nay mình là năm hạn, chắc bị sao Thái Bạch chiếu. Cô như một kẻ tội đồ đang chờ người ta phán quyết, thấp thỏm ngồi trước máy tính, tiện tay giở một cuốn tạp chí. Biên tập viên Tiểu Phàm đi tới nói với cô vài câu, cô cảm thấy mình không tập trung được vào việc gì, vì cô mà lọ mực bị đổ, vì cô giẫm lên mảnh giấy đó... Cô cảm thấy mình đã đang trên đường xuống địa ngục.Tiểu Phàm hỏi cô:- Tổng biên tập chưa giao việc cho cậu hả?Đồng Đồng khó chịu gật đầu.
Tiểu Phàm cũng cảm thấy sự thiếu nhiệt tình của cô nên không nói gì nữa, chỉ cầm mấy quyển tạp chí tới đặt lên bàn.Một lúc lâu sau, Lục Hy Thần ló đầu ra khỏi cửa, nói với Đồng Đồng:
-          Cô, lại đây!Có lẽ đi vào đó sẽ bị mắng!
 Đồng Đồng rón rén bước vào phòng. Cánh cửa vừa khép lại sau lưng, sách vẫn ở nguyên chỗ cũ, những mảnh vỡ và vết mực không động đậy. Cô lại nói:
-          Xin lỗi.
Lục Hy Thần bực bội xua tay, sau đó hỏi:
- Cô là sinh viên thực tập mới tới phải không, tên là gì?
- Đồng Đồng
Anh chau mày, hơi gật đầu rồi nói:
-          Được rồi, Đồng Đồng, dẹp chuyện tồi tệ vừa nãy sang một bên.
 
Cô ấp úng gật đầu.Lục Hy Thần đứng lên, mở hé cửa sổ ra, khiến căn phòng sáng sủa hơn một chút. Anh nói với cô vài chuyện, đa số đều là những việc nhỏ mà cô phải làm. Đồng Đồng thấy yên tâm - mặc dù anh vẫn không tỏ ra thân thiện hơn, nhưng xem ra anh ta cũng không có ý định cố ý gây khó dễ cho cô.Cuối cùng, anh chau mày chỉ vào đống đổ vỡ trên mặt đất, Đồng Đồng nhanh nhẹn hiểu ý anh. Khi cô quét dọn sạch sẽ đống mực và thủy tinh vỡ, Lục Hy Thần lại gọi cô lại:
-          Còn nữa, xuống tầng dưới lấy đồ.
 Anh ra lệnh cho cô bằng giọng nói cứng như đá. - Đừng có vụng về như thế nữa.
Lúc chạy xuống cầu thang, Đồng Đồng vừa chạy vừa nghĩ, sao mình giống như người ở của anh ta vậy? Anh ta ra lệnh cho người khác cứ như thể đương nhiên phải thế.Dưới tầng đã có người đang đứng chờ. Người đó đưa cho cô một cái túi giấy màu xanh ngọc. Đồng Đồng đón lấy cái túi, ngửi thấy trong đó là mùi thơm của quần áo, lúc lên cầu thang, Đồng Đồng lén liếc mắt vào trong túi, hình như là một chiếc áo sơ mi. Hừ, bắt người ta đi đưa áo, rồi lại bắt người xuống lấy, vị tổng biên tập này “oách” thật.Khi Đồng Đồng bước chân vào phòng làm việc lần nữa, Lục Hy Thần đã không còn ở đó. Cô đặt cái túi giấy lên bàn anh, không nhịn được lại nhìn vào tờ giấy mà anh ta bảo vệ như bảo bối.Trên tờ giấy là một màu đen kịt, nhìn kỹ cũng chẳng thấy có gì khác so với các trang giấy khác. Bên cạnh tờ giấy là một quyển sách cũ, tờ giấy này chắc bị rơi ra từ quyển sách đó. Cô nhìn bìa quyển sách: “Phong cách truyện và nguyên lý chế tác kịch”.Cuốn sách này có vẻ rất bình thường mà. Ôi, coi như là cô đen đủi thôi.
Lúc đi vệ sinh, Đồng Đồng nghe thấy vách bên cạnh có người nói:- Hôm nay tổng biên tập lại nổi giận hả?Người bên cạnh tiếp lời:
-          Đúng thế, hung dữ như Diêm vương vậy, hình như là cô gái ở khoa Ngoại ngữ mới tới làm anh ấy nổi giận.
Hai người cùng cười:
-          Chẳng mấy khi có người dám chọc giận anh ấy.
Sau khi trở về chỗ ngồi, Tiểu Phàm tới an ủi Đồng Đồng:- Đừng nghĩ nhiều làm gì, tính tình của tổng biên tập hơi nóng một chút, nhưng anh ấy không đáng sợ như những gì họ nói đâu, anh ấy không thù dai đâu. - Tiểu Phàm đã làm việc chuyên môn cùng Lục Hy Thần hơn một năm, nghe giọng nói của cô thì có vẻ như cô rất hiểu về anh.Tiểu Phàm khiến Đồng Đồng yên tâm hơn, cô nói khi làm việc cùng Lục Hy Thần có thể học được rất nhiều thứ, anh ấy làm thêm công việc biên tập ở nhà xuất bản, có rất nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này, chỉ cần chuyên tâm và có trách nhiệm một chút, anh ấy sẽ không gây khó dễ cho ai cả.
Đồng Đồng nhìn Tiểu Phàm, nghiêm túc gật đầu, nói:
- Được, tớ sẽ cố gắng.
(Còn nữa)
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
HUYÊN THẢO CHƯA TÀN-CHƯƠNG 2(Tiếp)
 
 
3.Đồng Đồng đi khắp các hiệu sách trong thành phố suốt một ngày trời mới mua được quyển sách “Phong cách truyện và nguyên lý chế tác kịch” xuất bản năm 1998.Thứ tư, Đồng Đồng đi làm sớm quá nên đành phải đi tản bộ trong khu rừng long não. Trong khu rừng còn một chút sương mù - khu rừng này cây cối rậm rạp, ánh mặt trời chiếu xuống chỉ như những vì sao nhỏ bé và tản mát. Những chiếc lá vàng không ngừng rơi xuống, lâu ngày, chúng tích lại thành từng lớp dày, thối ra dưới chân. Mùi của những chiếc lá mới rụng và lá cũ hòa quyện cùng mùi đất, khiến khu rừng có một sức sống rất mãnh liệt.Đồng Đồng tiện tay nhặt một chiếc lá, chầm chậm đi đi lại lại. Lúc này, một cô gái mặc bộ đồ thể thao màu xanh lam và một chàng trai thân hình cao lớn chạy qua bên cạnh cô. Đồng Đồng bất giác quay đầu lại nhìn - cô gái đó chính là Hạ Dương! Cũng may người bên cạnh Hạ Dương không phải là Tề Vũ!
Hạ Dương dừng bước chân bên cạnh Đồng Đồng, hỏi:
-          Cậu cũng chạy bộ buổi sáng hả?
Đồng Đồng nói:
-          Tớ làm việc ở tạp chí của trường, nhưng hôm nay tới sớm quá.
Hạ Dương nói:- Ký túc của tớ ở gần đây, ngày nào chạy bộ cũng qua chỗ này. Đúng rồi, hôm đó Hạ Khả trêu chọc cậu phải không? Thực sự xin lỗi, nó chỉ là một đứa trẻ con, vẫn còn bướng bỉnh lắm. Mỗi lần có người mới tới phòng tranh là nó lại giở trò này. Nhưng nó cũng không có ác ý gì đâu, cậu đừng quan tâm gì tới nó.Đồng Đồng hơi ngạc nhiên:
-          Sao cậu biết?
Hạ Dương nói:
-          Tối hôm đó nó gây chuyện ở bên ngoài, lúc tớ và Tề Vũ lôi nó về, nó nói thế. Cậu đừng trách nó, cũng đừng tin những gì nó nói.
Hạ Dương khách khí chào cô rồi lại chạy tiếp.Đúng tám giờ, cửa phòng làm việc mở ra, trong phòng chỉ có Tiểu Phàm đang ngồi đọc tài liệu sau chiếc máy tính. Trên bàn là một tách trà bạc hà đang bốc khói, cả căn phòng ngập trong mùi hương dìu dịu của bạc hà.Đồng Đồng mở máy tính rồi bắt đầu quét dọn vệ sinh. Quét xong phòng ngoài, cô bèn cầm chổi chui vào phòng của Lục Hy Thần. Cô tìm quyển sách bị thiếu một trang của Lục Hy Thần, đối chiếu với quyển sách mà cô vừa mới mua - ừm, đúng là không sai. Cô lấy quyển sách cũ ra và đặt quyển sách mới vào vị trí đó.Nhân tiện cô kẹp một tờ giấy vào trong quyển sách, viết một câu khách khí: “Tổng biên tập Lục, xin lỗi anh!”.Làm xong những việc này, Đồng Đồng tự pha cho mình một tách trà, sau đó ngồi xuống. Ánh mắt cô thi thoảng lại hướng ra cửa. Một lúc sau, mọi người lục tục kéo vào, duy chỉ có Lục Hy Thần là vẫn chưa xuất hiện.
Thì ra sáng nay anh đã dặn Tiểu Phàm, bảo cô đưa cho Đồng Đồng một số tài liệu và yêu cầu Đồng Đồng viết một bài văn. Đồng Đồng hơi thất vọng - cô nghĩ đủ mọi cách để cải thiện mối quan hệ giữa cô với Lục Hy Thần, ít nhất thì làm việc ở đây mà cả ngày cứ cãi vã với anh cũng không được. Đồng Đồng cũng rất muốn biết Lục Hy Thần sẽ có phản ứng như thế nào khi nhìn thấy quyển sách mới mà mình vừa mua.Buổi chiều, Lục Hy Thần tới. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền bằng hổ phách. Anh có phong cách ung dung, lịch lãm nhưng sắc mặt lại vô cùng lạnh lùng.Đồng Đồng muốn biết anh sẽ có phản ứng gì sau khi nhìn thấy quyển sách đó, thế là bèn lấy cớ đưa bài viết để vào phòng quan sát sắc mặt Lục Hy Thần, nhưng anh ta chỉ khẽ gật đầu, không nói năng gì.
 Nửa tiếng đồng hồ sau, Lục Hy Thần gọi Đồng Đồng vào phòng làm việc, vứt trả cô bài văn, sắc mặt vô cùng khó coi. Đồng Đồng vừa nhìn đã thấy trên bài văn mà mình cặm cụi viết cả buổi sáng chi chít mực đỏ như những con giun bò loằng ngoằng. Đồng Đồng vội an ủi bản thân: Đây là chuyện công, không phải anh ta cố tình làm khó mình.
Lục Hy Thần ngẩng đầu lên nhìn Đồng Đồng nói:
-          Cô có thể dụng tâm hơn một chút được không? Có những lỗi ngữ pháp cơ bản mà cũng sai! Còn nữa, viết lộn xộn, không hiểu cô đang viết gì nữa, cô tự đọc lại đi.
Đồng Đồng vội vàng giải thích:
-          Đây là lần đầu tiên tôi viết, tìm rất nhiều tài liệu...
Lục Hy Thần ném bút xuống bàn, nói:
-          Chả trách viết tệ như vậy!
Lập tức viết lại.Đồng Đồng “ừm” một tiếng rồi quay đầu đi luôn. Lục Hy Thần lại lạnh lùng bổ sung thêm một câu:
-          Nhớ vứt bài văn đó vào thùng rác, động não, dụng tâm, biết chưa?Bài văn viết lại mới hoàn thành được một phần ba đã tới giờ tan làm.
 Mọi người trong phòng làm việc đã về hết, Đồng Đồng không còn hy vọng rằng nhờ quyển sách mới của mình mà Lục Hy Thần sẽ có thái độ tốt hơn với cô. Nhìn những câu chữ ngày một dày đặc trong bài văn, Đồng Đồng còn hoài nghi rằng không biết Lục Hy Thần có cố ý “chơi” cô hay không - hình như anh ta cố ý muốn thấy cô phải xấu hổ. Lục Hy Thần ngồi trong phòng làm việc vẫn chưa thấy ra.Nhẫn nại! Phải nhẫn nại! Gần tới 7 giờ, Đồng Đồng lại một lần nữa thu hết tự tin, đặt bài viết cuối cùng tới trước mặt Lục Hy Thần. Anh ta nhanh chóng lướt qua một lượt, sau đó chau mày nói:
-          Văn viết gì mà khô khan vậy, nhưng ý tứ thì cũng được rồi.
Cô đừng đi vội, còn một việc nữa.Lục Hy Thần mở ngăn kéo lấy ra quyển sách mới. Anh ta nhìn Đồng Đồng, nghiêm khắc hỏi:- Quyển sách cũ của tôi đâu?Đồng Đồng chỉ vào tủ, nói:
- Ở ngăn cuối cùng của tủ sách, tôi mua một quyển sách mới để trả anh. Lục Hy Thần liếc về phía cái tủ sách mà cô chỉ, sau đó đập mạnh bàn, giận dữ nói:
- Tự tung tự tác! Ai bảo cô động vào sách của tôi? Cô có biết tôn trọng đời tư của người khác không hả? Cô rất thích xem lén sách của người khác sao? Đồ ngu ngốc!
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
 
HUYÊN THẢO CHƯA TÀN (Tiếp)
 
 
Đồng Đồng đứng chết trân ở chỗ cũ, hoảng sợ nhìn Lục Hy Thần.Cô không ngờ Lục Hy Thần lại nổi giận như vậy, hơn nữa còn nổi giận hơn cả lần trước. Trời ơi! Anh ta khi mắng người ta còn thích thêm hai từ “ngu ngốc” nữa, khiến Đồng Đồng rất bực mình. Cô vội vàng giải thích:
-          Lần trước tôi không cẩn thận làm bẩn một trang giấy, nên mới mua quyển sách mới đền cho anh. Tôi chỉ cảm thấy...
Lục Hy Thần chống tay lên bàn, như một con sư tử hung dữ sẵn sàng lao qua vồ mồi bất cứ lúc nào. Anh ta nắm chặt tay, gằn từng chữ:
-          Tôi cảnh cáo cô lần nữa, đồ của tôi đừng có đụng vào, cũng đừng lo việc của tôi, nếu không...
Đồng Đồng biết sự việc đến nước này thì không thể vãn hồi được nữa, tâm trạng cô dần dần chuyển từ sợ hãi sang phẫn nộ:- Người ta có lòng mà anh lại thế hả? Không thì làm sao? Cùng lắm thì tôi không làm nữa!
Anh thì có gì mà ghê gớm?
-          Cô hét lên với anh. Vừa dừng lời, nước mắt cô suýt nữa thì trào ra, nhưng cô cố cắn răng, nuốt ngược vào trong.- Tôi không phí lời với cô, mau trả quyển sách cũ lại cho tôi. - Anh ta vẫn nói với giọng điệu giận dữ như cũ.
Đồng Đồng mở tủ sách ra lấy quyển sách cũ, sau đó ném mạnh xuống bàn của Lục Hy Thần. Lục Hy Thần ném trả cô quyển sách mới, cô giận dữ ném quyển sách vào thùng rác.Ai ngờ hành động này của cô lại khiến Lục Hy Thần thấy không hài lòng, anh ta nói:
-          Cô làm gì vậy, quyển sách có thù oán gì với cô hả?
Cô quay đầu lại trừng mắt nhìn anh:
-          Liên quan gì tới anh! Tặng cho anh, anh không nhận, tôi cần nó làm gì? Vứt vào thùng rác là tốt nhất.
Lục Hy Thần nói với cô bằng giọng đe dọa:
-          Tôi khuyên cô tốt nhất là nên nhặt quyển sách lên.
Cô lạnh lùng nói:
-          Không!Cô cảm thấy Lục Hy Thần quả thật là quá đáng, cô lấy quyển sách đó hay không liên quan gì tới anh ta!
 Cô lườm anh một cái rồi quay người đi ra cửa.Anh lại nâng cao âm điệu:
- Cô đứng lại cho tôi!
- Không cần anh phải lo, sách tôi mua, tôi thích thì tôi vứt!
- Cô câm miệng lại! - Bỗng dưng Lục Hy Thần đi lại chắn ngang cửa.
Thân hình cao lớn của anh ta dường như che hết cả cánh cửa. Anh nhanh tay chộp lấy tay của Đồng Đồng, nói:
- Cô là một con ngốc! Cô có hiểu không, tác giả viết ra một quyển sách mất bao nhiêu tâm huyết? Cô tùy tiện vứt sách của người ta vào thùng rác, giẫm đạp lên tâm huyết của người ta, cô có nghĩ tới cảm nhận của người ta không hả?
- Tôi sẵn sàng! - Nói xong Đồng Đồng đẩy cái thân hình cao lớn sang một bên, đi ra ngoài.
- Đó là tác phẩm của mẹ tôi, bà đã mất suốt ba năm mới có thể hoàn thành! Tôi không cho phép cô tùy tiện vứt đi như vậy, cô hiểu không?
 - Giọng nói sau lưng hình như nhỏ dần đi. Trái tim Đồng Đồng như bị cái gì đó đập mạnh, nhưng mặc dù vậy, cô vẫn kiên trì với suy nghĩ của mình.
 Cô quay người lại nhìn Lục Hy Thần, nói:
-          Đúng vậy, anh hiếu thuận, tôn trọng bố mẹ anh, nhưng chỉ yêu thương đồ vật của mình thì có tác dụng gì? Anh tưởng rằng bố mẹ anh nhìn thấy bộ mặt giận dữ của anh, lúc nào cũng thiếu đi sự quan tâm dành cho gia đình, thiếu sự ấm áp, thiếu kiên nhẫn sẽ cảm thấy an ủi hơn sao? Nói chuyện, làm việc đều không cho người ta một con đường lùi, mọi người không dám tới gần, lạnh lùng và ích kỷ, họ sẽ thấy tự hào vì anh hiếu thuận sao?
Lục Hy Thần đứng im không động đậy. Đồng Đồng không biết mình lấy cái gan đó ở đâu mà lại dám mắng anh ta một trận như vậy. Nhìn sắc mặt càng lúc càng tối của Lục Hy Thần, cô mới tỉnh ngộ, nếu mình còn cãi nhau với anh ta thì chắc anh ta sẽ nhốt cô ở đây mất. Cô cũng không nghĩ chỉ một quyển sách mà lại mâu thuẫn lớn như vậy, cho dù có phải xuất phát từ lòng tốt hay không thì đúng là bản thân mình cũng không nên chọc cho anh ta nổi giận. Nghĩ tới đây, Đồng Đồng nhìn Lục Hy Thần rồi nhặt quyển sách trong thùng rác lên, nhét vào túi sách, không quay đầu lại, bước đi thẳng.Đi ra khỏi tòa nhà cũ kỹ, Đồng Đồng không xác định được mình có nên tới đây làm việc tiếp hay không.Sau khi trở về ký túc xá, Đồng Đồng ủ rũ ngồi trên giường.
Lục Hy Thần thì có gì mà hay ho! Chỉ là tổng biên tập tạp chí của trường thôi mà, lúc nào cũng hò hét quát nạt, mọi người đều là học sinh, tại sao anh ta lại như thế?Hứa Hân Di vừa từ Câu lạc bộ Phê bình Điện ảnh trở về, chỉ biết an ủi cô:
-          Tớ nói rồi mà, Lục Hy Thần phức tạp lắm, cậu không tin!
Làm thêm đâu phải dễ dàng.
Đồng Đồng nói:
- Cái dáng vẻ hắn lúc nổi giận cứ như thể muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy, từ trước tới giờ tớ chưa gặp ai đáng sợ như hắn.Hứa Hân Di lại nói:
- Bản thân cậu cũng hồ đồ quá, tự nhiên động chạm vào đồ đạc của người ta.
 Cậu không biết đường hỏi anh ta một câu sao?
Đồng Đồng thở dài:- Haizz, không làm nữa, không làm nữa, chán quá!
 
(Còn nữa)
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
HUYÊN THẢO CHƯA TÀN – Đồng Phi Phi( Tiếp)
 
4.Giờ học ở phòng tranh, Tề Vũ không tới dạy.Giờ học ở phòng tranh suốt một tuần nay đều do một sinh viên khác của Học viện Mỹ thuật tới dạy. Đồng Đồng ngồi trên ghế, bỗng dưng cảm thấy mình thật buồn cười. Vì làm thêm ở hai nơi mà cô đã trốn không ít tiết học. Ngày nào cũng chạy đi chạy lại, còn mệt hơn hồi thi đại học.Sau bữa tối, bỗng dưng Đồng Đồng muốn tới tiệm hoa mua một bó về cắm lên bàn, cô nghĩ như vậy có thể sẽ cải thiện được tâm trạng tồi tệ của mình.Tiệm hoa trên đường Mục Điền tên là “Waitting”. Cửa tiệm dùng những tấm gạch màu đen để ốp, trông có vẻ cổ kính, cửa sổ làm bằng gỗ.
 
                                Chương III: PHÒNG TRANH
 
Ngày nào cũng chạy đi chạy lại, còn mệt hơn hồi thi đại học.Sau bữa tối, bỗng dưng Đồng Đồng muốn tới tiệm hoa mua một bó về cắm lên bàn, cô nghĩ như vậy có thể sẽ cải thiện được tâm trạng tồi tệ của mình.Tiệm hoa trên đường Mục Điền tên là “Waitting”. Cửa tiệm dùng những tấm gạch màu đen để ốp, trông có vẻ cổ kính, cửa sổ làm bằng gỗ,Có người thích mùi dầu thông.
 
1.Sóng gió giữa Đồng Đồng và Lục Hy Thần coi như đã qua đi.Bây giờ mỗi khi Đồng Đồng làm việc gì cũng đều nghiêm túc nghĩ tới kết quả mà nó có thể mang lại, kết quả đó là tốt hay là xấu, bản thân mình phải đứng trên lập trường nào để hoàn thành nó.
 
Cô không còn nóng vội như trước kia nữa, điểm này đúng là phải cảm ơn Lục Hy Thần.Chiều nay, Đồng Đồng tới phòng họp của trường để nghe thuyết trình. Theo như hiểu biết của cô trước kia, đây là một bài thuyết trình về con đường thành công của một nữ phát minh trẻ tuổi, cả hội trường chật cứng người, không khí vô cùng sôi nổi.
 
Nghe được một nửa, Đồng Đồng mới phát hiện ra đây là một hoạt động giới thiệu của doanh nghiệp, thế là càng nghe càng chán, cuối cùng cô âm thầm bỏ về, một mình đi dọc đường Mục Điền.Cô mua một cốc trà sữa trân châu ở dọc đường, còn đòi phải uống vị xoài. Cô vừa đi vừa hút. Lúc đi qua chỗ rẽ, cô nghe thấy có tiếng phanh gấp của xe máy ở đằng sau.
Lúc quay đầu lại đã thấy chiếc xe dừng lại bên cạnh cô.Tề Vũ dừng xe, đưa tay về phía cô, nói:
-         Đi với anh tới phòng tranh.
Chiếc xe màu đen dưới ánh mặt trời tỏa ánh sáng chói mắt. Tề Vũ mặc một “cây đen”, nếu thêm vào đôi kính râm, chắc chắn anh sẽ giống như một tên găngxtơ chính hiệu. Nhìn vào ánh mắt của Tề Vũ, Đồng Đồng không tự chủ được, nghe theo lời anh.
 
Cô vứt cốc trà sữa trong tay vào thùng rác, không hề do dự nhảy lên ngồi sau xe anh. Cô sợ mình ngồi không chắc sẽ bị rơi xuống đường, nhưng lại không dám bám vào lưng anh, chỉ đành thận trọng bám vạt áo anh. Vừa mới bám được một lúc, lòng bàn tay cô đã nhớp nháp mồ hôi.
 
Chiếc xe quay một vòng rất rộng rồi lao về phía phòng tranh.Cây liễu ven hồ in xuống mặt nước chiếc bóng dịu dàng. Xe của họ lao vun vút men theo con đường nhỏ quanh co ven hồ. Đồng Đồng nhắm mặt lại, cảm thấy hình như mình đang bay.Lúc rẽ, cùng với quán tính của chiếc xe, Đồng Đồng nghiêng về phía trước, cằm của cô đụng vào vai Tề Vũ. Qua tấm gương chiếu hậu, cô nhìn thấy nụ cười nhẹ của anh, sau đó anh đưa tay ra kéo hai tay của Đồng Đồng, đặt lên hông anh.
 
Có người nói hạnh phúc là một cảm giác khó có thể nói rõ được, có lẽ chính là cảm giác của cô lúc này. Cảm giác hạnh phúc này khiến Đồng Đồng cảm thấy cả người mình tràn đầy sức mạnh.
 
Nếu thời gian có thể dừng lại, hoặc dùng năm năm tiếp theo để khoảnh khắc này kéo dài thêm một giây nữa thôi, Đồng Đồng cũng không do dự gì mà đồng ý. Nếu Tề Vũ nói với cô rằng, hiện giờ họ đang đi phiêu bạt chân trời góc biển, cô cũng sẽ gật đầu đi theo anh.
 
Đoạn đường rất ngắn, họ nhanh chóng đi tới phòng tranh.Trong phòng tranh không có ai, Tề Vũ nói, phòng tranh thường nghỉ vào thứ hai, anh tranh thủ thời gian này đến đây ngồi vẽ.Trên mặt đất có rất nhiều bút chì và giấy nháp, còn có một lớp bụi chì bám dày.Đồng Đồng đột nhiên lên tiếng hỏi:- Vẽ tranh... có vất vả không?
Tề Vũ cúi đầu sắp xếp lại giá vẽ:
-         Nếu thích thì không vất vả. Anh vẽ mười năm rồi, vẫn thích vẽ.
Đồng Đồng mở tập tranh của anh ra, nhìn thấy có một bức tranh mới, trong đó chỉ là một đống ghế xếp lộn xộn. Trong bóng tối mập mờ, những chiếc ghế dài cũ kỹ xếp đầy gần nửa gian vòng, chất cao thành một đống tới trần nhà. Đồng Đồng rất ngạc nhiên - từ trước tới giờ cô không biết những thứ bình thường như vậy cũng có thể được vào tranh.
 
Đường nét của anh rất có sức cuốn hút, mặc dù Đồng Đồng không hiểu nhưng cô vẫn thấy chúng thật đẹp. Đó là vì chúng được vẽ ra từ ngòi bút của Tề Vũ sao? Những chiếc ghế có một sức sống đặc biệt, hình như chúng có thể nhảy ra khỏi bức tranh, nhưng lại như bị một cái gì đó ngăn lại.
Chúng mất đi thuộc tính ban đầu của mình, giống như cảnh tượng ở một thế giới khác. Chẳng có gì phải nghi ngờ cả, đôi mắt của Tề Vũ khác với mọi người, thế giới trong mắt anh cũng khác với thế giới trong mắt mọi người, anh có thể phát hiện ra những sự vật mà người khác không bao giờ chú ý tới, không bao giờ cảm nhận được.
 
Đồng Đồng thầm nghĩ, đôi mắt của anh khác thường như thế, vậy anh có thể nhận ra tâm tư của cô thông qua đôi mắt cô hay không? Anh có thể cảm nhận được tình yêu sâu đậm mà cô dành cho anh không, nhưng cô lại không dám nói gì cả, chỉ biết che giấu tình cảm của chính mình..
 
.Đồng Đồng im lặng lật xem những bức tranh của anh, phát hiện ra có những bức tranh rất đặc biệt: Có đôi giày rách bị há mõm, có những chiếc hộp giấy đặt ở góc nhà, có những bóng râm đan xen vào nhau nơi chân tường... Cô cố gắng tìm hiểu ý nghĩa mà anh muốn biểu đạt qua các bức tranh, muốn đi sâu vào nội tâm và thế giới của anh.
 
Đồng Đồng cảm thấy bản thân mình càng ngày càng tham lam.
 
-         Bắt đầu thôi. - Tề Vũ đứng đằng sau hô lên, giọng nói của anh căng tràn sức sống.
Ở giữa phòng tranh, Đồng Đồng ngồi lên chiếc ghế mà anh đã đặt sẵn. Bên cạnh cô là một ngọn đèn tròn để thẳng, ánh đèn chiếu lên người như một chiếc mũ, bao trùm lấy đầu của Đồng Đồng, kích thích mắt khiến cô không thể mở mắt ra được.
 
(Còn nữa)
Đăng nhập để trả lời
0